Sòng bạc ngầm.
Tiểu Ngưu dẫn hai anh em Bang Thanh Long, vừa mới đi vào.
Một cái liền nhìn thấy Hoàng Lão Tam cười tủm tỉm, đứng ở cửa, nhe răng cửa lớn, đầy mặt tươi cười.
Hoàng Lão Tam này nhìn qua có năm sáu mươi tuổi, chải đầu vuốt ngược, răng vàng khè, xem xét chính là một con nghiện thuốc lá lâu năm.
Nhìn thấy một nhóm người Tiểu Ngưu đến sòng bạc ngầm, Hoàng Lão Tam vội vàng bảo thủ hạ lấy chút tiền cho bọn người Tiểu Ngưu.
“Mấy vị anh em lại tới chỗ tôi chơi, trên mặt Hoàng Lão Tam tôi rất là vinh quang a...”
Hoàng Lão Tam còn muốn nói thêm gì nữa, nhưng mà, lời phía sau của hắn trực tiếp bị Tiểu Ngưu ngắt lời.
“Nhị đương gia Bang Thanh Long chúng tôi, muốn gặp Hoàng ông chủ.” Tiểu Ngưu từng chữ từng chữ nói.
Lúc nói chuyện, tay hắn đưa vào trong ngực mình, ngay cả hai đàn em Bang Thanh Long đứng sau lưng Tiểu Ngưu, trực tiếp lùi về phía sau một bước, chặn cửa lớn lại.
Nhìn thấy tay Tiểu Ngưu đưa vào trong ngực, một bộ dáng vẻ bất cứ lúc nào cũng có thể móc súng ra.
Hoàng Lão Tam vừa rồi còn đầy mặt tươi cười, nụ cười trên mặt trực tiếp trở nên cứng đờ.
“Ngưu, Ngưu Ca, cậu đây là muốn làm gì?” Giọng nói của Hoàng Lão Tam có chút khàn khàn.
Một luồng hơi lạnh thuận theo sống lưng hắn, trực tiếp lan tràn lên tới đỉnh đầu!
Danh hiệu Ngưu Ca của Bang Thanh Long, ở vùng này của bọn họ, đó thế nhưng là như sấm bên tai.
Trước mặt Lý Lãng, Tiểu Ngưu chính là một tiểu đầu mục.
Nhưng mà, trước mặt những người thường xuyên lăn lộn hắc đạo như bọn họ, Ngưu Ca là danh tiếng hiển hách đường đường chính chính, từng trận từng trận giết ra.
Ở hắc đạo, chỉ có tên gọi sai, không có biệt danh gọi sai.
Danh tiếng của Ngưu Ca, chính là dựa vào từng trận giết chóc mà xông ra.
Cho dù là Hoàng Lão Tam cái lão già lõi đời này, khi đối mặt với Tiểu Ngưu đầy mặt sát ý, cũng nhịn không được hai chân run rẩy, giọng nói đều đang run rẩy.
“Không làm gì cả, Nhị đương gia Bang Thanh Long tôi muốn mời ông đi gặp ngài ấy.”
“Hoàng ông chủ, ông đã dám đứng ra lập cột, muốn để Bang Thanh Long và Bang Dã Lang hòa hảo, như vậy, nghĩ đến ông cũng nhất định dám đi gặp Nhị đương gia Bang Thanh Long chúng tôi rồi đi?”
Mắt Tiểu Ngưu rơi vào trên người Hoàng Lão Tam, sau khi được Lý Lãng nhắc nhở, hắn bắt đầu nhìn thẳng vào lão già lõi đời này.
Trước kia trên đường, chỉ biết người này bối phận cao đến thái quá, nhưng mà túng muốn chết.
Cho nên, Tiểu Ngưu trước đó chỉ coi hắn là một tiền bối trên đường, sau khi được Lý Lãng nhắc nhở, Tiểu Ngưu bắt đầu lần đầu tiên nhìn thẳng vào Hoàng Lão Tam.
Người này mẹ nó nhìn qua thành thành thật thật, thực tế là một con hồ ly tinh già a!
Người này nhìn thì một bụng ý xấu, không cẩn thận, liền có khả năng bị hắn cắn một cái.
“Ngưu, Ngưu Ca, đã là Nhị đương gia Bang Thanh Long muốn gặp tôi, Hoàng Lão Tam tôi nhất định nên đi,” Hoàng Lão Tam cố ý phóng đại âm lượng, ánh mắt hắn có chút phiêu hốt, nhìn một chút ở mấy góc tối bí mật trong sòng bạc ngầm, sau đó mở miệng nói: “Nhưng mà, sòng bạc ngầm này của tôi còn đang mở đâu.”
“Tôi một ngày làm ăn này phải liên quan đến bao nhiêu tiền, nghĩ đến trong lòng lão đệ nhất định nắm chắc.”
“Hy vọng Ngưu Ca nể tình tôi trước đó chiêu đãi cậu, để tôi hôm khác đi gặp Nhị đương gia Bang Thanh Long, cậu xem được không?”
Ở trên hai chữ “chiêu đãi”, Hoàng Lão Tam cố ý phóng đại âm lượng.
Một giây sau, trong sòng bạc ngầm, bỗng nhiên xông ra mười mấy người, trong tay bọn họ cầm các loại vũ khí.
Dao phay gậy dài xẻng sắt, trực tiếp vây mấy người Tiểu Ngưu lại.
Những người này xuất hiện vô cùng bí mật.
Sòng bạc ngầm ở dưới đất, vốn dĩ chỉ có một con đường uốn lượn, thuận theo đi xuống, là có thể đi đến sòng bạc ngầm.
Ngoài ra, sòng bạc là một mặt bằng lớn khổng lồ.
Không có bất kỳ che chắn nào, có thể một cái liền nhìn qua.
Mà làm cho bọn người Tiểu Ngưu ngoài ý muốn chính là, rất nhiều mặt tường nhìn qua bằng phẳng, bỗng nhiên xuất hiện cửa ngầm.
Mười mấy tên côn đồ, chính là đi ra từ trong những cửa ngầm này.
Cũng chỉ trong nháy mắt, Tiểu Ngưu và hai thủ hạ Bang Thanh Long, trực tiếp bị thủ hạ của Hoàng Lão Tam vây lại.
Nhìn thấy trước mắt bỗng nhiên xuất hiện nhiều người như vậy, cho dù là Tiểu Ngưu, sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc.
Hắn không nghĩ tới, trong sòng bạc ngầm này, lại còn có ngăn bí mật!
Trước kia đã tới mấy lần, bọn họ lại không phát hiện!
Hoàng Lão Tam này, quả nhiên là một lão âm bức (kẻ nham hiểm)!
Hoàng Lão Tam này quả nhiên có vấn đề!
Nghĩ đến đây, trong mắt Tiểu Ngưu hiện lên một tia tàn nhẫn!
“Ngưu Ca? Ha ha ha, thức thời gọi cậu một tiếng Ngưu Ca, không thức thời, tôi hôm nay liền ăn thịt bò!”
Nhìn thấy thủ hạ xông tới, Hoàng Lão Tam cười.
“Mười mấy anh em này của tôi, đều là anh em tốt đi theo tôi lăn lộn xã hội mười mấy năm.”
“Bọn họ không lợi hại như Ngưu Ca cậu, nhưng mà, cũng đều là nhân vật từng thấy máu.”
“Mười mấy người đấu ba người, Ngưu Ca, cậu cảm thấy cậu còn có thể rời khỏi sòng bạc ngầm này của tôi sao?”
Hoàng Lão Tam vung tay lên, côn đồ hắn mang tới ùa lên, trực tiếp đánh ngã hai anh em sau lưng Tiểu Ngưu xuống đất.
Mà trong quá trình này, Tiểu Ngưu đứng tại chỗ, vẫn không nhúc nhích.
Tay hắn duỗi trong túi, phảng phất bắt được thứ gì đó.
Mà Hoàng Lão Tam nhìn thấy một màn này, trực tiếp cười đến ngửa tới ngửa lui!
“Tiểu Ngưu, cậu có thể đừng làm màu không?”
“Cậu sẽ không nói cho tôi biết, trong túi cậu có súng chứ?”
Hoàng Lão Tam cười đến không thở nổi.
“Cậu nếu nói cậu có một khẩu súng trường, tôi còn tin tưởng, nhưng mà, cậu nếu giả vờ cậu có một khẩu súng ngắn, vậy tôi là tuyệt đối không tin.”
Ở thời đại này, trong tay dân quân đều có súng dài.
Ở thời đại này, vũ khí vô cùng tràn lan.
Nhưng mà, quan phương quản khống đối với súng dài không nghiêm khắc như vậy, mà quản khống đối với súng ngắn vô cùng nghiêm khắc.
Bởi vì nếu cậu vác một khẩu súng dài, mọi người đều có thể nhìn thấy.
Mà nếu cậu giấu một khẩu súng ngắn, cái này liền vô cùng nguy hiểm rồi.
Bang Thanh Long đánh bao nhiêu trận ở vùng này, hắn căn bản chưa từng nghe nói người Bang Thanh Long có súng ngắn.
Ngay lúc Hoàng Lão Tam ôm bụng cười ha ha, trước mặt hắn bỗng nhiên tối sầm, ngay sau đó, một họng súng đen ngòm lạnh băng, lấp lóe ánh kim loại, trực tiếp đỉnh ở trên trán hắn.
Tiếng cười của Hoàng Lão Tam im bặt mà dừng, hắn đầy mặt khiếp sợ nhìn họng súng xuất hiện ở trước mặt mình!
Bởi vì họng súng này cách mũi mình thực sự quá gần, hắn thậm chí có thể ngửi thấy rõ ràng mùi dầu súng trên súng ngắn Hắc Tinh.
Loại cảm giác sát cơ lạnh lẽo nặng nề cùng tràn ngập uy hiếp kia, trực tiếp để lời nói phía sau của Hoàng Lão Tam biến mất không còn tăm tích.
“Sao thế? Hoàng ông chủ vì sao không cười nữa?” Tiểu Ngưu cười lạnh.
Lại dùng sức chọc họng súng lên đầu Hoàng Lão Tam một cái.
Hắn cái này vô cùng dùng sức, trực tiếp in một vòng tròn màu đen trên trán Hoàng Lão Tam.
“Hoàng ông chủ, ông cảm thấy là dao của thủ hạ ông nhanh, hay là súng trên tay tôi nhanh?”
Giọng nói của Tiểu Ngưu vang vọng trong sòng bạc ngầm.
Mãi cho đến lúc này, các con bạc trong sòng bạc ngầm mới ý thức được xảy ra chuyện gì.
Người Bang Thanh Long và Hoàng Lão Tam xảy ra xung đột rồi?!
Các con bạc thuần thục ngồi xổm xuống, trốn ở sau cái bàn, lẳng lặng quan sát sự thái, xem phía sau muốn phát triển như thế nào.
“Trước đó không phải Bang Thanh Long và Bang Dã Lang xảy ra xung đột, sao thế, người Bang Thanh Long bỗng nhiên tìm Hoàng Lão Tam gây phiền phức rồi?”
“Không rõ ràng!”
“Hoàng Lão Tam không phải truyền ra tin tức, muốn khuyên giải Bang Thanh Long và Bang Dã Lang, sao Bang Thanh Long bỗng nhiên muốn đối phó Hoàng Lão Tam?”
“Không biết a, sự tình trên đường biến hóa thực sự là quá nhanh, chúng ta thực sự là xem không hiểu a!”
“Ngưu Ca này thật sự là một người tàn nhẫn! Đại tướng xung phong số một của Bang Thanh Long!”
“Bị nhiều người vây quanh như vậy, hắn một chút cũng không sợ hãi!”
“Bang Thanh Long cũng là lợi hại, bọn họ lại thật sự có súng ngắn!”
“Thứ đồ chơi này thế nhưng là vũ khí quan phương trọng điểm đả kích!”
“Xem ra, Hoàng Lão Tam đây là xong đời rồi a!”
“Liền cái dạng túng này của hắn, còn muốn làm người trung gian của Bang Thanh Long và Bang Dã Lang?”
“Thật sự là cười rụng răng!”
Ngay lúc các con bạc trong sòng bạc bàn tán sôi nổi, Tiểu Ngưu không kiên nhẫn giơ súng lên, bắn một phát lên trần nhà!
“Đoàng!”
Một tiếng súng vang dội, bỗng nhiên vang lên trong sòng bạc ngầm!
Trong nháy mắt, tiếng súng liền truyền khắp cả sòng bạc!
Bởi vì quan hệ sòng bạc ngầm tương đối kín, tiếng súng không ngừng vang vọng trong sòng bạc ngầm.
Nụ cười ăn dưa trên mặt các con bạc lập tức đình trệ, mà lúc này, giọng nói của Tiểu Ngưu lần nữa vang lên, chỉ một chữ, một chữ vô cùng đơn giản.
“Cút!”
“Ai nếu muốn chết thì ở lại!”
Nghe thấy giọng nói của Tiểu Ngưu, con bạc vừa rồi còn xem náo nhiệt, lập tức giải tán như ong vỡ tổ!
Tất cả mọi người đều hận không thể dùng hết sức bú sữa, vừa lăn vừa bò chạy ra bên ngoài!
Nhìn thấy Tiểu Ngưu mặt xanh mét, trong tay còn cầm súng, ai không muốn sống nữa, dám đối đầu với hắn.
Cũng chỉ mấy phút đồng hồ, trong sòng bạc ngầm to lớn, lập tức trở nên trống rỗng.
Tất cả con bạc đều chạy sạch sẽ.
Ngay cả côn đồ Hoàng Lão Tam mang tới, cũng nhân cơ hội chạy sạch sẽ.
Hiện trường, cuối cùng, chỉ còn lại một mình Hoàng Lão Tam.
“Hoàng ông chủ, đây chính là anh em đi theo ông mười mấy năm, từng thấy máu?” Tiểu Ngưu trào phúng nói.
Nghe ra ý trào phúng trong lời nói của Tiểu Ngưu, sắc mặt Hoàng Lão Tam trở nên vừa xanh vừa tím, nửa ngày nói không ra lời.
Hắn tân tân khổ khổ nuôi côn đồ mười mấy năm, thật đến lúc gặp chuyện, toàn mẹ nó chạy rồi!
“Muốn giết cứ giết!”
“Đâu ra nói nhảm nhiều như vậy!”
“Đều là trên đường...”
Lời nói cứng rắn của Hoàng Lão Tam nói một nửa, khóe mắt liếc qua liền nhìn thấy, ngón tay Tiểu Ngưu trực tiếp đặt ở trên cò súng.
“Đừng!”
“Ngưu Ca!”
“Ngưu gia gia!”
“Cậu có lời gì nói thẳng, tôi nghe đây!”
Mắt thấy Tiểu Ngưu muốn làm thật, đầu gối Hoàng Lão Tam mềm nhũn, trực tiếp bịch một tiếng quỳ gối trước mặt Tiểu Ngưu.
Cũng không lo được mất mặt hay không mất mặt, Hoàng Lão Tam trực tiếp bắt đầu một phen nước mũi một phen nước mắt cầu xin tha thứ.
“Ngưu gia gia, trong nhà tôi còn có mẹ già tám mươi tuổi, xuống dưới, còn có con trai ba tuổi đâu.”
“Tôi một nhà già trẻ này đều dựa vào tôi sinh hoạt, tôi nếu chết rồi, bọn họ cũng liền chết rồi.”
“Cầu xin cậu, tha cái mạng chó của tôi đi!”
“Chỉ cần Ngưu gia gia nguyện ý tha cho tôi, tôi chuyện gì cũng đáp ứng cậu, đều nguyện ý nghe cậu!”
Nhìn thấy Hoàng Lão Tam một bộ dáng vẻ sợ vỡ mật, Tiểu Ngưu bĩu môi.
Hắn nhét súng ngắn vào trong ngực mình, một tay vươn ra, trực tiếp xách Hoàng Lão Tam đứng lên.
“Đi, đi theo tôi gặp Nhị đương gia!”
Tiểu Ngưu xách Hoàng Lão Tam, ra khỏi cửa sòng bạc ngầm.
Ngoài cửa sòng bạc ngầm, đã sớm chờ mười mấy anh em Bang Thanh Long.
Nhìn thấy Hoàng Lão Tam đi ra, trùm một cái bao tải lên đầu hắn xong, một viên gạch đánh ngất, trực tiếp gác lên xe đạp.
Hơn một tiếng đồng hồ sau, tiệm thuốc.
Một chậu nước lạnh băng dội lên đầu Hoàng Lão Tam, hắn rùng mình một cái, trực tiếp đứng lên.
“Ngưu gia gia tha mạng!”
“Ngưu gia gia tha mạng!”
“Chỉ cần cậu để tôi sống, tôi làm chuyện gì cũng được...”
Giọng nói của Hoàng Lão Tam càng ngày càng nhỏ, bởi vì, hắn phát hiện, người hắn vẫn luôn gọi là Ngưu gia gia, giờ phút này đang đứng ở bên cạnh hắn.
Mà ở ngay phía trên bọn họ, bày một cái ghế thái sư, mà trên đầu ghế thái sư, ngồi một người trẻ tuổi.
Người trẻ tuổi này tướng mạo anh tuấn, nhưng trên mặt mang theo một luồng sát khí lạnh lẽo.
Khiến Hoàng Lão Tam cảm thấy sợ hãi nhất là, trên mặt người trẻ tuổi luôn mang theo một luồng ý cười như có như không.
Chính là nụ cười này, để trong lòng Hoàng Lão Tam lộp bộp một tiếng.
Không biết vì sao, đối mặt với người trẻ tuổi này, trong lòng hắn dâng lên một trận sợ hãi nồng đậm.
Hắn có chút nhìn không thấu đối phương.
Tương phản chính là, tâm tư của mình, dường như hoàn toàn ở trong sự nắm giữ của đối phương.
Sau lưng ghế thái sư, bày một tấm biển lớn màu gỗ cổ, bên trên viết bốn chữ lớn.
“Thay trời hành đạo.”
Thì ở hai bên thanh niên, thì đứng hai ba mươi đại hán bưu hãn.
Bọn họ chỉnh chỉnh tề tề đứng ở hai bên thanh niên, ném một ánh mắt hung tợn về phía Hoàng Lão Tam vừa mới tỉnh lại.
Ánh mắt những đại hán bưu hãn này vô cùng tàn nhẫn, giống như từng con mãnh hổ, phảng phất một giây sau, sẽ xông tới xé nát hắn.
Nhìn thấy một màn này, trong lòng Hoàng Lão Tam vô cùng đắng chát.
Hắn tung hoành giang hồ mấy chục năm, tự nhiên biết người như thế nào, mới là người tàn nhẫn chân chính.
Người trước kia đi theo hắn, chỉ là một số người tầm thường, ăn no chờ chết.
Mà bây giờ, đứng ở trước mặt mình hai ba mươi người này, mới là người tàn nhẫn ngày ngày liếm máu trên lưỡi dao, hung hãn bạo ngược.
Những thủ hạ kia của hắn, không so được với một ngón tay út của những người này.
Có thể sai khiến nhiều người tàn nhẫn như vậy, lại có thể ngồi ở trên ghế thái sư, chỉ có một người.
Nhị đương gia Bang Thanh Long, Lý Lãng.
“Gặp qua Nhị đương gia Bang Thanh Long, tiểu nhân Hoàng Lão Tam.”
Hoàng Lão Tam thẳng lưng, đứng ở trước mặt Lý Lãng, lập tức làm một cái chắp tay thi lễ.
“Không biết Nhị đương gia gọi tôi tới, rốt cuộc có chuyện gì muốn nói?”
Tròng mắt Hoàng Lão Tam quay tít.
Đã là cái mạng nhỏ của hắn còn, liền nói rõ, Lý Lãng cũng không có ý nghĩ muốn mạng hắn.
Nếu Lý Lãng thật sự muốn hắn chết, đoán chừng lúc này, hắn đã sớm ngủ say ngàn thu ở cái sông xó xỉnh nào đó rồi.
Đương nhiên, còn có một loại khả năng, chính là Lý Lãng căn bản không biết bí mật của hắn.
Ngay lúc Hoàng Lão Tam ôm tâm lý may mắn, bên tai bỗng nhiên truyền đến giọng nói bình tĩnh của Lý Lãng, “Hoàng Lão Tam, Đại đương gia Bang Dã Lang cho ông bao nhiêu chỗ tốt, để ông đáp ứng liên hợp với hắn, cùng nhau đối phó Bang Thanh Long chúng tôi?”
Bỗng nhiên nghe thấy giọng nói của Lý Lãng, hai chân Hoàng Lão Tam mềm nhũn, thiếu chút nữa đặt mông ngồi dưới đất!
Hắn kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía Lý Lãng, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc!
Hắn và Đại đương gia Bang Dã Lang lúc bí mật thương lượng, hiện trường cũng không có người thứ hai!
Lý Lãng này làm sao biết được?
Thật gặp quỷ rồi!
Đại não Hoàng Lão Tam xoay chuyển cực nhanh.
Bọn họ lúc thương lượng, ngoại trừ hai vị đương gia Bang Dã Lang, lại không có người ngoài khác a.
Lý Lãng này làm sao biết được?
Hắn thật sự thần rồi?!