Lăng Phong cười. Lời này vừa thốt ra, Triệu Thục Nhã dù có chút lo lắng, nhưng vẫn không nói gì thêm.
Xoẹt xoẹt!!!
Ngay sau khi hắn dứt lời, khoang thuyền đã mở ra dưới sự điều khiển từ xa của Huyền Vũ.
Lăng Phong không chút do dự bay thẳng ra ngoài. Sau đó, phi thuyền lập tức rời đi. Còn Lăng Phong thì ở trong tinh không chờ đợi chiếc phi thuyền được nhắc đến.
Rất nhanh, một chiếc phi thuyền cấp tám dài tới ba trăm ngàn mét đã bay tới từ phương xa với tốc độ cực nhanh.
"Phi thuyền cấp tám, chuyên dụng cho cường giả Võ Đế cảnh sao? Phô trương lớn vậy à? Chẳng lẽ là vì mình?"
Lăng Phong nhíu mày, cảm thấy có chút thụ sủng nhược kinh. Hắn cười nhạt, hy vọng đừng có chuyện gì rắc rối!
Phi thuyền rất nhanh dừng sát trước mặt Lăng Phong.
Xoẹt xoẹt!!!
Rất nhanh, cửa khoang từ từ mở ra.
Chẳng mấy chốc, thanh niên Huyền Vũ lúc trước đã bay tới với tốc độ cực nhanh và đáp xuống trước mặt Lăng Phong.
"Võ Thánh đỉnh phong? Thực lực không tồi đấy chứ!"
Lăng Phong nhíu mày khi thấy cảnh giới của Huyền Vũ, nhưng linh hồn hắn cũng cảm nhận được tuổi thọ linh hồn của Huyền Vũ. Hơn tám mươi tuổi. Nói cách khác, hắn không hề trẻ như vẻ bề ngoài. Nhưng cũng phải thôi, cường giả cấp Võ Thánh có tuổi thọ hơn ngàn năm. Hơn tám mươi tuổi thì tuyệt đối không thể trông già được.
Còn Huyền Vũ, sau khi nhìn thấy Lăng Phong thì ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm hắn. Hắn không có ý định động thủ, đồng thời cũng không hề có địch ý. Ít nhất Lăng Phong không phát giác được điều đó.
"Có người muốn gặp ngươi! Hắn đã chờ ngươi rất lâu rồi!"
Huyền Vũ bình tĩnh nói.
"Gặp ta? Ai cơ?"
Lăng Phong sửng sốt.
"Đến lúc đó ngươi sẽ biết! Đương nhiên, nếu ngươi không muốn gặp, ta cũng không miễn cưỡng!"
Huyền Vũ mỉm cười.
"Gặp chứ! Sao lại không gặp?"
Lăng Phong nghe xong, không chút do dự. Gặp mình, còn chờ mình lâu đến thế? Khá lắm, sẽ không phải là cái ông già tiện nghi kia của mình chứ? Chẳng lẽ, lão cha đó đã trở thành cường giả rồi sao?
"Vậy thì đi theo ta!"
Huyền Vũ nói xong trực tiếp quay người bay về phía phi thuyền.
Lăng Phong cũng không chút do dự đi theo.
Rất nhanh hai người tiến vào trong phi thuyền.
Xoẹt xoẹt!!!
Cửa khoang phi thuyền chậm rãi khép kín.
Ngay sau đó, toàn bộ phi thuyền lập tức khởi động, bay vút về phía Huyền Thiên Chủ Tinh với tốc độ cực nhanh.
Phi thuyền rất nhanh tiến vào tầng khí quyển của Huyền Thiên Chủ Tinh. Trong khoảnh khắc, Lăng Phong cảm nhận được trọng lực xung quanh tăng lên gấp trăm lần.
Đương nhiên đối với Lăng Phong mà nói thì tự nhiên là không có cảm giác gì.
Toàn bộ Huyền Thiên Chủ Tinh, do đường kính cực lớn, trọng lượng cũng vô cùng nặng, vì vậy thông thường chỉ có cường giả cấp Bạch Ngân trở lên mới có thể sinh tồn ở đây. Đương nhiên, theo lý thuyết, chỉ cần lực lượng cấp Thanh Đồng cũng đã mạnh gấp trăm lần người thường. Nhưng cường độ nội tạng của cấp Thanh Đồng lại không đạt đến mức gấp trăm lần, nếu đi vào môi trường trọng lực như vậy rất dễ bị vỡ nội tạng mà chết. Do đó, tiêu chuẩn để vào Huyền Thiên Chủ Tinh chính là Võ Vương cấp Bạch Ngân trở lên.
Phi thuyền tiến vào tầng khí quyển về sau tốc độ cũng cấp tốc giảm xuống.
Cuối cùng, phi thuyền dừng lại phía trên một trang viên vô cùng rộng lớn.
Chiếc phi thuyền đường kính ba trăm ngàn mét này trông vẫn không quá lớn trên bãi đáp của trang viên. Phải biết, ba trăm ngàn mét là một khái niệm gì chứ? Một phi thuyền dài ba trăm cây số! Nếu đỗ trên Trái Đất, nó đã có thể bao trùm cả một thành phố cấp một rồi.
Đương nhiên, sở dĩ chiếc phi thuyền này trông không lớn, chủ yếu là vì cách đó không xa còn có một chiếc phi thuyền kinh khủng dài tới mấy triệu mét. Đó chính là phi thuyền của Huyền Thiên Võ Thần, Huyền Thiên Chiến Hạm. Đồng thời, nó cũng là một trong những chiến hạm cấp chín hàng đầu của toàn Nhân tộc.
Từ trên phi thuyền bước xuống, Lăng Phong nhíu mày khi nhìn về phía Huyền Thiên Chiến Hạm kinh khủng phía trước. Chẳng lẽ người muốn gặp mình lần này chính là Huyền Thiên Võ Thần?
Sau khi nghi hoặc, Lăng Phong cùng Huyền Vũ bay thẳng đến sâu trong trang viên.
Tốc độ của Huyền Vũ cực nhanh, trực tiếp đạt tới vạn lần vận tốc âm thanh. Thế nhưng, Lăng Phong đã theo kịp, điều này khiến Huyền Vũ phía trước phải hơi co rút đồng tử.
Quả nhiên, thực lực của Lăng Phong đúng như Tư Không Chấn đã báo cáo, có thể tiêu diệt cường giả Võ Thánh ngũ trọng thiên.
Rất nhanh, hai người đã đi tới một khu lâm viên. Sau đó, họ đáp xuống phía trên một mặt hồ trong veo.
Trong hồ, một trung niên oai hùng bất phàm đang ngồi lơ lửng trong hư không, thả câu cá.
Trung niên nhân này, Lăng Phong tự nhiên là đã từng gặp qua trong các loại tin tức và video.
Hắn chính là Huyền Thiên Võ Thần!
Cường giả đã bảo vệ Huyền Thiên tinh hệ mấy ngàn năm!
"Đến rồi đấy à! Cứ tự nhiên ngồi đi!"
Trung niên ngẩng đầu, liếc nhìn Lăng Phong rồi cười nói.
Lăng Phong khóe miệng giật giật, "Tự nhiên ngồi á? Ngồi giữa không trung sao?" Bất đắc dĩ, hắn đành khoanh chân ngồi đối diện Huyền Thiên trong hư không!
Còn Huyền Vũ thì chắp tay sau lưng, đứng phía sau Huyền Thiên Võ Thần.
"Chắc hẳn ngươi đang rất thắc mắc, vì sao ta lại bảo Huyền Vũ đến tìm ngươi, đúng không?"
Huyền Thiên Võ Thần vừa cười vừa nói.
"Đúng vậy, Võ Thần đại nhân và ta hẳn là chưa từng gặp mặt, phải không?"
Lăng Phong đáp, không rõ đối phương tìm mình có chuyện gì.
Thế nhưng, nghe Lăng Phong nói xong, Huyền Thiên Võ Thần lại bật cười.
"Chúng ta đã từng gặp nhau mười tám năm trước, đương nhiên, lúc đó ngươi vẫn còn là một hài nhi! Chỉ là không ngờ, thoáng cái ngươi đã lớn đến thế này rồi!"
Huyền Thiên Võ Thần cảm khái nói. Nghe vậy, Lăng Phong lập tức nhướng mày. Mình đã từng gặp Huyền Thiên Võ Thần? Lúc đó mình vẫn là hài nhi? Không đúng lắm. Cha mình Lăng Huyền đã trở về Lam Thủy Tinh một hai năm trước khi mình sinh ra. Chẳng lẽ ông ấy còn mang mình về gặp Huyền Thiên Võ Thần? Hay là, Huyền Thiên Võ Thần đã đặc biệt đến Lam Thủy Tinh để gặp mình?
"À phải rồi, quên chưa nói! Xét về vai vế, ngươi phải gọi ta một tiếng Đại bá đấy!"
Đột nhiên, Huyền Thiên Võ Thần cười nói.
Ầm!!!
Lời này vừa thốt ra, đầu óc Lăng Phong như nổ tung.
"Đại bá á? Mẹ nó!"
Lăng Phong nhìn Huyền Thiên Võ Thần với vẻ mặt không thể tin nổi.
"Rất sốc đúng không? Điều sốc hơn còn ở phía sau! Huyền Vũ, gọi người đi!"
Huyền Thiên Võ Thần mỉm cười nói với Huyền Vũ bên cạnh.
"Huyền Vũ, bái kiến tiểu thúc!"
Huyền Vũ cười bất đắc dĩ, rồi cung kính hành lễ.
"Á! Cái gì thế này? Các ngươi, không phải đang đùa ta đấy chứ?"
Trong khoảnh khắc đó, Lăng Phong cứng đờ. Cái lão Huyền Vũ này đã tám mươi tuổi rồi, mà lại gọi mình là tiểu thúc á?
"Đương nhiên không phải đùa! Ngươi có biết, cha ngươi Huyền là từ đâu tới không?"
Huyền Thiên Võ Thần vừa cười vừa nói.
"Ơ! Chẳng lẽ cùng chữ 'Huyền' trong tên ngài là một?"
Lăng Phong ngớ người.
"Đúng vậy, là một chữ đó. Cha ngươi tên thật là Huyền Lăng! Là đứa con thứ tư của Huyền gia ta! Còn ngươi, phải gọi là Huyền Phong! Không sai, chính là Huyền Phong của ngươi thành Huyền Phong!"
Huyền Thiên Võ Thần vừa cười vừa nói.
"Ngọa tào, cái tên này nghe cũng khó ởi vãi!"
Lăng Phong nghe xong lập tức không nhịn được mà cằn nhằn.
Lời này vừa thốt ra, khóe miệng Huyền Thiên Võ Thần giật giật.
"Đương nhiên, nếu ngươi không muốn đổi lại tên cũ thì cứ giữ nguyên tên hiện tại cũng được! Điều đó không quan trọng."
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn