STT 87: CHƯƠNG 87: HUYẾT THỆ NHẬN CHỦ
Trước khi ấp trứng, Triệu Địa phải tiến hành nghi thức nhận chủ cho mấy quả trứng thú. Như vậy, một khi yêu thú nở ra sẽ hoàn toàn nghe theo mệnh lệnh, trở thành linh thú và là cánh tay đắc lực của hắn.
Với thực lực của Bích Hàn Giao và tiềm năng tiến hóa vô hạn của Giao Long nhất tộc, Triệu Địa đặt rất nhiều kỳ vọng vào những linh thú sắp nở này.
Triệu Địa lấy một chiếc chén ngọc, múc nửa chén nước từ linh nhãn chi tuyền, rồi dùng một thanh tiểu đao pháp khí rạch ngón tay, nhỏ vài giọt máu tươi vào chén.
Máu tươi lơ lửng trong nước, giống như mấy đóa hoa hồng vừa nở, tụ mà không tán.
Sau đó, hắn dùng phù bút khuấy đều máu trong chén, rồi chấm dung dịch này để vẽ một đạo phù văn hình tròn đường kính hơn hai thước theo chỉ dẫn trong Ngự Linh Thiên Đàm. Xong xuôi, Triệu Địa lấy năm quả trứng Bích Hàn Giao, một trắng bốn xanh, từ trong túi linh thú ra và đặt lên trên đạo phù văn.
Hắn lại rạch ngón tay, nhỏ vài giọt máu tươi lên mỗi quả trứng. Tiếp đó, hắn làm theo chỉ dẫn trong ngọc giản, khẽ niệm một đoạn chú ngữ ngắn rồi đánh một đạo pháp quyết vào phù văn hình tròn.
Phù văn hình tròn tỏa ra một luồng huyết quang mờ ảo. Máu tươi trên những quả trứng đột nhiên rút hết vào trong vỏ, biến mất không còn tăm tích.
Triệu Địa mừng thầm, xem ra đã nhận chủ thành công.
Tiếp theo, hắn đặt những quả trứng đã nhận chủ thành công vào linh nhãn chi tuyền, bên cạnh là mấy khối thượng phẩm Băng Linh Thạch để tăng cường linh khí. Suy nghĩ một lát, Triệu Địa lại đặt thêm một khối thượng phẩm Phong Linh Thạch vào.
Tại phường thị, Triệu Địa đã cố tình đổi lấy một ít hạ phẩm linh thạch thuộc tính biến dị, bao gồm Phong Linh Thạch, Băng Linh Thạch và Lôi Linh Thạch, sau đó nuôi dưỡng chúng thành thượng phẩm để dùng dần.
Sau khi hoàn thành nghi thức nhận chủ, Triệu Địa lại đắm mình vào nghiên cứu ngọc giản luyện khí.
Nửa tháng sau, Triệu Địa mang tài liệu luyện khí đến Địa Hỏa phòng.
Nửa tháng nữa trôi qua, hắn rời khỏi Địa Hỏa phòng với vẻ mặt mãn nguyện, trở về động phủ bắt đầu luyện chế một số phù lục Luyện Khí kỳ cao cấp.
Đối với tu sĩ Trúc Cơ kỳ, uy lực của những phù lục này có vẻ không đủ, nhưng nếu số lượng lớn cũng sẽ trợ giúp rất nhiều.
Hơn nữa, với tu vi Trúc Cơ sơ kỳ của Triệu Địa, việc tu luyện pháp thuật hay luyện chế phù lục Luyện Khí kỳ cao cấp đều dễ như trở bàn tay. Dù tỷ lệ luyện chế thành công không quá cao, chỉ khoảng ba thành, nhưng cũng đủ để hắn chế ra một lượng phù lục đáng kể.
Mấy tháng sau, cảm thấy mình đã chuẩn bị chu toàn, Triệu Địa rời Lạc Già đảo, bay về phía Tây Tinh đảo.
Trước khi đi, hắn phát hiện trứng Bích Hàn Giao vẫn chưa có dấu hiệu sắp nở, đành tiếp tục ngâm chúng trong linh nhãn chi tuyền. Còn mấy khối thượng phẩm linh thạch, suy đi tính lại, cuối cùng hắn vẫn thu hết vào túi trữ vật.
Dù có Lục Luân Tuyệt Linh trận và Thiên Phúc Lưỡng Cực trận bảo vệ, nhưng lỡ có tu sĩ nào thân mang bí thuật lẻn vào động phủ thấy được thượng phẩm linh thạch thì sẽ rất phiền phức.
Để đề phòng bất trắc, hắn bố trí vài cơ quan đánh dấu ở một số nơi trong động phủ. Tuy không có khả năng phòng ngự, nhưng nếu có kẻ từng đột nhập, hắn sẽ nhận ra ngay lập tức.
Làm xong mọi việc, Triệu Địa liền bay thẳng đến Tây Tinh đảo.
Tại phường thị Tây Tinh đảo, có một cửa hàng tài liệu yêu thú lớn nhất, mang một cái tên đậm chất thi quán trà lâu: Luận Đạo hiên.
Luận Đạo hiên này cực kỳ rộng rãi, có tới ba tầng. Tầng một và tầng hai là nơi buôn bán các loại tài liệu yêu thú, còn tầng ba là một trà thất đúng nghĩa, miễn phí chiêu đãi các tu sĩ từ Trúc Cơ kỳ trở lên.
Đương nhiên, nơi đây cũng trở thành nơi lý tưởng để các tu sĩ Trúc Cơ kỳ giao lưu kết bạn ở Tây Tinh đảo.
Danh tiếng của Luận Đạo hiên ngày càng vang xa, trà thất tầng ba cũng trở thành nơi các tu sĩ Trúc Cơ kỳ tụ tập để giao lưu, tìm kiếm đồng đội cùng đi săn giết yêu thú.
Vừa hay mấy ngày nay đang là mùa săn yêu thú sôi nổi, trên trà lâu cũng xuất hiện không ít tu sĩ Trúc Cơ kỳ, náo nhiệt hơn hẳn ngày thường.
Đối với tu sĩ Trúc Cơ kỳ, việc lập đội bốn năm người đi săn yêu thú vừa an toàn lại hiệu quả hơn nhiều so với hành động đơn độc. Triệu Địa cũng cảm thấy nên gia nhập một đội săn thú trước để tích lũy kinh nghiệm, sau đó mới tính đến chuyện hành động một mình.
Vốn Triệu Địa cho rằng mình chỉ là một kẻ vô danh, nhưng vừa bước vào trà lâu đã có người nhận ra.
- Triệu đạo hữu! Hơn nửa năm không gặp, dạo này vẫn khỏe chứ?
Một giọng nói sang sảng của đại hán vang lên. Vì không dùng truyền âm nên câu nói này lập tức thu hút sự chú ý của hơn hai mươi tu sĩ trong trà thất về phía chàng thanh niên vừa bước vào. Đại hán này không ai khác chính là người râu quai nón từng quyết đấu với Triệu Địa để tranh Lạc Già đảo, tự xưng là Tuần Tam.
- Thì ra là Tuần đạo hữu! Nửa năm không gặp, tu vi của đạo hữu đã tinh tiến không ít.
Triệu Địa ôm quyền đáp lễ, đoạn mỉm cười đưa mắt nhìn quanh chào mọi người. Những người này đều là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, phần lớn có tu vi từ Trúc Cơ trung kỳ trở lên, thậm chí còn có hai ba vị Trúc Cơ hậu kỳ.
Nhưng Triệu Địa phát hiện, dù rõ ràng là lần đầu gặp mặt, thái độ của họ lại hoàn toàn khác nhau. Có người ôn hòa, có kẻ lạnh lùng, thậm chí có người còn lộ rõ vẻ tức giận, khiến Triệu Địa không khỏi hoang mang. Tuy nhiên, phần lớn ánh mắt đều bình thản, không biểu lộ cảm xúc.
Được Tuần Tam nhiệt tình mời, Triệu Địa đành ngồi xuống bàn trà cạnh y. Bên cạnh Tuần Tam là một thanh niên mặt lạnh như tiền. Triệu Địa vừa ngồi xuống, lập tức có một thiếu nữ dáng người đầy đặn, dung mạo xinh đẹp bưng lên một chén linh trà thơm ngát.
Lúc thiếu nữ đến gần, Triệu Địa ngửi thấy một mùi hương thanh nhã thoang thoảng, không rõ là mùi gì nhưng lại khiến người ta vô cùng sảng khoái, vì vậy hắn bất giác nhìn nàng lâu hơn một chút.
Thiếu nữ ý tứ thi lễ với Triệu Địa, nói: “Mời tiền bối chậm rãi thưởng thức,” rồi uyển chuyển rời đi.
Đại hán thấy Triệu Địa nhìn thiếu nữ chăm chú, bèn hạ giọng nói:
- Đạo hữu thấy cô nương này thế nào? Nhưng nói về nhan sắc, trên Tây Tinh đảo này không thiếu người đẹp hơn nàng một bậc đâu. Chẳng nói đâu xa, lão Tứ nhà chúng ta cũng là một tuyệt sắc giai nhân. Nhị ca, huynh nói có phải không?
Câu cuối cùng là y nói với thanh niên mặt lạnh bên cạnh. Triệu Địa và thanh niên mặt lạnh còn chưa kịp đáp lời, một giọng nữ trong trẻo đã vang lên từ lối vào trà lâu:
- Tuần Tam ca, huynh khen ngợi người ta như vậy, không sợ bị cười cho trẹo quai hàm à?
Mọi người ngoảnh theo tiếng nói, chỉ thấy một thiếu nữ chừng mười tám, mười chín tuổi trong bộ váy hồng đang nhẹ nhàng bước vào. Nàng có đôi mắt to, đen láy, linh động và tràn đầy sức sống.
Triệu Địa thấy thiếu nữ này, trong lòng không khỏi chấn động. Nàng trông còn trẻ, nhưng tu vi đã là Trúc Cơ trung kỳ.
- Hồng tiên tử tới!
- Ra mắt Hồng tiên tử!
- Hồng tiên tử, đã lâu không gặp...
Trong trà thất có bảy tám tu sĩ nhận ra thiếu nữ, vội vàng đứng dậy ôm quyền chào hỏi.
Tuần Tam và thanh niên mặt lạnh cùng đứng dậy đón, Triệu Địa cũng đứng lên ôm quyền hành lễ.
Thiếu nữ đáp lễ từng người rồi đến ngồi xuống cạnh Triệu Địa. Lập tức, một thị nữ khác cũng mang linh trà đến.