[Ting! "Ta Muốn Nghịch Thiên" đã chuyển cho bạn 15 vạn, tự động cộng vào tài khoản ngân hàng!]
Lúc xác thực danh tính, hệ thống đã tự động liên kết với thẻ ngân hàng, cực kỳ tiện lợi.
Nhìn thấy số tiền, Trần Bắc Huyền hơi sững người.
Không phải vì gã cho ít, mà là cho quá nhiều.
Dù gì cũng là trang bị cấp 10, chưa thể mặc ngay được.
Hơn nữa, ngoài thanh trường kiếm màu lam và sách kỹ năng có giá trị một chút, mấy món đồ trắng còn lại chẳng đáng bao nhiêu.
Hắn nhẩm tính mớ đồ này hiện tại bán được cao nhất cũng chỉ 10 vạn, không ngờ lại được hẳn 15 vạn.
Lục Tử Minh thấy vẻ mặt của hắn, tưởng hắn chê ít, vội vàng giải thích.
"Bố tôi đóng băng thẻ ngân hàng của tôi rồi, đại gia ngá đừng chê ít nhé."
Trần Bắc Huyền cười lắc đầu, ra hiệu mình không hề chê ít.
Lục Tử Minh thở dài, lẩm bẩm: "Dạo này tôi kẹt lắm, trong tay chỉ còn có 60 triệu, sau này còn nhiều chỗ cần tiêu tiền, mong đại gia thông cảm."
Trần Bắc Huyền đơ mặt, chỉ muốn gọi cảnh sát ngay và luôn.
"Chú cảnh sát ơi, chính là thằng này đang làm màu này!"
Ý nghĩ đó chỉ lóe lên trong đầu...
Trần Bắc Huyền xua tay, nghiêm mặt nói: "Cậu trả vượt giá thị trường nhiều rồi, sao tôi lại chê ít được chứ."
"Tiếp theo tôi định về lại làng tân thủ một chuyến, các cậu thì sao?"
Hắn dự định quay về giao thư cho trưởng làng tân thủ, sau đó sẽ đến thành chính xem sao.
Muốn giữ vững vị trí dẫn đầu, hắn không thể dừng lại.
"Tụi tôi còn phải tranh thủ cày cấp, đại gia cứ lo việc của ngài đi ạ." Lục Tử Minh thức thời nói.
Trần Bắc Huyền gật đầu, chào tạm biệt rồi quay người rời đi...
...
Làng tân thủ, bên ngoài suối hồi sinh.
Cấp của ba người Trần Phàm bị tụt mất 2 level, mặt mày đứa nào đứa nấy tiu nghỉu bước ra.
"Lão già đó thù dai vãi, bao nhiêu người không giết lại đi giết bọn mình, cày cả buổi sáng coi như công cốc..."
Khôn ca mặt mày khó coi, bực bội càu nhàu.
Trần Phàm và Liễu Như Vân mặt biến sắc liên tục, im lặng không nói.
Sau chuyện này, bọn họ biết món thù này không thể báo, chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Đến cả sếp Trương còn ra lệnh rút quân thì bọn họ làm được gì nữa.
Sau này có gặp lại lão già đó thì chỉ có nước né cho xa...
"Đều tại anh cả, bảo game này kiếm được tiền, chơi với anh cả đêm, đúng là công cốc, không muốn mua túi cho tôi thì cứ nói thẳng!"
Liễu Như Vân nhớ lại những gì đã trải qua đêm nay, không nhịn được mà oán trách.
Chát!
"Túi với chả túi! Đầu cô chỉ biết mỗi cái túi thôi à, ngoài túi ra không nghĩ được cái gì khác sao?!"
Mặt Trần Phàm tái mét, dồn nén cả đêm, giờ phút này bùng nổ hoàn toàn.
Liễu Như Vân ôm mặt, trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
"Anh thế mà... dám đánh tôi?"
"Anh..."
Trần Phàm đánh xong mắng xong, đột nhiên tỉnh táo lại, vẻ mặt bắt đầu hoảng hốt.
"Anh... anh xin lỗi, anh... anh chỉ là nhất thời nóng giận thôi, Như Vân, Như Vân!"
Nhìn bóng lưng dần biến mất của Liễu Như Vân, Trần Phàm hối hận vô cùng.
Nói với Khôn ca một tiếng rồi vội vàng chạy theo...
...
Bên ngoài làng tân thủ, khu vực quái cấp 3.
Nhục Sơn dẫn theo các thành viên chủ chốt quay lại tiếp tục cày cấp, lúc này sếp Trương cũng đang đợi ở đây.
Nhìn thấy sếp Trương, Nhục Sơn không nhịn được hỏi ra nỗi nghi hoặc trong lòng.
"Sếp Trương, thằng nhóc đó rốt cuộc có lai lịch gì mà lại có thể điều động được cả quản lý Triệu vậy?"
Sếp Trương liếc gã một cái, quở trách: "Chuyện không nên hỏi thì đừng hỏi lung tung, cậu chỉ cần biết hắn không phải là người chúng ta có thể đụng vào là được."
"Haiz, tôi chỉ hơi tò mò thôi, trong lòng cứ như có mèo cào, khó chịu chết đi được..." Nhục Sơn lí nhí lầm bầm, lòng buồn bực.
Sắc mặt sếp Trương dịu đi một chút, cân nhắc một hồi rồi nhỏ giọng nhắc nhở: "Nghe nói chủ tịch tập đoàn với cậu con trai đang xích mích, cậu ấm bỏ nhà đến thành phố Thần Phong của chúng ta..."
Nhục Sơn nghe vậy liền trợn tròn mắt, suýt nữa thì hét lên.
"Thằng nhóc đó lẽ nào là..."
"Suỵt!"
Sếp Trương ngẩng đầu nhìn quanh, thấy không ai chú ý mới nói tiếp:
"Tôi cũng không nói vậy, chỉ là suy đoán thôi, nhưng chắc đến tám chín phần..."
"Thảo nào..." Mặt Nhục Sơn lộ rõ vẻ kinh ngạc, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, ngập ngừng nói: "Vậy còn lão già Trần..."
Nghe đến lão già Trần, mặt sếp Trương sa sầm lại.
Sau đó, gã như quả bóng xì hơi, khổ sở nói: "Có thằng nhóc đó ở đây, chúng ta không động được lão đâu, sau này đừng có chọc vào lão nữa."
"Nhưng... lỡ như lão ta ra tay với chúng ta trước thì sao?"
"Hừ, nếu lão ra tay trước, chỉ có một chữ..."
"Làm?"
"...Làm cái đầu nhà cậu ấy, nhịn chứ sao!"
"..."
...
Một nơi khác,
Trần Bắc Huyền đã quay về làng tân thủ, cầm lá thư đi tìm trưởng làng.
Lão trưởng làng vẫn y như lúc đầu, mặt lạnh như tiền đứng giữa quảng trường, trông bộ dạng tâm sự nặng trĩu.
Trần Bắc Huyền thấy vậy liền ưỡn ngực, hắng giọng một tiếng rồi đi tới.
"Yo, đây không phải trưởng làng đại nhân sao, lâu rồi không gặp nhỉ."
Trưởng làng quay đầu liếc hắn một cái, đôi mắt đục ngầu đột nhiên trợn to, không thể tin nổi.
"Cậu... thế mà đã cấp 10 rồi?"
"Haiz, đi dạo một vòng, quay về đã cấp 10 rồi, dễ như ăn kẹo ấy mà."
"..."
Trán trưởng làng nổi đầy hắc tuyến, da mặt co giật.
Sau cơn kinh ngạc, lão lại trở về vẻ mặt lạnh lùng, nói giọng nhàn nhạt: "Cấp 10 thì sao chứ, không giải quyết được vấn đề tử khí thì cậu cũng định sẵn là phải kẹt ở đây cả đời thôi..."
"Đây, thư của ông đây." Trần Bắc Huyền mỉm cười, lấy lá thư từ trong túi ra đưa cho lão.
Trưởng làng nhận lấy xem thử, hai mắt lại một lần nữa trợn tròn!
Cảm nhận được một tia tử khí tử vong trên lá thư, đôi tay khô héo của lão bắt đầu run rẩy.
"Cái này... lẽ nào cậu đã đến hang Tử Khí rồi?"
Lão ngẩng đầu, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Trần Bắc Huyền, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Nhìn phản ứng của trưởng làng, Trần Bắc Huyền lúc này cảm thấy sảng khoái như giữa trưa hè được tu một ngụm Coca mát lạnh.
Toàn thân khoan khoái!
Hắn cười ha hả nói: "Con mụ Caitlyn đó bị tôi xử rồi, giờ thì đến thành chính được rồi chứ."
"Được! Quá được!"
Trưởng làng nghe tin Caitlyn đã chết, lập tức như biến thành người khác, cười đến nỗi mặt nhăn hết cả lại.
"Không còn tử khí áp chế, trận pháp dịch chuyển có thể hoạt động bình thường rồi, ngài muốn đi lúc nào cũng được."
"Để cảm tạ những cống hiến của ngài cho ngôi làng, xin hãy nhận lấy món quà này của tôi."
[Ting! Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ cấp C [Tiêu Diệt Tử Khí], nhận được 500 điểm kinh nghiệm, 3 Bạc!]
[Bạn nhận được vật phẩm nhiệm vụ [Thư Giới Thiệu]!]
[Bạn nhận được sách kỹ năng [Tăng Phúc Phạm Vi Thi Triển]!]
[Ting! Điểm kinh nghiệm đã đạt giới hạn cấp 10, mời đến thành chính để chuyển chức, sau khi chuyển chức có thể tiếp tục thăng cấp!]
Trần Bắc Huyền sáng mắt lên, lấy cuốn sách kỹ năng ra.
[Tăng Phúc Phạm Vi Thi Triển] ★
Giới thiệu: Tăng 10% khoảng cách thi triển kỹ năng. Thi triển kỹ năng lên mục tiêu cách xa hơn 15m có thể tăng độ thông thạo. Hiệu quả bị động, tự động kích hoạt.
_ _ _ _ _ _ _ _ _
"Đúng là quá hợp với mình..."
Hắn nhếch miệng cười, lập tức học kỹ năng.
[Bạn đã học được kỹ năng mới [Tăng Phúc Phạm Vi Thi Triển]!]
Pháp sư bình thường có khoảng cách thi triển kỹ năng là 20 mét, còn hắn bây giờ là 22 mét, hơn nữa sau này còn có thể tăng dần lên.
Khoảng cách thi triển tăng lên đồng nghĩa với việc không gian để thao tác cũng trở nên lớn hơn.
Kỹ năng này đúng là thần kỹ, có đem một món đồ tím ra đổi hắn cũng không thèm!
"Sách kỹ năng này người nào hoàn thành nhiệm vụ cũng có sao?"
Trần Bắc Huyền trong lòng khẽ động, đột nhiên hỏi...