Virtus's Reader

STT 243: CHƯƠNG 243: LẠI GẶP TÂY SƠN BỐN NGỐC

Mang theo sự tự tin tràn trề, Tô Lãng bước vào phòng học F603.

Lúc này, trong phòng học đã có khá nhiều người, Tô Lãng liếc mắt một vòng, phát hiện về cơ bản đều là công tử bột.

Bọn họ đa phần đều có tư chất thượng phẩm, hoặc tư chất không tồi, nhưng các phương diện khác lại cực kỳ kém cỏi.

"Quả nhiên toàn là lũ đi cửa sau."

Tô Lãng bĩu môi, sau đó bước vào phòng học.

"A, lại đến một đứa! Thằng này phải hai mươi tuổi rồi chứ?"

"Trung cấp Võ Tướng? Từng này tuổi mà tu vi thế này, còn kém hơn cả ta."

"Ha ha, đại ca đừng nói nhị ca, tất cả đều là đồ bỏ đi. Đâu có như ta, ta là tư chất cực phẩm!"

"Tư chất cực phẩm thì sao? Với cái ngộ tính của mày, luyện một môn công pháp trung cấp còn khó."

"Mẹ kiếp, mày dám nói lại một câu nữa không?"

"Tao nói đấy, thì sao nào!"

...

Mọi người bàn tán một hồi rồi lại làm việc của mình.

Tô Lãng nhìn quanh phòng học, phát hiện trên bàn đều có ghi tên, liền tìm đến chỗ của mình rồi ngồi xuống.

"Tô Lãng? Cậu thuộc gia tộc nào thế?"

"Vào được lớp năng khiếu thì bối cảnh không tầm thường đâu, nhưng sao tôi chưa từng gặp cậu nhỉ?"

"Ở cái Lam Tinh chủ thành này, cũng không có Tô thị gia tộc nào lợi hại, lẽ nào cậu từ nơi khác đến?"

Bên cạnh, một thiếu niên mặt mày trắng bệch, mắt thâm quầng như gấu trúc vì tửu sắc quá độ, tò mò hỏi.

"Ừ, từ nơi khác đến."

Tô Lãng hờ hững gật đầu.

Thật lòng mà nói, hắn chẳng có hứng thú trò chuyện với mấy đứa nhóc này.

"Cậu lại là người nơi khác thật!"

"Người nơi khác mà vào được lớp năng khiếu, chẳng lẽ cậu đúng là học sinh năng khiếu thật sự?"

"Oa, hiếm thấy thật, lớp năng khiếu vậy mà lại có học sinh năng khiếu thật!"

Thiếu niên mắt gấu trúc kinh ngạc nói: "Lão huynh, nói nghe xem, rốt cuộc huynh giỏi về cái gì thế?"

Tô Lãng nhướng mày: "Ta có năng khiếu ở ‘chỗ ấy’ đấy!"

"Ờ..."

Thiếu niên mắt gấu trúc giật giật khóe miệng, không nói nên lời.

Lúc này, bên ngoài lại có mấy bóng người đi vào.

Mấy gã vênh váo ra vẻ ta đây vừa xuất hiện, lập tức khiến cả phòng học im phăng phắc.

"Ai vậy?"

Tô Lãng ngẩng đầu nhìn, chà, người quen!

Bốn người đi tới, không phải là đám Tây Sơn bốn ngốc thì còn là ai?

Cùng lúc Tô Lãng trông thấy Tây Sơn bốn ngốc, thì bọn chúng cũng đã nhìn thấy hắn.

Trong nháy mắt, cả bốn đứa đều trợn trừng hai mắt, phẫn nộ bùng lên.

"Tiểu tạp chủng, là mày!"

"Không ngờ mày cũng là học viên lớp năng khiếu!"

"Đi mòn gót sắt tìm không thấy, gặp được lại chẳng tốn công!"

"Hừ hừ, để tao xem mày họ gì tên gì, à, Tô Lãng? Chưa nghe bao giờ!"

"Một thằng ranh vô danh tiểu tốt mà cũng dám chọc vào Tây Sơn Tứ thiếu gia chúng ta à? Tao nói cho mày biết, mày chết chắc rồi!"

...

Tây Sơn bốn ngốc vô cùng phẫn nộ nhìn chằm chằm Tô Lãng, trông như bốn con cá nóc sắp tức đến nổ tung.

"Mấy người các ngươi..."

Tô Lãng khinh thường bĩu môi: "Chê hôm qua bị dạy dỗ chưa đủ à?"

Lời vừa thốt ra, sắc mặt của Tây Sơn Tứ thiếu gia nhất thời lúc xanh lúc trắng.

Trước mặt bao người, việc bị Tô Lãng xử lý như mấy con ruồi đúng là một sự sỉ nhục cực lớn.

Cùng lúc đó, những học viên khác trong phòng học nghe thấy lời Tô Lãng cũng xôn xao cả lên.

Trong giới của họ, Tây Sơn Tứ thiếu gia chính là những cậu ấm hàng đầu.

Từ trước đến nay chỉ có Tây Sơn Tứ thiếu gia đi xử lý người khác, bây giờ gã Tô Lãng này lại dám xử lý cả bọn họ, cũng không biết là gã này ngầu thật hay là ngu thật...

"Hừ!"

"Đừng tưởng mày đánh bại bọn tao một lần là hay lắm!"

"Bọn tao đã chuẩn bị kỹ càng rồi, hôm nay nhất định phải khiến mày trả giá đắt!"

Nói rồi, Tây Sơn Tứ thiếu gia để lộ sát khí, định ra tay.

"Dừng tay!"

Một tiếng quát chói tai vang lên từ ngoài cửa.

Mọi người bất giác cùng quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy một cô gái với làn da trắng hồng, mày ngài mắt ngọc, mang vẻ đẹp có phần yếu ớt, bệnh tật đang đứng ở cửa, gương mặt đằng đằng sát khí.

Mà bên cạnh cô, chính là hoàng kim học viên Giang Vũ Điệp.

"Là đạo sư An Tâm!"

"Quả nhiên xinh đẹp như lời đồn!"

"Cậu nhỏ tiếng thôi, vị đạo sư này tính tình không tốt chút nào, chọc giận cô ấy thì chỉ có nước ăn đủ!"

...

Một vài học viên cúi đầu, thì thầm bàn tán.

Cùng lúc đó, sắc mặt Tây Sơn Tứ thiếu gia cứng đờ, đành hậm hực thu lại sát khí...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!