STT 1237: CHƯƠNG 1376: THẬT THƠM!
"Ai nói ta muốn tra tấn các ngươi?"
"Ta muốn để các ngươi sung sướng một phen."
Tô Lãng cười hắc hắc, trong nháy mắt phái toàn bộ phân thân và hóa thân ra.
Nhất thời, hơn 30 phân thân và hóa thân cùng nhau xuất hiện, toàn bộ đều bộc phát ra khí tức Tam Cực Đại Đế!
Cảnh tượng đột ngột này khiến cho Lý Thất Tuyệt và Diệp Trần, dù lòng đã như tro tàn, cũng không khỏi kinh hãi và khó tin!
Nhưng không chờ bọn họ có thêm biểu cảm gì, Tô Lãng cùng các phân thân và hóa thân đã đồng thời triển khai Minh Quang Vạn Giới!
Nhất thời.
Khoảng hư không đen kịt này dường như xuất hiện một ngôi sao thực thụ!
Ánh sáng vô tận chói lòa xuyên qua hư không, chiếu sáng một vùng bóng tối rộng lớn, cuối cùng bay về nơi sâu thẳm trong vũ trụ.
Mà Lý Thất Tuyệt và Diệp Trần, hai người đang ở trung tâm Minh Quang Vạn Giới, sắc mặt bỗng nhiên đại biến!
"Đây là... Vết thương của ta đang dần ổn định!"
"Ngoan Nhân Thiên Đế đang cứu chữa chúng ta? Tại sao hắn lại làm vậy?"
"Không đúng, thứ ánh sáng này đang ăn mòn thần trí của chúng ta!"
Lý Thất Tuyệt và Diệp Trần nhanh chóng nhận ra mối nguy của Minh Quang Vạn Giới!
Thứ này quả thực là một viên đạn bọc đường chí mạng, nhìn thì có vẻ mang lại lợi ích, nhưng thực chất lại muốn tước đoạt tất cả của người khác!
Nếu thật sự bị ăn mòn thần trí và trở thành con rối, thì mọi bài tẩy mà hai người họ để lại đều sẽ trở nên vô dụng.
Dù sao, ngay cả bản tôn của họ cũng bị khống chế rồi!
"Không thể để hắn được như ý!"
Diệp Trần mặt mày dữ tợn, ngay khoảnh khắc sau đã định tự sát, Lý Thất Tuyệt cũng có lựa chọn tương tự.
Nhưng mà.
"Không có lệnh của ta, các ngươi không được chết."
Tô Lãng khẽ nhếch môi, dễ như trở bàn tay bắt lấy hai người.
Lý Thất Tuyệt và Diệp Trần đã sắp rớt khỏi cấp Đại Đế, trước mặt một Thất Cực Đại Đế như Tô Lãng, họ gần như chẳng khác gì con kiến, muốn tự sát ư, không có cửa đâu!
"Không!"
Diệp Trần nước mắt giàn giụa, gào lên khản cả giọng: "Ngoan Nhân Thiên Đế, có bản lĩnh thì giết ta đi!"
"Đến đây, giết chúng ta đi!"
Lý Thất Tuyệt cũng lộ vẻ bất khuất, điên cuồng giãy giụa, cố gắng dày vò mình đến chết.
"Đừng phản kháng nữa, ngoan ngoãn hưởng thụ đi."
Tô Lãng cười nhạt một tiếng, đẩy Minh Quang Vạn Giới lên đến cực hạn!
Nửa khắc đồng hồ sau.
Lý Thất Tuyệt và Diệp Trần dần ngừng giãy giụa, sắc mặt cũng trở nên chết lặng.
Chỉ là thỉnh thoảng, vẻ mặt họ lại lộ ra sự mâu thuẫn, lúc thì là một tia oán hận, lúc lại là một tia sùng kính.
"Hóa ra, ngươi không phải Ngoan Nhân Thiên Đế, mà là Tô Lãng, Lãng Đế."
Diệp Trần biết được tên thật của Tô Lãng thông qua Minh Quang Vạn Giới, ánh mắt đờ đẫn nhìn hắn, miệng lẩm bẩm: "Đúng là một con cáo già mà."
"Đúng vậy, đúng là lão gian xảo..."
Sắc mặt Lý Thất Tuyệt đầy giằng xé: "Ặc, đúng là mưu tính sâu xa, không, giảo hoạt như hồ ly, không không, thần cơ diệu toán..."
Thấy cảnh này.
Tô Lãng cười tủm tỉm: "Xem ra có hiệu quả rồi!"
Sau đó.
Tô Lãng tiếp tục thi triển Minh Quang Vạn Giới, không ngừng đồng hóa và ăn mòn thần trí của hai người Lý Thất Tuyệt.
Lại qua nửa khắc đồng hồ.
Sắc mặt hai người cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại, sau đó trở nên ôn hòa, trong mắt không còn vẻ chống cự.
Để đề phòng hai người giở trò vặt và để củng cố thành quả, Tô Lãng lại tiếp tục thi triển Minh Quang Vạn Giới thêm mười mấy phút nữa.
Trước khi thời hạn thôn phệ phân thân kết thúc, Lý Thất Tuyệt và Diệp Trần cuối cùng cũng bị Tô Lãng hoàn toàn thu phục.
"Hạ bộc khấu kiến Lãng Đế bệ hạ vĩ đại."
Hai kẻ vốn cứng đầu, tâm cao khí ngạo giờ lại vô cùng cung kính quỳ gối trước mặt Tô Lãng.
"Chậc chậc."
"Đứng lên đi."
"Chỗ đan dược này cầm lấy mà chữa thương, mau chóng khôi phục chiến lực."
Tô Lãng phất tay lấy ra một lượng lớn đan dược chữa thương cấp Đại Đế, ban cho hai người.
"Hạ bộc đa tạ Lãng Đế bệ hạ ban thưởng."
Lý Thất Tuyệt và Diệp Trần nhận lấy đan dược, vô cùng cảm kích hành lễ.
"Nhớ kỹ."
Tô Lãng cười nói: "Sau này khi đa tạ ta, phải thêm hai chữ 'Thật thơm' vào cuối câu, hiểu chưa?"
"Đã hiểu!"
Lý Thất Tuyệt và Diệp Trần lại hành lễ lần nữa: "Hạ bộc đa tạ Lãng Đế bệ hạ ban thưởng, thật thơm!"