STT 509: CHƯƠNG 509: MỘT NGÓN TAY CŨNG ĐỦ ĐÈ BẸP NGƯƠI
Tổn thất mấy vạn Tầm Bảo Phi Ngô cũng không khiến Tô Lãng đau lòng lắm.
Dù sao thì thời gian hồi chiêu của lũ Tầm Bảo Phi Ngô này chỉ có hai giờ, rất nhanh sẽ có thể phục sinh.
Mà hắn cũng đã nắm được vô số tình báo mới về Vô Dương Ma Quật.
"Vẫn luôn là gã Võ Thánh nhất tinh kia ra tay."
"Xem ra Vô Dương Võ Thánh hẳn vẫn đang bế quan tu luyện, hoặc đang chuẩn bị cho ngày nhật nguyệt giao hòa, vừa rồi còn thấy có mấy nữ nhân bị áp giải đến địa lao..."
"Với thực lực hiện tại của mình, một khi đột phá cảnh giới, dùng đến lá bài tẩy Phân Thân Thôn Phệ thì chắc chắn có thể đạt tới Thánh giai!"
"Cộng thêm Thánh khí U Thiên Kiếm, cho dù ta không phải là đối thủ nếu đối đầu trực diện với hai tên Vô Dương Võ Thánh và Dương Hư Võ Thánh, cũng đủ sức cứu Kỷ Như Tuyết và Mộ Dung Tiêm Tiêm ra ngoài."
Nghĩ đến đây, Tô Lãng quay đầu nhìn về phía Sở Tiểu Bối: "Còn có Sở Tiểu Bối nữa, đến lúc đó cứ để nàng đứng xem bên cạnh, nếu có gì bất trắc thì mới để nàng ra tay."
Đúng lúc này.
Sở Tiểu Bối đột nhiên mở mắt, hai đạo ánh mắt sáng ngời hữu thần nhìn thẳng vào Tô Lãng.
"Ặc..."
Tô Lãng giật giật khóe môi.
Trùng hợp quá vậy, ta vừa mới liếc ngươi một cái mà ngươi đã tỉnh rồi.
"Hừ!"
"Nhìn cái gì mà nhìn, tên đại sắc ma!"
Sở Tiểu Bối nhíu mày, chiếc mũi xinh xắn cũng nhăn lại, hung hăng quát.
"Nhìn mỹ nữ chứ gì!"
Tô Lãng lười giải thích, ngược lại còn nở một nụ cười tà mị.
"Tên háo sắc chết tiệt!"
Sắc mặt Sở Tiểu Bối cứng đờ, cảm thấy da thịt hơi căng lên.
Nàng ngồi đó chìm trong chữa thương suốt năm sáu ngày rồi.
Trong khoảng thời gian này, tên đại sắc lang Tô Lãng này không phải là cứ nhìn chằm chằm mình đấy chứ?
Từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, từ trước ra sau!?
Nghĩ đến đây, da thịt Sở Tiểu Bối từ căng cứng chuyển sang hơi tê dại, sắc mặt cũng ửng đỏ.
Tô Lãng nhún vai tỏ vẻ không quan trọng: "Thương thế của ngươi sao rồi?"
"Hừ, không cần ngươi lo!"
Sở Tiểu Bối kiêu ngạo hừ lạnh một tiếng, rồi lại không nhịn được mà bật cười, "Thương thế của ta khỏi hẳn rồi, hắc hắc!"
"Ồ, cuối cùng cũng khỏi rồi à?"
Tô Lãng gật đầu, "Ngươi bây giờ phát huy được thực lực của Võ Thánh cửu tinh chưa?"
"Đương nhiên!"
"Ta đã hồi phục trạng thái đỉnh phong rồi!"
Sở Tiểu Bối khẽ nhếch môi, "Hừ hừ, tên đại sắc lang Tô Lãng, bây giờ một ngón tay của ta cũng đủ đè bẹp ngươi rồi, ngươi liệu hồn đấy!"
"Trời ạ, phũ phàng thế~"
"Ta luyện đan cho ngươi chữa thương, vậy mà ngươi vừa khỏi đã muốn đè bẹp ta!"
Tô Lãng nhướng mày cười khổ, "Sao ta lại nhặt phải một con sói mắt trắng như ngươi vậy chứ?"
"Hừ!"
"Ơn cứu mạng ta sẽ báo đáp ngươi!"
"Đừng có suốt ngày gọi ta là sói mắt trắng."
Sở Tiểu Bối vừa nói, vừa liếc một cái thật dài, trong mắt Tô Lãng trông có chút ngốc nghếch đáng yêu.
"Cô nàng này không phải là bị thương hỏng não rồi chứ?"
Tô Lãng nhìn Sở Tiểu Bối bằng ánh mắt có chút quái lạ, "Hay là... kiểm tra lại cơ thể cho nàng một chút, xem vết thương đã khỏi hẳn chưa nhỉ?"
"Tên háo sắc chết tiệt!"
Sở Tiểu Bối bị ánh mắt của Tô Lãng nhìn đến sống lưng phát run, "Đừng nhìn ta như vậy, ngươi đừng có mơ!"
"Ta mơ mộng cái gì cơ chứ?"
Khóe miệng Tô Lãng co giật, ta chỉ muốn kiểm tra vết thương của ngươi thôi mà.
"Hừ!"
Sở Tiểu Bối nghiến răng hừ lạnh một tiếng, rồi không nói nữa.
Thật ra nàng có một câu chưa nói ra:
—— Đừng có mơ ta sẽ lấy thân báo đáp!
Tô Lãng nhướng mày: "Mà này, ngươi định báo đáp ta thế nào đây?"
"Ta..."
Sở Tiểu Bối vốn định nói sẽ dùng linh ngọc hay bảo vật gì đó để báo đáp Tô Lãng.
Nhưng nghĩ lại, nàng lại cảm thấy làm vậy không ổn lắm.
Dù sao đây cũng là ơn cứu mạng, dùng mấy món bảo vật để báo đáp thì cứ thấy thiếu thành ý, trong lòng không thoải mái.
Huống chi, Tô Lãng nhà người ta thiếu mấy thứ đó sao? (Tô Lãng: Ta thiếu mà!!)
Cho nên...
"Ta cũng không biết..."
Sở Tiểu Bối ngượng ngùng cười, trong chốc lát nàng thật sự không nghĩ ra mình có thể làm gì để báo đáp Tô Lãng.
"Thôi được!"
"Vậy đợi ngươi nghĩ ra rồi nói cho ta sau."
"Năm ngày rồi, chắc hẳn Diêm Pháp cũng sốt ruột lắm rồi."
Tô Lãng đảo mắt một vòng, đoạn nói: "Chúng ta đưa đan dược cho hắn rồi rời khỏi đây thôi."
"Được, vậy chúng ta đi."
Sở Tiểu Bối mặt mày hớn hở gật đầu!
"Đợi đã, ta còn một việc chưa làm!"
Tô Lãng nhếch miệng, giơ một ngón tay lên...