"Hừ! Nhóc con vô tri!"
Taksim đang bình chân như vại ở bên cạnh lập tức cười khinh bỉ. Cho dù ngọn lửa của Lăng Phong có là màu bạc đi chăng nữa thì đã sao? Thực lực có mạnh bằng hắn không?
Chỉ cần không, vậy thì ngọn lửa này ở trước mặt hắn phải ngoan ngoãn nghe lệnh.
Đây chính là sự cường đại của khởi nguyên hỏa diễm, tất cả những ngọn lửa có uy lực yếu hơn mình đều sẽ bị khống chế hoàn toàn.
Nghĩ đến đây, hắn trực tiếp khẽ động ý niệm, định khống chế tia lửa laser kia.
"Phụt!"
Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, hắn đơ toàn tập. Ngọn lửa không hề bị ảnh hưởng, trong nháy mắt đã xuyên thủng mi tâm của Delba. Khoảnh khắc sau, cơ thể gã bắt đầu bùng cháy dữ dội từ giữa trán.
Trong chớp mắt, tất cả cường giả Võ Tôn của tộc Talba có mặt tại đây đều đột ngột biến sắc!
"Không thể nào, sao ta lại không khống chế được ngọn lửa này!"
Ngay cả Taksim cũng biến sắc.
"Với cái thực lực quèn này mà cũng đòi vênh váo à? Còn dám mạnh miệng trước mặt tên điên này, nói cái gì mà thiên tài chưa trưởng thành thì không phải thiên tài. Hắn thì trưởng thành rồi đấy, sao vẫn yếu xìu thế?"
Triệu Thục Nhã ở bên cạnh thấy cảnh này, lập tức mỉa mai độc địa.
Trong thoáng chốc, sắc mặt của đám người Talba đều đen như đít nồi.
"Nhóc con, khởi nguyên hỏa diễm của ngươi không phải màu bạc sao? Chẳng lẽ là màu vàng?"
Giờ khắc này, Taksim lập tức lộ vẻ hoảng sợ nhìn về phía Lăng Phong.
Lời này vừa thốt ra, Tư Không Chấn ở bên cạnh cũng phải co rút con ngươi.
Việc khởi nguyên hỏa diễm của Lăng Phong là màu bạc chính là kết quả sau khi ông và các cường giả Võ Tôn khác cùng phân tích.
Dù sao nếu chỉ là màu tím thì trước đó không thể nào tạo ra uy năng mạnh mẽ đến vậy.
Thế nhưng, bây giờ đối phương lại nói khởi nguyên của Lăng Phong không phải màu bạc, đã không phải bạc cũng chẳng phải tím, lẽ nào lại có thể là màu vàng sao?
Nghĩ đến đây, trong lòng ông ta chấn động mãnh liệt.
Màu vàng? Khởi nguyên kim sắc? Đây chính là thiên tài đỉnh cao nhất của cả Nhân tộc cơ mà.
"Ta nói khởi nguyên hỏa diễm của ta là màu bạc bao giờ?"
Mà Lăng Phong cũng chẳng hề che giấu, chỉ khinh thường đáp lại.
"Oành!"
Lời này vừa dứt, tất cả mọi người có mặt đều trợn tròn mắt không thể tin nổi.
Người sở hữu thiên phú kim sắc, sau này chắc chắn có thể trở thành siêu cấp thiên kiêu cấp Võ Thần.
Loại thiên kiêu này, toàn bộ nền văn minh Talba mỗi năm cũng chẳng xuất hiện được mấy người.
Một khi xuất hiện, mỗi người đều là những thiên tài đứng đầu nhất trong các nền văn minh cấp tinh hệ lớn như bọn họ.
Thế mà bây giờ, ngay trước mắt họ lại xuất hiện một người.
"Ngươi, ngươi, ngươi... Khởi nguyên của ngươi thật sự là màu vàng?"
Ngay cả Tư Không Chấn lúc này cũng nhìn Lăng Phong với vẻ mặt không thể tin được.
"Nghị trưởng không tin Lăng Phong à? Người đàn ông của tôi có khởi nguyên kim sắc thì sao nào?"
Triệu Thục Nhã thì nhìn Lăng Phong với ánh mắt đầy sùng bái, đồng thời vênh váo nhìn Tư Không Chấn.
"Khởi nguyên hỏa diễm của ta đúng là màu vàng! Nhưng đó không phải là trọng điểm!"
Lăng Phong bình tĩnh nói.
Lời này vừa thốt ra, tâm trạng khiếp sợ của Tư Không Chấn lập tức chùng xuống. Đúng vậy, đó không phải là trọng điểm, trọng điểm là trước mắt họ có cường giả cấp Võ Thánh!
Lăng Phong dù có là thiên kiêu khởi nguyên kim sắc thì sao chứ?
Chênh lệch đẳng cấp cả một đại cảnh giới, đó chính là chênh lệch thực lực cả ngàn lần.
Đừng nói là khởi nguyên kim sắc, cho dù là khởi nguyên trên cả kim sắc tới đây cũng vô dụng.
"Ha ha ha ha!"
Rất nhanh, Taksim đã kịp phản ứng, lập tức ngửa mặt lên trời cười như điên.
"Không ngờ Taksim ta cả đời này lại có cơ hội giết chết một người sở hữu khởi nguyên kim sắc! Ha ha ha ha, ông trời không bạc đãi ta!"
Taksim kích động đến toàn thân run rẩy.
Có được chiến công giết chết thiên kiêu khởi nguyên kim sắc, tuy không đủ để hắn đột phá đến Võ Đế, nhưng lại có thể giúp gia tộc của hắn có thêm vài cường giả cấp Võ Thánh.
Cứ như vậy, cho dù sau này hắn chết đi, cả gia tộc cũng có thể tiếp tục vững mạnh thêm ngàn năm nữa!
Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn nhìn Lăng Phong trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo.
"Thiếu niên Nhân tộc, hôm nay gặp phải ta, coi như ngươi xui xẻo! Nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ dùng chiến công giết ngươi để bồi dưỡng gia tộc của ta thật tốt!"
Trên khuôn mặt già nua của Taksim lộ ra nụ cười dữ tợn.
"Cái mặt lão chó này trông gớm thật, không biết còn tưởng con cóc ghẻ ở đâu chui ra!"
Triệu Thục Nhã ở bên cạnh nói với vẻ hơi buồn nôn.
Đương nhiên, lời của nàng không hề ảnh hưởng gì đến Taksim đang kích động tột độ lúc này.
"Oành!"
Trong nháy mắt, trên người Taksim bộc phát ra ngọn lửa màu lam đen.
Ngọn lửa tỏa ra sóng nhiệt kinh khủng khiến nhiệt độ của cả tinh không tăng vọt, những cường giả sau lưng hắn đều không nhịn được vội vàng né tránh.
"Thiếu niên, nhắm mắt lại đi!"
Taksim trầm giọng hét lớn, một khắc sau, hắn giơ tay phải lên chuẩn bị tung ra một chưởng.
"Oành!"
Thế nhưng, đúng lúc này, vô số Linh Hồn Lưỡi Đao trong chớp mắt bùng nổ.
Trọn vẹn hàng ngàn vạn Linh Hồn Lưỡi Đao như hồng thủy càn quét về phía Taksim và đồng bọn.
Mà đám người Taksim ngay lập tức cảm nhận được một luồng dao động linh hồn kinh khủng.
Một Diệt Hồn Sư cấp Võ Tôn Tam Trọng Thiên khi cảm nhận được hàng ngàn vạn Linh Hồn Lưỡi Đao thì sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu.
"Chạy! Hắn là Diệt Hồn Sư, chạy mau!"
Gã Diệt Hồn Sư này hoảng sợ hét lên một tiếng, sau đó quay người bỏ chạy thục mạng.
Hắn vừa dứt lời, tất cả mọi người có mặt đều kịch biến sắc mặt.
Sự kinh khủng của Diệt Hồn Sư, bọn họ đều hiểu quá rõ.
Đòn tấn công này, vốn không phải thứ mà Taksim có thể chống lại.
Mặc dù nó sẽ không gây tổn thương cho Taksim, bởi vì cho dù thực lực linh hồn của Taksim có yếu đến đâu, cũng phải cần sức mạnh linh hồn đạt tới cảnh giới Võ Thánh bộc phát mới có thể giết được hắn.
Huống chi, là một cường giả cấp Võ Thánh, sao có thể không tu luyện công pháp loại linh hồn?
Bởi vậy, theo họ thấy thì Taksim chắc chắn sẽ không sao.
Nhưng bọn họ thì chết chắc rồi.
Đòn tấn công linh hồn này không giống với tấn công thông thường, Taksim không thể nào che chắn cho họ được.
Vì thế, ngay khi gã Diệt Hồn Sư vừa lên tiếng, tất cả Võ Tôn có mặt đều sợ hãi quay người bỏ chạy tán loạn.
"Lại còn là Diệt Hồn Sư? Nhưng dù là Diệt Hồn Sư thì đã sao? Chẳng lẽ khởi nguyên Diệt Hồn Sư của ngươi cũng là kim sắc à?"
Taksim giận dữ, trong nháy mắt, vô tận ngọn lửa lam đen tràn vào tay hắn, chuẩn bị tung ra một chưởng.
"Phốc phốc phốc phốc!"
Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, vô tận Linh Hồn Lưỡi Đao đã quét qua toàn thân hắn.
Đồng thời, Linh Hồn Lưỡi Đao như thủy triều cuồn cuộn quét qua những Võ Tôn đang bỏ chạy cách đó không xa, và cả những người trong chiếc phi thuyền bậc tám phía sau họ!
Tất cả mọi người trong nháy mắt đứng sững tại chỗ.
Giờ khắc này, thời gian dường như ngưng đọng.
Thứ duy nhất còn chuyển động chỉ có ngọn lửa lam đen trên tay Taksim.
Dường như không còn năng lượng chống đỡ, ngọn lửa lam đen dần dần lụi tàn.
"Đây... đây là chuyện gì?"
Tư Không Chấn kinh hãi nhìn cảnh tượng này...