TẬP 3: ĐÚNG VẬY... CỰ LONG XUẤT HIỆN
MỞ ĐẦU
Một ngày thật hiếm có trong mùa mưa thế này.
Sakamaki Izayoi nằm trên bờ sông tận hưởng bầu không khí đầu hạ, ngầng đầu lên nhìn mặt trời, rồi bất chợt lẩm bẩm.
“Ô! Có một chấm đen kìa. Vậy ra thuyết mặt trời đang dần tiến vào kỉ băng hà là thật sao?”
So sánh với cái lạnh, một người có triết lí [Trời cao không tạo ra ai mạnh hơn ta] như cậu lại muốn hiệu ứng nhà kính mở rộng thì hơn.
Giờ đã không còn nghĩa vụ phải đi học nữa, cậu nằm bên bờ sông chán nản nghĩ ngợi giết thời gian, đồng thời cũng tự hỏi liệu có nên mặc bộ đồng phục nữa không. Nhưng người khác mà nhìn vào thì đây đúng là một hành động mất mặt. Nếu có người quen thấy cậu lúc này, nhất định sẽ lén lôi cậu ra làm trò cười sau lưng cho xem.
“Có chuyện gì vui không đây chứ…”
Cậu tháo chiếc tai nghe xuống, rồi âm thanh của một đám côn đồ từ phía bên kia bờ sông rơi vào tai cậu. Bọn chúng đều mặc những chiếc áo khoác dài tự chế trên lưng có in biểu tượng, coi bộ đầy vẻ khí thế. Và ở giữa là một cậu bé đang bị chúng đánh hội đồng, khóc lóc bị bắt quỳ xuống xin lỗi.
“Ê nhìn kìa! Thằng này nó khóc thật bọn mày ơi! Tởm thật, hay quăng nó xuống sông cho nó rửa mặt nhân tiện tắm luôn chứ nhể?”
“Muốn tắm thì cứ cho thằng này cởi hết quần áo ra thôi! Trói cả hai tay hai chân lại luôn cho thú!”
“Ư…!”
Cậu bé đang run rẩy kia cuộn tròn người lại như con lật đật. Sakamaki Izayoi từ tốn ngồi dậy, cất tiếng với mấy chục tên côn đồ đang tiếp tục lại trò đánh đạp hành hạ kia.
“…A~ chán quá đi~ chán đến chết mất! Nếu như cái chán này mà bán được chắc mình cũng đủ kiếm được một món lớn rồi. Ê mấy tên đầu đất kia, nếu như mấy người có thể giúp thằng này giải trì một chút thì thằng này sẽ trả công bằng một kì nghỉ dài hạn tại bệnh viện, được chứ!”
“Cởi nhanh lên! Sau đó nhảy ngay và luôn xuống sông cho tao!”
“Không trói hết thì cũng trói hai tay đi! Còn chân là không lo chết đuối được rồi!”
“Cứu với… cứu với… cứu tôi với…!”
Không ai phản ứng lại với những lời của Sakamaki Izayoi, chuyện này cũng là tất nhiên thôi.
Cậu không hề hét lớn, chỉ nói với âm lượng bình thường của mình.
Vậy nên những lời vừa rồi của Sakamaki Izayoi tất nhiên không thể tới được tai đám người kia mà cuốn theo chiều gió. Còn về phía cậu bé bị lũ côn đồ đánh hội đồng kia, mặt mũi cậu lúc này tràn đầy nước mắt và bùn đất, trông thật là tội nghiệp.
“……”
Izayoi im lặng đứng dậy.
Cậu trước tiên nhặt lên vài ba hòn đá vừa phải trên bờ sông, sau đó, cậu hét lên và ném chúng đi.
“Anh mày nói là cho anh mày tham gia với nghe chưa hả ả ả ả!!!”
Toàn bộ bờ sông bên kia nổ tung. Đây hoàn toàn không phải phóng đại gì, cũng không cần chính lại.
Đúng như những gì đã nói, hòn đá lao đi với tốc độ kinh dị sánh ngang tốc độ vũ trũ cấp 3, lao đi theo một tiếng sấm rền mà cuốn lên một đám mây bụi mù mịt, đem cả đám côn đồ, cậu bé lẫn bờ sông đều thổi bay đi.
“Oa a a a!”
“Đó… đó là Sakamaki Izayoi! Mọi người chạy mau!”
“Cứu… cứu với---“
“Này này! Anh mày đáp tiếp đây.”
Trong lúc cười thật sảng khoái, Izayoi tiếp tục ném, mỗi lần một hòn đá được đáp ra là thêm một vụ nổ. Cảnh tượng giống hệt máy bay oanh tạc vậy. Trạm chán phải một kẻ có sức mạnh không thể kháng cự thế này, cả đám côn đồ lẫn cậu bé bị bắt nạt đều khiếp sợ chạy thục mạng.
Nhưng cũng cần nói rõ thế này để tránh hiểu nhầm, Sakamaki Izayoi ném đá như vậy không phải để giúp cậu bé kia.
Bởi vì một trong những tôn chỉ của cậu là [Nghiền nát kẻ mạnh, dẫm luôn kẻ yếu].
“Ha ha! Tội nghiệp quá! Thật nhục nhã mà! Hóa ra cũng chỉ là thùng rỗng kêu to thôi hả!?”
Sakamaki Izayoi ôm bụng cười thật to trong khi mấy người kia sợ chết khiếp chạy trốn.
Cậu cười nhiều tới mức ngất ngưởng cả người, chân cũng giẫm liên tục xuống đất.
Xung quanh chỉ còn lại tiếng cười của cậu, không còn một ai khác. Khi cậu dừng lại, sự im lặng ngay lập tức bao trùm lên nơi đây.
“…Chánnnnn.”
Izayoi như thể trút ra cảm xúc thật trong lòng mình mà nói.
Mặc dù phản ứng của đám côn đồ và cả cậu bé bị bắt nạt rất nực cười, nhưng cậu không hề thấy vui.
Mặc dù cậu cười nghiêng cười ngả nhưng đó chỉ là giả vờ mà thôi, thậm chí còn không đủ để cho cậu tạm giết thời gian nữa.
“…Hửm?”
Vù vù~. Ngay lúc cậu bắt đầu bước đi, một cơn gió mạnh thổi tới. Theo đó, một lá thư lơ lửng trong gió bay vào túi Izayoi bằng một quĩ đạo vô cùng trái tự nhiên.
“…Cái gì thế nhỉ?”
Sakamaki Izayoi cầm lên lá thư vừa bay theo quỹ đạo kì lạ kia.
Bên trên lá thư chỉ có một hàng chữ nắn nót:
[Gửi tới ngài Sakamaki Izayoi]
“…?”
Sakamaki Izayoi nhìn một vòng xung quanh, nhưng không có sự hiện hữu của bất kì người nào.
“…Hơ, chẳng lẽ lại có bậc thầy đưa thư nào tới đây sao?”
Cậu mỉm cười, đưa tay về phía lớp dán của lá thư.
Chợt đúng lúc đó, nhạc chuông điện thoại vang lên từ trong túi. Vậy là Izayoi nhét lại lá thư vào trong túi mình, nhấn nút nghe trên điện thoại. Từ trong đó phát ra giọng nói của một cô bé đầy vẻ hào hứng:
“Yaho~ Anh Iza! Anh lại trốn học đấy hả? Trường học gọi đến cho trại trẻ Canaria rồi ấy, bảo là các giáo viên đang tức giận lắm rồi.”
“Vậy sao? Anh xin lỗi. Cơ mà lần sau nếu cần gọi thì cứ đuổi học anh luôn đi cho lành.”
“Như vậy không sao chứ?”
“Ừm. Canaria mất rồi, anh cũng không còn nghĩa vụ học hết cấp ba làm gì.”
“…Vậy sao. Xem nào, đúng là không còn cách nào khác thật. Khi trước anh Iza chịu đi học đúng là không ai tin luôn đấy, nhưng mà việc này quả không hợp với anh tí nào.”
“Chuẩn rồi đó~” Izayoi cười đáp lại.
“A, đúng rồi, có một luật sư mặc bộ đồ đen trông rất kì lạ tới trại trẻ Canaria, ông ta nói muốn đưa cho anh Iza di thư của cô Canaria.”
“Di thư? Của Canaria?”
Izayoi cau mày lại, cậu thấy thật kì lạ. Cậu đã luôn bên cạnh Canaria lúc cô qua đời vậy mà cậu cũng chưa từng nghe qua về chuyện này.
“Em cũng thấy có gì đó không đúng, nhưng trên đó đúng thật là có chữ kí của cô Canaria! Và ông luật sư đó cũng nhất quyết phải tận tay trao cho anh lá thư mới được, vậy nên anh Iza quay lại trại trẻ nhé? Với cả Homura cũng quan tâm về vụ chiếc tai nghe lắm.”
“Được rồi~… Khi nào có hứng anh sẽ ghé qua. Nhân tiện nhắn với Homura giùm anh là tai nghe tốt lắm nhé.”
Pi! Cuộc gọi kết thúc.
Izayoi ngáp lớn một cái mà duỗi người ra, chán nản nhìn lên bầu trời xanh.
---Vậy là từ mai thế giới này đã bắt đầu tuần lễ vàng rồi. Dù không có dự tính đi chơi gì, với cả vốn cậu cũng không cần tới trường nữa kia mà… Nhưng cậu vẫn cảm thấy có chút lâng lâng, đây hẳn là thói quen của người Nhật đi?
Thế giới hòa bình, cuộc sống khắp nơi đều hạnh phúc.
Không muốn bị quãng thời gian chán chết này tiêu diệt mình, hôm nay cậu tiếp tục đi tìm cảm xúc thôi---
CHƯƠNG 1
---[Tận cùng thế giới]. Phụ cận thác nước Tritonis.
Bõm bõm! Nước hất tung tóe trong lúc Izayoi bò lên bờ sông, trong tay cậu cầm một chùm nụ nhỏ màu vàng.
Cậu nhặt lên chiếc tai nghe và chiếc áo đồng phục cậu cởi ra trước khi xuống sông, thoải mái mà mặc nó vào. Sau đó Izayoi dùng tay hất đi một lần nước bám trên tóc mình, rồi liền lên tiếng hỏi Kuro Usagi đang ngồi cạnh bờ sông:
“Kuro Usagi, có chắc đây là nụ hoa Thủy tiên không vậy?”
“Yes! Chắc chắn không sai được.”
Kuro Usagi chỉ ngón trỏ lên trên một cách vô cùng đáng yêu mà trả lời. Izayoi gật đầu đáp lại.
“Vậy sao? Coi bộ nhằm vào khu vực um tùm nhất cạnh bờ sông là quyết định đúng đắn rồi. Giờ chỉ cần làm cho thứ này nở là xong… Nhưng Game này thực sự có cách hoàn thành đấy chứ?”
Thật hiếm khi thấy Izayoi trông khó khăn thế này, cậu ngồi trên tảng đá lớn, tay hất nhẹ chùm nụ lên trên đầu.
Những gì cậu vừa nói tới chính là Gift Game hiện tại cậu đang tham dự.
Lấy ra từ túi áo khoác đồng phục một tấm da dê, tấm “Geass Roll” viết:
『Gift Game: [Những bông hoa trên mặt hồ]
Người tham gia: Sakamaki Izayoi từ [No Name]
Host: [Chủ nhân thác Tritonis] Shirayuki hime
Điều kiện hoàn thành: Thu thập nụ hoa Thủy tiên và làm chúng nở.
Điều kiện thất bại: Người chơi không thể hoàn thành yêu cầu trước khi buổi trưa đến.
Người chơi không còn khả năng hoàn thành thử thách.
Sân khấu:
Quy tắc cho người tham dự: Người chơi không thể rời khỏi phạm vi bán kính 1 Km xung quanh thác nước Tritonis.
Quy tắc cho Host: Host phải đảm bảo trong khu vực tổ chức có hoa Thủy tiên mọc.
Tuyên thệ: Tuân theo những điều kể trên dưới danh dự và Lá cờ, [No Name] tham gia Gift Game
Dấu ấn [Chủ nhân thác Tritonis]』
Trong lúc lướt qua nội dung của [Geass Roll], Izayoi nghiêng đầu một lần nữa.
“Yêu cầu phải làm cho nụ hoa Thủy tiên nở… sao? Nhưng đây là loài thực vật chỉ có ở Khu vườn nhỏ, tri thức của tôi đúng thật là thiếu về nó.”
“Đúng vậy thật… Kuro Usagi là trọng tài trong Game này, vậy nên không thể nói gì cho Izayoi san được… Nhưng Kuro Usagi có thể bảo đảm Game này được tạo ra tuân theo quy định. Vì vậy mọi việc còn lại trông chờ vào Izayoi-san thôi”
Izayoi bơ đi lời cổ vũ “Cố lên!” của Kuro Usagi mà lại hất tóc một lần nữa, sau đó cậu nằm xuống tảng đá trên bờ sông.
Chiếc áo khoác đồng phục sau khi cậu nằm xuống thì đã dần dính tới nước từ chiếc áo bên trong khiến cho Izayoi cảm thấy khó chịu đến khó tả. Đến nỗi Izayoi thà tiếp tục ngâm mình dưới sông còn sướng hơn.
Bên cạnh đó, hôm nay trời nắng rất đẹp, quá hoàn hảo cho một chuyến đi bơi.
Hiện tại tuy dòng sông chảy có hơi mạnh, nhưng bơi xuôi dòng sẽ rất vui cho mà coi.
Tại khúc sông có tốc độ chảy khá chậm, hình thành một bai lầy mọc lên hoa Thủy tiên kia, Izayoi đã để ý thấy rất nhiều loài động vật và thực vật mà cậu chưa từng biết đến, khích lên tình tò mò của cậu. Nếu hiện tại không phải đang tham gia Game, thì được dành cả ngày lắng nghe tiếng nước chảy trong khi tìm hiểu sinh vật bên sông hẳn rất thư giãn.
(…Nếu mà giờ tiểu thư và Kasukabe thấy mình họ chắc chắn sẽ nói “Chào ông cụ non” mất.)
Tiếp tục ngẩng đầu lên nhìn trời, Izayoi phát ra một tiếng cười khô khốc. Trong mắt người khác, đây có thể là thú vui của những người có tuổi nhưng Izayoi không thấy như vậy.
Được khám phá những thứ chưa biết cho dù đó có là lĩnh vực nào luôn thật thú vị.
Có thể trải nghiệm những thứ chưa từng gặp qua trước đó, điều này không phải vô cùng kích thích sao?
Izayoi luôn cho rằng những người không cảm nhận được hai điều này mới là những cô bác đã có tuổi.
Nhưng hiện tại, tất cả sự tò mò của cậu tập trung hoàn toàn vào những nụ hoa vàng nhạt trên tay cậu.
(Khi trước theo lời Ochibi sama thì loài hoa này có thể thanh lọc nguồn nước, bên trong thành thị cũng có thể thấy được, luôn nở tại nhưng nơi có dòng chảy như các tuyến đường thủy hoặc vòi phun nước. Từ điểm này có thể đoán được nơi nó mọc là ở bờ sông, tuy nhiên…)
Suy nghĩ của cậu chợt dừng lại.
---Gift Game là trò chơi của Thần và Ma, khả năng của người tham dự chưa bao giờ được xét đến trong đó. Huống chi, Gift Game vốn là cụ thể hóa từ [Các lọa Thử thách Tu La Thần Phật ban cho cả loài người]. Cũng tức là, một khi khả năng hay kiến thức của người tham dự không đủ, đơn giản đó là họ rèn luyện chưa đủ mà thôi.
Vì những lí do trên, hoàn toàn hợp lệ khi sử dụng loài cây chỉ có tại Khu vườn nhỏ để thử thách một người đến từ thế giới khác như Sakamki Izayoi. Ngay cả cậu cũng hiểu như vậy mà đưa ra được kết luận về kiến thức còn thiếu của mình.
(Nhưng mà bảo mình [làm cho hoa nở] sao… Cho dù các điều kiện đều không có kẽ hở gì nhưng trong thời gian ngắn như vậy, đây vốn là một việc bất khả thi mà.)
Đúng vậy, đây mới là vấn đề.
Điều kiện chiến thắng là [làm nụ hoa Thủy tiên nở], nhưng trong Game cũng có giới hạn thời gian. Cũng tức là. Game này yêu cầu Izayoi phải khiến cho nụ hoa nở trong khoảng thời gian giới hạn.
Tuy rằng khác nhau về cấu tạo, cũng còn có yếu tố điều kiện và thời tiết tác động tới, nhưng hầu hết loài hoa nào cũng cần ít nhất ba tới bốn tiếng đồng hồ để nở, vậy mà tổng thời gian cho thử thách này chỉ có một giờ, đáng ra không thể có cách khiến cho nụ hoa nở được.
(Như vậy Game phải là chế tại sai luật mới đúng chứ, nhưng Kuro Usagi đã cam đoan rằng không có vấn đề gì… Có nghĩa rằng, hẳn phải có một cách đặc biệt nào đó để làm hoa nở sao?)
Nhưng nếu như loài hoa này cần phải dùng tới một cách thức nào đó của riêng mình nó thì Izayoi coi bộ không có đủ kiến thức trụ cột để hoàn thành Game này rồi.
Được rồi, giờ thì mình nên làm gì đây? Izayoi tiếp tục ngắm bầu trời, cố động não.
Kuro Usagi nhảy tới, từ trên nhìn xuống Izayoi, lên tiếng hỏi:
“Cậu định làm sao đây? Izayoi san chuẩn bị bỏ cuộc rồi sao?”
“Đừng có mà ngốc như vậy, nếu đầu hàng tại đây cũng tức là chấp nhận thất bại trước tiểu thư và Kasukabe. Chắc chắn không bao giờ tên này chịu thế đâu.”
Izayoi hừ giọng, phủ nhận ngay lập tức.
“Phải ha, làm gì có chuyện đó~“ Kuro Usagi cười gượng.
Nói ra thì, tại sao Izayoi tham gia Gift Game này?
Để biết được lí do, chúng ta sẽ quay lại vài ngày trước.
*
Một tháng sau cuộc đối đầu với [Ma vương Cái chết đen].
Izayoi và mọi người tập hợp bên trong phòng họp bàn bạc hướng đi trong tương lai.
Một chiếc bàn dài được kê giữa căn phòng, mọi người ngồi xuống theo thứ tự Jin Russel, Sakamaki Izayoi, Kudou Asuka, Kasukabe You, Kuro Usagi, Leticia trong đồng phục hầu gái cùng cô bé cáo Lily đại diện cho nhóm trẻ em. Phân chia chỗ ngồi thứ tự theo vai vế như vậy vốn là quy tắc của [No Name]
Vị trí ngồi ngay bên cạnh lãnh đạo thuộc về Izayoi cũng là vì chính cậu đã lập ra hàng loạt chiến công, ví dụ như đảm bảo nguồn nước và cứu lại đồng đội cũ. Ngồi cạnh Izayoi là Kudou Asuka, mặc dù có vẻ không hài lòng cho lắm nhưng cô không phản đối gì.
Còn vị thủ lĩnh của chúng ta, người đại diện cho Community, Jin lại ngồi ở ghế chủ tọa với vẻ căng thẳng thấy rõ.
Thấy biểu hiện của Jin, Izayoi cười một tiếng rồi trêu chọc cậu.
“Có chuyện gì vậy? Chỗ cậu đang ngồi còn cao hơn hẳn tôi đó, sao trông cậu ngồi có vẻ thiếu thoải mái vậy?”
“V… vì đây là ghế của thủ lĩnh, tất nhiên phải căng thẳng rồi!”
Tay Jin nắm lấy chiếc áo choàng của cậu mà phản bác. Nhưng đó cũng không phải toàn bộ lí do.
Theo như thường thức tại Khu vườn nhỏ, một người ngồi ở ghế chủ tọa trong một Community, trước hết phải [Đủ khả năng tham gia thử thách cho Community]. Ngoài ra, người đó cũng cần có cống hiến, sự hi sinh và cả sức ảnh hưởng.
Jin hiện vẫn chưa có được chiến công gì, hết sức tự nhiên khi cậu cảm thấy tự ti trước mọi người.
Trong lúc Jin nói không hết lí do như vậy, Izayoi trùng vai xuống với vẻ vô cùng thiếu kiên nhẫn.
“Nghe này, Ochibi sama, tôi đã nói rất nhiều lần rồi, hiện tại cậu đã là thủ lĩnh của [No Name], cũng đừng quên rằng tên cậu giờ chính là biểu tượng cho chúng ta. Mọi chiến thắng của chúng ta sẽ được người khác biết tới dưới cái tên của cậu. Nếu giờ cậu không ngồi trên chiếc ghế này thì biết làm sao đây.”
“Yes! Đúng như những gì Izayoi san đã nói! Thực ra thì, mọi thư mời Gift Game trong tháng này đều là đề tên của Jin dono đấy!”
Ta Đa! Kuro Usagi lấy ra ba lá thư vẫn còn niêm phong sáp với biểu tượng của các Community khác nhau khoe mọi người. Thật bất ngờ, hai trong số chúng không phải thư thông thường gửi cho người tham dự, mà là thư mời dành cho khách quý. Một Community vô danh không có Lá cờ mà được đối xử như vậy thật sự là không thể tin được.
Kuro Usagi nhìn thật hạnh phúc khi cô mỉm cười, cẩn thận ôm ba lá thư mời vào trong lòng mình.
“Ba năm rồi… cuối cùng Community của chúng ta đã bắt đầu nhận được thư mời, tất cả đều đề tên người nhận là Jin dono! Thế nên cậu phải ngẩng thật cao đầu ngồi trên ghế chủ tọa đi!”
Kuro Usagi hô lớn, hào hứng hơn hẳn mọi khi.
Nhưng dường như Jin còn thấy chán nản hơn nữa, cậu cúi đầu xuống.
“Nhưng mà, những thứ đó---“
---Không phải công sức của tôi.
Jin trước khi nói ra những lời này đã bị Asuka cắt đứt với vẻ vội vã.
“Rồi rồi, thế tại sao lại gọi mọi người tập trung vào hôm nay? Để bàn về mấy lá thư mời vừa rồi sao?”
“Đ… đúng vậy, đó là một trong những vấn đề bàn tới. Nhưng trước khi bàn về mấy lá thư mời, tôi muốn báo cho mọi người tình hình hiện tại của Community chúng ta, vậy nên mới tổ chức cuộc họp này… Lily, Kuro Usagi, nhờ hai người báo cáo đó.”
“Đã rõ.”
“Ư… ưm, em sẽ cố gắng hết sức.”
Jin bỏ đi biểu hiện ủ rũ chán nản, dùng ánh mắt ra chỉ thị cho Kuro Usagi và Lily ngồi ở ghế cuối cùng.
Chỉnh lại chiếc tạp dề Nhật Bản của mình, Lily đứng thật nghiêm lúc cô bắt đầu đọc báo cáo.
“Ư ừm… Xét trên tình hình tài chính hiện tại thì chúng ta hiện không có vấn đề gì. Em dự đoán, nếu như chúng ta duy trì sinh hoạt ở mức thấp nhất thì trong vòng một năm tới cũng không sao.”
“A? Vấn đề được giải quyết nhanh thế sao?”
“Cũng vì [Ma vương cái chết đen] mà anh Izayoi và mọi người đánh bại một tháng trước đã được xác định là Ma vương cấp năm chữ số sau khi thẩm tra. Thêm nữa, lần đó chính [Floor Master] đã ủy thác chúng ta, thế nên phần thưởng cũng tăng lên theo tương ứng. Chính Shiroyasha sama đã báo cho chúng ta rồi. Vậy nên trong một thời gian sắp tới chúng ta sẽ được ăn no căng luôn.”
Lily tươi cười thông báo, hai đuôi cô bé vung vẩy liên hồi.
Leticia ngồi bên cạnh nhíu mày, nhẹ giọng nhắc nhở:
“Lily, không nên nói năng thoải mái như vậy.”
“Ư…ơ, em xin lỗi!”
Nhận ra mình đã quá bất cẩn, Lily cúi đầu xuống tỏ ý hối lỗi, hai chiếc tai cáo xinh xắn đỏ hết cả lên, trong khi hai chiếc đuôi nhọn hoắt thì bối rối mà quay nhanh hơn nữa.
You cười khổ một cái, thúc giục Lily tiếp tục.
“Cấp năm chữ số sao? Vậy bọn họ là một Cmmunity không có căn cứ địa?”
“Ừm. Bình thường thì một Community chỉ có ba thành viên rất hiếm khi được xác định là cấp năm chữ số, nhưng chuyện lần này là xét tới thân phận Thần của Ma vương cái chết đen, và cả độ khó của Game nữa.”
Lần đầu tiên nghe thấy những tiêu chuẩn ăn bản của Khu vườn nhỏ, đôi mắt Izayoi hiện lên đầy vẻ hứng thú.
“Độ khó của Gift Game cũng có liên hệ tới cấp bậc sao?”
“Yes! Gift Game cơ bản là những thử thách được tạo ra để Thần Phật ban tặng Gift. Bên trong thế giới Khu vườn nhỏ, những thử thách đơn giản hóa theo cách đó cũng được gọi là Gift Game, và độ khó của Game thì trực tiếp thể hiện cấp độ của chính Host.”
Ừm. Izayoi gật đầu lúc lắng nghe lời giải thích của Kuro Usagi.
---Tại Khu vườn nhỏ, cấp bậc của một Community sẽ không tăng chỉ vì có được một vài thành viên mạnh mẽ.
Ngoại trừ tầng bảy chữ số vốn là thấp nhất, mỗi tầng bên trên đều có điều kiện của riêng mình.
“Muốn tăng lên cấp bậc Community có rất nhiều cách, một số ví dụ đơn giản thế này---
[Muốn lên tới cổng ngoài cấp sáu chữ số, phải hoàn thành thử thách do Floor Master đặt ra]
[Muốn lên tới cổng ngoài cấp năm chữ số, phải quy phục được ba cổng ngoài cấp sáu chữ số, bên trên những cổng ngoài đó có treo lên Lá cờ của mình, đồng thời phải tổ chức được Gift Game cho phép 100 Community trở lên tham dự]
…Ừm, cơ bản là như vậy.”
Cổng ngoài cấp sáu chữ số trở xuống yêu cầu đủ khả năng tham gia Gift Game.
Cổng ngoài cấp năm chữ só thì yêu cầu Community đủ khả năng làm Host.
Điều đó cũng chỉ ra rằng--- [Quyền chủ Game] Ma vương cấp năm chữ số sử dụng sẽ khác xa cả về quy mô lẫn sức mạnh so với Ma vương cấp sáu chữ số.
Kuro Usagi giơ ngón tay lên, khuôn mặt lộ vẻ nghiêm túc hiếm thấy mà nói tiếp:
“Sức mạnh khác biệt giữa Ma vương cấp sáu chữ số và Ma vương cấp năm chữ số như trời với đất vậy. Nếu đối mặt với một Ma vương cấp sáu chữ số, chỉ cần có các thành viên mạnh mẽ hoặc tổ chức đủ thực lực là đã có thể đánh bại được. Nhưng khi đối mặt với một Ma vương cấp năm chữ số trở lên, mọi chuyện không bao giờ đơn giản như vậy. Ma vương cấp năm chữ số trở lên vốn đa phần đều là [Host], cũng là những tồn tại mạnh mẽ được mọi người công nhận. Thử nghĩ tới [Ma vương Cái chết đen] mà xem, đó chỉ là một Ma vương mới xuất hiện vậy mà Gift Game cũng đã là một thử thách hung hiểm phong ấn được cả Tinh Linh mặt trời…”
Kuro Usagi hoàn thành việc giải thích, Izayoi cũng trở nên nghiêm túc khác hoàn toàn lúc bình thường, tán thành với ý của cô.
“Đúng thật… Nếu như Pest là một Ma vương cáo già thì nước đi sử dụng quyền trọng tài làm gián đoạn Game của chúng ta có khi lại thành nước cờ ngu hông chừng. Nếu đúng thật cô ta đã dự kiến được Kuro Usagi sẽ sử dụng quyền trọng tài, điều đó quả thật rất đáng khen… Nhưng mà cách cô ta đàm phán thì tệ vô cùng.”
Izayoi hừ một tiếng rồi bắt đầu cười.
Lily ngẩng đầu lên, cô bé hướng cuộc họp về đúng chủ đề.
“Cũng… cũng nhờ mọi người đánh bại Ma vương cấp năm chữ số mà chúng ta đạt được chiến công vượt qua cả ủy thác, vậy nên Izayoi sama và mọi người sẽ nhận thêm được Gift nữa bên cạnh tiền thưởng.”
“Ồ? Vậy sao?”
“Yes! Chúng ta sẽ được báo chi tiết sau, vì vậy mọi người hãy cùng mong chờ đến lúc đó!”
Ô~? Izayoi đáp lại thể hiện rõ sự thích thú, You và Asuka cũng là như vậy.
Mặc dù vẫn chưa biết Gift mới là gì, nhưng mà đây là phần thưởng khi đánh bại một Ma vương, hẳn phải là một thứ “thú vị” cho mà xem. Jin cũng gật đầu trong vui mừng, thúc giục Lily tiếp tục báo cáo nốt.
“Ừm, Lily, báo cáo về công việc hồi phục nông trại đi.”
Ngay lúc Jin hỏi tới chuyện này.
Khuôn mặt Lily sáng ngời, cô bé bắt đầu báo cáo với vẻ hào hứng khác hẳn lúc trước:
“Vâ …vâng! Nhờ vào nỗ lực hàng ngày của Deen và Melun, khoảng một phần bốn nông trại chúng ta giờ đã được tái thiết lại và có thể tiến hành trồng trọt! Như vậy là đã đủ cung cấp lương thực cho Community chúng ta rồi! Mặc dù chúng ta cần thêm một ít thời gian để thu dọn, nhưng nếu chúng ta tiến hành trồng từ các loại rau, củ và cây ăn quả, em nghĩ chúng ta có thể thu hoạch trong vài tháng tới.”
Hai tai Lily vểnh lên trong vui sướng, hẳn cô bé cũng không thể ngờ khu đất tàn tã đó lại có thể tái thiết được chỉ trong gần một tháng.
Thấy biểu hiện hạnh phúc của Lily, Asuku hất mái tóc mình ra sau một cách kiêu hãnh.
“Chắc chắn rồi, Deen và Melun đã làm việc không ngừng nghỉ, vậy nên chuyện tái thiết được như vậy là quá bình thường.”
Fufufu~ Asuka tự hào mà cười.
---Melun và Deen mà hai người nói tới là những đồng đội Asuka mới kết giao ước.
Melun là tinh linh đất tí hon đội chiếc mũ phù thủy sở hữu linh cách khai phá đất đai.
Còn Deen là bộ giáp tự động chế tạo từ Thần trân thiết.
Lí do vị trí ngồi của Asuka bên cạnh Izayoi là vì chính cô cũng có đóng góp rất lớn trong việc tái thiết đất trồng.
Dù rằng nguồn nước được cung cấp từ Gift do Izayoi giành được, tuy nhiên cũng nhờ có Asuka mà họ mới có được Gift của tinh linh đất vốn là không thể thiếu trong vệc tái thiết đất, đồng thời có được sức mạnh to lớn của Deen.
“Deen đã làm việc vô cùng chăm chỉ. Không kể ngày đêm, ngoại trừ lúc cùng Asuka tham gia Game bên ngoài thì cậu ấy luôn ở nông trường…! Và cả Melun nữa, cô ấy không ngừng nghỉ lọc tách những phế liệu lẫn trong đất, việc này giúp ích rất nhiều.”
“Fufu, mọi người vui là được rồi.”
“Thế này thì còn không phải bóc lột sức lao động sao chứ.”
Asuka đang vui vẻ mỉm cười thì Izayoi trêu cô.
Ngay trước khi bầu không khí đậm mùi súng đạn, Kuro Usagi vội vàng tiếp tục cuộc họp.
“Chúng ta nên trở về chủ đề chính thôi nhỉ? Nông trại đang tiến triển rất tốt, vậy nên Kuro Usagi đang nghĩ đến việc làm một số đặc khu để trồng những loài cây đặc biệt.”
“Đặc khu?”
“Yes! Đó sẽ là khu đất trồng những loài cây có linh cách như…”
“Cây Mandragora?”
“Cây Mandrake?”
“Cây Man eating?”
“Yes! Khoan đã! Tên loài cây cuối không phải rất quái lạ sao hả! Sao có thể bọn nhỏ trồng thứ cây nguy hiểm như cây ăn thịt người chứ! Mandragora và Mandrake cũng cấm nốt, chúng có khả năng giết người trong một tích tắc đó!”
“Vậy sao? Chúng ta đành nhượng bộ thôi nhỉ. Nếu thế thì cây ăn thịt thỏ được chứ?”
“Nhắm thẳng tới Kuro Usagi sao? Mấy người muốn sao đây chứ!”
r7dmv5a.jpg
Yaaa! Đôi tai thỏ của Kuro usagi dựng ngược lên trong giận dữ.
Thấy cuộc họp cứ liên tục bị cắt ngang như vậy, Leticia trùng vai xuống, nói với bộ ba rắc rối:
“Cơ bản thì, chúng tôi muốn nhờ mọi người thu thập được các loại hạt giống và gia súc thích hợp chăn nuôi tỏng đặc khu này.”
“Gia súc? Như kiểu sơn dương với bò ấy hả?”
“Chính xác. Trùng hợp là liên minh [Draco Greif] tại khu nam vừa mới gửi cho chúng ta thư mời tham gia lễ hội vụ mùa. Vì đây là lễ hội được tổ chức bởi liên minh, nơi đó hẳn sẽ có rất nhiều hạt giống, gia súc và cả Gift Game nữa. Chắc chắn sẽ có những loại cây và vật nuôi hiếm được dùng làm phần thưởng. Đây sẽ là cơ hội rất tốt cho chúng ta tăng cường thực lực.”
Ra là vậy sao. Bộ ba rắc rối cùng gật đầu.
Bóc lá thư mời từ liên minh [Draco Greif], Kuro Usagi tóm lược nội dung trong đó:
“Lá thư viết rằng họ mong chúng ta sẽ tới tham dự trước đêm khai mạc của lễ hội vụ mùa, chi phí đi lại cùng ăn ở sẽ do [Host] trả. Với một [Community vô danh] như chúng ta mà nói, đây quả thực là đãi ngộ khách quý không thể ngờ tới! Địa điểm tổ chức là tại một trong những nơi đẹp nhất cực Nam, [Đại thác nước Underwood]! Đại thụ và cảnh vật nơi đó không kém gì Tận cùng thế giới đâu! Kuro Usagi đảm bảo mọi người chắc chắn sẽ rất thích cho mà xem!”
Kuro Usagi ưỡn ngực hãnh diện giới thiệu cho mọi người. Thật hiếm khi thấy cô khen hết lời như vậy, đây hẳn là một nơi rất tuyệt rồi.
Ba người Izayoi quay qua nhìn nhau, đồng loạt mở miệng trêu chọc Kuro Usagi.
“Oa… được chính [Quý tộc Khu vườn nhỏ] quảng cáo cho thế này, nơi đó hẳn phải rất đặc biệt rồi, không biết có nơi nào sánh được không nữa? …nhỉ, tiểu thư?”
“Phải ha, chắc chắn rồi! Dù sao thì, đây chính là [Quý tộc Khu vườn nhỏ] đặc biệt giới thiệu đấy nhé, khẳng định nơi đó phải có những cảnh đẹp thần tiên đến không tin được rồi… Đúng không, Kasukabe san?”
“Ừm, nhưng mà nếu như Kuro Usagi toàn nói quá nên, làm cho chúng ta thất vọng… Chắc chỉ có cái tên [Quý tộc Khu vườn nhỏ (cùi)] mới hợp thôi.”
“Hư?! [Quý tộc Khu vườn nhỏ (cùi)]? Ai cho mấy người dám chế danh hiệu của Kuro Usagi thành thứ như của mấy tên quý tộc ngu ngốc vậy hả? [Thỏ Ngọc] chúng tôi chính là giống loài cao quý lâu đời, luôn sẵn sàng kính dâng mọi thứ.”
“Cái dạng quý tộc sẵn sàng mạo hiểm tính mạng vì người khác nghe cũng thấy khó tin rồi.”
Izayoi phát ra một tiếng cười mà chọc ngoáy Kuro Usagi, cô phồng má lên giận dữ, quay mặt qua chỗ khác.
Jin cười khổ đứng ngoài quan sát, sau khi thấy họ chấm dứt trêu chọc Kuro Usagi mới hắng giọng vài tiếng thu hút sự chú ý mọi người.
“Hầu hết vấn đề quan trọng chúng ta đã giải quyết được rồi… Nhưng vẫn còn một chuyện nữa.”
“Chuyện gì vậy?”
“Ừm, lễ hội dự tính diễn ra trong 20 ngày, bao gồm cả đêm khai mạc nữa sẽ kéo dài thành 25 ngày, gần cả tháng rồi. Hiếm khi có những Game quy mô lớn như thế này, nếu có thể tôi muốn tất cả mọi người sẽ cùng tham dự, nhưng toàn bộ chiến lực Community rời đi trong thời gian dài như vậy không phải chuyện nên làm. Vậy nên, nếu có một người ở lại cùng Leticia…”
“Không phải tôi.”
Bộ ba rắc rối trả lời ngay lập tức. Jin không còn cách nào khác ngoài cố nuốt xuống những lời còn chưa ra khỏi miệng cậu được. Về phần bộ ba rắc rối, họ nhìn chằm chằm Jin với vẻ mặt thản nhiên như thể câu trả lời này của họ là đương nhiên.
Nhưng trong chuyện này Jin không thể nhượng bộ được. Hiện tại Community của họ đã bắt đầu khởi sắc, thế nên việc phòng ngự lại càng cần được đề cao hơn. Một tổ chức phạm tội chuyên bắt cóc trẻ em như [Fores Garo] bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện, thậm chí cũng có thể là thảm họa tự nhiên của Khu vườn nhỏ, Ma vương, tấn công vùng đất này.
Jin dướn người về phía trướ, đề nghị với bộ ba Izayoi:
“Vậy nếu tôi mong chúng ta sẽ hạn chế số thời gian cùng nhau tham dự thì sao?”
“Ý cậu là?”
“Vào đêm khai mạc, hai trong ba người các cậu sẽ đi. Rồi đến một tuần sau lễ khai mạc thì ba người cùng tham dự. Tiếp đó lại còn hai người… Mọi người thấy cách thức này ra sao?”
Bộ ba rắc rối phất ra tiếng Ồ, quay qua nhìn nhau.
“Có nghĩa là sẽ chỉ có một người được tham dự trọn vẹn lễ hội phải không? Vậy thì chúng ta sẽ quyết đó là ai bây giờ?”
“Chuyện đó---“
Chắc chắn là do người có địa vị cao trong Community quyết định rồi--- Là những gì Jin định nói ra nhưng cậu đã nhanh chóng ngậm miệng lại. Đây là cách giải quyết thường thấy trong Khu vườn nhỏ, nhưng với bộ ba rắc rối vốn từ thế giới khác đến thì thôi đi không nói ra thì hơn.
Ngay khi Jin lâm vào bế tắc, cố tìm cách giải quyết cho ổn thỏa, thì Izayoi dướn người tới đề ra một hướng đi cho mọi người:
“Vậy thì, sao chúng ta không tham gia một Game nhỏ để quyết định xem ai là người sẽ được tham dự lễ hội lâu nhất nhỉ?”
“Game?”
“Được đấy, một Game nghe hay đấy. Chúng ta thi cái gì đây?”
“Thế này đi… chúng ta sẽ thi xem ai giành được nhiều chiến lợi phẩm nhất cho Community, thời hạn sẽ là trước ngày khai mạc lễ hội. Đến khi đó, chúng ta sẽ so sánh phần thưởng đạt được, người đạt thành tích tốt nhất cũng sẽ kiếm được nhiều chiến thắng nhất trong lễ hội, vậy nên người đó sẽ được ưu tiên tham dự lâu nhất… Rất công bằng và đơn giản, mọi người thấy thế nào?”
Asuka và You nhìn lẫn nhau trong lúc Izayoi phát biểu ý tưởng. Với điều kiện này, cơ hội cho mỗi người sẽ là 50-50.
Và cả hai người họ đều gật đầu.
“Được thôi. Đồng ý.”
“Được, mình quyết không thua đâu.”
Asuka nở một nụ cười thách thức trong khi You nói với một giọng đầy quyết tâm.
Và thế là bộ ba rắc rối dùng quyền tham dự lễ hội vụ mùa do [Draco Greif] tổ chức làm tiền cược mà tiến hành Game.
*
---Về thành quả từ đó đến nay.
Lạ một điều, những gì Izayoi đạt được phải nói là hoàn toàn không như kì vọng.
Kuro Usagi ngồi đá nước bên bờ sông, thở dài một tiếng.
“Ai mà ngờ được chiến công của Izayoi san lại truyền đi cùng với dnah tiếng của Jin bocchan chứ… Dù đúng là đen đủi nhưng với các chiến công của Izayoi san thì bị từ chối như vậy cũng đúng thôi. May lần này còn được Shiroyasha sama đặc biệt an bài cho một Game, nhưng sau này các Game có thể tham dự sẽ rất ít rồi…”
“……”
---Đúng vậy, các chiến công của Izayoi lan truyền ra ngoài cùng với danh tiếng của [No Name]. Vậy là tư cách tham dự Game của Izayoi bị hạn chế, sau cùng thì chỉ còn Shiroyasha của [Thousand Eyes] mới có thể giới thiệu Game cho cậu.
Cứ tính tới những kẻ địch Izayoi từng đối đầu, cậu có bị từ chối như vậy cũng là tất nhiên thôi.
Xà thần khổng lồ trú ngụ tại [Tận cùng thế giới].
Cựu ma vương, cùng là một Loài mạnh nhất, Tinh Linh Algol.
Thủ hạ thân tín của Pest, sở hữu trong mình Thần cách, Weser.
Có thể đánh bại những đối thủ siêu cấp này, sức mạnh của Izayoi đã không thể so sánh tại tầng thấp nhất nữa.
Dù sao thì [Host] cũng cần phải kiếm sống, nếu biết rõ kiểu nào cũng thua dưới tay Izayoi thì không có ai dại mà cho cậu tham gia hết. Bên cạnh đó, Izayoi cũng không có chút hứng thú nào với Game của những Host nhát chết này.
Izayoi duỗi người, nhún vai rồi quay qua Kuro Usagi.
“Rồi rồi. Bắt nạt người khác cũng không phải điều gì đáng tự hào, đặc biệt là trấn lột đồ người khác như vậy. Hơn nữa, tự nhiên lại vô duyên vô cớ phá đi danh tiếng chúng ta xây dựng bấy lâu nay. Dù sao thì, Community của chúng ta đã nói có mục đích chính nghĩa là đánh bại Ma vương, vậy nên tránh những cuộc đấu cầm chắc cái thắng sẽ thể hiện chúng ta không ỷ mạnh hiếp yếu, như vậy thì con đường sau này sẽ thuận lợi hơn.”
“Izayoi san nói rất đúng. Nhưng Gift trong Game này có thể khiến cậu chuyển bại thành thắng không vậy?”
“Chuyện đó sao…? Nói ra luôn thì còn gì vui nữa chứ.”
Izayoi vô âu vô lo cười thật to.
Bõm bõm. Kuro Usagi đá nước trong vẻ không mấy thoải mái.
Kuro Usagi đã không thể giới thiệu được cho Izayoi Gift Game phù hợp với sức mạnh mà cậu sở hữu, điều này làm cô thấy rất phiền não. Bởi vì Kuro Usagi thực sự tin rằng cậu có sức mạnh đủ để giành lấy chiến công vang dội tại những trận chiến lớn hơn thế này nhiều.
Kuro Usagi bĩu môi lên, càng đá nước mạnh hơn.
“Dù rằng lần này có Shiroyasha sama giúp đỡ mà giải quyết được vấn đề… Kuro Usagi vẫn không cam lòng. Nếu chúng ta thua trong thử thách mình tham gia, Kuro Usagi sẽ chấp nhận mình thua cuộc. Nhưng mà đến tham gia còn không được thì… chẳng phải như là…”
Luôn phải phụ thuộc vào người khác--- Mặc dù Kuro Usagi muốn nói như vậy nhưng cô nhanh chóng chặn miệng mình lại. Cô đã nhận thấy ánh mắt không vui của Izayoi nhìn về phía mình.
Izayoi trông khá là bức bối, nhìn về phía Kuro Usagi, gãi gãi đầu.
“Kuro Usagi.”
“V… vâng.”
“Tuy tôi thích tính khiêm tốn của cô nhưng tôi cũng thấy sự tự ti của cô không hay chút nào. Tình hình hiện tại đúng là không vui gì cả, nhưng chẳng phải tôi đã nói rồi sao, mọi chuyện vẫn nằm trong dự kiến của tôi. Cô đừng có lầm bầm làu bàu không dứt trước mặt tôi nữa. Phiền phức quá.”
A ư. Kuro Usagi không dám nói gì thêm nữa, hai chiếc tai thỏ cũng rũ xuống.
Dù sao thì, Izayoi vẫn đang bận với việc hoàn thành thử thách, vậy mà cô lại ở bên cạnh phàn nàn như vậy khác gì quấy rối. Chưa nói đến việc cô hay bi quan, rõ ràng ngay trong ứng xử thường ngày cô vẫn còn thiếu nhiều.
Không muốn làm phiền Izayoi thêm nữa, Kuro Usagi ủ rũ rời đi, dự tính trốn vào trong rừng.
Thấy Kuro Usagi chán nản như vậy, Izayoi thở dài một tiếng rồi gọi.
“Kuro Usagi.”
“V…vâng!”
“Tối nay ăn cá nhé.”
Hả? Kuro Usagi nghiêng nghiêng đầu, hai tai cô cũng nghiêng theo.
Izayoi nhìn về phía con sông, chỉ tay và đó.
“Ngay đây này, nếu không nhầm thì đó là cá thu nước ngọt, nướng lên thì khỏi chê. Tôi muốn được nếm thử… Năn nỉ đó.”
Kuro Usagi nghe những lời này của Izayoi với vẻ mặt ngờ nghệch.
Nhưng lúc cô hiểu được ý của Izayoi, vẻ mặt cô sáng bừng lên, gật mạnh một cái.
“Yes! Đã rõ! Kuro Usagi sẽ thực hiện tâm nguyện về bữa tối nay của Izayoi, Kuro Usagi sẽ tự tay chế biến chúng thật cẩn thận!”
“Ừ, gắng lên nhé.”
Izayoi cười nhìn Kuro Usagi nhảy một cách hứng khởi vào trong khu rừng. Đôi tai thỏ của cô có thể nghe được tình hình nơi đây, dù cho không ở đây thì có biến cố nào cô cũng sẽ biết ngay.
Nói ra thì, đôi tai thỏ kia vẫn như mọi khi, nói ra hết cảm xúc của Kuro Usagi, Izayoi tuy có hơi kinh ngạc nhưng thế này thì cậu có thể tập trung rồi.
Mặt trời đã lên tới đỉnh, ánh nắng cũng càng ngày càng thêm oi bức. Dựa trên phóng đoán thì cậu hẳn còn 30 phút nữa. Lần tiếp theo đây đứng dậy sẽ là lần hành động cuối cùng rồi.
(Nếu mình không làm gì đó thì hết giờ mất… Nhưng mà, giờ có chút gợi ý gì thì tốt quá.)
Nằm thêm một lúc nữa, Izayoi lại đọc lại tấm [Geass Roll]. Có vài điểm lưu ý giờ cậu mới nhận ra.
(Có vẻ như đây là lúc mà thử thách đòi hỏi trí tuệ. Vậy nên nếu mình có thể chắp nối các dữ kiện và không bỏ sót điều gì, hẳn câu trả lời sẽ hiện ra.)
Trước hết, Izayoi khá băn khoăn với tên của Gift Game [Những bông hoa trên mặt hồ].
Có một điều đã chắc chắn là hoa Thủy tiên là loài mọc dưới sông. Vậy mà tên của Game lại là [Những bông hoa trên mặt hồ]. Vậy là sự khác biệt giữa [sông] và [hồ] chính là thứ nhắc tới điều kiện đặc biệt khiến nụ hoa nở.
Tiếp theo, điều kiện chiến thắng. Bên trong đó không nhắc tới địa điểm, chỉ cần [làm cho hoa nở]. Cách hành văn như vậy khiến Izayoi cảm thấy có gì đó ẩn chứa trong đây.
Sau chót, có sự khác biệt giữa [nụ hoa] và [hoa] thực sự.
Rõ ràng, nụ hoa là mọc [trong nước] vậy mà hoa lại ở trên [mặt nước].
Vậy là, nụ hoa Thủy tiên có tập quán lúc sắp nở sẽ nổi lên mặt nước.
“Trọng tâm chắc chắn là ba điểm này, nếu như liên kết được chúng lại---“
---Thứ gì Hồ có còn Sông thì không?
---Nụ hoa không phải nở dưới nước mà là trên mặt nước.
---Không có giới hạn địa điểm cho hoa có thể nở.
Kết hợp hết các thông tin lại, đáp án đã hiện rõ trước mắt Izayoi.
“Cách thức để hoa nở chính là… [Thay đổi độ sâu mực nước], ra là phải thay đổi môi trường sao. Nụ hoa Thủy tiên là loài cây thường nở hoa trên bờ sống, nhưng nếu như lượng mưa gia tăng khiến mực nước thay đối hoặc nụ hoa bị cuốn tới một khu vực nước sâu nào đó, khi đó nụ hoa sẽ nở ra để duy trì giống nòi, khiến cho hoa nở trên mặt nước… Ừm, hẳn là vậy rồi.”
“Chính xác.”
…Hả? Izayoi quay đầu lại. Giọng nói vừa rồi cậu rõ ràng đã nghe qua thì phải.
Nhưng người vừa xuất hiện từ sau hàng cây thì cậu chưa từng thấy bao giờ.
Đó là một người con gái, mái tóc đen dài óng mượt của cô cài một chiếc trâm hình bông hoa tam sắc. Chiếc Kimono thanh nhã với họa tiết hoa lan nhẹ nhàng lay động tay áo khi cô bước tới, dáng đi của cô cách nào đó làm người xem cảm thấy thật u sầu. Cúi xuống nhìn Izayoi với ánh mắt lãnh đạm, cô tiến lại gần sát đến nỗi mà hơi thở hai người có thể chạm vào nhau, cô ngắm cậu thật kĩ trong lúc nở một nụ cười tinh nghịch.
“Ghê ghê, ngươi đúng là một đứa trẻ kì lạ. Không chỉ có khả năng đánh bại ta trong một đòn mà cái đầu cũng thông minh phết. Không cần băn khoăn tại sao Shiroyasha sama lại giúp đỡ ngươi như vậy.”
“……”
Izayoi nháy mắt tận ba lần, sau đó mới bắt đầu cẩn thận đánh giá lại mĩ nhân đứng trước mặt cậu, gần đến nỗi giờ cậu có thể cảm nhận được hơi thở của cô.
…Cậu thực sự không biết người này. Không chỉ riêng khuôn mặt thanh tú mĩ lệ mà còn dáng người lôi cuốn, hấp dẫn, dù được chiếc áo Kimono che đậy rất kín đáo nhưng là vẫn tỏa ra khí chất mê hoặc lòng người. Nếu như bất kì người đàn ông bình thường nào được đứng gần cô thế này chắc đã bị mê hoặc cho mụ mị đầu óc rồi.
Nhưng mà hiện tại, lòng hiếu kì thuần túy của Izayoi đã áp đảo mọi thứ.
“Cô là ai?”
“Thật quá đáng. Cô gái ngươi đá vào bụng mà cũng quyên được sao? Hay là bất kì người con gái nào ngươi gặp kể từ khi tới Khu vườn nhỏ ngươi cũng hạ cước?”
Sau khi nghe lời mỉa mai mang theo ác ý của cô gái, Izayoi có ngu đến mấy đi chăng nữa cũng hiểu ra.
Izayoi trợn trừng mắt, nhìn về phía cô gái.
“Cô là con rắn đó? Khoan đã, đáng ra bây giờ cô vẫn phải là rắn chứ!”
“Hừ! Đối với người sở hữu Thần cách thì thay đổi hình dạng thế này có gì khó chứ! Nhưng mà sao ngươi cứ rắn này rắn nọ thế hả, nghe khó chịu lắm! Ít nhất ngươi cũng phải nhớ tên Host của game mình tham gia chứ hả tên ngốc kia!”
Izayoi nhìn lại tấm [Geass roll].
Trên đó viết rõ ràng Host là Shirayuki hime.
Mắt Izayoi càng mở to hơn nữa.
“Cô là Shirayuki hime?… Chẳng lẽ là công chúa bị ép làm tế phẩm sống cho Hồ Dạ Xoa… Phải rồi, chính Shiroyasha ban cho cô Thần cách kia mà? Vậy là đền thờ của cô nằm ở đây?”
“Chuyện đó sao? Đừng hỏi, ta không trả lời đâu? Mà không phải ngươi đã giải được thử thách rồi sao? Nhanh nhanh hoàn thành nốt đi trước khi ngươi thua, thời gian còn lại cho ngươi không đủ 15 phút nữa đâu.”
Shirayuki hime vừa dùng tay áo che miệng vừa cười khẩy, thái độ của cô rõ ràng không hề có chút căng thẳng.
Bên trong phạm vi cho phép của Game không có hồ nước nào đủ độ sâu cho nụ hoa Thủy tiên nở. Về phía dòng sâu nhất của con sông tuy thỏa mãn được điều kiện nhưng dòng chảy tại đó vô cùng nhanh, lại còn chảy thẳng về phía thác Tritonis của “Tận cùng thế giới”. Một khi ngã xuống thì dù là Izayoi cũng không ai cứu được.
Shirayuki hime nhẹ nhàng thì thầm bên tai Izayoi.
“Tình hình có vẻ bất lợi phải không? Hay là đầu hàng ngay bây giờ đi. Nếu ngươi thật tâm xin lỗi vì những hành vi thô lỗ của mình, biết đâu ta sẽ tặng cho ngươi một bông hoa. Như vậy ngươi vẫn có thể tiếp tục bảo toàn được danh dự trước Shiroyasha và mấy cô gái kia.”
“Đừng mơ nữa. Tôi mà đầu hàng cô rồi nhận lấy bông hoa thương hại đem về thì tiểu thư chắc chắn sẽ đem nó chưng ra giữa đại sảnh, dùng nét chữ thư pháp điêu luyện đề lên trên đó [Bằng chứng cho sự đáng thương của Sakamaki Izayoi] mất.”
Izayoi đùa giỡn nhún vai.
Tất nhiên Asuka sẽ không đời nào phũ như vậy rồi.
…Nhưng nếu như Asuka nghe được cuộc nói chuyện vừa rồi---
“Cậu muốn tôi làm như vậy sao hả? Vậy thì tôi làm luôn chứ sao nữa. Tặng kèm cậu bộ khung ảnh này luôn nhé?”
Khi đó Izayoi tất nhiên phải giả vờ không tức giận mà mỉm cười duyên dáng thôi.
Cảm thấy chút tiếc nuối vì không có Asuka ở đây cùng với mình đùa giỡn, Izayoi nhảy xuống khỏi tảng đá, cất lên tiếng cười.
“Chưa từng nghĩ đến con rắn đó lại là một mĩ nhân thế này.”
“Bất ngờ sao?”
“Chắc rồi, nhưng mà thế lại càng lời… Cô vẫn nhớ điều kiện nếu tôi thắng chứ?”
Izayoi cười thách thức.
Shirayuki hime khinh thường hừ một tiếng đáp lại.
“Đương nhiên. Nếu ngươi hoàn thành được câu hỏi vô lí này… Cả thân thể lẫn linh hồn ta đều thuộc về ngươi.”
“Thật sao? Cô sẽ nghe theo mọi điều tôi muốn?”
“Tất nhiên rồi. Ngươi thích thì có thể thoải mái móc tim gan ta ra ăn, xé quần áo ta, dùng xích trói ta lại, cướp đi trinh trắng của ta, thoải mái mà chơi đùa ta đến khi ngươi thỏa mãn mới thôi… Ngươi muốn làm gì ta cũng được.”
Shirayuki hime đặt tay lên ngực, nở một nụ cười thách thức, thể hiện sự tự tin của mình lớn ra sao.
Izayoi gật đầu, thỏa mãn với câu trả lời rồi nhìn về phía khu rừng. Sau đó cậu duỗi rộng hai tay, như thể đo lường khoảng cách.
“Thế thì câu hỏi vô lí này… tôi hoàn thành nó cho cô xem!”
“Gì cơ?”
“Phải rồi, trước khi ấy tôi muốn hỏi cô một câu. Cô có biết gì về [Mười chiến công] của Hercules không? Tôi nghe nói tại khu nam thực sự tồn tại Gift Game này.”
“Tất nhiên.”
Shirayuki hime đáp lời, vì mười chiến công này thực sự là rất nổi tiếng.
Mặc dù hai người họ ở trong những thần thoại khác nhau, vẫn dễ hiểu tại sao Shirayuki hime đã nghe qua về nó.
---Hercules phải hoàn thành mười thử thách để trả giá cho tội ác giết hại chính gia đình mình, thử thách bao gồm đánh bại Rắn chín đầu Lernaen Hydra, Thuần phục đàn ngựa cái của Diomedes, bắt giữ Chó săn ba đầu canh địa ngục Cerberus, và nhiều nhiệm vụ bất khả thi khác, một trong số những Gift Game khó nhất của thần thoại Hy Lạp.
“Ngay cả Hercules cũng không thể liên tiếp hoàn thành mười thử thách được. Có hai lần bị phán rằng đã làm sai quy tắc nên cuối cùng thành ra mười hai lần thử thách. Trong đó, thử thách thứ năm, [chuồng bò của Augeas], là một thử thách về khả năng ứng biến:
---[Dọn sạch chuồng bò chăn giữ 3000 con bò đã không được vệ sinh suốt 30 năm trong thời hạn 1 ngày].
Đây là một công việc vô cùng khó khăn và bẩn thỉu. Vậy Hercules đã làm cách nào? Với thử thách về trí tuệ này, Hercules đã chỉnh dòng chảy của con sông và dùng chúng để dọn sạch chuồng bò--- cô hiểu chưa?”
Izayoi nở một nụ cười ám muội. Shirayuki hime dường như hiểu ra ý của cậu, mặt cô nhanh chóng tái xanh.
“Này…này, ngươi không đùa đấy chứ?”
“Không không, tôi không bao giờ đùa cả.”
Izayoi đứng bên bờ sông, nói chưa xong đã giơ chân phải lên giẫm mạnh.
Sóng xung kích ngay lập tức đánh xuống bờ sông, hình thành từng vết nứt. Vết nứt cứ thế lan tới, như thể có vụ nổ nào đấy mà lao thẳng đi, trông giống như đủ sức nuốt trọn khu rừng vậy. Nước sông cũng ngay lập tức tràn vào vết nứt bên bờ sông này.
Một con kênh vừa được tạo ra tức thì.
A ha ha ha ha ha! Izayoi cười lớn và nhảy về phía trước, như muốn tránh dòng nước đang cuồn cuộn chảy về phía con kênh tự tạo, cậu dang rộng tay ra tự hào hét lên.
“Nếu trong rừng không có hồ, vậy thì tôi đành tự tạo một cái để dùng tạm thôi.”
Shirayuki hime choáng đến nỗi mà đứng cũng không vững nữa.
---Đúng vậy! Hercules lúc đối mặt với thử thách [Chuồng bò của Augeas]. Ông sử dụng sức mạnh khủng khiếp của mình điều chỉnh dòng chảy con sống, khiến nó cuốn đi cả chuồng bò lẫn bò. Vậy là đã [dọn sạch được chuồng bò].
Nếu Izayoi dự định bắt chước [chuồng bò của Augeau], dùng tới dòng chảy để tạo thành hồ nước--- Không nghi ngờ gì, ít nhất phân nửa lãnh địa của Shirayuki hime sẽ bị phá hủy.
Shirayuki hime tỉnh lại được, vôi hét lớn
“Dừng lại! Ngươi điên rồi à~~~~~~~!”
Nhưng mọi chuyện đã quá trễ. Izayoi luôn nghiêm túc.
Từ lúc sinh ra, vẫn luôn nghiêm tức chờ đợi cảm giác vui thú này.
Cũng rất nghiêm túc với quy tắc của mình [Luôn phải nghiêm túc ngay cả trong việc phá đám].
Hiện tại Izayoi chốc chốc lại giáng thêm một cú đánh nữa vào mặt đât--- Cú đấm đập nát cả sông lẫn núi, tạo ra một hố lớn ngay trong rừng, trông như kết quả một vụ thiên thạch đâm vào Trái đất. Tiếng đất rền vang như thể vỏ quả đất dịch chuyển vang lên, nước từ con sông tràn tới văng tung tóe dần dần làm đầy cái hố.
---Chủ nhân Thác Tritonis một lần nữa xem thường Izayoi. Hay đúng hơn, cô chưa bao giờ đánh giá Sakamaki Izayoi một cách đúng đắn.
Sakamaki Izayoi này… trong số những đứa trẻ rắc rối của thế giới, cũng là một trong những người đứng đầu.
CHƯƠNG 2
“Đen thật, kể từ khi đến Khu vườn nhỏ mình dính không biết bao nhiêu tai nạn liên quan đến nước rồi.”
Izayoi ra sức vắt khô chiếc áo đồng phục ướt đẫm trong lúc đi về phía tòa nhà chính. Kể từ khi được triệu hồi tới Khu vườn nhỏ, cậu đã dính phải mấy vụ ướt sũng này liên tục. Hẳn vì thế mà động tác vắt của cậu giờ trở nên thành thục như vậy.
Đi qua con đường đã lâu không được tu sửa, Izayoi đến khu đất bỏ hoang không một ai sinh sống, đột nhiên cậu nghe thấy một tiếng động lớn như thể có người đang phá nhà vậy.
Phủi đi cát và bụi dính vào người mình, Izayoi nhíu mày ngạc nhiên
(…Âm thanh vừa rồi là gì vậy chứ?)
Bùm! Cậu đá cánh cửa đã gần như sắp hỏng, nhắm thẳng hướng phát ra âm thanh đi tới. Nơi đây vốn không có ai, và cũng hẳn không có ai lại muốn tới đây làm gì.
Tại nơi đây, dấu vết của thảm họa khốc liệt nhất Khu vườn nhỏ--- [Ma vương], vẫn còn lưu lại rõ ràng, ngay cả những tên bất lương chuyên đi hôi của cũng không thèm đoái hoài gì tới. Trải qua thời gian tàn tã đã rất lâu, khu dân cư này giờ cũng chỉ còn sót lại những căn phòng chôn vùi trong gạch đá, từng bức tường nát tan và hàng cây bạc trắng bên đường.
Vậy thì âm thanh này rốt cuộc là sao chứ? Izayoi yên lặng đi tới trên con đường thẳng. Âm thanh to lớn như có gì đó sụp xuống vẫn không ngừng vang lên.
Xem nào, có vẻ như tên trộm này không biết sợ là gì nữa rồi, đi ăn trộm mà như đánh trống kêu oan thế này. Izayoi mỉm cười, nhưng ngay sau đó…
"---DEEEEEEEeeeeEEEEEEEN!”
Thủ phạm chưa khảo mà đã xưng. Kẻ chủ mưu cũng lộ diện luôn, cô đang đứng bên cạnh ra lệnh.
“Deen, mình đã nói bao nhiêu lần rồi, cậu chỉ được hét lên lúc chiến đấu thôi.”
“…DeN.”
Bộ giáp đỏ khổng lồ nhẹ giọng đáp lời cô.
Thật không tin được, lúc giọng của Deen nhỏ lại, cả kích cỡ cơ thể cậu cũng theo đó rút xuống.
Izayoi trùng vai xuống, bước tới chỗ Asuka, mặt lộ rõ vẻ thất vọng.
“…Ồ? Izayoi kun có việc gì ở nơi này sao?”
“Câu đấy tôi nói mới đúng đấy tiểu thư. Cô làm gì tại phế khu này vậy?”
“Bọn tôi đang dọn dẹp để chuẩn bị xây dựng lại khu nhà ở. Dù cho hiện tại ưu tiên hàng đầu là nông trại thì cũng đâu thể cứ thế bỏ mặc chỗ này đúng không?”
“Ồ, vậy sao.” Izayoi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
“Nhưng mà tiểu thư này, cô đang ép Deen làm việc hơi quá sức rồi đấy. Đừng nói cô ép cậu ấy hoạt động liên tục một ngày 24 tiếng nhé? Nếu mà công việc tại nông trại đã kết thúc thì ít nhất cũng nên cho cậu ta nghỉ một lúc chứ, không phải sao?”
Izayoi nói với vẻ trách cứ, Asuka nghe vậy dường như có chút xấu hổ.
“Chuyện đó… thôi quên đi, cậu nói đúng, hôm nay đến đây thôi.”
“DeN.”
Deen gật cái đầu chỉ có một mắt, đưa tay hướng thẳng tới vị trí Asuka. Với động tác thật thanh nhã, Asuka nhẹ nhàng kéo chiếc váy lên một chút, cô cúi người ngồi lên bàn tay khổng lồ sau đó được đưa lên vai Deen.
Thấy vậy, Izayoi nhảy lên, đứng trên bờ vai còn lại của Deen.
“Xin lỗi vì đã làm phiền rồi”
“Biết là phiền thì xuống cho tôi nhờ cái.”
“Nếu vậy thì thôi không xin lỗi nữa.”
“Cậu thích sao cũng được… Cơ mà cậu giành được chiến lợi phẩm gì rồi?”
“Hừm, cũng có thể coi là bõ công sức cố gắng.”
Được đưa đi trên những bước chân nặng nề của Deen, hai người nói chuyện một cách hòa thuận.
Nhanh chóng sau đó, một cơn gió mạnh thổi xuống từ trên đầu hai người, cùng lúc đó giọng nói của Kassukabe You vang lên.
“Hai người đang trên đường về đó sao?”
“Ừm. Kassukabe san cũng vậy sao?”
“Ừm ừm, đúng vậy… Cho mình ngồi nhờ lên đầu Deen nhé?”
“Chắc rồi, cứ tự nhiên.”
“Ê ê, tiểu thư sao bất công vậy chứ!”
Thấy Izayoi phản đối, Asuka cố tình quay mặt ra chỗ khác, lộ rõ vẻ đắc ý.
You dang rộng hai tay thành hình chữ đại [大], như thể ôm lấy Deen mà hạ xuống. Ngay khi hạ cánh thành công, cô liền hỏi lớn.
“Izayoi, cậu giành được chiến lợi phẩm gì vậy?”
“Vô cùng tuyệt vời luôn, hai người cứ chờ mà xem đi.”
A ha ha ha! Izayoi khoanh tay lại cười sảng khoái.
“Vậy sao?" You nằm lên đầu Deen, dường như yên lặng hơn mọi khi. Izayoi và Asuka cũng nhận ra có gì đó không đúng nhưng họ chỉ nghĩ rằng đó là cô mệt mỏi do đã vất vả trong mấy ngày qua, thế nên họ quyết định để yên cho cô nghỉ một lát.
Deen đi qua khu đất hoang, hướng thẳng về phía hồ chứa nước. Mặc dù có một con đường khác dẫn tới tòa nhà chính, nhưng đây là con đường duy nhất cơ thể khổng lồ của Deen có thể đi qua mà không phá hoại thứ gì. Ba người đáng ra định đi thẳng về tới tòa nhà chính, nhưng đột nhiên lại có tiếng hét từ con đường đi tới khu nông trại khiến họ quyết định ghé qua xem sao.
Hóa ra là cô bé tai cáo Lily với chiếc tạp dề quen thuộc của mình.
“A, mọi người đã về rồi!”
“Ừm, cảm ơn Lily. Công việc ở nông trại xong rồi chứ?"
“Vâng, hạt giống vừa được gieo xuống nên còn cần làm thêm một số việc nữa. Khi nãy em đang kiểm tra đường dẫn nước từ hồ chứa tới nông trại, cần phải chuẩn bị thật tốt trước khi tiến hành sửa chữa lại.”
Nhìn kĩ lại sẽ thấy đôi bàn tay Lily dính đầy bùn.
Có lẽ vì cô bé đã làm việc dưới cái nắng cả buổi chiều trên cánh đồng, trán cô bé lấm tấm mồ hôi, phản chiếu lại ánh mặt trời đang tàn dần. Nhưng cho dù phải làm việc dưới cái nóng oi bức, cô bé vẫn giữ trên mặt nụ cười tràn đầy năng lượng như mọi khi, hai chiếc đuôi cao gần bằng nửa người cô bé thì không ngừng vung vẩy, không tỏ vẻ mệt mỏi chút nào.
“Em dường như rất vui nhỉ?”
“Dạ vâng! Có thể làm những việc này cho Community em rất vui! Ăn trưa cũng ngon hơn nữa!”
Lily mỉm cười hạnh phúc, hai chiếc tai cáo vểnh lên. Sau đó cô bé nhìn về phía rừng cây nằm kế bên con đường dẫn vào cánh đồng, đôi bàn tay lấm lem bùn đất nắm chặt lại trước khi quay qua nhìn ba người Izayoi.
“Gia đình em… đã luôn giữ nhiệm vụ trông coi nông nghiệp của Community. Lúc trước, mỗi khi em thấy cánh đồng bị bỏ hoang này… em đều không cam lòng, cảm thấy thế hệ của mình tại sao không được chăm lo cho nơi đây chứ.”
Lily nắm chặt đôi bàn tay nhỏ nhắn của mình hơn nữa. Cô bé làm mọi việc đều rất chăm chỉ, hẳn cuộc sống hiện tại cũng vui hơn nhiều trước kia với cô bé--- Đột nhiên vào lúc đó.
Ùng ục ùng ục! Bốn cái bụng cùng reo lên.
Cả bốn người… đặc biệt là Asuka và Lily, mặt đều đỏ lên.
“…Ư… vừa rồi là…”
“…Asuka, giữ ý một tí.”
“Gì… gì cơ chứ, Kasukabe?”
“Thật là. Đúng chất một tiểu thư được cưng chiều từ nhỏ mà…”
Asuka dùng một ánh mắt hình viên đạn lườm Izayoi. “Đáng ra đây là lúc một người đàn ông nhận mọi sự xấu hổ về mình chứ hả?!”--- Mặc dù bị trách móc như vậy nhưng Izayoi cứ coi như không và tiếp tục trơ mặt ra.
Lily hoảng hốt không biết nên làm gì đây nữa, nhưng nói tới bữa trưa chợt cô bé nhớ tới.
“Bọn em đã chuẩn bị bữa trưa trong tòa nhà rồi. Vốn tưởng chỉ có bọn em nên chỉ là cơm nắm đơn giản thôi nhưng nếu mọi người đợi thêm một lúc bọn em sẽ làm thêm phần mọi người. Mọi người có yêu cầu thêm gì không?”
“Tốt quá, vậy thì cho anh nước tương với mơ muối.”
“Chị thì rong biển muối được rồi”
“Ư… [Gà biển] kèm mayonaise.”
Ể? Asuka và Lily không hiểu nên nghiêng đầu đi. Ngay cả người vừa nói ra yêu cầu đó là You cũng khó hiểu nên nghiêng đầu, không biết nên giải thích từ đâu.
Izayoi cố gắng nhịn cười, nhảy đến bên cạnh Lily rồi bế cô bé lên.
“I… Izayoi sama! Sao anh…”
“Lily, em tốt nhất nhanh chóng ngồi lên đi, nếu không bụng của cô tiểu thư nào đó lại réo lên nữa đấy.”
“Thế ha, vậy thì ai cho cậu ngồi trên đó mà tự nhiên thế?”
“Hể? không cho sao?”
“Không phải tôi nói trước đó rồi sao? Nếu cậu tự tiện như vậy thì xuống đi. Chỉ có Lily được ngồi thôi, lưu manh thì tự mà đi bộ.”
Hư! Asuka quay mặt qua chỗ khác. Izayoi cười gượng một cái, đặt Lily lên tay Deen rồi tự mình đi bộ.
Lúc họ đi qua con đường từ hồ chứa nước tới tòa nhà chính cũng đã là một giờ chiều.
*
---Sau khi bữa ăn kết thúc, Lily ở lại thu dọn bàn trong lúc bộ ba rắc rối đi tới phòng họp. Để quyết định xem ai sẽ được tham dự lễ hội vụ mùa trong thời gian lâu nhất, Izayoi, Asuka và You sẽ cạnh tranh chiến lợi phẩm trong những ngày qua, còn Jin và Leticia thì làm trọng tài.
“À mà Kuro Usagi đi đâu rồi?”
“Cô ấy đi tới cửa hàng của [Thousand Eyes] rồi.”
“Mọi người đều biết luật, tôi và Leticia làm trọng tài là đủ rồi. Nhưng mà hiện tại Izayoi san vẫn chưa báo cáo kết quả cho tôi.”
Ừ rồi. Izayoi gật đầu.
Ư ừm! Jin hắng giọng một tiếng rồi bắt đầu nói tiếp.
“Chúng ta sẽ bắt đầu từ những thành quả lớn trước, những chuyện nhỏ hơn sẽ để sau. Trước hết là Asuka san, cô ấy đã giải quyết được vấn đề nông trại của chúng ta, hơn nữa, cô ấy cũng vừa lấy thêm được mười chú sơn dương. Ngay khi chúng ta chuẩn bị xong chuồng trại và đất chăn thả thì sơn dương sẽ chuyển ngay tới chỗ chúng ta.”
“Fufu. Mấy đứa nhỏ cứ luôn mồm [Chúng ta có dê rồi], [Giờ thì mọi người có sữa dê rồi] hay [Chuẩn bị được ăn phomat rồi!] vô cùng hứng khởi. Mặc dù đây cũng phải là chiến công gì to lớn, nhưng với Community lúc này thì thế cũng được đấy chứ.”
Fufu~ Asuka hất mái tóc mình ra sau. Mặc dù đây đúng thật không phải phần thưởng gì đó ghê gớm, nhưng với việc giờ họ đã có gia súc chăn thả, cuộc sống sắp tới sẽ dễ thở hơn nhiều, có thể nói đây là một việc rất quan trọng.
Leticia cầm bản báo cáo và tiếp tục.
“Tiếp theo đến You… Ồ, thứ này rất tuyệt đấy! [Will-O’-Wisp] từng cùng tham gia với chúng ta tại lễ hội [Hỏa long thức tỉnh], khi trước có gửi tới một lá thư mời đặc biệt dành cho You.”
Izayoi nhướn mày lên. Hẳn là một trong ba lá thư kia rồi.
---Community [Will-O’-Wisp] nằm tại khu bắc.
Sở hữu ngọn lửa địa ngục, Đèn lồng bí ngô Jack.
Tinh linh đất trong trang phục Gothic Lolita, Ma trơi Ayesha.
Community [Will-O’-Wisp] của bọn họ được biết đến là nơi chuyên sản xuất các mặt hàng thủy tinh và giá nến.
“You san đã chiến thắng Game của [Will-O’-Wisp], nhận được phần thưởng là một sản phẩm do chính tay đèn lồng bí ngô Jack chế tạo, một chiếc giá nến khổng lồ có khả năng tích trữ lửa.”
“Nếu chúng ta đặt thứ này xuống dưới nền đất khu nhà và thực hiện theo đúng chỉ dẫn, mọi sản phẩm khác từ [Will-O’-Wisp] trong khu nhà đều sẽ được thắp sáng.”
“Nhân cơ hội này, chúng tôi đã quyết định đặt hàng những loại vật phẩm thiết yếu như giá nến, bếp núc từ [Will-O’-Wisp]. Mặc dù chúng khá là đắt… nhưng nếu cân nhắc thật kĩ sẽ thấy đây việc này rất đáng đầu tư. Sau này thì Community lúc nào cũng có ánh sáng và lửa để dùng rồi.”
“…Ồ? Thứ này đáng giá thật đấy!”
Izayoi nói với một giọng tán thưởng. Đối với cậu, đây quả là một phần thưởng tuyệt vời.
Hiện tại nhà bếp vẫn đang sử dụng bếp củi kiểu cũ, có thêm thứ này sẽ tiết kiệm được cả thời gian lẫn chi phí.
Và như vậy thì nến sẽ không bao giờ tắt nữa, đọc sách trong thư viện cũng theo đó mà đỡ phiền phức đi. Với một con mọt sách như Izayoi, như vậy thì quá hay rồi.
“Giải quyết một vấn đề thiết yếu trong sinh hoạt hàng ngày khi mà chính tôi còn chưa nhận ra, làm tốt lắm Kasukabe.”
“Ừm. Lần này mình đã cố hết sức mà.”
You nở một nụ cười tự mãn hiếm khi có. Nghĩ lại thì trong Game này của bộ ba rắc rối, cô đã luôn quyết tâm khác hẳn mọi khi, hẳn cô cũng có ý định gì đó. Giờ thì nụ cười trên mặt cô lộ rõ vẻ tự tin, như thể muốn nói [chắc không có thứ gì hơn được chiến lợi phẩm này đâu đúng chứ].
Izayoi dựa lưng vào ghế, nở nụ cười ranh mãnh trong lúc nhìn qua mọi người một lượt.
“Chà, hai người đúng thật khiến tôi bất ngờ đấy. Có thể kiếm được những phần thưởng tuyệt thế này từ những Game cấp thấp dùng tiền làm vật đặt cược tại tầng bảy chữ số, đúng là rất rất không tồi.”
“Ăn nói mạnh miệng quá ha… Vậy thế chiến lợi phẩm của Izayoi là gì vậy, đem ra cho mọi người xem đi?”
Asuka dùng ánh mắt sắc bén lườm Izayoi.
Izayoi vô âu vô lo cười mà đứng dậy, giục mọi người làm theo.
“Thôi rồi, chúng ta cùng nhau đi lĩnh thưởng nào.”
“…Lĩnh thưởng? Ở đâu?”
“Tại cửa hàng của [Thousand Eyes]. Kuro Usagi đến đó rồi thì càng đúng lúc. Tôi muốn những thành viên chủ chốt biết về chuyện đó luôn.”
Nghe được câu trả lười đầy ẩn ý của Izayoi, mọi người càng cảm thấy khó hiểu hơn.
Dù vậy thì họ vẫn cùng nhau rời phòng họp và đi tới cửa hàng của [Thousand Eyes].
*
Đi qua quảng trường đài phun nước, sau đó thì theo con cầu vắt ngang qua khu vực đường thủy, mọi người hướng thẳng tới cửa hàng của [Thousand Eyes]. Từng cánh hoa màu hồng phấn rủ xuống con đường họ đang đi, đồng thời những tấm lá non tươi mới cũng mọc lên. Ban đầu khi mới tới Khu vườn nhỏ, Asuka đã từng nói loài cây này rất giống với cây hoa anh đào, nhưng mà với loài cây này, phải sau hai tháng thì hoa mới bắt đầu tàn. Cảnh đẹp nơi đây làm họ thật muốn dừng lại ngắm nhìn những cánh hoa quyến rũ nhảy nhót trong gió, tuy nhiên công việc quan trọng lúc này là phải tới cửa hàng của [Thousand Eyes].
Khi họ đến gần cửa hàng, họ thấy cô nhân viên quen thuộc đang quét cánh hoa bên ngoài.
Vốn dĩ cô đang bận với công việc của mình nhưng khi thấy đám người Izayoi, mặt cô nhanh chóng bày tỏ thái độ muốn đuổi khách.
“…Lại là mấy người à.”
“Nghĩ lại thì lần nào tới bọn tôi cũng thấy cô đang quét hiên? Cô không biết chán là gì hả?”
“Hừ! Chỉ có mấy kẻ được nuông chiều mới nói những câu như [Tôi chán mấy cái công việc này lắm rồi]. Hơn nữa, cho dù tôi là thành viên mới thì tôi vẫn có trách nhiệm cho việc trông coi cửa hàng tại Cổng ngoài số 2105380. Với cả nhiệm vụ chính của tôi là phân biệt khách hàng, ngăn mấy kẻ phàm phu và chỉ cho phép khách quý đi vào mà thôi, đừng có nghĩ tôi chỉ biết quét lá!”
“Vậy sao? Ôi trời ạ, ngầu quá đi, khâm phục quá đi. Thế thì bọn tôi xin phép nhé.”
“Đi ra.”
Izayoi dự định như mọi khi đi vào cửa hàng mặc kệ cô nhân viên, nhưng cô cũng không phải tay vừa, vừa vung tấp tới cây chổi tre, cô vừa nhe nanh ra hăm dọa Izayoi. Trước phản ứng đó Izayoi chỉ có thể nắm lấy đầu cây chổi, hai vai trùng xuống. Bàn bạc hết với Shiroyasha rồi mà sao cô nhân viên này ương bướng vậy chứ. Nếu mà giờ mạnh mẽ xông vào khiến cô ta phát khóc cũng vui đây nhỉ? Trong đầu Izayoi hiện lên ý nghĩ xấu xa này, tuy nhiên trước khi cậu có thể thực hiện thì giọng nói của Shiroyasha đã vang lên.
“A a, xin lỗi, xin lỗi, ta quên báo với cô về việc mấy tên nhóc sẽ đến. Cũng tại lúc nãy ta có mấy việc quan trọng, cho họ vào đi.”
Giọng của Shiroyasha vang lên nhưng bà không hề xuất hiện. Dù cô nhân viên trên mặt lộ rõ vẻ tức tối với mấy người Izayoi, nhưng đã có lệnh của cấp trên thì cô cũng không thể cãi lời. Cô thở dài một tiếng sau đó tránh đường.
“…Xin mời các vị vào.”
Vén lên bức rèm cửa, Izayoi và mọi người cùng bước vào cửa hàng của [Thousand Eyes].
Họ theo một lộ tuyến quen thuộc đi qua chiếc sân nhỏ hướng tới căn phòng riêng của Shiroyasha. Bất chợt họ nghe thấy một tiếng hét thất thanh của ai đó nên chợt dừng bước.
“D, Dừng lại đã Shiroyasha sama! Kuro Usagi đã nói cô mang trên mình danh dự của [Quý tộc Khu vườn nhỏ] kia mà, nhất quyết không mặc cái thứ đồ hở hang đó đâu…!”
“Kuro… Kuro Usagi nói đúng đấy! Ta sở hữu thần cách… không đời nào ta mặc mấy bộ đồ trơ trẽn này đứng trước người khác đâu…!”
Nghe thấy tiếng hét thất thanh của Shirayuki hime và Kuro Usagi, mọi người đều khó hiểu, không nói được lời nào.
Qua lớp giấy dán cánh cửa, mọi người có thể nhìn thấy cái bóng của Shiroyasha đang vô cùng hào hứng nhảy đuổi theo hai người kia.
“Fufufu, hai người đúng là không hiểu gì hết! Các người có biết là vẻ ngoài càng xinh đẹp cùng thân phận càng cao quý thì càng khiến người khác sinh ra ham muốn vấy bẩn không hả. Nhất là loại hoa không thể chạm tới như hai người! Cứ thế này mấy tên tinh trùng thượng não kia sẽ bày ra mưu kế bẫy hai người vào trong cạm bẫy đồng tiền đó, rồi lợi dụng thân thể đẹp đẽ của hai người! Như những gì ta đang định làm đây này!”
“Ngài im đi đồ dâm thần!”
Ngay khoảnh khắc đó, một cơn đại hồng thủy cùng sấm sét dữ dội phá tung cánh cửa giấy.
Shiroyasha bị thổi bay ra ngoài. Cơ thể nhỏ nhắn của bà lộn ba vòng rưỡi trên không trung rồi lao thẳng tới chỗ Izayoi trước khi được cậu dùng chân bắt lấy như mọi khi.
“Bắt được rồi.”
“Phù! Tên… tên này, ta đã nói bao nhiêu lần rồi hả, ai cho ngươi dám dùng chân để đỡ ta.”
“Nếu thế thì đừng có bay thẳng tới chỗ tôi nữa. Với cả Kuro Usagi lôi cả Kim cương chử ra thế kia, rốt bà làm gì mà cô ấy---“
Tức đến vậy hả--- Câu nói đó còn chưa kịp hoàn tất.
Izayoi trông thấy hai người Kuro Usagi lúc này qua màn sương liền không nói được lên lời.
“Kuro Usagi? Cô mặc cái gì vậy?”
A ư! Từ trong màn sương một tiếng rên phát ra.
“Sao đen đủi thế này… Sao Izayoi san lại đến đây chứ?”
“Từ từ đã, đáng ra đấy là câu tôi hỏi chứ?”
Izayoi phẩy tay để làm tan màn sương.
Kuro Usagi và Shirayuki hime ngay lập tức ngồi vội xuống, dùng tay ôm kín cơ thể mình.
Màn sương tan đi khiến cảnh vật hiện ra, giờ thì ngay cả những người phía sau cũng trông thấy hai người Kuro Usagi lúc này.
Bộ ba rắc rối lặng yên không nói câu nào, được một lúc thì Asuka ra câu hỏi phá vỡ bầu không khí khó xử.
“…Kimono?”
“Đây… ừm… kimono siêu ngắn?”
“Sai hết, đây chính là bộ Kimono bó ngắn nhất thế giới đi kèm phụ kiện là quần tất dây.”
Thế đấy! Shiroyasha tự hào ưỡn ngực lên tuyên bố.
Kuro Usagi và Shirayuki-hime bị ép phải mặc một chiếc Kimono siêu bó làm lộ rõ ra những đường cong mê người, trong khi phần váy bên dưới thì bị cắt đi làm lộ ra làn da trắng mịn như sữa. Hơn nữa, bộ áo còn không che một vùng lớn từ vai xuống ngực, kết hợp với vẻ ẩn hiện đầy gợi cảm của chiếc quần tất, quả đúng là vô cùng thích mắt. Cả Kuro Usagi lẫn Shirayuki hime đều có một cơ thể đầy đặn, mặc trong mình bộ quần áo như vậy thì bất cứ ai cũng không thể tránh được ánh mắt không nhìn vào họ.
Tuy nhiên lại mặc một chiếc quần tất như vậy thì đúng là thiếu tính đồng bộ.
Haiz. Leticia đứng phía sau cùng cũng phải thở dài một tiếng rồi bước tới chỗ Kuro Usagi.
“Hai người tốt hơn nên đi thay quần áo đi. Nhất là Kuro Usagi, toàn thân ướt sũng như vậy…”
“Cái gì! Kuro Usagi ướt hết rồi sao?”
---Uỳnh oàng! Vài tia chớp nữa đánh thẳng tới Shiroyasha.
*
"Ừm, thiết kế vừa rồi cũng khá được, nhưng mà lần tới thì bà nhớ phải tham khảo cả ý kiến của tôi trước khi hành động đấy.”
“Làm ơn không nói về chủ đề này nữa!”
Bộp! Kuro Usagi hiện đã thay xong quần áo, cầm lấy chiếc quạt giấy huyền thoại đánh nhẹ lên đầu Izayoi.
Thế nhưng Shiroyasha lại trả lời một cách nghiêm túc trong khi lắc lắc cái đầu vẫn còn thấy có khói bốc lên.
“Này nhé, thực ra thì chiếc áo đó có chút liên quan đến buổi thảo luận hôm nay đấy. Thực ra thì nó không dành cho Kuro Usagi mà là đồng phục của nhân viên tại cơ sở mới sắp tới sẽ mở tại cổng ngoài này.”
“Cơ sở mới?! Thiết kế cái thứ Kimono hở hang đó?! Tên ngốc nào có gan thiết kế cái đấy cơ chứ!?!?”
“Bình tĩnh đi, ta cam đoan cơ sở đó hoàn toàn hợp pháp.”
“Ta sẽ bắt đầu giải thích đây, mặc dù chủ đề đã đi khỏi hướng chính một chút, nhưng mà mục đích hôm nay của ta là giải quyết một số việc với tư cách [Floor Master]. Dạo này khu đông đã không thấy Ma vương đúng nghĩa nào xuất hiện quấy rối, vậy nên ta có ý định phát triển nơi này. Đúng lúc ta đang đau đầu vì không biết nên bắt đầu từ đâu thì Izayoi đến và đưa ra một giải pháp, [Để phát triển một vùng đất, bà trước tiên phải đảm bảo nguồn nước cung ứng đã].”
“Ừm, chẳng phải không lâu trước đây nơi này bị hạn hán sao? Rút ra từ điểm này, tôi đoán bất kì Community nào cũng sẽ đau đầu về vấn đề nguồn nước.”
“Mặc dù có rất nhiều nước trong thành phố này, nhưng đó là nước của những Community tầm trung trở lên, còn các Community bảy chữ số thì chỉ có thể ra ngoài lấy nước. Mặc dù hiện tại vẫn đang trong mùa mưa, thì cũng chỉ có một vài Community tích trữ được đủ nước cho thời gian sắp tới…”
Thấy Izayoi và Shiroyasha nói chuyện một cách nghiêm túc đến không thể tin được, Kuro Usagi có chút bối rối, nhưng cô vẫn gật đầu đồng ý.
“Đúng vậy, chúng ta không giống khu bắc vốn có nhiều tuyết hay khu nam có hệ thống sông ngòi chảy qua thành phố. Vấn đề này chỉ có thể coi là hoàn cảnh sống không thuận lợi, con người nơi đây phải tập sống chung với lũ thôi.”
“Ừm, và đó chính là lí do ta, với tư cách một [Floor Master], muốn xây dựng một dự án phát triển hệ thống thủy lợi quy mô lớn. Vậy nên ta đã nhờ Izayoi thắng được Gift về nguồn nước từ tay Shirayuki… nhưng mà ta cũng không nghĩ rằng cậu ta lại có thể thu phục được cả Shirayuki… Shirayuki, cô vẫn còn cần tu hành nhiều.”
Shiroyasha mỉm cười mỉa mai với Shirayuki hime.
Shirayuki quay mặt ra chỗ khác bày tỏ ý tức tối, hiện tại cô đã được trở về với bộ Kimono trắng của mình.
“Tôi hiểu những chuyện mấy người bàn tính rồi. Nhưng nếu mọi chuyện chỉ là vậy thì bà cứ đến nhờ thẳng tôi là được rồi… có cần thiết phải nhờ tên nhóc này chuyển lời hộ bà thế không hả, bà nói thì tất nhiên tôi sẽ giúp Chủ thần của mình rồi.”
Shirayuki phàn nàn đáp lại.
“Không, như vậy thì còn ý nghĩa gì kia chứ. Nếu [Floor Master] giải quyết tất cả mọi việc thì các Community sẽ càng ỷ lại vào ta hơn, lúc ấy thì Tầng thấp chỉ có đi xuống chứ đừng mong phát triển được. Cho dù ta sẽ hỗ trợ bằng cách chuẩn bị một cơ sở mới, tuy nhiên người hoàn tất nó vẫn phải là cư dân nơi đây. Lần này, ta nhờ Izayoi là có dụng ý cả. Ta muốn thông báo cho mọi người về một Community rất có thực lực xuất hiện tại tầng thấp nhất, từ đó kích lên tinh thần cạnh tranh giữa những người còn lại.”
Ngay cả một Community vô danh như [No Name] lại lập ra công lao đến thế, tất nhiên sẽ sinh ra những Community nghĩ [mình cũng làm như vậy được kia mà] rồi cố gắng.
Nghe toàn bộ chi tiết về kế hoạch của Shiroyasha, Shirayuki hime vẫn nhìn về phía Izayoi với bộ mặt khó chịu, sau đó mới từ bỏ rồi thở dài.
“Haiz… Sao cũng được, đằng nào cũng không có cách để hủy đi giao ước trong Game cho dù có muốn hay không. Thôi rồi, tôi sẽ giao phó thác Tritonis cho những thủy tinh linh mới chuyển tới vậy.”
“Cảm ơn. Với cả cô cũng không cần lo vì tôi sẽ không ra bất cứ lệnh gì cho cô trong một thời gian sắp tới. Shiroyasha với tôi đã thỏa thuận rồi, tôi sẽ cho bà ấy mượn cô cho đến khi dự án hoàn thành--- Giờ thì.”
Khi cuộc trò chuyện giữa Izayoi và Shiroyasha về cơ sở mới đã xong, Izayoi nhìn về phía Shiroyasha.
Cậu không hề cho có ý cho mượn Shirayuki hime miễn phí.
Cậu vì hoàn thành điều kiện [đoạt lấy Gift nguồn nước] của Shiroyasha nên mới cho bà mượn Shirayuki hime.
Vẻ tự mãn thấy rõ trong mắt của Izayoi lúc cậu xòe tay ra đòi phần thưởng.
“Hiện tại tôi làm xong điều kiện, thử thách hẳn đã hoàn tất rồi chứ nhỉ. Bà nhanh chóng xì phần thưởng ra đi chứ.”
“Fufu, được rồi. Mặc dù cái chuyện ủy quyền cho một Community vô danh là chưa từng nghe thấy bao giờ… nhưng vì sự cống hiến sẵn sàng cho mượn cả người sở hữu thần cách cho sự phát triển của khu vực, cái này có thể tính là công lao vô cùng to lớn, hẳn không có Community nào dám phàn nàn nữa rồi.”
Nghe cuộc nói chuyện giữa hai người họ đi đến điểm này, những thành viên còn lại của [No Name] khẩn trương hẳn lên. Phần thưởng này sẽ quyết định ai được quyền tham dự lễ hội vụ mùa.
Shiroyasha vỗ hai tay bàn tay nhỏ nhắn của mình.
Sau đó, một tia sáng lóe trên chiếc nệm, từ đó hiện ra một tấm giaays da dê.
Lấy ra từ không khí một chiếc bút lông, Shiroyasha kí tên vào cuối tấm giấy, sau đó quay ra nhìn về phía người mang tư cách thủ lĩnh là Jin.
“Được rồi, Jin Russell, từ bây giờ thứ này sẽ do cậu giữ.”
“Ê? Tôi sao?”
“Đúng vậy, thứ này chỉ có thủ lĩnh Community được quản lí, vậy nên cậu là người nhận nó.”
Jin theo lệnh tới ngồi trước mặt Shiroyasha, đọc nội dung tấm giấy da dê.
Sau đó cả người cậu cứng đơ lại vì choáng váng.
“Đây… đây là… không lẽ nào…?”
“Chuyện gì vậy, Jin bocchan?”
Kuro Usagi nhảy tới sau lưng Jin.
Sau đó, cả cô cũng mặt cứng đơ lại vì kinh ngạc.
Nội dung trên cuộn giấy như sau:
『---Giấy chứng nhận quyền lợi Cổng ngoài số 2105380
Floor Master đã xác nhận đây là Giấy chứng nhận quyền lợi của một Cổng ngoài.
Sau khi Giấy chứng nhận quyền được công bố, Community sẽ có thể tân trang lại Cổng ngoài nhằm mục đích quảng bá bản thân.
Community sở hữu Giấy chứng nhận quyền lợi được nhận 80% doanh thu từ phí sử dụng [Cổng ranh giới].
Community sở hữu Giấy chứng nhận quyền lợi được sử dụng miễn phí [Cổng ranh giới].
Với Giấy chứng nhận quyền lợi, Community sẽ được công nhận là [Chủ vùng].
Dấu ấn [Thousand Eyes]. 』
“Đây… đây là… Giấy chứng nhận quyền lợi Cổng ngoài…! Giờ chúng ta đã là [Chủ vùng] rồi?”
“Ừm, giấy chứng nhận quyền lợi Cổng ngoài vốn được giao cho Community có thực lực mạnh nhất trong khu vực, sau khi [Fores Garos] tan rã, nó đã được [Thousand Eyes] bảo quản… Bây giờ giao lại cho mấy người thì có vấn đề gì chứ?”
Shiroyasha che miệng cười.
---Giấy chứng nhận quyền lợi Cổng ngoài thực chất là một tấm [Geass Roll] đặc biệt cho phép người sở hữu có được nhiều quyền quản lí Cổng ngoài của Khu vườn nhỏ. Ví dụ, nó cho phép kích hoạt [Cổng ranh giới] để di chuyển tới những Cổng ngoài khác, hoặc là toàn quyền thiết kế lại Cổng ngoài. Community sở hữu giấy chứng nhận quyền sau đó kiến thiết lại Cổng ngoài ra sao có thể tác động tới sự phát triển của cổng ngoài, thực sự là một thứ quyền lợi rất quan trọng.
Giữa hai cổng ngoài đồng cấp, hình thức bề ngoài đã nói lên được thực lực mỗi bên.
Cũng bởi vì ảnh hưởng lớn như vậy nên Community nắm giữ quyền này được gọi là [Chủ vùng].
“Nhưng… nhưng hiện tại chúng ta cũng không có lá cờ để treo lên Cổng ngoài. Nếu các Community khác thấy vậy họ sẽ không bằng lòng…”
“Ây, Ochibi sama, động não thử xem nhé. Chúng ta sẽ cung cấp nguồn nước miễn phí để bắt họ ngậm mồm lại, lúc ấy thì đến cái tên có tâm địa hẹp hòi nhất cũng sẽ im lặng thôi.”
Jin kinh ngạc, nuốt lại những lời cậu chuẩn bị nói ra. Izayoi rõ ràng đã suy tính rất cẩn thận rồi mới bắt đầu kế hoạch.
Cậu hít mạnh lấy một hơi, nhìn về phía Kuro Usagi với vẻ bối rối.
“Kuro Usagi…”
“---…”
Kuro Usagi run rẩy, không đáp lời Jin.
Trong lúc toàn thân vẫn còn run run, cô bước tới chỗ Izayoi.
“Sao vậy? Nếu cô có gì không hài lòng thì cứ thoải mái nói ra đi?”
“---…”
Doing! Kuro Usagi đột ngột nhảy vào trong lòng của Izayoi.
“Hay quá rồi…! Izayoi san thật sự tuyệt vời quá! Chỉ mới có hai tháng mà thậm chí đòi lại được cả giấy chứng nhận quyền lợi rồi! Kuro… Kuro Usagi thực sự cảm ơn cậu!”
Ư a~ Kuro Usagi ôm thật chặt Izayoi, phát ra những tiếng động kì lạ.
Izayoi đứng hình trước bộ dạng tưng tửng hơn hẳn mọi khi này của Kuro Usagi, nhưng cảm giác mềm mại trước ngực cũng khiến cậu bình tĩnh lại.
(Ồ ồ, lời rồi.)
Sau đó Izayoi từ từ tận hưởng cái ôm của Kuro Usagi. Trông thì cũng nhỏ nhắn mà hình như nó hơi to quá thì phải. Mặc dù có hơi bất ngờ, nhưng chỉ cần là êm ái thế này thì cậu sẵn sàng bỏ qua hết mấy cái chi tiết vụn vặt đó.
Kuro Usagi đang quá vui nên không biết mình bị quấy rối tình dục, như vậy thì chắc không sao đâu ha?
Về phía hai cô gái trong bộ ba rắc rối ngồi phía sau, họ trao nhau ánh mắt thất vọng.
“…Vậy là chúng ta thua rồi sao?”
“…Đúng vậy rồi, xin lỗi nhé Asuka.”
“Mình không để ý lắm, còn cậu thì sao Kasukabe-san?”
“Ư, cũng đâu còn cách nào khác, cậu xem Kuro Usagi và Jin vui mừng thế kia cơ mà.”
Vậy sao. Asuka đáp lời, nhìn về phía mấy người Kuro Usagi.
Hai người nhìn về phía đám đông ồn ào với Izayoi là trung tâm, ánh mắt họ như thể đang nhìn một nơi rất xa vậy.