"Cái vị trí Trấn Quốc này, không cần cũng được!"
"Không cần cũng được!"
"Thôi được..."
Lời nói quanh quẩn trên đỉnh núi Thái Sơn, tất cả mọi người đều chấn động bởi câu nói của Lý Ma Tiêu!
Điên rồ, đúng là điên rồ hết sức!
Khổ sở lắm mới giành được vị trí Trấn Quốc, trong số 1,3 tỷ người của toàn bộ Viêm Hạ, vị trí này chỉ có sáu người mà thôi!
Nói không cần là không cần, điên thật!
Làm việc sao có thể hành động theo cảm tính như vậy chứ!
"Chân Long, ngươi không phải muốn thỉnh nguyện sao? Vị trí Trấn Quốc cho ngươi đó, bây giờ ngươi là Trấn Quốc, ngươi tự thỉnh nguyện với chính mình đi!"
"Tôn Trấn Quốc!"
Lý Ma Tiêu lạnh lùng nói!
"Ta không quan tâm cái gì Chiến Vương, cái gì Trấn Quốc, ta chỉ muốn mạnh mẽ hơn, đây chỉ là một con đường để ta mạnh mẽ hơn mà thôi! Cả đời Lý Ma Tiêu ta, chỉ làm những gì mình muốn làm, vinh quang và quyền lực đối với ta mà nói, đều không quan trọng!"
"Ta muốn giết Ma Hoàng, ai cản ta, ta đều giết hắn!"
"Ta muốn bảo vệ đệ tử của ta, ai cản trở ta, ta đều phải bảo vệ hắn!"
"Sở Hưu, hắn không phải đệ tử của riêng ta! Hắn cũng là đệ tử của Cuồng Man, ta muốn giúp Cuồng Man bảo vệ hắn!"
"Tất cả các ngươi đừng quên, Cuồng Man đã hy sinh vì cái gì!"
Vụt!
Lý Ma Tiêu nhẹ nhàng xòe bàn tay, trong tay hắn, Hỏa Diễm trắng nóng bỏng hiện lên, hóa thành một cây Hỏa Diễm Thương sắc nhọn!
"Đến đây, tiểu tử, con đến muộn, không được chứng kiến sư phụ con tranh giành vị trí Trấn Quốc, áp đảo Chân Long với phong thái đỉnh cao, ngầu vãi! Hôm nay ta sẽ cho con xem một chút!"
Lý Ma Tiêu cười lớn.
"Tất nhiên mọi người đều muốn con đi, vậy thì hôm nay ta... sẽ dẫn con giết ra ngoài!"
Lý Ma Tiêu ngửa mặt lên trời thét dài, Ma Diễm bốc lên ngút trời, hắn dốc toàn lực, bầu trời giáng xuống thần hỏa đen kịt, hóa thành Pháp Tướng Hắc Liên ba đầu sáu tay!
"Vẫn là câu nói đó, ai đụng đến đệ tử của ta, ta giết kẻ đó! Mặc kệ ngươi thân phận địa vị gì, khắp trời đất, ta cũng phải giết ngươi!"
Nói xong, Hỗn Thiên Lăng xé gió bay ra, lập tức quấn lấy Sở Hưu!
"Sư tôn, không cần như vậy, con nguyện ý rời khỏi Viêm Hạ!"
"Im miệng! Người lớn làm việc, con nít xía vào làm gì! Hôm nay ở đây không đến lượt con nói!"
Lý Ma Tiêu một mình, vì Sở Hưu, lại nguyện ý đứng đối đầu với toàn bộ Viêm Hạ!
"Ma Tiêu, ngươi bình tĩnh một chút, chúng ta lại suy nghĩ biện pháp khác!"
Dương Chân khuyên can.
"Còn có biện pháp sao?"
Một câu của Lý Ma Tiêu, lập tức khiến hắn cứng họng.
Đúng vậy, còn có biện pháp sao?
Ai cũng không muốn chết, nếu không phải thật sự hết cách rồi, ai nguyện ý đi đến bước đường này? Lý Ma Tiêu muốn chết chắc?
Mạng của hắn không phải mạng sao?
Hắn cũng muốn sống chứ, nhưng trên đời này, có những chuyện còn quan trọng hơn cả việc sống!
"Chính ta đã đưa con ra khỏi Yến Vân Thị, nên ta có nghĩa vụ bảo vệ an toàn cho người thân của con. Con nói con không cha không mẹ, ta cũng vậy... Nhưng nếu con không chê, ta nguyện ý làm cha con, và ta cũng sẽ làm tròn trách nhiệm của một người cha!"
Ầm!
Lý Ma Tiêu trực tiếp mang theo Sở Hưu bay vút lên!
"Lý Ma Tiêu, hôm nay ngươi nếu bước ra khỏi Giới Thái Sơn, chắc chắn phải chết, Mười Đại Hắc Ngọc đều là cường giả lão làng, đây không phải là một mình ngươi có thể chống đỡ được!"
"Ngươi khẳng định muốn làm như vậy sao!"
Lâm Cửu Uyên lớn tiếng chất vấn.
"Xác định, và khẳng định! Đừng nói là Mười Đại Hắc Ngọc, cho dù là một trăm cái, một ngàn cái, cho dù là chư thiên Thần Phật, ta cũng dám chiến tới bến!"
Đường ranh giới của Giới Thái Sơn ngay phía trước, nếu hắn bước ra ngoài, sẽ phải đối mặt với sự vây công liên thủ của tất cả cường giả Hắc Ngọc!
Con đường ranh giới này, giống như cánh cửa sinh tử của âm dương hai giới, chắn trước mặt Lý Ma Tiêu!
Tất cả mọi người nín thở!
Một giây sau, Lý Ma Tiêu một bước phóng ra!
"Lý Ma Tiêu, sư phụ của Sở Hưu, ta đây, chết thì chết!"
Không sai, hôm nay hắn không phải Trấn Quốc!
Không phải Chiến Vương Viêm Hạ!
Thậm chí không phải người của Viêm Hạ!
Hắn chỉ có một thân phận, đó chính là... Sư phụ của Sở Hưu!
Đã là sư phụ người ta, vì đồ đệ mà chết, có gì mà phải sợ!
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn