STT 19: CHƯƠNG 19: SỢ ĐẾN KHÔNG NÓI NÊN LỜI?
"Cái gì?"
Ba gã chỉ kịp lóe lên một ý nghĩ, đường đao đã vung sau mà tới trước, chém thẳng vào đại đao của tên cầm đầu.
"Keng!"
Một luồng sức mạnh vô hình tựa Thái Sơn áp đỉnh, thanh đại đao lập tức vỡ ra một mảng lớn.
Gã xăm trổ rách toạc cả kẽ tay, máu tươi tuôn xối xả, kinh hãi tột độ lảo đảo lùi lại hơn 10 mét rồi ngã phịch xuống đất!
Tô Lãng chẳng thèm liếc gã xăm trổ lấy một cái, thân hình lao tới, hạ thấp trọng tâm, eo vặn lại, đường đao hóa thành một dải lụa sáng loáng, nhanh như chớp chém ngang lưng hai tên còn lại.
Vẻ hung tàn trên mặt hai tên kia lập tức cứng đờ, rồi nhanh chóng bị nỗi đau đớn tột cùng xâm chiếm, bắt đầu vặn vẹo, biến dạng.
"Aaa!"
"Mẹ kiếp, tiêu rồi!"
"Đau quá... đau quá! Nhiều máu quá!"
"Không!"
Hai tên kia đau đớn co quắp lại như con tôm, không ngừng lăn lộn, rên rỉ trên mặt đất.
Mấy người phụ nữ bên cạnh trố mắt kinh ngạc nhìn tất cả, gương mặt tràn ngập vẻ khó tin.
Cảnh tượng họ dự đoán không hề xảy ra, mà hoàn toàn ngược lại, ba gã hung thần ác sát lại bại dưới đao của Tô Lãng
Ba gã đàn ông hung tợn như ác quỷ đó, vậy mà lại thua!
Sợ hãi, kinh ngạc, nghi hoặc, vui mừng... đủ loại cảm xúc đan xen khiến những người phụ nữ không biết phải biểu lộ thế nào.
Họ cứ thế trừng mắt, ngây ngẩn nhìn Tô Lãng, cơ thể run rẩy, căng cứng vì cảm xúc dâng trào mãnh liệt!
"Ồn ào thật!"
Tô Lãng nhíu mày, vung đao kết liễu hai tên kia gọn lẹ như làm thịt gà.
"Ngươi dám giết người của Đoàn săn Đoạn Phủ! Ngươi chết chắc rồi!"
Gã xăm trổ đang ngồi bệt dưới đất, cơn phẫn nộ trong lòng cuộn trào như dời non lấp biển.
Đoàn săn Đoạn Phủ đã chiếm cứ cứ điểm này suốt ba năm, chưa từng có kẻ nào dám xông vào đây giết người!
Vậy mà kẻ trước mắt lại giết liền hai người không thèm chớp mắt, đúng là to gan lớn mật, không coi ai ra gì!
"Chỉ cho phép người của Đoàn săn Đoạn Phủ các ngươi giết người, chứ không cho người khác giết các ngươi à?"
Tô Lãng cười lạnh, vẩy sạch máu tươi trên lưỡi đao rồi từng bước tiến về phía gã xăm trổ: "Bá đạo thật đấy!"
"Đứng lại! Ngươi đứng lại!"
Gã xăm trổ cuối cùng cũng hoảng loạn, hắn biết mình tuyệt đối không phải là đối thủ của Tô Lãng.
Hơn nữa, giao chiến lâu như vậy mà không có ai đến hỗ trợ, chứng tỏ những kẻ bên ngoài chắc chắn đã toi đời cả rồi.
Lúc này, trong toàn bộ cứ điểm chỉ còn lại một mình hắn là thành viên của Đoàn săn Đoạn Phủ!
"Tại sao ta phải đứng lại? Cho ta một lý do xem."
Tô Lãng nhếch mép, tiếng bước chân của hắn như tiếng búa tạ, nện từng nhát, từng nhát vào trái tim gã xăm trổ.
"Ta..."
Đối mặt với nỗi kinh hoàng sinh tử, trong lòng gã xăm trổ dâng lên nỗi sợ hãi tột độ.
"Sợ đến không nói nên lời rồi à? Đúng là một tên phế vật!"
Tô Lãng vừa nói vừa nâng đường đao lên, ánh sáng lạnh lẽo trên lưỡi đao lóe lên, tựa như một con rắn độc đang chực chờ đớp mồi.
"Đợi... đợi đã!"
Gã xăm trổ hoảng sợ tột cùng, vội vàng nói: "Trong cứ điểm có rất nhiều của cải, ta biết chúng ở đâu!"
Đã quen với cuộc sống tiêu dao tự tại, muốn làm gì thì làm, gã xăm trổ sao nỡ chết chứ?
"Tốt lắm, ta chỉ cần kim tệ và ngân tệ, nói mau, đừng hòng kéo dài thời gian!"
Lời của Tô Lãng đã dập tắt tia may mắn cuối cùng trong lòng gã xăm trổ.
"Được, ta nói, kim tệ trong cứ điểm đều ở chỗ Trấn thủ giả đại nhân..."
Gã xăm trổ nuốt nước bọt, rồi nhanh chóng khai ra tất cả.
Hóa ra quyền kiểm soát tài chính của cứ điểm này đều nằm trong tay vị Trấn thủ giả cấp Chuẩn Võ Giả kia.
Kim tệ và ngân tệ đều được khóa trong một chiếc két sắt khổng lồ trong phòng của hắn.
Tô Lãng mỉm cười: "Ta không chắc những gì ngươi nói là thật hay giả, cho nên..."
"Cho nên cái gì?"
Gã xăm trổ nảy sinh dự cảm chẳng lành, bất giác rùng mình một cái.
Tô Lãng không trả lời, chỉ cười nhạt một tiếng rồi vung đao chém xuống.
"Aaaa...!"
Gã xăm trổ chỉ cảm thấy hai chân lạnh buốt, một cơn đau dữ dội lập tức bao trùm toàn thân, khiến hắn gần như ngất đi.
"Nếu ngươi nói dối..."
Tô Lãng từ trên cao nhìn xuống gã xăm trổ, "Ta sẽ đích thân quay lại giết ngươi. Còn nếu ngươi không nói dối..."
Nói đến đây, Tô Lãng mỉm cười với những người phụ nữ đang ngây người ra, "Trói hắn lại. Nếu trong vòng 5 phút nữa ta không quay lại, hắn sẽ giao cho các cô xử lý. Hôm nay các cô may mắn, có thể sống sót rời khỏi cái hang quỷ này."