Virtus's Reader
Mục Thần Ký

Chương 1099: Chương 2820: Trung tâm nguyên thủy tạo huyền công

Trận chiến giữa thành Thiên Đô và Di La Cung nổ ra, kéo dài mãi từ cuối kỷ nguyên thứ bảy cho đến kỷ nguyên thứ mười mới chấm dứt.

Người khai thiên Lăng thi triển chiến lực phi thường, đánh cho Di La Cung thương vong nặng nề, được gọi là bóng ma của Di La Cung. Thế nhưng Lăng thường độc lai độc vãng, vả lại cũng qua lại rất thân thiết với lão Thất của Di La Cung, cho nên bị đám người khai thiên vứt bỏ.

Có thể nói, khoảng thời gian từ kỷ nguyên thứ bảy đến kỷ nguyên thứ mười là thời điểm cuộc chiến quét sạch cả vũ trụ cực kỳ thảm khốc diễn ra. Lăng Tiêu thành đạo, tu thành Lăng Tiêu Điện, thế nhưng cũng bởi vậy mà bị đám người khai thiên bao vây tấn công, liên tục bị thương.

Đó là trận chiến lớn nhất trong suốt mười bảy kỷ nguyên vũ trụ, tương lai khó mà tìm được trận chiến nào có thể sánh bằng!

Trong kỷ nguyên thứ mười, nguyên khí của Di La Cung tổn hại nặng nề, Thái Thượng, Vô Cực và Lăng Tiêu đều bị Lăng Thiên Tôn đánh trọng thương, khiến cho chủ nhân Di La Cung không thể không ra tay, trấn áp người khai thiên tên Lăng Thiên Tôn này, đến lúc đó đám người khai thiên của thành Thiên Đô mới bị áp chế, dần dần ẩn náu rồi biến mất.

Thái Dịch đi gặp Tử Tiêu. Tử Tiêu của lúc này vẫn còn là một kiếm khách say mê với kiếm, thế nhưng thê tử của hắn lại là một nữ nhân tài trí hơn người.

Thái Dịch còn gặp được đôi phụ tử Tần Mục đang làm khách ở nhà Tử Tiêu. Ba người ngầm hiểu lẫn nhau, cùng chứng kiến Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc được ra đời.

Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc chân chính khiến ba người tấm tắc khen ngợi, dư âm còn mãi.

- Tử Tiêu là một kẻ tầm thường, thế nhưng lại có được một thê tử như vậy, thật đúng là khiến người ta cảm thấy ngưỡng mộ. Hắn vẫn chưa tiến vào Di La Cung, ngươi không định làm chút gì sao?

Hai mắt Thái Dịch sáng quắc, hỏi Tần Mục.

Tần Mục lắc đầu:

- Chuyến này ta tới là để lắng nghe danh khúc này. Ta từng nắm chắc phần thắng trong trận chiến giữa ta và Tử Tiêu, thế nhưng cuối cùng lại thua dưới khúc đàn này. Phu nhân của Tử Tiêu là một vị kỳ nữ, không thể không gặp.

Thái Dịch định ra tay với Tử Tiêu, song Tần Mục lại cản hắn lại, nói:

- Tử Tiêu cũng thua dưới khúc đàn này.

Thái Dịch không hiểu.

Sau này, khi đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười ập đến, trong khoảnh khắc trận đại kiếp này trở nên dữ dội nhất, Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc lại một lần nữa vang lên. Thái Dịch lần theo âm thanh tới nơi đó, lại bắt gặp Tần Mục.

Tần Mục nắm tay Tần Linh Quân đứng trong đại kiếp, nhìn về phía đôi phu thê ôm chặt lấy nhau trong kiếp hỏa, khoảnh khắc ấy đã là vĩnh hằng.

Tử Tiêu của lúc này chính là Tử Tiêu của kỷ nguyên thứ mười bảy. Hắn đã lựa chọn vĩnh viễn ở lại thời điểm ấy cùng với thê tử của mình.

Tử Tiêu của kỷ nguyên thứ mười một gia nhập Di La Cung, đạo pháp của Di La Cung giúp hắn trở thành Tứ công tử.

Kỷ nguyên thứ mười hai mở ra, Thái Dịch tìm đến Tần Mục, nói:

- Ta đã tìm được quái nhân cao gầy kia, hắn ở dưới trướng của Vô Nhai lão nhân.

Tần Mục tới lãnh địa của Vô Nhai lão nhân.

Vô Nhai lão nhân ngày một cường đại, pháp lực vô biên vô tận, không biết bao nhiêu cường giả vây quanh hắn, giúp cho thánh địa của hắn nghiễm nhiên trở thành thánh địa đệ nhất trong vũ trụ.

Sau trận chiến kéo dài suốt bốn kỷ nguyên vũ trụ, nguyên khí của Di La Cung và thành Thiên Đô đều bị tổn hại nghiêm trọng, đám người khai thiên cũng không rõ tung tích. Vô Nhai lão nhân thống trị vũ trụ, hơn nữa cây thế giới còn có thể tiếp nối với tương lai, giúp cho cường giả vẫn chưa thành đạo có thể sống sót đến kỷ nguyên tiếp theo, bởi vậy mà đám người ủng hộ hắn trở nên cực kỳ đông đảo.

Sau khi thành Thiên Đô bị đánh bại, Lăng Thiên Tôn bị chủ nhân Di La Cung trấn áp, đám người khai thiên bặt vô âm tín, “kẻ khinh đạo” chỉ còn lại duy nhất một mình Tần Mục.

Hệ thống đạo thụ Đạo Cảnh giúp cho tu vi của Vô Nhai lão nhân càng ngày càng mạnh mẽ, thậm chí có lời đồn đại rằng, thực lực của hắn sớm đã vượt qua chủ nhân Di La Cung, hoàn toàn xứng đáng là cường giả đệ nhất.

Ngay cả Tứ công tử Tử Tiêu cũng qua lại rất thân thiết với hắn. Tứ công tử Tử Tiêu muốn mượn sức mạnh của hắn để hoàn thành sự nghiệp thống nhất vũ trụ rộng lớn này, trở thành đại đế của vũ trụ kỷ nguyên thứ mười hai.

Tử Tiêu muốn làm rất nhiều việc, hơn nữa còn định dùng sức mạnh của Vô Nhai lão nhân để thử đi cứu thê tử của mình… Thế nhưng tất cả đều chỉ là phí công vô ích.

Vô Nhai lão nhân cũng rất vui vẻ để Tử Tiêu làm con rối của hắn, giúp hắn thống trị vũ trụ càn khôn.

Thời điểm đó, Tam công tử Lăng Tiêu khai sáng ra pháp môn hoán đổi chất năng, thông qua huyết tế để tiến hành hoán đổi chất năng từ kỷ nguyên vũ trụ trước tới kỷ nguyên vũ trụ tiếp theo. Nếu làm như vậy, trong mỗi một đại kiếp hủy diệt và đại kiếp sáng sinh, Di La Cung không cần phải lo lắng đến việc người thành đạo bị tổn hại, chẳng qua hắn vẫn chưa truyền thụ loại pháp môn này ra bên ngoài.

Chương 2821: Trung tâm nguyên thủy tạo huyền công (2)

Tần Mục tới gặp Vô Nhai lão nhân. Bởi vì hắn là “kẻ khinh đạo”, cho nên Vô Nhai lão nhân rất không muốn tiếp đón hắn. Trong lịch sử quá khứ, mối quan hệ giữa bọn họ vô cùng tốt đẹp, thậm chí có thể nói rằng tình bằng hữu giữa Vô Nhai lão nhân và Tần Mục bắt đầu từ kỷ nguyên thứ hai.

Thế nhưng việc Tần Mục qua lại thân thiết với Thiên Đô khiến mối quan hệ giữa bọn họ dần xuất hiện vết nứt, sau này Vô Nhai lão nhân rất ít khi để ý đến Tần Mục, thậm chí còn coi Tần Mục như kẻ thù.

Thời điểm Tần Mục dắt tay Tần Linh Quân tới gốc cây thế giới, hỗn độn đột nhiên trở nên rộng lớn mênh mông, bao trùm lấy toàn bộ cây thế giới, nguyên khí Hỗn Độn nồng đậm mà nặng nề khiến người ta không thể thở nổi.

Tất cả mọi người đều cho rằng giữa Thất công tử Hỗn Độn và Vô Nhai lão nhân sẽ xảy ra một trận chiến, thậm chí ngay cả Di La Cung cũng bị kinh động, khiến chủ nhân Di La Cung xuất quan, quan sát từ phía xa.

Thế nhưng không một ai biết được trong hỗn độn đã xảy ra chuyện gì.

Khoảnh khắc nguyên khí Hỗn Độn biến mất, mối quan hệ giữa Vô Nhai lão nhân và Tần Mục hệt như quay trở về trước đây. Hai người nói cười vui vẻ, trông như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.

Đám người Thái Thượng cũng không nhìn thấy chuyện xảy ra trong hỗn độn, thế là bèn tới hỏi chủ nhân Di La Cung. Chủ nhân Di La Cung nói:

- Ngay cả ta cũng không thể hiểu được thần thông của Hỗn Độn. Có điều chắc hẳn Vô Nhai lão nhân đã quên đi một số chuyện.

Đám người Thái Thượng hỏi han mãi, chủ nhân Di La Cung lại không nói rõ, chỉ nói:

- Hỗn Độn là sư đệ của các ngươi, hắn cách thành đạo càng ngày càng gần rồi. Các ngươi đừng tới làm phiền hắn. Mấy ngày tới, ta muốn nhảy ra khỏi dòng sông Hỗn Độn của mười một kỷ nguyên vũ trụ, xem xét tương lai, các ngươi đừng có lúc nào cũng lão Thất lão Thất.

- Lão Thất vẫn chưa thành đạo ư?

Hai mắt mọi người sáng quắc lên.

Cuối cùng chủ nhân Di La Cung cũng nhảy ra khỏi dòng Hỗn Độn, xuất hiện trên mặt sông. Thần thông của hắn đã đạt đến trình độ vượt xa mọi thời đại. Mãi cho đến cuối kỷ nguyên thứ mười sáu của sau này, thần thông của Di La Cung mới đạt đến bước này. Vả lại, thần thông Di La Cung đó chỉ quay về quá khứ chứ không tiến về phía trước, hướng tới tương lai.

Trình độ của chủ nhân Di La Cung đã đi trước quá xa. Hắn đứng trên mặt sông, nhìn thấy mọi thứ trong quá khứ, cũng nhìn thấy mọi thứ trong tương lai.

Phía trước hắn là dòng sông Hỗn Độn của kỷ nguyên thứ mười hai, phía sau hắn là quá khứ của vũ trụ kỷ nguyên thứ mười một.

Đôi lúc sẽ có vài bóng người xuyên qua từng dòng sông Hỗn Độn, đó chính là những người quay trở về quá khứ. Bọn họ hệt như không nhìn thấy chủ nhân Di La Cung, chỉ đơn giản là lướt qua người hắn hay thậm chí là xuyên qua cơ thể hắn.

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, chủ nhân Di La Cung đã nhìn thấu và hiểu rõ tất cả về vũ trụ kỷ nguyên thứ mười một trong quá khứ, thế nhưng hắn lại chẳng hay biết gì về tương lai.

Hắn quay người lại, tiến về phía trước, bước qua tương lai sau khi bị hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười hai, tiến vào kỷ nguyên thứ mười ba.

Kỷ nguyên thứ mười ba cũng bị hủy diệt hệt như vậy.

Hắn lại đi tới kỷ nguyên thứ mười bốn, kỷ nguyên thứ mười lăm, kỷ nguyên thứ mười sáu.

Mặc dù hắn không thể nhìn xuyên qua dòng sông Hỗn Độn, nhìn thấy những chuyện sẽ xảy ra trong kỷ nguyên vũ trụ của tương lai, thế nhưng việc những vũ trụ đó bị phá hủy minh chứng cho sự thất bại của hắn.

Hắn bước đến phía trước của kỷ nguyên thứ mười sáu, thế nhưng đã không còn bóng dáng của dòng sông Hỗn Độn nữa. Hắn đứng trên mặt sông ngóng nhìn, song lại không nhìn thấy bất cứ thứ gì của kỷ nguyên thứ mười bảy trong tương lai.

Không có Di La Cung, không có cây thế giới, không có Đại Uyên Quy Khư, nơi đó chỉ có bóng tối mênh mông, không một thứ gì còn tồn tại.

Chủ nhân Di La Cung rơi nước mắt, một mình đứng trên mặt sông khóc lớn hệt như một đứa trẻ bất lực.

Tất cả sự kiên trì của hắn và tất cả lý tưởng của hắn đều ầm ầm sụp đổ.

Đúng lúc này, nguyên khí Hỗn Độn chợt tuôn ra từ vùng bóng tối của kỷ nguyên thứ mười bảy, một tòa Bảo Điện xuất hiện trong nguyên khí Hỗn Độn, tiếp nối với mười sáu dòng sông.

Bảo Điện này trông giống hệt như Di La Cung, giống hệt như cây thế giới, giống hệt như Quy Khư, xuất hiện trên tất cả dòng sông của mười sáu kỷ nguyên trong quá khứ.

Hắn mơ hồ nhìn thấy có một bóng người đứng trong Bảo Điện đó.

- Đó là con đường sống của tương lai sao?

Chủ nhân Di La Cung kích động, đi về phía tòa đại điện kia dọc theo nguyên khí Hỗn Độn nối liền với dòng sông Hỗn Độn.

Hắn cách tòa đại điện kia ngày một gần hơn, tử khí xung quanh cơ thể hắn ngăn cản sức chống cự tới từ tương lai. Hắn thấy tòa đại điện này nguy nga mà đơn sơ, ẩn chứa đủ loại đại đạo kỳ lạ.

Hắn bước vào trong điện, trong điện không có một ai, chỉ có mười sáu dòng sông Hỗn Độn.

Mười sáu dòng sông Hỗn Độn đó chính là mười sáu dòng sông Hỗn Độn bên ngoài điện!

Chương 2822: Trung tâm nguyên thủy tạo huyền công (3)

Hắn ngẩng đầu nhìn lên, phía cuối của mười sáu dòng sông Hỗn Độn vẫn còn một tòa Hỗn Độn Điện khác, bên trong điện là một bóng người lờ mờ!

Hắn bước tới phía trước, băng qua mười sáu dòng sông, bước vào trong điện, thế nhưng bên trong điện vẫn là mười sáu dòng sông, mà phía cuối dòng sông đó vẫn còn một tòa Hỗn Độn Điện khác!

Khoảnh khắc này, chủ nhân Di La Cung không biết bản thân đang ở trong điện hay ở ngoài điện, cũng không biết người ở trong điện kia đang ở trong điện hay ở ngoài điện!

- Hỗn độn mênh mông như quả trứng, mờ mờ ảo ảo lại rỗng không. Thái tố cuồn cuộn cuốn hồng mông! Nhất khí tuần hoàn rồi ngưng tụ.

Hắn không khỏi ngâm nga một khúc dài. Đây chính là một loại đạo pháp khiến hắn kích động, khiến hắn có được cảm giác như gặp được đồng đạo. Hắn lại tiếp tục đi về phía bóng người trong điện kia.

- Bên trong ẩn chứa chân thủy chân hỏa, không khí dày đặc hệt như băng. Trung tâm nguyên thủy tạo huyền công! Tam khí cứ tụ rồi lại tách một cách bất định!

Đại đạo của hắn dao động, hắn hy vọng mình có thể nhận được câu trả lời của người trong điện:

- Hay cho một tòa Hỗn Độn Điện! Đứng sừng sững trong thời không vô tận, dẫn dắt ta tới nơi này! Đây là vũ trụ của kỷ nguyên thứ mười bảy sao? Đạo hữu trong tương lai, ngươi có thể tu luyện được đến bước này quá thật không dễ dàng gì. Vũ trụ của ngươi vẫn chưa trải qua đại kiếp hủy diệt đúng không?

- Kẻ học sau tới muộn, Mục Thiên Tôn Tần Mục của vũ trụ thứ mười bảy, bái kiến đạo hữu.

Bóng người kia hành lễ với hắn.

Chủ nhân Di La Cung kinh ngạc.

Hắn nói chuyện với người tên Tần Mục kia rất lâu, sau đó mới vòng trở về, quay lại kỷ nguyên thứ mười hai.

- Hỗn Độn trở về từ tương lai là vì muốn đi qua mười sáu kỷ nguyên vũ trụ, làm được đến bước Hỗn Độn thành đạo. Chẳng trách hắn luôn nói bản thân là lão Thất của Di La Cung, hóa ra hắn là công tử thứ bảy thành đạo.

Chủ nhân Di La Cung thầm nói.

Việc thành đạo của công tử không giống với những người thành đạo khác. Công tử là những người đạt được thành tựu trên một lĩnh vực mà chủ nhân Di La Cung không thể nào đạt được. Mặc dù Tần Mục quay trở về quá khứ, đại đạo Hỗn Độn dần dà trưởng thành hơn, thế nhưng không bước qua mười sáu kỷ nguyên vũ trụ, hắn không thể thật sự thành đạo.

Bởi vậy, hắn còn kém một chút, không được coi là công tử thật sự của Di La Cung.

- Hỗn Độn tới từ kỷ nguyên thứ mười bảy trong tương lai, ta chỉ cần nhìn thấy được tương lai của kỷ nguyên thứ mười bảy khi đại kiếp sáng sinh của kỷ nguyên thứ mười bảy nổ ra là có thể biết được liệu rằng tương lai có còn ổn hay không.

Chủ nhân Di La Cung nở một nụ cười.

Tần Mục nhìn thấy quái nhân cao gầy kia ở dưới trướng của Vô Nhai lão nhân, hắn được những người khác gọi bằng cái tên Do Kiểm. Do Kiểm có nghĩa là giữa trung tâm gương mặt có một con mắt. Hắn người cũng như tên, giữa mi tâm có một con mắt, chiếm cứ non nửa gương mặt.

Tần Mục khẽ mỉm cười, tỏ vẻ thiện chí, chỉ điểm cho Do Kiểm làm thế nào để tu luyện con mắt của mình. Do Kiểm cảm thấy vô cùng cảm kích.

Tần Mục và Tần Linh Quân rời đi.

- Cha, chúng ta đi đâu vậy?

- Đi tìm Lăng Thiên Tôn.

Mấy ngày sau, Thái Thượng nói với chủ nhân Di La Cung:

- Sư phụ, lão Thất xâm nhập vào trong rừng bia đá của ta, cứu kẻ khinh đạo Lăng kia đi rồi.

Chủ nhân Di La Cung nói:

- Toàn bộ khu vực phế thải đều là do thần thông của hắn hóa thành, tất nhiên việc hắn muốn cứu người sẽ dễ như trở bàn tay.

Thái Thượng có chút không cam lòng, nói:

- Sư phụ, kẻ khinh đạo Lăng là do ngươi đích thân trấn áp!

Chủ nhân Di La Cung nói:

- Kẻ khinh đạo? Nào có cái gì gọi là kẻ khinh đạo? Thái Thượng, ngươi từ đầu đến cuối khó mà tiến thêm một bước, nguyên nhân là ở chỗ này. Ngươi nghĩ lại cho kỹ, nghĩ thông suốt rồi thì ngươi mới có thể tiến thêm một bước nữa.

Thái Thượng không thể nghĩ thông suốt nổi.

Cuối kỷ nguyên thứ mười hai, đại kiếp hủy diệt bùng nổ, người thành đạo Lăng đánh đến trước mặt Vô Nhai lão nhân, khiến Vô Nhai lão nhân bị trọng thương. Sau đó, Tần Mục tới giải cứu Vô Nhai lão nhân, đánh lùi kẻ khinh đạo Lăng.

Trong trận chiến đó, Vô Nhai lão nhân bị trọng thương, rất nhiều cường giả muốn lẻn đến kỷ nguyên tiếp theo đều bởi vì trận chiến này nổ ra mà phát hiện được một điều, đó chính là không biết bao nhiêu cường giả phía bên dưới sợi rễ tiếp nối đến kỷ nguyên thứ bảy của Vô Nhai lão nhân đều chết trong tay của một cường giả trấn thủ dưới gốc cây thế giới của kỷ nguyên thứ mười bảy

Bọn họ gọi hắn là thợ săn của kỷ nguyên thứ mười bảy.

Cũng chính bởi vậy mà quan hệ giữa Vô Nhai lão nhân và Tần Mục lại càng trở nên tốt hơn.

Sau này, bên cạnh Tần Mục xuất hiện thêm một bóng người gầy gò. Từ đó, kỷ nguyên thứ mười ba bỗng chốc xuất hiện trộm cắp, rất nhiều người đều từng bị trộm, thậm chí Vô Nhai lão nhân cũng bị trộm mất rất nhiều thứ.

Di La Cung cũng bị trộm, Thái Thượng nói:

- Kẻ trộm ở trong Di La Cung!

Thế là Thái Thượng bèn tìm kiếm tên trộm kia, bắt lấy hắn – một lão giả gầy gò, sau đó đưa đến rừng bia đá để trấn áp.

Chương 2823: Trung tâm nguyên thủy tạo huyền công (4)

Kỷ nguyên thứ mười bảy.

Vào năm thứ hai sau khi Tần Mục rời đi, thời điểm công tử Thái Thượng xác định được Tần Mục đã rời khỏi kỷ nguyên thứ mười bảy thì mới cảm thấy yên tâm. Hắn đưa đám người khai thiên lên con thuyền gỗ được làm bằng đạo thụ của hắn, Thái Dịch trấn thủ ở mũi thuyền. Công tử Thái Thượng đưa bọn họ rời đi, nói:

- Chư vị đạo hữu, các ngươi quay trở về kỷ nguyên thứ mười sáu thì nhớ phải đề phòng công tử Hỗn Độn.

Thái Dịch nói:

- Xin đạo hữu yên tâm. Ta đã biết được bộ mặt thật của hắn từ lâu, sẽ có phòng bị trước.

Thái Thượng thở phào nhẹ nhõm, quay về Nguyên Giới, bắt đầu hóa đạo chuyển thế.

Sau khi Thái Thượng chuyển thế, rừng bia đá cũng sụp đổ, một lão giả gầy gò bước ra khỏi đó, quay người rời đi.

- Ta quay về rồi!

Một tiếng cười vang vọng quanh quẩn trong hư không.

Trong kỷ nguyên thứ mười ba, Di La Cung lại có thêm một vị công tử, công tử Vô Tông. Tần Mục lại quay về Di La Cung, nâng chén cười nói, tâm tình thoải mái với công tử Vô Công.

Trong kỷ nguyên thứ mười bốn, công tử Trạm Tịch xuất thế. Trạm Tịch sinh ra từ Quy Khư, là Thần Nữ Quy Khư. Tần Mục lại chạy tới, uống rượu hàn huyên với Trạm Tịch.

Mấy vị công tử đều rất quan tâm tới vị tiểu sư muội này, bèn đuổi Tần Mục đi, miễn cho hắn dạy hư Trạm Tịch.

Vào cuối kỷ nguyên thứ mười bốn, Tần Mục dẫn theo Tần Linh Quân tới nơi phát sinh đại kiếp hủy diệt. Tần Linh Quân tò mò hỏi:

- Cha, lần này chúng ta làm gì đây?

- Tới đón một vị cố nhân.

Tần Mục nở một nụ cười, ngẩng đầu nhìn về phía dòng sông Hỗn Độn.

Tiếng đàn vọng ra từ dòng sông, một nữ tử ngã xuống đại kiếp hủy diệt.

Tần Mục vươn tay kéo nữ tử kia qua, Tần Linh Quân bước lên ôm lấy cây đàn, lanh lảnh nói:

- Ngươi là mẫu thân của ta sao?

Nữ tử kia nhận lại cây đàn, nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, cười nói:

- Suýt chút nữa là trở thành mẫu thân của ngươi rồi. Ta tên là Nguyệt, ngươi có thể gọi ta là Nguyệt di.

Nàng ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tần Mục sau lưng Tần Linh Quân, cười mà như không cười:

- Mục, ngươi không hề nuốt lời. Ngươi tới đây bao lâu rồi?

- Mười bốn năm rồi.

Tần Mục xoa xoa cái đầu nhỏ của Tần Linh Quân, ánh mắt dịu dàng, trông vô cùng điềm đạm:

- Linh Quân đã mười bốn tuổi rồi.

Một hỗn độn là một năm.

Đối với Tần Linh Quân mà nói, hiện giờ nàng mới mười bốn tuổi.

- Linh Dục Tú không tới cùng sao?

Nguyệt Thiên Tôn nhìn xung quanh, ánh mắt lóe sáng.

Tần Mục cười nói:

- Không, nhưng ta tìm thấy Lăng Thiên Tôn.

Lăng Thiên Tôn tới đây, đưa Nguyệt Thiên Tôn không cam lòng rời đi.

- Có khi Linh Quân muốn có một người kế mẫu.

Nàng nói với Lăng Thiên Tôn.

Lăng Thiên Tôn nói:

- Có người không muốn.

Quan hệ giữa Nguyệt Thiên Tôn và nàng rất tốt, có lời gì đều sẽ nói thẳng. Nguyệt Thiên Tôn tức giận, nói:

- Ngươi cũng chẳng phải hắn, làm sao ngươi biết được hắn không muốn.

- Ta hỏi rồi.

Lăng Thiên Tôn lạnh lùng nói.

Nguyệt Thiên Tôn tức giận đến mức nói loạn cả lên.

Vào khoảnh khắc trước khi đại kiếp sáng sinh của kỷ nguyên thứ mười lăm ập tới, chủ nhân Di La Cung nhìn về phía tương lai, thế nhưng lần này Tần Mục lại dẫn theo Tần Linh Quân tới, dùng một vùng hỗn độn để ngăn cản không cho hắn làm việc này.

Trước đại kiếp sáng sinh của kỷ nguyên thứ mười sáu, Tần Mục lại tới, đồng thời vẫn chắn ngang tầm mắt của hắn.

Chủ nhân Di La Cung sớm đã quen với việc hắn chắn trước tầm mắt của mình, cho nên không hề nói gì.

Cuối cùng, kỷ nguyên thứ mười sáu kéo dài trong thời gian sáu trăm triệu ngắn ngủi lại tự hủy diệt.

Lần này, Tần Mục cũng lại tới chắn ngang tầm mắt hắn. Chủ nhân Di La Cung nói:

- Hỗn Độn, trước đây ngươi ngăn cản không cho ta nhìn thấy tương lai, thế nhưng lần này ngươi không thể chắn tầm mắt của ta được nữa rồi. Ta sẽ nhìn tất cả tương lai của kỷ nguyên thứ mười bảy một lượt, ngươi không ngăn cản được ta đâu. Tương lai như thế nào, ta muốn tận mắt nhìn thử xem.

- Sư phụ, từ kỷ nguyên thứ nhất đến nay không có ai là đối thủ của ngươi, thế nhưng đệ tử đã thành đạo rồi, cho nên đệ tử muốn thử một phen.

Tần Mục buông tay Tần Linh Quân ra:

- Ngươi là cường giả mạnh nhất mười sáu kỷ nguyên vũ trụ quá khứ, Vô Nhai lão nhân, chủ nhân Thiên Đô hay thậm chí là Lăng Thiên Tôn thì đều không chịu nổi một chiêu trước mặt ngươi, thế nhưng ta thì khác, ta là cường giả mạnh nhất của kỷ nguyên tương lai.

Hắn đứng thẳng, phía trước đại kiếp sáng sinh, kỷ nguyên thứ mười bảy là một vùng hỗn độn mênh mông.

Thời điểm đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu ập đến, hắn đã thành đạo, hắn của hiện giờ chính là hắn trong trạng thái mạnh nhất!

Hắn dần dà mò tới được trình độ vượt qua Đạo Cảnh bốn mươi trọng thiên.

Phù văn Nguyên của hắn hoàn toàn thoát khỏi phù văn Hồng Mông, hắn có lòng tin tuyệt đối rằng mình có thể đánh một trận với chủ nhân Di La Cung!

- Sư phụ, ngươi từng nói đạo pháp của ta là trung tâm nguyên thủy tạo huyền công, ta cách cảnh giới mà ngươi nói đã rất gần rồi.

Trong lòng Tần Mục sinh ra một thứ lòng tin vô cùng mạnh mẽ. Hắn nói:

- Ta sẽ không để ngươi nhìn thấy tương lai!

Chương 2824: Biệt lai vô dạng?

Ngàn năm nay, hắn chưa từng thử thay đổi quá khứ, thế nhưng bây giờ hắn lại muốn thay đổi, thay đổi vận mệnh của sư phụ mình, thay đổi vận mệnh chủ nhân Di La Cung nhập diệt!

Chủ nhân Di La Cung nở một nụ cười:

- Hỗn Độn đạo hữu, ngươi rất mạnh, thế nhưng vẫn còn thiếu chút lão luyện. Dù rằng ngươi đã thành đạo, song vẫn còn kém xa cảnh giới của ta. Trong mắt những người khác, ví như chủ nhân Thiên Đô, ví như kẻ khinh đạo Lăng, tu vi của ta ở trên bọn họ, thế nhưng đạo hạnh lại không bằng bọn họ. Trong mắt của Vô Nhai lão nhân, tu vi và đạo hạnh của ta không bằng hắn. Có điều trước mặt ngươi, tu vi và đạo hạnh của ngươi với ta không khác nhau là bao, thứ duy nhất mà ta ở trên ngươi chính là lão luyện.

Trong mắt Tần Mục lóe lên một tia sáng lạ kỳ. Hắn hỏi:

- Lão luyện?

Chủ nhân Di La Cung nói:

- Không sai. Khi đã tu luyện đến cảnh giới như ngươi và ta, đạo hạnh và tu vi không còn chênh lệnh quá nhiều, thứ duy nhất có thể dùng để so sánh chính là trình độ lão luyện. Trình độ lão luyện của ta hơn ngươi tám trăm tỉ năm, trải nghiệm hơn ngươi ở lịch sử của kỷ nguyên thứ nhất. Hỗn Độn, đợi đến khi ngươi có thể quay về những năm đầu khi kỷ nguyên thứ nhất mở ra, trình độ lão luyện của ngươi sẽ đạt đến mức như ta, thậm chí sẽ còn vượt qua ta. Hỗn Độn có một ưu thế mà Hồng Mông không thể nào sánh bằng, thành tựu của ngươi sẽ ở trên ta.

Hắn ân cần dạy bảo:

- Ngươi trải nghiệm đại kiếp hủy diệt của mười sáu vũ trụ, trải nghiệm đại kiếp sáng sinh từ kỷ nguyên thứ hai đến kỷ nguyên thứ mười bảy, nhưng lại chưa từng trải nghiệm kỷ nguyên thứ nhất. Khoảnh khắc ngươi có thể quay về thời kỳ đầu khi kỷ nguyên thứ nhất được sinh ra, ngươi sẽ vượt qua ta. Chẳng qua hiện giờ, ngươi không lão luyện bằng ta, mà điều này chính là một khoảng cách hoàn toàn cách biệt.

Tần Mục biến sắc, khắp nơi trong vô số không gian nhỏ bé không thể tiếp tục phân tách được nữa của đại kiếp sáng sinh đột nhiên xuất hiện bóng dáng của hắn, mà vô số hắn trong vô số không gian đang đồng loạt thi triển ra các loại thần thông khác nhau!

Không một loại thần thông nào bị lặp lại trong số những thần thông này!

Đây là thành tựu chí cao của hắn.

Bên trong vô số không gian nhỏ bé của đại kiếp sáng sinh là vô số khả năng của vũ trụ tương lai, là vô số hình ảnh của vũ trụ tương lai, thế nhưng hắn lại có thể lấp đầy những loại khả năng này chỉ bằng một ý nghĩ!

Thời điểm hắn bước vào đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu rồi thành đạo, cho dù là Thái Dịch, cho dù là Thái Thượng hay cường giả giống như Vô Cực thì cũng không thể nào tưởng tượng nổi hay lý giải được thần thông đạo pháp trong lúc này đây của hắn!

Thế nhưng cùng với khoảnh khắc ý nghĩ trong đầu hắn lóe lên, bên trong những không gian kia cũng xuất hiện vô số chủ nhân Di La Cung tương ứng với hắn!

Chủ nhân Di La Cung còn xuất chiêu sớm hơn hắn, nhanh hơn hắn, thời điểm thần thông của hắn vừa mới bùng nổ thì chủ nhân Di La Cung ra tay trước hắn một bước!

Tần Mục lắc mình, vô số hắn trong vô số không gian biến mất, chỉ còn lại một hắn duy nhất, thế nhưng đã không còn kịp nữa.

Chủ nhân Di La Cung cũng trở thành duy nhất, mà thần thông cũng đã đánh trúng lồng ngực hắn.

Cách biệt là cách biệt.

Trình độ lão luyện cách biệt chút ít lại thể hiện ra khoảng cách lớn vô hạn.

Nếu muốn bù đắp vào chút lão luyện thiếu sót này, hắn cần phải nỗ lực một thời gian dài hơn nữa thì mới có thể làm được.

Ầm!

Tần Mục ngã ngược về phía sau, bị chủ nhân Di La Cung đánh bay vào trong đại kiếp hủy diệt.

Đòn đánh này của chủ nhân Di La Cung tương đương với việc đưa hắn quay trở về quá khứ.

- Hỗn Độn, ngươi sẽ tu luyện đến trình độ như ta, thậm chí còn đi xa hơn ta.

Chủ nhân Di La Cung mỉm cười, lẩm bẩm:

- Thế nhưng bây giờ ngươi vẫn chưa làm được điều đó.

Hắn phất tay áo, đưa Tần Linh Quân quay trở về bên cạnh Tần Mục. Không có sự quất nhiễu của Tần Mục, rốt cuộc hắn cũng có thể nhìn thấy tương lai của kỷ nguyên thứ mười bảy.

Tần Mục rơi xuống dòng sông Hỗn Độn, hắn khẽ nâng tay lên, hai chân của Tần Linh Quân rơi xuống lòng bàn tay của hắn.

Sắc mặt của Tần Mục hơi tối lại, hắn nhẹ nhàng đặt Tần Linh Quân xuống đất. Trong trận chiến này, hắn bị đánh bại một cách quá dứt khoát.

Chủ nhân Di La Cung nhìn về phía tương lai. Giờ phút này, không có sự ngăn cản của Tần Mục, rốt cuộc tất cả hình ảnh về vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy cũng đồng loạt xuất hiện trước tầm mắt của hắn.

Từ khi Hồng Mông khai thiên lập địa, cho đến khi Ngũ Thái được sinh ra, rồi Thái Dịch xuất thế, chặt cây. Tạo Vật Chủ hưng thịnh, Cổ Thần xuất hiện, lịch sử của kỷ nguyên thứ mười bảy mênh mông rộng lớn bắt đầu diễn ra với một dáng vẻ trước nay chưa từng có.

Không có cây thế giới, không có người khai thiên, cũng không có Di La Cung.

Tạo Vật Chủ suy thoái, Long Hán chia làm ba phần, Xích Minh tiếp diễn, Thượng Hoàng đối địch, Khai Hoàng vùng lên, Diên Khang cũng quật khởi trên chính mảnh đất hoang tàn này.

Chương 2825: Biệt lai vô dạng? (2)

Thời gian sáu tỉ năm nhanh chóng qua đi, Di La Cung xâm nhập, cây thế giới tái sinh, tương lai ba tỉ năm rưỡi sau đó cũng lọt vào trong tầm mắt của hắn.

Ánh mắt của hắn khựng lại, nhìn về phía Tần Mục đã trở về quá khứ, sau đó lại tiếp tục nhìn về phía trước.

Đó là tương lai mà ngay cả Tần Mục cũng chưa trải qua. Tương lai ấy rực rỡ sắc màu, thậm chí còn đặc sắc hơn cả khi Tần Mục còn ở đó. Có điều khi không ngừng đưa mắt nhìn về phía tương lai xa hơn, trái tim của chủ nhân Di La Cung dần run lên.

Sau một trăm tỉ năm, mức độ rộng lớn của vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy đã vượt xa kỷ nguyên thứ nhất, thế nhưng vũ trụ này vẫn không hề có xu hướng ngừng mở rộng.

Sau hai trăm tỉ năm, không có lấy một người thành đạo mới nào được sinh ra.

Sau ba trăm tỉ năm, mức độ rộng lớn của vũ trụ khiến cho cầu Linh Năng Đối Thiên mất đi ánh sáng, không thể tiếp nối với các thế giới khác, chỉ có người thành đạo mới có thể băng qua vùng tinh không vô tận, tìm kiếm đạo hữu của mình.

Thế nhưng ngay cả người thành đạo muốn tìm kiếm hay thăm hỏi bằng hữu cũng phải tiêu tốn một thời gian cực kỳ dài. Khi đó, vũ trụ cũng đã không còn thần thông giả, bởi vì linh khí linh lực trong trời đất cũng trở nên vô cùng mỏng manh dưới sự kéo dãn khi vũ trụ mở rộng.

Sau bốn trăm tỉ năm, hầu hết các vì sao trong vũ trụ đều đã bị dập tắt, bốc hơi, vũ trụ vốn dĩ phát ra thứ ánh sáng rực rỡ muôn màu cũng dần trở nên ảm đạm.

Sau năm trăm tỉ năm, vầng mặt trời cuối cùng cũng mất đi ánh sáng, thánh địa duy nhất còn sót lại cũng chậm rãi mất đi năng lượng theo thời gian dần trôi.

Nguyên Giới sụp đổ, Huyền Đô tan rã, U Đô không còn tồn tại, Thiên m Giới bốc hơi sạch sẽ, từng vùng chư thiên đều hướng về hư không cuối cùng.

Sau sáu trăm tỉ năm, chủ nhân Di La Cung nhìn quanh, thánh địa cuối cùng cũng bị dập tắt.

Vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy trở thành một vùng tối đen như mực, chỉ còn lại vài tia sáng thỉnh thoảng lóe lên, đó chắc hẳn là thứ ánh sáng cuối cùng của những người thành đạo.

Hắn tiếp tục nhìn về phía trước, thứ ánh sáng cuối cùng còn sót lại trong bóng tối của người thành đạo cũng dần trở nên ít ỏi.

Hắn nhìn về phía điểm cuối của bóng tối, ánh sáng cuối cùng của người thành đạo ở nơi đó cũng biến mất, toàn bộ vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy hoàn toàn bị san phẳng, trở thành một lớp màng vô cùng mỏng manh, không hề có tận cùng.

Tất cả vật chất đều tan rã, phân tách thành những hạt vật chất nhỏ nhất, phân bố đều trên lớp màng vũ trụ mỏng manh kia.

Vũ trụ triệt để hư không hóa.

Tất cả đều bị hủy diệt.

Phụt.

Chủ nhân Di La Cung phun ra máu, vũ trụ bị hủy diệt sau tám trăm tỉ năm hoàn toàn đánh tan đạo tâm của hắn, khiến tất cả sự kiên trì và lý tưởng của hắn đều trở nên vô dụng vào giờ phút này.

Thần thông của hắn, đạo pháp của hắn đều không có tác dụng gì!

Bấy lâu nay hắn vẫn chuẩn bị để ứng phó với đại kiếp hủy diệt và đại kiếp sáng sinh, thế nhưng khi đối mặt với trận đại kiếp diệt vong này, tất cả sự chuẩn bị trước giờ của hắn đều trở nên vô dụng, vả lại hắn cũng không nghĩ ra được bất kỳ cách nào có thể giải quyết được sự diệt vong này.

Hắn ngẩn ngơ bước ra khỏi phía trước đại kiếp sáng sinh của kỷ nguyên thứ mười bảy, quay trở về đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu, quay trở về Di La Cung.

Hắn im lặng, vắt óc suy nghĩ, tìm kiếm đối sách, thế nhưng dù cho hắn vắt kiệt trí tuệ thì từ đầu đến cuối cũng không tìm ra được con đường giải quyết chuyện này!

Tất cả con đường của hắn đều đã sai, bởi lẽ đối mặt với trận đại kiếp diệt vong cuối cùng, tất cả nỗ lực đều là phí công vô ích.

Hắn nhớ lại sự kiên trì của bản thân trong suốt mười sáu kỷ nguyên vũ trụ đã qua, cảm thấy thất vọng bế tắc.

Hắn cảm nhận được đạo tâm của mình bắt đầu tan vỡ, bắt đầu sụp đổ, lý tưởng mà bản thân hắn kiên trì bắt đầu vỡ vụn.

Không còn đường nữa rồi.

Chủ nhân Di La Cung triệu tập tất cả công tử, điện chủ và người thành đạo của Di La Cung tới. Tần Mục cũng có mặt ở đó, hắn nắm lấy bàn tay nhỏ của Tần Linh Quân, im lặng không nói gì.

Chủ nhân Di La Cung nói với bọn họ rằng, kỷ nguyên thứ mười bảy trong tương lai chắc chắn sẽ hủy diệt, bảo bọn họ quay trở về thời đại mà bọn họ sinh ra, không cần phải đi tới tương lai nữa.

Trên dưới Di La Cung đưa mắt mình nhau, không biết vì sao sư phụ lại nói ra những lời như vậy.

Chủ nhân Di La Cung uể oải chán nản ngồi bất động ở nơi đó, không hề đáp lại câu hỏi nào của mọi người. Trên dưới Di La Cung loạn cả lên, cuối cùng chủ nhân Di La Cung đứng dậy rời đi.

Hắn băng qua từng dòng sông Hỗn Độn, Thái Thượng đi theo sau hắn, nhìn hắn trả lại đạo hạnh của bản thân cho từng vũ trụ.

Đợi đến khi hắn bước tới Di La Cung của kỷ nguyên thứ nhất, máu thịt trên cơ thể hắn dần biến mất.

Chương 2826: Biệt lai vô dạng? (3)

Biệt lai vô dạng? (3)

Hắn bước lên bậc thềm, máu thịt trên người hắn biến mất rồi tiêu tán từng chút một, tới khi bước lên bậc thềm cuối cùng, hắn đã biến thành một bộ xương khô.

Thái Thượng nghe thấy tiếng thở dài thườn thượt của sư phụ mình, nhìn thấy sư phụ ngồi xuống trong tiếng thở dài, đạo thụ của hắn hiện lên phía sau lưng hắn, mười sáu đạo quả phát ra thứ ánh sáng âm u.

Thái Thượng quỳ xuống đất khóc lớn.

Một lúc lâu sau, Thái Thượng rời khỏi Di La Cung, quay trở về kỷ nguyên thứ mười sáu, hạ lệnh cho tất cả công tử, điện chủ và người thành đạo quay trở về vũ trụ nơi mà bọn họ sinh ra.

Bảy tòa đại điện tượng trưng cho bảy thành tựu chí cao của thành Ngọc Kinh được đặt xung quanh Di La Cung của kỷ nguyên thứ nhất.

Bảy vị công tử đều có suy nghĩ của riêng mình.

- Quay về thời đại của các ngươi đi.

Thái Thượng cô đơn thở dài.

Công tử Tử Tiêu đứng dậy, phất áo rời đi:

- Sư phụ có thể từ bỏ, thế nhưng ta vĩnh viễn cũng sẽ không từ bỏ!

Ánh mắt công tử Lăng Tiêu lóe lên. Hắn đứng dậy:

- Sư phụ từ bỏ lý tưởng của bản thân, thế nhưng đệ tử của hắn có thể kế thừa. Nếu như đệ tử cũng từ bỏ, vậy thì vĩnh viễn sẽ không còn hy vọng! Không có sư phụ, ta vẫn có thể vượt qua đại kiếp hủy diệt và đại kiếp sáng sinh!

Hắn cũng đứng dậy rời đi.

Công tử Vô Tông và công tử Trạm Tịch cùng thở dài, không nói thêm gì, tự mình rời đi.

Công tử Vô Cực khẽ bật cười một tiếng, xoay người rồi biến mất.

Di La Cung chỉ còn lại Tần Mục và Thái Thượng, mà Thái Thượng như thể cũng sắp nhập diệt. Hắn nhấc mí mắt lên nhìn Tần Mục một cái, sau đó mệt mỏi nói:

- Hỗn Độn, vì sao ngươi không rời đi!

- Ta sinh ra ở kỷ nguyên thứ mười bảy, nhưng lại không thể quay trở về kỷ nguyên thứ mười bảy.

Tần Mục mỉm cười, thản nhiên nói:

- Sư phụ nhìn thấy tương lai, vì vậy mới chết tâm, thế nhưng hắn không biết khoảnh khắc hắn quay trở về đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu, mọi chuyện của sau này đã xuất hiện một chút thay đổi vi diệu.

Thái Thượng lại nhấc mí mắt lên, nhìn hắn một cái.

Tần Mục đứng dậy, nói:

- Chúng ta có thể quay trở về đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu, ngươi sẽ phát hiện ra một chút thay đổi so với trước khi sư phụ tiến vào đại kiếp.

Thái Thượng nghi ngờ, đứng dậy cùng hắn băng qua mười lăm dòng sông Hỗn Độn, tới dòng sông Hỗn Độn thứ mười sáu.

- Thái Dịch!

Thái Thượng đột nhiên bay lên không trung, lao vào trong đại kiếp hủy diệt, chặn đánh Thái Dịch đang chạy trốn.

- Hỗn Độn, vì sao còn không ra tay cứu ta?

Thái Dịch cao giọng hét lớn.

Một lúc sau, Thái Dịch bị bắt, công tử Thái Thượng trấn áp hắn vào trong quan tài táng đạo, sau đó đóng chặt đinh, vỗ lên chiếc quan tài rồi nói:

- Ta chuẩn bị chiếc quan tài này cho ngươi đã rất lâu rồi!

Tần Mục cười nói:

- Sư huynh, trước khi sư phụ tiến vào đại kiếp sáng sinh của kỷ nguyên thứ mười bảy thì chuyện này có xảy ra không?

Công tử Thái Thượng sửng sốt, lắc đầu.

Tần Mục cười nói:

- Vậy thì ngươi nhìn tiếp đi.

Lúc này đây, bên trong đại kiếp hủy diệt vô cùng hỗn loạn, không biết bao nhiêu người thành đạo kêu gào thảm thiết trong đại kiếp. Bọn họ lần lượt chết đi, bị từng luồng sức mạnh khủng bố cắn nuốt.

- Vô Cực, ngươi làm cái gì vậy?

Thái Thượng thất thanh nói.

- Vô Cực đại sát tứ phương, cắn nuốt người thành đạo để tăng cường sức mạnh của bản thân.

Tần Mục đứng bên cạnh hắn, nói:

- Chuyện này cũng chưa hề xảy ra trước khi sư phụ tiến vào đại kiếp sáng sinh đúng không?

Thái Thượng vừa mừng vừa sợ, sau đó lại nhìn thấy Vô Cực thử tìm cách giết Trạm Tịch, cắn nuốt Trạm Tịch. Hắn đang định tới ngăn cản, đột nhiên Lăng Tiêu, Tử Tiêu và Vô Tông đồng loạt lao tới, bao vây lấy Vô Cực.

- Chuyện này cũng chưa từng xảy ra trước khi sư phụ tiến vào đại kiếp sáng sinh.

Hai mắt Tần Mục lóe lên, trầm giọng nói:

- Vậy thì tương lai của kỷ nguyên thứ mười bảy mà sư phụ nhìn thấy còn là tương lai thật sự sao?

Thái Thượng không hiểu hắn đang nói gì, đột nhiên, một chiếc thuyền gỗ khổng lồ đâm xuyên qua tầng tầng lớp lớp hỗn độn, lái vào trong dòng sông, xuất hiện trong trận hỗn chiến giữa các vị công tử.

Chiếc thuyền gỗ khổng lồ đó bị mấy vị công tử đánh nát!

- Thái Dịch!

Thái Thượng trợn mắt há hốc mồm, không biết đã xảy ra chuyện gì. Hắn nhìn thấy một Thái Dịch khác và đám người khai thiên xuất hiện trong chiến trường kia, khiến tất cả mọi người rơi vào vòng hỗn chiến!

- Sư huynh, chuyện này cũng chưa từng xảy ra!

Tần Mục đột nhiên lướt đi. Vô Cực bắt lấy Trạm Tịch, tính cướp đoạt tu vi của Trạm Tịch. Thời điểm Vô Cực sắp nuốt chửng nàng, Tần Mục chợt ầm ầm đánh tới. Vô Cực xương cốt gãy lìa, bay ngược về phía sau.

Thái Thượng cảm thấy kinh hãi. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, hắn nhìn thấy Tần Mục như thể nhấc bổng dòng sông Hỗn Độn lên, đánh trọng thương Lăng Tiêu, Tử Tiêu, Vô Tông và một Thái Dịch khác, phong ấn đám người khai thiên, đánh vào trong con thuyền vỡ nát bị cắt thành hai đoạn!

- Linh Quân, đưa bọn chúng vào khu vực phế thải.

Tần Mục nói.

Tần Linh Quân lập tức lái con thuyền vỡ nát, chở theo đám người khai thiên trên thuyền tiến vào trong khu vực phế thải.

Chương 2827: Biệt lai vô dạng? (4)

Biệt lai vô dạng? (4)

Thái Dịch hộc máu, uể oải suy sụp, ngẩng đầu lên nói:

- Hỗn Độn, đừng đuổi cùng giết tận…

- Đạo huynh, mời!

Tần Mục duỗi một ngón tay ra, một sợi hồn phách của Thái Dịch bay ra, xuyên qua đại kiếp sáng sinh của kỷ nguyên thứ mười bảy, rơi xuống chín tỉ rưỡi năm sau của vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy.

Lúc đó cũng vừa hay là thời điểm Thái Thượng hóa đạo, chuyển thế đầu thai.

Thái Thượng chuyển thế, mà mẫu thân kiếp này của hắn lại sinh ra một đôi song thai, hai người trở thành huynh đệ cùng một nhà.

Trong đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu, Tần Mục khẽ mỉm cười với Vô Cực:

- Nhị tỷ, ngươi muốn ta nghênh chiến ngươi ở thời điểm mạnh nhất, ta đã làm rồi. Thế nhưng có lẽ nhị tỷ sẽ không nhớ được chuyện này.

Vù…

Mười sáu dòng sông Hỗn Độn của mười sáu kỷ nguyên vũ trụ cuốn lên, hình thành nên từng vòng luân hồi khổng lồ. Đợi đến khi luân hồi biến mất, Vô Cực vẫn đang chiến đấu với ba vị công tử.

Thái Thượng nghi ngờ nhìn Tần Mục ở bên cạnh, chỉ thấy bên người Tần Mục xuất hiện thêm một bé gái. Hắn hơi sững sờ, bởi lẽ trước đây hắn chưa từng gặp bé gái này.

Trạm Tịch ngẩng đầu nhìn Tần Mục, nói:

- Thất công tử, mới nãy xảy ra chuyện gì vậy?

Tần Mục mỉm cười:

- Chưa từng xảy ra chuyện gì hết.

Trạm Tịch không biết mình là ai, kí ức của nàng hoàn toàn bị thay đổi, tướng mạo cũng không còn giống trước kia, trở thành một bé gái.

Kí ức của tất cả mọi người về Trạm Tịch vẫn còn đó, đồng thời bọn họ cũng có ấn tượng với bé gái bên cạnh Tần Mục.

Trong ký ức của bọn họ, Tần Mục luôn dẫn theo đứa bé này, nàng chính là người bạn chơi cùng với Tần Linh Quân.

Trong lúc nói chuyện, công tử Vô Cực đánh trọng thương Lăng Tiêu, Tử Tiêu và Vô Tông. Thái Thượng bất đắc dĩ, chỉ đành ra tay tương trợ, thế nhưng cũng đành bất lực trước Vô Cực.

Bên trong đại kiếp hủy diệt, Vô Cực gần như là bất khả chiến bại.

- Cha, nha đầu này là ai?

Tần Linh Quân quay trở về, tò mò đánh giá bé gái bên cạnh Tần Mục.

Nàng không hề bị ảnh hưởng bởi thần thông Luân Hồi.

- Là bạn chơi với ngươi.

Tần Mục mỉm cười, ánh mắt quét qua từng dòng sông Hỗn Độn, trong lòng thầm nhủ:

- Sư phụ, ngươi nhận ra chưa? Tương lai mà ngươi nhìn thấy đã phát sinh thay đổi.

Đôi mắt hỗn độn mờ mịt của Tần Linh Quân nhìn thấy Trạm Tịch hóa thành bé gái, sau đó còn nhìn thấy tất cả những gì mà Trạm Tịch từng trải qua. Nàng cười khúc khích, nói:

- Đúng là thú vị!

Đột nhiên, một bàn tay khổng lồ bay ra từ Di La Cung bên trong đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ nhất, băng qua mười sáu dòng sông Hỗn Độn, dừng lại trong đại kiếp, áp chế công tử Vô Cực vào trong Đại Uyên Quy Khư!

Bàn tay khổng lồ đó hóa thành nút thắt dây đỏ, phong ấn Đại Uyên Quy Khư.

- Sư phụ!

Thái Thượng, Lăng Tiêu và mọi người đồng loạt quỳ xuống.

Khóe mắt Tần Mục co giật. Mặc dù chủ nhân Di La Cung ra tay trấn áp Vô Cực, thế nhưng hắn lại chẳng hề cảm thấy đạo tâm của chủ nhân Di La Cung đã sống lại.

Tần Mục khẽ nhíu mày, dẫn theo Tần Linh Quân và Trạm Tịch rời đi:

- Xảy ra nhiều chuyện như vậy, tương lai mà ngươi nhìn thấy sớm đã không còn là tương lai thật sự nữa rồi. Bỏ đi, ta phải đi ngủ một giấc thôi!

- Hỗn Độn!

Thái Thượng lớn tiếng gọi, ba người Tần Mục dừng lại. Lăng Tiêu khàn giọng nói:

- Nhị tỷ giết chết Trạm Tịch! Giết chết nhiều người thành đạo như vậy! Vì sao sư phụ không diệt trừ nàng?

Tử Tiêu nói:

- Chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài. Tam sư huynh, cứ nói với bên ngoài là do Thương Quân làm.

Thái Thượng không để ý đến chuyện gì nữa, hắn đơn độc quay trở về kỷ nguyên thứ hai. Công tử Vô Tông cũng quay trở về kỷ nguyên thứ ba. Chỉ có Lăng Tiêu và Tử Tiêu còn ở lại, tiếp quản thành Ngọc Kinh, lên kế hoạch giáng xuống kỷ nguyên thứ mười bảy.

Thái Dịch chặt cây, cắt đứt con đường tắt của người thành đạo tiến sử. Công tử Lăng Tiêu bố trí đại trận huyết tế. Tạo Vật Chủ được sinh ra, Bá Dương khai thác miếng thần thạch Thái Sơ đầu tiên. Thời đại của Tạo Vật Chủ mở ra, ba vị Thần Vương quật khởi, Thái Đế của Cư Dư thị đào Thái Sơ ra khỏi mạch khoáng, khiến Thái Sơ xuất thế sớm.

Nguyên Thánh của Di La Cung dụ dỗ Thái Đế của Cư Dư thị tới thành Ngọc Kinh Tổ Đình.

Thái Dịch đứng đầu, Cổ Thần tiêu diệt Tạo Vật Chủ, thời đại của Tạo Vật Chủ kết thúc.

Thái Sơ xưng đế, xây dựng Tổ Đình dưới sự ảnh hưởng của thành Ngọc Kinh Tổ Đình. Ngự Thiên Tôn khai sáng ra Thần Tàng, bảy vị Thiên Tôn của Nhân tộc quật khởi. Ngự Thiên Tôn quan sát khí tượng của Thiên Đình, khai sáng ra phương pháp thành thần, bước vào cạm bẫy Ngọc Kinh của công tử Lăng Tiêu.

Thời gian sáu tỉ năm dài đằng đẵng của kỷ nguyên thứ mười bảy qua đi, Diên Khang xuất hiện.

Khai Hoàng Tần Nghiệp một mình tiến vào thành Ngọc Kinh Tổ Đình, trên đường gặp được Thái Sơ đang bị Thương. Lăng Tiêu sai người tới dòng sông Hỗn Độn, trợ giúp Thái Sơ đánh lại Khai Hoàng Tần Nghiệp.

Lúc này, một ánh đèn chợt chiếu rọi, một bé gái tay cầm đèn lồng bước ra khỏi dòng sông, đợi đến khi nàng bước đến mặt sông thì hóa thành một lão bà tóc bạc da đồi mồi.

Chương 2828: Mục Thần

Mục Thần

- Khai Hoàng Tần Nghiệp, ta đến để dẫn ngươi tới Di La Cung.

Lão bà kia cười nói:

- Có một vị công tử đang đợi ngươi.

Hỗn độn mênh mông rộng lớn, dòng sông trải dài vô tận, tiếng sóng nước chính là âm vang của thời gian.

- Thất công tử tới muộn, cho nên địa vị trong Di La Cung không bằng những vị công tử khác, tùy tùng cũng không nhiều.

Lão bà Trạm Tịch kia nói với Khai Hoàng:

- Cũng chính vì điều này, cho nên những người kia đều phỉ báng Thất công tử, vu oan giáng họa cho hắn, thế nhưng tất cả đều chỉ là vu khống.

Tại điểm cuối của mười sáu dòng sông Hỗn Độn, bên trong Di La Cung của kỷ nguyên thứ nhất, bên trong Hỗn Độn Điện, Khai Hoàng gặp được Thất công tử.

- Tần Thiên Tôn, biệt lai vô dạng?

Bên trong Hỗn Độn Điện, Tần Mục và Khai Hoàng Tần Nghiệp trò chuyện rất lâu, cuối cùng Tần Mục để Trạm Tịch đưa Khai Hoàng Tần Nghiệp rời đi.

- Diên Khang có lẽ vẫn ổn chứ?

Tần Mục lẩm bẩm.

Biệt lai vô dạng là câu nói đầu tiên khi hắn gặp lại Khai Hoàng Tần Nghiệp. Đối với Khai Hoàng Tần Nghiệp mà nói, câu nói này chỉ là một câu hàn huyên khách sáo, thế nhưng đối với Tần Mục mà nói thì ý nghĩa của nó lại thật sự quá nhiều.

Hắn và đám người Khai Hoàng tách biệt nhau mười sáu kỷ nguyên vũ trụ, thời gian dài đến cả ngàn tỉ năm. Hắn băng qua phong ba bão táp, chứng kiến quá trình mười sáu vũ trụ sinh ra, phát triển, ổn định rồi sụp đổ.

Hắn bước qua lịch sử ầm ầm sóng dậy, thậm chí khi so sánh với Diên Khang, vẻ đặc sắc chỉ có hơn chứ không có kém.

Hắn sợ rằng mình sẽ quên mất Diên Khang, quên mất cố nhân, bởi lẽ dù gì hắn cũng chỉ mới sống ba tỉ năm rưỡi ở kỷ nguyên thứ mười bảy, tính ra thì thực sự quá ngắn so với khoảng thời gian ngàn tỉ năm này.

Thế nhưng nơi đó là cố hương của hắn.

- Diên Khang, nhất định vẫn ổn.

Tần Mục nở một nụ cười, xốc lại tinh thần, bước ra khỏi Hỗn Độn Điện:

- Ta, Linh Quân, Lăng Thiên Tôn và Nguyệt Thiên Tôn đã chuẩn bị lâu như vậy, Diên Khang không thể không ổn được!

Hắn đứng trước điện, nhìn về phía Di La Cung, cánh cửa của Di La Cung vẫn đóng chặt như trước.

- Sư phụ, tương lai mà ngươi nhìn thấy chưa từng xảy ra.

Tần Mục lẩm bẩm:

- Bởi vì khoảnh khắc ngươi quay người trở về đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu, tương lai đã không còn dáng vẻ giống như ngươi nhìn thấy nữa. Có điều câu nói kia của ngươi cũng không sai, nếu như muốn vượt qua ngươi, quả thật ta phải quay trở về kỷ nguyên thứ nhất, thế nhưng không phải là quay trở về đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ nhất, mà là quay trở về đại kiếp sáng sinh của kỷ nguyên thứ nhất. Mười bảy kỷ nguyên vũ trụ mà chỉ có mười sáu đại kiếp sáng sinh, đúng là vô cùng kỳ lạ…

Trước đây, Tần Mục thiếu chút thực lực, không thể quay trở về thời điểm mở ra vũ trụ kỷ nguyên thứ nhất, mà hiện giờ hắn đã có đủ thực lực đó.

Bên trong Di La Cung tọa lạc giữa đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ nhất, khắp nơi đâu đâu cũng vang vọng đạo âm, đó là đại đạo Hỗn Độn của Tần Mục đang tìm kiếm dao động do đại kiếp sáng sinh của kỷ nguyên thứ nhất phát ra.

Đại kiếp sáng sinh là đại kiếp khai thiên tích địa, kỷ nguyên thứ nhất có lịch sử kéo dài tám trăm tỉ năm, theo lý mà nói thì không một ai có thể cảm nhận được loại dao động này trong đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ nhất, thế nhưng đối với Hỗn Độn mà nói, dao động được hình thành trong quá trình khai thiên tích địa này luôn luôn tồn tại.

Loại dao động này khắc sâu vào trong bối cảnh của vũ trụ, trở nên vô cùng nhỏ bé, ngay cả đại kiếp hủy diệt cũng không thể phá hủy được.

Một lúc lâu sau, Tần Mục chợt như cảm nhận được gì đó, từng vòng luân hồi hỗn độn xoay tròn, điên cuồng cắt vào thời không của quá khứ, hướng về phía lịch sử tám trăm tỉ năm của kỷ nguyên thứ nhất!

Tần Mục bước đi trong luân hồi, cuối cùng cũng tiến vào thời gian dài dằng đặc không gì sánh được của kỷ nguyên thứ nhất!

Bức tranh sử thi hào hùng ầm ầm sóng dậy của kỷ nguyên thứ nhất hiện ra trước mắt hắn. Hắn đi ngược dòng thời gian trong luân hồi hỗn độn, bắt gặp biết bao câu chuyện xúc động lòng người.

Tần Mục không hề ngừng chân, cũng không hề dừng bước, tiếp tục đi ngược dòng.

Khi sức mạnh của hắn gần như sắp cạn kiệt, rốt cuộc hắn cũng bước đến thời điểm kỷ nguyên thứ nhất chưa được sinh ra.

Có lẽ hắn có thể tìm ra được cách giải quyết trận đại kiếp diệt vong của kỷ nguyên thứ mười bảy từ nơi này!

Kỷ nguyên thứ mười bảy, sau khi Tần Mục rời đi.

Trận chiến giữa Diên Khang và điện chủ với người thành đạo của Di La Cung vẫn đang diễn ra. Thành Ngọc Kinh không có Tam công tử Lăng Tiêu và Tứ công tử Tử Tiêu, Diên Khang cũng không có Tần Mục, chiến tranh liên tục lặp đi lặp lại trong một thời gian dài.

Thậm chí thành Ngọc Kinh còn đánh đến vùng lân cận Nguyên Giới, Diên Khang cũng bởi vì có kẻ địch lớn mạnh này mà giúp cho biến pháp sống dậy một lần nữa.

Sau mấy tỉ năm, cuối cùng đạo tổ Lam Ngự Điền cũng hiểu thấu đáo về Thông Thiên Tỉnh của công tử Thái Thượng.

Chương 2829: Mục Thần (2)

Mục Thần (2)

Việc hắn phá vỡ Thông Thiên Đỉnh, giải quyết được dị bảo của Thái Thượng đã khiến cho điện chủ và người thành đạo của Di La Cung mất đi chỗ dựa.

Mà đúng lúc này, Vô Nhai lão nhân cũng quay trở lại, chiếm cứ mặt sau của Nguyên Giới là Thú Giới. Rễ cây của cây thế giới đâm xuyên vào thời không trong quá khứ, giúp cho cường giả tiền sử không ngừng giáng xuống.

Cường giả tiền sử thành đạo, Chung Cực Hư Không xuất hiện càng nhiều Đại La Thiên hơn, giữa hai bên nổ ra rất nhiều trận chiến ác liệt.

Diên Khang phải đối mặt với hai kẻ thù cùng một lúc, hình thành nên thế cục ba phe hỗn chiến. Cuối cùng, biến pháp Diên Khang lại được tiếp tục, người thành đạo của Diên Khang ngày một nhiều lớn, gây áp lực lớn lên cả hai thế lực.

Vào thời điểm đó, Vô Cực chuyển thế cũng một lần nữa thành đạo. Nàng tái tạo là Đại Uyên Quy Khư, đại sát tứ phương, người thành đạo của thế lực ba phe không có mấy ai là đối thủ của nàng.

Thời điểm công tử Vô Cực sắp trở thành người bất khả chiến bại trong thiên hạ, cuối cùng công tử Thái Thượng và Thái Dịch cũng thể hiện ra chiến lực kinh người, chiến đấu với Vô Cực.

Công tử Vô Cực không còn bất khả chiến bại, thế nhưng Thái Thượng và Thái Dịch cũng chẳng thể làm gì được nàng.

Một bên khác, Di La Cung đặt nền móng vững chắc, bắt đầu xâm chiếm một vài chư thiên, tuyển chọn thần thông giả có tài năng, truyền thụ đạo pháp thần thông, có ý định cắm rễ xuống kỷ nguyên thứ mười bảy.

Vô Nhai lão nhân cũng cắm rễ xuống Thú Giới, cát cứ một phương, trận chiến giữa ba bên cộng thêm màn đối đầu giữa Vô Cực với Thái Thượng và Thái Dịch khiến cho kỷ nguyên thứ mười bảy trở nên muôn màu muôn vẻ hơn bao giờ hết.

Diên Khang lại thử tiêu diệt Di La Cung và Vô Nhai lão nhân một lần nữa, thế nhưng thời điểm bọn họ sắp thành công, Vô Nhai lão nhân sẽ giúp đỡ Di La Cung, mà Di La Cung cũng sẽ giúp đỡ Vô Nhai lão nhân.

Vả lại Thái Thượng và Thái Dịch cũng sẽ giúp đỡ Di La Cung và Vô Nhai lão nhân chống lại Diên Khang!

Thế nhưng thời điểm Diên Khang cùng đường bí lối, công tử Vô Cực hay Thái Thượng và Thái Dịch lại sẽ tới giúp đỡ Diên Khang!

Điều này khiến Lam Ngự Điền, Hư Sinh Hoa và những người khác phát điên cả lên.

Thời gian vô tình, vật chất đổi thay, cho dù bên trong Chung Cực Hư Không không có sự xuất hiện của Đại La Thiên thì xu thế mở rộng của hư không vẫn khó mà ngăn cản được.

Từng vùng chư thiên trở nên càng ngày càng rộng lớn, càng ngày càng bao la, khoảng cách giữa các chư thiên với nhau cũng ngày một xa hơn. Huyền Đô mở rộng diện tích, bao phủ bốn cực của bầu trời, bao phủ chư thiên vạn giới, các vì sao mới không ngừng xuất hiện, lấp đầy tinh không mênh mông vô tận.

Cho dù thần thông quảng đại như Thiên Công thì cũng không thể quản lý được Huyền Đô rộng lớn như vậy. Di La Cung và Vô Nhai lão nhân lập tức nắm bắt lấy cơ hội này, xâm nhập vào Huyền Đô, chiếm cứ lãnh địa.

Đây là vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy một trăm tỉ năm tuổi, thế nhưng mức độ rộng lớn của vũ trụ này đã vượt qua cả vũ trụ kỷ nguyên thứ nhất.

Đúng như những gì chủ nhân Di La Cung nhìn thấy, vũ trụ rộng lớn như vậy khiến cho kỷ nguyên thứ mười bảy trở nên rực rỡ huy hoàng hệt như kỷ nguyên thứ nhất, quần hùng nổi lên khắp nơi, không một ai có năng lực thống nhất vũ trụ càn khôn, cho dù là Thiên Đình Diên Khang thì cũng không thể quản lý được vũ trụ tinh không bao la bát ngát đến mức này.

Đây cũng chính là chuyện mà Vô Nhai lão nhân mong muốn được nhìn thấy nhất. Phạm vi mà cây thế giới của hắn bao phủ trở nên cực kỳ rộng lớn, những nơi Diên Khang không thể cai trị đều sẽ trở thành lãnh địa của hắn.

Mà cùng với thời gian dần trôi, ngay cả Vô Nhai lão nhân cũng phải cảm thấy mệt nhọc khi đối mặt với một vũ trụ càng ngày càng mở rộng hơn.

Mức độ rộng lớn của kỷ nguyên thứ mười bảy đã vượt qua cả kỷ nguyên thứ nhất, hơn nữa vũ trụ này vẫn đang trong quá trình không ngừng mở rộng.

Cuộc chiến giữa các thế lực với nhau vẫn tiếp diễn, thế nhưng quy mô chiến tranh và tần xuất chiến đấu lại ngày một nhỏ đi, bởi vì bọn họ phát hiện ra một sự thật đáng sợ hơn cả.

Vũ trụ càng trở nên rộng lớn, linh lực linh khí trong trời đất cũng càng trở nên mỏng manh hơn, hầu hết những trận chiến giữa các thế lực không còn là trận chiến giữa lý tưởng với nhau nữa, mà thường trở thành trận chiến tranh đoạt thánh địa đầy ắp nguồn linh lực linh khí.

Dần dà, vũ trụ không có lấy một người thành đạo mới trong mấy tỉ năm liền.

Vào năm thứ hai trăm tỉ của vũ trụ này, Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa tìm tới công tử Vô Cực, Thái Thượng và Thái Dịch, nói rõ tình cảnh trước mắt của vũ trụ, thuyết phục ba người cùng đi tìm Vô Nhai lão nhân, cuối cùng cùng Vô Nhai lão nhân tới thành Ngọc Kinh.

Rốt cuộc những người đứng đầu của vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy cũng ngồi lại với nhau, cùng thảo luận về vấn đề làm thế nào để đối phó với việc mở rộng của hư không.

- Chỉ có vứt bỏ thành kiến với đối phương, để Đại La Thiên của người thành đạo lạc ấn Chung Cực Hư Không thì mới có thể ngăn chặn xu thế mở rộng của hư không lại.

Chương 2830: Mục Thần (3)

Mục Thần (3)

Vô Nhai lão nhân nói:

- Hệ thống Đạo Cảnh Tổ Đình cũng là hệ thống Đạo Cảnh. Những người thành đạo bên trong của Diên Khang có thể thay đổi thành phương thức thành đạo bên ngoài, lạc ấn Đại La Thiên của bản thân vào Chung Cực Hư Không. Mà đại đạo Quy Khư của công tử Cô Cực có thể cắn nuốt Chung Cực Hư Không, cộng thêm ta và người thành đạo của Di La Cung, vậy thì nhất định có thể ngăn chặn được xu thế mở rộng này.

Cuối cùng những người đứng đầu của kỷ nguyên thứ mười bảy cũng bắt tay với nhau, được gọi là liên minh Di La Cung lần đầu tiên.

Từng vùng Đại La Thiên đồng loạt xuất hiện trên không trung, lạc ấn trong Chung Cực Hư Không của vũ trụ này. Những con người mạnh mẽ nhất của kỷ nguyên thứ mười bảy cùng nhau ngăn cản sự xuất hiện của diệt vong, cho nên đây chính là lần thử nghiệm thứ nhất.

Thế nhưng quá trình mở rộng của Chung Cực Hư Không lại không hề dừng lại như những gì bọn họ dự đoán, cũng không bị người thành đạo đè sập rồi hóa thành hỗn độn.

Sức mạnh của hư không vẫn đang lớn lên, Chung Cực Hư Không và ba mươi lăm tầng hư không khác dung hợp lại với nhau, cho nên đừng nói đến việc hàng ngàn hàng vạn Đại La Thiên của người thành đạo không thể đè sập Chung Cực Hư Không, thậm chí ngay cả Đại La Thiên của bọn họ cũng bị xé nát, mở rộng ra phía bên ngoài theo sự mở rộng của hư không!

Trong liên minh Di La Cung lần thứ hai, công tử Vô Cực nói:

- Tu luyện đại đạo Quy Khư có thể khắc chế hư không, từ đó mới có thể không ngừng cắn nuốt hư không, khiến cho xu thế mở rộng của hư không dừng lại.

Nàng không hề giữ lại chút gì, truyền thụ đại đạo Quy Khư của mình cho thế nhân.

Lần thử nghiệm thứ hai của người thành đạo bắt đầu, thế nhưng thời điểm từng Đại Uyên Quy Khư xuất hiện trong hư không, cố gắng nuốt chửng hư không, Đại Uyên Quy Khư lại không ngừng tự bốc hơi, phân giải.

Bảy mươi tỉ năm sau, lần thử nghiệm thứ hai kết thúc trong thất bại.

Trong liên minh Di La Cung lần thứ ba, Lam Ngự Điền nói:

- Diên Khang thành đạo bên trong, bên trong ẩn chứa vũ trụ càn khôn, có thể tránh được việc bị hư không hóa.

Thế nhưng vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy lúc bấy giờ đã bước sang năm thứ ba trăm tỉ, linh lực linh khí trong trời đất đã trở nên mỏng manh hơn bao giờ hết, đừng nói đến người thành đạo, ngay cả thần thánh mới cũng trở nên ngày càng ít ỏi, thần thông giả trở thành lực lượng mạnh nhất trên thế gian.

Không có người thành đạo mới.

Sau liên minh Di La Cung lần thứ ba lại xảy ra một trận chiến cướp đoạt thánh địa, cuối cùng trận chiến thánh địa đó cũng kết thúc.

Trận chiến thánh địa đó đi đến hồi kết không phải là do những người đứng đầu vũ trụ này lấy lại được lý trí, mà là do mức độ rộng lớn của vũ trụ.

Vũ trụ bao la khiến cho việc khởi xướng chiến tranh cũng trở nên cực kỳ khó khăn.

Cây cầu Linh Năng Đối Thiên là thứ tiên phong trong việc dẫn đến sự thay đổi về chất trong biến pháp Diên Khang, thế nhưng giờ đây lại chẳng có lấy một chút tác dụng nào. Khoảnh khắc cây cầu Linh Năng Đối Thiên giữa hai chư thiên gần nhất bị cắt đứt, việc đi đến những chư thiên khác trở thành một hy vọng xa vời.

Mối liên hệ giữa các chư thiên với nhau cũng dần dần biến mất.

Tuyệt vọng bao trùm khắp các chư thiên.

Đúng lúc này, Đạo Thánh tìm đến Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền, nói:

- Sau khi được cứu ra, ta đã đi trộm rất nhiều bảo vật của Vô Nhai lão nhân và Di La Cung, sau đó giấu trong không gian hỗn loạn của Hỗn Độn. Có lẽ những dị bảo đó có thể tản ra linh lực linh năng, giúp trì hoãn trận đại kiếp diệt vong này một khoảng thời gian.

Hư Sinh Hoa lắc đầu nói:

- Bao nhiêu dị bảo cũng chỉ có thể kéo dài được một thời gian rất ngắn.

- Nếu như là dị bảo của Hỗn Độn thì sao?

Đạo Thánh nói:

- Hỗn Độn nói với ta, hắn và nữ nhi của hắn từng đi thu thập dị bảo trong dòng sông Hỗn Độn khi đại kiếp hủy diệt của mười sáu kỷ nguyên vũ trụ ập đến, sau đó chia ra giấu trong không gian hỗn loạn và khu vực phế tích, có lẽ tương lai sẽ có tác dụng, giải quyết được chuyện cấp bách.

Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền nghe vậy, trái tim như run lên, bèn chia nhau tới khu vực phế thải và không gian hỗn loạn.

Cho dù là hai người thành đạo mạnh mẽ nhất, thế nhưng bọn họ cũng phải mất mấy chục vạn năm mới tới được hai nơi đó.

Dị bảo mà Hỗn Độn và nữ nhi của hắn cất giấu trở thành cọng rơm cứu mạng vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy. Sau khi lấy dị bảo của Hỗn Độn rồi mang về các thánh địa, linh lực linh khí của các thánh địa lại dồi dào trở lại, kéo dài sinh mệnh cho vũ trụ này.

Thế nhưng dị bảo của Hỗn Độn cũng sẽ có một ngày tiêu hao hết linh lực linh khí.

Ngày đó sớm muộn gì cũng sẽ tới.

Vào năm thứ bốn trăm tỉ, hầu hết các ngôi sao trong vũ trụ đều đã bị dập tắt, bốc hơi, chỉ còn sót lại những vùng thánh địa vẫn đang phát ra linh lực linh năng, duy trì sự sống.

Ngày hôm ấy, một đợt chấn động kỳ lạ bỗng ập tới từ bên trong vũ trụ, sau đó lan rộng ra khắp nơi.

Lam Ngự Điền cảm nhận được làn sóng dao động kia, bèn nói với Hư Sinh Hoa:

Chương 2831: Mục Thần (4)

Mục Thần (4)

- Cây thế giới sụp đổ rồi, Vô Nhai lão nhân bị sức mạnh của hư không xé nát, hắn hóa đạo rồi.

Hư Sinh Hoa cảm nhận được nỗi buồn man mác truyền tới từ nơi sâu thẳm trong vũ trụ. Hắn lắc đầu nói:

- Không phải là Vô Nhai lão nhân hóa đạo, mà là căn cơ đại đạo của hắn không vững chắc, cho nên đại đạo của hắn bị bốc hơi trong hư không, không còn tồn tại nữa.

Đối với kẻ thù này, trong lòng bọn họ chỉ có chút bi thương, không hề có oán hận.

Sự tồn tại của Vô Nhai lão nhân giúp cho vũ trụ này trì hoãn thêm một khoảng thời gian rất dài.

Nếu như không có Vô Nhai lão nhân, chỉ sợ đại kiếp diệt vong sẽ ập đến càng nhanh hơn.

Sau khi Vô Nhai lão nhân thân tử đạo tiêu, trong hư không lại truyền tới một chấn động kỳ lạ khác. Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền nhìn thấy bên trong khu vực phế thải có từng vũ trụ mới được sinh ra, khiến cả hai không khỏi lấy làm kinh ngạc!

Công tử Thái Thượng và Thái Dịch tìm đến bọn họ, nói với bọn họ:

- Đó là nhục thân của Thái Dịch, đám người khai thiên và những người thành đạo bị Hỗn Độn trấn áp trong mười sáu kỷ nguyên vũ trụ quá khứ. Bọn họ bị Hỗn Độn đưa tới khu vực phế thải, trốn thoát từng trận đại kiếp sáng sinh. Giờ đây, đại kiếp sáng sinh đuổi kịp bọn họ rồi.

Thái Dịch nói:

- Ta và nhục thân của Thiên Đô cũng ở nơi đó. Nhục thân của bọn ta cùng trải qua đại kiếp sáng sinh. Đây là phương pháp cuối cùng của Tần Mục, cũng là phương pháp dùng để kéo dài sinh mệnh cho kỷ nguyên thứ mười bảy.

Thái Thượng nói:

- Trước đây ta không thể hiểu nổi vì sao hắn lại phải làm những việc này, vì sao phải thu thập nhiều dị bảo như vậy trong đại kiếp hủy diệt, vì sao phải nhắm vào đám người khai thiên và Thái Dịch, vì sao phải nhét đám cường giả tiền sử vào trong quan tài, bây giờ rốt cuộc ta cũng hiểu ra rồi.

Hắn bùi ngùi cảm khái, Hỗn Độn sớm đã bắt đầu chuẩn bị ngay từ trận đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ nhất, mà đây đã là chuyện của hai ngàn tỉ năm trước.

Mà điều càng khiến Thái Thượng cảm thấy tràn ngập cảm xúc hơn cả chính là, đây chính là những gì mà Tần Mục đã nói, chủ nhân Di La Cung không thể nhìn thấy tương lai, một tương lai sau khi đã thay đổi!

Trái tim của Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền cũng đập thình thịch.

Tất cả mọi thứ bên trong khu vực phế thải đều không thể trốn thoát khỏi đại kiếp sáng sinh, vấn đề chỉ là thời gian bao lâu mà thôi.

Tần Mục để đám người giả tiền sử, đám người khai thiên Thiên Đô, nhục thân của Thái Dịch và nhục thân của Thiên Đô trải qua đại kiếp sáng sinh là vì muốn rót chút linh năng cuối cùng vào vũ trụ đang đi đến bờ vực diệt vong.

Thế nhưng chút linh năng cuối cùng đó không thể kéo dài sự sống của kỷ nguyên thứ mười bảy quá lâu.

Năm trăm tỉ năm sau, vầng mặt trời cuối cùng tắt hẳn, những thánh địa còn sót lại cũng dần mất đi năng lượng.

Nguyên Giới, Huyền Đô, U Đô và Thiên m Giới đều không còn tồn tại, từng vùng chư thiên tan rã trong hư không, hóa thành hư vô.

Bên trong vũ trụ lại truyền tới một cơn chấn động kỳ lạ khác. Công tử Thái Thượng và Thái Dịch đều không nói gì, chỉ có Lam Ngự Điền mở miệng:

- Kẻ thù cũ Vô Cực này cũng bốc hơi trong hư không rồi. Thánh địa trên thế gian này chỉ còn lại thành Ngọc Kinh và Diên Khang.

Diên Khang sống trong Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình, thành Ngọc Kinh là món trọng bảo do chủ nhân Di La Cung và các vị công tử luyện chế. Hai nơi này trở thành hai thánh địa cuối cùng trong vũ trụ, vẫn còn có thể kéo dài sinh mệnh, vẫn còn có thể sinh sôi nảy nở.

Thế nhưng ngay cả người thành đạo của hai thánh địa này cũng cảm nhận được đại đạo trên người bọn họ đang dần hư không hóa

Sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày, đại đạo của bọn họ cũng sẽ tan vỡ từng chút một, bọn họ cũng sẽ trở thành một phàm nhân, sẽ biến thành hư không giống như phàm nhân.

Sau khi công tử Vô Cực bốc hơi, Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình và thành Ngọc Kinh cũng bắt đầu nứt toác rồi mở rộng, khiến ai nấy đều cảm thấy tuyệt vọng hơn bao giờ hết.

Bọn họ nhìn quanh, vũ trụ là một vùng bóng tối.

Trời tối rồi.

- Không gian hỗn loạn vẫn chưa nở rộ sao?

Mái tóc của Hư Sinh Hoa đã bạc phơ, hắn cũng bắt đầu già đi.

Khu vực phế thải mà Tần Mục để lại đã hoàn toàn biến mất, bên trong vũ trụ hiện giờ ngoại trừ thành Ngọc Kinh và Hỗn Nguyên Đỉnh ra thì chỉ còn không gian hỗn loạn vẫn tồn tại.

Không biết bao nhiêu năm sau khi công tử Vô Cực chết, Lăng Thiên Tôn và Nguyệt Thiên Tôn quay trở về.

- Chất năng bất dịch không thể thay đổi không gian, đạo hạnh của ta cũng đang hư không hóa.

Lăng Thiên Tôn nói:

- Ta có thể dùng thần thông để duy trì thành Ngọc Kinh và Hỗn Nguyên Đỉnh, thế nhưng có thể kiên trì được bao lâu, ngay cả ta cũng không nắm chắc.

Sự xuất hiện của Lăng Thiên Tôn giúp cho quá trình diễn biến của hư không tạm thời chậm lại rất lâu, thế nhưng điều này cũng chỉ là phí công vô ích.

Chương 2832: Mục Thần (5)

Mục Thần (5)

Sáu trăm tỉ năm sau, thần thông của nàng mất đi hiệu lực, Hỗn Nguyên Đỉnh và thành Ngọc Kinh bắt đầu tan rã, đại đạo dần dần hóa thành hư không.

Mà không gian hỗn loạn vẫn chưa hề nở rộ.

Sau khi thần thông của Lăng Thiên Tôn mất đi hiệu lực, thần thông chất năng bất dịch cũng hoàn toàn không còn tác dụng, bởi vì loại thần thông này đã mất đi tất cả uy năng của nó.

Đúng lúc này, nguyên khí Hỗn Độn chợt dâng trào trong hư không, dòng sông Hỗn Độn mênh mông không bến bờ cuồn cuộn chảy tới, rót năng lượng vào vũ trụ này.

Tần Linh Quân dẫn theo Trạm Tịch, đạp lên dòng sông Hỗn Độn, bước tới Hỗn Nguyên Đỉnh chia năm xẻ bảy. Nàng nói:

- Cha ta nói với ta, hiến tế mười sáu vũ trụ quá khứ có thể tạm thời trì hoãn đại kiếp diệt vong.

Công tử Thái Thượng thở dài một tiếng, cuối cùng nữ nhi của Hỗn Độn cũng tới rồi.

Hắn lại hiểu ra thêm được một chuyện, vì sao Hỗn Độn nhất định phải dẫn theo Linh Dục Tú đang mang thai vượt qua mười sáu dòng sông Hỗn Độn, để Tần Linh Quân sinh ra trong đại kiếp hủy diệt, hấp thụ năng lượng của mười sáu trận đại kiếp hủy diệt.

Một tuổi của nàng là một năm. Nàng trưởng thành trong đại kiếp hủy diệt, chỉ nàng mới có thể kéo mười sáu dòng sông Hỗn Độn tới đây, rót chút năng lượng cuối cùng vào kỷ nguyên thứ mười bảy.

Thế nhưng chỉ sợ mười sáu kỷ nguyên vũ trụ cũng sẽ bởi vậy mà hủy diệt.

Hắn lại hiểu ra thêm được một chuyện, đó là vì sao chủ nhân Di La Cung khăng khăng muốn bọn họ quay trở về vũ trụ của mình, đừng cố gắng tới kỷ nguyên thứ mười bảy.

Đó là bởi vì e rằng chủ nhân Di La Cung cũng nhìn thấy tương lai này!

Bọn họ quay trở về vũ trụ của mình, vậy thì diệt vong sẽ tới chậm hơn một chút.

Chẳng qua…

Thái Thượng đột nhiên rùng mình một cái:

- Chẳng qua nếu như sư phụ nhìn thấy cảnh tượng này, vậy thì chẳng phải là tương lai chưa từng thay đổi hay sao? Mọi sự nỗ lực của kỷ nguyên thứ mười bảy, mọi sự nỗ lực của Hỗn Độn đều được sư phụ nhìn thấy rồi sao? Tương lai, trước giờ chưa từng thay đổi!

Hắn tuyệt vọng, quay trở về thành Ngọc Kinh, nhập diệt rồi qua đời.

Cuối cùng hắn cũng giống như chủ nhân Di La Cung, đạo tâm sụp đổ, thế nhưng lần này không có ai cười cợt rằng hắn bắt chước theo sư phụ của mình nữa.

Tang lễ của Thái Thượng rất đơn giản, Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa cũng tới. Thái Dịch khóc ngất ở nơi đó, đối thủ hai kiếp của hắn, cuối cùng vẫn tuyệt vọng rồi ngã xuống.

Lam Ngự Điền nhìn xung quanh, khắp nơi trong thành Ngọc Kinh đều là những lão nhân mái tóc bạc phơ, những người đã từng là đối thủ của hắn đều đã già rồi.

- Ngươi là mẫu thân của ta sao?

Tần Linh Quân bước tới bên cạnh Linh Dục Tú với mái tóc bạc trắng và làn da đồi mồi nằm trên giường, cất tiếng hỏi.

Linh Dục Tú ôm lấy nàng khóc lớn, khoảnh khắc sinh mệnh của nàng sắp đi đến điểm cuối, rốt cuộc nàng cũng gặp được cốt nhục của mình ngay lúc hấp hối.

- Ta sẽ bảo vệ mẫu thân, mãi cho đến cái ngày cha trở về.

Tần Linh Quân vô cùng tự tin:

- Mười sáu dòng sông Hỗn Độn có thể duy trì được kỷ nguyên thứ mười bảy rất lâu.

Thế nhưng mức độ hư không hóa của dòng sông Hỗn Độn trong mười sáu kỷ nguyên nhanh hơn những gì mà nàng tưởng tượng, bởi vì vũ trụ này đã bị cường giả tiền sử xâm nhập, vốn không còn lại bao nhiêu năng lượng.

Trăm vạn năm sau, kỷ nguyên vũ trụ thứ mười sáu hệt như một bức tranh trải rộng trên nền hư không, người và vật trên bức tranh ấy đều hiện rõ mồn một ngay trước mắt.

Tất cả mọi người trong hai thánh địa chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn thấy bức tranh này. Mấy năm qua đi, vũ trụ kỷ nguyên thứ mười sáu dần trở nên ảm đạm, người và vật trong tranh biến mất.

Dòng sông Hỗn Độn của kỷ nguyên thứ mười lăm kéo dài thêm được chút ít thời gian, thế nhưng cuối cùng bức tranh đó cũng dần biến mất.

Trong bức tranh của kỷ nguyên thứ mười ba, Thái Dịch nhìn thấy công tử Vô Tông cũng hóa thành hư vô cùng với sự mở rộng của hư không.

Thời điểm sự diệt vong lan tràn đến kỷ nguyên thứ mười, Nguyệt Thiên Tôn ngẩng đầu nhìn lên. Nàng nhìn thấy công tử Tử Tiêu và thê tử của hắn đang ôm chặt lấy nhau trong bức tranh hư không, trên gương mặt của ai nấy đều hiện lên một nụ cười, hiển nhiên là bọn họ đều đang cảm thấy rất hạnh phúc.Li ê n hệ zl: 0 7 6 9 4 1 7 9 8 2

Trong mơ hồ, Nguyệt Thiên Tôn như thể lại nghe thấy khúc đàn kia. Khúc đàn ấy rất hay, chứa đựng thứ tình cảm mà nàng không hề có.

Cùng với việc từng dòng sông Hỗn Độn lần lượt bị hư không hóa, Tần Linh Quân cũng dần trở nên yếu ớt, bởi lẽ sự biến mất của từng dòng sông Hỗn Độn sẽ khiến nàng chậm rãi mất đi sức mạnh.

- Phụ thân sẽ quay trở về thôi, hắn từng nói, không gian hỗn loạn sẽ nổ tung hệt như pháo hoa, trở thành thứ ánh sáng rực rỡ nhất trong vùng hư không này.

Nàng yếu ớt nói với Linh Dục Tú.

Đại kiếp hủy diệt của vũ trụ kỷ nguyên thứ nhất cũng dần hóa thành hư không, đó là kết giới cuối cùng của vũ trụ này.

Thế nhưng đại kiếp hủy diệt của vũ trụ thứ nhất cũng không tài nào ngăn cản nổi sự diệt vong đến từ hư không, mà Tần Linh Quân cũng ngày càng yếu đi. Thời điểm lan tràn đến Di La Cung, cuối cùng hư không cũng gặp phải lực cản.

Chương 2833: Mục Thần (6)

Mục Thần (6)

Một bộ xương khô tọa trấn bên trong Di La Cung, để lộ rõ thân hình. Đạo thụ của hắn chiếu sáng rực rỡ, ánh hào quang muôn trượng bắn ra từ đạo quả, ngăn cản sự xâm nhập của hư không!

- Sư phụ!

Thái Dịch cúi người quỳ lạy bộ xương khô kia.

Tất cả người thành đạo may mắn còn sống sót bên trong thành Ngọc Kinh cũng đồng loạt quỳ lạy bộ xương khô kia, nước mắt rơi lã chã.

Cuối cùng bộ xương khô và đạo thụ đạo quả của chủ nhân Di La Cung vẫn chẳng thể ngăn cản nổi hư không, hắn cũng hóa thành hư không. Lịch sử tám trăm tỉ năm dài đằng đẵng của kỷ nguyên thứ nhất hệt như một bức tranh trải rộng trên nền hư không, chậm rãi mất đi màu sắc.

Ánh mắt của chủ nhân Di La Cung tài hoa tuyệt thế trong bức tranh hệt như đang nhìn về phía không gian hỗn loạn. Không gian hỗn loạn vẫn còn đó, thế nhưng lại chẳng hề nở rộ.

Ánh mắt của hắn ảm đạm, tan biến vào hư không cùng với bức tranh về kỷ nguyên thứ nhất.

Bên trong thành Ngọc Kinh, từng vị điện chủ và người thành đạo của Di La Cung đồng loạt cúi lạy. Trong khoảnh khắc cúi lạy ấy, cơ thể của bọn họ cũng lần lượt hóa thành hư không.

Thành Ngọc Kinh hệt như một bức tranh bày ra bên cạnh Hỗn Nguyên Đỉnh, dần trở nên mờ nhạt.

- Vẫn còn một con đường sống.

Lam Ngự Điền già nua xốc lại tinh thần, nói:

- Hệ thống Đạo Cảnh Tổ Đình là thành đạo bên trong, chúng ta có thể hóa thân thành Đại La Thiên Tổ Đình, để cho sinh linh sống trong Đại La Thiên của chúng ta, kéo dài sinh mệnh. Nếu làm như vậy, chúng ta có thể kiên trì được rất lâu!

- Chúng ta không thể kiên trì được bao lâu, cuối cùng cũng sẽ nhanh chóng hóa thành hư không mà thôi.

Một người thành đạo lắc đầu:

- Làm như vậy vì phàm nhân…

- Thần phục vụ cho con người.

Hư Sinh Hoa nở một nụ cười xán lạn:

- Chư vị đạo hữu, chư vị đạo huynh, chúng ta là thần! Những vị thần cuối cùng!

Đám người thành đạo trầm mặc.

Một lúc lâu sau, từng vùng Đại La Thiên Tổ Đình sáng lên trong hư không vũ trụ bóng tối. Không có sức mạnh của bọn họ, Hỗn Nguyên Đỉnh bỗng chốc hóa thành một bức tranh rộng lớn mênh mông.

Những vùng Đại La Thiên Tổ Đình đó hình thành nên từng vũ trụ nhỏ khép kín, sinh mệnh bên trong vũ trụ nhỏ đó vẫn được kéo dài. Những người thành đạo của Diên Khang đang dùng chút sức mạnh cuối cùng của bọn họ để bảo vệ lấy từng vùng đất yên bình này.

Trời tối, đừng đi ra ngoài.

Đây là lời cảnh báo của những người thành đạo với sinh linh sống trong vũ trụ nhỏ khép kín này.

Bên trong hư không tối đen, những vầng sáng này hệt như giấc mộng chực chờ bị dập tắt, không ngừng mở rộng theo hư không, trở nên càng ngày càng nhỏ bé, cũng cách nhau càng ngày càng xa, dần dà không thể nhìn thấy được nữa.

Tám trăm tỉ năm sau, vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy hoàn toàn rơi vào bóng tối.

Vật chất không còn thay đổi, bởi vì tất cả vật chất đều đã bị hư không xé nát, toàn bộ vũ trụ mở rộng vô hạn, không còn dấu hiệu của bất kỳ sự sống nào.

Không có ánh sáng, không có âm thanh, không có màu sắc.

Chỉ có hư không lạnh lẽo tĩnh lặng vô biên vô tận.

Trong vùng hư không yên ắng đến tuyệt vọng này, không gian hỗn loạn cũng dần mờ đi, như thể sắp bị hư không hóa.

Không có vật chất, thời gian cũng sẽ biến mất.

Đột biên, trong bóng tối vô biên, một tia sáng bay đến, chiếu rọi vũ trụ hóa thành hư không này.

Đó là thứ ánh sáng được sản sinh ra khi vô số mộng cảnh hỗn độn trong không gian hỗn loạn nổ tung, trông như thể thứ cuối cùng biến mất trong vùng hư không này. Từng mộng cảnh hỗn độn vỡ nát rồi phá hủy, lộng lẫy hệt như pháo hoa.

Cuối cùng không gian hỗn loạn cũng nổ tung.

Một bóng người rời khỏi không gian hỗn loạn vừa bị phá hủy, bước đi trong bóng tối rộng lớn vô tận. Hắn nhìn khắp xung quanh, đâu đâu cũng là hư vô, chỉ có bóng tối.

Chỉ có bóng tối.

Hắn bước đi trên lớp màng hư không, lớn tiếng hét to.

Có ai ở đây không?

Còn có ai ở đây không?

Ta trở về rồi! Còn có ai ở đây không?

Bên trong hư không chẳng hề có chút ánh sáng nào.

Linh Quân, ta trở về rồi.

Dục Tú, ta trở về rồi.

Lam Ngự Điền, Hư Sinh Hoa, ta trở về rồi.

Tần Nghiệp, ta trở về rồi.

Hắn bước đi rất lâu, liên tục gọi lớn, thế nhưng chẳng có lấy một lời đáp lại.

Thời điểm hắn sắp rơi vào tuyệt vọng, bên trong hư không tối đen như mực, từng điểm sáng bừng lên. Đó là Đại La Thiên Tổ Đình của người thành đạo, đơn độc mà ngoan cường tồn tại trong hư không, bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ bị hủy diệt.

Hắn dừng bước, đạo tâm héo úa dần sống lại.

Lúc này đây, từng vầng sáng nối tiếp nhau bừng lên trong hư không hệt như những ngọn đèn trong bóng tối. Những ngọn đèn đó lần lượt sáng lên, đan xen với nhau, phân bố khắp nơi.

Hắn nở một nụ cười.

DTV-EBOOK.COM [https://www.dtv-ebook.com/]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!