Thông báo vừa hiện lên, Trần Bắc Huyền cũng đã hoàn thành dịch chuyển.
Hắn xuất hiện thành công tại server Anh Hoa, ngay trên đầu đám Sứ Giả Hỗn Độn ở gần bọn Shibukawa Saburo nhất!
"Mau nhìn! Con quái vật kia động đậy rồi!"
Một tên cao tầng mắt tinh của Anh Hoa đang nhàm chán quan sát xung quanh, bỗng nhiên chú ý tới dị thường trên trời, lập tức kinh hãi hét lên.
Tất cả mọi người đều thất kinh, đồng loạt nhìn lên trời.
Nhưng vừa ngẩng đầu lên, mắt họ đã bị một vệt sáng trắng xóa lấp đầy!
Trong khoảnh khắc, vạn vật thế gian dường như đều mất đi âm thanh.
Một lực hút kinh hoàng không thể chống cự đột nhiên bùng nổ, mặt đất rung chuyển, mảng kiến tạo vỡ vụn, núi non trồi lên khỏi mặt đất, hồ nước chảy ngược lên trời!
Vô số người chơi của phe chính phủ Anh Hoa, bao gồm cả Shibukawa Saburo, đều bị hút thẳng lên không trung!
Tiếng la hét, tiếng khóc thút thít, tiếng rên rỉ, sự hoảng loạn, vang lên khắp nơi!
Cảnh tượng tương tự đồng loạt diễn ra trên khắp Nhân Giới của server Anh Hoa.
Cứ như thể có một bàn tay của vị thần nào đó nhấc bổng toàn bộ mặt đất của Nhân Giới lên, sau đó thô bạo nén ép, vo thành một cục!
Trần Bắc Huyền lơ lửng giữa không trung mịt mù bụi bặm, dưới chiếc mặt nạ đen mang nụ cười quái dị, giọng nói phán quyết vang lên.
"... Nổ!"
Oanh!
Thiên Tinh rơi xuống đất, nổ tung trong nháy mắt!
-9999 tỷ, -9999 tỷ, -9999 tỷ, ...
Hàng loạt sát thương dày đặc nhảy số liên tục, ánh sáng trắng báo hiệu người chơi tử trận lóe lên không ngừng, nhưng không ai hồi sinh thành công.
Cả chủ thành của Nhân Giới đều đã bị phá hủy, không còn một nơi nào để hồi sinh.
Nhưng Trần Bắc Huyền đã chu đáo chuẩn bị sẵn chỗ cho bọn chúng.
"Luân Hồi - Hắc Viêm Minh Vực!"
Vù!
Sau khi được vô số Thần tộc nuôi dưỡng, phạm vi của Minh Vực đã đạt đến một mức độ cực kỳ khủng bố, dễ dàng bao trùm một vạn mét.
Lượng lớn linh hồn bị hút vào trong đó, trở thành chất dinh dưỡng để mở rộng, từ đó hấp thu càng nhiều linh hồn hơn.
Một vạn mét, mười vạn mét, trăm vạn mét, cho đến khi bao trùm toàn bộ Nhân Giới của server Anh Hoa!
Toàn bộ cao tầng Anh Hoa, bao gồm cả quân đội...
... toàn diệt!
Cùng lúc đó.
Lại có tin vui từ phía Bát Đảo truyền đến, phát hiện ID của các mục tiêu cao tầng xuất hiện hàng loạt.
Trần Bắc Huyền không kịp nghỉ hơi, lập tức lại làm một chuyến sang Bát Đảo.
Không có bất kỳ sự cố nào xảy ra.
Vừa đến nơi liền giáng xuống, một đấm nát chủ thành nơi mục tiêu đang ở, hút sạch toàn bộ linh hồn.
Vài con cá lọt lưới cũng chỉ là hạng tôm tép riu riu, chẳng làm nên sóng gió gì.
Cao tầng Bát Đảo... diệt!
Làm xong tất cả những điều này.
Trần Bắc Huyền bình tĩnh gửi tin nhắn cho Dạ Kiêu.
【 Trần lão đầu: Phần của tôi xong rồi, còn lại đến lượt các người. 】
【 Dạ Kiêu: Đã nhận!! /gào thét.jpg/ 】
Đêm nay, định sẵn là một đêm không ngủ.
Các hạm đội, tàu khu trục, tàu ngầm của Long Quốc đã chuẩn bị từ sớm đồng loạt xuất phát.
Chiến đấu cơ, trực thăng vũ trang, máy bay không người lái trinh sát lần lượt cất cánh.
Tất cả vệ tinh ngoài không gian đều cung cấp hỗ trợ thông tin, chỉ đạo chính xác, một khi phát hiện bất kỳ tình huống nào, lập tức phóng tên lửa yểm trợ.
Phòng chỉ huy tác chiến phụ trách cảnh giới của nước Anh Hoa phát hiện ra điều bất thường, lập tức kéo còi báo động.
Nhưng lại không nhận được bất kỳ phản hồi nào!
Sau khi cử người đi kiểm tra, tất cả đều chết lặng!
Toàn bộ các bộ phận trong hệ thống tác chiến, từ trên xuống dưới, từ chỉ huy cho đến binh lính cấp thấp, tất cả đều đã trở thành người thực vật!
Lực lượng quân sự hoàn toàn tê liệt!
Thế này thì đánh đấm cái gì nữa!
Quân đội Long Quốc đổ bộ thuận lợi đến mức kỳ lạ, không gặp phải bất kỳ sự kháng cự nào.
Những người Anh Hoa còn lại biết đại thế đã mất, không chống cự vô nghĩa nữa mà trực tiếp tuyên bố đầu hàng.
Bố lớn của họ, nước Mẽo, vẫn còn đang xử lý sự kiện người thực vật, hoàn toàn không biết rằng đàn em đã bị úp sọt.
Một bên khác.
Bát Đảo cũng bị đánh úp bất ngờ.
Mặc dù lực lượng quân sự chưa hoàn toàn tê liệt, nhưng toàn bộ các chỉ huy cao tầng đều offline, rắn mất đầu khiến quân tâm tan rã.
Cầu cứu bố lớn Mẽo thì không có phản hồi, tín hiệu đều bị chặn sạch.
Thêm vào đó là các yếu tố như tố chất quân nhân kém, trang bị lạc hậu.
Cuối cùng, tuân theo tư tưởng "vốn cùng một gốc, sao nỡ đốt nhau", những binh lính trung và hạ tầng còn lại dứt khoát giơ tay đầu hàng, không kháng cự nữa.
Đại quân Long Quốc chiếm đóng thuận lợi đến lạ thường, phần còn lại chỉ là công việc bàn giao quyền lực, bàn giao địa bàn, là một việc cần thời gian.
Các tàu chiến còn lại triển khai tuần tra cảnh giới dọc theo đường biên giới quốc gia mới, làm nhiệm vụ hộ tống.
Đợi đến khi các quốc gia xung quanh phản ứng lại, muốn can thiệp gây rối thì đã quá muộn, ván đã đóng thuyền.
Chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, cục diện đã được định đoạt!
Tạm thời không bàn đến việc các quốc gia trên toàn cầu chấn kinh ra sao.
Trong game Vạn Giới.
Trần Bắc Huyền quay trở lại Thần Thụ của Tinh Linh Giới, đang chuẩn bị dẫn Sứ Giả Hỗn Độn rời đi thì bất ngờ thoáng thấy một vệt sáng màu đỏ!
Vệt sáng nằm ở trung tâm của thân cây to lớn, cực kỳ kín đáo.
Hắn có thể phát hiện ra cũng là do trùng hợp, hiệu ứng ánh sáng mà game ban cho đã xuyên qua thân cây lọt ra ngoài, nói một cách dễ hiểu... chính là lỗi đồ họa xuyên model.
Chỉ người chơi mới có thể nhìn thấy.
Nếu Dạ Kiêu gửi tin nhắn sớm hơn hoặc muộn hơn một chút, hắn sẽ không dừng lại trên cây, và cũng sẽ bỏ lỡ vệt sáng đỏ này.
Nhưng đúng lúc này hắn lại phát hiện ra, rất khó để nói đây không phải là do may mắn.
Bên dưới đang ồn ào, các Tinh Linh không thể đột phá được hàng rào do Sứ Giả Hỗn Độn tạo ra, đang hùng hổ chửi rủa hắn, nào là "thần sẽ trừng phạt ngươi" các kiểu.
Trần Bắc Huyền chẳng thèm quan tâm, ung dung đi đến bên cạnh vệt sáng đỏ.
Xác định đúng vị trí trên thân cây, hắn tung một quyền!
Rầm!
Thân cây nứt toác, phát ra tiếng răng rắc, dăm gỗ bay tứ tung.
Vật thể phát ra ánh sáng đỏ rơi xuống, bị hắn thuận tay bắt lấy.
[ Bạn nhận được vật phẩm đặc biệt 【 Mảnh vỡ La Bàn Thần Bí 】! ]
Vãi chưởng, thế này cũng được à?
Trần Bắc Huyền kinh ngạc ra mặt, đây chính là sức mạnh của 9999 vạn điểm may mắn sao.
Mọi chuyện quá thuận lợi rồi.
Đen đủi mãi, tự dưng đỏ lên cũng hơi không quen.
Hắn cất mảnh vỡ vào ba lô, tiện thể kiểm tra lại, tổng cộng đã có năm mảnh, chỉ còn thiếu mảnh cuối cùng ở Ma Giới.
"Ấy, Hồn Thập Nhất không phải đang ở Ma Giới sao."
Trần Bắc Huyền chợt nhớ ra việc này, đầu óc lóe lên.
Hắn lập tức bình tĩnh lại, hạ lệnh cho đối phương, để họ tìm kiếm tung tích của mảnh vỡ cuối cùng ở Ma Giới.
Đang chuẩn bị rời đi, đám Tinh Linh bên dưới bỗng náo loạn, dường như có ai đó đã đến.
Không đợi hắn tìm hiểu rõ, không gian trước mặt cách đó ba, bốn mét đột nhiên gợn sóng!
Một giây sau, một thân hình uyển chuyển hiện ra.
Đôi chân nhỏ trắng nõn ngọc ngà nhẹ nhàng điểm lên cành cây, đôi chân trần bóng loáng thon dài, chiếc váy ngắn bện bằng lá cây ôm lấy vòng eo, mái tóc nâu xoăn buông xõa trên vai.
Ngũ quan tinh xảo động lòng người, đôi môi hồng phấn như trẻ thơ, khiến người ta...
Đôi cánh sau lưng điểm xuyết đủ loại màu sắc, tựa như những bong bóng bảy màu, lấp lánh dưới ánh nắng xuyên qua kẽ lá.
Kinh diễm!
Trong đầu Trần Bắc Huyền bất giác hiện lên từ này, đó cũng là cảm nhận của hắn lúc này.
"Người ngoại lai xa xôi, đây là thánh địa Thần Thụ của tộc ta, người ngoài không được đến gần, xin ngài hãy mau chóng rời đi, chuyện ngài hủy hoại Thần Thụ ta có thể bỏ qua."
Giọng nói êm tai như tiếng chim sơn ca, đúng là người đẹp giọng ngọt.
Chỉ tiếc là nàng gặp phải Trần Bắc Huyền, sau khoảnh khắc kinh diễm đó, hắn liền cảm thấy nhạt nhẽo.
"Ờ."
Không một lời thừa thãi, hắn xoay người rời đi.
Nhưng hắn vừa triển khai Hỗn Độn Huyền Vũ, sau lưng liền truyền đến một tiếng "bẹp"!
Nghiêng đầu nhìn lại, cô nàng xinh đẹp tuyệt trần kia lại cắm mặt thẳng xuống cành cây!
Trắng như tuyết!
Trần Bắc Huyền híp mắt, lặng lẽ thu lại tầm mắt, chân dùng sức, "bành" một tiếng vọt đi.
Hắn thật sự không cố ý.
Chỉ là quên mất thôi.
Sau khi bay ra xa hơn một vạn mét, từ phía Thần Thụ đột nhiên truyền đến một tiếng hét chói tai của phụ nữ!
"Tên khốn!!!"
"Đứng lại cho ta!!!"
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe