Virtus's Reader
Mịch Tiên Lộ

Chương 70: Mục 70

STT 69: CHƯƠNG 69: BẾ QUAN

Bất chợt, Lục Văn đổi giọng đầy ngạo nghễ.

- Nhưng Kim Đao Phục Hổ trận của ta chỉ cần chưa cạn linh lực của viên trung phẩm linh thạch thì sẽ không ngừng tạo ra kim đao tấn công. Để ta chống mắt xem sư đệ còn móc ra được bao nhiêu phù lục nữa.

Trong lúc nói, gã tu sĩ họ Lục vẫn không ngừng điểm vào pháp bàn màu vàng. Màn hào quang khổng lồ lại tái diễn cảnh tượng cũ, chậm rãi tụ lại thành từng quả cầu vàng nhỏ, sau đó hóa thành từng thanh đoản đao màu vàng. Số lượng và uy lực của chúng giống hệt lần trước, không hề suy giảm.

Triệu Địa đành bất đắc dĩ tung ra hơn ba mươi lá Hỏa Xà phù nữa, chặn đứng đợt tấn công này của Kim Đao Phục Hổ trận.

Thấy cảnh này, vẻ ung dung khoái trá của gã tu sĩ họ Lục cũng trở nên nghiêm nghị. Phù lục của đối phương quả thực quá nhiều, đã chống đỡ được hai đợt công kích liên tiếp.

Mặc dù những kim đao này đều do pháp trận thúc đẩy, y chỉ cần điều khiển sơ qua, nhưng việc sử dụng cực phẩm pháp khí mặc thuẫn cũng tiêu hao rất nhiều linh lực của y.

Lúc này, linh lực của y đã hao hơn phân nửa. Y vội vàng móc ra một viên trung phẩm linh thạch thuộc tính Thủy màu xanh biếc, không ngừng hấp thu linh lực bên trong.

Đồng thời, tay còn lại của y cũng không ngừng điểm vào pháp bàn màu vàng, chuẩn bị cho một đợt kim đao tấn công tiếp theo.

Trong lòng Triệu Địa lúc này lại càng thêm gấp gáp. Pháp trận của đối phương tấn công liên miên bất tuyệt, mà Hỏa Xà phù trong túi trữ vật của hắn chỉ còn hơn một trăm lá, đủ để cản thêm ba đợt công kích như vậy nữa.

Xem ra, trừ phi hủy được cái pháp bàn màu vàng mà gã tu sĩ họ Lục dùng để điều khiển pháp trận, bằng không những đợt đoản đao này sẽ tấn công không ngừng, sớm muộn gì cũng băm vằm hắn thành trăm mảnh.

Nhưng mặc thuẫn của đối phương quả là một món cực phẩm pháp khí phòng ngự, tiểu kiếm màu bạc của hắn gần như bất lực.

Nghĩ đến đây, Triệu Địa hạ quyết tâm. Hắn sờ tay vào hông, lấy ra hai vật.

Một là một lá phù màu vàng, trên đó vẽ một thanh tiểu đao dài hơn một tấc trông sống động như thật.

Vật còn lại là một viên Thủy Linh Thạch màu lam nhạt, nhưng màu sắc lại hơi trong suốt, linh khí ẩn chứa bên trong lớn đến kinh người.

- Phù Bảo! Đây… đây chẳng lẽ là thượng phẩm linh thạch! Ngươi… làm sao ngươi có được thượng phẩm linh thạch?

Gã tu sĩ họ Lục vừa thấy hai vật phẩm của Triệu Địa, kinh ngạc đến nỗi hai mắt trợn tròn, nói năng cũng lắp bắp. Chỉ trong thoáng chốc, vẻ mặt y từ kinh ngạc chuyển thành tham lam, rồi cuối cùng là sợ hãi.

Triệu Địa hấp thu linh lực từ viên thượng phẩm linh thạch cực nhanh, sau đó rót một lượng lớn linh lực vào Phù Bảo. Thanh tiểu đao màu vàng dần sáng lên, thậm chí không ngừng nhảy nhót trên mặt lá phù, dường như có thể bay ra bất cứ lúc nào.

Lúc này, dưới sự điều khiển của gã tu sĩ họ Lục, đợt đoản đao màu vàng thứ ba với hơn ba mươi thanh đang lao về phía Triệu Địa.

Triệu Địa hành động hết sức thuần thục, lại tung ra hơn ba mươi lá Hỏa Xà phù, sau đó mặc kệ đợt kim đao tấn công, tiếp tục chuyên tâm rót linh lực vào tiểu đao.

Sau khi đợt kim đao và hỏa xà thứ ba đồng quy vu tận, Phù Bảo cuối cùng cũng được rót đầy linh lực, đột nhiên hóa thành một thanh phi đao màu vàng dài hơn một thước, mang theo vệt sáng vàng dài mấy tấc tấn công về phía gã tu sĩ họ Lục.

Gã tu sĩ họ Lục hoảng hốt hét lớn một tiếng, dồn toàn bộ linh lực vào chiếc mặc thuẫn chắn trước người, sau đó thân hình lóe lên, rõ ràng là muốn bỏ chạy.

Triệu Địa đã lật bài tẩy, làm sao có thể để đối phương rời đi. Hắn điều khiển tiểu kiếm màu bạc cùng tiểu đao màu vàng, một trước một sau giáp công.

Cho dù tốc độ của gã tu sĩ họ Lục có nhanh đến đâu, cuối cùng cũng không thể sánh bằng tốc độ bay tối đa của pháp khí. Chỉ sau vài hiệp, y không những không chạy thoát mà còn bị hai món pháp khí và Phù Bảo lợi hại này đánh cho luống cuống tay chân.

- Lục sư huynh, ta hỏi ngươi lần cuối, rốt cuộc vì sao ngươi biết trước mà bố trí cạm bẫy ở đây?

Triệu Địa lạnh lùng hỏi.

Gã tu sĩ họ Lục đang gắng sức chống cự, không hề mở miệng, nhưng trong lòng thầm nghĩ: “Hừ, ngươi nghĩ ta sẽ nói sao? Ta đã thấy ngươi có thượng phẩm linh thạch, ngươi sẽ tha cho ta chắc?”

Tròng mắt Triệu Địa co lại, tiểu đao màu vàng và tiểu kiếm màu bạc đồng loạt đâm về phía gã tu sĩ họ Lục, khoảng cách gần, tốc độ lại nhanh.

Gã tu sĩ họ Lục chỉ kịp dùng mặc thuẫn ngăn cản tiểu đao màu vàng, liền bị ngân quang của tiểu kiếm màu bạc phá vỡ màn hào quang phòng ngự, chém thành hai đoạn.

Triệu Địa vội vàng dùng tiểu kiếm màu bạc chém nát khối pháp bàn màu vàng, màn hào quang khổng lồ trên đỉnh đầu lập tức biến mất. Sau đó, hắn thuần thục tháo túi trữ vật của đối phương, búng tay một cái, một quả cầu lửa bay ra thiêu rụi thi thể thành tro.

Sau khi nhanh chóng dọn dẹp chiến trường, Triệu Địa mang Bách Vũ ngoa vào, lấy hết tốc lực chạy tới phòng luyện khí.

Nếu không phải trong Chiêu Ẩn phong có cấm không pháp trận, hắn nhất định đã dùng phi hành pháp khí cho nhanh.

Bởi vì giết hại đồng môn là điều tuyệt đối cấm trong môn quy của Thái Hư môn. Mặc dù hắn bị ép buộc, nhưng nếu chuyện này lộ ra ngoài, hắn chắc chắn lành ít dữ nhiều.

Tuy nhiên, hắn cũng tin rằng nếu đối phương đã chọn bày trận ở đây, vậy thì gần đây chắc chắn không có đồng môn nào qua lại, chuyện này sẽ không bị phát hiện.

Nửa canh giờ sau, cửa phòng luyện khí đã ở ngay trước mắt. Triệu Địa đi chậm lại, chỉnh trang y phục, vẻ mặt thong dong đi tới trước truyền tống trận, khách sáo nói với hai đệ tử Luyện Khí kỳ đang canh gác:

- Hai vị sư huynh, tại hạ muốn thuê một gian phòng luyện khí thượng phẩm.

Hai người này mới được điều tới đây canh gác cách đây không lâu, không nhận ra Triệu Địa. Một người trong đó nghe đối phương vừa mở miệng đã đòi thuê phòng luyện khí thượng phẩm, liền tức khí đáp:

- Phòng luyện khí thượng phẩm một tháng mười khối linh thạch, ngươi thuê nổi không?

Triệu Địa ung dung móc ra hai viên trung phẩm linh thạch một xanh một đỏ, tiện tay ném cho gã này:

- Ta muốn bế quan một thời gian dài, đây là linh thạch ứng trước!

Hai người vừa thấy Triệu Địa hờ hững móc ra hai viên trung phẩm linh thạch thì giật mình không ít, sắc mặt lập tức trở nên nhiệt tình. Gã tu sĩ còn lại nói:

- A, thì ra sư đệ là người có tài sản không nhỏ, khiến tại hạ được mở rộng tầm mắt. Đây, đây là pháp bàn cấm chế của phòng luyện khí số chín, sư đệ nhận lấy. Hai viên trung phẩm linh thạch này chúng ta giữ trước, sau khi sư đệ xuất quan sẽ trả lại tiền thừa. Dù sao trong vòng ba năm tới, cũng là hai người chúng ta phụ trách sự vụ ở phòng luyện khí.

Thấy đối phương lập tức trở nên hết sức nhiệt tình, Triệu Địa lại chẳng thèm để ý, đường hoàng bước vào truyền tống trận.

Đối với thái độ vô lễ của Triệu Địa, hai gã tu sĩ kia cũng không bận tâm, ngược lại còn cảm thấy vị sư đệ giàu có này nhất định có đại gia tộc chống lưng, ra vẻ cao nhân, kiêu căng như vậy cũng là phải.

Về phần hai viên trung phẩm linh thạch, vị sư đệ này không dặn dò gì đặc biệt, vậy tức là đã ngầm chấp nhận giá hai trăm khối hạ phẩm linh thạch. Nếu hai người họ mang ra phường thị đổi, mỗi người cũng chia được mấy khối hạ phẩm linh thạch. Nhờ vậy, tâm trạng của chúng lúc này rất tốt, nên cũng không để ý việc đối phương không khách sáo với mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!