Virtus's Reader
Mỗi Cấp 1 Cái Kim Dòng, Lôi Điện Thuật Quét Ngang Toàn Cầu

Chương 54: CHƯƠNG 54: GẶP PHẢI THÚ TRIỀU, UY LỰC MỘT KIẾM CỦA HUGGERS!

"Im lặng! Tất cả im lặng!"

Sau khi đưa Trần Bắc Huyền vào đội, Huggers đứng trước hàng ngũ và bắt đầu nói.

Mọi người lập tức im phăng phắc, nín thở, tập trung nhìn hắn.

"Ta là Huggers, sẽ hộ tống các ngươi an toàn đến Thành Lạc Nhật. Nhưng ta nói trước mấy lời khó nghe đây."

"Nếu trên đường có kẻ nào bỏ trốn, tự ý tách đội, thì đừng trách ta không khách khí!"

Ánh mắt lạnh như băng của hắn quét qua đám người, giọng nói không chút cảm xúc.

"Hy vọng các ngươi biết quý trọng mạng sống của mình, đừng làm ra chuyện ngu xuẩn."

"Xuất phát!"

Cả đám mặt mày nghiêm túc hẳn lên.

Rất nhanh, đội ngũ hơn 1000 tân binh bắt đầu lên đường.

Đầu tiên, họ dùng cổng dịch chuyển đến điểm dịch chuyển gần Thành Lạc Nhật nhất, sau đó đi bộ về phía trước.

Khu vực xung quanh Thành Lạc Nhật bị ma khí bao phủ quanh năm, cổng dịch chuyển hoàn toàn vô dụng ở đây.

Đồng thời, trên đường thường xuyên có dã thú nhiễm ma khí ẩn hiện, đó là lý do cần có những người như Huggers hộ tống.

Đội ngũ xếp thành hàng dài, binh lính canh gác hai bên cảnh giác xung quanh.

Trần Bắc Huyền ở cuối hàng, dùng cây pháp trượng như gậy chống, gõ lóc cóc trên mặt đất.

Các tân binh xung quanh túm tụm tán gẫu để giết thời gian, nhưng không một ai muốn bắt chuyện với hắn.

Dù sao trong mắt họ, nói chuyện với một người sắp chết chỉ tổ lãng phí tình cảm.

Trần Bắc Huyền chẳng thèm bận tâm, ngược lại còn tận hưởng sự yên tĩnh này.

Nhưng sự yên tĩnh đó chưa kéo dài được vài phút thì đã bị một giọng nói vừa mừng vừa sợ phá vỡ.

"Trần lão tiên sinh, sao ngài cũng gia nhập Thập Tự Quân vậy?"

Dạ Kiêu và Cốt Đầu không biết đã lẻn xuống cuối hàng từ lúc nào, vẻ mặt đầy kinh ngạc.

"Hửm? Hội trưởng Dạ Kiêu? Các cậu cũng bị bắt à?"

Trần Bắc Huyền nhìn thấy hai người, suy nghĩ đầu tiên là họ cũng bị cưỡng chế nhập ngũ giống mình.

"Bị bắt? Bị bắt gì cơ?" Dạ Kiêu ngơ ngác, rồi đột nhiên hiểu ra, kinh ngạc nói.

"...Chẳng lẽ ngài bị bắt vào đây sao?"

"Đúng vậy, các cậu không phải à?"

"Chúng tôi... là làm nhiệm vụ phe phái mới xin được một suất."

Nói đến đây, trong lòng Dạ Kiêu cảm thấy hơi khó chịu.

Bọn họ cày nhiệm vụ sấp mặt mới có được một suất, vậy mà lão Trần lại có được dễ như bỡn.

Mà nghe giọng điệu, ông lão này còn có vẻ không tình nguyện, lại còn bị cưỡng chế gia nhập.

Ủa, thế cũng được à?

Sao không có ai bắt bọn mình nhỉ?

Vận may của ông già này cũng tốt quá rồi đi!

"Gặp nhau ở đây rồi thì nói luôn, cái vụ hẹn cày boss hộ lần trước yêu cầu là gì ấy nhỉ, để tôi xem có tiện tay giải quyết được không."

Trần Bắc Huyền cười cười, trong lòng chợt nảy ra ý nghĩ.

"Là tôi! Là nhiệm vụ chuyển chức của tôi, yêu cầu là giết 3 con Boss Hắc Thiết cấp 20. Trần lão tiên sinh, ngài giải quyết được không ạ?"

Cốt Đầu vội vàng sáp lại gần, ánh mắt mong chờ nhìn hắn.

"Đơn giản, đến lúc đó cậu cứ đi theo tôi là được."

"Ha ha, thế thì tuyệt vời!"

Cốt Đầu toe toét cười, mấy múi cơ trên người cũng giật giật theo.

Hắn không hề nghi ngờ thực lực của lão Trần.

Dù sao Boss Đồng cấp 20 còn từng bị giết, Boss Hắc Thiết thì đáng là gì.

Hơn nữa, bốn món trang bị cấp Sử Thi đứng đầu bảng xếp hạng đều là của lão Trần, không khó để tưởng tượng thuộc tính của hắn khủng khiếp đến mức nào.

Thời gian trôi qua rất nhanh khi có người trò chuyện.

Lúc ba người hoàn hồn, đội ngũ đã tiến sâu vào vùng đất hoang vu.

Mặt đất có màu đỏ sẫm, không một cọng cỏ, trơ trọi và cằn cỗi, toát lên vẻ hoang vu và kỳ dị.

Lúc này, phía trước đội ngũ liên tục truyền tin xuống phía sau.

Nội dung là,

Bảo mọi người tập trung tinh thần, đội ngũ đã tiến vào khu vực nguy hiểm, chú ý cảnh giác mọi động tĩnh xung quanh.

Cốt Đầu nghe vậy liền xoa tay đấm chân, hừng hực khí thế: "Ha ha, chán muốn chết, cuối cùng cũng có quái rồi!"

"Đừng coi thường, tình hình có thể khiến đám lính gác này cảnh giác như gặp đại địch chắc chắn không đơn giản đâu." Dạ Kiêu bình tĩnh nhắc nhở.

Trần Bắc Huyền thầm gật đầu, phân tích của Dạ Kiêu rất chính xác.

Việc phải cử cả Boss Bạc cấp 50 như Huggers đi hộ tống đã đủ cho thấy mức độ nguy hiểm của nơi này.

Cốt Đầu gật gật đầu, rồi thấy không khí quá căng thẳng, hắn nói nửa đùa nửa thật:

"Vận may của chúng ta chắc không tệ đến thế đâu nhỉ, chẳng lẽ lại gặp phải thú triều..."

Sắc mặt Trần Bắc Huyền và Dạ Kiêu đột nhiên biến sắc.

Đậu má!

Đúng lúc này còn nói gở!

"GÀO..."

Như để đáp lại lời của Cốt Đầu, phía xa đột nhiên vang lên từng tràng gầm thét!

"Thú triều! Có thú triều..."

Các binh lính hai bên người run lên, hai tay siết chặt vũ khí, hét lớn!

Cốt Đầu đứng hình. Chuẩn thế cơ à?

"Cái mồm thối của cậu, khâu lại ngay cho tôi!"

Dạ Kiêu trừng mắt mắng một câu, vội vàng thông báo cho các đồng đội khác trong kênh chat đội tập hợp lại.

...

"Tất cả mọi người đừng hoảng loạn, lập đội hình chuẩn bị chiến đấu!"

Huggers rút trường kiếm ra lệnh, ánh mắt sâu thẳm và lạnh lùng.

Phía xa bụi bay mù mịt, lờ mờ có thể thấy bóng dáng của sói, lợn rừng và các loài bò sát cỡ lớn lướt qua.

Hắn vẫn bình tĩnh, hai tay cầm kiếm, giọng trầm xuống.

"Hỏa Diệm Chi Kiếm!"

VÙUU...

Ngọn lửa nóng rực đột nhiên xuất hiện, bao trùm toàn bộ thân kiếm!

Sau đó, ánh mắt hắn lạnh như băng, trước khi lũ quái vật kịp xông tới, hắn đột ngột cắm phập thanh kiếm xuống đất!

ẦM...

Ngọn lửa cuồng bạo như sóng biển quét về phía trước, nhấn chìm cả bầy thú!

-14523, -14251, -13458,...

Hàng loạt con số sát thương nhảy ra trước mắt Trần Bắc Huyền, khiến mí mắt hắn giật giật.

"Cái tầm đánh này, cái sát thương này..."

Đúng là Boss Bạc cấp 50 có khác... Pro vãi!

"Nhiều kinh nghiệm thế mà không chừa cho mình tí nào..."

Hắn lắc đầu, thầm thấy tiếc.

Những người khác cũng bị sốc nặng, mắt chữ A mồm chữ O.

Chỉ một chiêu, cả bầy thú đã bị tiêu diệt hơn một nửa!

Những con cá lọt lưới còn lại cũng bị các binh lính chém giết sạch sẽ.

Một cơn khủng hoảng còn chưa kịp bắt đầu đã bị Huggers dập tắt từ trong trứng nước.

"Bá đạo thật!"

Dạ Kiêu và Cốt Đầu kinh hãi tột độ trong lòng, không ngớt lời thán phục.

Kỹ năng diện rộng như vậy mà sát thương vẫn có thể lên đến hơn vạn.

Không biết đến bao giờ họ mới làm được như thế...

"Tất cả mọi người mau tiến lên, không được dừng lại!"

Huggers không hề lơ là cảnh giác, lập tức chỉ huy đội ngũ tiến lên.

Bởi vì hắn biết, một khi thú triều ở đây đã hình thành thì sẽ không chỉ có một đợt!

Thủ lĩnh của bầy thú vẫn chưa xuất hiện, chứng tỏ đám vừa bị giết chỉ là lính tiên phong, là để thăm dò!

Nếu không nhanh chóng rời khỏi đây, chắc chắn sẽ tổn thất nặng nề!

Mệnh lệnh nhanh chóng được truyền xuống, cả đội ngũ bắt đầu di chuyển.

Dưới chân họ, bụi đất bị khuấy lên từng đợt, ngày càng dày đặc.

Tiếng gầm rú từ xa lại vang lên, trái tim Huggers chùng xuống tận đáy.

"Chết tiệt, đợt thứ hai lại đến nhanh như vậy."

Hắn nhanh chóng đưa ra quyết định, ở lại cản hậu!

Vị trí của bầy thú là ở bên sườn, hướng di chuyển phía trước không phát hiện dấu vết của chúng, tương đối an toàn.

Chỉ cần họ có thể chặn được phần lớn, số còn lại thì phải xem vận mệnh của đám tân binh này.

Nghĩ đến đây, hắn hét lớn: "Tân binh chạy thẳng về phía trước không được dừng, đội cận vệ toàn bộ ở lại cản hậu!"

Nghe lệnh, các binh lính đồng loạt dừng lại, theo sau Huggers bày trận chờ địch.

Trần Bắc Huyền ở cuối đội ngũ nhìn thấy cảnh này, để lại một câu rồi dứt khoát tách khỏi đội.

"Tôi có chút việc, đi trước đây!"

"Ơ, Trần thúc! Đi đâu đấy!"

Dạ Kiêu và Cốt Đầu trố mắt nhìn, không hiểu ông lão này định làm gì.

Đang yên đang lành không đi theo team, lại tách ra solo!

"Làm sao bây giờ đội trưởng, có đi không?"

Cốt Đầu đấm hai nắm tay vào nhau, khao khát chiến đấu khiến hắn không nhịn được hỏi.

Dạ Kiêu suy nghĩ một lát rồi chậm rãi lắc đầu.

"Không đi, nhiệm vụ của chúng ta là đến Thành Lạc Nhật, thú triều này không phải thứ chúng ta đối phó được."

"Trần thúc đi là do nghệ cao gan lớn, chúng ta hùa theo hóng chuyện làm gì, đi mau!"

"À."

Cốt Đầu thất vọng gật đầu, vội vàng đuổi theo đội ngũ.

Ở một bên khác,

Sau khi tách khỏi đội, Trần Bắc Huyền nấp sau một tảng đá, ló đầu ra quan sát tình hình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!