Sở Hưu được Phong Hỏa Luân mang đi, chỉ trong chớp mắt đã lao xa mấy ngàn dặm. Hắn tiếp tục bay về phía trước, nhưng không biết đây là nơi nào.
"Quân chủ."
Bóng dáng Mạnh Bà hiện ra trước mặt Sở Hưu, bà đưa ngón tay ngọc thon dài ra, chặn đường tiến của hắn.
"Ngài không sao chứ, quân chủ?"
"Hay là chúng ta đến Chiến trường Thiên Kiêu trước đi ạ, tạm lánh ở đó một thời gian."
Bà nhắc nhở.
"Không được, không thể đến đó..."
Sở Hưu lắc đầu.
"Vậy ngài định..."
"Ta có cách rồi."
Trong lòng hắn đã có kế hoạch.
Đúng lúc này, không gian bắt đầu gợn sóng!
"Thâm Uyên, à không, phải gọi ngươi là Sở Hưu mới đúng. Chạy nhanh thật đấy, tốc độ Phong Hỏa Luân của Lý Ma Tiêu quả là không đùa được đâu nhỉ?"
Tiếng cười khẽ truyền đến, chỉ thấy một bóng người chậm rãi hiện lên giữa không trung.
Sau đó, Tám Tôn Ngục Đạo và Bảy Tuyệt Minh Đạo cũng gần như xuất hiện cùng một lúc!
Mười lăm cao thủ cảnh giới Kim Ngọc, cộng thêm Đạm Đài Ngưng Nguyệt, đội hình này dù cho Thần Vương nước Đăng Tháp hay vua Arthur nước Anh có đến cũng phải hát bài "Chinh Phục" mà thôi.
Trốn không thoát được rồi.
Hắn dứt khoát từ bỏ chống cự!
Vút!
Đạm Đài Ngưng Nguyệt nhẹ nhàng đưa tay ra, tóm về phía Sở Hưu.
Sau đó trực tiếp bóp lấy cổ hắn.
"Thật không nỡ giết ngươi đâu. Xét theo vai vế, ngươi phải gọi ta một tiếng chị, hoặc là cô cũng được."
"Vậy thì đừng giết tôi, tôi sẽ dạy cô Cổ Thiên Công Lục Đạo Luân Hồi."
Sở Hưu lạnh nhạt nói.
"Khó rồi đây, đối với ta, ngươi còn sống chính là phiền phức lớn nhất, không giết không được."
"Vả lại, Cổ Thiên Công Lục Đạo Luân Hồi ta cũng từng thử học rồi, nhưng không học được. Cho nên... xin lỗi nhé, thứ này đối với ta chẳng có chút hấp dẫn nào cả."
Nói rồi, nàng ta khẽ cười.
"Đành phải để em chịu thiệt thòi một chút mà đi chết vậy, em trai thân yêu của chị!"
Nàng ta siết chặt cổ Sở Hưu!
"Quân chủ đại nhân!"
Bên trong Cờ Vạn Hồn, các Chiến Tướng Vong Linh lo sốt vó, ai nấy đều muốn xông ra giúp Sở Hưu đối phó kẻ địch!
"Tất cả đừng ra ngoài, ta tự có cách thoát thân!"
Giọng Sở Hưu vẫn bình thản.
Mặc dù có phần liều mạng nhưng... tỷ lệ thành công vẫn có đến sáu phần!
Nhưng ngay tại thời điểm Đạm Đài Ngưng Nguyệt ra tay muốn giết Sở Hưu!
Ong!
Giữa không trung, một bóng người nhỏ nhắn xinh xắn chậm rãi xuất hiện.
"Đây là lần cuối cùng rồi sao? Nhưng thế cũng đủ rồi... Có thể nghịch chuyển sinh tử vào thời khắc này, cứu ba thêm một lần, ý nghĩa của việc mình đến với dòng thời gian này đã được thực hiện trọn vẹn."
Sở Tịch nhớ mang máng rằng, ở tương lai, Thâm Uyên đã từng trải qua một đại kiếp sinh tử. Trong kiếp nạn đó, sư tôn của Thâm Uyên đã chết trận, còn bản thân Thâm Uyên cũng bị đập nát thân xác, thần hồn được Cờ Vạn Hồn cuốn đi, biến mất không dấu vết.
Nàng không biết rõ tình hình cụ thể của trận chiến đó, chỉ biết mỗi khi nhắc lại, trong mắt ba luôn có một nỗi đau thương không thể che giấu.
Hơn nữa, nàng chưa bao giờ được gặp sư tôn của ba, vị Ma Liên Chiến Vương Lý Ma Tiêu chỉ sống trong ký ức của ông.
Nàng chỉ nhớ rằng, ba đã từng vô số lần say rượu, gào lên tên sư tôn của mình, và cứ lặp đi lặp lại một câu.
"Xin lỗi, lão sư, con đến muộn rồi!"
Nàng có thể cảm nhận rõ ràng nỗi đau của ba mình, cho nên nàng không muốn để ông phải đau khổ thêm lần nữa!
Chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra trong quá khứ. Nàng đã từng hỏi rất nhiều người, những chú những bác đã trải qua trận chiến đó.
Nhưng ai nấy đều kín như bưng, tránh không nhắc tới!
Vì vậy, nàng chỉ biết được hai điều.
Vì trận chiến đó, ba đã từng chết một lần, và sư tôn của ba cũng đã chết một lần để cứu ông.
Thế nhưng, ba đã sống lại, nhưng khi sống lại rồi thì sư tôn của ba đã không còn cơ hội để hồi sinh nữa.
Nàng chỉ biết có vậy!
Nhưng lần này, nàng không muốn ba chết!
Như vậy, ba sẽ kịp, sẽ không còn phải hối hận nữa!
"Ba là người ba tuyệt vời nhất trên đời, Tịch Nhi không muốn thấy ba đau lòng đâu!"
Sở Tịch giáng trần, ánh mắt nàng nhìn thẳng về phía Đạm Đài Ngưng Nguyệt.
Vẻ mặt lạnh như băng.
"Thả người ra, nếu không! Chết!"
Đạm Đài Ngưng Nguyệt nhíu mày nhìn Sở Tịch, rồi một tia kinh ngạc lóe lên trên mặt!
"Ngươi không phải là người của dòng thời gian này!"
Sở Tịch kinh hãi, nàng không ngờ mình lại bị nhìn thấu ngay lập tức.
"Trên người ngươi có sự dao động của sức mạnh thời không, hơn nữa luồng sức mạnh này..."
Đạm Đài Ngưng Nguyệt híp mắt lại.
"Thì ra là vậy..."
"Luồng sức mạnh thời không này được thúc đẩy nhờ pháp tắc Minh Quân của Lam Tinh, ra là thế."
"Thú vị, thật sự rất thú vị! Ngươi là gì của Sở Hưu?"
Trong mắt Đạm Đài Ngưng Nguyệt ánh lên vẻ dò xét sâu sắc, nàng ta đã nhìn ra vấn đề chỉ trong nháy mắt.
"Đầu tiên, muốn kích hoạt luồng sức mạnh thời không này cần thỏa mãn hai điều kiện. Thứ nhất là phải hoàn toàn phù hợp với pháp tắc Minh Quân, như vậy chỉ có người tu luyện Cổ Thiên Công Lục Đạo Luân Hồi mới làm được."
"Thứ hai, phải có mối liên hệ huyết thống với một người nào đó trong dòng thời gian này, và mối liên hệ đó càng thân thiết thì xác suất thành công càng lớn!"
"Tổng hợp hai suy đoán này, ta có thể đưa ra một kết luận: ngươi là con gái của Sở Hưu, phải không?"
"Con gái của Sở Hưu trong tương lai, đúng chứ?"
"Ta đoán có sai không?"
Lời vừa dứt, sắc mặt Sở Tịch cứng đờ.
Đạm Đài Ngưng Nguyệt hoàn toàn khác với những đối thủ nàng từng gặp, lai lịch của người này chắc chắn không hề đơn giản!
Nàng ta chỉ ra rõ ràng pháp tắc Minh Quân, chứng tỏ nàng ta không phải là kẻ mơ hồ không biết gì.
E rằng nàng ta thuộc nhóm những tồn tại đã có thể chạm tới bầu trời!
"Ta không đoán sai chứ? Ngươi tên là gì?"
"Nhưng xem ra, con gái của hắn đã từ tương lai đến đây, chẳng lẽ hôm nay ta không giết được Sở Hưu sao?"
Ánh mắt kinh nghi của nàng ta rơi xuống người Sở Hưu.
Mà lúc này, đầu óc Sở Hưu cũng đang ong ong.
Con gái của hắn?
Là con của ai, Tô Tuyết Ly? Hay là Vân Nhược?
Chẳng lẽ... là Lộ Y Văn!
Còn nữa, cô gái tóc vàng này đã cứu mình không chỉ một lần, rốt cuộc cô ấy là ai!
"Không ngờ thân phận thật của mình lại bị nhìn thấu theo cách này."
"Người phụ nữ này lợi hại thật, chỉ tiếc là thế giới tương lai không có ngươi, chứng tỏ dù ngươi có lợi hại đến đâu thì cuối cùng vẫn thua trong tay ba của ta thôi."
Cô gái vừa nói vừa từ từ tháo mặt nạ xuống, và khi Sở Hưu nhìn rõ khuôn mặt đó.
Sắc mặt hắn lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ!
"Đàn chị Tịch!"
Sở Hưu thất thanh kêu lên.
"Ba, đừng gọi con là đàn chị Tịch nữa. Con tên là Sở Tịch, ba của con là anh hùng nhân tộc Sở Hưu, mẹ của con là thánh nữ nhân tộc, Cửu Thiên Huyền Nữ, nữ thần chiến tranh Lộ Y Văn!"
"Còn con, là viên minh châu sáng chói cuối cùng của nhân tộc, Thần Nữ Tịch, tên thật là Sở Tịch, đến từ tương lai! Thật ngại quá, đã lừa ba lâu như vậy!"
Sở Tịch nở một nụ cười.
Nàng nghiêng đầu, ánh mắt nhìn Sở Hưu tràn đầy lưu luyến và ngưỡng mộ.
"Con... con gái của ta, con gái của ta và Y Văn?"
Và ngay khoảnh khắc này, Sở Hưu hoàn toàn chìm trong kinh ngạc!
Sở Tịch lại là con gái của hắn, sao có thể chứ, sao lại khó tin đến vậy!
"Quả nhiên là con gái của ngươi, xem ra kế hoạch hôm nay của ta thất bại rồi!"
Sở Hưu, ngươi đúng là khó giết thật. Nhưng đã thế, hôm nay cả hai cha con ngươi đều đã xuất hiện, vậy thì ta sẽ chôn vùi cả hai tại đây luôn!
Nói xong, Đạm Đài Ngưng Nguyệt bước một bước!
Lao về phía Sở Tịch.
"Hừ! Mụ đàn bà độc ác, có tiểu thư ta ở đây, há lại để ngươi làm hại ba ta!"
"Chú Phệ Giới, trừng phạt mụ đàn bà độc ác này một trận ra trò cho con!"
Theo tiếng gọi của Sở Tịch!
Ầm!
Bầu trời đảo lộn, một vòng xoáy khổng lồ thức tỉnh!
Lực thôn phệ vô tận bùng nổ, toàn bộ Lam Tinh như bị khoét một lỗ thủng khổng lồ, sắp bị nuốt chửng vào trong!
Sau đó, một bàn tay khổng lồ từ trên trời, chậm rãi hạ xuống mặt đất