Virtus's Reader
Mỗi Ngày Một Hộp Mù: Thợ Săn Thập Niên 60 Nuôi Gia Đình

Chương 269: CHƯƠNG 267: TRANH ĐOẠT BÁO VƯƠNG! BÁO ĂN THỊT NGƯỜI BỎ MẠNG TẠI CHỖ!

Hai con báo một đực một cái vật lộn với báo ăn thịt người.

Theo sự gia nhập của báo cái, trên người báo ăn thịt người có thêm mấy vết thương dữ tợn.

Lý Lãng đứng xem ở một bên, giơ súng nhắm vào con báo ăn thịt người kia.

Hai con báo ác chiến báo ăn thịt người, điều này không nghi ngờ gì đã phân tán sự chú ý của con hung thú này.

Thừa dịp nó bệnh, đòi mạng nó!

Hai con báo một đực một cái này, mang theo một con báo con.

Con báo con kia nhìn qua ốm yếu bệnh tật, đi đường cũng xiêu xiêu vẹo vẹo, không biết là bị bệnh hay là bị thương.

Báo đực báo cái nếu như mất mạng trong lúc vật lộn với báo ăn thịt người, đứa nhỏ như vậy sẽ không còn cha mẹ, trở thành trẻ mồ côi, ở lại Núi Mạo Nhi này, không quá một đêm, là sẽ chết yểu!

Do trong nhà có chó con Caucasus và linh miêu con, Lý Lãng nhìn thấy con non của dã thú, đều sẽ nảy sinh lòng trắc ẩn.

Cho nên, chuyến tranh đoạt Báo Vương này, Lý Lãng nghiêng về phía báo đực mặt sẹo hơn!

Về phần sau khi xử lý báo ăn thịt người, vợ chồng báo mặt sẹo có tấn công hắn hay không, lát nữa hãy nói!

Trước mắt, Lý Lãng và chúng nó, đều có một kẻ địch chung!

Đó chính là báo ăn thịt người!

Con báo ăn thịt người này, vết tích loang lổ, đầu tiên là trước Tết đánh lén ba thợ săn trẻ tuổi Thôn Tam Hỏa, ăn thịt một người.

Hôm nay lại đánh lén gia đình ba người Lý Hổ, ăn mất một đôi chân của Góa phụ Ngô.

Con báo ăn thịt người đã nếm mùi thịt người này... không thể giữ lại!

Nhất thời, tiếng thú gầm không dứt, cảnh tượng dã thú chém giết vật lộn, vô cùng hỗn loạn.

Bên kia, Lý Lãng giơ súng nhắm bắn.

Báo ăn thịt người và vợ chồng báo mặt sẹo quấn lấy nhau cận chiến, Lý Lãng nổ súng, vạn nhất lệch một chút, dễ dàng ngộ thương đôi vợ chồng báo này.

Trong lúc nhất thời, Lý Lãng giơ súng bất động, chần chừ không bóp cò, lại giằng co tại chỗ.

Cuối cùng, sau khi báo ăn thịt người và vợ chồng báo mặt sẹo kéo ra khoảng cách.

Lý Lãng nắm lấy khe hở này, hắn quả quyết bóp cò.

Đoàng!

Một tiếng súng vang lên, làm kinh động vô số chim chóc trong rừng.

“Trúng rồi!” Thấy phát súng này bắn trúng chân sau bên phải của mặt sẹo (ý nói báo ăn thịt người, đoạn này raw hơi lú, context là bắn báo ăn thịt người), Lý Lãng rất kích động.

Đạn không bắn trúng cổ báo ăn thịt người không quan trọng, bắn trúng là được.

Chỉ cần bắn trúng, là có thể khiến sức chiến đấu của báo ăn thịt người giảm mạnh!

Vậy thì vợ chồng báo mặt sẹo có cơ hội rồi!

Quả nhiên, sau khi trúng phát súng này, báo ăn thịt người kêu thảm một tiếng, chân sau máu chảy như suối, một mảnh máu thịt be bét.

Chân sau của nó rõ ràng bị đạn bắn gãy rồi, không thể nào chống đỡ được cả thân thể to lớn nữa.

Thấy báo ăn thịt người bị thương, vợ chồng báo mặt sẹo gầm rú mấy tiếng, tiếng kêu vô cùng sục sôi, lập tức vợ chồng hai thú, cùng nhau vồ về phía kẻ thù không đội trời chung.

Chỗ lợi hại nhất của báo săn, thật ra không phải là răng nanh, cũng không phải là thể hình...

Mà là, chân!

Bốn cái chân dài cơ bắp phát triển, chạy như gió, bất kỳ con mồi nào cũng khó thoát khỏi sự săn giết của nó!

Có thể nói, bốn cái chân chính là bản năng sinh tồn của báo, cũng là vũ khí sát thương mạnh mẽ của nó tại Thập Vạn Đại Sơn!

Nhưng nếu phế đi một chân thì sao?

Vậy chỉ có thể chờ chết!

Không còn chân nữa, cho dù chỉ hỏng một cái, báo giống như hổ bị nhổ răng, không còn bất kỳ khả năng uy hiếp nào nữa.

Không bao lâu sau, theo việc báo đực mặt sẹo cắn chặt lấy cổ họng báo ăn thịt người.

Con hung thú làm nhiều việc ác này kêu thảm một tiếng, thân thể to lớn ngã xuống.

Con báo đực mặt sẹo cắn chết lấy cổ nó không buông miệng, báo ăn thịt người giãy dụa bốn chân, điên cuồng giãy giụa.

Nhưng cuối cùng cũng vô dụng.

Mấy phút sau, tiếng kêu thảm thiết của báo ăn thịt người dần dần yếu đi, động tĩnh giãy dụa cũng nhỏ lại.

Cuối cùng... đồng tử của nó tan rã, cái đầu thú to lớn hướng về phía Lý Lãng, ánh sáng trong mắt dần dần tối đi.

Con dã thú giết người khát máu Núi Mạo Nhi này... bỏ mạng tại chỗ!

Phù ~

Thấy hung báo ăn thịt người không còn hơi thở, Lý Lãng coi như thở phào nhẹ nhõm.

Con báo ăn thịt người này chết rồi, cũng coi như trừ đi một mối tai họa ngầm cho thôn, ít nhất một khoảng thời gian tiếp theo, trong thôn có thể bình yên một thời gian.

Con báo đực mặt sẹo và báo cái ác chiến một trận, lúc này nằm rạp trên mặt đất không nhúc nhích, ngực phập phồng lên xuống, thở hồng hộc từng ngụm khí thô.

Đánh một trận với báo ăn thịt người, tiêu hao quá nhiều thể lực của chúng nó.

Thân thể càng là bị thương cực nặng, đặc biệt là báo đực, trên cơ sở vết thương cũ ban đầu, lại thêm mấy vết thương mới.

Chỗ bụng kia, càng là bị xé rách, vết thương hai mươi centimet, đang ùng ục ùng ục trào máu ra ngoài, máu tươi rất nhanh nhuộm đỏ lông bụng màu trắng của báo đực.

Con báo đực này... bị thương cực nặng, chỉ dựa vào một hơi thở chống đỡ, nỏ mạnh hết đà!

Nhưng dù bị thương cực nặng, báo đực thở hồng hộc, vẫn ráng chống đỡ thân thể đứng lên, đôi mắt hung dữ khát máu, nhìn chằm chằm Lý Lãng.

Kẻ thù chết rồi, nhưng vẫn còn một con người sống sót!

Vì sự an toàn của con non, con người này phải đuổi đi!

Báo đực mặt sẹo ráng chống đỡ thân thể, mang theo mùi máu tanh nồng nặc và cảm giác áp bách ngạt thở, đi về phía Lý Lãng.

Nhưng thân thể nó bị thương quá nặng rồi, đi đường lảo đảo, xiêu xiêu vẹo vẹo, chưa đi được mấy bước, liền “rầm” một tiếng, tê liệt ngã xuống đất.

Gào ô!

Báo cái kêu một tiếng, đi qua dùng mũi húc vào thân thể báo đực.

Báo đực bị thương cực nặng, từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, phần bụng càng là chảy ra từng dòng từng dòng máu đỏ tươi.

Máu này chảy ra, rất nhanh hình thành một vũng máu.

Con báo đực mặt sẹo này, rõ ràng đã đến lúc hấp hối.

Trong miệng nó phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp, hoàn toàn không còn khí thế lúc liều mạng với báo ăn thịt người vừa nãy, nghe qua vô cùng yếu ớt, lại vô lực.

Báo cái tiếng kêu thê lương, vội quay đầu đi tha con non.

Đến chỗ vừa nãy giấu con non, lại phát hiện con non không thấy đâu nữa!

Gào!

Gào!

Báo cái gầm rú, bốn phía dùng mũi ngửi mùi, vô cùng hoảng loạn tìm kiếm tung tích con non.

Lý Lãng thấy con báo đực mặt sẹo kia, sau khi xử lý xong báo ăn thịt người thì đi về phía mình.

Trong lòng hắn chấn động, chào hỏi chó săn Hắc Long một tiếng, chuẩn bị mang theo nó chậm rãi lùi lại.

Kết quả vừa mới lùi lại mấy bước, liền nghe thấy một tiếng kêu non nớt yếu ớt.

Cúi đầu xuống, nhìn thấy một con thú nhỏ lông xù.

!!!

Con báo con ốm yếu bệnh tật kia, không biết từ lúc nào, lại thần không biết quỷ không hay, đi tới dưới chân Lý Lãng!

Meo ô ~

Báo con ngẩng đầu, chớp chớp đôi mắt to, nhìn Lý Lãng.

Nó nhìn qua vô cùng ngoan ngoãn, đối với Lý Lãng cũng không có địch ý, ngược lại rất thích Lý Lãng, chủ động dùng thân thể cọ cọ ống quần Lý Lãng.

Thân thể nó gầy gò, tiếng kêu cũng vô cùng yếu ớt, nhìn qua ốm yếu bệnh tật, nhưng vẫn cố sức vẫy đuôi.

Nói chung, loài mèo nếu chủ động đi tới cọ bạn, vậy chính là giải phóng thiện ý với bạn.

Con báo con này, rõ ràng là đang giải phóng thiện ý với Lý Lãng.

Lý Lãng cúi đầu nhìn tên nhóc này, đáy mắt hiện lên một tia kinh ngạc,

“Nó đang... cầu xin tôi, cứu nó?”

“Không, không chỉ là...”

Lý Lãng nhìn về phía con báo đực mặt sẹo bị thương cực nặng kia,

Tên nhóc này đang cầu xin hắn, cứu cha nó!

Tiếng kêu của báo con, thu hút sự chú ý của báo đực mặt sẹo và báo cái.

Vừa quay đầu, nhìn thấy con non của mình tới gần con người kia, báo cái lập tức vẻ mặt hung dữ, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ trầm thấp mang ý vị uy hiếp cảnh cáo, lao về phía Lý Lãng.

Con báo đực mặt sẹo kia nhìn thấy thợ săn tới gần con non, cũng đồng tử co rụt lại, trong miệng phát ra tiếng gầm trầm thấp, nó thở hổn hển từng ngụm lớn, giãy giụa muốn đứng dậy.

Nhưng nó bị thương thực sự là quá nặng rồi, vừa mới đứng lên, lại “rầm” một cái ngã xuống, thân thể to lớn ngâm trong vũng máu.

“Nhóc con, mày chủ động tìm tao cứu mạng, vậy tao sẽ giúp mày một tay.” Lý Lãng cười cười, ôn nhu nói.

Con báo nhỏ này có linh tính, vậy dứt khoát giúp một tay.

Lý Lãng bèn cúi người ngồi xổm xuống, bế báo con lên.

Gào!

Gào!

Thấy con non bị con người bế lên, báo cái vô cùng lo lắng, cả con báo cũng lập tức vô cùng bạo ngược, nhe răng trong miệng phát ra tiếng gầm trầm thấp, bày ra tư thế tấn công.

Lý Lãng cũng không hoảng hốt, trong lòng trấn định, chỉ là ôm báo con, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve cái đầu nhỏ của nó.

Con báo con rất hưởng thụ sự vuốt ve của hắn, nãi thanh nãi khí kêu một tiếng.

Thân thể to lớn của báo cái, bỗng nhiên dừng lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!