STT 22: CHƯƠNG 22: THỔ LAO PHÙ
Tiếc là một tiếng keng trầm đục vang lên, một tấm thuẫn vàng chói lọi đã xuất hiện trước mặt thiếu phụ, chặn đứng chiếc nhẫn Tinh Đồng. Chính là nam tử mặt đen kia đã kịp thời ra tay đỡ cho bạn lữ.
Thấy tấn công thiếu phụ không thành, Triệu Địa còn chưa kịp điều chỉnh thì đã thấy một luồng hoàng quang bay tới gần. Chỉ trong nháy mắt, nó đã hóa thành một màn hào quang màu vàng sẫm có đường kính bảy tám thước, bao phủ cả Triệu Địa lẫn khiên Huyền Ô vào trong.
Màn hào quang màu vàng sẫm này có màu sắc gần giống như Thổ Giáp thuật bảo vệ trên người Triệu Địa, cũng cùng là vòng bảo vệ thuộc tính Thổ. Nhưng năng lực phòng ngự của nó hơn xa Thổ Giáp thuật, là do phù lục cao cấp Luyện Khí kỳ, Thổ Lao phù, biến hóa thành.
Thổ Lao phù thông thường là một loại phù lục dùng để tạm thời vây khốn yêu thú. Yêu thú bị giam bên trong không thể nào thoát ra khỏi phạm vi màn hào quang của Thổ Lao phù, cho đến khi uy năng của đạo phù lục này cạn kiệt.
Vì vậy, Thổ Lao phù có năng lực phòng ngự mạnh nhất trong tất cả phù lục ở Luyện Khí kỳ. Bất quá sau khi dùng Thổ Lao phù, người bên ngoài muốn tấn công vào trong cũng phải phá vỡ màn hào quang màu vàng sẫm này trước.
Nam tử mặt đen và thiếu phụ đã phối hợp nhiều lần, thấy bạn lữ của mình sắp sửa chuẩn bị xong pháp khí Ngọc Sơn ấn uy lực cực lớn, hắn lập tức dùng đạo Thổ Lao phù này hòng vây chết Triệu Địa trong màn hào quang.
Sau khi sử dụng Thổ Lao phù, nam tử mặt đen liền thu hồi Kim Tuyến Mâu, nhìn chằm chằm Triệu Địa, nở một nụ cười đắc ý như thể muốn nói: “Ngươi chết chắc rồi”.
Hắn hiểu rất rõ, với uy năng của Ngọc Sơn ấn, hoàn toàn có thể một đòn giết chết đối phương. Nhưng loại pháp khí uy lực cực lớn này lại có một khuyết điểm, ngoài việc tiêu hao linh lực cực lớn, nó cũng vô cùng kém linh hoạt.
Nếu không vây khốn được Triệu Địa tại chỗ, e rằng khó có thể đánh trúng đối phương, bởi hắn chỉ cần khẽ lách mình trước khi Ngọc Sơn ấn giáng xuống là có thể dễ dàng né tránh. Mà linh lực của thiếu phụ kia không đủ để điều khiển Ngọc Sơn ấn tấn công nhiều lần, cho nên bắt buộc phải một đòn tất sát.
Hai người phối hợp cực kỳ ăn ý, mặc dù sắc mặt thiếu phụ lúc này trắng bệch như tờ giấy, linh lực cũng sắp sửa khô cạn, nhưng Ngọc Sơn ấn kia cũng đã bành trướng trở nên to chừng mười thước, đang lơ lửng bay tới ngay trên đỉnh đầu Triệu Địa.
Triệu Địa kinh hãi, sống lưng toát mồ hôi lạnh, tim như nhảy lên tận cổ họng. Trong khoảnh khắc, hắn thậm chí đã nghĩ mình sẽ chết ở đây. Giữa cơn nguy khốn, đầu óc hắn xoay chuyển cực nhanh, lập tức thu nhẫn Tinh Đồng về, giơ khiên Huyền Ô ra trước người. Đồng thời, tay hắn lôi ra một xấp phù lục dày cộp, miệng lẩm nhẩm niệm chú.
Ngọc Sơn ấn đã bay đến ngay trên đỉnh đầu Triệu Địa chừng mười mấy thước, sau khi khựng lại một chút liền mang theo tiếng gió rít gào mà điên cuồng nện xuống.
Hai tiếng nổ long trời lở đất vang lên, giữa một vùng khói bụi mịt mù, một bóng người bị bắn văng ra ngoài.
Trước khi Ngọc Sơn ấn nện xuống, Triệu Địa đã kích hoạt hơn mười lá Hỏa Xà phù trước người, một đòn đánh nát màn hào quang màu vàng sẫm. Đồng thời, lực phản chấn cực mạnh đã đẩy hắn bay ngược về phía sau. Mà vào lúc này, Ngọc Sơn ấn mới giáng xuống, một tiếng nổ ầm vang lên, cát bay đá chạy, chiếc ấn đã nện xuống đất tạo thành một hố sâu hơn một thước.
Nếu Triệu Địa chậm hơn chỉ hai ba giây thôi, e rằng lúc này đã biến thành một đống thịt nát.
Dù vậy, nếu không có khiên Huyền Ô bảo vệ, chỉ riêng dư chấn từ vụ nổ của hơn mười lá Hỏa Xà phù kia cũng đủ khiến Triệu Địa trọng thương.
Triệu Địa thoát chết trong gang tấc, chật vật bò dậy từ dưới đất, mặt không cảm xúc, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia sáng lạnh buốt.
Nam tử mặt đen và thiếu phụ thấy một đòn của Ngọc Sơn ấn mà vẫn không thể làm đối phương trọng thương, cả hai liếc nhìn nhau, đều thấy vẻ kinh hãi trong mắt đối phương.
Hai người này vốn tâm ý tương thông, chỉ cần một ánh mắt đã hiểu ý nhau. Thiếu phụ điểm một ngón tay về phía Ngọc Sơn ấn, chiếc ấn lập tức thu nhỏ lại, chỉ còn chừng hai ba tấc rồi nhanh chóng bay về phía nàng.
Hai người định thu hồi pháp khí rồi bỏ chạy.
Triệu Địa hừ lạnh trong lòng, đối mặt với kẻ địch suýt nữa đã đẩy mình vào chỗ chết, đương nhiên hắn sẽ không để chúng dễ dàng rời đi như vậy. Về phần đối phó với hai tên tu sĩ này thế nào, trong khoảnh khắc hắn đã có “linh cảm”.
Mặc dù thiếu phụ kia có tu vi cao nhất, nhưng vì vừa rồi đã tiêu hao quá nhiều linh lực nên lúc này lại là người yếu nhất trong ba người.
Dưới sự che chở của khiên Huyền Ô, Triệu Địa lao nhanh về phía thiếu phụ. Nhờ có giày Bách Vũ ngoa, chỉ trong một hơi thở, hắn đã lướt đi được gần hai ba mươi thước, sau đó vung tay lên, một lá Hỏa Xà phù bay ra.
Hồng quang lóe lên, lá phù hóa thành một con hỏa xà dài hơn một thước, to bằng bắp tay, lao nhanh về phía thiếu phụ.
Lúc này, thiếu phụ dường như không thể thi triển pháp thuật phòng ngự, nàng mặc kệ con hỏa xà của Triệu Địa đang lao tới, vội chạy về phía nam tử mặt đen. Nam tử mặt đen cũng phản ứng cực nhanh, điều khiển tấm thuẫn màu vàng che trước mặt cả hai.
Thấy hai người này đứng cùng nhau, khóe miệng Triệu Địa khẽ nhếch lên, nở một nụ cười cổ quái.
Hỏa xà đâm vào tấm thuẫn vàng đang tỏa kim quang. Sau một tiếng nổ, kim quang chỉ chớp động vài cái rồi khôi phục như cũ. Con hỏa xà thì hóa thành những đốm hồng quang rồi biến mất không tăm tích.
Nhưng ngay sau con hỏa xà là một luồng hoàng quang khác bay tới. Hoàng quang lóe lên, hóa thành một màn hào quang màu vàng sẫm dày đặc, đường kính bảy tám thước, nhốt cả nam tử mặt đen và thiếu phụ vào trong.
Cũng là một lá Thổ Lao phù, nhưng lần này là do Triệu Địa tung ra. Lá Thổ Lao phù này được Triệu Địa mua với giá rất cao ở Lưu Vân phường thị, vốn không dễ gì có được, không ngờ lúc này lại phát huy tác dụng gậy ông đập lưng ông.
Hai người bên trong màn hào quang màu vàng sẫm ngơ ngác nhìn nhau, trong lòng thiếu phụ thầm nghĩ: “Lẽ nào lại trùng hợp như vậy, đối phương cũng có pháp khí tương tự Ngọc Sơn ấn sao?”
Nàng nhanh chóng gạt bỏ giả thuyết này, bởi vì Triệu Địa đã móc ra một xấp phù lục còn dày hơn nữa, miệng đang lí nhí niệm chú.
Bị Thổ Lao thuật vây khốn, hai người kinh hãi tột độ, vội vàng dùng pháp khí của mình điên cuồng tấn công màn hào quang màu vàng sẫm. Một cây Kim Tuyến Mâu, một chiếc ngọc ấn liên tục oanh kích vào màn hào quang, nhưng nó chỉ rung chuyển không ngừng chứ không có dấu hiệu tan vỡ. Cùng lúc đó, Triệu Địa đã ném ra toàn bộ ba mươi mấy lá phù lục trong tay.
Hơn ba mươi con hỏa xà to bằng bắp tay cùng lúc lao vào màn hào quang màu vàng sẫm, đó cũng là cảnh tượng cuối cùng mà hai người kia nhìn thấy trong đời. Sau một loạt tiếng nổ vang trời, ánh lửa chói lòa, tại chỗ chỉ còn lại hai cỗ thi thể cháy đen không còn nguyên vẹn, cùng với hai món pháp khí nằm chỏng chơ trên mặt đất.
Uy năng của hơn ba mươi lá Hỏa Xà phù này không những đánh nát màn hào quang màu vàng sẫm, mà dư chấn còn lại cũng đã đoạt mạng hai gã tu sĩ kia.
Đến chết hai người cũng không hiểu vì sao đối phương lại có nhiều phù lục tấn công đến vậy, giá trị của chúng có thể sánh ngang với một món thượng phẩm pháp khí. Dùng phù lục một lần xa hoa như vậy, cho dù là đệ tử cốt cán của các đại gia tộc tu tiên cũng không dám.
Từ lúc gã mặt đen đánh lén Triệu Địa, cho đến khi Triệu Địa dùng Hỏa Xà phù giết chết cả hai, tất cả chỉ diễn ra trong vòng một hai phút ngắn ngủi.