STT 90: CHƯƠNG 90: NGUY CƠ TRÊN ĐẢO SỐ NĂM
Sau một hồi choáng váng, năm người Tập Phong đã xuất hiện trong một đại điện được điêu khắc từ ngọc thạch, dưới chân cũng là một truyền tống trận y hệt.
Hồng Trần tiên tử nói:
- Ngũ đệ, đây hẳn là lần đầu tiên đệ tới Bồng Lai tiên đảo. Để ta giới thiệu sơ qua cho đệ biết.
- Đa tạ Hồng Trần tiên tử.
Triệu Địa đáp.
Hồng Trần tiên tử tiếp lời:
- Bồng Lai tiên đảo là một trong ba trụ cột của Tinh Thần Hải chúng ta. Nghe nói trên đảo có đến mấy chục vị cao nhân Nguyên Anh kỳ, còn tiền bối Kết Đan kỳ thì nhiều không đếm xuể.
- Hòn đảo này rộng lớn đến mức, với tốc độ của tu sĩ Trúc Cơ kỳ chúng ta, e rằng bay cả năm cũng không hết một vòng. Đáng sợ hơn là cả hòn đảo được một đại trận tên Vạn Tượng Phù Không bao bọc, khiến nó không ở dưới nước mà lơ lửng trên mặt biển vài chục trượng.
- Trên Bồng Lai tiên đảo có vài linh mạch cực phẩm, cao hơn cả thượng phẩm linh mạch một bậc. Trong đó, ngọn chủ phong mang tên Bồng Lai có một khối linh nhãn chi nham khổng lồ cao hơn ngàn trượng, nghe nói nồng độ linh khí trong phạm vi trăm dặm quanh đó đứng đầu Tinh Thần Hải.
- Tương truyền, tu sĩ Trúc Cơ kỳ như chúng ta chỉ cần hít một hơi là xác suất đột phá bình cảnh đã tăng gấp đôi. Ngay cả nhiều tiền bối Kết Đan kỳ cũng không tiếc tiền của thuê động phủ ở đó tu luyện, mong nhanh chóng đột phá tu vi.
- Trên đảo vô cùng tự do, chỉ cần không gây sự đánh nhau là được. Bất kể là Chính đạo hay Tà đạo, tu vi cao hay thấp, đều có thể tùy ý ra vào. Về việc kinh doanh, chỉ cần nộp đủ linh thạch thuê hàng năm là không có hạn chế gì. Vì vậy, thương gia nào có chút thực lực cũng đều mở cửa hàng trên Bồng Lai tiên đảo.
- Quy mô phường thị ở đây lớn hơn Tây Tinh đảo của chúng ta gấp trăm lần, hàng năm có vô số kỳ trân dị bảo đổ về. Có thể nói, chỉ cần có đủ linh thạch, nơi đây chính là thiên đường của tu sĩ, thứ gì cũng mua được.
Tim Triệu Địa đập thình thịch. Hắn không có thứ gì khác, nhưng linh thạch thì đúng là xài không hết.
Nếu đúng như lời Hồng Trần tiên tử, hắn chỉ cần vung ra thật nhiều linh thạch, mua hàng loạt yêu đan cao cấp, luyện chế hết lò đan dược này đến lò khác. Sau đó, hắn có thể từng bước nâng cao tu vi lên Trúc Cơ trung kỳ, hậu kỳ, thậm chí xung kích Kết Đan kỳ cũng không phải là không thể.
Nhưng ý nghĩ này nhanh chóng bị hắn gạt đi. Nếu hắn thực sự làm vậy, dù cẩn thận đến đâu cũng sẽ bị để ý. Vì lợi ích quá lớn, chắc chắn sẽ có kẻ sẵn sàng mạo hiểm vi phạm quy định của tiên đảo, âm thầm giết chết Triệu Địa.
Người chết vì tiền, chim chết vì mồi. Nếu biết trên người Triệu Địa có khối tài sản khổng lồ như vậy, các tu sĩ Kết Đan kỳ đương nhiên sẽ không còn e ngại quy định của tiên đảo, tìm trăm phương ngàn kế giết hắn đoạt bảo.
Huống hồ trong Tu Tiên Giới, tu sĩ cấp cao vẫn xem tu sĩ cấp thấp như cỏ rác, chỉ cần một lời không hợp là có thể ra tay diệt trừ.
Triệu Địa vừa nghe Hồng Trần tiên tử giới thiệu vừa miên man suy nghĩ, cùng mọi người ra khỏi đại điện, tiến vào một khu phường thị vô cùng náo nhiệt.
Phường thị này quá lớn, Triệu Địa nhìn mãi không thấy điểm cuối, chỉ thấy toàn những lầu các cao ngất, san sát không dưới ngàn cái. Trên con đường rộng hàng chục trượng, bóng dáng tu sĩ qua lại như mắc cửi, thậm chí còn có nhiều người bay lượn trên không.
Vì phường thị quá rộng nên không có cấm chế cấm bay, nếu không, chỉ đi bộ dạo một vòng cũng mất mấy ngày.
Hồng Trần tiên tử nói:
- Truyền tống trận từ Bồng Lai tiên đảo đi các đảo lớn khác đều nằm trong phường thị dưới chân Vân Đài Sơn. Nhưng truyền tống trận đến Ngoại Tinh Thần lại ở trên đỉnh núi, chúng ta đi thôi.
Mọi người liền điều khiển phi hành pháp khí của mình, bay thẳng lên trời.
Ngồi trên Đạp Phong Giao nhìn xuống, Triệu Địa mới nhận ra khu phường thị khổng lồ kia chẳng qua chỉ là một góc nhỏ dưới chân Vân Đài Sơn. Khi bay lên cao mấy trăm trượng, phường thị đã thu nhỏ lại, những lầu các to lớn chỉ còn bé như hạt gạo. Mà Vân Đài Sơn vẫn cao chọc trời, không thấy đỉnh.
Ngọn núi càng lên cao càng hẹp, nhưng giữa sườn núi vẫn rộng mấy trăm dặm, chiếm hơn nửa tầm mắt hắn. Sườn núi cũng được xây dựng vô số động phủ, lầu các tầng tầng lớp lớp, nhiều nơi có linh quang đủ màu sắc chớp động, rõ ràng là được trận pháp bảo vệ.
Bọn Triệu Địa bay dọc theo Vân Đài Sơn, một lúc sau đã lên tới độ cao ba ngàn trượng, cuối cùng cũng đến đỉnh.
Đỉnh núi không quá lớn, chỉ rộng chừng vài chục dặm, trên đó có mười kiến trúc giống hệt nhau như được tạc từ bạch ngọc. Lúc này, tầm mắt Triệu Địa không còn bị Vân Đài Sơn che khuất, hắn bèn quan sát cảnh sắc của Bồng Lai tiên đảo ở phía xa.
Hắn phát hiện có mấy chục ngọn núi lớn tương tự Vân Đài Sơn, thậm chí có một ngọn núi còn to lớn hơn gấp nhiều lần, nhưng giữa sườn núi bị mây mù dày đặc bao phủ, không thấy được toàn cảnh.
- Đó chính là Bồng Lai phong.
Hồng Trần tiên tử thấy Triệu Địa đang quan sát ngọn núi khổng lồ thì lên tiếng giới thiệu, sau đó nàng đổi chủ đề:
- Ngũ đệ, xem ra phi hành pháp khí hình giao long của đệ không tầm thường chút nào. Nếu dốc toàn lực phi hành, e rằng mấy người chúng ta cũng không theo kịp.
- Đúng vậy, đệ lấy được nó ở đâu thế?
Tuần Tam cũng đã ngưỡng mộ chiếc Đạp Phong Giao này từ lâu. Phi hành pháp khí hình giao long này không chỉ có tốc độ cực nhanh mà tiếng gió rít nghe cũng rất êm tai.
- Đây là do đệ dùng tài liệu giao long tự mình luyện chế. Sau nhiều lần thất bại, có một lần vô cùng may mắn mới làm được một món như vậy!
Triệu Địa nói thật.
- Ồ, Ngũ đệ có trình độ luyện khí cao như vậy sao?
Tập Phong hơi kinh ngạc. Thông thường, Luyện Khí sư và Luyện Đan sư đều cần nhiều năm tích lũy kinh nghiệm, đa số là trung niên hoặc lão nhân, rất hiếm có người trẻ tuổi như Triệu Địa.
Triệu Địa đáp:
- Đệ quả thực rất hứng thú với luyện khí đạo, lúc rảnh rỗi thường xem điển tịch luyện khí, thỉnh thoảng cũng tự mình luyện chế một vài pháp khí, chứ không có tài nghệ gì cao siêu.
Hắn không hề khiêm tốn. Nếu không có vô số thượng phẩm linh thạch hỗ trợ, với thủ pháp luyện khí hiện tại, dù có được tài liệu tốt cũng khó mà luyện chế ra cực phẩm pháp khí.
Dù vậy, số thượng phẩm linh thạch hắn lãng phí trong quá trình luyện khí có thể nói là nhiều không kể xiết. Nếu mang số linh thạch đó ra phường thị đổi bảo vật, đừng nói là cực phẩm pháp khí, ngay cả pháp bảo cũng đổi được cả đống.
Tập Phong gật đầu:
- Ừm, nếu chuyến này chúng ta thu hoạch khá, đệ cứ chọn trước một ít tài liệu yêu thú để luyện khí. Phần còn lại chúng ta sẽ đổi lấy linh thạch.
- Đa tạ Đại ca!
Triệu Địa mừng thầm, nếu có thể lấy được tài liệu yêu thú cấp năm thượng hạng, hắn thậm chí có thể chế tạo ra thượng phẩm Linh Cụ.
Tập Phong dẫn cả nhóm đáp xuống trước một cung điện trên đỉnh Vân Đài Sơn.
- Tất cả mười cung điện này đều là truyền tống trận thông tới Ngoại Tinh Thần sao?
Triệu Địa tò mò hỏi.
- Không sai!
Hồng Trần kiên nhẫn giải thích:
- Trong mười cung điện bằng bạch ngọc này có mười truyền tống trận, dẫn tới các đảo từ số Một đến số Mười ở Ngoại Tinh Thần. Khoảng cách từ các đảo đến Nội Tinh Thần khác nhau, đảo số Một gần nhất, đảo số Mười xa nhất, cũng ở vùng biển sâu nhất.
- Tình hình phân bố yêu thú cũng liên quan đến điều này. Khoảng cách càng xa, yêu thú càng dày đặc, số lượng yêu thú cấp cao cũng nhiều hơn. Đảo số Một không khác mấy so với Nội Tinh Thần, xung quanh chỉ có vài yêu thú cấp một, thậm chí trên đảo còn có không ít phàm nhân sinh sống.
- Quanh đảo số Ba bắt đầu có yêu thú cấp ba xuất hiện. Đảo số Năm mà chúng ta sắp đến có nhiều yêu thú cấp bốn nhất, cũng có một ít yêu thú cấp ba và cấp năm, nhưng chỉ cần không quá xui xẻo thì sẽ khó gặp yêu thú cấp sáu trở lên. Nghe nói ở đảo số Mười xa nhất, yêu thú cấp bảy có ở khắp nơi.
- Nếu không phải hòn đảo này hàng năm có hàng chục tiền bối Kết Đan kỳ trấn giữ, e rằng nó đã sớm bị yêu thú phá hủy. Vùng biển ngoài đảo số Mười vẫn chưa được thăm dò, nhưng có thể tưởng tượng được, nó chắc chắn còn kinh khủng hơn nữa!
- Thì ra là vậy!
Triệu Địa lại hỏi:
- Tại sao Ngoại Tinh Thần không có cao nhân Nguyên Anh kỳ trấn giữ?
- Chuyện này ta cũng không rõ. Chuyện của các cao nhân Nguyên Anh kỳ, tu sĩ Trúc Cơ kỳ chúng ta làm sao biết được. Tập Đại ca, huynh có biết gì không?
Hồng Trần khẽ cười, nhìn sang Tập Phong. Tập Phong chỉ cười khổ lắc đầu.
Mấy người đi vào cung điện số Năm, bên trong quả nhiên có một truyền tống trận cỡ trung, cùng ba tu sĩ mặc áo bào xanh giống nhau.
Trong ba người, hai người có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, còn lão nhân gầy gò thì linh quang dao động trên người còn mạnh hơn cả hai người kia, khiến Triệu Địa không thể nhìn thấu tu vi. Hơn nữa, đối phương chỉ cần liếc mắt qua đã tạo cho hắn một áp lực cực lớn. Xem ra, người này chắc chắn là tu sĩ từ Kết Đan kỳ trở lên.
- Tiền bối, năm người chúng ta muốn truyền tống đến đảo số Năm!
Tập Phong cúi người thi lễ với lão nhân, sau đó lấy ra mười khối trung phẩm linh thạch.
Lão nhân không cần giơ tay, mười khối linh thạch đã tự động bay vào tay áo lão và biến mất. Lão nhân liếc Triệu Địa một cái, lạnh nhạt nói:
- Ngươi chỉ có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ mà cũng muốn đến đảo số Năm sao?
- Bẩm tiền bối, đúng vậy. Kính xin tiền bối cho phép!
Triệu Địa khom người nói.
- Hừ! Ngươi muốn đi tìm chết, ta có gì mà cho phép hay không!
Lão nhân hừ nhẹ một tiếng, tỏ vẻ khinh thường, giọng điệu như thể chắc chắn rằng “ngươi chết chắc rồi”.
Bọn Triệu Địa và Tập Phong ngơ ngác nhìn nhau, không ai dám nói gì.
Lão nhân khoát tay, không nói thêm. Lúc này, một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ khác đi tới, đưa cho Tập Phong năm lá truyền tống phù.
Sau khi năm người dán truyền tống phù, tất cả đứng vào trận pháp. Trong thoáng chốc, một luồng bạch quang lóe lên, năm người biến mất khỏi Nội Tinh Thần.
Đầu đau như búa bổ, gần như không chịu nổi... Đây là cảm giác của Triệu Địa trong lần truyền tống này. Không biết là do khoảng cách quá xa hay vì truyền tống hai lần liên tiếp trong thời gian ngắn, mà lần này thân thể hắn cảm thấy vô cùng khó chịu. Vừa truyền tống xong, hắn liền ngồi phịch xuống đất.
Không chỉ Triệu Địa, những người khác cũng chẳng khá hơn, ai nấy đều lảo đảo, bước chân xiêu vẹo. Hồng Trần tiên tử vì là nữ nhi, thể chất yếu hơn một chút nên cũng nằm dài trên đài đá không đứng dậy nổi. Chỉ có Tập Phong còn miễn cưỡng đứng vững, nhưng mặt y cũng lộ vẻ đau đớn.
Hai tu sĩ bên cạnh truyền tống trận dường như đã quen với cảnh này, thờ ơ nhìn bộ dạng thảm hại của họ.
Khả năng hồi phục của tu sĩ hơn xa phàm nhân, huống chi là tu sĩ Trúc Cơ kỳ. Chỉ một lát sau, bọn Triệu Địa đã khôi phục như cũ.
Triệu Địa kinh ngạc phát hiện, hai tu sĩ canh giữ pháp trận này đều là tu sĩ Kết Đan kỳ.
Sau đó, cả năm người cúi mình thi lễ với hai vị tiền bối rồi rời khỏi gian nhà đá chứa truyền tống trận.
Ra khỏi nhà đá, họ bắt gặp một phường thị rộng chừng mấy chục trượng, dài hai ba mươi dặm. Tu sĩ qua lại vô cùng tấp nập, Triệu Địa nhìn một vòng, gần như toàn là tu sĩ Trúc Cơ trung và hậu kỳ, không có tu sĩ Luyện Khí kỳ nào, chỉ có một tu sĩ Kết Đan kỳ.
Chỉ trong thời gian ngắn, Triệu Địa đã liên tiếp thấy được nhiều cao nhân Kết Đan kỳ mà trước đây chỉ nghe danh chứ chưa từng gặp mặt, khiến hắn vô cùng chấn động.
Thường thì đối phương chỉ cần hờ hững liếc qua, Triệu Địa đã lập tức cảm thấy bị áp chế nặng nề. Cảm giác này hoàn toàn khác với cảm giác mà Tập Phong mang lại. Mặc dù Tập Phong đã ở Trúc Cơ hậu kỳ nhiều năm, chỉ còn một bước nữa là đến Kết Đan kỳ, nhưng chênh lệch của bước này lại như trời với vực.
Triệu Địa cảm thấy nếu mình dùng hết thủ đoạn, có thể đấu một trận sòng phẳng với Tập Phong, muốn chạy trốn giữ mạng cũng không thành vấn đề. Nhưng nếu gặp một tu sĩ Kết Đan kỳ, hắn tuyệt đối chỉ có một con đường chết, không có chút sức phản kháng nào.
Chênh lệch giữa tu sĩ Trúc Cơ kỳ và Kết Đan kỳ là quá lớn. Triệu Địa không khỏi ảo tưởng một ngày nào đó, hắn cũng có thể trở thành một vị cao nhân Kết Đan kỳ.
- Trên mười hòn đảo của Ngoại Tinh Thần đều có phường thị như thế này.
Hồng Trần tiên tử giải thích cho Triệu Địa.
- Toàn bộ phường thị ở Ngoại Tinh Thần đều do Ngoại Hải Thương Minh, một trong Tứ Đại Thương Minh của Tinh Thần Hải, kiểm soát, bao gồm cả việc bảo vệ an toàn cho hòn đảo. Truyền tống trận và các cửa hàng trong phường thị đều do Ngoại Hải Thương Minh khai thác và độc quyền.
- Mặc dù phường thị này không lớn nhưng rất tiện lợi, chủ yếu có các cửa hàng thu mua, bán các loại tài liệu yêu thú, yêu đan, bán bản đồ các vùng biển xung quanh cùng ngọc giản ghi chép thông tin yêu thú, và một ít pháp khí, pháp trận, phù lục... Tuy quy mô không lớn, nhưng thứ gì cần cũng có.
- Rất nhiều tu sĩ vì muốn tiện lợi nên bán tài liệu yêu thú không dùng đến cho cửa hàng của Ngoại Hải Thương Minh. Người của thương minh sẽ bán lại những tài liệu này với giá cao hơn một chút ở Nội Tinh Thần, qua đó kiếm được một khoản không nhỏ.
Hồng Trần tiên tử còn đang nói, Tập Phong đã ghé vào một cửa hàng, hỏi một người làm trong đó:
- Ta muốn mua một tấm hải đồ và thông tin chi tiết về yêu thú.
Không ngờ người làm này lại là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, y nhanh nhẹn đáp:
- Bản đồ vùng biển đơn giản năm mươi linh thạch, bản tỉ mỉ hai trăm linh thạch, tin tức yêu thú một trăm linh thạch.
“Thật không rẻ chút nào...” Triệu Địa thầm nghĩ.
Tập Phong lại không hề do dự, sảng khoái móc ra ba trăm hạ phẩm linh thạch, mua một ngọc giản ghi bản đồ tỉ mỉ và một ngọc giản về tin tức yêu thú.
Sau khi đến một nơi vắng người, y lấy ra mấy chiếc ngọc giản trắng, sao chép thông tin ra nhiều bản rồi đưa cho mỗi người một phần.
Năm người đều rót thần thức vào ngọc giản để đọc. Gần nửa canh giờ sau, vẻ mặt ai nấy đều trở nên nặng nề. Tập Phong lên tiếng trước:
- Không ngờ lời đồn về thú triều xem ra sắp thành sự thật. Theo thông tin trong này, số lượng yêu thú trong vùng đã tăng lên không ít trong hai ba năm gần đây.
- Thú triều là gì vậy?
Triệu Địa không hiểu, bèn hỏi.