Nhưng trong vô vàn những nguy hiểm này, hắn chỉ cảm thấy hưng phấn.
Thân người hắn lao về phía trước, tạo ra vô số tư thế vặn vẹo và quái dị, tránh khỏi những xúc tu, đến bên cạnh con quái vật.
“Xoẹt...”
Hắn đưa tay ra và chộp lấy một phần da thịt trên cơ thể con quái vật, sau đó thì thuận thế xoay một vòng, khiến chất lỏng bắn ra.
Một trong những xúc tu của con quái vật, hắn đang xé xác con quái vật này...
Xúc tu trên người con quái vật càng ngày càng ít đi, trông nó có vẻ vô cùng tức giận, cũng vô cùng sợ hãi, nhưng dù có phản ứng dữ dội đến thế nào thì cũng chỉ khiến Lục Tân càng thêm hưng phấn, thân hình hắn chập chờn như những bóng ma xung quanh nó, xé nát từng mảnh da thịt của nó...
Tiếng gầm thét của con quái vật ngày càng yếu, bên cạnh nó khắp nơi đều là những vết máu và những khối thân thể bị xé rời.
Tuy nhiên, dù là những khối thân thể bị xé rời hay vết máu thì sau khi rơi xuống đất đều sẽ từ từ biến mất.
Cuối cùng, con quái vật đã không còn sức để chống lại, đành phải bò về phía lối ra trong nỗi sợ hãi cùng cực.
Tuy nhiên, Lục Tân đã nhảy lên bức tường bên cạnh để đuổi theo. Hắn thuận thế kéo một cái ống sắt dài từ trên đầu tường rồi hắn cười lớn, nhảy xuống khỏi bức tường, nhìn về phía con quái vật đó, đâm mạnh cái ống xuống từ sau người hắn.
“Phập!”
Con quái vật bị đâm xuyên qua đầu và bị găm cố định ở dưới đất.
Nó liều mạng giãy giụa, vô thức đập mạnh mấy cái xúc tu còn sót lại trên cơ thể nó.
Lục Tân thì ngồi xổm ở gần đó, hắn vừa cảnh giác vừa thỏa mãn lạ thường khi thấy con quái vật đang gào thét giãy giụa.
Vô số con mắt trên xúc tu của con quái vật đồng loạt lộ ra vẻ sợ hãi. Đột nhiên, tất cả các xúc tu đều cùng lúc duỗi thẳng ra.
Sau đó thì “bốp” một tiếng, tất cả đều biến thành từng khối từng khối huyết tương.
Vào khoảnh khắc mớ huyết tương này bùng nổ, nó trào ra khắp bốn phía như một đám sương máu.
May mắn thay, lúc này Lục Tân vô cùng cảnh giác, trong chốc lát hắn đã xoay người sang một bên, nhờ vậy mà thoát khỏi một đám máu thịt đang ngọ nguậy.
Nhưng những ‘khách hàng’ đuổi đến từ những quán cà phê xung quanh bị bao bọc bởi đám máu thịt khiến họ trong chốc lát tỉnh cả người.
Trong trận chiến vừa rồi, “nhân viên quán cà phê” dưới sự tấn công gần như bừa bãi đã chịu thương vong nặng nề, nhưng họ vẫn nhúc nhích, tựa như chẳng cảm thấy đau đớn hay sợ hãi. Lúc này đám người đột nhiên như tỉnh lại khỏi giấc mơ, họ chạy dồn dập ra bốn phía xung quanh.
Một số thì lao đến các lối ra vào ở hai bên, còn một số thì thậm chí còn nhảy xuống hành lang tàu điện ngầm.
Mỗi người đều giống như phát điên, họ hoàn toàn không sợ sẽ bị những con tàu điện ngầm sắp vào ga nghiền nát thành thịt vụn...
“Muốn chạy?”
Trong mắt Lục Tân tràn đầy cuồng nhiệt và hưng phấn, con ngươi hắn chuyển động, thân người lao như bay đến bên cạnh người ở gần hắn nhất.
Đó là một người phụ nữ mập mạp với dáng đi khập khiễng.
Người phụ nữ này vừa rồi bị xúc tu của nhân viên quán cà phê quét trúng. Dù chân trái đã bị gập lại thành một góc quái dị nhưng cô ta vẫn cố gắng chạy ra ngoài, chỉ có điều cô ta chạy rất chậm. Thấy Lục Tân đang đến gần từ phía sau, cô ta đột nhiên xoay người há miệng to đến nỗi ngoác tận mang tai. Hàm răng vàng dính đầy mỡ của cô ta lúc này trông sắc bén hơn rất nhiều so với thường ngày.
Lúc này, trông cô ta không giống con người, càng giống dã thú không có lý trí.
“Soạt!”
Lục Tân lánh người sang một bên, tránh khỏi cái miệng đang cắn tới của cô ta, sau đó cánh tay hắn duỗi ra rồi vặn gãy cổ cô ta.
Hắn nhảy như bay về phía những bóng người khác đang chạy trốn.
Trong mắt hắn mang theo một sự cuồng nhiệt kỳ lạ, với tốc độ nhanh chóng mà kỳ dị khó tả, chỉ trong chốc lát hắn đã giết bốn năm “khách hàng”. Chỉ có điều có quá nhiều khách hàng, khi hắn đang đuổi giết bốn năm “khách hàng” kia, những người còn lại đều đã liều mạng chạy trốn đến nhiều nơi khác nhau. Lúc này, sân ga tàu điện ngầm đã vắng tanh không còn một bóng.
“Sột soạt...”
Đột nhiên có một động tĩnh nhỏ trong ga tàu điện ngầm.
Lục Tân đột ngột quay đầu lại thì nhìn thấy người bảo vệ già đang đứng ở trong phòng bảo vệ, ông ta đang nhìn hắn với vẻ mặt kinh hãi.
Người bảo vệ già này rất may mắn.
Rõ ràng, toàn bộ ga tàu điện ngầm đã bị cuộc chiến vừa rồi làm cho thiệt hại rất nghiêm trọng, nhưng căn phòng bảo vệ này vẫn còn nguyên vẹn. Ông ta thì cũng không hề bị thương. Tuy nhiên, vào lúc này, ông ta lại tạo ra một động tĩnh nhỏ, thu hút sự chú ý của Lục Tân.
Lục Tân nhìn ông ta bằng ánh mắt thâm thúy, sau đó trên mặt hắn lộ ra vẻ mặt méo mó mà hưng phấn.
Ngay sau đó, thân hình hắn đột ngột lao đến trước phòng bảo vệ, ngón tay hắn duỗi ra, nắm lấy đầu của người bảo vệ già.
Người bảo vệ già kinh hãi lấy hai tay ôm đầu.
Nhưng cuộc tấn công đã không xảy ra như dự đoán.
...
“Đủ rồi...”
Lục Tân giận dữ hét lớn, bất ngờ túm lấy em gái mình.
Những ngón tay mảnh khảnh của em gái hắn sắp bắt được mặt của người bảo vệ già, chỉ còn cách vài cm nữa thôi thì dừng lại.
Em gái hắn đang phát điên, nhưng Lục Tân có thể ngăn con bé lại khi hắn muốn.
Chương 9: Đồ Chơi Mới
Trong trận chiến trước đó, chỉ cần sơ suất một chút thôi là sẽ bị con quái vật đó tóm gọn nên Lục Tân đã không dám ngăn cản em gái mình, thậm chí khi Lục Tân bỏ trốn, con bé muốn quay lại, Lục Tân cũng không dám ép buộc. Vì nếu ý kiến không đồng nhất, bất luận là động tác hay phản ứng cũng đều chậm lại, có thể rơi vào tình thế nguy hiểm. Mà những “khách hàng” đó cũng không bình thường nên phải dứt khoát giết đi.
Nhưng người bảo vệ già này thật sự là một người bình thường không vấn đề gì, Lục Tân đương nhiên sẽ không để em gái hắn làm hại đến ông ta.
“Được rồi... Được rồi...”
Em gái bị Lục Tân dùng sức kéo lại, dường như nhóc vô cùng tức giận, nhưng khi quay đầu lại thấy khuôn mặt méo mó vì tức giận của Lục Tân lúc này, nhóc đột nhiên trở nên ngoan ngoãn, đưa cánh tay mảnh khảnh ôm lấy cổ hắn, rồi cười nói: “Anh trai, ngươi đừng tức giận mà, dù sao thì ta cũng chỉ vì muốn bảo vệ ngươi, đúng không? Ngươi nhìn đám quái vật kia xem, chúng đều rất hung dữ và đáng sợ...”
“Nếu thấy đáng sợ, ngươi có thể trốn...”
Lông mày Lục Tân nổi đầy gân xanh, hắn còn muốn nói gì đó, nhưng sắc mặt em gái hắn đột nhiên thay đổi.
“y da, những người đó sắp đến rồi, chúng ta mau đi thôi...”
Lục Tân kinh hãi, hắn vội nhào người, đáp trên tường rồi nhanh chóng leo ra khỏi ga tàu.
Trong toàn bộ ga tàu điện ngầm trống rỗng chỉ còn lại vết máu loang lổ trên mặt đất và người nhân viên bảo vệ già đang run rẩy.
“Bùm...”
Tàu điện ngầm đột ngột vào ga, chấn động đến mức khiến cho bụi và những mảnh vụn vỡ tung tóe khắp nhà ga.
Cùng lúc đó, một cái bóng trắng lóe lên ở ga tàu điện ngầm, một bé gái giống như búp bê bỗng xuất hiện ở đây.
Cô bé đang cầm một chiếc ô trong tay, cả người đang lơ lửng trên không trung.
Theo sau cô bé là một chiếc xe máy đang rú ga, người phụ nữ tóc ngắn đang điều khiển xe máy lao thẳng vào.
Bọn họ quay đầu lại nhìn thì không hề thấy sự tồn tại của quái vật tinh thần, thậm chí không cảm nhận được tàn tích của sức mạnh tinh thần, bọn họ cũng không nhìn thấy người được quan sát trước đó. Toàn bộ ga tàu điện ngầm, chỉ có những xác chết đã nát vụn và những vết máu loang lổ khắp mặt đất, vết máu và nhân viên quán cà phê chỉ còn lại một vũng cặn bị găm cố định dưới mặt đất với vẻ ngoài bất ngờ và có phần kinh hoàng, bò lên mặt người phụ nữ tóc ngắn.
“Sao hắn có thể làm được?”
Cô ngạc nhiên lẩm bẩm.
Một dị nhân tinh thần hệ nhện, không có vũ khí tiêu chuẩn và không có sự hợp tác của một đội vũ trang.
Làm thế nào có thể loại bỏ được cơ quan nguồn ô nhiễm?
Trong lòng cô tràn đầy nghi hoặc, cô chậm rãi quay đầu lại thì thấy người bảo vệ già đang ở trong phòng.
Người bảo vệ già lúc này đã sợ đến choáng váng, nỗi hoảng sợ trong mắt dường như sắp tràn cả ra ngoài.
Trên bàn tay run run của ông ta còn đang cầm một chiếc máy ảnh kỹ thuật số đời cũ.
….
"Rầm rầm rầm..."
Khi Lục Tân trốn ra khỏi ga tàu điện ngầm, xung quanh đã loạn hết cả lên.
Rõ ràng hồi nãy quảng trường gần như không có một bóng người, ấy vậy mà bây giờ có vô số xe jeep màu đen xuất hiện cùng với rất nhiều người mặc quân phục, cứ như đột ngột mọc từ dưới đất lên. Họ mang súng đạn đầy đủ, đi giày lính nặng nề bước rầm rầm tới gần quảng trường, nhanh chóng bố trí chướng ngại vật. Họ nâng súng, cấp tốc phong tỏa từng nẻo đường.
Thậm chí có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng đuổi bắt và tiếng súng nổ. Lục Tân hơi giật mình, không dám lơ là, vội nhảy vào góc tường rồi leo qua từng bức tường trong khu nhà có cửa sổ tồi tàn để tránh ra thật xa.
May mà không ai ngờ rằng sẽ có người trèo tường chạy trốn, hơn nữa hắn chạy rất nhanh, không thu hút sự chú ý của người bên ngoài.
Lục Tân dùng cả tay lẫn chân, cơ thể như một con nhện linh hoạt. Hắn trèo một mạch hơn mấy trăm mét lên tòa nhà cao mười mấy tầng rồi mới nhảy vọt lên cao, ngồi xổm trên mép cao ốc, quay đầu nhìn về phía ga tàu điện ngầm. Tức thì hắn trông thấy bóng người đông nghìn nghịt trên mỗi con đường, chỗ nào cũng bị bao vây kín mít. Quán cà phê kia và ga tàu điện ngầm cũng nằm trong số đó.
Điều này khiến hắn không kìm được sợ hãi.
"Anh trai, ngươi định cảm ơn ta thế nào?"
Giọng nói của em gái vang lên cách chỗ Lục Tân không xa. Con bé ôm chú gấu bông nhỏ, ngồi ở gần đó.
Mái tóc lõa xõa, đôi mắt sáng ngời là dấu hiệu chứng tỏ nó vô cùng thỏa mãn.
"Cảm ơn ngươi ư?"
Lục Tân vẫn còn sợ hãi, giận run người: "Ta phải đánh người mới đúng..."
Nhưng nói đến đây, hắn lại nghĩ tới sự nguy hiểm lúc nãy, vì vậy khí thế bất giác mềm mỏng hơn. Hắn nói: "Cảm ơn ngươi."
"Ngươi là anh trai của ta, ta là em gái của ngươi, cảm ơn gì chứ?"
Em gái cười hì hì, mái tóc rủ xuống che quá nửa gương mặt, trông đáng yêu lạ thường.
Lục Tân đang định khen cô vài câu thì thấy đối phương bỗng ngẩng đầu, nét mặt đượm nỗi chờ mong: "Ngươi tặng đồ chơi cho ta nhé!"
"Ngươi lại vòi đồ chơi hả?"
Lục Tân nhìn chú gấu nhỏ trong lòng nhóc, nói với vẻ bất đắc dĩ: "Ngươi có rồi mà?"
"Con gấu này rất đáng yêu!"
Em gái ôm chặt con gấu: "Nhưng bé gấu không biết nói chuyện!"
Con bé miêu tả kỹ càng, giọng nói lộ rõ sự hào hứng: "Ta muốn đồ chơi biết nói chuyện cơ..."
Lục Tân đáp lấy lệ: "Lát nữa ta sẽ mua đồ chơi được lắp đặt giọng nói điện tử cho ngươi."
"Giọng nói điện tử chán phèo..."
Cô nàng nở nụ cười quái dị: "Ta muốn cái loại chẳng những biết gọi mà còn biết kêu gào, kêu gào càng thảm thiết càng tốt..."
Lục Tân hỏi: "Ngươi từng nghe đến gà la hét chưa?"
Em gái bị đả kích, im lặng một hồi rồi chợt cất lời: "Chán quá, ta không chơi với ngươi nữa!"
"Ơ kìa, ngươi..."
Chương 10: Chuyện Đặc Biệt
Lục Tân đang định lên tiếng thì thấy em gái bỗng nhảy lên, thân hình nhỏ nhắn chẳng khác nào bé mèo linh hoạt, nhảy thẳng từ trên tòa nhà xuống. Hắn vội vàng rướn đầu thì thấy đối phương đã rơi xuống dây điện vắt ngang ngoài tòa nhà. Gió quanh đó thổi qua làm cô nàng khẽ đung đưa theo dây điện. Cô lắc đầu với Lục Tân và nhoẻn miệng cười: "Anh trai à, ngươi phải cẩn thận đó, có người theo dõi ngươi..."
Lục Tân cảnh giác: "Kẻ nào thế?"
"Ta không nói cho ngươi đâu..."
Em gái cười hả hả, sau đó leo dây điện sang phía đối diện, chẳng mấy chốc đã biến mất sau ô cửa sổ vỡ nát.
"Con nhóc này..."
Lục Tân đứng trên cao ốc nhìn xuống dưới, đầu hơi choáng váng: "Ngươi đi rồi thì ta xuống kiểu gì?"
...
Lục Tân giữ cảnh giác, nhảy từ tòa nhà này bên này sang tòa nhà bên cạnh, sau đó đi xuống từng tầng dọc theo hành lang cũ nát. Khi sắp xuống dưới, hắn lại cố ý lượn thêm mấy vòng, còn men theo những cây cột điện nghiêng ngả và căn phòng sụp nát chỉ còn bức tường, sau đó đi tới một con phố khác cách đó hơn mấy trăm mét rồi khẽ khàng đi ra ngoài.
Hắn cố ý chỉnh lại quần áo, đút hai tay vào túi quần, toan trà trộn vào đám đông.
"Lên xe đi, ta mời ngươi uống cà phê!"
Ai dè hắn vừa mới bước ra ngoài đã nghe thấy tiếng gọi.
Lục Tân giật mình, quay phắt lại thì thấy một cô gái đang dựa vào xe jeep.
Cô gái này để tóc ngắn, mặc bộ vest thoải mái, đeo cặp kính màu trà to đùng. Vóc dáng gầy gò nhưng khỏe mạnh, khí chất hoang dã. Dường như khí chất ấy và đôi giày cao gót làm tôn lên vẻ sắc bén. Ngay cả chiếc xe jeep đen bóng đằng sau cô nàng cũng hung hãn và dữ dằn chẳng khác nào một con thú kỳ dị bằng sắt.
Uống cà phê ư?
Lục Tân kinh hãi, lập tức liên tưởng đến lời nhắc nhở của em gái mình. Mình đã hai mươi ba tuổi, từ trước đến giờ chưa có cô gái nào hẹn mình. Nhất là cô gái trước mặt chắc chắn không thích tuýp người như mình. Vậy thì đối phương là một trong những người bao vây ga tàu điện ngầm lúc nãy chăng? Hay là cô ta đã theo dõi mình từ lâu? Cô ta mời mình uống cà phê, không có vẻ thù địch.
Dù đột nhiên được một cô gái mời uống cà phê có vẻ bất thường, song Lục Tân không dám từ chối.
Vì thế, hắn hỏi nhỏ: "Đổi cái khác được không? Bây giờ ta không muốn uống cà phê!"
Hình như cô gái tóc ngắn hơi bất ngờ trước thái độ bình tĩnh của Lục Tân, nhưng hiển nhiên là cô đã gặp nhiều người như vậy.
Cô nàng nghĩ tới những gì Lục Tân vừa trải qua, bèn mỉm cười đáp: "Ok, chúng ta đi bar nhé!"
Nói rồi cô nàng mở cửa xe cho Lục Tân một cách rất tự nhiên.
Lục Tân ngoan ngoãn ngồi vào ghế phụ. Hắn lớn chừng này, tuy chỉ mới bắt xe mấy lần nhưng không hề ngó nghiêng lung tung trên xe mà chỉ ngồi ngay ngắn trên ghế phụ, thậm chí không nhìn trộm cô gái đang lái xe.
Cô gái kia cũng không vội nói chuyện, chỉ tập trung lái xe.
Xe chạy khoảng hai mươi phút thì đi vào đường phố vắng người. Cô gái dừng xe rồi dẫn Lục Tân băng qua đường hầm tối đen, đi tới trước cửa một quán bar có hàng rào sắt.
Quán bar vẫn chưa mở cửa, vừa tối vừa tĩnh mịch.
Bồi bàn tỉnh ngủ, mở cửa cho họ. Sau đó, hắn chẳng hỏi gì đã đặt một chai rượu và hai ly thủy tinh lên bàn rồi quay về ngủ bù. Trong quán bar rộng lớn chỉ còn lại Lục Tân và cô gái nọ, vắng vẻ vô cùng.
"Ta là Trần Tinh, không có ác ý với ngươi. Nhưng ta thừa nhận chuyện ngươi gặp phải ngày hôm nay là do ta sắp xếp!"
Cô gái tóc ngắn thẳng thắn thừa nhận, đồng thời đặt một tấm giấy chứng nhận bìa xanh trước mặt Lục Tân. Hắn xem xong thì biết đối phương đến từ thành phố Thanh – thành phố trung tâm, là cán bộ cấp cao nhất của phòng điều tra thành phố Thanh. Hắn bất giác ngẩng đầu nhìn đối phương. Người ở thành phố trung tâm nằm ngoài sức tưởng tượng của người thuộc đô thị vệ tinh, đặc biệt là cô nàng có địa vị cao đến mời mình uống rượu thì càng kỳ lạ.
Lục Tân nghĩ tới tập tài liệu mà chủ nhiệm bỗng dưng sai mình đi giao cho người ta, và cả con quái vật mà mình gặp phải trong quán cà phê, hắn thừa biết là mọi chuyện đều bất thường. Tự dưng bị người ta gài bẫy rồi gặp phải chuyện kinh khủng như vậy dường như là một việc khiến người ta tức giận. Nhưng Lục Tân nhìn thấy chỗ gồ lên ở eo cô gái kia và hắn biết đó là súng, vì vậy hắn vẫn phải cúi đầu: "Tại sao?"
"Để ta giải thích theo thông lệ trước đã."
Trần Tinh không nói thêm về vấn đề này. Cô vặn nắp chai, rót hai ly rượu.
"Ta thuộc bộ phận giải quyết các công việc đặc biệt, chuyên xử lý vấn đề ô nhiễm trong thành phố tường cao vách lớn."
Lục Tân chớp mắt, dễ nhận thấy hắn không hiểu đối phương nói gì.
Trần Tinh đẩy một ly rượu tới trước mặt hắn: "Ngươi có thể hiểu là chúng ta làm việc cho: nhà nước."
"Sau sự kiện trăng máu, người của chúng ta xử lý những việc như xây dựng lại thành phố trung tâm và đô thị vệ tinh, xử lý và trừ khử đám người điên ở bên ngoài thành phố, chống lại băng đảng Wilderness Knight và giáo phái Tinh Thần, xây dựng tường cao, tu sửa bình thường."
"Hiện tại, chủ yếu là chúng ta xử lý vấn đề ô nhiễm ở thành phố trung tâm và năm đô thị vệ tinh lớn!"
"Chuyện đặc biệt ư?"
Lục Tân ngẩng đầu nhìn đối phương.
"Đúng vậy, đó là những chuyện kỳ lạ vượt quá tầm hiểu biết của con người, chẳng hạn như chuyện ngươi gặp phải trong quán cà phê."
Trần Tinh gật đầu, lấy một tập tài liệu ra rồi đẩy tới trước mặt Lục Tân: "Ngươi có thể đọc thử!"
Lục Tân nhìn bìa tài liệu, trên đó in hai chữ "cơ mật".
Hắn chậm rãi mở ra, lập tức trông thấy từng dòng chữ in và rất nhiều số liệu ở ngay trang đầu.
Chương 11: Ô nhiễm
Số hiệu của mục tiêu: Nguồn gây ô nhiễm đặc biệt cấp D - 036
Cấp bậc của mục tiêu: Bậc một
Cấp bậc cảm nhiễm: Cấp thấp (lây nhiễm theo đường tiếp xúc/ tỉ lệ cảm nhiễm 90%/ tỉ lệ cảm nhiễm nghiêm trọng 70%)
Nguy cơ phát triển: Cấp cao
Cấp bậc nguy hiểm: Cấp thấp
Đặc điểm của mục tiêu: Mục tiêu là quái vật tinh thần bậc một, có thể lây nhiễm cho bất kỳ sinh vật sống nào từng tiếp xúc với chúng ở khoảng cách gần, không thể truyền nhiễm từ xa. Có thể tiêu diệt chúng bằng cách diệt trừ vật ký sinh của quái vật tinh thần. Vật ký sinh thuộc phạm vi bình thường, có thể bị thương do tấn công vật lý. Theo sự quan sát và đánh giá ở thời điểm hiện tại, bản thể của nguồn cảm nhiễm không có trí lực bậc cao, chỉ biết lặp lại mọi hành động trước khi bị cảm nhiễm và giao tiếp đơn giản.
Phương pháp tiêu diệt đặc biệt: Không.
...
Trong lúc Lục Tân xem tài liệu, Trần Tinh thong thả châm một điếu thuốc.
Cô ta chậm rãi cất lời: "Sự kiện trăng máu khiến người của hơn bảy thành phố trên thế giới biến thành kẻ điên. Chúng ta là những người may mắn sống sót, chỉ có thể sống trong thành phố trung tâm và đô thị vệ tinh được bảo vệ trong tường cao vách lớn. Nhưng trên thực tế, chưa chắc những người may mắn sống sót đều là người bình thường. Tương tự, có rất nhiều dị biến tinh thần xuất hiện, họ sẽ ảnh hưởng tới con người hoặc sự việc xung quanh!"
"Chúng ta gọi tình trạng này là ô nhiễm!"
"Ô nhiễm?"
Lục Tân thấy từ ngữ quen thuộc này bỗng trở nên xa lạ. Hắn ngẩng đầu lên.
Sau sự kiện trăng máu, bởi vì nền văn minh sụp đổ, trật tự tan vỡ, vô số nhà máy hóa chất, trạm phát điện... bị phá hủy, chất thải rò rỉ, khiến mọi nơi trên thế giới này tràn ngập dấu vết của sự ô nhiễm, nhất là bên ngoài thành phố tường cao vách lớn. Dù ba mươi năm trôi qua, có rất nhiều nơi vẫn chưa chuyển biến tốt đẹp, đương nhiên là người dân trong thành phố tường cao vách lớn không lạ gì sự "ô nhiễm", nhưng hình như từ "ô nhiễm" mà cô gái này nhắc đến hoàn toàn khác biệt.
"Đúng vậy, là ô nhiễm!"
Trần Tinh gật đầu, lặp lại một lần nữa: "Giống như nguồn gây ô nhiễm theo nghĩa thường, chúng sẽ phóng xạ ra xung quanh và ảnh hưởng tới những người xung quanh, gây ra các triệu chứng giống như dịch bệnh. Tuy nhiên, loại ô nhiễm này bí ẩn và đáng sợ hơn!"
"Quán cà phê mà ngươi vào hôm nay cũng là một trong số đó. Trước ngày hôm nay, nó đã lây nhiễm cho năm mươi hai người!"
"..."
"Nếu..."
Lục Tân bị con số này dọa hết hồn. Hắn cố gắng tiếp thu lời nói của Trần Tinh, ra dấu bằng tay:
"Nếu bị ô nhiễm thì sẽ ra sao?"
"Sẽ bị bệnh!"
Trần Tinh trả lời vô cùng đơn giản, tựa như đã trả lời quá nhiều lần, nghe có vẻ hơi máy móc:
"Ô nhiễm bình thường khiến cơ thể con người mắc bệnh, còn ô nhiễm tinh thần khiến tinh thần người ta nhiễm bệnh!"
"Nhiễm bệnh gây nên rất nhiều hậu quả khác nhau. Có loài khiến người ta u uất tột cùng, không chịu nổi bèn tự sát."
"Loài thì khiến người ta đánh mất lý trí, điên cuồng tấn công người chung quanh!"
"Loài thì khiến người ta mất khả năng giao tiếp với mọi thứ xung quanh..."
"Cũng có loài khiến con người nảy sinh ý nghĩ mãnh liệt, muốn tự gây tổn thương cho bản thân..."
"..."
"Nói một cách đơn giản thì nguồn gây ô nhiễm sẽ gây ra một chứng bệnh về tinh thần có thể truyền nhiễm."
"Bệnh tinh thần cũng sẽ lây lan ư?" Lục Tân nghe xong những lời Trần Tinh nói, rồi nhớ lại trạng thái của bản thân, trong lòng bỗng thấy hơi hồi hộp.
"Đúng thế, đó chính là nguồn gốc của định nghĩa “ô nhiễm” này!”
Mỗi yếu tố ô nhiễm đều có sự khác biệt, ngay cả triệu chứng khi bị ô nhiễm cũng không giống nhau, nhưng đặc điểm chung là cái nào cũng cực kỳ đáng sợ và khó giải quyết. Ngoài mặt, nhìn thoáng qua thì trông họ chẳng khác gì người bình thường, nhưng bên trong cơ thể đã xuất hiện những biển đổi không thể hồi phục. Quan trọng hơn, bọn họ rất khác với những kẻ điên bên ngoài bức tường, họ có thể ẩn nấp, sinh sống bên cạnh chúng ta, đến một thời điểm mà không ai lường được, họ sẽ phát nổ, lây nhiễm cho những người bên cạnh!"
Trần Tinh gật đầu, tiếp tục từ tốn giải thích: "Tựa như những người mà ngươi vừa thấy trong quán cà phê kia vậy! Con quái vật tinh thần ở quán cà phê trong góc đường kia bị biến dị từ lúc nào, chúng tôi không thể xác định rõ ràng. Khi chúng tôi phát hiện ra nó, đã có mười lăm người bị nó lây nhiễm, dẫn đến nảy nảy sinh cảm xúc hậm hực, cực đoan, cuối cùng chọn cách tự sát. Mà cũng nhờ những người tự tử này chúng tôi mới phát hiện ra sự tồn tại của con quái vật đó, chỉ là, khi chúng tôi tìm được nó, đã có thêm ba mươi bảy người cảm nhiễm rồi!
Ba mươi bảy người này là những người bị ô nhiễm trầm trọng nhất, nếu để họ làm kiểm tra sức khoẻ sẽ thấy cơ thể họ vô cùng bình thường, không hề có triệu chứng hay bệnh tật gì hết. Nhưng nếu cho họ làm bài đánh giá tâm lý, ngươi sẽ nhận ra rằng bọn họ đã gánh chịu những tổn thương cực kỳ nghiêm trọng, hơn nữa còn không thể hồi phục lại như cũ. Tuy họ còn sống, nhưng trên thực tế, họ hoàn toàn khác biệt với người bình thường.
Vì vậy chúng tôi chỉ có thể phong tỏa khu quảng trường này, tránh trường hợp bọn họ lại đi lung tung lây nhiễm cho những người khác!"
Lục Tân nghe xong, cảm thấy cực kỳ kinh ngạc cũng rất hoảng sợ: "Vậy chẳng phải kết cục của những người này…”
"Chết!" Trần Tinh nhẹ nhàng nói tiếp: "Nếu chỉ bị cảm nhiễm mức độ nhẹ, bọn họ sẽ lâm vào tình trạng bồn chồn hậm hực, đôi lúc họ cũng sẽ tự nhận ra bản thân có gì đó không đúng. Tuy tỷ lệ tử vong ở những người cảm nhiễm mức độ đó vẫn rất cao, nhưng họ vẫn còn cơ hội được chữa khỏi. Còn những người trước đó mà ngươi nhìn thấy, họ đã tiếp xúc quá lâu với quái vật, đã hoàn toàn đánh mất ý thức nên phần trăm chữa khỏi cho họ là bằng không, hơn nữa cũng không cần thiết…
Theo như kế hoạch, tất cả họ đều là mục tiêu bị dọn dẹp!"
“…” Lục Tân nghe hết những lời này, bất giác cảm thấy rùng mình, hắn hỏi: "Giết mỗi con quái vật thôi không được sao?"
"Tiêu diệt nguồn ô nhiễm, không có nghĩa sẽ lập tức chữa khỏi cho những người đã bị ô nhiễm."
Trần Tinh chợt im lặng, cô nhìn về phía Lục Tân, tiếp tục giải thích: "Quái vật tinh thần chính là nguồn gốc của sự ô nhiễm. Mặt khác, tất cả những người hoặc sự vật đã bị ô nhiễm cũng có khả năng lây nhiễm giống vậy. Trước đó, thứ mà ngươi giết chết ở ga tàu điện ngầm chính là bản thể của nguồn ô nhiễm kia. Sau khi nó chết, những người bị nó lây nhiễm nặng nề đã chạy tán loạn khắp nơi. Chỉ cần một trong số họ chạy thoát khỏi đây, tương đương với việc khả năng cao sẽ trở thành một nguồn ô nhiễm mới! Tới lúc đó, nguồn ô nhiễm vẫn tồn tại, đồng nghĩa con quái vật tinh thần kia vẫn chưa chết!"
Trần Tinh nói xong, nở nụ cười nhẹ, rồi mở miệng: "Nhưng ngươi cứ yên tâm, các khu dân cư xung quanh đây sớm đã vườn không nhà trống, hơn nữa chúng tôi đã ra lệnh cho một lượng lớn bộ đội vũ trang canh giữ bảo vệ mỗi một con đường quan trọng, không một tên bị cảm nhiễm nặng nào có thể trốn thoát khỏi đây. Bởi vì, so với bản thể của con quái vật tinh thần kia, sức mạnh của những người đó yếu hơn rất nhiều, vẫn có thể bị những loại vũ khí nóng bình thường giết chết, cũng không thể dễ dàng lây nhiễm cho người khác được."
Chương 12: Hệ Nhện
Đến bây giờ Lục Tân mới hiểu vì sao khi nhân viên trong tiệm cà phê kia chết đi, nhưng “khách hàng” khác mới chợt nhớ tới chuyện chạy trốn.
Chẳng lẽ con quái vật tinh thần kia ý thức được mình sắp chết, nên nó mới để cho những kẻ cảm nhiễm chạy ra ngoài, hòng chuẩn bị cho sự sống lại của chính nó?
Nếu đã như vậy, vì sao nó không trực tiếp để lại một người bị lây nhiễm ở ngoài, như vậy nó có thể sống lại bất cứ lúc nào rồi?
"Trí lực của quái vật tinh thần cấp một còn chưa có cao như vậy!" Hình như Trần Tinh biết hắn muốn hỏi cái gì, vừa cười vừa giải thích: "Nó chỉ biết lây nhiễm cho người khác theo bản năng, mà những người cảm nhiễm nặng cũng sẽ tụ tập ở xung quanh nó như một bản năng mà thôi. Họ tựa như một chỉnh thể, chịu sự chi phối của con quái vật, tận đến lúc bản thể bị giết chết, mất đi sự ảnh hưởng của bản thể thì họ mới sinh ra ý thức và sự tự chủ, nhưng thông thường đến lúc này thì đã quá muộn."
"Thì ra là vậy!"
Lục Tân gật đầu. Hắn dần dần trấn tĩnh lại, nhưng vẫn không kiềm được mở miệng hỏi cô vấn đề mà hắn vẫn luôn thắc mắc kia:
"Nếu ở đây nguy hiểm như vậy, tại, tại sao ngươi lại ra lệnh cho ta tiến vào, chẳng lẽ ngươi không sợ ta cũng bị… ô nhiễm sao?”
“…”
Đối mặt với câu hỏi của hắn, Trần Tinh không hề bất ngờ, thậm chí còn hơi kinh ngạc vì tận lúc này Lục Tân mới mở miệng hỏi.
"Ngươi sẽ không bị ô nhiễm!" Cô dụi tắt điếu thuốc trong tay, nhìn Lục Tân nói: "Hay nói đúng hơn, ngươi đã bị ô nhiễm!"
Ánh mắt Lục Tân tức khắc trở nên mê mang: "Gì cơ?"
"Khảo hạch của chúng tôi không phải vì muốn tống ngươi đi vào chỗ chết, mà là có hai mục đích!"
Trần Tinh trả lời một cách tỉ mỉ, rõ ràng: "Một, là để xác định năng lực của ngươi; hai, là để xem liệu ngươi có bị mất kiểm soát hay không!
Sự kiện Ánh trăng đỏ đã dẫn tới sự biến dị về mặt tinh thần! Mà việc biến dị tinh thần sẽ đưa tới hai kết quả: thứ nhất đó là xuất hiện quái vật tinh thần. Chúng không thể nào khống chế nổi lực lượng tinh thần của bản thân, từ đó ảnh hưởng xấu lên người xung quanh, là mối uy hiếp cực lớn cho Cao Thành Tường và toàn thể nhân loại may mắn còn sống sót trên thế giới.
Kết quả thứ hai chính là sinh ra người biến dị, có khả năng nắm giữ sức mạnh tinh thần, hay nói cách khác là có tinh thần lực!"
“…” Vừa dứt lời, cô cầm lấy xấp văn kiện, lật tới một trang, rồi giơ lên trước mặt Lục Tân.
Lục Tân nhìn thấy bên trên trang giấy ghi một đống số liệu vô cùng phức tạp cùng với một loạt đánh giá về đủ loại hạng mục… Hắn nhanh chóng liếc sơ qua vô số dữ liệu khiến người khác phải đau đầu, sau đó nhìn thấy phía trên có hình của bản thân, hơn nữa còn có thông tin về địa chỉ, tuổi cùng với hai từ được in hoa: “Hệ nhện”.
Trần Tinh lại châm một điếu thuốc khác, vẫy tay xua đi làn khói trước mặt, rồi nói: "Ngươi chính là người biến dị tinh thần!
Theo những báo cáo phân tích năng lực, năng lực đầu tiên của ngươi đó chính là có thể dùng tinh thần để khống chế cơ thể một cách chuẩn xác!
Sau sự kiện Ánh trăng đỏ, tinh thần của một vài người sẽ trở nên ngày càng lớn mạnh, họ có được tinh thần lực vô cùng mạnh mẽ, nên có thể khống chế cơ thể tốt hơn, thậm chí còn có khả năng kiểm soát mỗi một cái cơ quan, mỗi một khúc xương trong người. Đây đúng là một năng lực cực kỳ đáng sợ!
Trước khi xảy ra sự kiện Ánh trăng đỏ, vận động viên giỏi nhất trên thế giới cũng chỉ có thể khống chế nhiều nhất là 10% cơ thể! Nhưng bây giờ, người có khả năng kiểm soát tốt thân thể ngày càng nhiều. Trong nhóm hành động của chúng tôi có một người, biệt danh là “thằn lằn”. Năng lực khống chế cơ thể của hắn đã đạt tới tám mươi phần trăm. Điều này giúp hắn có được sức mạnh mà người thường khó lòng tưởng tượng ra nổi. Hắn có thể dễ dàng tránh thoát được đạn bắn, cũng có thể sử dụng thành thạo các loại súng ống. Hắn có thể xuyên qua cái lỗ chỉ lớn bằng cỡ chén trà, cũng có thể leo tường như không hề có trọng lực xung quanh!"
“…”
"Trải qua quá trình quan sát, ngươi cũng có năng lực tương tự!"
Trần Tinh giải thích, chỉ tay vào một đoạn nội dung trong đó, nói với Lục Tân: "Loại năng lực này, chúng tôi đặt tên là hệ nhện, ý chỉ những người này giống như loài nhện, có thể tự khống chế cơ thể một cách chuẩn xác, tự tăng tốc độ phản ứng của bản thân lên, làm được những chuyện mà người thường không thể làm nổi!
Có loại năng lực này, khả năng ứng phó với các loại tình cảnh nguy hiểm và quỷ dị của ngươi sẽ cao hơn rất nhiều! Hơn nữa vì cùng là người bị biến dị tinh thần, nên thông thường, các ngươi sẽ dễ dàng phát hiện ra nơi ẩn náu của quái vật tinh thần, đồng thời cũng dễ dàng thoát khỏi nguy hiểm!"
Nói xong, cô nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Lục Tân, nói: "Cho nên, ngươi rất thích hợp làm công tác xử lý nguồn ô nhiễm!"
"Tinh thần ô nhiễm, tinh thần dị biến?”
Lục Tân ngồi xuống một cách nghiêm túc, hắn có phần ngạc nhiên và bối rối.
Từ nhỏ hắn đã sống ở thành phố này, hắn biết từ khi mặt trăng đỏ xuất hiện, thế giới đã thay đổi. Hắn cũng thường hay nghe đồng nghiệp hoặc những người khác bàn tán với nhau về những điều bí ẩn, kỳ lạ như chuyện đụng độ với quỷ hoặc chuyện liên quan đến những người mất trí ngoài thành phố, các hiệp sĩ dữ tợn đến từ nơi hoang dã…Nhưng theo quan điểm của cá nhân hắn, những điều đó vẫn chỉ là tin đồn mà thôi, tuy cuộc sống vẫn có nhiều áp lực nhưng nhìn chung hắn vẫn khá ổn.
Mỗi bước đi của hắn vẫn còn có gia đình bên cạnh, chỉ là không thường xuyên lắm.
Dù em gái hắn thường xuyên nghịch ngợm như quỷ, bò qua bò lại liên tục, hay gặp phải những điều kỳ lạ, nhưng hắn cũng chưa bao giờ nghĩ rằng thế giới này lại trở nên bất thường đến mức ngay cả tinh thần cũng có thể bị ô nhiễm và lây lan như một căn bệnh?
Thấy biểu hiện của Lục Tân, Trần Tinh biết hắn khá bất ngờ, vì vậy cũng để đối phương có thêm thời gian tiếp nhận chuyện này.
Trong số rất nhiều người mà cô từng gặp, anh chàng trước mặt này là người bình thường và điềm tĩnh nhất.
Dù cô đã từng chứng kiến những lúc hắn điên cuồng nhất cho tới khi hắn bình tĩnh nhất!
Kiểu người như vậy, cô cũng gặp qua nhiều rồi.
Miễn là họ có thể giữ được sự nhạy bén trong giao tiếp thông thường, đặc biệt giữ vững lý trí chiến đấu khi đối mặt với những con quái vật tinh thần là được.
Chương 13: Tiêu chuẩn chiêu mộ
Đừng quên thêm truyện vào tủ sách để nhận THÔNG BÁO CHƯƠNG MỚI NHẤT nhé!
---
"Trong lần kiểm tra trước, dù chúng ta đã đánh giá ngươi, tin chắc rằng năng lượng tinh thần của ngươi sẽ ngăn cản được nguồn ô nhiễm cấp 1, không khiến mình bị thương. Tuy nhiên như thế vẫn chưa đủ, chúng ta cũng đã chuẩn bị sẵn sàng các biện pháp ứng phó khẩn cấp. Trong trường hợp ngươi không trụ nổi, sẽ có người ra tay giúp ngươi giải quyết vấn đề này. Chỉ e là chúng ta chưa kịp giúp thì ngươi đã tự mình xử lý xong vấn đề ô nhiễm của quán cà phê rồi.”
"Biểu hiện của ngươi quả thực vượt quá mong đợi của chúng ta!"
"Hiện giờ chúng ta cần những người như ngươi để giải quyết chuyện ô nhiễm ở khu vực giữa thành phố chính Thanh Cảng và 5 thành phố Vệ tinh…”
Giải thích xong, Trần Tinh hơi ngả người về sau, lồng ngực căng ra, nhìn Lục Tân với tư thế bình tĩnh và tận hưởng.
"Và đây cũng là lý do tại sao ta ngồi ở đây, chúng ta muốn chiêu mộ ngươi.”
"…"
Lục Tân vô thức nhìn lướt qua hành động vừa rồi của Trần Tinh, thầm nghĩ:
"Ngực to thật!"
Trần Tinh nhận thấy sự thay đổi trong mắt Lục Tân, trong lòng tự đưa ra đánh giá về hành vi vừa rồi của hắn:
"Nghĩ bậy bạ, chỉ số rủi ro giảm 10%!"
"Chỉ vì ta giải quyết được con quái vật ở quán cà phê nên ngươi mới quyết định chiêu mộ ta đúng không? Các người không có tiêu chuẩn khác nữa à? Hơn nữa, vấn đề ô nhiễm mà ngươi đề cập tới có phải là nguyên nhân chuyện hôm nay ta gặp phải không? Với lại, các người có thể giúp được ta không?”
Cô đang suy nghĩ thì đột nhiên Lục Tân hỏi một cách kỹ càng: “Tiêu chuẩn thông qua sát hạch của các ngươi là gì?”
Trần Tinh không ngờ Lục Tân lại có nhiều câu hỏi như vậy, cô là người chiêu mộ, không có ý định nói chuyện nhiều với hắn.
Nếu hắn đã hỏi vậy thì cô đành trả lời cho hắn nghe:
"Phải xem các ngươi có bị mất kiểm soát hay không!”
"Có người đã xác định có một mối liên hệ nào đó giữa người tinh thần dị biến và quái vật tinh thần, thậm chí là cả những kẻ mất trí sống lang thang bên ngoài thành phố. Họ cho rằng nguồn gốc của mối liên hệ này là mặt trăng đỏ. Do đó buộc phải cẩn thận với các mối quan hệ bên trong, bài sát hạch của của chúng ta cần dựa vào khả năng kiểm soát năng lực của các ngươi. Kiểm soát thành công mới có thể thu nhận!”
Lục Tân suy nghĩ một chút rồi vội hỏi:
"Vậy nếu như ta mất kiểm soát thì sao?"
Trần Tinh im lặng một hồi, sau đó nhìn Lục Tân, nói: "Vậy ngươi sẽ trở thành nguồn ô nhiễm mới!"
Lục Tân nhất thời cảm thấy kinh hãi.
Trần Tinh lặng lẽ quan sát anh chàng trước mặt, từng biểu hiện cử chỉ của hắn vô hình chung lọt vào mắt cô.
Nếu cô nhìn không nhầm, hắn chắc chắn là đối tượng phù hợp mà cô đang tìm kiếm.
Tiềm năng ban đầu của hắn tuy không phải là mạnh nhất, nhưng xét từ kết quả của sự việc tại quán cà phê, hắn là người duy nhất biết sử dụng năng lực của mình một cách có hiệu quả. Hắn ta thuộc hệ nhện, thậm chí có thể tự mình giải quyết một con quái vật tinh thần mà không cần bất kỳ sự trợ giúp nào. Tuy rằng hắn kể, lúc hắn chuẩn bị trốn thoát thì đột nhiên thu hút quái vật tinh thần đến, nghe có vẻ hơi kỳ quái nhưng những người khác thì khác gì?
Điều quan trọng nhất là hắn có vẻ thích thú với chuyện này, chứng tỏ hắn là một người dễ bị thuyết phục.
"Những gì ngươi nói khiến ta khá tò mò..."
"Hơn nữa, ta cũng muốn kiếm thêm một việc khác làm cùng lúc…”
Lục Tân trầm mặc hồi lâu, mãi sau hắn mới chậm rãi lắc đầu nói: "Nhưng có một vấn đề, ta muốn nói cho ngươi biết..."
"Quả thật, ta không có khả năng..."
"..."
Trần Tinh không khỏi nhíu mày trước câu nói của hắn.
Chuyện đã đến mức này mà hắn vẫn phủ nhận, chứng tỏ người này không thật thà như vẻ bề ngoài, hơi khó đối phó...
Sau đó Lục Tân nói tiếp: "Thật ra, khả năng của ta là do em gái ta cho mượn!"
Ánh mắt Trần Tinh có phần sửng sốt, cô trầm mặc hồi lâu, sau đó gõ nhẹ xuống bàn:
"Em gái ngươi?"
Lục Tân cũng nhìn về phía Trần Tinh, hắn chậm rãi trả lời:
"Người giúp ta trốn thoát lúc đó chính là em gái ta. Con bé luôn ở bên ta!"
Trần Tinh cảm thấy cổ họng như nghẹn lại, vẻ mặt trở nên thận trọng.
"Không chỉ em gái ta..."
Lục Tân vừa dứt lời, vẻ mặt hắn đột nhiên trở nên nghiêm túc, nói tiếp:
"Còn có bố mẹ nữa, chúng ta từ trước đến nay luôn sống cùng nhau!"
Trần Tinh nghe hắn nói xong, lông, tóc hơi dựng lên.
Đúng lúc này, bên tai trái có xỏ lỗ của cô, một mảnh kim loại màu bạc nhỏ bé đột nhiên cất giọng, lo lắng nói: "Đại tá Trần, ngài phải đưa ra đánh giá cuối cùng về hắn. Nếu hắn thực sự bị tâm thần phân liệt nặng, có nghĩa là hắn đang trên đà mất kiểm soát. Chúng ta chẳng những không thể thu nhận và chỉ dẫn hắn, mà còn phải trừ khử hắn càng sớm càng tốt, kẻo sau này tai hoạ ập đến!”
…
Gương mặt Trần Tinh không có biểu cảm gì một lúc lâu.
Chỉ là không ai biết lúc này cơ bắp của cô đã căng cứng, thậm chí tay còn vô thức đè mạnh lên súng.
Từ lâu, cô đã biết rằng Lục Tân có rất nhiều bí mật.
Trong chiếc túi đeo chéo của cô còn có một chiếc máy ảnh kỹ thuật số đời cũ, trong đó chứa rất nhiều hình ảnh ga tàu điện ngầm.
Cũng chính vì vậy mà bản thân cô cũng hiểu rõ hơn ai hết, thứ điên rồ nào đang ẩn nấp trong người thanh niên vô hại này...
Hơn nữa, ngay cả về lý lịch cá nhân cũng không giúp đánh giá về chàng trai này thêm lạc quan.
Vụ việc ở quán cà phê vừa rồi, thứ mà hắn thể hiện với người bị ô nhiễm là khả năng điều khiển cơ thể bằng tinh thần một cách chính xác. Lúc trước, cô chưa phát hiện ra “trí lực” của hắn đạt đến mức này, rất có thể là do hắn cố tình che giấu hoặc chưa nắm rõ nó.
Điều quan trọng nhất là khi quan sát Lục Tân, có một chuyện kỳ lạ đã xảy ra.
Đã từng có một người tạo giấc mơ bước vào giấc mơ của Lục Tân, cố thông qua đó để đánh giá tâm lý của hắn một cách chính xác.
Nhưng người tạo giấc mơ đó tuyệt nhiên không tỉnh lại.
Hắn ta trực tiếp ngủ say rồi chết đi. Hơn nữa, hắn ta không có bất kỳ tàn tích tinh thần nào. Theo kinh nghiệm trước đây, dù là có xảy ra trường hợp hắn ta bị giết khi đi vào giấc mơ của Lục Tân thì kiểu gì cũng sẽ còn sót lại một số tàn tích tinh thần, nhưng kỳ lạ là tất cả đều biến mất sạch sẽ. Ngay cả giáo sư Bạch cũng không thể chắc chắn rằng cái chết của người tạo giấc mơ có liên quan đến người thanh niên vô hại trước mặt hay không.
Suy cho cùng, hiện nay nghiên cứu về khả năng của người tinh thần dị biến chưa đủ sâu. Việc xảy ra tai nạn trong quá trình nghiên cứu là chuyện hết sức bình thường.
Cũng chính vì thế mà việc đánh giá về Lục Tân rất dễ xảy ra nguy hiểm.
Huống hồ, hắn còn có biểu hiện của bệnh tâm thần phân liệt?
Chỉ là…không dễ dàng gì tìm được một người có tinh thần dị biến tiềm năng như vậy. Nếu loại hắn ngay lập tức, Trần Tinh thực sự không chấp nhận nổi. Nhưng cô cũng hiểu rằng tiềm năng càng lớn thì tai hoạ sẽ càng nghiêm trọng, nhất là khi họ mất kiểm soát.
Vì vậy, sau một hồi im lặng suy nghĩ, cô không nói gì, khẽ chỉ điều chỉnh lại tư thế ngồi của mình.
Lúc này, ánh mắt của hắn có vẻ hơi sắc bén.
Cô hít một hơi thật sâu, sau đó bình tĩnh nhìn Lục Tân, nói: "Ngươi có biết chuyện ta đã xem qua tư liệu và bí mật quan sát ngươi chưa? Theo ta biết, sau khi Cô nhi viện Mặt Trăng của ngươi bị phá huỷ, ngươi chỉ sống một mình. Còn cái gì mà bố mẹ, em gái, tất cả đều không tồn tại. Mọi thứ chỉ là do ngươi tưởng tượng mà thôi. Không chỉ họ, ngay cả toà nhà cũ nơi ngươi sống cũng chỉ có một mình ngươi ở.”
Cô nói xong đột nhiên thấy hơi chột dạ, đôi mắt đỏ bừng như mặt trăng đỏ.
Ánh mắt đó trực tiếp xuyên thủng những suy nghĩ ảo tưởng của hắn.
Cô biết rằng có đến khoảng 80% người có nguy cơ mất kiểm soát khi sự thật về họ được phơi bày.
Và cô cũng sẵn sàng cho việc này.
Nhưng trước sự ngạc nhiên của cô, Lục Tân vẫn lặng lẽ ngồi đó, không mảy may lo lắng hay có cảm xúc bất ngờ nào.
"Tôi biết!"
Đối với với câu hỏi này, hắn chỉ bình tĩnh trả lời: "Ta từ lâu đã phát hiện việc người khác không thể thấy họ.”
Vẻ mặt của Trần Tinh trở nên có chút kỳ quái.
Nhưng Lục Tân đột nhiên mỉm cười nói: “Ngươi không thể thấy họ, nhưng ta thì có thể. Không những có thể thấy mà ta còn có thể nói chuyện, giao tiếp và chạm vào họ. Chúng ta cùng nhau ăn cơm, cùng nhau xem TV. Khi ta gặp nguy hiểm, họ sẽ xuất hiện và bảo vệ ta. Vậy ngươi nói xem, một gia đình như vậy mà ngươi bảo không tồn tại sao?”
Trần Tinh định mở miệng nói nhưng rồi lại thôi. Một người có kinh nghiệm phong phú như cô cũng không biết nên đáp lại lời hắn thế nào.
Chương 14: Tinh thần phân liệt? ? ?
Đối với những người mà người khác không nhìn thấy, không nghe được, nhưng mình lại vẫn có thể nghe, nhìn thấy được, có thể nói chuyện giao lưu, thậm chí còn chạm được vào, còn phải chịu sự bảo hộ của họ. Vậy thì rốt cục nên coi những người này tồn tại hay không đây?
Trần Tinh đã gặp rất nhiều người có tinh thần dị biến, cũng đã xử lý kha khá.
Những thứ điên cuồng, tà môn, cô cũng không hề kinh sợ khi nhìn thấy, nhưng ngay lúc này, cô lại cảm thấy kỳ quái.
Chẳng qua là cô cảm thấy, khi Lục Tân nói những lời này, hắn rất nghiêm túc và tỉnh táo.
Những trạng thái hoàn toàn bất đồng như yên lặng và điên cuồng, bình thường và cổ quái, thế mà có thể đồng thời xuất hiện trên cùng một người.
m thanh thúc giục truyền tới tai cô: “Tổ trưởng Trần, đã điều chỉnh và chuẩn bị vũ trang xong, ngươi nên nhanh chóng đưa ra quyết định cuối cùng đi!”
Trần Tinh im lặng, Lục Tân ngồi đối diện cô cũng im lặng.
Dường như hai người đang suy nghĩ rất nhiều thứ.
Trong lòng Trần Tinh nhanh chóng đưa ra quyết định, cô đã từng gặp rất nhiều người có tinh thần dị biến, cũng đã xử lý rất nhiều sự kiện mất khống chế tinh thần tương tự, cho nên cô rất có kinh nghiệm. Vì thế, sau một lúc suy tư chăm chú, cô nghiêm túc nhìn về phía Lục Tân, nói: “Ta chỉ có một vấn đề, nếu tất cả năng lực của ngươi đều đến từ người nhà của ngươi, vậy ngươi có thể đảm bảo rằng họ không thể tuỳ ý ảnh hưởng đến ngươi không?”
Cô không phủ nhận Lục Tân chỉ vì hắn có vấn đề “người nhà”, cô chỉ hỏi những “người nhà” này có ảnh hưởng tới hắn hay không.
Lục Tân ngẩng đầu lên nhìn cô, nói: “Ngươi lo lắng họ sẽ khống chế cơ thể của ta sao?”
Trần Tinh không phủ nhận.
Đối với cô mà nói, điểm nguy hiểm nhất của người trước mắt chính là không ai biết được hắn có bỗng dưng biến thành một người khác hay không.
Lục Tân tiếp tục suy tư chăm chú về vấn đề này.
Để hiểu rõ hơn về trạng thái của mình bây giờ, khi mới xuất hiện bệnh trạng này, hắn đã ngồi rất lâu ở thư viện.
Đọc hết tất cả các loại sách có liên quan tới “bệnh tinh thần”.
Cũng từ những quyển sách ấy, hắn hiểu được lý do vì sao tinh thần của con người lại có nhiều vấn đề như vậy, hội chứng chuyển đổi cá nhân, chứng hoang tưởng Capgras, hội chứng con rối vui vẻ, hội chứng Alice ở xứ sở thần tiên, hội chứng sợ hãi không gian kín... Hắn có thể lý giải một vài hội chứng từ ý nghĩa trên mặt chữ, còn một số bệnh thì không biết mang hàm ý gì, hắn đi sâu vào phân tích triệu chứng.
Từ những kiến thức học được, hắn tự chẩn đoán bệnh cho chính mình.
Tâm thần phân liệt?
Nhắc tới cũng cảm thấy có phần giống, nhưng Lục Tân lại mơ hồ cho rằng bản thân hắn không được coi là tâm thần phân liệt bình thường.
Hắn rất muốn biết, rốt cục mình bị gì, bệnh của mình có thể chữa khỏi không.
Cho nên, ngay khi gặp người phụ nữ này, nghe cô nói những chuyện có liên quan tới tinh thần dị biến, trong lòng hắn có phần mong đợi. Có lẽ cô có khả năng chữa bệnh cho hắn. Sau khi nhìn thấy trạng thái này của hắn, cô vẫn hiểu được và không xem nó như bệnh tâm thần, mà là một loại trạng thái bình thường khác về mặt ý nghĩa. Nhưng khi nhìn thấy phản ứng của cô thì... Lục Tân biết hy vọng của hắn tan biến rồi.
Nếu cô ấy nghĩ hắn bình thường, sao lại cảnh giác với hắn như thế?
Hắn không thích bị nhìn với ánh mắt cảnh giác như vậy.
Cho nên hắn đành đắn đo, trả lời chậm rãi:
“Thực ra ngươi không cần lo lắng, người nhà của ta đều là người tốt cả!”
“Em gái là một đứa trẻ dễ thương, thích chơi đồ chơi, thích chạy lung tung.”
“Bố thì thích nấu ăn, con người cũng rất thật thà, chỉ luôn loay hoay trong bếp;”
“Mẹ thì rất dịu dàng, từ trước tới nay chưa từng cãi nhau với ai, chỉ thích nói lý với người ta thôi...”
“...”
Trần Tinh nhìn hắn nghiêm túc nói, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Trạng thái của người này quá bình thường...
Hắn có thể dùng một trạng thái vô cùng bình thường để miêu tả những người thật ra không hề tồn tại...
Miêu tả càng rõ, lòng Trần Tinh càng thắt lại.
Cô châm điếu thuốc, che giấu tâm trạng của mình, lúc này vẫn còn tiếng thúc giục truyền tới bên tai.
Có rất nhiều người xếp hàng cho cô chọn, cô có thể thu hồi quyết định chiêu mộ ngay lập tức, cũng có thể tăng một cấp bậc giám sát cho người này. Thậm chí có thể trực tiếp sử dụng năng lực để giết mối tai hoạ ngầm là hắn ngay trong quán bar vắng vẻ này.
Nhưng nghĩ tới biểu hiện thường ngày của hắn và hiện trạng bây giờ của Cao Tường thành, cô vẫn do dự.
Cuối cùng, trong lòng cô đã có quyết định, lấy phong bì từ trong người ra, đẩy tới trước mặt Lục Tân, nhìn vào mắt hắn:
“Bài kiểm tra dành cho ngươi là do ta sắp xếp, vì trong tình huống người bị quan sát không biết thì kết quả kiểm tra mới khách quan nhất. Vậy nên trước khi kiểm tra, ta đã lừa ngươi. Cơ mà ngươi đã vượt qua được bài kiểm tra, cũng giúp bọn ta giải quyết hết đám quái vật tinh thần cấp 1 kia!”
“Vì thế có thể coi ngươi đã hoàn thành một nhiệm vụ, đây là thù lao dành cho ngươi!”
Lục Tân sửng sốt, cầm phong bì lên, mở ra nhìn, bên trong là một xấp tiền giấy.
Mệnh giá trên mỗi tờ đều là năm mươi tệ.
Gương mặt ban nãy có phần thất vọng của Lục Tân bây giờ đã sáng lên một chút.
“Đây là một vạn tệ!”
Trần Tinh tiết kiệm cho hắn chút công sức đếm tiền, nói thẳng.
“Một vạn sao?”
Sắc mặt Lục Tân rõ ràng xuất hiện chút thay đổi.
Sau sự kiện mặt trăng đỏ, hệ thống tiền tệ đã trải qua một lần xáo trộn. Tiền lương mỗi tháng ở công ty của hắn chỉ có một nghìn tệ.
Mà hắn còn là nhân viên kiểu mẫu của công ty nữa chứ!
“Là ngươi nên được nhận!”
Trần Tinh nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Lục Tân, cười nói: “Hơn nữa với năng lực này, ngươi muốn kiếm tiền cũng không khó lắm đâu!”
“Vẫn khó mà...”
Trong lòng Lục Tân nghĩ thầm, hắn cầm phong bì lên, nắm chặt trong tay:
“Đúng lúc ta đang thiếu tiền!”
Trần Tinh như có điều suy tư, trong lòng lại nghĩ thầm: “Thích tiền, chỉ số nguy hiểm lại giảm xuống...”
Lục Tân rõ ràng hơi căng thẳng, hắn do dự một chút, nhỏ giọng hỏi:
“Các ngươi luôn trả nhiều như vậy?”
“Còn có thể nhiều hơn hiện tại nữa kìa!”
Trần Tinh nói:
“Đám quái vật tinh thần này đã được điều tra, hơn nữa còn được phong ấn và giám sát, dù ngươi không ra tay thì chúng ta vẫn có thể tiêu diệt chúng một cách dễ dàng, thế nên chỉ trả thù lao một vạn tệ. Nhưng trong tình huống bình thường, khi thành viên của tổ hành động hoàn thành xong nhiệm vụ điều tra và loại bỏ, mức thù lao chúng ta chấp thuận là khoảng ba vạn tệ...”
“Ba chục ngàn...”
Lục Tân không còn chú ý tới những thứ khác nữa rồi.
Hắn rõ ràng bị kinh động, thần sắc vô cùng sửng sốt.
“Đúng!”
Nhìn thấy dáng vẻ này của hắn, Trần Tinh cảm thấy yên tâm hơn rồi, cười trả lời: “Về sau ngươi chắc chắn sẽ không thiếu tiền!”
Lục Tân thật sự rất thích nghe những lời này!
Chương 15: Cô nhi viện
Khi rời khỏi quán bar, trời còn chưa tối, ánh tịch dương màu đỏ trải khắp thành phố bị vứt bỏ này.
Phía Nam mơ hồ lộ ra ánh trăng đỏ phớt, treo nơi chân trời.
“Cứ vậy mà đưa một vạn tệ cho ta?”
Trong lòng Lục Tân ít nhiều cảm thấy khó tin.
Trước đó hắn không hề hay biết mình có năng lực kiếm nhiều tiền như vậy chỉ trong một lần làm việc.
Nhưng hắn rất muốn và cần số tiền này.
Thở phào nhẹ nhõm một hơi, Lục Tân xốc lại tinh thần, đi tới trạm dừng, chờ xe buýt đường số hai qua đây. Sau đó, hắn ngồi trên xe hơn một tiếng, tới một công trình xây dựng thấp bé mà cũ nát ở phía Đông của Vệ Tinh thành. Đi bộ xuyên qua mấy con phố, gặp cả những con buôn phờ phạc buồn bã, kẻ say ôm bình rượu dựa trên vách tường, hắn tới trước một khu nhà.
So với khung cảnh chán chường, đổ nát xung quanh thì ngôi nhà này có vẻ nổi bật hơn nhiều.
Có lẽ là do bức tường ngôi nhà được phun vẽ rất nhiều nhân vật hoạt hình với hai màu xanh - vàng.
Đây là một cô nhi viện nhỏ.
Trên cửa sắt có một tấm biển đã rỉ sét, trên đó viết “Trường tiểu học Mặt Trăng Đỏ”.
Lục Tân tháo lưới sắt quấn xung quanh ra, đi vào trong trường tiểu học này. Ông bác đang ngồi đọc báo trong phòng bảo vệ nghe thấy động tĩnh, nhìn thấy là Lục Tân thì không hề ngăn cản hắn, chỉ gật đầu một cái, rồi tiếp tục cúi xuống đọc báo.
Trường tiểu học này chỉ có một phòng học, những căn phòng khác đều hoang tàn đổ nát, đồ đạc chất đống.
Lục Tân tới trước phòng học, thấy một cô gái ngồi xe lăn, mặc áo len màu trắng, đang chơi game cùng mười mấy đứa trẻ. Trong số những đứa trẻ này, đứa lớn nhất là khoảng bảy, tám tuổi, đứa bé nhất mới chỉ hai, ba tuổi, ăn mặc giản dị nhưng quần áo lại rất sạch sẽ, ánh mắt cũng sáng trong lạ thường.
Đang chơi trò diều hâu ăn gà con?
Thật trẻ con!
Lục Tân không quấy rầy họ, chỉ bỏ phong bì vào hòm thư rỉ sắt trong phòng học, lo rằng cô gái ngồi xe lăn kia sẽ không phát hiện ra nên hái một nhành hoa gần đó đặt lên trên hòm thư, để cô biết mình đã tới.
Sau đó, hắn lặng lẽ rời khỏi phòng học.
Khi đi qua phòng bảo vệ, ông bảo vệ đang đọc báo không ngẩng đầu lên, nói: “Ngươi nói thẳng cho cô ấy biết không phải là xong sao, mỗi lần tới đều bẻ một nhành hoa đặt lên, ông già đây vất vả lắm mới trồng được một bụi hoa như vậy, mà sắp bị ngươi nhổ trụi rồi...”
Lục Tân hơi ngượng, lập tức cười nói: “Cuối tuần ta tới nữa, ta sẽ mời ngài uống rượu nhé!”
“Không cần!”
Ánh mắt của ông lão chưa từng nhìn về phía hắn, nói: “Chờ ngươi qua đây, ta mời ngươi uống rượu, vẫn còn đậu rang đây này!”
“Được ạ!”
Lục Tân cười đồng ý, rời khỏi trường tiểu học, đi chậm rãi về phía trạm xe buýt.
“Đi thôi, ta đưa ngươi đi!”
Một chiếc xe jeep dừng lại bên cạnh, Trần Tinh ngồi trên xe mỉm cười mở cửa giúp hắn.
“Cũng được!”
Lục Tân đồng ý, nếu không... hắn muốn về nhà cũng tốn ít nhất nửa tiếng.
Sau khi lên xe, Trần Tinh ném một cái túi sang.
Lục Tân kích động mở ra xem, rồi lại thất vọng, bên trong toàn là tài liệu.
Trần Tinh nhìn về phía trước, nói với Lục Tân rất tự nhiên: “Từ bây giờ trở đi, tổ hành động sơ bộ quyết định nhận ngươi!”
“Chà, được thôi...”
Lục Tân sửng sốt, không hề nhúc nhích trong chốc lát.
Mà Trần Tinh đang lái xe cũng không giải thích nhiều lời.
Chuyện đầu tiên mà một người làm sau khi nhận được một khoản tiền lớn thường là khao khát lớn nhất trong lòng, từ đó có thể nhìn ra bản tính của một người. Nếu như Lục Tân cầm số tiền này đi ăn uống vui chơi, cô đánh giá hắn là người cực kỳ bình thường. Còn nếu hắn cầm số tiền này làm chuyện phóng túng, thì đánh giá của cô với hắn ở mức cực thấp, cô nhất định sẽ không nhận hắn vào tổ.
Nhưng người này lại đem khoản tiền lớn chưa từng có ấy cho cô nhi viện.
Trần Tinh không thể tưởng tượng nổi, khi người ấy mất khống chế thì sẽ ra sao.
Ngồi trong xe trở về căn hộ của Trần Tinh, Lục Tân xem qua hồ sơ mà cô đưa cho hắn một lượt.
Họ tên: Lục Tân
Tuổi: 23
Đánh giá năng lực: Cấp C.
Phương hướng thay đổi tinh thần: Hệ người nhện.
Khu vực tuần tra: Thanh Cảng số 2, thành phố Vệ Tinh!
Lục Tân đọc xong những tài liệu này, trong đó đại khái viết rằng hắn được người của Sở an ninh thành phố Thanh Cảng chiêu mộ, được tính là nhân viên ngoài biên chế, nhiệm vụ của hắn là phối hợp với đội đặc nhiệm để xử lý một số nhiệm vụ điều tra ô nhiễm tinh thần, cùng với đó là việc xử lý ô nhiễm. Tương ứng, họ cũng sẽ chịu trách nhiệm hướng dẫn và đào tạo hắn, đồng thời giúp hắn kiểm soát tốt hơn khả năng của bản thân, ngăn chặn tình trạng mất kiểm soát.
Điều hấp dẫn nhất là dù nhân viên ngoài biên chế nhưng lương rất hậu hĩnh, mỗi tháng được 15 triệu.
Hơn nữa mỗi lần tham gia nhiệm vụ sẽ có thêm trợ cấp, cụ thế tuỳ thuộc vào mức độ phức tạp của nhiệm vụ...
...
“Nếu ngươi đồng ý để chúng ta tuyển dụng, vậy ngươi cần ký vào văn bản này...”
Trần Tinh một tay điều khiển vô lăng, tay kia đưa văn bản cho Lục Tân:
“Sau khi ký vào văn bản xong, ngươi là thành viên của đội đặc nhiệm, dưới quyền ta, ta sẽ sắp xếp cho ngươi công việc xử lý một số văn bản về biến dị tinh thần!”
“Đương nhiên, bây giờ cũng chỉ xem như là tuyển dụng tạm thời. Chính thức hay không phải xem ngươi có thông qua kiểm tra chăng...”
“...”
“Bây giờ vẫn chưa là nhân viên chính thức sao?”
Lục Tân vô thức cảm thấy không được an toàn cho lắm, thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn cầm bút lên.
Điều khiến hắn cảm thấy được an ủi đó là trong văn bản không ghi rằng chỉ được nhận 50% lương trước khi trở thành nhân viên chính thức. Điều này đã là một chuyện cực kỳ tốt rồi.
Lục Tân quyết định ký tên vào văn bản này chỉ vì mức đãi ngộ của công ty, thế nhưng trước khi đặt bút ký, hắn vẫn không khỏi thắc mắc:
“Thường thì công việc chủ yếu mà chúng ta cần phải làm là gì vậy?”
“Đó là điều tra và xử lý các nguồn ô nhiễm đặc biệt!”
Trần Tinh nghiêm túc trả lời hắn:
“Sau sự cố mặt trăng đỏ, trong thành phố xuất hiện rất nhiền biến dị tinh thần dẫn đến các vụ việc ô nhiễm, có nhiều nơi đã bùng phát, một số nơi vẫn đang được theo dõi, hơn thế còn có những nơi chúng ta vẫn chưa phát hiện ra. Thêm vào đó, công việc chính của ngươi sau này là nhận được thông báo của chúng ta thì phải đi đến những nơi bị ô nhiễm, điều tra nguồn gốc hoặc trực tiếp giải quyết nguồn ô nhiễm đó!”
“Đương nhiên nhiên, có thể sẽ có thêm một số việc khác nữa, cụ thể thế nào tuỳ vào tình hình!”
Lục Tân cẩn thận hỏi:
“Nếu bận ta có thể từ chối không?”
Câu hỏi này khiến Trần Tinh im lặng một lúc lâu.
“Ngươi chỉ là nhân viên ngoài biên chế nên có thể từ chối, có thể nhận được sự nhờ vả của người khác, miễn là không xung đột với những gì chúng ta đề ra trước đó là được!”
Cô suy nghĩ một lát rồi mới trả lời một cách nghiêm túc: “Thế nhưng ta vẫn hy vọng ngươi có thể chuẩn bị thật kỹ càng!”
“Vì những vấn đề chúng ta đứng ra giải quyết thường là những vụ việc hết sức nghiêm trọng, nguy hiểm và cực kỳ đáng sợ!”
“Đối với chúng ta mà nói, những vấn đề đó đại diện cho một số tình huống nguy hiểm và bất trắc. Thế nhưng với người thường mà nói, chúng có thể được coi là một thảm hoạ. Chưa nói đến việc phản kháng, ngay khi gặp những vấn đề này, họ thậm chí còn không có cơ hội để kêu cứu. Trong lúc chưa kịp biết về vấn đề thì họ đã bị những nguồn ô nhiễm đó giết, hoặc thậm chí còn khủng khiếp hơn là... họ sẽ trở thành một phần của quái vật!”
“Đối với thành phố Thanh Cảng mà nói, sau khi sự việc mặt trăng đỏ xảy ra, mỗi người dân đều đáng được nâng niu, trân trọng và bảo vệ!”
Nghe Trần Tinh nói về những vấn đề này, vẻ mặt của Lục Tân trở nên cực kỳ nghiêm túc, hắn cúi đầu lặng lẽ ký tên mình lên văn bản.