Rầm!
Một tiếng đinh tai nhức óc, cửa bị người một cước đá văng.
Bụi đất đầy trời.
Ba người đang uống rượu ăn thịt bị động tĩnh này dọa cho giật nảy mình.
“Cẩu Tử, chuyện gì xảy ra, không phải bảo chúng mày trông chừng một chút sao...”
Bạch lão nhị một tát đập đôi đũa lên bàn, vẻ mặt đầy nộ khí nói.
Nhưng rất nhanh, nhìn thấy khuôn mặt người đi vào, mặt hắn lập tức biến sắc.
“Ai da, nhã hứng thật đấy, mấy anh em uống rượu ăn thịt sao không gọi tôi?”
Trương Thanh Long đi đầu, đi thẳng tới trước bàn bát tiên, từ trên cao nhìn xuống, liếc xéo hai anh em nhà họ Bạch.
Sau lưng Trương Thanh Long, còn đi theo đám người Lý Lãng, Trương Tiểu Phượng.
“Mày, mày sao lại...”
Nhìn thấy Long Tàng Hổ ở cuối hàng, sắc mặt Ngô Tất Thắng đại biến.
Hắn bỗng nhiên đứng lên, chỉ vào Long Tàng Hổ, quát lớn:
“Ai cho mày đi vào?”
“Nơi này là chỗ mày có thể tới sao?”
“Cút ra ngoài!”
Bốp!
Một tiếng tát tai thanh thúy, đột nhiên vang lên trong cứ điểm nhỏ bé của Bang Bạch Hổ này.
“Mày tính là thứ gì, dám dùng giọng điệu này nói chuyện với bạn của Trương Thanh Long tao?”
“Người Bang Bạch Hổ chết hết rồi sao, đến lượt phế vật như mày khoa tay múa chân?”
Trương Thanh Long híp mắt lại, cười âm hiểm nhìn về phía Bạch lão đại.
Sắc mặt Bạch lão đại rất khó coi, đánh người không đánh mặt, ngay trước mặt hai người bọn họ, Trương Thanh Long cứ thế cho Tam đương gia bang phái mình một tát, hiển nhiên là không để anh em hắn vào mắt.
“Trương Thanh Long này phát điên cái gì, không có việc gì chạy tới Bang Bạch Hổ chúng ta làm cái gì...”
Bạch lão đại lầm bầm nói.
Tuy rằng Bang Bạch Hổ bọn họ ở Trấn Hắc Thủy chiếm núi làm vua, xưng bá một phương, nhưng đó cũng chỉ giới hạn trong mảnh đất Trấn Hắc Thủy này.
Bang Thanh Long sau lưng Trương Thanh Long, là ở bên Trấn Bạch Sơn.
Hai cái trấn cách nhau mười mấy cây số, xưa nay nước sông không phạm nước giếng.
Hôm nay Trương Thanh Long này là trúng tà gì, dẫn theo mấy người tới Bang Bạch Hổ bọn họ gây sự?
Bạch lão đại mặc dù tức giận, nhưng cũng ráng nhịn xuống.
Hai bên tuy đều là bang phái, nhưng luận thế lực, Bang Thanh Long sau lưng Trương Thanh Long, muốn đè đầu Bang Bạch Hổ hắn một bậc.
Luận nhân số, Bang Thanh Long vượt qua hơn trăm người, Bang Bạch Hổ bọn họ mới bảy tám chục người.
Luận sản nghiệp, Bang Bạch Hổ bọn họ càng không so được, Bang Thanh Long thế nhưng là đem chuyện làm ăn dược liệu Đông Tam Tỉnh, làm đến thị trường phương Nam.
Chỉ riêng điểm này, Bạch lão đại hắn cũng không dám trêu chọc Trương Thanh Long.
Hết cách rồi, người nghèo chí ngắn, cho dù là lão đại bang phái cũng không ngoại lệ.
Bang phái có phân chia lớn nhỏ, Bang Thanh Long hắn có thể từ vùng đất rộng lớn Đông Tam Tỉnh này đi ra ngoài, đó chính là bản lĩnh!
Có bản lĩnh, đó chính là kẻ mạnh, mặc kệ ở đâu, đều được người ta tôn kính!
Trương Thanh Long chính là kẻ mạnh như vậy, Bạch lão đại tự nhiên không dám chủ động xúc phạm.
“Cút ngay.” Trương Thanh Long liếc Ngô Tất Thắng một cái.
Sắc mặt Ngô Tất Thắng trắng nhợt, không dám trêu chọc vị lão đại Bang Thanh Long này, đành phải đứng lên rời khỏi chỗ ngồi, nhường chỗ ra.
Trương Thanh Long thuận thế ngồi xuống, gác chân lên ghế, tư thế ngồi vô cùng hào phóng.
“Lấy cho lão tử cái chén sạch sẽ chút, lão tử muốn bồi tiếp hai vị đương gia Bang Bạch Hổ các người uống vài chén.”
Trương Thanh Long lạnh giọng nói.
Ngô Tất Thắng không dám thất lễ, tranh thủ thời gian chạy đi lấy chén sạch cho Trương Thanh Long.
Chén rất nhanh được lấy tới, Ngô Tất Thắng cẩn thận từng li từng tí đặt lên bàn trước mặt Trương Thanh Long.
“Rót rượu a, mọc mắt để làm gì?” Trương Thanh Long vụt đứng dậy, bổ đầu che mặt chính là một tát.
Cái tát này, đánh cho Ngô Tất Thắng hoa mắt chóng mặt, lỗ tai ong ong.
“Đủ rồi!” Bạch lão đại đùng một cái đứng dậy, một tát vỗ lên bàn.
“Trương Thanh Long, anh có ý gì?” Bạch lão đại ẩn ẩn tức giận nói.
“Anh không ở Bang Thanh Long của anh, đến địa bàn của tôi làm cái gì?”
“Bang Bạch Hổ tôi và Bang Thanh Long anh khoảng thời gian này không có hiềm khích gì chứ? Nước sông không phạm nước giếng, anh đây là làm cái gì?”
“Chuyên môn dẫn người tới tìm Bang Bạch Hổ tôi gây phiền phức?”
Nghe mấy câu nói này, Trương Thanh Long cười lạnh:
“Hay cho một câu nước sông không phạm nước giếng!”
“Anh em của Trương Thanh Long tao bị người Bang Bạch Hổ chúng mày bắt nạt, còn bị đánh một trận, mày nói tao có nên giúp nó tìm lại mặt mũi hay không?”
Anh em?
Anh em của Trương Thanh Long bị người Bang Bạch Hổ chúng ta bắt nạt?
Hai anh em nhà họ Bạch sững sờ.
“Ai to gan như vậy! Dám bắt nạt anh em của Trương bang chủ anh?”
“Người này nếu thật là người của Bang Bạch Hổ chúng tôi, Trương bang chủ, không cần anh nói, tôi là người đầu tiên tìm hắn tính sổ!”
Bạch lão đại giận dữ nói.
Hai bang phái bình thường luôn luôn hòa khí, rất ít khi xảy ra mâu thuẫn xung đột.
Bạch lão đại bình thường cũng cảnh cáo thủ hạ, bảo bọn họ gặp người Bang Bạch Hổ thì đi đường vòng, thật sự xảy ra tranh chấp, thì kịp thời trở về báo tin, để hắn đi xử lý.
Trương Thanh Long đem chuyện làm ăn dược liệu làm đến phương Nam, đó chính là kim chủ lớn, Bang Bạch Hổ bọn họ muốn nhúng tay vào chuyện làm ăn dược liệu Đông Tam Tỉnh, sau này còn phải dựa dẫm Bang Thanh Long nhiều.
Tự nhiên, Bang Thanh Long này, Bang Bạch Hổ bọn họ khẳng định không muốn trêu chọc.
Ngô Tất Thắng ở một bên cúi đầu, sắc mặt tái nhợt, thở mạnh cũng không dám.
Người này có thể là ai? Nghĩ cũng không cần nghĩ, còn không phải là Ngô Tất Thắng hắn sao!
Ngô Tất Thắng lúc này, ở trong lòng đem tổ tông mười tám đời cô em họ Nghiêm Đông Bình ra mắng một lượt, hận không thể lập tức gọi cô ta tới, hung hăng tát cô ta mấy cái bạt tai.
Chọc ai không tốt, nhất định phải trêu chọc Bang Thanh Long!
Bang Thanh Long đó là cái cô có thể trêu chọc sao? Lão đại bọn họ gặp còn phải đi đường vòng!
Còn phải hòa hòa khí khí chào hỏi, gọi một tiếng “Trương bang chủ”.
Ngô Tất Thắng thở dài một hơi, lo lắng của hắn thành sự thật rồi.
Cái tên thú y gọi là Long Tàng Hổ này, quả nhiên quen biết nhân vật lớn!
“Ai!”
“Không ngờ tên thú y này là người của Bang Thanh Long...”
Ngô Tất Thắng dở khóc dở cười, cậu nhóc cậu là người của Bang Thanh Long, nói sớm đi chứ, không chỉ có thể trả lại hơn một trăm đồng tiền sính lễ cho cậu, lão tử còn có thể ấn đầu em họ nhận sai với cậu!
Ngô Tất Thắng đầu đều to ra, lần này thật sự phiền toái rồi...
“Ha ha, còn có thể là ai, còn không phải là Tam đương gia Bang Bạch Hổ các người.” Trương Thanh Long cười lạnh, đôi mắt giống như chim ưng, liếc về phía Ngô Tất Thắng.
“Cái gì! Lão Ngô?” Bạch lão đại giật mình.
Bạch lão nhị cũng nhíu mày, nhìn về phía Ngô Tất Thắng.
Hắn lạnh giọng nói:
“Ngô Tất Thắng, cậu tốt nhất cho tôi một lời giải thích.”
Ngô Tất Thắng nghe xong, cả người toàn thân đều đang run rẩy, sắc mặt hắn trắng nhợt, tranh thủ thời gian giải thích nói:
“Đại ca nhị ca, thì thì, chính là vừa rồi em, em nói với hai anh chuyện kia...”
“Em, em họ em...”
“Ai da!”
“Đây chính là cái tên thú y gọi là Long Tàng Hổ kia!”
Ngô Tất Thắng đưa tay chỉ một cái, chỉ vào người thanh niên cao lớn ở cuối hàng.
“Cái gì! Hắn chính là tên thú y kia?”
“Tên nhóc bị em họ cậu lừa hôn lừa tiền sính lễ kia?”
Bạch lão đại Bạch lão nhị đồng thời giật mình.
Ba người bọn họ vừa rồi còn ở trên bàn rượu vừa uống rượu vừa tán gẫu chuyện này đây, Bạch lão nhị còn vỗ ngực cam đoan, nói cho dù tên thú y kia dẫn người tới tìm Ngô Tất Thắng cậu gây phiền phức, cũng không cần hoảng, đại ca nhị ca bảo kê cho cậu.
Kết quả...
Tên nhóc này còn thật sự dẫn người tới cửa rồi!
Dẫn theo người này... Bang Bạch Hổ bọn họ không chọc nổi a!