Bởi vì lúc này Triệu Thục Nhã đang tắm, thân hình uyển chuyển, làn da trắng nõn cùng đôi gò bồng đảo kiêu hãnh kia khiến "cậu em" của Lăng Phong lập tức chào cờ.
"Khụ khụ, tội lỗi, tội lỗi! Nha đầu này tự dưng tắm làm gì không biết?"
Lăng Phong mặt già đỏ ửng, nhìn thêm mấy lần mà vẫn không nỡ rời mắt.
Xem ra muốn kiểm tra tình hình của tàn hồn kia, chỉ có thể đợi đến ngày mai.
...
"Trước tiên phải đi xem Nghiên Hi Vân thế nào đã!"
Nghĩ vậy, Lăng Phong bèn gọi một cuộc điện thoại.
"Vù!"
Trong nháy mắt, hình chiếu của Tư Không Tuyết Vân xuất hiện trước mặt Lăng Phong.
"Lăng Phong? Nghe nói cậu về rồi à?"
Nhìn thấy Lăng Phong, Tư Không Tuyết Vân có chút mừng rỡ hỏi.
"Đúng vậy, về lấy chút đồ!
Với lại, lần trước đã hứa mời cậu ăn cơm, không biết cậu có rảnh để nể mặt mình một bữa không?"
Lăng Phong mỉm cười, sau đó nói thẳng mục đích của mình.
Đương nhiên, hắn muốn tìm Nghiên Hi Vân thì cực kỳ đơn giản, chỉ cần một thần niệm là có thể bao phủ toàn bộ Lam Thủy Tinh.
Chẳng qua là tiện thể gọi cho Tư Không Tuyết Vân luôn.
Lăng Phong vẫn rất cảm kích chuyện cô đã giúp mình ở nhà họ Vương.
Chỉ là bận suốt nên chưa có thời gian cảm ơn cô một tiếng.
"Bây giờ sao? Đương nhiên là có rồi! Không biết đây có được tính là cậu đang hẹn hò với tôi không nhỉ? Vậy thì tôi phải đi trang điểm một chút mới được."
Tư Không Tuyết Vân nghe xong liền trêu chọc Lăng Phong.
"Cũng coi như vậy đi, ha ha, vậy nửa tiếng nữa tôi đến đón cậu."
Lăng Phong nghe vậy cũng cười gật đầu.
"Được thôi, tôi ở nhà chờ cậu nhé! Cậu nhất định phải đến đấy!"
Tư Không Tuyết Vân cười nói rồi cúp máy.
"Ở nhà chờ mình? Sao nghe cứ sai sai thế nào ấy nhỉ!"
Lăng Phong có chút ngơ ngác.
Sau đó hắn lắc đầu, ném những viên Thần Dụ thạch còn lại vào tiểu thế giới của mình rồi bắt đầu mở túi bụi.
...
...
Nửa giờ sau, Lăng Phong đúng giờ xuất hiện trước cửa nhà Tư Không Tuyết Vân.
Ngay sau đó, một Tư Không Tuyết Vân mặc bộ váy dài màu lam, mái tóc dài màu bạc phất phơ trong gió bước ra.
Thân hình cũng kiêu hãnh không kém, cộng thêm dung nhan tuyệt mỹ khiến Lăng Phong cũng phải ngẩn cả người.
Nhan sắc của Tư Không Tuyết Vân chẳng giống ông bố Tư Không Chấn thô kệch của cô chút nào.
So với Triệu Thục Nhã cũng không hề thua kém, hơn nữa cảm giác hai người mang lại hoàn toàn khác nhau.
Một người theo phong cách thục nữ, người kia lại đi theo style loli đáng yêu.
Thật ra, đối với Lăng Phong mà nói, phong cách thục nữ thế này lại càng có sức hấp dẫn hơn.
"Sao thế, mặt tôi dính gì à?"
Thấy Lăng Phong cứ nhìn mình chằm chằm, Tư Không Tuyết Vân hiếm khi đỏ mặt.
"Hết cách rồi, hội trưởng xinh đẹp quá, tôi không nhịn được phải nhìn thêm vài lần!"
Lăng Phong cực kỳ thành thật đáp.
"Phụt! Cậu đúng là dẻo miệng, khéo ăn nói thì nói nhiều thêm vài câu đi. Thôi được rồi, không phải muốn đi ăn cơm sao? Tôi đói chết đi được, hai hôm trước có vụ bạo động ở Thần Vực Chi Địa, đến hôm nay mới giải quyết xong!"
Tư Không Tuyết Vân bị Lăng Phong chọc cho bật cười, sau đó có chút bất đắc dĩ nói.
"Vậy chúng ta đi thôi! Thưa quý cô hội trưởng xinh đẹp?"
Lăng Phong cười cười, sau đó làm một động tác mời.
...
...
Thành Huyền Phong, nhà hàng Tinh Không.
Đây là một nhà hàng lơ lửng trên không trung cách thành Huyền Phong mấy vạn mét, một trang viên khổng lồ lơ lửng!
Cũng được coi là nhà hàng có mức tiêu phí cao nhất toàn thành Huyền Phong.
Một bữa ăn ít nhất cũng mấy chục vạn.
Đương nhiên, đối với Lăng Phong hiện tại, nó chẳng khác gì đồ ăn vặt lề đường.
Lần trước Lăng Phong đến đây chính là lúc ném ra mười viên Thần Dụ thạch để thanh toán cho Nghiên Hi Vân và Diệp Tiêu.
Hai người ngồi đối diện nhau, vừa ngắm cảnh đêm của toàn thành Huyền Phong vừa trò chuyện.
Lăng Phong cũng kể lại những chuyện đã xảy ra trên đường đi.
Khi nghe Lăng Phong chém giết cường giả dị tộc Võ Thánh ngũ trọng thiên, Tư Không Tuyết Vân lập tức sốc đến không nói nên lời.
Ánh mắt nhìn Lăng Phong càng thêm sùng bái.
Ông già nhà cô chẳng nói gì với cô cả, chỉ bảo là bọn họ về rồi thì đám kia cũng tạch luôn.
Sau đó Lăng Phong lại kể về tình hình khảo hạch của Huyền Thiên Thần Vực lần này.
"Cái gì? Cậu nói Triệu Thục Nhã lại là người đứng đầu kỳ khảo hạch Huyền Thiên Thần Vực lần này á?
Lão già Tư Không Chấn kia sao không nói với tôi? Chắc chắn là muốn xén bớt tiền thưởng thành tích năm nay của tôi rồi, đúng là tư bản vạn ác!"
Nghe được thành tích của Triệu Thục Nhã, Tư Không Tuyết Vân càng không thể tin nổi mà che miệng.
Sau đó lập tức căm phẫn.
Nhưng đồng thời trong lòng cũng có chút hụt hẫng.
Một thiên tài như vậy, có lẽ mới xứng với Lăng Phong chăng?
Thiên phú của cô đã bị Lăng Phong bỏ lại ngày càng xa.
"Đúng rồi, không nói chuyện này nữa, hội trưởng có biết Nghiên Hi Vân đang bị giam ở đâu không?"
Lăng Phong đột nhiên đổi chủ đề.
"Hả? Lăng Phong đệ đệ, không lẽ cậu vẫn còn thích con nhỏ đó à?
Làm liếm cẩu là không có tương lai đâu, con nhỏ đó tuyệt đối không đáng."
Nghe Lăng Phong hỏi vậy, Tư Không Tuyết Vân không thể tin nổi mà trừng lớn hai mắt.
Chuyện Lăng Phong làm liếm cẩu dĩ nhiên cô biết.
Dù sao chuyện này quá dễ điều tra, cả trường ai cũng biết.
Đó quả thực là quỳ liếm không có chút giới hạn nào.
Khi nghe những lời đồn đó rồi so sánh với Lăng Phong hiện tại, cô còn nghi ngờ có phải cả trường đã hùa vào bịa chuyện để lừa mình không.
Thế nhưng, sự thật chính là như vậy.
Lăng Phong nghe xong, chuyện của Nghiên Hi Vân đã trở thành vết nhơ trong lịch sử của mình rồi.
Đúng là buồn nôn mà.
"Tất nhiên là không thể nào, chỉ là gần đây tôi phát hiện ra một chuyện, trong ba năm theo đuổi Nghiên Hi Vân, tôi có vẻ hơi lạ, cứ như bị bỏ bùa, trúng ảo thuật vậy.
Cho nên tôi muốn đi làm cho ra lẽ, xem rốt cuộc cô ta đã làm gì tôi!"
Lăng Phong nghiêm túc nói.
Lời này vừa thốt ra, Tư Không Tuyết Vân lập tức nhíu mày.
Trong những lời đồn về Lăng Phong, hành vi của hắn đúng là rất bất thường, không giống những gì hắn có thể làm ra.
"Cô ta hiện vẫn đang bị giam ở bệnh viện tâm thần, chỉ là không hiểu sao, viện trưởng bệnh viện tâm thần hai ngày gần đây cứ đến tìm tôi đòi thả Nghiên Hi Vân.
Nhưng bị tôi từ chối rồi.
Ông ta cũng có điểm không đúng!"
Tư Không Tuyết Vân cau mày.
Nghe Lăng Phong nói, cô mới cảm thấy có chút vấn đề.
"Ồ? Còn có chuyện này sao?"
Lăng Phong nhíu mày.
"Nếu đã vậy, hay là chúng ta đến đó xem thử?"
Lăng Phong mỉm cười.
"Được, tôi cũng muốn xem thử là người phụ nữ thế nào mà có thể khiến cậu thần hồn điên đảo, đến lúc đó tôi còn học hỏi một ít!"
Tư Không Tuyết Vân lập tức hứng thú gật đầu.
Chỉ là câu nói này suýt nữa làm Lăng Phong té ngửa.
Cái vết nhơ này của mình e là sẽ theo mình cả đời mất.
...
Bệnh viện tâm thần số một thành Huyền Phong!
Trong một phòng bệnh xa hoa, một người đàn ông trung niên đang áy náy xin lỗi Nghiên Hi Vân.
"Hi Vân à, con yên tâm, ta nhất định sẽ tìm cách cứu con ra ngoài!
Nhưng con cũng biết đấy, Lăng Phong bây giờ là người mạnh nhất toàn Lam Thủy Tinh, không ai dám chọc vào hắn cả. Đại thống lĩnh và hội trưởng ta đều đi cầu xin rồi, nhưng vô dụng!
Với lại con bảo ta tìm người đàn ông trong lời đồn đến gặp con, ta cũng thử rồi, nhưng người ta vừa nghe là con muốn gặp liền đuổi ta đi."
Người đàn ông trung niên chính là viện trưởng bệnh viện tâm thần.
"Chút chuyện cỏn con này cũng làm không xong, ông đúng là đồ vô dụng! Sớm biết đã không khế ước với cái thứ phế vật nhà ông!
Tìm không thấy người thì ông không biết lừa à, còn thật thà nói là tôi muốn gặp hắn?"
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe