STT 49: CHƯƠNG 49: LÃM NGUYỆT TÔNG
Nếu đối mặt với hai người này, người ta sẽ không khỏi phải cúi đầu, căn bản không dám nhìn thẳng dù chỉ trong một hơi thở. Cụm từ “không giận mà uy, sát khí ngùn ngụt” trong truyền thuyết có lẽ chính là để hình dung những người như thế này.
Theo lời giới thiệu của Hùng chưởng môn, hai người này đều là những người đã sống sót trở về từ Hàng Long cốc năm xưa. Cả hai đều xuất thân là đệ tử ngoại môn, nhờ thể hiện xuất sắc trong nhiệm vụ Hàng Long cốc mà được thưởng Trúc Cơ đan, cuối cùng thành công đột phá Trúc Cơ kỳ.
Đặc biệt, gã thanh niên lạnh lùng Trúc Cơ hậu kỳ kia còn lọt vào mắt xanh của một vị trưởng lão Thái Hư môn và được thu làm môn đồ. Hiện tại, y đã trở thành nhân tài kiệt xuất trong thế hệ đệ tử trẻ của Thái Hư môn.
Tuy Thái Hư môn có rất nhiều tu sĩ Trúc Cơ kỳ, nhưng người có danh tiếng ngang hàng với thanh niên này có lẽ chỉ có tu sĩ họ Lãnh sở hữu Băng Linh Căn hiếm có, người có tốc độ tu luyện cực nhanh. Nhưng tu sĩ họ Lãnh nổi danh phần lớn là nhờ vào Dị Linh Căn hiếm thấy, còn tu sĩ họ Trần lạnh lùng này nghe nói tư chất Linh Căn cũng chỉ bình thường, nhưng đã trải qua vô số trận ác chiến, từng giết chết mấy vị tu sĩ cùng cấp. Y không chỉ có tiếng tăm ở Thái Hư môn mà còn có uy danh lừng lẫy trong khắp Tam Tông Tứ Môn ở Kim Diễm quốc.
Về phần tu sĩ trung niên với vết sẹo dài hơn ba tấc trên mặt, dù danh tiếng không bằng tu sĩ họ Trần nhưng cũng là một nhân vật hung hãn. Nghe nói y từng đánh chết một tu sĩ có tu vi cao hơn mình một bậc, và vết sẹo trên mặt cũng là do trận chiến đó để lại.
Đối với người tu tiên, việc xóa bỏ vết sẹo trên người không phải là chuyện khó, nhưng người này lại cố tình giữ lại vết sẹo chiếm hơn nửa khuôn mặt, khiến y trông càng thêm dữ tợn, làm người khác vừa nhìn đã thấy kinh hãi.
Thái Hư môn phái hai người này dẫn đội, một là để răn đe những kẻ tiểu nhân có ý đồ xấu, hai là để làm gương cho các đệ tử tham gia nhiệm vụ Hàng Long cốc, khiến họ thấy được hy vọng và khơi dậy ý chí chiến đấu.
Khi ba vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ điều khiển Thái Hư chu chậm rãi đáp xuống sa mạc, mấy trăm tu sĩ Luyện Khí kỳ đã chờ sẵn không khỏi đổ dồn ánh mắt về phía chiếc Thái Hư chu vừa lộng lẫy vừa sang trọng. Không ít người buông lời cảm thán, bàn tán xôn xao.
Lúc này, mấy tu sĩ Trúc Cơ kỳ quay lại, dùng ánh mắt lạnh lùng quét qua những đệ tử đang xì xào. Ngay lập tức, cả khu vực lại chìm vào im lặng.
Đám đệ tử Thái Hư môn lần lượt bước xuống khỏi Thái Hư chu, ba vị tu sĩ Trúc Cơ kỳ xuống sau cùng. Khi tu sĩ họ Trần là người cuối cùng bước xuống, vị thiếu phụ Trúc Cơ trung kỳ liền đánh một đạo pháp quyết vào Thái Hư chu.
Trong nháy mắt, Thái Hư chu nhanh chóng thu nhỏ lại chỉ còn bằng một thước, bay vào lòng bàn tay thiếu phụ. Sau một tia sáng trắng, nó đã được cất vào túi trữ vật.
- Trần thí chủ, mấy năm không gặp, không ngờ lần này lại là hai ta phụ trách dẫn đội.
Một hòa thượng to béo, bụng còn to hơn cả phụ nữ mang thai, tay phẩy chiếc quạt ba tiêu tả tơi, vừa cười vừa bước tới chào hỏi tu sĩ họ Trần.
Gã thanh niên chỉ hờ hững gật đầu với vị hòa thượng, không nói một lời.
Hòa thượng dường như đã quen với tính cách của gã, không hề phật lòng, lại quay sang thi lễ với hai tu sĩ Trúc Cơ kỳ còn lại của Thái Hư môn:
- Bần tăng Định Nguyên, không biết hai vị thí chủ xưng hô thế nào...
Hai người kia thấy vị tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ này chào hỏi mình, cũng vội vàng khom người đáp lễ.
- Tại hạ Trầm Mặc, ra mắt Định Nguyên đạo hữu.
Nam tử mặt sẹo đáp lời.
- Tại hạ Lâu Lam, ra mắt Đại sư.
Vị thiếu phụ cũng vội vàng đáp lễ.
Mấy người vừa giới thiệu xong, lại có sáu bảy tu sĩ Trúc Cơ kỳ khác tiến đến, xem ra đều là người dẫn đội của các phái khác trong chuyến đi Hàng Long cốc lần này.
Trong lúc các tu sĩ Trúc Cơ kỳ chào hỏi xã giao, đệ tử Thái Hư môn cũng đưa mắt quan sát mấy trăm tu sĩ Luyện Khí kỳ với trang phục khác nhau đang tập trung trên sa mạc.
Triệu Địa lướt mắt qua, phát hiện những tu sĩ này chia thành sáu nhóm, hiển nhiên là đệ tử của sáu phái còn lại trong Tam Tông Tứ Môn.
Trong đó, một nhóm toàn là các nhà sư đầu trọc, khoác áo cà sa màu vàng sẫm, vừa nhìn đã biết là môn phái Phật gia duy nhất trong bảy phái: Tịnh Minh tông.
Bên phải Tịnh Minh tông là một nhóm tu sĩ cả nam lẫn nữ, trang phục kỳ dị, màu sắc sặc sỡ. Ai nấy đều đeo bên hông những chiếc túi kỳ lạ, nặng trĩu, thỉnh thoảng lại động đậy như có vật sống bên trong. Nhìn qua đã biết đó là túi linh thú chuyên dụng. Hẳn đây là các tu sĩ Bách Linh môn, môn phái nổi tiếng với việc nuôi dưỡng và điều khiển linh thú.
Nghĩ đến những loại độc trùng quái thú trong túi linh thú kia, Triệu Địa đã cảm thấy cả người nổi da gà, không rét mà run.
Tiếp đến bên phải là một nhóm tu sĩ mặc áo bào xanh, đồng phục thống nhất, tóc búi cao theo kiểu đạo sĩ. Không cần nghĩ cũng biết đây là người của Ngọc Thanh môn.
Hai môn phái còn lại cũng không khác mấy so với Thái Hư môn, có cả nam lẫn nữ, ngoài tên môn phái được thêu trên trang phục ra thì không có gì đặc biệt.
Nổi bật nhất chính là các tu sĩ Lãm Nguyệt tông đứng giữa sáu phái. Lãm Nguyệt tông là môn phái duy nhất trong Tam Tông Tứ Môn có số lượng nữ tu sĩ chiếm đa số, rất thịnh hành các công pháp được tạo ra riêng cho nữ tu sĩ, phần lớn đều có công hiệu trú nhan dưỡng sắc. Trong tông cũng có một số ít nam đệ tử, là bạn lữ song tu với các nữ đệ tử để tu tập thuật song tu.
Nghe nói khi Lãm Nguyệt tông tuyển nhận nữ đệ tử, không chỉ yêu cầu về tư chất Linh Căn và tu vi, mà còn có yêu cầu rất cao về ngoại hình, dung mạo ít nhất cũng phải từ trung đẳng trở lên mới được nhập môn.
Thêm vào đó, người tu tiên tu hành thiên địa linh khí vốn có thể nuôi dưỡng da thịt từ trong ra ngoài, vì vậy nữ đệ tử của Lãm Nguyệt tông ai nấy đều mặt hoa da phấn, trong từng cử chỉ đều toát ra sức quyến rũ mê người, tựa như tiên tử hạ phàm.
Triệu Địa cũng không nhịn được mà nhìn chăm chú, chợt thấy một nữ đệ tử Lãm Nguyệt tông ném lại cho hắn một ánh mắt câu hồn. Sắc mặt Triệu Địa lập tức ửng đỏ, theo bản năng quay đầu đi nơi khác.
Triệu Địa lấy lại bình tĩnh, khi hắn nhìn lại, ánh mắt đã lạnh như băng, không còn chút cảm xúc nào.
Hắn để ý thấy không chỉ người của Thái Hư môn nhìn các nữ đệ tử Lãm Nguyệt tông, mà năm phái kia cũng có không ít nam đệ tử giả vờ vô tình liếc trộm về phía họ. Thậm chí ngay cả các nhà sư và đạo sĩ của Tịnh Minh tông và Ngọc Thanh môn cũng có không ít người hoặc lén lút hoặc công khai ngắm nhìn những nữ đệ tử tuyệt sắc của Lãm Nguyệt tông.
Mà các nữ tu Lãm Nguyệt tông xinh đẹp như hoa, dường như rất hưởng thụ những ánh mắt này, không những không tỏ ra khó chịu mà ngược lại, thỉnh thoảng còn nhìn sang, trao lại những nụ cười làm say đắm lòng người. Ngay cả đám nhà sư Tịnh Minh tông cũng nhận được không ít nụ cười như vậy.
Thậm chí, Triệu Địa còn cảm thấy các nữ tu sĩ Lãm Nguyệt tông dường như lại hứng thú hơn với các nhà sư và đạo sĩ, phân nửa ánh mắt câu hồn của họ đều ném về phía những người này. Không ít nhà sư và đạo sĩ trẻ tuổi vì thế mà trở nên lúng túng, mặt đỏ tận mang tai.
Triệu Địa đang hứng thú quan sát cảnh tượng kỳ quái mà mập mờ này, chợt một tiếng hừ lạnh trầm đục vang lên bên tai.
- Hừ!
Người vừa hừ lạnh chính là tu sĩ mặt sẹo Trầm Mặc.