Cuộc quét sạch văn minh này một khi đã bắt đầu, trừ phi Lăng Phong là hội viên Chí Tôn cấp, nếu không văn minh của hắn cũng sẽ bị diệt vong.
"Haiz, cuối cùng vẫn thất bại rồi!"
Huyền Vũ Chí Tôn cũng thở dài!
Quy định của Hắc Thần Võ Quán, ngay cả Lăng Phong cũng không thể phá vỡ.
Văn minh Ngân Hà của bọn họ, coi như xong đời rồi.
"Vị thiên tài này, ngươi nói có thật không? Chỉ cần văn minh Ngân Hà của chúng ta quỳ xuống xin lỗi, ngươi sẽ bỏ qua cho chúng tôi sao?"
Huyền Vũ Chí Tôn cắn răng, nghiêm túc hỏi Mạc Đặc.
"Ha ha ha ha, đương nhiên là thật! Chỉ cần các ngươi quỳ xuống, mọi chuyện coi như chưa từng xảy ra! Dĩ nhiên, không chỉ các ngươi, mà ngay cả Lăng Phong cũng phải quỳ xuống cho ta!"
Mạc Đặc phá lên cười. Bắt người của văn minh Ngân Hà quỳ xuống chẳng có gì sướng cả.
Hắn muốn chính Lăng Phong phải quỳ trước mặt mình, chỉ có như vậy mới hả được cơn giận trong lòng.
Đã đắc tội đến chết rồi, thì cần gì phải nương tay nữa.
"Ngươi..."
Nghe Mạc Đặc nói vậy, sắc mặt đám người Huyền Vũ Chí Tôn lập tức sa sầm.
Tên nhóc này căn bản không hề có ý định tha cho họ, dù Lăng Phong có cùng họ quỳ xuống, thì đến lúc đó bọn họ cũng vẫn phải chết.
Vốn tưởng Lý Bàng thực lực mạnh mẽ, thân phận cao quý, có lẽ sẽ có cách giải quyết, nhưng xem ra, dù Lý Bàng thật sự là đại năng Tinh Hải cảnh cũng đành bó tay.
Bởi vì đây là quy tắc của Hắc Thần Võ Quán, loại quy tắc này, ngay cả đại năng Tinh Hải cảnh cũng không thể phá vỡ.
"Thành chủ, gã này làm màu quá, thần nhìn mà ngứa mắt, hay là để thần giết quách hắn đi cho rồi!"
Vậy mà Lý Bàng lại chẳng hề bận tâm, chỉ nhìn Mạc Đặc với vẻ mặt có chút khó chịu.
"Hừ, giết ta? Ngươi chẳng qua chỉ là người bảo vệ của hắn mà thôi, có chút thực lực thì làm được gì? Ngươi mạnh hơn nữa, lẽ nào còn mạnh hơn cả giáo quan của ta sao?"
Mạc Đặc ngạo nghễ cười.
Người bảo vệ của một thiên tài Đỉnh cấp, mạnh nhất cũng chỉ cỡ Tinh Hệ cảnh là cùng!
Tinh Hệ cảnh mà đòi so với giáo quan Tinh Hà cảnh trung hậu kỳ của mình ư? Hoàn toàn không cùng đẳng cấp.
"Được rồi, đã quyết định giữ lại những văn minh nào chưa? Người của Hắc Thần tinh vực chúng ta đã đi qua vết nứt không gian, sắp đến nơi rồi."
Lưu Hiên ở bên cạnh mất kiên nhẫn lên tiếng.
Hắn đã quá quen với mấy màn ra vẻ ta đây này nên thấy hơi phiền.
Vì vậy, hắn lười diễn tiếp với Mạc Đặc.
"Quyết định xong rồi thưa giáo quan, ngoại trừ văn minh Rocatier của tôi, tất cả các văn minh khác, không chừa một ai!"
Mạc Đặc vội vàng đáp lời.
"Ừm, quyết định rồi là được!"
Lưu Hiên gật đầu.
Sau đó hắn nhìn về phía Lăng Phong.
"Nhóc con, ngươi cũng là hội viên Đỉnh cấp của Hắc Thần Võ Quán chúng ta, vậy dĩ nhiên cũng biết đây là quy định. Muốn trách thì hãy trách các ngươi quá tham lam, cứ thành thật phát triển không tốt hơn sao?
Cứ nhất định phải đi đường tắt.
Bây giờ đội quét sạch của Hắc Thần Võ Quán sắp hành động, ngươi muốn mang những ai đi thì mau quyết định đi. Với thiên phú của ngươi, mang người của vài tinh cầu đi vẫn có thể làm được!
Chỉ là một khi đã mang đi, sau này các ngươi sẽ không được quay lại văn minh Rocatier nữa!"
Lưu Hiên bình tĩnh nói.
Lời này vừa thốt ra, Mạc Đặc ngớ người, mang người của vài tinh cầu đi?
Còn có chuyện này nữa sao?
Nếu hắn mang hết tất cả cường giả đi, thế thì khác gì văn minh không bị diệt vong đâu!
"Giáo quan, từ khi nào lại có quy định này vậy?"
Mạc Đặc ngơ ngác.
"Quy định này có từ lâu rồi, chỉ là gần như không thể có trường hợp một văn minh khác biệt lại có hai chủng tộc cùng lúc xuất hiện hội viên Đỉnh cấp.
Cho nên người bình thường không biết.
Hắn cũng là hội viên Đỉnh cấp, tự nhiên có tư cách mang cường giả của văn minh mình đi!
Vả lại, văn minh của họ ta xem qua có gần một tỷ hành tinh, chỉ có thể giữ lại vài cái đã được coi là diệt vong rồi. Dù sao cũng đều là hội viên Đỉnh cấp.
Làm người nên lưu lại một con đường sống!"
Lưu Hiên giải thích với Mạc Đặc.
Mặc dù cực kỳ bất mãn với hành vi đầu cơ trục lợi lại còn tham lam của đám người Lăng Phong, nhưng dù sao cũng là hội viên Đỉnh cấp, cấp bậc này ở Hắc Thần Võ Quán cũng cực kỳ hiếm có.
Dù sao mạnh hơn nữa đã là hội viên Chí Tôn cấp rồi.
Quả nhiên, lời này vừa nói ra, sắc mặt đám người Huyền Vũ Chí Tôn tuy vẫn khó coi nhưng cũng đã thở phào nhẹ nhõm, ít nhất văn minh Ngân Hà vẫn có thể được giữ lại.
"Khoan đã giáo quan, hắn là hội viên Đỉnh cấp chỉ là phỏng đoán của tôi thôi, có đúng hay không vẫn cần phải chứng minh chứ! Lỡ như tôi đoán sai thì sao?"
Mạc Đặc vội nói.
"Ừm, cũng đúng!"
Lưu Hiên khẽ gật đầu.
"Người của văn minh Ngân Hà, Lăng Phong đúng không?
Vậy để ta tra thử xem, trong danh sách hội viên Đỉnh cấp có ngươi không!"
Lưu Hiên nhìn về phía Lăng Phong, sau đó mở hệ thống quản lý của Hắc Thần ra tra cứu.
Thế nhưng, sau khi tìm kiếm, hắn nhíu mày.
Danh sách hội viên Đỉnh cấp, không có ai tên Lăng Phong đến từ văn minh Ngân Hà?
Hắn tìm tiếp trong danh sách hội viên Cao cấp, cũng không có!
"Sao vậy giáo quan?"
Thấy Lưu Hiên nhíu mày, Mạc Đặc vội hỏi!
"Hắn không phải hội viên Đỉnh cấp, cũng không phải hội viên Cao cấp! Cấp Trung và cấp Thấp thì ta không tìm, vì dù có là hội viên cấp đó, hắn cũng chẳng bảo vệ được ai cả!"
Lưu Hiên bình thản nói.
Mạc Đặc nghe xong lại không hề vui mừng, ngược lại sắc mặt hơi biến đổi.
"Vậy... thưa giáo quan, lẽ nào hắn là... hội viên Chí Tôn cấp? Thiên phú của hắn bá đạo như vậy, không lý nào ngay cả hội viên Cao cấp cũng không lọt vào được!"
Mạc Đặc giật mình, vội vàng hỏi.
Lời này vừa thốt ra, Lưu Hiên cũng nhìn về phía Lăng Phong, lúc này hắn mới phản ứng lại. Khí tức linh hồn của Lăng Phong chỉ mới khoảng hai mươi tuổi, nhưng cảnh giới đã đạt tới cấp bậc Hành Tinh.
Phải biết rằng, Mạc Đặc đã hơn một ngàn tuổi mà lúc này cũng chỉ mới là Hành Tinh cảnh đỉnh phong mà thôi.
Hơn hai mươi tuổi đã là Hành Tinh cảnh, thiên phú đó tuyệt đối không thể nào là hội viên Cao cấp, ít nhất cũng phải là Đỉnh cấp, thậm chí còn cao hơn!
Sắc mặt Lưu Hiên biến đổi.
Hội viên Đỉnh cấp hắn tùy tiện đắc tội cũng không sao, nhưng hội viên Chí Tôn cấp lại là sự tồn tại mà hắn không thể chọc vào.
Mỗi một người như vậy sau này ít nhất cũng là siêu cấp cường giả Tinh Hải cảnh.
Đắc tội một người như vậy, đời hắn coi như toang.
Thế nhưng, danh sách hội viên Chí Tôn cấp tuy không phải tuyệt mật, nhưng cũng không phải ai cũng có thể tùy tiện tra cứu, hắn chưa có tư cách đó!
"Không cần tra đâu, Thành chủ nhà chúng ta không phải hội viên Chí Tôn cấp, cũng chẳng phải hội viên Đại Chí Tôn cấp gì sất!"
Đúng lúc này, Lý Bàng ở phía đối diện lại cười lạnh lên tiếng.
Lời này vừa nói ra, hai mắt Mạc Đặc lập tức sáng rực.
"Các ngươi không phải người của Hắc Thần Võ Quán? Giáo quan, vậy thì tốt quá rồi, có phải chúng ta có thể quét sạch văn minh của bọn chúng ngay lập tức không?"
Mạc Đặc nhìn sang Lưu Hiên.
Lưu Hiên nghe vậy, ánh mắt cũng lóe lên.
Lúc này, lão Lục Lý Bàng đang cố tình nén khí tức của mình ở mức Tinh Hệ cảnh đỉnh phong, tạo ra cảm giác mình là một con gà mờ.
Thế nhưng, không hiểu sao Lưu Hiên luôn cảm thấy Lý Bàng trước mắt có chút quen quen.
Bất quá hắn không nghĩ nhiều, mà sắc mặt lạnh đi.
"Các hạ chẳng lẽ thật sự không phải người của Hắc Thần Võ Quán chúng ta?
Vùng tinh vực này thuộc phạm vi quản lý của Hắc Thần Võ Quán chúng ta. Các người đến đây chiêu mộ thiên tài của chúng ta đi, có phải là quản chuyện quá rộng rồi không?!"
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn