STT 500: CHƯƠNG 500: QUẢ KHÔNG HỔ LÀ TÊN CUỒNG TỰ ĐẠI
"Ngươi tỉnh rồi à?"
Thấy Sở Tiểu Bối tỉnh lại, Tô Lãng bèn đi tới bên giường nhìn nàng.
"Tô Lãng!"
Sở Tiểu Bối vừa tỉnh lại vẫn còn hơi mơ màng, sau khi nhìn rõ là Tô Lãng, nàng lập tức ôm chăn lùi vào trong.
Đó là sự cảnh giác theo bản năng của nàng.
Khóe miệng Tô Lãng nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý: "Ồ, ngươi đang nhường chỗ cho ta, muốn ta lên ngủ cùng à?"
"Cút ngay, tên đại sắc ma!"
Sở Tiểu Bối hung tợn gầm nhẹ: "Nếu không ta sẽ bóp nát cổ ngươi!"
"Hầy, mới ngủ dậy đã cáu gắt thế này à? Chọc không nổi, chọc không nổi!"
Tô Lãng vội vàng lùi lại hai bước, nhìn Sở Tiểu Bối bằng ánh mắt như đang nhìn một con cọp cái.
"Hừ!"
Bị Tô Lãng nhìn chằm chằm, Sở Tiểu Bối rất khó chịu: "Còn nhìn nữa, ta sẽ móc mắt ngươi ra!"
"Vậy ngươi muốn ta nhìn ngươi thế nào đây?"
Tô Lãng nhướng mày, cười nói: "Chẳng lẽ ngươi thích ta nhìn ngươi bằng ánh mắt dê xồm à?"
"Biến đi! Không được phép nhìn ta!"
Sở Tiểu Bối nghiến bộ răng ngọc kêu ken két.
"Vốn dĩ ta còn định xem xét cơ thể ngươi để luyện đan cho đúng bệnh."
"Nhưng vì ngươi không muốn ta nhìn, nên thôi vậy, ngươi tự mình chịu đựng đi."
Tô Lãng nhún vai tỏ vẻ bất cần, rồi quay người định rời đi.
"Ngươi đứng lại cho ta!"
Sở Tiểu Bối vội vàng hét lên: "Ngươi đã lấy tài liệu luyện đan của ta thì phải luyện đan cho ta!"
"Chẳng phải ngươi không muốn ta nhìn sao?"
Trên mặt Tô Lãng thoáng hiện một nụ cười gian tà.
Sắc mặt Sở Tiểu Bối cứng lại, rồi nàng ngập ngừng nói: "Nếu là vì luyện đan... ta có thể cho ngươi kiểm tra!"
Sở Tiểu Bối cũng biết, với thương thế hiện tại của mình, tự mình chịu đựng là điều không thể.
Hai biện pháp duy nhất là để Tô Lãng luyện đan, hoặc đến Dao Trì Thánh Tộc cầu xin thuốc.
Nhưng nàng là một Lục Tinh Võ Thánh bị trọng thương, lại đến từ Tiên Tộc, nói không chừng sẽ chuốc lấy ý đồ xấu, bị kẻ khác giết người đoạt của!
Vì vậy, để Tô Lãng luyện đan vẫn tốt hơn.
Mặc dù gã này là một tên đại sắc ma, lúc kiểm tra cơ thể nói không chừng sẽ động tay động chân.
Haiz, sắc ma thì sắc ma vậy, dù sao cũng đã...
"Được, vậy ta kiểm tra cơ thể cho ngươi trước."
Tô Lãng cười đầy ẩn ý, quay lại bên giường: "Đưa tay đây."
Sở Tiểu Bối do dự một lát rồi đưa tay ra.
Bàn tay nàng vô cùng đẹp, không một chút tì vết, khiến người ta nhìn mà thấy vui mắt.
Tô Lãng mỉm cười, nắm lấy tay Sở Tiểu Bối, truyền linh lực và tinh thần lực vào để dò xét.
Rất nhanh, Tô Lãng đã nắm được sơ bộ tình hình thương thế của Sở Tiểu Bối.
Thương thế ở phương diện tinh thần thì không thể nhìn thấy được.
Chỉ có thể thấy được những tổn thương trên cơ thể.
Lúc này, nhục thân của Sở Tiểu Bối đã hồi phục được khoảng sáu thành, kinh mạch cũng đã tốt hơn nhiều, không còn rối loạn như lúc đầu.
Còn đan điền thì cũng không thể nhìn thấy được.
"Vết thương chủ yếu vẫn là ở kinh mạch, đan điền và cả tinh thần, linh hồn."
Tô Lãng buông tay Sở Tiểu Bối ra, nói: "Muốn chữa lành vết thương của ngươi, cần ít nhất hai loại Thánh giai đan dược có phẩm cấp không thấp.
Sở Tiểu Bối, trên người ngươi có Thánh giai đan phương của hai loại đan dược này không? Cho ta xem thử."
Nghe vậy, Sở Tiểu Bối lập tức trừng to đôi mắt đẹp: "Tô Lãng, không phải ngươi nói sẽ luyện đan đúng bệnh cho ta sao? Sao ngươi ngay cả đan phương cũng không có?
Ngay cả đan phương cũng không biết, vậy tức là ngươi vốn dĩ không hề biết luyện chế loại đan dược ta cần! Ngươi là đồ lừa đảo!"
"Đúng là hiện tại ta không biết luyện chế loại đan dược ngươi cần."
Tô Lãng thản nhiên nói: "Nhưng chỉ cần có đan phương, ta có thể luyện chế ra ngay lập tức. Vì vậy, mau đưa đan phương cho ta đi!"
"Cái gì? Ngươi có được đan phương là có thể luyện ra đan dược ngay?"
"Quả không hổ là tên cuồng tự đại, đến lời khoác lác như vậy mà cũng nói ra được!"
Sở Tiểu Bối nhìn Tô Lãng chằm chằm với vẻ khó tin, ánh mắt như thể đang nhìn thấy ma, lại như đang nhìn một kẻ ngốc.
Khóe miệng Tô Lãng nhếch lên, hắn cười nói: "Thế chẳng phải trước đó ta nói có thể luyện chế Thánh giai đan dược, ngươi cũng đâu có tin?"
"..."
Sắc mặt Sở Tiểu Bối khẽ thay đổi.
Đúng vậy, trước đó nàng cũng không tin Tô Lãng có thể luyện chế Thánh giai đan dược.
Thế nhưng Tô Lãng lại thật sự luyện chế ra được, còn chữa cho vết thương của nàng tốt lên rất nhiều.
Dùng cảnh giới Võ Vương để luyện chế Thánh giai đan dược, chuyện hoang đường như nói mê giữa ban ngày này, vậy mà Tô Lãng lại làm được.
Vậy thì, cái chuyện vô lý như ‘chỉ cần có đan phương là có thể luyện ra đan dược ngay lập tức’, biết đâu lại có thể xảy ra trên người Tô Lãng thật thì sao...