STT 657: CHƯƠNG 657: CÓ THỂ CÓ CHÚT THÀNH Ý
"Bái kiến chủ thượng!"
Lý Tiên Dương nhìn thấy Tô Lãng, lập tức quỳ xuống đất hành lễ.
Chu Thất thấy cảnh này, đồng tử không khỏi co rụt lại.
Lý Tiên Dương chính là Thượng Cổ Đại Thánh, một tồn tại có thể miểu sát gã trong nháy mắt, vậy mà lúc này lại đang cung kính quỳ gối trước mặt người thanh niên kia!
"Đứng lên đi."
Tô Lãng gật đầu, rồi nhìn về phía Chu Thất: "Ngươi nói ngươi đến để xin lỗi à?"
"Vâng!"
"Chúng tôi đã điều tra rồi."
"Mối thù giữa Lục Thiên lâu và Tô công tử hoàn toàn bắt nguồn từ Vô Dương Ma Quật."
"Chuyện này cũng do chúng tôi quản lý cấp dưới không nghiêm, mới để Vô Dương Ma Quật đắc tội với Tô công tử. Về việc này, chúng tôi vô cùng áy náy."
"Tô công tử đã diệt Vô Dương Ma Quật, cũng giết đám người Thái Liêu, Lục Thiên lâu chúng tôi xem như đã trả một cái giá rất đắt. Mong rằng có thể cùng Tô công tử biến chiến tranh thành tơ lụa."
Chu Thất hơi rụt cổ, gã sợ mình chỉ cần nói sai một câu là sẽ bị Lý Tiên Dương tiêu diệt.
"Ha ha!"
"Xin lỗi mà như ngươi vậy sao?"
"Nói suông thế này, có chút thành ý được không?!"
Tô Lãng lộ vẻ mỉa mai, cười lạnh nói: "Nếu các ngươi định dùng vài câu nói suông để cho qua chuyện này, ngươi nghĩ ta sẽ đồng ý sao?"
Lời này vừa thốt ra, Chu Thất lập tức sững sờ tại chỗ.
Gã đường đường là một Chuẩn Tiên, là một trong bảy người đứng đầu bộ phận tình báo của Lục Thiên lâu, trước nay luôn ở vị thế kẻ trên.
Tu vi của bản thân cộng thêm sự cường thế của Lục Thiên lâu đã khiến gã không biết bao nhiêu vạn năm rồi chưa phải làm cái việc xin lỗi này.
Trong tiềm thức của Chu Thất, việc gã cúi đầu xin lỗi đã là nể mặt lắm rồi.
Chu Thất cho rằng, bất kỳ thế lực nào đã kết thù với Lục Thiên lâu, một khi được Lục Thiên lâu hạ mình xin lỗi thì chắc chắn sẽ vui vẻ chấp nhận.
Gã thật sự vạn lần không ngờ tới lại có người phản ứng như Tô Lãng, không những không chấp nhận mà còn buông lời chế giễu.
"Tô công tử..."
"Lục Thiên lâu chúng tôi là thế lực cấp Chuẩn Đế!"
Chu Thất hít sâu một hơi, trầm giọng nói: "Ngài chấp nhận lời xin lỗi của chúng tôi bây giờ thì sẽ có được tình hữu nghị của Lục Thiên lâu, đó đã là thành ý rồi."
"Hừ!"
"Mở miệng ra là thế lực cấp Chuẩn Đế."
"Ngươi đang dọa ta, hay là uy hiếp ta đấy?"
Tô Lãng khinh thường nhìn Chu Thất: "Cái bộ dạng này của ngươi mà cũng gọi là có thành ý à? Chính ngươi nói xem có nực cười không?"
Lời này vừa dứt, lửa giận trong lòng Chu Thất lập tức bùng lên.
Gã là một trong bảy người đứng đầu Lục Thiên lâu cơ mà, vậy mà lại bị một tên hậu bối trẻ tuổi chế giễu khinh thường như vậy, thật quá đáng khinh người!
Thế nhưng Chu Thất không dám để lộ chút tức giận nào trên mặt.
Không thấy Lý Tiên Dương ở bên cạnh đang trừng mắt to như chuông đồng hay sao?
Gã mà dám tỏ ra không vui một chút thôi, thì cứ chờ bị Lý Tiên Dương liếc mắt một cái cho chết đi.
"Chuyện này..."
Chu Thất cười gượng một tiếng: "Tô công tử, vậy ngài thấy thế nào mới là có thành ý ạ?"
"Ha ha!"
"Thế lực cấp dưới của các ngươi, Vô Dương Ma Quật, đã bắt người của ta, còn giam cầm nhiều ngày!"
"Trong thời gian đó, các nàng đã phải lo sợ, tuyệt vọng đến mức nào, suýt chút nữa là chết rồi."
"Nếu không phải ta kịp thời tới giết sạch lũ chó tạp chủng của Vô Dương Ma Quật thì các nàng đã gặp bất trắc rồi!"
"Ta cứu được các nàng cũng là may mắn của các ngươi, nếu không, Lục Thiên lâu của các ngươi chắc chắn đã bị ta giết cho chó gà không tha!"
Tô Lãng cười lạnh liên tục: "Lục Thiên lâu nếu thật sự muốn hòa giải với ta thì phải đưa ra bồi thường thỏa đáng cho chuyện này!"
Đối với câu nói muốn giết Lục Thiên lâu chó gà không tha của Tô Lãng, Chu Thất chẳng thèm để vào mắt.
Đương nhiên, bề ngoài gã không hề biểu lộ ra chút nào.
"Bồi thường ư?"
Chu Thất cung kính hỏi: "Không biết Tô công tử cần bồi thường thế nào ạ?"
"Một ngàn vạn linh ngọc cực phẩm!"
"Và ba mươi phần Võ Thánh chi hồn."
Giọng Tô Lãng lạnh nhạt: "Không đưa ra được thì khỏi bàn chuyện hòa giải!"
"Một ngàn vạn linh ngọc cực phẩm?"
"Còn muốn ba mươi phần Võ Thánh chi hồn nữa?"
Chu Thất lộ vẻ khó xử: "Tô công tử, yêu cầu này của ngài có phải là sư tử ngoạm rồi không?"
Một ngàn vạn linh ngọc cực phẩm, ít nhất cũng gấp bảy, tám lần toàn bộ gia sản của một vị Chuẩn Tiên.
Mà Võ Thánh chi hồn lại càng quý giá hơn.
Đâu phải ai cũng như Tô Lãng, giết một Võ Thánh là thu được một phần.
Bọn họ muốn có được Võ Thánh chi hồn, phần lớn đều phải chờ đến khi Võ Thánh sắp tọa hóa rồi tự nguyện ngưng tụ ra.
Việc chém giết kẻ địch rồi dùng linh hồn của họ để ngưng tụ thành Võ Thánh chi hồn là vô cùng khó khăn.
Lục Thiên lâu tuy là một tổ chức cấp Chuẩn Đế hùng mạnh, nhưng số Võ Thánh chi hồn dư thừa trong nội bộ cũng không nhiều...