Virtus's Reader
Mịch Tiên Lộ

Chương 84: Mục 84

STT 83: CHƯƠNG 83: TRANH ĐOẠT

Đối với Triệu Địa đã quen dùng thượng phẩm linh thạch một cách xa xỉ để tĩnh tọa, phẩm chất linh mạch không quan trọng, chỉ cần tiền thuê không quá cao thì tự nhiên chẳng thành vấn đề. Vì vậy, hòn đảo có một dược cốc nhỏ và hạ phẩm linh mạch kia rất đáng để hắn cân nhắc, dù trong dược cốc này cũng chẳng có linh thảo linh dược quý giá nào.

Nhưng ngay sau đó, hắn thấy thông tin về một hòn đảo nhỏ khác khiến hắn vô cùng động lòng:

Lạc Già đảo, có một hạ phẩm linh mạch, dài một trăm mười dặm, rộng bốn mươi dặm, dưới lòng đất có Địa Phế Chi Hỏa, đã xây dựng một Địa Hỏa phòng. Dân số trên đảo mười lăm vạn, mỗi năm nộp một trăm linh thạch.

Mặc dù hắn đã là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, có thể vận dụng chân nguyên linh khí trong đan điền để phát ra Tiên Thiên Chân Hỏa, dùng để luyện khí luyện đan. Nhưng làm vậy sẽ tiêu hao linh lực rất lớn, khó mà duy trì trong thời gian dài.

Sau này Triệu Địa cần luyện khí luyện đan, nếu dùng Địa Phế Chi Hỏa để thay thế Tiên Thiên Chân Hỏa thì có thể tiết kiệm được rất nhiều linh lực, cũng tương đương với việc tiết kiệm không ít thời gian tĩnh tọa. Về phần linh mạch ở đó chỉ là hạ phẩm cùng với chi phí một trăm linh thạch, hoàn toàn không đáng để bận tâm.

Sau khi Triệu Địa nghĩ vậy bèn hỏi lão nhân:

- Tại hạ có hứng thú với Lạc Già đảo này, không biết có thể thuê được không?

Lão nhân còn chưa kịp mở miệng, một tiếng “Chậm đã!” từ ngoài đại điện đã vọng vào.

- Bản nhân cũng muốn thuê Lạc Già đảo này!

Một đại hán khôi ngô mặt đầy râu xồm nhanh chân bước vào điện, người còn chưa tới mà giọng nói đã oang oang vang đến.

Triệu Địa và lão nhân nghe vậy đều sững sờ. Lão nhân thầm nghĩ Lạc Già đảo này bao năm qua vì linh mạch thấp kém cộng thêm tiền thuê không rẻ nên vẫn không có ai hỏi tới, hôm nay lại có đến hai tu sĩ chỉ đích danh muốn thuê, thật là kỳ lạ.

Triệu Địa cũng hết sức phiền muộn, đại hán này có tu vi Trúc Cơ trung kỳ, còn cao hơn mình một bậc, chẳng lẽ hòn đảo mình vừa ý lại phải chắp tay dâng cho người khác?

- Ông đạo hữu, bản nhân cũng đã chọn trúng Lạc Già đảo này, kính xin Ông đạo hữu định đoạt!

Đại hán hắng giọng nói.

- Chuyện này…

Lão nhân lộ vẻ khó xử:

- Vị đạo hữu này tới trước một bước, theo lệ thì tới trước được ưu tiên, hay là Tuần đạo hữu tìm một nơi khác vậy…

Nếu là những tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ khác, với tu vi của mình, lão nhân căn bản chẳng thèm để ý. Nhưng lão nhận ra đại hán trước mắt này không chỉ có thực lực bản thân không tầm thường mà còn là huynh đệ sinh tử của một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ rất có uy tín trên Tây Tinh đảo, lão cũng không dám đắc tội.

- Hừ, cái gì mà tới trước được ưu tiên, hiện tại bản nhân cũng đã tới đây, mà hòn đảo này cũng chưa có chủ, tại sao không cạnh tranh công bằng, quyết một phen cao thấp? Chẳng phải bản đảo có quy tắc hay sao, nếu hai tu sĩ cùng chọn trúng một nơi tu luyện thì có thể tỷ thí đấu pháp, người thắng sẽ được quyền làm chủ.

Giọng đại hán sang sảng, nói một tràng như sấm rền.

- Cái này…

Lão nhân trong lòng không vui nhưng cũng không dám thể hiện ra mặt, bèn nói với Triệu Địa:

- Bổn đảo quả thật có quy định này, vị đạo hữu thấy sao?

- Tỷ thí đấu pháp, không tổn hại đến tính mạng chứ?

Triệu Địa cau mày hỏi.

- Hừ, tổn hại tính mạng đương nhiên là không được phép, bất quá nếu bản nhân sơ ý một chút, khó tránh khỏi sẽ đánh đạo hữu trọng thương.

Đại hán cười lạnh một tiếng, lời nói đầy vẻ uy hiếp.

Triệu Địa khẽ mỉm cười, nói:

- Đã như vậy, tại hạ cũng không muốn dễ dàng từ bỏ hòn đảo này, kính xin đạo hữu hạ thủ lưu tình! Không biết chúng ta sẽ tỷ thí vào lúc nào, ở đâu?

Đã không phải là đánh nhau sinh tử, hơn nữa Triệu Địa cũng muốn nhân cơ hội này xem thử thực lực của mình và tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ chênh lệch đến mức nào. Vì vậy hắn mới quyết định tỷ thí tranh đảo, dù sao nếu không địch lại thì bất cứ lúc nào cũng có thể nhận thua, cẩn thận một chút cũng sẽ không bị thương.

Hòn đảo nhỏ này đối với hắn mà nói rất thích hợp, mặc dù không biết đối phương nhìn trúng điểm nào của nó, nhưng hắn cũng không muốn dễ dàng nhường lại như vậy.

Đại hán thấy đối phương không lùi bước, không giận mà còn cười nói:

- Ha ha, thì ra đạo hữu cũng rất can đảm. Đã vậy thì không bằng ngay bây giờ đi! Chúng ta ra ngoài đại điện quyết một phen thắng bại, kính xin Ông đạo hữu làm người chứng giám!

Đại hán này tính tình nóng nảy, lại thích tỷ thí đấu pháp, thấy Triệu Địa ứng chiến thì lập tức ngứa ngáy chân tay.

Triệu Địa gật đầu, cùng lão nhân theo đại hán đi ra bên ngoài đại điện.

- Đạo hữu cẩn thận, pháp khí của người này là Quyển Lãng Qua thuộc tính Thủy, đây là một món cực phẩm pháp khí có lai lịch rất lớn, uy lực không thể xem thường!

Tu sĩ họ Ông truyền âm cho Triệu Địa.

- Đa tạ đạo hữu nhắc nhở!

Triệu Địa cũng truyền âm đáp lại, thầm nghĩ khối trung phẩm linh thạch mình vừa bỏ ra quả không uổng phí. Hiển nhiên, lão nhân này sợ linh thạch vừa vào túi đã bay mất nên mới cố ý thiên vị mình. Nếu hắn và đại hán bất phân thắng bại, quá nửa lão nhân này sẽ xử cho Triệu Địa thuê Lạc Già đảo. Về tình về lý, lão nhân cũng sẽ không giúp đại hán.

Đại điện gần như chiếm trọn đỉnh núi, bên ngoài điện thực ra không có nơi nào đủ rộng rãi để tỷ thí. Vì vậy, đại hán và Triệu Địa lần lượt bay lên không, cách nhau hơn mười trượng rồi thi lễ với nhau.

- Cẩn thận!

Đại hán hét lớn một tiếng, tay phải đột nhiên vung lên, một thanh giáo màu lam bay về phía Triệu Địa.

Triệu Địa đã chuẩn bị từ sớm cũng vung hai tay áo, tám điểm sáng đỏ lóe lên, ào ạt bay về phía thanh giáo màu lam và đại hán.

Đây là bộ mười ba phi châm pháp khí mà Triệu Địa lấy được từ tu sĩ họ Khuông, tên là Hồng Vân Thập Tam Châm. Trong túi trữ vật của tu sĩ họ Khuông có một quyển điển tịch ghi rằng, nếu có thể xuất ra cả mười ba cây phi châm cùng lúc, trận thế sẽ vô cùng lợi hại, diệu dụng khôn lường, khó tìm được đối thủ trong giới Trúc Cơ kỳ.

Tiếc là với thần thức hiện tại, hắn chỉ có thể miễn cưỡng điều khiển tối đa mười cây, còn nếu là chín cây trở xuống thì vô cùng linh hoạt, thu phóng tùy tâm.

Đây còn là do thần thức của hắn đã vượt xa tu sĩ cùng cấp, nhớ lại trước kia, tu sĩ họ Khuông cũng là Trúc Cơ sơ kỳ mà chỉ có thể xuất ra sáu cây phi châm một lần.

- Cực phẩm phi châm pháp khí! Còn nhiều như vậy…

Đại hán thấy thủ đoạn của Triệu Địa, sắc mặt lộ vẻ kinh hãi.

Không chỉ y, ngay cả lão nhân Trúc Cơ hậu kỳ đứng một bên cũng tỏ ra hoảng sợ.

Tốc độ công kích của phi châm pháp khí cực nhanh, khiến người ta khó lòng phòng bị, chính là loại pháp khí mà các tu sĩ không muốn đối mặt nhất. Nếu chất liệu của phi châm cũng hết sức ưu tú, vậy sẽ càng dễ dàng đột phá pháp khí phòng ngự của đối thủ, là thủ đoạn công kích khiến người ta vô cùng đau đầu.

Mà một bộ pháp khí gồm nhiều phi châm như vậy lại càng cực kỳ khó đối phó.

Hai tiếng “keng keng” vang lên, hai cây phi châm từ bên cạnh chạm vào thanh giáo màu lam, đẩy nó văng ra xa chừng một trượng. Thanh giáo màu lam này của đại hán cũng là vật phi phàm, phi châm không để lại bất cứ dấu vết gì trên đó.

- Được rồi, ta nhận thua!

Đại hán thấy hai cây phi châm của đối phương đã đỡ được một đòn của mình, ngoài ra còn có mấy cây khác đang bay về phía y, nhất thời biết đối thủ không thể xem thường, chỉ cần sơ sẩy một chút sẽ bị phi châm đâm trọng thương, cho nên dứt khoát nhận thua.

Mặc dù miệng đã nhận thua, y vẫn móc ra một tấm thuẫn màu lam chắn trước người.

Triệu Địa nhẹ nhàng vung tay áo, tám điểm sáng đỏ lập tức quay đầu, bay trở về rồi chui vào tay áo hắn như cũ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!