Virtus's Reader

STT 698: CHƯƠNG 698: CUỘC TRÒ CHUYỆN GIỮA HAI NGƯỜI

"Tuyệt quá!"

"Tô Lãng ca ca thật tốt!"

Nhìn thấy tu vi của Kỷ Như Tuyết tăng vọt, Mộ Dung Tiêm Tiêm thầm ngưỡng mộ. Giờ lại được Tô Lãng hứa hẹn, nàng lập tức vui mừng khôn xiết.

"Vậy huynh cũng giúp muội tăng lên một chút đi!"

Sở Tiểu Bối đột nhiên níu chặt cánh tay Tô Lãng, trừng đôi mắt to, ra vẻ hung dữ nói.

"Hả?"

"Ta tăng cho muội cái con khỉ, muội đã là Bát tinh Võ Thánh rồi đấy!"

Tô Lãng cạn lời nói: "Chút tu vi ta tích góp được còn không đủ cho muội nhét kẽ răng nữa là."

"Không chịu!"

"Muội muốn đấy, muội muốn đấy!"

Sở Tiểu Bối giận dỗi dậm mạnh chân. Nếu mặt đất dưới chân không phải là cấp tiên khí, e rằng đã bị nàng giẫm ra một cái hố to rồi.

Đúng là cô nàng quái lực...

"Rồi rồi rồi, cho muội, cho muội hết."

Tô Lãng bất lực đảo mắt, hắn đoán chắc Sở Tiểu Bối chỉ vì quá tò mò nên mới muốn thử một lần.

Bất quá, Sở Tiểu Bối muốn thử một lần là thật, nhưng đó không phải là lý do duy nhất.

Nàng vẫn muốn có được đãi ngộ giống như Kỷ Như Tuyết và Mộ Dung Tiêm Tiêm.

Ngay cả chính nàng cũng không nhận ra, mình đã vô thức đặt bản thân vào vị trí của một cô gái yếu đuối ‘cần được yêu thương và bảo vệ’.

Ngô, có lẽ là do Tô Lãng quá mạnh chăng?

Tiếp đó.

Tô Lãng và ba cô gái lại ở trên đình đài thêm một giờ nữa.

Kỷ Như Tuyết vẫn đang nhắm mắt, còn Tô Lãng đã tích lũy lại được không ít tu vi.

Nhưng ngay khi chuẩn bị quán đỉnh tu vi, Tô Lãng chợt nhận ra một vấn đề.

"Ờm, tuyệt học của ta một ngày chỉ dùng được hai lần thôi."

Tô Lãng ngượng ngùng cười: "Lúc nãy dùng mất một lần rồi, giờ chỉ còn một lần thôi..."

Nói rồi, hắn nhìn về phía Mộ Dung Tiêm Tiêm và Sở Tiểu Bối.

"Vậy để cho Tiêm Tiêm dùng đi."

Sở Tiểu Bối rất hào phóng gật đầu: "Tiêm Tiêm cần nó hơn muội."

"Tốt!"

Tô Lãng mỉm cười.

Hắn vốn tưởng Sở Tiểu Bối sẽ lại tùy hứng, không ngờ nàng lại nhường thẳng cơ hội này cho Mộ Dung Tiêm Tiêm.

Điều này rất tốt.

"Cảm ơn tỷ tỷ!"

Mộ Dung Tiêm Tiêm cũng cảm kích nói lời cảm tạ.

Ngay sau đó, Tô Lãng cũng quán đỉnh tu vi cho Mộ Dung Tiêm Tiêm, giúp nàng đột phá lên cảnh giới Võ Hoàng.

Sau đó Mộ Dung Tiêm Tiêm cũng nhắm mắt lại để làm quen với luồng sức mạnh tăng vọt.

"Cứ để các nàng ấy bế quan ở đây đi."

Sở Tiểu Bối cười nói: "Dù sao cũng không ai dám đến đây quấy rầy đâu."

"Ừm."

"Đúng lúc có vài chuyện muốn hỏi muội."

Tô Lãng gật đầu, phất tay bố trí một trận pháp bảo vệ Kỷ Như Tuyết và Mộ Dung Tiêm Tiêm.

"Chuyện gì?"

Sở Tiểu Bối tò mò hỏi.

"Vừa đi vừa nói."

Tô Lãng vỗ vai Sở Tiểu Bối rồi thản nhiên đi về một hướng.

Sở Tiểu Bối liếc nhìn vai mình rồi bước theo sát sau lưng Tô Lãng.

Hai người bắt đầu đi dạo trong tiên cung.

"Nói đi, muốn hỏi gì nào?"

Sở Tiểu Bối đi bên cạnh Tô Lãng, khoảng cách giữa hai người rất gần.

"Ta muốn hỏi, muội có nhớ nhà không?"

Tô Lãng cười nhạt: "Ừm, tức là Huyền Ngọc Tiên tộc ấy, muội không định quay về sao?"

"Huynh muốn đuổi muội đi sao?"

Sở Tiểu Bối run lên: "Muội không thể trở về Huyền Ngọc Tiên tộc được!"

"Không phải, không phải!"

"Muội đừng kích động thế."

Tô Lãng hơi ngạc nhiên, hắn không ngờ phản ứng của Sở Tiểu Bối lại lớn đến vậy.

"Hừ!"

"Huynh có biết vì sao muội lại đơn độc bị truy sát không?"

Sở Tiểu Bối tự hỏi tự đáp: "Bởi vì muội đã trốn khỏi Huyền Ngọc Tiên tộc!"

"Hả?"

"Trốn khỏi Huyền Ngọc Tiên tộc ư? Đó không phải là tộc của muội sao?"

Tô Lãng kinh ngạc hỏi: "Hơn nữa với tư chất tuyệt luân ngàn tỉ người có một của muội, đáng lẽ phải là bảo bối của Huyền Ngọc Tiên tộc mới đúng chứ!"

Ánh mắt Sở Tiểu Bối trở nên xa xăm, dường như đang chìm vào hồi ức: "Muội trốn khỏi Huyền Ngọc Tiên tộc cũng chính vì tư chất tuyệt luân của mình."

"Nói rõ hơn được không?"

Tô Lãng nhíu mày.

"Tư chất tuyệt luân."

"Đây gần như là loại tư chất tu luyện cao cấp nhất được biết đến hiện nay."

"Ai mà không muốn có tư chất tuyệt luân chứ? Ai cũng muốn!"

Sở Tiểu Bối cười khổ: "Mà muội lại sở hữu tư chất tuyệt luân, nói cách khác, chính là mang ngọc có tội."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!