Virtus's Reader
Mịch Tiên Lộ

Chương 82: Mục 82

STT 81: CHƯƠNG 81: VÙNG BIỂN SAO TRỜI

Nói xong, lão nhân lấy ra một lá phù màu trắng giao cho Triệu Địa:

— Đây không phải là truyền tống cự ly ngắn thông thường, mà là truyền tống ở cự ly rất dài. Đối với thân thể của tu sĩ, sẽ khó lòng chịu đựng được áp lực không gian trong khi truyền tống. Lá phù này là truyền tống phù, dùng để triệt tiêu áp lực không gian, ngươi hãy dán nó lên người. Đây là phù chỉ dùng được một lần, dùng xong sẽ tự hủy.

— Vâng! Đa tạ đạo hữu!

Triệu Địa nhận lấy truyền tống phù, không cần lão nhân dặn dò, đã tự giác đứng vào trung tâm đài đá, dán lá phù màu trắng kia lên người.

Lão nhân gật đầu ra hiệu cho một tu sĩ trẻ tuổi Trúc Cơ sơ kỳ, người này lập tức nhanh nhẹn móc ra sáu khối trung phẩm linh thạch, đặt vào các mắt trận của truyền tống trận. Truyền tống trận lập tức được kích hoạt, đài đá bị một vầng hào quang trắng toát bao phủ.

“Không ngờ phải dùng đến trung phẩm linh thạch mới kích hoạt được truyền tống trận, chẳng trách mỗi lần truyền tống lại thu tới ba trăm linh thạch. Hẳn là sáu khối trung phẩm linh thạch này cũng không dùng được nhiều lần.” Triệu Địa thầm nghĩ.

Lão nhân bấm một đạo pháp quyết, khẽ hô: “Truyền tống!”, một cột sáng trắng phóng vút lên từ truyền tống trận, thân hình Triệu Địa mờ dần rồi biến mất giữa bạch quang.

— Ha ha, Cát sư huynh quả nhiên khôn khéo, chỉ vài câu đã khiến tiểu tử này ngoan ngoãn móc ra mấy chục khối linh thạch, còn vô cùng cảm kích sư huynh nữa chứ...

Sau khi Triệu Địa được truyền tống đi, gã hán tử trung niên Trúc Cơ trung kỳ cười lớn.

— Hắc hắc, loại trẻ người non dạ này mà cũng muốn ra biển săn giết yêu thú, tám phần là đi chịu chết. Gặp kẻ ngu ngốc như vậy mà không cắt cổ một phen thì đúng là lãng phí.

Lão nhân không khỏi mỉm cười đắc ý.

Triệu Địa chỉ thấy trước mắt bạch quang lóe lên, trong khoảnh khắc ấy hắn cảm thấy mơ màng, toàn thân vô lực, ngũ tạng lục phủ bị chèn ép vô cùng khó chịu.

Lúc này, lá phù màu trắng trên người hắn hóa thành một vầng sáng bao bọc lấy Triệu Địa, cảm giác mơ màng khó chịu kia cuối cùng cũng giảm đi rất nhiều.

Một lát sau, trước mắt Triệu Địa chợt sáng lên, hắn biết mình đã được truyền tống đến nơi khác. Nhưng đầu óc hắn vẫn còn rất mơ hồ, truyền tống phù trước ngực cũng bùng lên rồi tự cháy thành tro. Hắn cố gắng vận một tia linh thức lưu chuyển trong đầu mới cảm thấy tỉnh táo lại.

Nơi này cũng là một gian nhà đá, nhưng rất nhỏ, dưới chân Triệu Địa cũng là một truyền tống trận y hệt cái trước đó. Xung quanh truyền tống trận có hai tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, nhìn trang phục không giống tu sĩ Bích Hải môn. Ngoài ra, bên trong nhà đá không có gì đặc biệt.

Triệu Địa ôm quyền thi lễ với hai tu sĩ kia, sau đó xoay người rời khỏi nhà đá. Hắn thấy đường phố trước mắt đầy những cửa hàng lớn nhỏ, có tới mấy chục cái, không ngờ vừa ra khỏi truyền tống trận đã lọt vào giữa một phường thị náo nhiệt.

Triệu Địa chỉ lướt nhìn một vòng đã lập tức phát hiện dao động linh lực mãnh liệt, có hàng chục người tu vi từ Trúc Cơ kỳ trở lên. Thậm chí có vài người dao động linh lực vô cùng mạnh mẽ, khó có thể phán đoán tu vi, không biết là Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong hay tiền bối Kim Đan kỳ.

Ngoài ra còn có rất nhiều người hoàn toàn không có dao động linh lực, hiển nhiên là phàm nhân. Ở nơi như Kim Diễm quốc, những nơi tu tiên giả tụ tập rất hiếm khi thấy phàm nhân, nếu có cũng chỉ là thân nhân của các tu sĩ.

Mà trong phường thị tu tiên vô cùng náo nhiệt này lại có tới gần một nửa là phàm nhân, khiến Triệu Địa kinh ngạc vô cùng.

— Bái kiến tiền bối, phải chăng tiền bối mới tới Tây Tinh đảo?

Một thiếu niên tu vi chỉ Luyện Khí kỳ tầng sáu bảy, chưa tới hai mươi tuổi, đôi mắt không lớn nhưng hết sức lanh lợi, thấy Triệu Địa từ trong nhà đá đi ra liền chủ động tiến lên khom người hành lễ.

Thông thường tu sĩ cấp thấp gặp phải tu sĩ cấp cao không khỏi lòng dạ run sợ, thở mạnh cũng không dám, chẳng ai chủ động bắt chuyện như thiếu niên này. Triệu Địa cảm thấy hơi tò mò, nhưng sắc mặt vẫn bình thản hỏi:

— Đúng thì sao?

— Vãn bối họ Tiếu tên Diệp, một số tiền bối quen biết cũng gọi vãn bối là Tiểu Diệp. Vãn bối sinh ra và lớn lên trên Tây Tinh đảo này, vô cùng quen thuộc hàng trăm tiểu đảo xung quanh. Nếu tiền bối cần người dẫn đường, vãn bối chắc chắn là lựa chọn tốt nhất. Nếu tiền bối hài lòng với sự phục vụ của vãn bối, một ngày chỉ cần thưởng cho vãn bối hai khối hạ phẩm linh thạch là được.

Thiếu niên thấy Triệu Địa tỏ ra lãnh đạm, vẫn cười hì hì nói.

Triệu Địa không lộ vẻ gì, chỉ nhìn chằm chằm thiếu niên một hồi không nói lời nào, khiến thiếu niên nhất thời vô cùng sợ hãi.

— Ta quả thật cần một người dẫn đường tốt. Hay là thế này, nếu ngươi tận tâm tận lực làm ta hài lòng, ta có thể trả ngươi năm khối linh thạch. Nhưng nếu ngươi dẫn bản nhân tới những cửa hàng bất lương, sau này để bản nhân biết được, chắc chắn sẽ cho ngươi nếm mùi đau khổ, thu hồi cả vốn lẫn lời!

Triệu Địa nói bằng giọng hết sức lạnh lùng, ý cảnh cáo vô cùng rõ ràng.

Thiếu niên không hề tỏ ra sợ hãi, ngược lại còn vô cùng cao hứng, luôn miệng nói:

— Nhất định, nhất định! Tiền bối yên tâm, vãn bối cũng không phải dẫn tiền bối tới từng cửa hàng một. Hơn nữa từ trước tới nay vãn bối vẫn kiếm sống bằng nghề này, không dám đắc tội với cao nhân như ngài, làm vậy chính là tự đào huyệt chôn mình.

— Rất tốt! Vậy ngươi nói ta nghe thử, trong vùng biển này có những đảo nào, làm sao ta có thể tìm được động phủ vừa ý để tu luyện?

Triệu Địa gật đầu, tiện tay bố trí một lồng cách âm bao phủ cả hắn và thiếu niên vào trong.

Mỗi lần làm hướng đạo, Tiếu Diệp đều phải trả lời câu hỏi này, cho nên y hầu như không cần suy nghĩ, thao thao bất tuyệt giới thiệu một cách thành thạo.

— Tiền bối, vùng biển này rộng lớn vô biên, cụ thể lớn đến đâu thì từ trước tới nay chưa ai thăm dò hết. Trong vùng biển này có không dưới mấy chục vạn hòn đảo lớn nhỏ chứa linh mạch, phân tán rải rác khắp nơi, giống như sao trên trời. Vì vậy, người ở vùng biển chúng ta đều gọi nơi này là Tinh Thần Hải.

— Tinh Thần Hải lại chia làm hai hải vực lớn là Nội Tinh Thần và Ngoại Tinh Thần. Trong Nội Tinh Thần có ba hòn đảo lớn là Bồng Lai, Doanh Châu và Phương Trượng, gọi chung là Tam Tiên đảo. Ba tiên đảo này chính là trung tâm của Tinh Thần Hải, do ba thế lực tu tiên lớn nhất nắm giữ.

— Mỗi một tiên đảo đều có phạm vi ảnh hưởng hàng ngàn vạn dặm, tất cả các đại đảo trong phạm vi này đều thuộc quyền của tiên đảo đó. Mà mỗi đại đảo lại cai quản hàng trăm, hàng ngàn trung tiểu đảo xung quanh.

— Ví như Tây Tinh đảo chúng ta đang đứng chính là một đại đảo nằm ở cực Tây Nội Tinh Thần, thuộc về Bồng Lai tiên đảo trong Tam Tiên đảo. Có hơn một ngàn tiểu đảo dưới quyền cai quản của Tây Tinh đảo, có thể cho phép tu sĩ lựa chọn làm động phủ tu luyện.

— Tiền bối chỉ cần đi tới Viễn Thiếu phong ở phía nam đảo là có thể làm thủ tục. Nếu tiền bối có phi hành pháp khí, vãn bối có thể dẫn tiền bối đến đó.

Nói tới đây, trong đôi mắt vô cùng lanh lợi của thiếu niên lộ ra vẻ nôn nóng chờ mong. Loại tu sĩ cấp thấp như y không phải lúc nào cũng có cơ hội ngự khí phi hành trên trời, chuyện thích thú như vậy, từ trước tới nay y cũng chỉ được thử ba bốn lần mà thôi.

Chỉ tiếc là Triệu Địa vẫn thản nhiên nói:

— Chuyện này không gấp, ngươi nói ta nghe trước về tình hình săn giết yêu thú đi.

— Xin tiền bối không cần phải lo lắng, mặc dù tu vi vãn bối còn thấp, nhưng lại không hề xa lạ với yêu thú trong Tinh Thần Hải. Dù sao thì tu sĩ ở Tinh Thần Hải chúng ta gần như tất cả đều dựa vào việc săn giết yêu thú để tu luyện.

Thiếu niên vui vẻ nói, có lẽ đây là câu hỏi mà y trả lời nhiều nhất. Mười tu sĩ từ đại lục đến Tinh Thần Hải, có hết bảy tám người là vì săn yêu thú.

— Ở Nội Tinh Thần cũng có không ít yêu thú nhưng chủ yếu toàn là yêu thú cấp một, cấp hai, yêu thú cao cấp rất ít, hơn nữa phân tán vô cùng rải rác, khó tìm. Còn ở Ngoại Tinh Thần, mật độ yêu thú cao hơn nhiều, không chỉ số lượng yêu thú cao cấp đông đúc, mà còn có vài địa điểm yêu thú thường hay tụ tập, rất dễ tìm thấy.

— Vì vậy, mặc dù Ngoại Tinh Thần nguy hiểm hơn rất nhiều, nhưng phần lớn tu sĩ vẫn đến Ngoại Tinh Thần để săn giết yêu thú.

— Nếu tiền bối muốn săn giết yêu thú, tốt nhất là nên lập đội với các tu sĩ Trúc Cơ kỳ khác cùng hành động. Như vậy mặc dù linh thạch chia ra không nhiều lắm, nhưng lại an toàn hơn nhiều.

— Vãn bối nghe nói chỉ có một ít tiền bối Trúc Cơ hậu kỳ và một số cao nhân Kim Đan kỳ pháp lực vô biên mới dám hành động một mình ở Ngoại Tinh Thần. Cho dù là vậy, hàng năm ở Ngoại Tinh Thần, số cao nhân Kim Đan kỳ chết trong miệng yêu thú cũng không ít.

— Đương nhiên, nếu lúc lập đội gặp phải kẻ lòng dạ bất lương thì còn nguy hiểm hơn cả gặp yêu thú. Nhưng trên Tây Tinh đảo này có vài vị tiền bối Trúc Cơ kỳ danh tiếng rất tốt. Các vị tiền bối này đều là những tay lão luyện thường lui tới Ngoại Tinh Thần, lúc phân phát chiến lợi phẩm cũng hết sức công bằng, ai ai cũng biết. Nếu tiền bối cần có thể tìm hỏi những vị này.

Thiếu niên nói một hơi tên của mười mấy tu sĩ Trúc Cơ kỳ, tu vi của những người này gần như toàn là Trúc Cơ hậu kỳ, chỉ có vài ba người là Trúc Cơ trung kỳ.

Triệu Địa lặng lẽ ghi nhớ những cái tên này, sau đó lại hỏi thiếu niên:

— Ở phường thị Tây Tinh đảo này có bán đan dược tăng tiến tu vi cho tu sĩ Trúc Cơ kỳ không?

— Đan dược tăng tiến tu vi ư?

Thiếu niên lộ vẻ hơi ngạc nhiên:

— Đan dược tăng tiến tu vi cho tu sĩ Trúc Cơ kỳ bán ra cực ít, giá cả lại rất cao. Ở Tinh Thần Hải, các tu sĩ từ Trúc Cơ kỳ cao cấp trở lên đều tự mình luyện chế đan dược.

— Tự mình luyện chế ư? Vậy không phải xác suất thành công sẽ rất thấp sao? Còn phương pháp luyện chế, đan phương lấy ở đâu ra? Không có đan phương làm sao tự luyện chế được?

Triệu Địa nghe vậy hết sức ngạc nhiên. Trước kia khi còn ở Kim Diễm quốc, điển tịch khó tìm nhất chính là phương pháp và nguyên liệu luyện chế đan dược. Đan phương đều do các Luyện Đan sư truyền lại, hiếm khi tiết lộ ra ngoài, còn bí mật hơn cả Luyện Khí thuật, Chế Phù thuật, thậm chí cả điển tịch trận pháp.

Hắn cũng từng nghĩ đến chuyện tự mình luyện đan, nếu làm được, cho dù luyện ra "thứ đan" cũng không lãng phí, có thể dùng tiểu đỉnh Càn Khôn để phát triển thành đan dược hoàn chỉnh. Nếu vậy, chỉ cần có đủ nguyên liệu, đan dược sẽ không còn là vấn đề với hắn.

Nhưng hắn đã tìm kiếm rất lâu, hao tổn không ít công sức, mà vẫn không tìm được một đan phương cho đan dược Luyện Khí kỳ cao cấp như Dịch Cân hoàn, đừng nói đến đan phương cho tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Đây cũng là lý do vì sao ở Tu Tiên Giới Kim Diễm quốc, Luyện Đan sư cao cấp vô cùng ít ỏi.

Cho nên khi nghe thiếu niên nói đa số tu sĩ Tinh Thần Hải đều tự mình luyện đan, hắn cảm thấy hết sức kỳ lạ, không dám tin.

Thiếu niên nghe vậy, mỉm cười nói:

— Ha ha, đan dược cao cấp của Tinh Thần Hải toàn là lấy nội đan yêu thú làm nguyên liệu chính để luyện chế. Phương pháp luyện chế cụ thể đã được lưu truyền từ xưa, không biết qua bao nhiêu năm, được các kỳ nhân dị sĩ cải tiến gần như không còn khuyết điểm. Cho nên xác suất luyện chế thành công vẫn được đảm bảo ở mức nhất định.

— Về phần đan phương, trong một số phường thị lớn đều có bán, giá cả cũng không đắt. Ở phường thị Tây Tinh đảo chúng ta cũng có hai ba cửa hàng điển tịch bán đan phương. Nếu tiền bối đến mấy cửa hàng chuyên mua bán nội đan yêu thú mua một số lượng nhất định, thậm chí còn có thể được tặng miễn phí một hai đan phương.

— Thì ra là như vậy!

Triệu Địa bừng tỉnh ngộ, chuyện này quả nhiên khác hẳn với việc tu tiên giả ở đại lục dùng linh dược, linh thảo lâu năm để luyện đan.

Ở Kim Diễm quốc, hắn tìm đan phương khắp nơi vô cùng cực khổ, cũng từng hỏi các tu sĩ về chuyện này. Theo một chưởng quỹ của cửa hàng đan dược, từ thời thượng cổ truyền xuống rất nhiều đan phương, chủng loại không ít, phương pháp luyện chế dễ dàng, xác suất thành công cũng khá cao.

Nhưng sau khi đan phương lưu truyền rộng rãi, linh thảo linh dược trân quý đã nhanh chóng bị các tu sĩ hái sạch. Không có nguyên liệu mà đan phương cần, đan phương cũng chỉ là một tờ giấy lộn, dần dần không còn lại bao nhiêu.

Hiện tại ở Tu Tiên Giới Kim Diễm quốc, những đan phương còn lại về cơ bản đều được cải biên từ đan phương thời thượng cổ. Họ thay thế những linh dược đã tuyệt tích bằng các loại linh dược khác có dược tính tương tự, nhưng cũng phải cải sửa rất nhiều lần mới được một đan phương mới.

Đương nhiên, loại đan phương này được các Luyện Đan sư coi như trân bảo, tuyệt đối không chịu tiết lộ cho người khác. Bởi vì một khi công bố ra ngoài, những loại linh thảo linh dược mới kia cũng sẽ bị tiêu hao hết chỉ trong thời gian ngắn.

Cũng chính vì nguyên nhân này, dược hiệu của đan phương mới đã giảm đi nhiều so với đan phương thượng cổ, hơn nữa xác suất luyện chế thành công thông thường cũng kém hơn rất nhiều.

— Nói như vậy, yêu thú ở Tinh Thần Hải là giết mãi không hết sao? Từ xưa đến nay tu sĩ nơi đây đều dùng nội đan yêu thú làm nguyên liệu chính để luyện chế đan dược ư?

Triệu Địa lại hỏi. Thiếu niên cười một tiếng, nói:

— Đó là dĩ nhiên! Nội Tinh Thần đã lớn đến dọa người, mà Ngoại Tinh Thần lại càng rộng lớn vô tận, các loại yêu thú sinh sống ở đó nhiều không đếm xuể, vượt xa số lượng tu sĩ của Tinh Thần Hải. Hơn nữa, thực lực của yêu thú còn cao hơn con người, cho nên từ xưa tới nay, trong biển chỉ có yêu thú giết mãi không hết.

— Nhưng để bảo vệ an toàn cho tu sĩ nhân loại, yêu thú cao cấp ở Nội Tinh Thần gần như đã bị các tu sĩ Nguyên Anh kỳ có pháp lực hùng mạnh khó lòng tưởng tượng giết chết hết bảy tám phần.

— Nhưng ở Ngoại Tinh Thần vẫn còn yêu thú giết mãi không hết, nghe nói các tu sĩ Nguyên Anh kỳ không được phép tự ý đến Ngoại Tinh Thần săn giết yêu thú, còn nguyên nhân cụ thể vì sao thì vãn bối không biết.

— Tu sĩ Nguyên Anh kỳ!

Triệu Địa thầm giật mình. Chuyện về những lão quái vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết, sống hàng trăm, thậm chí hàng ngàn năm, quả thực không phải là điều mà hắn bây giờ có thể dò hỏi.

Kế tiếp, Triệu Địa lại hỏi thêm rất nhiều vấn đề mình quan tâm, thiếu niên kia cũng giải đáp từng điều một, khiến hắn rất hài lòng.

Nửa ngày sau, Triệu Địa trả cho thiếu niên năm khối hạ phẩm linh thạch. Thiếu niên hết sức vui mừng, nói lời cảm tạ liên hồi rồi rời đi.

Triệu Địa lại chủ động tìm một hướng đạo Luyện Khí kỳ khác, hỏi lại tất cả những vấn đề đã hỏi Tiểu Diệp một lần, và nhận được câu trả lời gần như giống hệt. Ngay cả danh sách đề cử mười mấy tu sĩ Trúc Cơ kỳ có uy tín, thường lập đội săn giết yêu thú cũng không khác biệt là bao.

Xem ra danh tiếng của những tu sĩ Trúc Cơ kỳ này ở Tây Tinh đảo quả thật không nhỏ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!