Mọi người một trận mờ mịt.
Ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không biết mấy pha "quay xe" này rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.
Trong lòng Uyển Lộ đột nhiên dâng lên một ý nghĩ: "Chẳng lẽ, là tiểu công tử?"
Trên phòng bao lầu hai, bên bàn có một lão gia tử tóc bạc trắng, trên mặt đầy nếp nhăn nhưng tinh thần rất tốt.
Ông ta có khuôn mặt chữ điền vuông vức, toát ra vẻ không giận tự uy, toàn thân trên dưới đều lộ ra ngạo khí.
Đây chính là cậu ruột của Hoàng đế đương triều, Quốc Cữu gia Lục Trầm Chu!
"Kẻ ở cửa vào đi." Ông trầm giọng mở miệng.
Thị vệ thất kinh, lúc này mới phát hiện Tô Vân đang lén lút đẩy cửa đi vào.
"Hắn vào bằng cách nào, một chút động tĩnh cũng không có!"
"Không chỉ là không có động tĩnh, thần thức của ta cũng chưa từng phát hiện!"
Thị vệ đều là tinh nhuệ, lại phát hiện dưới thần thức quét qua, không thấy bóng dáng đứa bé kia đâu.
Hắn phảng phất như cách ly với tất cả linh lực, giống như vật chết không chút bắt mắt.
Nếu không phải cực kỳ tinh thông ẩn nấp, thì chính là khống chế linh lực đã đạt tới mức đăng phong tạo cực, không tiết lộ một tơ một hào.
Cũng chỉ có Quốc Cữu gia ngồi ngay đối diện cửa lớn, mới thông qua quan sát mà phát hiện tung tích.
Tô Vân cũng không trốn, đẩy cửa đi vào, cười hì hì: "Chào gia gia."
Quốc Cữu gia nhíu mày: "Ngươi là con của cô nương nào?"
"Không giống. Ngươi là con nhà ai, còn nhỏ thế này đã tới chỗ này, còn ra thể thống gì!"
Người hầu bên cạnh nhận ra huy hiệu trên vạt áo: "Là đứa bé nhà Trấn Viễn Hầu."
"Trấn Viễn Hầu?" Quốc Cữu gia không giận tự uy, "Trấn Viễn Hầu thì thế nào, cho dù mới lập công, quản giáo con cái bất lợi cũng là có lỗi!"
"Quay về ta nhất định tham hắn một bản!"
Tô Vân hít hà một hơi, hai câu đã hiến tế luôn lão cha rồi.
Hắn dứt khoát đi thẳng vào vấn đề: "Gia gia, tại sao sự hãm hại rõ ràng như vậy, người còn muốn tin chứ?"
Quốc Cữu gia nghe câu này, có chút bất ngờ, thân thể hơi ngồi thẳng dậy: "Tiểu tử, ngươi nhìn ra cái gì rồi?"
Tô Vân nói: "Kẻ kia sớm không nói muộn không nói, cứ nhè lúc gia gia tới thì nói, mục đích quá rõ ràng."
Quốc Cữu gia gật đầu: "Ừm, tiếp tục."
Tô Vân nói: "Bế Khẩu Phù là vật chết, người là vật sống."
"Nếu thật sự hữu dụng, thì triều đình nên trồng cho mỗi người một cái, tin tức gì cũng sẽ không bị tiết lộ."
Trên khuôn mặt uy nghiêm của Quốc Cữu gia lộ ra một nụ cười: "Ngươi năm nay mấy tuổi?"
Tô Vân bẻ ngón tay: "Bốn tuổi!"
Kém một chút, sắp đến rồi.
Quốc Cữu gia gật đầu: "Không tệ, ngươi chuyên môn chạy tới chỗ ta, là vì liên quan đến người ngươi quen?"
"Gã nam nhân kia, hay là hai nữ nhân kia?"
Tô Vân nói: "Hai vị tỷ tỷ."
Quốc Cữu gia không chút do dự: "Truyền lời, thả các cô nương ra."
"Mang tên ma men kia vào đây."
Một lát sau, tên ma men đã tỉnh rượu hơn nửa bị giải tới.
Hắn bò rạp trên mặt đất, không ngừng dập đầu: "Quốc Cữu gia, ta rượu vào lỡ lời, ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, tha cho tại hạ đi!"
Quốc Cữu gia nhìn cũng không nhìn, chỉ quay đầu hỏi: "Tiểu tử, biết vì sao ta không hỏi không?"
Tô Vân max điểm đọc hiểu, trong khoảnh khắc luyện hóa vấn đề, trả lời: "Bởi vì tin tức thật giả không quan trọng, không để tin tức lưu truyền mới quan trọng."
Quốc Cữu gia cười ha hả: "Không tệ, đứa nhỏ này, thật không tệ!"
"Ngươi nói đúng, hiện tại Hoàng gia có tin đồn gì mà không có, ai không bị sau lưng thêu dệt mười cái câu chuyện, thì đều có lỗi với thân phận này!"
"Là thật hay giả không quan trọng, để người ta biết nói lung tung sẽ rơi đầu mới quan trọng!"
Mấy cô nương không quan trọng, bản thân bị nói ra nói vào cũng không quan trọng.
Bình thường những người này không có quan hệ với mình, giết vài tên để chấn chỉnh quân uy, quá đỗi bình thường.
Nhưng đứa bé này thực sự thú vị, chẳng phải chỉ là mấy cô nương sao, thả thì thả.
Quốc Cữu gia ở cái tuổi này, sớm đã nhìn thấu tất cả, chỉ làm theo ý mình!
Cận vệ chạy về, nhìn thấy một lão giả tám mươi, vậy mà đối đáp trôi chảy với một đứa trẻ ba tuổi, thực sự kinh ngạc.
Hơn nữa... Quốc Cữu gia hôm nay hứng thú không tệ, trong lời nói thậm chí có không ít ý tứ chỉ điểm khảo hạch.
Tuy thân là cậu ruột Hoàng đế đương triều, lại không cách nào thay đổi sự thật dưới gối không con.
Chẳng lẽ... Quốc Cữu gia nhìn trúng đứa nhỏ này?
Muốn nhận hắn làm cháu nuôi?
Tô Vân tò mò hỏi: "Vậy... kẻ sai khiến cứ thế bỏ qua sao?"
Quốc Cữu gia nghiêng đầu: "Tra ra chưa?"
Cận vệ lập tức nói: "Vẫn chưa, trên người hắn không có dấu hiệu bị thao túng."
Tên khách uống rượu sợ đến run lẩy bẩy: "Đại nhân, ta biết sai rồi!"
"Ta... ta vô tình nghe được Uyển Lộ cô nương nghị luận, mới rượu vào lỡ lời."
"Ta biết sai rồi, đều là tại Uyển Lộ kia, sao dám ở bên ngoài bàn tán về đại nhân!"
Lúc này, Tô Vân mở miệng: "Như mộng mới tỉnh."
Ong!
Một đạo thanh khí nháy mắt bộc phát, kích động trên người tên khách uống rượu.
Hắn rùng mình một cái, hoàn toàn tỉnh táo.
Quốc Cữu gia kinh ngạc nhìn thoáng qua Tô Vân, lại chuyển tầm mắt đến ngọc giản trong tay hắn.
Tô Vân hỏi: "Ngươi nghe thấy ai đang bàn tán sau lưng?"
Tên khách uống rượu sững sờ: "Ta..."
Tô Vân lại nói: "Ký ức như mới."
Ong!
Tên khách uống rượu lại rùng mình một cái, nháy mắt tất cả ký ức ùa vào trong óc: "Ta... chỉ nghe thấy một nữ tử nói chuyện, sau đó có người bên cạnh chào hỏi nàng ta, xưng hô là 'Uyển Lộ cô nương', ta mới biết được!"
Tô Vân ngẩng đầu: "Gia gia..."
Quốc Cữu gia nhẹ nhàng gật đầu: "Không tệ."
Ngôn xuất pháp tùy không khó, đa số nho sinh đều có thể làm được.
Nhưng ở cái tuổi này, lại lập tức không tầm thường rồi.
Cho dù trong tay hắn cầm pháp khí của thư viện, không có văn khí ủng hộ, cũng không có khả năng thực hiện.
Huống hồ, nếu không phải cục cưng của thư viện, đám nho gia lão học cứu kia sao nỡ đem bảo bối như thế tặng ra ngoài?
"Ngay cả đám lão ngoan cố kia cũng coi trọng, đứa nhỏ này không tệ."
Ông càng nhìn Tô Vân càng hài lòng, có gan dạ, có trí tuệ, còn có thủ đoạn.
Kẻ này không bồi dưỡng, đúng là phí của trời.
Quốc Cữu gia hỏi: "Ngươi có nguyện làm cháu ta không?"
Tô Vân hít hà một hơi, gọi gia gia là lễ phép, nhưng làm cháu nghe sao cứ là lạ.
Hắn nhìn bảng hệ thống vừa nhảy ra, dứt khoát đổi chủ đề: "Gia gia, tình hình cũng hỏi ra rồi, nhưng hắn nói là thật sao?"
Hít!
Người xung quanh hít ngược một hơi khí lạnh, nhất là tên khách dập đầu máu thịt be bét kia, càng là gan mật đều nứt.
Chuyện đã lật sang trang rồi, sao ngươi còn "hết chuyện để nói" thế hả!
Quốc Cữu gia trầm mặc một lát: "Ta có thể coi như ngươi đồng ngôn vô kỵ."
Cận vệ không ngừng lắc đầu: "Vị tiểu công tử này ơi, đừng có lải nhải nữa!"
Tô Vân lại nói thẳng không kiêng kỵ: "Là thật sao?"
Quốc Cữu gia có thể không nói, nhưng tôn nghiêm khiến ông khinh thường nói dối: "Là thật."
Tô Vân cười nói: "Vậy thì tốt quá."
Người xung quanh hút hết cả khí lạnh rồi.
Ngươi đây là muốn tru di cửu tộc theo lô à!
Quốc Cữu gia ánh mắt không vui, trong lòng âm thầm đánh một điểm thấp.
Đứa nhỏ này vẫn là lớn lên bị lệch lạc rồi, phải từ từ uốn nắn.
Ông mở miệng: "Sự việc đến đây chấm dứt..."
Tô Vân nói: "Sao có thể đến đây chấm dứt, ta tới chữa trị cho gia gia."
Quốc Cữu gia ừ một tiếng: "Ngươi nói cái gì?"
"Chữa trị?"
Vết thương của ông chạm đến căn bản, thần y nào cũng đã xem qua, đều bó tay chịu trói.
Nhiều năm qua căn bản không có cách chữa khỏi, thậm chí có người nói trừ phi một lần nữa đầu thai, mới có thể thoát thai hoán cốt.
Một đứa bé, dựa vào cái gì dám nói chữa trị cho mình?
Cận vệ do dự một lát, vẫn mở miệng: "Lão gia, nghe đồn đại, lần trước cũng là hắn, chữa khỏi cho Hoa Khôi ở đây, lúc ấy còn gây ra chút oanh động."
"Nhưng vì là con nhà Trấn Viễn Hầu, cũng không ai dám cầu chữa bệnh."
Quốc Cữu gia nheo mắt lại: "Ồ? Còn có việc này?"
Cận vệ nói: "Phố phường đồn đại như thế, trước mắt cũng chưa có kiểm chứng."
Quốc Cữu gia hứng thú, đứa nhỏ này còn có thể chữa bệnh?
Ông rướn người về phía trước: "Ngươi nói xem, chữa thế nào?"
Tô Vân nhìn thoáng qua bốn phía.
Quốc Cữu gia cười nói: "Thú vị, các ngươi đi ra ngoài trước đi."
Cận vệ do dự.
Quốc Cữu gia phất phất tay: "Một đứa bé, còn có thể làm ta bị thương không thành?"
Cận vệ lúc này mới mang theo tất cả mọi người, lôi cả tên khách uống rượu kia ra ngoài.
Quốc Cữu gia nói: "Được rồi, để ta xem ngươi muốn chữa trị thế nào ——"
Tô Vân đã nhét Hồi Sinh Vũ vào trong tay ông, sau đó tiểu cốt hóa thành kiếm "phập" một cái đâm xuống.
Tay trẻ con nhanh như Đế binh, trước đó lại nhận được buff tốc độ tay.
Quốc Cữu gia còn chưa phản ứng lại, đã chết ngay tại chỗ.