Vút!
Thiêu Sát Long Vương dừng lại giữa không trung, nhẹ nhàng vỗ cánh. Sở Hưu và Lộ Y Văn tay trong tay, đối đầu với Huyết Thần và Huyết Tổ.
Huyết Thần mang vẻ mặt nắm chắc phần thắng, không hề vội vã.
Hắn chỉ nhìn Sở Hưu với ánh mắt đầy chế giễu.
"Thấy chưa, Thâm Uyên, chắc ngươi cũng nhận ra rồi nhỉ, không cần ta phải đích thân nói ra đâu, như thế thì mất vui lắm!"
Huyết Thần thầm cười nhạt, mặc dù không biết Sở Hưu dùng cách gì để sống lại.
Cho dù hắn có được cơ duyên gì, thực lực có tăng lên, rồi ngay lập tức đến tìm hắn báo thù, cũng chẳng sao cả.
Bởi vì hiện tại, hắn rất muốn thấy cái vẻ mặt của Sở Hưu khi tự mình phát hiện ra đây không phải là một linh thân, mà là bản thể thật sự. Cái vẻ mặt chuyển từ tự tin sang hoảng sợ, rồi đến thất thần khi một kẻ yếu đuối phải đối mặt với hai cường giả cấp Hắc Ngọc hùng mạnh.
Cuối cùng là bộ dạng chật vật bỏ chạy, giống như con nhện đang thưởng thức con mồi giãy giụa điên cuồng trên tơ nhện, đó chính là lời khen ngợi tuyệt vời nhất dành cho kẻ đi săn.
Thế nhưng, Sở Hưu chẳng có phản ứng gì, hắn chỉ mỉm cười.
Hắn nhìn Huyết Thần mà cười, nụ cười đó khiến Huyết Thần rùng mình.
Hắn thậm chí có chút không hiểu, tại sao Sở Hưu lại cười.
Hơn nữa... Chẳng lẽ nhãn lực của Sở Hưu lại kém đến mức này sao?
Thiên tài Thâm Uyên lừng lẫy danh tiếng mà lại không nhìn ra được hình dạng lúc này của hắn không phải linh thân mà là bản thể ư!
Huyết Thần cảm thấy mình bị xem thường, điều này tuyệt đối không thể chấp nhận được đối với một kẻ cao ngạo như hắn. Vì vậy, hắn quyết định đích thân tạo chút áp lực cho Sở Hưu, để hắn thấy rõ sự đáng sợ của mình!
Ùm!
Thân thể Huyết Thần khẽ rung lên, sau đó một luồng uy áp cực kỳ mạnh mẽ bùng phát, huyết sắc vô tận biến bầu trời thành biển máu. Trời đất rung chuyển, tất cả uy áp cùng lúc đổ dồn về phía Sở Hưu!
Hắn nghĩ, màn thể hiện của mình bây giờ đã đủ rõ ràng rồi chứ, tung ra toàn bộ thực lực, phô diễn khí tức kinh người, thế này đã đủ để dọa Sở Hưu sợ chết khiếp rồi.
Nhưng tại sao, đối phương vẫn cứ dửng dưng như không.
Ngược lại, Lý Ma Tiêu đang ở trên ngọn hải đăng đột nhiên dừng động tác trong tay.
Hửm?
Hắn khẽ liếc mắt, đã cảm nhận được luồng uy áp huyết sắc đang tùy tiện bộc phát ở cách đó không xa, phảng phất như đang nói với hắn: Đến đây, ta ở đây này, ta, Huyết Thần, đang ở ngay đây, mau tới giết ta đi.
Một Huyết Thần ngông cuồng như vậy khiến Lý Ma Tiêu cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
"Thú vị đấy, gã này phát hiện ra khí tức của ta rồi, nên quay sang khiêu khích ta sao!"
"Thú vị thật, Huyết Thần, có phải thực lực của ngươi đã đột phá mạnh mẽ, nên mới dám không kiêng dè bộc phát khí tức như vậy không? Nếu thế... ta sẽ coi đây là một lời khiêu khích!"
"Hy vọng ngươi không làm ta mất hứng nhé, Huyết Thần! Ít nhất thì... ngươi cũng phải có được sức mạnh cấp chuẩn Thần Vương, để ta có thể đánh một trận cho đã tay!"
Vút!
Thân hình hắn lóe lên, xách theo Hỏa Tiêm thương, hóa thành một đạo hồng quang màu xanh biến mất tại chỗ, lao về phía Huyết Thần đang để lộ khí tức.
Mà những người khác ở Đăng Tháp Quốc nhìn thấy cảnh này thì mặt mày đều kinh ngạc.
Sau đó trong lòng dâng lên niềm vui sướng.
"Hừ, Lý Ma Tiêu này chắc chắn đã cảm nhận được khí tức của Huyết Thần đại nhân giáng lâm, bây giờ chạy trối chết như chó nhà có tang!"
"Đúng vậy, một con kiến mới vào cấp Hắc Ngọc như hắn thì chỉ dám làm càn trước mặt chúng ta thôi, chứ trước mặt Huyết Thần đại nhân, hắn chẳng là cái thá gì!"
Mọi người ở Đăng Tháp Quốc vỗ ngực, mang theo niềm vui sướng của kẻ sống sót sau tai nạn. Thấy Lý Ma Tiêu đã đi xa, họ mới dám mạnh miệng chửi đổng vài câu.
Nếu Lý Ma Tiêu mà quay lại giữa chừng, đám người này đảm bảo sẽ im bặt ngay lập tức, một tiếng rắm cũng không dám thả.
Huyết Thần đã phóng thích toàn bộ khí tức, uy áp ngập trời khiến khu vực mấy chục cây số xung quanh biến thành cấm địa biển máu.
"Sở Hưu, ngươi đến tìm ta báo thù sao? Tốt lắm, ta cho ngươi cơ hội này, tới đi, ra tay đi!"
"Tuy không biết ngươi gặp may mắn chó ngáp phải ruồi thế nào mà sống lại được, nhưng hôm nay ta sẽ xóa sổ ngươi trong một nốt nhạc, cho ngươi chết không toàn thây."
Huyết Tổ cũng cười lạnh.
"Sở Hưu, ngươi hại chết con trai ta, cướp đoạt huyết trì của Huyết tộc ta, hôm nay ngươi phải trả giá đắt. Mọi thứ đều có cái giá của nó, đợi ngươi chết rồi, ta sẽ biến con bạn gái bé nhỏ của ngươi thành thuộc hạ Huyết tộc, để nó ngày đêm hầu hạ ta!"
Ánh mắt hai người đổ dồn vào Sở Hưu, sớm đã coi hắn là cá nằm trên thớt.
"Cũng sắp rồi, tới rồi."
Ánh mắt Sở Hưu khẽ lóe lên.
Sau đó hắn nhìn hai người họ.
"Hai vị, tuy hôm nay tôi đúng là đến báo thù, nhưng người giao đấu với các người không phải là tôi đâu."
Lời nói của hắn khiến cả hai có chút khó hiểu.
Giây tiếp theo, một luồng khí tức nóng rực che trời lấp đất ập đến!
"Huyết Thần, ông nội mày tới rồi đây!"
Sở Hưu khẽ nghiêng người, một đạo quang mang màu xanh đột ngột lướt qua bên cạnh hắn, Lý Ma Tiêu vung cây trường thương màu xanh, đâm thẳng vào mặt Huyết Thần!
"Cái gì! Luồng khí tức này!"
Huyết Thần biến sắc, huyết quang bùng nổ, hắn giơ tay lên, định bắt lấy trường thương của Lý Ma Tiêu từ xa!
Xì xì xì!
Huyết quang và hỏa diễm đan vào nhau, nhưng giây tiếp theo hắn lại kinh hãi phát hiện, sức mạnh của mình hoàn toàn bị đối phương khắc chế!
Thanh Liên Niết Bàn hỏa chí dương chí cương, chí thuần chí liệt, nóng rực vô cùng, dễ như trở bàn tay đâm xuyên qua huyết quang của hắn!
Phụt!
Bàn tay Huyết Thần bị trường thương đâm thủng, sau đó Lý Ma Tiêu lập tức tung đòn tiếp theo!
Rầm!
Hắn nhấc một chân lên, quét mạnh vào trán đối phương!
Phụt!
Huyết Thần há miệng phun ra máu tươi, thân thể bay ngược ra mấy trăm mét, thiếu chút nữa bị một cước này đạp chết tươi.
Lý Ma Tiêu thu tay lại, cau mày.
"Yếu quá đấy, Huyết Thần, ngươi không mạnh như ta tưởng, thế này mà cũng dám khiêu khích ta à!"
Rầm!
Lý Ma Tiêu lại đâm một thương nữa, truy sát hắn.
Lúc này Huyết Thần tê cả da đầu.
Khiêu khích mẹ nó!
Rõ ràng là ta khiêu khích Sở Hưu, sao lại gọi cái tên ôn thần nhà ngươi tới đây, mà ngươi không phải chết rồi sao, tại sao lại sống lại!
Hai thầy trò nhà các người là bất tử hay gì?
Giỏi sống lại thế à?
Huyết Thần thậm chí còn có ảo giác, không biết mình có phải đang bị hai thầy trò này câu cá hay không!
Binh binh!
Lý Ma Tiêu vung vẩy vũ khí, hung hăng lao tới giết hắn, chỉ nhắm vào một mình hắn mà vẫn chưa thấy thỏa mãn!
Hắn vô cùng không biết xấu hổ mà gộp cả Huyết Tổ vào phạm vi tấn công của mình!
"Nếu một người không đủ để ta đánh cho đã tay, vậy thì cả hai các ngươi cùng lên đi!"
Trong mắt Lý Ma Tiêu tràn đầy khát khao chiến đấu, toàn thân hắn tỏa ra tinh lực vô tận, giống như một lò luyện nóng bỏng, khí tức không ngừng bùng cháy, điên cuồng đến cực hạn!
Giết!
Lý Ma Tiêu gầm lên, biển máu và biển lửa lại một lần nữa va chạm.
Tại Thành Đăng Tháp, khi các tướng lĩnh của Đăng Tháp Quốc nhìn thấy luồng khí tức đan xen đó, không nhịn được mà lộ ra vẻ vui mừng.
"Ha ha ha ha! Lý Ma Tiêu chạy không thoát đâu, Huyết Thần đại nhân đã ra tay, kết cục cuối cùng của hắn chỉ có thể giống như đồ đệ Sở Hưu của hắn, bị đánh chết tại chỗ!"
"Đúng vậy, kẻ nào xâm phạm uy nghiêm của Đăng Tháp Quốc ta, bất kể là ai, chắc chắn phải chết. Có Huyết Thần đại nhân bảo vệ, chúng ta là vô địch, hãy báo thù cho những anh hùng đã chết thảm, chém giết Lý Ma Tiêu!"
Các chiến sĩ trên ngọn hải đăng ai nấy đều kích động gào thét.
Mãi cho đến khi thông tin từ Thành Anh Hoa truyền đến!
"Thưa các tướng quân, tin tức mới nhất từ Thành Anh Hoa, sư đồ Lý Ma Tiêu và Sở Hưu đại chiến ở Thành Anh Hoa, chém giết Đằng Xà thần tướng và Huyền Vũ thần tướng!"
Nghe đến đây, các tướng quân trên hải đăng vẫn tỏ ra dửng dưng, Lý Ma Tiêu cấp Hắc Ngọc giết hai thần tướng thì cũng là chuyện thường tình.
Mãi cho đến khi...
"Nhẫn Thánh và Kiếm Thánh của Thành Anh Hoa đã liên thủ ngăn cản, kết quả bị Lý Ma Tiêu diệt sạch trong một trận chiến. Hiện tại, ba vị cường giả cấp Hắc Ngọc của Anh Hoa Quốc đã toàn bộ chết trong tay Lý Ma Tiêu!"
"Sau ngày hôm nay, Anh Hoa không còn Thánh!"
Lời vừa dứt, các tướng quân trên hải đăng chỉ cảm thấy một luồng hơi lạnh chạy từ lòng bàn chân lên tới đỉnh đầu.
Toang rồi!
Huyết Thần toang thật rồi!..