Virtus's Reader
Mịch Tiên Lộ

Chương 67: Mục 67

STT 66: CHƯƠNG 66: TRỞ VỀ

Thấy vẻ ngoài chật vật của Triệu Địa, một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ gầy gò mặt trắng của Bách Linh môn cất giọng quái gở, nói với đám tu sĩ Thái Hư môn.

Ý mỉa mai trong lời của đối phương vô cùng rõ ràng. Hắn cho rằng đám người Triệu Địa vì tham sống sợ chết nên vừa vào cốc đã trốn biệt ở một nơi hẻo lánh, không dám ló mặt ra ngoài, nhờ vậy mới may mắn sống sót.

Nghe thấy lời này, Triệu Địa bèn làm bộ đỏ mặt, ra vẻ thừa nhận sự phán đoán và chế nhạo của đối phương. Còn về chân tướng, hắn chẳng buồn giải thích, bởi người khác càng xem thường thì hắn lại càng có lợi.

Ba tu sĩ Trúc Cơ kỳ của Thái Hư môn nghe vậy, mỗi người một vẻ.

Tu sĩ họ Trần vẫn lạnh lùng như trước, không có bất kỳ biểu cảm nào thay đổi. Ngay cả khi đệ tử bản môn là Triệu Địa xuất hiện ở cửa ra, vị cao nhân này cũng chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.

Tu sĩ mặt sẹo Trầm Mặc thì hai mắt trợn trừng, căm tức nhìn đối phương, dáng vẻ như chỉ cần một lời không hợp là lập tức động thủ.

Thiếu phụ trung niên kia thì khẽ nhíu mày, rồi lại thản nhiên nói:

- Các hậu bối này có thể sống sót rời khỏi Hàng Long cốc cũng là số mệnh của họ, vị sư huynh đây cần gì phải so đo thủ đoạn của chúng cao thấp ra sao?

Nghe vậy, tu sĩ mặt trắng của Bách Linh môn cũng không nói thêm gì nữa.

Chỉ một lát sau, lại có một tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng mười ba của Bách Xảo môn ung dung nhàn nhã bước ra khỏi cốc. Vẻ mặt y vô cùng thong thả, tựa như vừa đi du sơn ngoạn thủy ở một nơi non xanh nước biếc nào đó rồi hứng khởi trở về, chẳng hề giống người đã trải qua một tháng chém giết đẫm máu trong Hàng Long cốc. So với bộ dạng chật vật của Triệu Địa lúc rời đi, quả thật là một trời một vực.

Sau khi người này ra ngoài, trong khoảng nửa canh giờ không còn tu sĩ nào xuất hiện, trong khi lúc này chỉ còn chưa tới một canh giờ là lối ra sẽ đóng lại.

Nếu trong một canh giờ này, tu sĩ nào vẫn chưa xuất hiện, chắc chắn sẽ chết trong Hàng Long cốc.

Triệu Địa đưa mắt nhìn đám tu sĩ xung quanh. Trước khi vào cốc, Tam Tông Tứ Môn mỗi phái đều có chừng bốn mươi đệ tử Luyện Khí kỳ. Mà lúc này, phái nào cũng chỉ còn lại tám chín người.

Tịnh Minh tông có số người đông nhất, hiện tại có mặt ở đây cũng chỉ có mười người, còn Thiên Du tông có số người ít nhất, thậm chí chưa có một đệ tử nào ra khỏi cốc.

Lúc này, ba tu sĩ Trúc Cơ kỳ của Thiên Du tông không nói lời nào, nhưng ai nấy đều lặng lẽ nhìn chăm chú vào cửa ra, ánh mắt toát lên vẻ lo lắng và khẩn trương.

Sau nửa canh giờ, một tu sĩ mày kiếm mắt xếch, khí vũ hiên ngang chậm rãi tiến ra khỏi cốc. Trên trường bào màu xám của y dính đầy những vết máu loang lổ, ánh mắt lạnh lùng khiến người ta không khỏi hít một hơi khí lạnh.

Chính là tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng mười ba của Thái Hư môn, bại tướng dưới tay Triệu Địa: Tôn Minh.

- Thì ra là Tôn Minh sư huynh!

Triệu Địa nhìn ánh mắt của y, cảm thấy có mấy phần tương tự với tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ họ Trần đang dẫn đội. Có lẽ, sau khi trải qua thử thách đẫm máu trong Hàng Long cốc, e rằng vị Tôn Minh sư huynh này từ nay về sau tính tình sẽ thay đổi rất nhiều.

Với những vết máu loang lổ trên trường bào, y chỉ cần thi triển một Hỏa Cầu thuật nho nhỏ là có thể khiến chiếc áo làm bằng da Hỏa Quang thú này trở nên sạch sẽ như mới. Nhưng Tôn Minh lại cố ý giữ lại vết máu khắp người, tạo cho người ta một cảm giác tàn nhẫn khát máu.

Tôn Minh lặng lẽ đứng vào hàng ngũ tu sĩ Thái Hư môn. Cuối cùng, số tu sĩ Luyện Khí kỳ may mắn sống sót cũng đã lên tới mười người.

Thời gian lại trôi qua, mắt thấy cửa ra Hàng Long cốc sắp đóng lại, nhưng Thiên Du tông vẫn không có một tu sĩ Luyện Khí kỳ nào từ trong cốc đi ra.

Ngay lúc cửa ra đột ngột thu nhỏ, sắp sửa biến mất hoàn toàn, một thiếu niên áo trắng tóc tai bù xù vội vã lao ra, dường như đã hóa điên, không ngừng la hét bằng giọng the thé chói tai:

- Giao long, thật nhiều giao long, tất cả đều là giao long! Dưới đất, trên trời, tất cả đều là giao long! Thật nhiều giao long! Tất cả đều là giao long!

Y chạy chưa được bao xa đã ngã lăn ra đất.

Một vị tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ của Thiên Du tông vội vàng tiến lên ôm lấy thiếu niên, dường như để trả lời cho ánh mắt nghi hoặc của những tu sĩ khác:

- Không có gì đáng ngại, chỉ là hôn mê thôi, có lẽ do sợ hãi quá độ!

Lúc này, cửa ra đã co lại thành một điểm đen rồi biến mất không còn tăm hơi, trước mắt mọi người chỉ còn lại một sa mạc mênh mông vô tận.

- Chư vị, chuyện Hàng Long cốc đã xong, Thiên Du tông chúng ta đi trước một bước!

Vừa dứt lời, ba tu sĩ Trúc Cơ kỳ của Thiên Du tông lập tức mang theo thiếu niên còn đang hôn mê, leo lên lưng một con thiên nga trắng như tuyết dài ba bốn trượng rồi bay vút lên trời cao.

Những tông môn còn lại cũng vội vàng rời khỏi sa mạc. Nửa canh giờ sau, sa mạc lại trở về với vẻ yên tĩnh vốn có.

Mười đệ tử Luyện Khí kỳ ngồi trên Thái Hư chu trở về tông môn, mỗi người một tâm trạng.

Có người im lặng không nói, chỉ lặng lẽ cúi đầu, thần sắc không buồn không vui, ví như Triệu Địa.

Cũng có mấy người nhỏ giọng trò chuyện về những hiểm nguy đã trải qua trong Hàng Long cốc, cảm thấy may mắn vì mình còn sống sót trở ra, thỉnh thoảng lại tiếc nuối than thở vài câu, ví như Kim Diệp tiên tử và tên tu sĩ tầng mười hai kia.

Có người thần sắc lạnh lùng, vẻ mặt như không muốn nhiều lời, lạnh như băng cự tuyệt người khác từ ngàn dặm, ví như Tôn Minh sư huynh.

Những người còn lại thì lặng lẽ không cam lòng, buồn bực không vui. Hiển nhiên bọn họ chẳng tìm được bảo vật gì trong cốc, chỉ là một chuyến mạo hiểm công cốc.

Dọc đường không có gì xảy ra, mấy ngày sau, đoàn người lại trở về Vấn Thế đường trên Hán Dương phong thuộc Khuông Lư Sơn mạch.

Lão nhân râu bạc, chưởng môn Hùng Nhạc, đang ngồi trên một chiếc ghế thái sư, mỉm cười vui vẻ nhìn đám đệ tử trở về.

Bên tay trái lão đặt một chiếc bàn trà bằng gỗ tử đàn, trên đó bày từng chiếc hộp gỗ màu đỏ hình vuông, mỗi cạnh dài hơn hai tấc, mỗi hộp đều được dán một lá bùa. Trên lá bùa, ngoài một ít phù văn phong ấn, còn có ba chữ nhỏ: Trúc Cơ đan.

Đây là những chiếc hộp đựng Trúc Cơ đan. Thấy chúng, ánh mắt của tất cả đệ tử Luyện Khí kỳ đều đứng tròng. Những ngày qua, họ cam lòng mạo hiểm, liều mạng sinh tử cũng chỉ vì những viên đan dược trong các hộp gỗ này.

Tuy nói thiên tài địa bảo tìm được trong Hàng Long cốc cũng có thể dùng để đổi lấy linh thạch hay vật phẩm khác từ tông môn, và tông môn sẽ căn cứ vào giá thị trường để phát cho một số linh thạch tương ứng.

Nhưng từ trước đến nay, chưa có đệ tử nào làm vậy. Ở Kim Diễm quốc, Trúc Cơ đan hoàn toàn bị bảy đại phái lũng đoạn. Bất kỳ thế lực nào khác muốn có được Trúc Cơ đan đều phải trao đổi với Tam Tông Tứ Môn, hơn nữa còn bị đủ các điều kiện hà khắc hạn chế, với giá đổi cao tới hơn một vạn linh thạch.

Cho nên, một khi các đệ tử lấy được thiên tài địa bảo, không một ai ngoại lệ đều quyết định đổi lấy Trúc Cơ đan. Chỉ những kẻ tìm được bảo vật kém hơn một chút, không đủ điều kiện đổi Trúc Cơ đan, mới đành bất đắc dĩ đổi lấy ít linh thạch, hoặc dứt khoát giữ lại để sau này bán ở phường thị bên ngoài.

Vì vậy, kế tiếp, những đệ tử này lần lượt tiến lên, lấy bảo vật mình thu thập được ra để đổi Trúc Cơ đan với chưởng môn Hùng Nhạc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!