Virtus's Reader
Mịch Tiên Lộ

Chương 41: Mục 41

STT 40: CHƯƠNG 40: ĐÊM TRƯỚC TỶ THÍ

Bất quá, luyện chế bộ pháp khí này không hề dễ dàng. Chẳng những lúc luyện chế phải bày pháp trận tương ứng, mà còn phải luyện chế thành công cả ba chiếc vòng trong một lần. Nếu bất kỳ một chiếc nào trong đó luyện chế thất bại, cũng không thể hoàn thành gia trì trận pháp cuối cùng, không thể trở thành một bộ pháp khí.

Triệu Địa cũng nhờ vào tài nghệ luyện khí đã tiến bộ vượt bậc ở giai đoạn cuối, mới luyện chế được một bộ pháp khí như vậy.

Giản Hinh Nhi nghiêm túc nghe Triệu Địa giảng giải đủ loại diệu dụng của bộ pháp khí vòng đồng vừa có thể công vừa có thể thủ này, chẳng mấy chốc đã trôi qua hơn nửa ngày.

- Được rồi Hinh Nhi.

Triệu Địa đã giảng giải rõ ràng đặc tính của những pháp khí này, trước khi chuẩn bị rời đi còn nói thêm:

- Sau khi muội trở về hãy bí mật luyện tập những pháp khí này, đừng để cho bất kỳ ai thấy, lúc tỷ thí sẽ có thêm một chút phần thắng. Cũng đừng nói là ta luyện chế, ta còn chưa muốn nổi danh ở Thái Hư môn.

Nếu như Giản Hinh Nhi đem chuyện Triệu Địa có thể luyện chế thượng phẩm pháp khí nói ra, mặc dù sẽ không gây tổn hại gì cho hắn, nhưng chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý. Thậm chí có thể khiến hắn được xem như một Đại sư luyện khí thiên tài, được tông môn trọng điểm bồi dưỡng, nhưng những chuyện này sẽ cản trở con đường tu luyện sau này của hắn, cho nên hắn cảm thấy càng giấu kín càng tốt.

- Ừm. Hinh Nhi hiểu rồi! Ngũ Căn ca sợ làm chậm trễ tu hành chứ gì.

Giản Hinh Nhi gật đầu đáp ứng, sau đó nở nụ cười thần bí, nói:

- Muội cũng có chuẩn bị một món quà cho Ngũ Căn ca, nhưng không ngờ huynh lại cho muội đan dược và pháp khí quý giá như vậy, Hinh Nhi cũng không dám lấy ra nữa.

Nói xong, nàng lấy ra một hộp gỗ đưa cho Triệu Địa.

Triệu Địa mở ra, chỉ thấy bên trong là một viên đan dược màu đỏ rực. Mặc dù hắn chưa từng dùng qua nhưng đã sớm nghe danh, chính là Dịch Cân hoàn mà hắn tìm khắp nơi cũng không mua được.

- Đây là viên cuối cùng trong ba viên Dịch Cân hoàn mà Tôn Sư bá ban thưởng cho muội. Hai viên trước muội đã dùng để đột phá bình cảnh tầng mười một, chỉ còn lại viên cuối cùng này, không thể so với đan dược mà Ngũ Căn ca đưa, xin huynh đừng chê.

Giản Hinh Nhi thấy Triệu Địa lộ vẻ vui mừng, cũng không thật sự lo lắng hắn sẽ chê bai.

Dịch Cân hoàn là linh đan diệu dược giúp tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng mười một trở lên gia tăng tu vi không ít. Phàm là tu sĩ Luyện Khí kỳ cao cấp lấy được đan dược này, nhất định sẽ lập tức luyện hóa để tăng cường thực lực bản thân.

Mà viên Dịch Cân hoàn này Giản Hinh Nhi vẫn giữ lại không dùng. Xem ra nàng đã sớm chuẩn bị cho Triệu Địa, chứ không phải vì hắn tặng nàng nhiều bảo vật như vậy mới lấy ra đáp lễ.

Hắn biết Giản Hinh Nhi vì ba viên Dịch Cân hoàn này đã phải đồng ý giúp lão nhân họ Tôn trông coi vườn thuốc miễn phí trong ba năm.

Nghĩ đến đây, trong lòng Triệu Địa vô cùng cảm động, lập tức nói:

- Đối với ta, giá trị của viên đan dược này còn hơn tất cả những thứ ta đưa cho muội cộng lại.

Lời này của Triệu Địa không phải khách sáo. Thứ hắn đưa cho Giản Hinh Nhi là loại đan dược phế phẩm không đáng giá được tiểu đỉnh luyện chế lại, hắn chỉ tốn chút công sức mà thôi. Còn thứ Giản Hinh Nhi đưa cho hắn lại là đan dược thật sự, dù ở phường thị cũng khó mua được, hơn nữa còn vô cùng thích hợp cho hắn đang sắp đột phá bình cảnh.

Tất nhiên Giản Hinh Nhi không hiểu ý nghĩa thật sự trong lời nói này, nàng chỉ cho rằng Triệu Địa đang muốn bày tỏ lòng cảm kích.

- Đúng rồi, Ngũ Căn ca, mấy món pháp khí này huynh đặt tên là gì vậy?

Lúc hai người đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi Cốc Liêm tuyền, Giản Hinh Nhi đột nhiên hỏi. Không đợi Triệu Địa trả lời, nàng lại cười hì hì nói:

- Nếu là do Ngũ Căn ca tự tay luyện chế, vậy gọi là Ngũ Căn kiếm, Ngũ Căn hoàn và Ngũ Căn thuẫn đi!

Triệu Địa im lặng một lát rồi mới lên tiếng:

- Khó nghe quá, cứ gọi là Long Tuyền kiếm, Càn Khôn quyển, Hư Vô thuẫn đi.

Triệu Địa không chút khách sáo mượn vài cái tên danh kiếm để đặt cho pháp khí của mình.

Sau khi đưa Giản Hinh Nhi về Thiết Thuyền phong, Triệu Địa lập tức trở về phòng luyện khí.

Hắn vội vàng bỏ viên Dịch Cân hoàn vào tiểu đỉnh nuôi dưỡng, sau đó lấy ra một khối thượng phẩm Thủy Linh Thạch, bắt đầu tĩnh tọa.

Nửa tháng sau, dựa vào dược lực hùng mạnh của cực phẩm Dịch Cân hoàn và sự phụ trợ của thượng phẩm Thủy Linh Thạch, Triệu Địa đã thành công đột phá bình cảnh Luyện Khí kỳ tầng mười một, trở thành một tu sĩ có công pháp cơ bản đạt tới tầng mười hai.

Cho dù ở Thái Hư môn, trong số các ngoại môn đệ tử, tu vi tầng mười hai cũng có thể xếp vào hàng trung thượng. Hơn nữa, bản thân hắn có vài món thượng phẩm pháp khí, hắn tin rằng trong Trúc Cơ tỷ thí, chỉ cần không quá xui xẻo đụng phải mấy vị sư huynh sư tỷ Luyện Khí kỳ đỉnh phong, hắn sẽ có hy vọng rất lớn đoạt được một viên Trúc Cơ đan.

Đặc biệt, hắn phát hiện thần trí của mình lại vô cùng hùng mạnh. Hắn thậm chí có thể đồng thời thao tác ba món thượng phẩm pháp khí mà không hề luống cuống. Hắn không biết đây là do từ nhỏ đã có ký ức hơn hai mươi năm cùng năng lực tư duy hoàn chỉnh trên Địa Cầu, hay là do đã dùng không ít Dưỡng Thần đan. Hoặc có lẽ là cả hai nguyên nhân, Triệu Địa cũng không tìm hiểu sâu.

Từ đây đến Trúc Cơ tỷ thí chỉ còn lại hơn ba tháng, muốn chuẩn bị bí thuật tuyệt chiêu hay gia tăng tu vi đều không thực tế. Nhưng Triệu Địa không phải loại người chỉ biết dựa vào bảo vật, chuẩn bị thêm vài thủ đoạn vẫn là vô cùng có lợi.

Muốn chuẩn bị xong trong thời gian ngắn như vậy mà lại có trợ giúp lớn, không nghi ngờ gì chính là luyện chế phù lục. Hơn nữa, Triệu Địa cũng không có ý định luyện chế phù lục Luyện Khí kỳ cao cấp, mà là tiếp tục chế ra một số trung cấp phù lục.

Triệu Địa càng ngày càng cảm thấy, sử dụng vật phẩm như phù lục trong chiến đấu thật sự quá tiện lợi, vừa nhanh chóng lại không tiêu hao quá nhiều linh lực. Nếu sử dụng vài đạo hoặc vài chục đạo cùng lúc, uy lực cũng hết sức hùng mạnh.

Quan trọng hơn là, phù lục là vật phẩm rất thường gặp, cho dù một lần sử dụng mấy chục đạo cũng chỉ khiến người ta cảm thấy Triệu Địa quá xa xỉ, chắc chắn sẽ không ai liên tưởng đến những yếu tố phức tạp hơn.

Có thể nói, khuyết điểm duy nhất của phù lục chính là tiêu hao, dùng một đạo là mất một đạo. Dùng ít thì không có nhiều ý nghĩa, dùng nhiều chính là đốt tiền. Đối với tu sĩ thông thường, trong tay có được vài đạo phù lục, vào thời khắc mấu chốt phát huy tác dụng đã là quá tốt. Giống như Triệu Địa một lần lấy ra mấy chục đạo phù lục đập chết người khác, chỉ sợ là trước không có ai, sau cũng không có ai.

Để cố hết sức che giấu thực lực, Triệu Địa quyết định cố gắng dùng pháp khí để giải quyết trận đấu, thỉnh thoảng mới dùng tới một ít phù lục. Không tới lúc mấu chốt thì không thể lấy ra quá nhiều phù lục dọa người, cho dù là pháp khí cũng cố gắng chỉ vận dụng một hai món.

Tóm lại là có thể giả nghèo sẽ cố gắng giả nghèo, đến khi không còn cách nào thắng được mới xuất tuyệt chiêu, đồng thời thao tác ba món thượng phẩm pháp khí hoặc ném ra thật nhiều phù lục.

Trước Trúc Cơ tỷ thí hai tháng, Cổ Lĩnh nhai lại tổ chức một phiên chợ giao dịch, quy mô và số người tham gia lần này đông gấp mấy lần những lần trước. Hiển nhiên rất nhiều ngoại môn đệ tử chưa có pháp khí vừa ý cũng muốn tranh thủ cơ hội cuối cùng này, tìm một món pháp khí hợp tay để tăng cường thực lực, lúc Trúc Cơ tỷ thí cũng sẽ có thêm mấy phần thắng.

Vì vậy vào lúc này, các thương gia ở Cổ Lĩnh nhai cũng sẽ dùng trăm phương ngàn kế để lấy về một số thượng phẩm pháp khí, khiến các ngoại môn đệ tử tranh nhau mua, thông thường có thể bán được giá cao hơn bình thường mấy phần, kiếm được một khoản linh thạch không nhỏ.

Ngoài pháp khí, một ít vật phẩm khác có trợ giúp lớn cho tỷ thí cũng bán rất chạy, ví dụ như phù lục. Bình thường một đạo trung cấp phù lục bán với giá sáu bảy khối linh thạch, bây giờ phải bán được tám chín khối.

Mà cao cấp phù lục lại tăng giá đến bốn mươi, năm mươi linh thạch một đạo, hơn nữa một khi xuất hiện ở phường thị là lập tức bị mua sạch.

Thậm chí ngay cả trung phẩm linh thạch cũng tăng giá. Bình thường một khối trung phẩm linh thạch đổi được một trăm lẻ năm khối hạ phẩm linh thạch. Nhưng đến bây giờ, cho dù dùng một trăm mười khối hạ phẩm linh thạch cũng rất khó đổi được một khối trung phẩm linh thạch ở Cổ Lĩnh nhai.

Đây là bởi vì, khi thực lực của hai tu sĩ đấu pháp tương đương, pháp khí cũng ngang nhau, trận đấu rất dễ rơi vào cục diện giằng co so đấu linh lực. Nếu lúc này có thể cầm một khối trung phẩm linh thạch thay vì hạ phẩm linh thạch để kịp thời bổ sung linh lực, phần thắng sẽ lớn hơn rất nhiều.

Rất nhiều tu sĩ bình thường không nỡ dùng trung phẩm linh thạch, lúc này cũng vội vàng chuẩn bị hai ba khối. Chuyện này khiến cho trung phẩm linh thạch nhất thời trở nên đặc biệt đắt hàng.

Cũng có một số vật phẩm không bán được, như các loại đan dược gia tăng tu vi, cố bản bồi nguyên, cải thiện tư chất, ví dụ như Tẩy Tủy đan và Dịch Cân hoàn. Dù sao cũng chỉ còn hai tháng cuối, muốn dựa vào mấy viên đan dược để nâng cao tu vi lên một tầng là chuyện không thực tế. Chẳng bằng dùng số linh thạch hữu hạn để đổi lấy pháp khí, phù lục có hiệu quả trực tiếp hơn.

Vì vậy Dịch Cân hoàn bình thường gần như không thấy bóng dáng, lúc này ngược lại có một ít xuất hiện trên phường thị. Trong khi đó, loại đan dược bổ sung linh lực và thể lực trong thời gian ngắn, bình thường không bán được, hiện tại lại đắt như tôm tươi.

Loại đan dược này bình thường không mấy khi dùng đến, giá lại không rẻ, nên không có nhiều người mua. Nhưng đến khi Trúc Cơ tỷ thí diễn ra lại bán chạy vô cùng, bởi vì khi tỷ thí, tu sĩ không thể nào có cơ hội ngồi tĩnh tọa để điều tức khôi phục thể lực và linh lực.

Triệu Địa chỉ dạo một vòng qua loa trên Cổ Lĩnh nhai đã phân tích rõ ràng nguyên nhân của những biến hóa này. Hắn cũng không nhàn rỗi, đầu tiên là chia nhóm mua một lượng lớn giấy phù và đan sa dùng để chế trung cấp phù lục, sau đó cũng mua không ít các loại đan dược.

Nhất là Dịch Cân hoàn, trước sau hắn đã mua được tới bảy tám viên. Thu hoạch ngoài dự liệu này cũng làm cho Triệu Địa hết sức vui mừng.

Sau phiên chợ, Thái Hư môn bất ngờ trở nên yên tĩnh trong hai tháng. Không chỉ rất ít thấy tu sĩ ngự khí phi hành giữa các ngọn núi, mà ngay cả các lối ra vào sơn môn cũng ít có người qua lại.

Phần lớn ngoại môn đệ tử ngày thường bận rộn đều xin nghỉ trong khoảng thời gian này, tĩnh tâm chuẩn bị cho cuộc tỷ thí, hoặc là tĩnh tọa điều dưỡng, hoặc là thao luyện pháp khí. Trong khoảng thời gian này, Thái Hư môn trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều.

Triệu Địa vẫn ở trong phòng luyện khí tiếp tục điên cuồng chế phù. Hắn đã luyện chế trung cấp phù lục đến mức đắc tâm ứng thủ, chỉ trong một tháng ngắn ngủi, hắn gần như ngày đêm không ngừng nghỉ, luyện chế được tổng cộng gần hai trăm đạo trung cấp phù lục, đủ để ứng phó cho cuộc tỷ thí lần này.

Tình cảnh yên lặng trước đại chiến này, sau khi Hùng chưởng môn của Thái Hư môn tuyên bố bắt đầu ghi danh rút thăm cho Trúc Cơ tỷ thí, đã hoàn toàn bị phá vỡ.

Rất nhanh đã có tin tức truyền ra, lần Trúc Cơ tỷ thí này có tổng cộng hơn một ngàn tám trăm ngoại môn đệ tử đủ điều kiện ghi danh tham gia, cũng tương đương với những lần trước.

Nhưng số Trúc Cơ đan phát ra trong lần tỷ thí này chỉ có hơn năm mươi viên, ít hơn lần trước mười mấy viên.

Tầng lớp lãnh đạo Thái Hư môn giải thích rằng, lần này số lượng Trúc Cơ đan luyện chế được rất ít, mà lượng phát cho nội môn đệ tử cũng không giảm bớt, vì vậy chỉ có thể giảm số lượng phát ra trong Trúc Cơ tỷ thí.

Hùng chưởng môn còn thông báo trước rằng trong nhiệm vụ Hàng Long cốc diễn ra sau Trúc Cơ tỷ thí một năm, số lượng Trúc Cơ đan phát thưởng sẽ không giảm, đệ tử trong môn có thể thoải mái tham gia.

Đối với chuyện này, các ngoại môn đệ tử kêu than không ngớt, nhưng cũng không thể làm gì được. Về phần nhiệm vụ Hàng Long cốc kia, đó là một cấm địa cực kỳ nguy hiểm. Đừng nói đến việc lấy được bảo vật trong đó mang về tông môn đổi Trúc Cơ đan, chỉ riêng việc sống sót trở ra đã là một vấn đề. Theo tình hình những lần trước, số tu sĩ có thể sống sót ra khỏi đó chỉ chưa tới một phần ba.

Sau khi xác định số người ghi danh và số lượng Trúc Cơ đan phát ra, phương án tỷ thí cũng được công bố.

Quy tắc vô cùng đơn giản, rút thăm chia cặp, cứ hai người một cặp tỷ thí đấu pháp. Nếu lẻ ra một người, người đó sẽ được miễn đấu vòng này.

Với điều kiện bắt buộc không được làm tổn thương tính mạng đối phương, người thắng cuộc là người bức bách đối thủ đầu hàng, đánh đối thủ ra ngoài phạm vi lôi đài, hoặc đánh cho đối thủ bị thương hôn mê không còn năng lực phản kháng. Sau đó, vòng kế tiếp lại tiếp tục rút thăm chia cặp, tiếp tục tỷ thí.

Tỷ đấu như vậy sau năm vòng sẽ được xem là vượt qua Trúc Cơ tỷ thí, được tông môn ban thưởng một viên Trúc Cơ đan.

Nếu trong lúc tỷ thí xảy ra chuyện đả thương người tới chết, người gây ra cũng sẽ bị hủy bỏ tư cách. Nếu ở vòng cuối cùng xảy ra tình huống này, viên Trúc Cơ đan vốn sẽ thưởng cho người thắng sẽ bị tông môn thu hồi, cho vào phần thưởng của nhiệm vụ Hàng Long cốc.

Việc rút thăm Trúc Cơ tỷ thí được tổ chức thống nhất.

Tất cả các con số đều được niêm phong trong những quả cầu đá giống hệt nhau, và những quả cầu này được đặt trong một túi trữ vật đặc chế.

Miệng túi trữ vật này chỉ có đường kính chừng ba bốn tấc, chỉ có thể cho nửa cánh tay vào. Hơn nữa, túi trữ vật này cũng không giống bình thường, sau khi mở miệng, các tu sĩ khác không thể dùng thần thức để thăm dò, tra xét bất cứ thứ gì bên trong.

Cho dù túi trữ vật đã mở miệng, nó cũng có thể hoàn toàn che giấu thần thức của tu sĩ, như vậy các tu sĩ chỉ có thể đưa tay vào bốc thăm một cách ngẫu nhiên.

Tất cả các ngoại môn đệ tử ghi danh xếp thành một hàng dài, lần lượt đưa tay vào trong túi trữ vật, sau đó nhanh chóng lấy ra một quả cầu đá.

Có đệ tử bóp nát quả cầu đá ngay tức khắc, lấy ra một thẻ trúc nhỏ có khắc một con số ở bên trong.

Chỉ một canh giờ sau, tất cả tu sĩ đều đã có số của mình. Kế tiếp, lập tức bắt đầu chia cặp tỷ thí.

Hai tu sĩ rút được cặp số giống nhau sẽ là một cặp đấu. Bởi vì vòng thứ nhất có tổng cộng hơn chín trăm cặp, số lượng quá lớn, nên dựa theo số thứ tự lớn nhỏ mà chia thành mười mấy địa điểm để tiến hành tỷ thí. Mỗi một địa điểm như vậy, ít nhất cũng có ba tu sĩ Trúc Cơ kỳ làm giám khảo và giữ gìn trật tự.

Triệu Địa rút được con số 627, được phân đến tỷ thí ở một nơi có tên là Quan Vân đài.

Bởi vì chưa đến lượt mình, Triệu Địa bèn đứng dưới đài, hứng thú nhìn hai người trên đài tỷ thí. Một trong hai người là thiếu nữ mà Triệu Địa đã gặp một lần: Kim Diệp tiên tử. Lúc này, trong tay nàng đang cầm một món pháp khí là cây roi tre màu xanh biếc dài chừng một trượng, lạnh lùng nhìn đối thủ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!