STT 9: CHƯƠNG 9: HIÊN VIÊN THÀNH
Ngọt quá! Triệu Địa thích thú uống mấy ngụm lớn, vẻ mặt thỏa mãn, rồi nhảy lên một cây tùng to gần đó. Tay chân phối hợp, chỉ loáng cái hắn đã leo lên rất cao, chọn một chỗ rộng rãi để nghỉ qua đêm.
Có lẽ vì quá mệt, hắn nhanh chóng chìm vào giấc mộng. Trong mơ, hắn lúc thì thấy mình đang ở Địa Cầu, cùng bạn bè đi học; lúc lại thấy mình đang cùng đám trẻ con học pháp thuật, đủ loại linh quang rực rỡ lóe lên trong tâm trí. Có lúc, hắn lại trở về thời thơ ấu, thấy Giản Hinh Nhi ngày ngày lẽo đẽo theo sau, không ngừng giục hắn kể chuyện cho nàng nghe...
Một tiếng thú gầm vang vọng núi rừng, khiến Triệu Địa tỉnh giấc.
Triệu Địa lập tức ngồi dậy, nhìn về phía có tiếng động. Dưới ánh trăng mờ ảo, hắn có thể thấy xa xa một con mãnh thú to lớn với bộ lông vằn đen trắng đang ung dung đi về phía mình.
Triệu Địa vận linh lực vào hai mắt, dùng Linh Mục thuật quan sát con thú một lúc lâu, xác định đây chỉ là một con dã thú bình thường, không hề có chút linh lực nào.
Triệu Địa thầm thở phào nhẹ nhõm, yên vị trên cây kiên nhẫn chờ con thú đến gần. Nếu hắn đoán không lầm, có lẽ mùi thơm của con thỏ nướng đã dụ con bạch hổ này tới.
Khi con thú tiến đến cách Triệu Địa khoảng bảy tám trăm thước, nhờ ánh trăng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, hắn mới nhìn rõ hình dáng của nó, không khỏi hít một hơi thật sâu.
Con thú này thân dài hơn ba thước, trên bộ lông trắng như tuyết là những vằn đen, trông cực kỳ giống loài bạch hổ quý hiếm có lẽ đã tuyệt chủng từ lâu trên Địa Cầu.
Hay thật!
Triệu Địa thấy vậy thì mừng rỡ vô cùng. Trong ấn tượng của hắn, bạch hổ mang một ý nghĩa đặc biệt, truyền thuyết kể rằng những người săn được bạch hổ đều là bậc kiêu hùng. Bây giờ mình mới ra ngoài một ngày đã gặp điềm lành thế này, chẳng lẽ sắp tới mình sẽ gặp may mắn sao?
Cũng vì Triệu Địa là người tu tiên nên mới dám nghĩ vậy. Nếu là người thường gặp phải con thú này, hẳn đã sợ đến bủn rủn chân tay, chứ đâu dám cho là điềm lành.
Hiển nhiên, con bạch hổ xui xẻo này vẫn chưa phát hiện ra sự tồn tại của Triệu Địa, nó vẫn từng bước tiến về phía có mùi thịt nướng thơm phức.
Bất chợt, một đạo lam quang bao bọc thanh phi đao dài vài tấc từ trên cây bay thẳng về phía bạch hổ, nhanh chóng áp sát nó.
Dù thân hình to lớn, nhưng bạch hổ lại vô cùng nhanh nhẹn. Nó chỉ cần nhảy vọt về phía trước là đã tránh được đạo lam quang, đồng thời vung chiếc đuôi dài quất mạnh vào đó.
Cái đuôi cứng như sắt thép của nó quất tới, e rằng cây to bằng bàn tay cũng bị đánh gãy.
Nhưng đạo lam quang kia lại chẳng hề hấn gì, nó chém đứt đuôi bạch hổ làm hai đoạn, rồi vòng xuống dưới bụng hổ. Tốc độ của nó quá nhanh, khiến bạch hổ không kịp đề phòng.
Chỉ nghe một tiếng kêu thảm thiết, bạch hổ đã bị lam quang rạch một đường dài từ đầu đến đuôi, máu và nội tạng tuôn ra như suối.
Trảm Tiên Phi Đao lần đầu thực chiến đã toàn thắng, được Triệu Địa vui vẻ thu hồi. Hắn dừng lại một chút, rồi lại phóng phi đao ra, cẩn thận điều khiển nó lóc từng chút một tấm da hổ.
Việc khống chế tinh vi thế này cực kỳ hao tổn thần thức. Sau khi lóc xong tấm da, Triệu Địa cảm thấy đầu óc choáng váng, rõ ràng là do dùng thần thức quá độ. Hắn thu hồi Trảm Tiên Phi Đao, chẳng buồn sửa sang lại tấm da hổ, lập tức trèo lên cây tùng nằm lăn ra ngủ say.
Triệu Địa ngủ một mạch đến trưa hôm sau mới tỉnh. Hắn há to miệng hít mấy hơi không khí trong lành của núi rừng, cảm thấy toàn thân sảng khoái tỉnh táo.
Hắn cuộn tấm da hổ lại, đeo sau lưng rồi sải bước tiến sâu vào rừng.
Chuyến đi sau đó không có gì đặc biệt, Triệu Địa cũng không gặp phải dã thú quý hiếm hay yêu thú phun lửa phun băng nào. Hắn dựa vào thể lực hơn xa người thường của một tu tiên giả, đi suốt ngày đêm, cứ hai ba ngày mới nghỉ một đêm. Cuối cùng, sau mười ngày, hắn đã ra khỏi dãy Nam Hoa sơn mạch.
Dưới chân núi, Triệu Địa gặp một lão tiều phu khoảng sáu bảy mươi tuổi, mặt đầy nếp nhăn. Sau khi hỏi được phương hướng, hắn tiếp tục ngày đêm lên đường đến mục tiêu đầu tiên của mình: Hiên Viên thành. Đây cũng là thành trấn của người thường gần nơi ở của Giản gia trong hạp cốc Nam Hoa Sơn mạch nhất.
Bảo Lợi đương, tiệm cầm đồ lớn nhất Hiên Viên thành, nằm trên đường Trường An, con đường phồn hoa náo nhiệt nhất. Trước cửa có năm sáu gã đại hán thân hình cường tráng đứng gác, cho thấy đây không phải nơi ai cũng có thể tùy tiện bước vào.
Lý Lục Chỉ đang ở trong tiệm. Vì tay phải trời sinh có sáu ngón nên y có biệt danh này. Năm xưa, y nhờ người quen giới thiệu, vào làm tạp vụ trong tiệm từ nhỏ, đến nay đã hơn ba mươi năm. Ngoài việc báo cáo tình hình kinh doanh cho ông chủ và tiếp đãi vài vị khách quý, thường ngày y cũng không có việc gì làm. Cách gọi Lục Chỉ cũng ngày càng ít đi, ở Hiên Viên thành này, ngoại trừ một vài nhân vật có máu mặt, còn lại ai gặp Lý Lục Chỉ cũng phải kính cẩn gọi một tiếng Lục gia.
Tên tiểu tử Lưu Tam phụ trách trông coi Bảo Lợi đương mấy hôm nay đã về quê cưới vợ. Vì thiếu người, Lục gia đành phải tự mình trông tiệm.
Buổi sáng thường vắng khách, Lục gia gác chéo chân, ngả người trên ghế, miệng nghêu ngao vài câu hát. Y bắt đầu nhớ đến cô tiểu thiếp thứ tư biết ca hát, giọng ca ngọt ngào, thân hình mềm mại, cùng mùi hương quyến rũ của nàng... Chỉ một lát sau, Lục gia đã chìm vào mộng đẹp.
- Xin hỏi đây có phải tiệm cầm đồ không? Ta muốn bán một món đồ.
Một giọng thiếu niên rụt rè vang lên, đánh thức Lý Lục Chỉ khỏi giấc mộng. Y uể oải mở mắt, thấy một thiếu niên tướng mạo thanh tú, chỉ cao hơn quầy một cái đầu, đang đứng bên ngoài. Y phục trên người lấm lem bẩn thỉu, còn rách vài chỗ, toàn thân toát ra mùi bùn đất, rõ ràng là dân nhà quê mới lên. Lý Lục Chỉ đưa ra phán đoán trong nháy mắt, rồi bực bội nói:
- Tiệm này không nhận món hàng dưới năm lượng bạc.
- Ta muốn bán một tấm da bạch hổ, có người chỉ ta đến đây.
Thiếu niên nhà quê có vẻ do dự, giọng nói run rẩy rõ ràng là thiếu tự tin.
- Cái gì, da bạch hổ?
Mấy chữ này khiến cơn buồn ngủ của Lý Lục Chỉ tan biến.
Thiếu niên nhà quê không nói nhiều, tháo cuộn da thú sau lưng đặt lên quầy.
Lý Lục Chỉ bán tín bán nghi mở cuộn da ra, lập tức một tấm da bạch hổ hoàn chỉnh dài hơn hai thước hiện ra trước mắt, khiến y, một người từng tiếp xúc với vô số trân bảo, cũng phải thở dồn dập.
Dù sao cũng là tay lão luyện, y nhanh chóng điều chỉnh lại hơi thở rồi thản nhiên hỏi:
- Ừm, đúng là da bạch hổ, nhưng kém hơn loại thông thường một chút. Ngươi muốn bán đứt hay cầm tạm, sau này chuộc lại?
Giọng điệu của y như thể đang nói về một tấm da trâu tầm thường, chứ không phải tấm da bạch hổ quý giá.
- Bán đứt!
Thiếu niên trả lời dứt khoát.
- Được, vậy tiệm này mua với giá năm trăm lượng bạc.
Lý Lục Chỉ cẩn thận cân nhắc rồi đưa ra một cái giá cực thấp.
- Ta không muốn bạc, chỉ muốn vàng. Hơn nữa năm trăm lượng thì quá ít. Có người nói nó trị giá ít nhất ba ngàn lượng cơ!
Thiếu niên cau mày.
Nghe giọng điệu của thiếu niên, Lý Lục Chỉ lập tức đoán ra cậu ta không biết giá trị thực của tấm da hổ, thực tế nó phải có giá từ năm ngàn lượng trở lên.
Gặp phải kẻ ngốc thế này, Lý Lục Chỉ mừng thầm trong lòng, nhưng sắc mặt lại tỏ ra nghiêm trọng, như thể phải đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn. Một lúc lâu sau, y mới nói:
- Được rồi, vậy thì hai mươi lăm lượng vàng, tương đương hai ngàn năm trăm lượng bạc trắng. Nhiều hơn nữa thì tiệm này không có lời.
- Được, đồng ý!
Thiếu niên đáp gọn lỏn. Lý Lục Chỉ sững sờ, dù y chắc chắn thiếu niên sẽ bán với giá này, nhưng không ngờ lại thuận lợi đến vậy.
- Đây là hai mươi lăm lượng vàng, mời ngài nhận lấy. Ngài muốn đi đâu, có cần tiểu điếm cho người hộ tống một đoạn không?
Lý Lục Chỉ nở nụ cười niềm nở, không còn vẻ uể oải như trước.
- Không cần.
Thiếu niên cầm lấy hai mươi lăm lượng vàng rồi lập tức xoay người rời khỏi tiệm.
“Hắc hắc, vận may tới rồi!” Một ý nghĩ độc ác hơn nảy ra trong đầu Lý Lục Chỉ, y ra hiệu cho đám đại hán gác ngoài cửa.
Lập tức, hai tên trong số đó lặng lẽ đến gần Lý Lục Chỉ. Hai người này trông có vài phần giống nhau, một tên xăm Thanh Long trên cánh tay, tên còn lại xăm Hỏa Hồng Kỳ Lân. Gã xăm Thanh Long nhỏ giọng hỏi:
- Lục gia có gì chỉ thị? Có cần lấy lại số vàng đó không?
- Đừng vội, cứ theo dõi nó một lúc, tìm chỗ vắng vẻ rồi hãy ra tay, không thể động thủ gần tiệm làm ảnh hưởng danh tiếng. Hơn nữa, đừng để ai nhìn thấy, nếu bị phát hiện lại tốn không ít bạc để bịt miệng quan phủ.
Lý Lục Chỉ bình tĩnh dặn dò.
- Vâng thưa Lục gia, ngài cứ yên tâm, hai huynh đệ tôi sẽ làm việc này sạch sẽ, tuyệt đối không để lại dấu vết.
Gã đại hán vỗ ngực đảm bảo, nói xong liền xoay người rời đi. Lúc này, thiếu niên nhà quê bán da hổ đã đi được vài chục thước.
Thiếu niên này dĩ nhiên là Triệu Địa vừa đến Hiên Viên thành. Với thần thức hiện tại, cuộc đối thoại giữa chưởng quỹ và đám đại hán gác cửa rõ như nói bên tai hắn. Hắn cười lạnh trong lòng, thầm tính kế giải quyết đám người không biết điều này. Với thân phận tu tiên giả, đối phó với vài tên người thường là chuyện quá đơn giản. Dù hai gã đại hán này có cả trăm cơ hội đánh lén, cũng không thể làm hắn tổn thương chút nào.
Hắn lập tức cố tình đi vào những nơi vắng vẻ, sau vài lần rẽ, cuối cùng cũng đến một con hẻm không người.
Hai gã đại hán theo sau mừng thầm, nghĩ rằng tên nhóc nhà quê này bị lạc đường nên mới tự chui vào ngõ cụt, giúp chúng đỡ tốn công sức. Nhưng khi chúng vừa rẽ vào con hẻm, chuẩn bị ra tay cướp của giết người, thì một chuyện bất ngờ đã xảy ra.
Con hẻm trống không, chẳng có bóng dáng thiếu niên nào. Hai gã đại hán trố mắt nhìn, gã xăm Thanh Long dụi dụi mắt, rồi cả hai nhìn nhau, đều thấy vẻ khó tin trong mắt đối phương.
Bốp!
Một cái tát nóng rát giáng vào mặt gã Thanh Long. Y kinh hãi quay lại, thấy gã Kỳ Lân đang giơ cao tay phải, mặt lộ vẻ hoang mang ngơ ngác.
- Ta... không phải ta, ta không biết, không phải ta đánh.
Đối diện với ánh mắt căm tức của gã Thanh Long, gã Kỳ Lân lắp bắp. Vừa rồi y đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó đập vào cổ tay, khiến tay phải giơ lên, rồi một tiếng tát giòn tan vang lên một cách khó hiểu. Điều may mắn duy nhất là cái tát đó không giáng vào mặt mình.
Hai người tiếp tục nghi ngờ lục soát con hẻm cụt chỉ rộng chừng năm ba thước. Ngay cả một cái lu nước, một cái máng cỏ, hay một cái bồn tắm rách nát không thể giấu người, chúng cũng không bỏ sót.
Bốp! Lại một cái tát vang dội giáng vào mặt gã Thanh Long, và lại là gã Kỳ Lân giơ cao tay phải.
Vốn đã hoảng hốt vì chuyện thiếu niên đột ngột biến mất, giờ gã Thanh Long hoàn toàn nổi giận. Y không cho đối phương cơ hội giải thích, vung quyền đấm thẳng vào mặt gã Kỳ Lân.
Gã Kỳ Lân cũng đang bực bội, không đề phòng cú tấn công ở cự ly gần như vậy. Y chỉ kịp ngửa đầu ra sau, tránh được cú đấm vào mắt nhưng lại bị đấm trúng sống mũi. Nhất thời, y chỉ thấy sao bay trước mắt, máu tươi tuôn xối xả. Không màng đau đớn, y vung chân đá vào đùi gã Thanh Long...
Thấy hai người hăng say ẩu đả, Triệu Địa đang dùng Nặc Hình thuật hài lòng lặng lẽ rời đi.
Sau khi đi được một đoạn, hắn mới hủy bỏ Nặc Hình thuật, tiến đến một dịch trạm. Theo hắn biết, khoa học kỹ thuật trên Thiên Nguyên đại lục này còn rất thô sơ, vẫn đang ở thời kỳ dùng sức bò cày ngựa kéo. Trong thế giới người thường, phương tiện giao thông tiện lợi nhất chính là xe ngựa. Dịch trạm là nơi chuyên cho thuê, bán ngựa và xe ngựa.
Chưởng quỹ dịch trạm họ La, là một hán tử gầy gò hơn bốn mươi tuổi, để hai hàng râu cá chốt, đang nửa cười nửa không nhìn Triệu Địa, không tin rằng thiếu niên nhà quê rách rưới này có thể mang lại mối làm ăn gì cho mình.
Sau khi đã thấy được bản tính hám lợi của người thường, Triệu Địa dứt khoát móc ra một thỏi vàng sáng chói ném mạnh lên quầy, lớn tiếng nói:
- Lấy một chiếc xe ngựa tốt nhất ra đây, thêm hai phu xe lão luyện nhất! Còn nữa, chuẩn bị cho bản thiếu gia một ít lương khô thượng hạng, mấy bộ y phục sạch sẽ. Xong xuôi, tiền thừa coi như bản thiếu gia thưởng cho...
Chưởng quỹ dịch trạm thấy vậy thì tinh thần phấn chấn, cầm thỏi vàng lên xem kỹ, chẳng phải là một thỏi vàng nặng năm lượng thì là gì?
Năm lượng vàng... cũng là năm trăm lượng bạc! Một con tuấn mã thượng hạng của y cũng chỉ có giá tối đa năm mươi lượng bạc, cả tháng dịch trạm này cũng chưa kiếm được một trăm lượng...
Đây đâu phải là thiếu niên nhà quê, mà là phụ mẫu tái sinh, là ân nhân của mình!
Trong đầu La chưởng quỹ nhanh chóng nghĩ ra vô số lời hay ý đẹp để cảm tạ thiếu niên trước mặt. Y vội vàng mời Triệu Địa vào ghế chủ tọa, tự tay rót một chén trà thơm dâng lên. Sau đó, y đứng bên cạnh Triệu Địa, răm rắp sai bảo đám người làm chia nhau đi lo liệu mọi việc. Dáng vẻ y trông như một vị quản gia đắc lực đã hầu hạ thiếu gia này nhiều năm.
La chưởng quỹ này cũng rất tháo vát, chỉ trong chốc lát, đám người làm của y đã chia nhau đi mua lương thực, y phục, chuẩn bị ngựa xe, mời phu xe, không để Triệu Địa phải bận tâm chút nào.
- Thiếu gia ngài tướng mạo tuấn tú, khí vũ phi phàm, nhìn qua đã biết là rồng trong loài người, người thường chỉ cần gặp một lần e rằng cả đời khó quên. Nhưng tiểu nhân lại thấy thiếu gia rất lạ mặt, dường như trước nay chưa từng gặp qua. Phải chăng đây là lần đầu thiếu gia đến Hiên Viên thành? Đáng tiếc ngài lại mua xe ngựa, hiển nhiên là sắp rời đi. Nếu có thời gian, tiểu nhân có thể đưa thiếu gia đến mấy danh lam thắng cảnh trong thành dạo chơi. Tiểu nhân sống ở đây từ nhỏ, vô cùng quen thuộc mọi chuyện trong thành.
La chưởng quỹ nhìn sắc mặt đoán ý, thấy Triệu Địa tuy không nói gì, chỉ lo thưởng trà, nhưng trong ánh mắt không hề có vẻ sốt ruột, ngược lại còn lộ ra sự tò mò, bèn tiếp tục nói:
- Phải nói rằng lai lịch của Hiên Viên thành chúng ta thật sự không đơn giản, đây là thành trì do chính Hiên Viên đại đế tự mình quy hoạch và xây dựng từ hàng vạn năm trước.