Virtus's Reader
Một Khóa Tu Luyện Hệ Thống Trong Nháy Mắt Trăm Vạn Cấp

Chương 578: Chương 578: Nhìn Ngang Thành Dãy, Nhìn Nghiêng Thành Đỉnh

STT 578: CHƯƠNG 578: NHÌN NGANG THÀNH DÃY, NHÌN NGHIÊNG THÀ...

"Cốc cốc cốc!"

"Sở Tiểu Bối có đó không? Ta mang chim lớn tới rồi đây!"

Đợi vài giây.

Cửa mở ra, Sở Tiểu Bối lộ ra vẻ mặt khó tin: "Tô Lãng, ngươi nói cái gì? Lặp lại lần nữa xem!"

Tô Lãng ngẩn ra, đáp: "Ta nói ta mang chim lớn tới, nàng có muốn không?"

"Ngươi cứ khoác lác!"

Sở Tiểu Bối lườm hắn một cái sắc lẻm: "Mới bao lâu chứ, ngươi đã luyện chế xong Phượng Hoàng rồi á!?"

"Tin hay không thì tùy."

Tô Lãng cũng lườm lại, hai người cứ thế trừng nhau.

Cuối cùng vẫn là Sở Tiểu Bối khôi phục bình thường trước.

"Luyện chế xong thật rồi à?"

Sở Tiểu Bối bán tín bán nghi nhưng cũng đầy mong đợi: "Lấy ra ta xem nào."

Tô Lãng liền lấy nó ra.

"Nàng xem, có phải hình dáng nàng muốn không!"

Tô Lãng đưa Bạch Phượng Hoàng trong tay cho Sở Tiểu Bối.

"Oa, luyện chế ra thật rồi này!"

"Hơn nữa còn là Thánh khí cao cấp, ta cảm nhận được linh vận của nó!"

Sở Tiểu Bối hưng phấn đến mức xoa xoa hai tay, sau đó kích động nhận lấy Bạch Phượng Hoàng.

Nàng cẩn thận ngắm nghía tọa kỵ phi hành Bạch Phượng Hoàng trên tay.

Lúc này, nó chỉ lớn bằng một cuốn sách nhỏ, toàn thân trắng như tuyết, lông xù mềm mại, sờ vào vô cùng dễ chịu.

Nó có bộ đuôi dài và rậm, rủ xuống tung bay trong gió, đẹp vô cùng.

Hơn nữa, nó còn rất có linh tính, thỉnh thoảng lại rũ rũ bộ lông xù của mình, tò mò nhìn ngó xung quanh.

"Ơ?"

"Đây là cái gì?"

Sở Tiểu Bối phát hiện trên cổ Bạch Phượng Hoàng có một vật trông như dây chuyền, hay đúng hơn là dây đeo.

"À, đây là dây cương, chủ yếu dùng để trang trí thôi."

"Người đẹp vì lụa, chim lớn cũng cần trang sức chứ."

Tô Lãng cười nói: "Hơn nữa nó còn có một tác dụng khác, đó là có thể đeo lên vai nàng."

Nói rồi, Tô Lãng cầm lấy Bạch Phượng Hoàng từ tay Sở Tiểu Bối, đặt nó lên vai nàng.

Trông cứ như một thiếu nữ mặc cổ trang, khoác trên vai một chiếc túi xách lông xù thời thượng.

Sợi dây đeo mảnh mai vắt qua trước ngực, vô tình phác họa một đường cong khiến hai bên trông càng thêm đầy đặn.

Vẻ thanh xuân đáng yêu lập tức toát ra.

Cũng không tệ, đúng là cảnh đẹp...

Tô Lãng lướt mắt qua, khóe miệng khẽ nhếch, trong lòng ngâm một câu thơ: "Nhìn ngang thành dãy, nhìn nghiêng thành đỉnh, xa gần cao thấp nét không đồng."

"Ừm."

Sở Tiểu Bối ôm Bạch Phượng Hoàng, cười rạng rỡ: "Cảm ơn ngươi, Tô Lãng đại sắc lang."

"Cứ gọi ta là đại sắc lang, không làm chút chuyện gì thì thật có lỗi với danh xưng này quá."

Tô Lãng thầm đậu đen rau muống trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm cười ấm áp: "Ừm, nàng không đặt cho nó một cái tên à?"

"Được!"

Sở Tiểu Bối hưng phấn reo lên, rồi nghiêng đầu suy nghĩ: "Đặt tên gì bây giờ nhỉ?"

Nghĩ một lúc, nàng nhìn Tô Lãng, ngập ngừng nói: "Vì là ngươi luyện chế tặng ta, hay là gọi nó là Tiểu Bạch đi."

Phụt! Cái này thì liên quan gì đến việc ta luyện chế chứ?

Với lại, trình độ đặt tên này cũng cạn lời thật.

"Nàng vui là được rồi..."

Tô Lãng cười cười, gật đầu.

"Vậy gọi là Tiểu Bạch nhé."

Sở Tiểu Bối cũng kích động gật đầu: "Ta muốn thử một chút!"

"Nàng cứ tự nhiên."

Tô Lãng cười rạng rỡ.

"Được thôi!"

Sở Tiểu Bối lập tức rót linh lực vào cơ thể Bạch Phượng Hoàng Tiểu Bạch.

Một tiếng kêu trong vắt nũng nịu vang lên từ miệng Tiểu Bạch.

Trong nháy mắt, nó đã lớn bằng cả một căn nhà, chở Sở Tiểu Bối vút lên trời cao.

Sau đó, nó lại hóa thành một vệt sao băng, biến mất không còn tăm hơi.

"Tốc độ này quả là kinh người!"

Tô Lãng hài lòng gật đầu.

Để luyện chế Bạch Phượng Hoàng Tiểu Bạch, hắn đã dùng đến hồn của Vô Dương Võ Thánh, ngoài ra còn có vô số tài liệu quý giá, khiến cấp bậc của nó đạt tới Cửu Tinh!

"Tiếc là ta sợ làm hỏng U Thiên Kiếm."

Tô Lãng nhếch miệng: "Nếu không ta cũng đã dùng Hồn Võ Thánh để luyện chế nó rồi."

Lúc này, Sở Tiểu Bối lại cưỡi Tiểu Bạch trở về, một chuyến đi về chỉ mất một hai hơi thở.

Con chim lớn này quả nhiên rất nhanh!

"Tô Lãng đại sắc lang, ta thật sự rất thích Tiểu Bạch!"

Sở Tiểu Bối ngồi trên lưng Bạch Phượng Hoàng, vẻ mặt hạnh phúc ôm lấy cổ nó.

"Nàng thích là được rồi."

"Đúng rồi, trả lại Băng Vân Huyễn Thiên Lăng cho nàng này."

Tô Lãng mỉm cười, đưa Băng Vân Huyễn Thiên Lăng cho Sở Tiểu Bối...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!