Virtus's Reader
Mỗi Cấp 1 Cái Kim Dòng, Lôi Điện Thuật Quét Ngang Toàn Cầu

Chương 48: CHƯƠNG 48: TRẦN LÃO ĐẦU ĐÃ CỨNG CỰA TRỞ LẠI, KẾ HOẠCH TIẾP THEO

"Chỉ cần hôm nay tôi được dọn vào ở, đó đã là lời cảm ơn tốt nhất rồi."

Trần Bắc Huyền cười cười nói.

Nhìn thấy nam sinh viên đại học, hắn phảng phất thấy chính mình ở kiếp trước.

Có thể thuận tay giúp một chút thì giúp.

Tiểu Vũ gật đầu lia lịa.

"Yên tâm đi, đại gia, hôm nay nhất định sẽ giúp ngài dọn vào biệt thự."

Trần Bắc Huyền không yên lòng gật gật đầu, theo cậu đi giao tiền.

Hiện tại hắn chỉ muốn nhanh chóng vào game diệt Boss, trở thành siêu phàm.

Công ty bất động sản làm việc rất hiệu quả, giữa trưa đã bắt đầu phái xe tiến hành dọn nhà.

Khu dân cư Hài Hòa.

Theo công ty dọn nhà đến, khu tiểu khu cũ kỹ dần dần náo nhiệt lên.

"Ai u, Lão Trần, ông định chuyển đi đâu thế?"

Lão Đinh đi tản bộ trở về, nhìn thấy Trần Bắc Huyền liền gọi.

Trần Bắc Huyền nhìn thấy hắn, mắt sáng rực, cười ha ha nói.

"Không phải Lão Đinh đây sao? Sao ông biết tôi mua nhà vậy?"

"Tôi hỏi ông chuyển đi đâu, ai hỏi ông có mua nhà hay không?"

Lão Đinh nhịn không được liếc mắt, tức giận nói.

"Cái gì? Sao ông biết tôi mua biệt thự? Ài, không đắt đâu, có mấy triệu thôi mà."

Mặt Lão Đinh tối sầm, "Ông điếc à? Ai thèm hỏi ông!"

"Đúng đúng, đều được sửa sang sạch sẽ, buổi tối là có thể ở rồi, Lão Đinh ông không cần hâm mộ đâu..."

"Mẹ kiếp, tôi đúng là rảnh hơi đi hỏi!"

Lão Đinh sắc mặt tái xanh, quay đầu rời đi.

"Ơ Lão Đinh, đi đâu đấy, tám chuyện thêm chút nữa đi chứ..." Trần Bắc Huyền toét miệng cười nói.

"...Tám chuyện cái quần!"

"Thôi đi, tám chuyện cái gì mà còn cáu kỉnh..."

Trần Bắc Huyền nhếch miệng.

...

Thật ra đồ vật cần dọn đi cũng không nhiều, đồ cũ đều bị vứt bỏ.

Phần lớn là những món đồ nhỏ mang kỷ niệm, cùng đồ lặt vặt.

Không đến hai giờ, đã hoàn thành việc chất lên xe.

Sau khi chào tạm biệt đơn giản với Lão Vương hàng xóm.

Trần Bắc Huyền liền dẫn Tiểu Lộc cùng nhau lên xe.

Đương nhiên, hắn là được nhân viên công ty dọn nhà cõng lên xe.

Dưới yêu cầu của hắn, chiếc xe lăn cũ nát bị trực tiếp ném đi.

Tài xế chở họ đến chỗ bán xe lăn, bỏ ra mấy ngàn mua một chiếc xe lăn chạy bằng điện.

Sau đó lại vì Tiểu Lộc đặt mua quần áo mới, khiến cô bé cười khúc khích không ngừng vì vui sướng.

Mãi đến chiều tối, hai ông cháu rốt cục tiến vào biệt thự.

"Ông nội, sao ông có nhiều tiền thế ạ?"

Dưới trời chiều, hai ông cháu ngồi ở ghế đu dây trong sân, Tiểu Lộc hỏi ra thắc mắc trong lòng.

Trần Bắc Huyền nghe vậy cười cười, sờ lấy đầu nhỏ của cô bé nói.

"Vì ông nội là phú hào ẩn danh mà, thích ăn khổ trước, hưởng ngọt sau. Giờ không muốn ăn khổ nữa thì thôi không ăn nữa."

"...Vậy ông nội trước kia nhặt vỏ chai, bìa các tông cũng là cố ý sao ạ?"

Tiểu Lộc hiểu hiểu không không, mắt nhỏ chớp chớp.

Trần Bắc Huyền nghe vậy không hiểu sao có chút chạnh lòng, hít sâu một hơi sau cười nói.

"Đúng thế, diễn xuất của ông nội có đỉnh không?"

"A, ông nội ông lại lừa cháu, hừ, cù lét ông nội!"

"Ha ha ha, đừng cào, ông nội sai rồi, về sau không lừa cháu nữa!"

Hai ông cháu cười khanh khách, hình ảnh ấm áp.

"Trời tối rồi, vào nhà thôi."

Đùa giỡn một lúc.

Trần Bắc Huyền nhìn sắc trời một chút, lập tức ngồi lên xe lăn mang theo Tiểu Lộc vào nhà.

Liền tại bọn hắn sau khi tiến vào không lâu.

Một chiếc xe sang trọng chậm rãi lái tới, dừng tại cửa biệt thự sát vách.

Trên xe đi xuống một tên béo, nhìn thấy vợ đi ra đón không khỏi lộ ra nụ cười.

"Ông xã, mệt không, hôm nay em tự mình xuống bếp làm món anh thích ăn đó."

Một người phụ nữ đoan trang nhìn hắn đầy yêu thương.

"Bên ngoài lạnh, lần sau không cần ra đón anh."

Trương Minh Viễn vén tóc mái của vợ ra sau tai, nói với vẻ cưng chiều.

"Đúng rồi, con trai đâu?"

"Con trai ở trong nhà học bài đó, hôm nay gia sư mô phỏng kiểm tra lại được 100 điểm."

"Ha ha ha, tốt, không hổ là con trai của ta, hổ phụ sinh hổ tử, đúng là con trai của ta!"

Người phụ nữ nghe vậy, mím môi, có chút không đành lòng nói.

"Thế nhưng là... Con trai cả ngày học bài, cũng không đi ra ngoài chơi với bạn bè, em lo lắng tiếp tục như vậy nó tâm lý sẽ có vấn đề..."

Trương Minh Viễn thu hồi nụ cười, nghiêm túc gật đầu.

"Anh biết, anh đã tìm cho con trai một người bầu bạn rồi, đoán chừng nửa tháng nữa sẽ có tin tức."

"Thật sao, vậy thì tốt quá, có người cùng lứa bầu bạn, vậy thì rất yên tâm."

Người phụ nữ hai mắt tỏa sáng, cao hứng nói.

"Đó là đương nhiên, con trai anh sao có thể không thương chứ? Đi, vào nhà!"

Trương Minh Viễn rút một điếu thuốc ngậm lên miệng, ôm người phụ nữ vào phòng...

...

Biệt thự tổng cộng chia làm ba tầng, Trần Bắc Huyền ở tại tầng dưới cùng, khá tiện lợi.

Sau buổi cơm tối, Trần Bắc Huyền về đến phòng hút thuốc, thẩn thờ.

Lúc này vấn đề nhà cửa đã được giải quyết, cuộc sống được cải thiện.

Hắn đã để Tiểu Vũ giúp đỡ thuê một cô giúp việc, phụ trách nấu cơm và quét dọn vệ sinh.

Dạng này hai ông cháu một ngày ba bữa cũng có người lo liệu.

Những thứ này giải quyết xong, chỉ còn lại vấn đề bằng chứng chống lại Trần Phàm.

Việc này hắn cẩn thận suy tư một chút.

Trước mắt có hai loại lựa chọn.

Thứ nhất là tìm thám tử tư hoặc là thu mua người bên cạnh Trần Phàm, thu thập chứng cứ.

Mà loại thứ hai thì sẽ có chút nguy hiểm.

Đó chính là đem tin tức mình có tiền tiết lộ cho Trần Phàm.

Cứ như vậy.

Với cái tính cách của thằng nghiệt tử đó, xác suất lớn sẽ trực tiếp rút đơn kiện, đến sám hối xin lỗi để được thừa kế di sản của hắn.

Nhưng làm như vậy có khả năng sẽ bại lộ thân phận của hắn trong game, bị Trần Phàm lợi dụng và uy hiếp.

Nếu như có thể mà nói, hắn không muốn dùng loại thứ hai.

Sau khi suy nghĩ kỹ càng.

Trần Bắc Huyền quyết định thử trước loại thứ nhất.

Đồng thời ở trong game nhiều đánh giết Boss để chuyển đổi thuộc tính ra hiện thực, chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

Nếu quả như thật sắp thua kiện, hắn liền sẽ đem tin tức mình đã giàu lên nhanh chóng tiết lộ cho Trần Phàm.

Đến lúc đó bằng vào khả năng chuyển đổi thuộc tính, hẳn là đủ để đối phó với một số nguy cơ từ người thân.

Một bên suy tư, vẫn còn sớm.

Hắn dứt khoát mở điện thoại, lướt diễn đàn game chính thức của Vạn Giới.

Mở server ngắn ngủi hai ngày, trong diễn đàn đã có hàng chục tỷ bài viết.

Mà trong đó ngoại trừ các bài hướng dẫn, công lược và bài nhảm, nóng hổi nhất là những bài thảo luận về Trần lão đầu, người đứng đầu bảng xếp hạng.

【 Sốc! Một ngày lên cấp 10 nhanh như tên lửa, đứng đầu bảng! Trần lão đầu rốt cuộc có lai lịch gì... 】

【 Hot! Cấp 10 phá đảo phó bản cấp 20, là hack hay chỉ số khủng? Nhà phát hành phản hồi... 】

【 Nổ! Hơn 1 vạn người đồng loạt tố cáo Trần lão đầu dùng hack, nhà phát hành phản hồi... 】

【 Bình luận! Sự xuất hiện của Trần lão đầu có thể sẽ khiến số lượng người chơi hệ Pháp Sư giảm mạnh... 】

Thái dương Trần Bắc Huyền giật giật, lập tức nhấn mở bài tố cáo hack ra xem.

Sau khi xem xong, lông mày hắn dần giãn ra.

Đại khái ý tứ là qua điều tra của nhà phát hành, không hề có vấn đề hack.

Đều là biến động chỉ số bình thường trong game, không có sự can thiệp của phần mềm thứ ba.

Bình luận bên dưới chủ yếu là chửi nhà phát hành và chửi hắn, không cần để tâm.

"Điển hình của việc ăn không được thì chê nho chua thôi..."

Hắn lại lướt xuống mấy bài nữa, đột nhiên một bài viết thu hút sự chú ý của hắn.

【 Sốc! NPC thị trấn Monteux chết thảm trên đường, rốt cuộc là đạo đức suy đồi hay là... 】

Hắn nhấn mở ra xem, hình ảnh hiện trường lập tức hiện ra.

Sau khi nhận diện, lông mày hắn dần nhíu lại.

Bởi vì hình ảnh bên trong người chết chính là trưởng trấn thị trấn Monteux, Birch!

Thế giới trò chơi không dừng lại khi người chơi offline.

Cho nên sự kiện này hẳn là xảy ra vào ban ngày khi hắn không online.

Lại tình cờ bị một số người chơi online ban ngày bắt gặp.

Trần Bắc Huyền nhìn lấy hình ảnh chìm vào suy tư, trong lòng có suy đoán.

Bất quá muốn chờ tiến vào trò chơi mới đi kiểm chứng suy nghĩ của mình.

Nhìn đồng hồ, cũng sắp đến giờ online rồi.

Hắn đeo mũ game vào, tiến vào trò chơi...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!