------oOo------
Nguồn: EbookTruyen.Me
Thiên Hà tối tăm tụt xuống, tốc độ càng lúc càng nhanh, mà hai đóa hoa lớn này cũng đang chậm rãi hạ xuống, từ trong Đại Uyên truyền đến lực hút khủng khiếp cũng càng lúc càng mạnh!
Thiên Hà tối tăm lại thêm lực kéo nặng nề, khiến cho thân thể của Tần Mục, Long Kỳ Lân lập tức trở nên vô cùng nặng nề, không có cách nào duy trì được sự cân bằng, không thể làm theo ý mình, rơi về phía trong vực sâu.
- Long Tước Hàm Thiên!
Thanh Tước ở đầu vai của Tần Mục đột nhiên kêu gào, nguyên thần của nàng hiện lên, ở sau lưng nàng hóa thành một Long Tước đầu đuôi liên kết, nửa Chu Tước, nửa Thanh Long, có thân thể và lông đuôi của Chu Tước, nhưng từ trong lông đuôi lại mọc ra đuôi của Thanh Long.
Long Tước giang cánh, làm ra trạng thái bay lượn, ngửa đầu hét dài, trong miệng phát ra tiếng Tước hót và Rồng ngâm, phun ra thánh hỏa hừng hực.
Đuôi rồng của nàng dài không thể tưởng tượng nổi, gần như nối liền cùng đầu của nàng hình thành một vòng tròn, đưa mọi người ở trong vòng.
Trong miệng nàng phun ra Chu Tước Thánh Hỏa, vù một tiếng thiêu đốt đuôi Thanh Long của nàng, rất nhanh thánh hỏa lan tràn khắp toàn thân, hình thành một vòng lửa, ngăn cản lực lượng khủng khiếp của Quy Khư.
Long Tước Hàm Thiên, miệng ngậm đuôi, thân thể thành vòng, ở giữa là một thiên địa độc lập hình thành một tiểu chư thiên an toàn.
Đây vẫn là lần đầu Tần Mục nhìn thấy Yên Nhi thi triển ra tuyệt học của mình, không ngờ lại cường đại như vậy, chống lại Thiên Hà tối tăm chảy trở về và lực hút của Quy Khư.
Nha đầu này bình thường bắt Thần Ma của Nguyên Giới để ăn, nhưng trên cơ bản Tần Mục chưa từng nhìn thấy qua nàng ra tay, bình thường nha đầu này vẫn đặc biệt thích hầu hạ người, ngoại trừ đút đồ ăn ra, vẫn thích giúp Tần Mục chỉnh lại quần áo, xóa đi nếp nhăn.
Mà bây giờ, thực lực của Yên Nhi bạo phát ra, Tần Mục mới biết được nàng cường đại và khủng khiếp tới mức nào, không ngờ nàng còn mạnh hơn Sơ tổ Nhân Hoàng, còn muốn có sức sống mạnh hơn!
Phải biết rằng, Sơ tổ Nhân Hoàng đã là tồn tại cảnh giới Ngọc Kinh!
- Không biết thực lực của Yên Nhi tỷ so với Đế Thích Thiên Vương Phật thế nào?
Tốc độ của Tần Mục lập tức nhanh hơn, chạy về phía hai đóa hoa lớn này.
Hắn càng hiếu kỳ hơn chính là thân phận của Yên Nhi của được Nam Đế Chu Tước đưa cho Nguyệt Thiên Tôn làm nha hoàn, hắn thầm nghĩ:
- Đồng thời nắm giữ huyết mạch của Chu Tước và huyết mạch Thanh Long, như vậy Yên Nhi tỷ cùng Nam Đế Chu Tước, Đông Đế Thanh Long rốt cuộc có quan hệ như thế nào?
Hắn chớp chớp mắt, thiếu nữ thích hầu hạ người này sẽ không phải là nữ nhi của Nam Đế Chu Tước và Đông Đế Thanh Long chứ?
Làm nữ nhi của hai đế chính là công chúa cao quý, làm sao có thể dưỡng thành khuyết điểm cổ quái thích hầu hạ người như vậy?
Cuối cùng, trước khi hai đóa hoa lớn hoàn toàn khép lại, bọn họ đã lao vọt vào trong cánh hoa!
Phía sau, cánh hoa đã hoàn toàn khép lại, cắt đứt lực hút đáng sợ trong Đại Uyên truyền ra và áp lực của Thiên Hà tối tăm, nhưng lực dẫn và áp lực biến mất, Yên Nhi nhất thời khó có thể khống chế được thân hình, lập tức đập mạnh ở trên mặt đất.
Tiểu chư thiên được nguyên thần của nàng bao quanh cũng lập tức tan biến, Tần Mục và Long Kỳ Lân cũng bị rơi xuống, lăn lông lốc, đập vào một cái nhị hoa lớn, bị văng ra đập vào một nhị hoa khác, sau đó lại bị bắn trở lại.
Nhị hoa rất mềm, mặc dù đám người Tần Mục rơi xuống rất mạnh, nhưng lại không bị thương, chỉ là bị bắn tới bắn tới, đầu óc có chút choáng váng, ngoài ra không có gì đáng ngại.
Tần Mục đứng dậy, kéo Yên Nhi đứng lên, Long Kỳ Lân cũng bò dậy. Nó chỉ cảm thấy dưới chân mềm mại, đạp lên trên mặt đất, chỉ thấy mặt đất ở đây không ngờ cũng mềm, nó không nhịn được tặc lưỡi lấy làm kỳ lạ.
Tần Mục nhìn lại xung quanh, so sánh với bên ngoài, ở đây yên tĩnh một cách kỳ lạ, rộng tới mức thần kỳ, hai đóa hoa hình thành hai thế giới cũng liên kết với nhau.
Hai thế giới này hoàn toàn không nhỏ, có thể so với chư thiên bên ngoài, chỉ là trên bầu trời không có mặt trời mặt trăng và các ngôi sao.
Ccổ quái hơn nữa chính là trong Quy Khư hoàn toàn tối tăm, nhưng ở đây lại có ánh sáng, một bên là thế giới màu hồng, một bên là thế giới màu đen. Bọn họ rơi vào chính là thế giới màu hồng, hoa văn trên cánh hoa đan vào nhau. Hoa văn này rất kỳ lạ, không ngừng lóe ra ánh sáng màu đỏ.
Chỗ hai thế giới giao nhau có hai tòa cung điện, cả hai đều lúc đỏ lúc đen, cung điện chắc hẳn cũng tương thông.
Long Kỳ Lân hết nhìn đông tới nhìn tây, thận trọng nói:
- Vừa rồi có ngôi sao rơi xuống mới xuất hiện mạch nước ngầm Thiên Hà. Nếu chẳng may sau này không có sao rơi xuống, chúng ta chẳng phải sẽ bị nhốt ở chỗ này sao?
Yên Nhi rất nghiêm túc nhìn hắn, Long Kỳ Lân cúi đầu, không nói thêm gì nữa.
Vừa rồi hắn đã thấy được sự lợi hại của Yên Nhi, vì vậy hắn quyết định sẽ tuyệt đối tôn trọng vị tỷ tỷ luôn ném thức ăn cho mình.
Yên Nhi lại đang chỉnh lại trang phục cho Tần Mục, làm phẳng chéo áo của hắn.
Tần Mục sớm đã thành thói quen, hắn bước về phía trước, nhẹ nhàng xoa lên bức tường trong thế giới của bông hoa, cảm giác tường hoa rất mềm mại, giống như là da thịt của thiếu nữ, thậm chí so với da thịt thiếu nữ còn có cảm xúc tuyệt hơn.
- Hai đóa hoa này không ngờ là hoa thật mà không phải là thần binh các loại.
Sắc mặt Tần Mục cổ quái, kinh ngạc nói:
- Hoa gì có thể chịu được lực kéo và lực phá hoại khủng khiếp của Quy Khư như vậy?
Những hoa văn trên tường hoa không ngờ nhẹ nhàng lưu chuyển, tiếp theo hiện ra một gương mặt thiếu nữ, nàng nhắm mắt lại dùng mặt cọ nhẹ vào bàn tay của hắn, hình như rất hưởng thụ.
Tần Mục bị dọa cho giật mình, vội vàng rút bàn tay về.
- Đế Hậu!
Hắn không chút nghi ngờ, nếu như mình là một con mèo, khẳng định lông trên toàn thân đều sẽ nổ tung!
Gương mặt hiện ra từ tường hoa này không ngờ lại là gương mặt của Đế Hậu nương nương!
Ở trong quan tài trên quỷ thuyền, hắn đã từng nhìn thấy thi thể của Đế Hậu nương nương, gương mặt này, hắn tuyệt đối sẽ không nhận sai!
Gương mặt trên tường hoa hơi nhô ra một chút, đuổi theo bàn tay của hắn, chủ động cọ vào trong lòng bàn tay hắn, rất kiều diễm.
- Tiểu ca ca!
Gương mặt Đế Hậu nương nương phát ra tiếng cười dễ nghe.
Thân thể của Tần Mục căng thẳng, hắn vẫn không nhúc nhích, từ trong tường hoa mọc ra một cái đầu thiếu nữ với cái cổ rất dài, không có thân thể, giống như là một mỹ nhân rắn.
- Tiểu ca ca, ở đây đã lâu không có ai tới.
Mỹ nhân rắn từ từ chuyển động xoay quanh hắn, trên cổ không ngờ mọc ra rất nhiều vảy ngược, xẹt qua cổ của Tần Mục, trên cổ của Tần Mục lập tức xuất hiện từng vết thương, có máu tươi chảy ra.
Thân thể của hắn sớm đã luyện được cường đại giống như Thần Ma, mà ở trước mặt vảy ngược của mỹ nhân rắn này, thân thể của hắn lại yếu ớt giống như đậu hũ vậy.
- Cổ Thần trong Quy Khư không chỉ là tỷ muội hoa Đế Hậu hoa!
Tâm thần hắn chấn động mạnh:
- Mà còn ra đời Cổ Thần khác!
Yên Nhi trên đầu vai của Tần Mục vội vàng bay lên, rơi vào trên đầu Long Kỳ Lân, hiếu kỳ nghiêng đầu quan sát mỹ nhân rắn trong tường hoa thò đầu ra.
- Người ta tuân lệnh của tỷ tỷ trấn thủ ở đây, ta đã tịch mịch rất nhiều vạn năm.
Cái cổ phía sau gương mặt Đế Hậu nương nương cuốn lấy thân thể của Tần Mục, gương mặt đụng vào gương mặt của Tần Mục, ôn nhu cọ tới cọ lui, cười ha hả nói:
- Đế Hậu tỷ tỷ bao giờ cũng bảo ta giữ nhà, để cho ta canh giữ ở chỗ này, người ta cũng buồn chán muốn chết, đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng chờ được một tiểu ca ca xinh đẹp đến.
Nàng lè lưỡi, đầu lưỡi kia cũng không phải là cái lưỡi thơm tho của thiếu nữ, mà đầu lưỡi phân nhánh vừa dài lại vừa mềm mại, hơn nữa linh hoạt, liếm gương mặt của Tần Mục, nàng cười nói:
- Tiểu ca ca là tuân lệnh của tỷ tỷ đến đây sao?
Tần Mục ung dung thản nhiên, nói:
- Ta thật sự tuân theo ý chỉ của Đế Hậu nương nương đến đây.
Gương mặt này đột nhiên ghé vào ngực của Tần Mục, nghe tiếng nhịp tim của hắn, sau đó cười khanh khách nói:
- Nhịp tim đập của ngươi không có biến hóa, áp lực máu lưu chuyển cũng không có biến hóa, nếu ngươi nói dối, nhất định là người nói dối lành nghề.
Tần Mục cười nói:
- Tỷ tỷ, ta làm sao dám nói dối?
Mỹ nhân rắn kia cười khúc khích nói:
- Miệng ngược lại rất ngọt. Khẩu lệnh.
Trong lòng Tần Mục trầm xuống, khóe mắt run rẩy, gương mặt của mỹ nhân rắn kia rắn biến đổi, chợt xiết chặt lấy Tần Mục, cái đầu của nàng nâng lên thật cao, cười nói:
- Ngươi quả nhiên là một người nói dối lành nghề! Thiếu chút nữa lại lừa được ta rồi! Hì hì, vừa rồi ta đã muốn ăn ngươi, hiện tại cuối cùng có thể khai trai!
Miệng của nàng tách nhau, càng lúc càng lớn. Nhưng vào lúc này, giọng nói thanh thúy của Yên Nhi truyền đến, mang theo sự vui mừng vô tận:
- Thật là đáng yêu... con sâu lớn!
Thanh Tước vỗ cánh bay tới, thân thể chợt trở nên vô cùng khổng lồ, mổ ở trên cổ của mỹ nhân rắn, dùng sức xé rách.
Tần Mục bị xiết gần chết, thân thể vội vàng hóa thành một cái bóng thoát khỏi sự trói buộc, dán sát trên mặt đất, nhanh chóng bỏ chạy.
Mỹ nhân rắn kia bị Thanh Tước ngậm lấy cái cổ, phát ra tiếng kêu thê lương:
- Con chim nhỏ, ta không phải là sâu!
Yên Nhi cắn cổ của nàng không ngừng lui về phía sau, chân lại lui về phía sau hơn mười dặm, chỉ thấy mỹ nhân rắn bị kéo ra càng lúc càng dài, thân thể bị rút ra từ trong tường hoa nhiều hơn.
Tần Mục mới vừa từ trong trạng thái cái bóng đi ra, lại thấy Thanh Tước rơi xuống đầu mình, mỹ nhân rắn trực tiếp bị kéo ra.
- Yên Nhi tỷ, đó không phải là sâu, là Cổ Thần!
Tần Mục vội vàng cao giọng nói:
- Là Cổ Thần trong Quy Khư!
- Là sâu!
Thanh Tước lộ rõ chân thân, hiện ra đuôi rồng, hóa thành hình thái Long Tước, móng chim cũng hóa thành long trảo to khỏe, ra sức xé rách về phía sau, dự định hoàn toàn kéo "con sâu lớn" này từ trong tường hoa đi ra để ăn, nàng kêu lên:
- Là con sâu lớn! Là con sâu trong đóa hoa này!
Tần Mục và Long Kỳ Lân sởn tóc gáy, chỉ thấy mỹ nhân rắn đã bị lôi ra vài trăm dặm dài ngắn, vẫn không có hoàn toàn lôi ra.
- Đó cũng là sâu Cổ Thần!
Tần Mục tức giận thở hổn hển nói.
Đột nhiên, những cái nhị hoa mềm mại bên trong thế giới thứ nguyên trong bông hoa chập chờn vặn vẹo, trên đỉnh nhị hoa hiện ra từng gương mặt Đế Hậu nương nương, duyên dáng kêu lên:
- Đau...
- Con chim nhỏ, ngươi làm đau ta!
Từng nhị hoa cao không biết bao nhiêu dặm giống như là thân thể rắn vặn vẹo, xuyên qua quay lại, nhanh như tia chớp nhào về phía Long Tước!
Yên Nhi lập tức hưng phấn:
- Con sâu này mọc ra rất nhiều đầu! Hơn nữa còn lớn hơn so với ta tưởng tượng, có thể ăn được rất lâu!
Nàng vỗ cánh bay lên, chợt lớn chợt nhỏ, né tránh những nhị hoa công kích, thỉnh thoảng lại dùng hai cánh chém xuống, khiến nhị hoa chảy máu, thỉnh thoảng lại há miệng phun ra Chu Tước Thánh Hỏa, thiêu đốt những nhị hoa này, thỉnh thoảng lại ra sấm sét, đánh tới đánh tới.
Tần Mục kéo theo Long Kỳ Lân nhanh chóng xông về phía chỗ giáp ranh hai thế giới, lao thẳng đến hai tòa cung điện lúc đỏ lúc đen, tránh dư âm thần thông của hai quái vật khổng lồ này.
Nhưng trên bầu trời, Yên Nhi cùng đầu của mỹ nhân rắn càng đánh càng mạnh, uy lực của thần thông cũng càng lúc càng cường đại, khiến cho hắn không ngừng tránh né.
- Yên Nhi tỷ có thể có việc gì hay không?
Trong lúc vội vàng, hắn quay đầu nhìn lại, lại thấy Yên Nhi biến thành Long Tước thi triển ra bản lĩnh vượt ra khỏi phạm trù lôi hỏa của Nam đế và Đông đế, thần thông của nàng trở nên kỳ lạ.
Mỗi lần thân thể của nàng di chuyển, không ngờ sẽ xuất hiện kính tượng liên tiếp, có tổng cộng mười ba kính tượng, kính tượng có thực lực bản thể của nàng, công kích về phía những mỹ nhân rắn kia, hoàn toàn không rơi xuống hạ phong!
Mười ba kính tượng chồng lên nhau.
- Lẽ nào Nguyệt Thiên Tôn truyền bản lĩnh của mình cho nàng?
Tần Mục giật mình, đột nhiên hắn có chút chờ mong, nếu có thể từ chỗ Yên Nhi ở học được tuyệt học của Nguyệt Thiên Tôn, ngược lại cũng là một chuyện may mắn!
Yên Nhi cùng vị Cổ Thần Quy Khư này chiến đấu càng lúc càng hung dữ, khiến cho hắn cùng với Long Kỳ Lân không ngừng đi xa, tránh né dư âm thần thông của các nàng.
Cuối cùng, bọn họ đi tới chỗ hai thế giới giao hòa.
Tần Mục đi tới trước cung điện màu đỏ, Long Kỳ Lân nhìn về phía trong điện thăm dò, nói:
- Chõ này có thể có kẻ địch hay không?
- Miệng quạ đen!
Tần Mục giận dữ, một cước đá bay hắn vào trong cung, Long Kỳ Lân phát ra tiếng kêu thảm thiết, kêu một lát, âm thanh vẫn vô cùng to rõ.
Tần Mục yên lòng, đi vào trong cung điện, cười nói:
- Rồng béo, không nên kêu nữa, không có kẻ địch...
Hắn đột nhiên ngơ ngẩn, chỉ thấy Long Kỳ Lân bị hắn đá bay lên trên cái quan tài thủy tinh, bốn cái móng vuốt cắm vào bốn góc của quan tài, nằm ở chỗ này không dám nhúc nhích.
Long Kỳ Lân sợ nhất chính là vật linh dị, Tần Mục đá hắn đến trên quan tài, khiến hắn sợ tới ngu người, hắn nhìn chằm chằm vào thi thể trong quan tài thủy tinh kêu gào không ngừng.
Tần Mục lắc đầu, đi ra phía trước, nói:
- Theo ta lâu như vậy, ngươi còn chưa thấy quen sao? Ta...
Hắn nhìn thấy được gương mặt trong quan tài thủy tinh, hắn há hốc mồm, trợn tròn hai mắt, lại nói không được nữa.
Năm trong quan tài thủy tinh là một Đế Hậu nương nương khác. Chỉ khác với Đế Hậu nương nương trên quỷ thuyền, tại mi tâm của Đế Hậu nương nương trong quan tài có nốt ruồi đen, Đế Hậu nương nương trên quỷ thuyền là một nốt ruồi đỏ!
------oOo------
Chương 876: Chào ngươi, ngụy tùy phong
Nguồn: EbookTruyen.Me
Muội muội của Đế Hậu nương nương... Tại sao thi thể của nàng lại ở chỗ này?
Trong đầu Tần Mục trống rỗng, gần như không thể nào tin nổi vào con mắt của mình!
Thi thể của Đế Hậu nương nương giấu ở trên quỷ thuyền, Tần Mục ở quỷ thuyền trải qua những chuyện rất kỳ lạ, khiến cho hắn vĩnh viễn cũng không có cách nào quên được.
Vì phá giải câu đố của quỷ thuyền, hắn nhớ kỹ mỗi một chi tiết trên thuyền trong mỗi lần luân hồi, bởi vậy ký ức của hắn đối với quỷ thuyền cũng vô cùng sâu sắc.
Trên quỷ thuyền, thân thể của Đế Hậu nương nương và Tuyệt Vô Trần đều đặt ở trong cùng một cái quan tài, Tần Mục chiêu hồn cho Tuyệt Vô Trần, phát hiện Tuyệt Vô Trần căn bản không có hồn phách, là một mỹ nhân được tạo ra, Lăng Thiên Tôn vì diệt trừ Cổ Thần Thiên Đế đã sử dụng thuật tạo hóa chế tạo ra một nữ tính hoàn mỹ.
Tần Mục chiêu hồn cho Đế Hậu nương nương, lại hoảng sợ phát hiện Đế Hậu nương nương căn bản chưa chết, còn đang ở nhân thế!
Sau đó, hắn suy luận ra quá trình tỷ muội Đế Hậu cùng Thiên Minh liên thủ mưu sát Cổ Thần Thiên Đế.
Tỷ muội Đế Hậu liên thủ, muội muội ở lại Thiên Đình kìm chế Cổ Thần Thiên Đế, Đế Hậu về que thăm viếng, lợi dụng Long Bá quốc ở gần đó, khiến cho Long bá vương làm phản đánh Đế Hậu bị thương, nhốt Đế Hậu ở Quy Khư.
Thiên Đế lệnh cho Ngụy Tùy Phong dẫn đầu Vũ Lâm Quân đi bình định, nghĩ cách cứu viện Đế Hậu, sau khi Ngụy Tùy Phong bình định, vào trên trước khi khải hoàn trở về triều, vụ án Đế Hậu bị tập kích đã bạo phát, mạch nước ngầm của Quy Khư phun trào, trong đêm tối xuất hiện hai Đế Hậu, Đế Hậu thật sự bỏ mạng.
Ngụy Tùy Phong mang theo thi thể của Đế Hậu quay về Thiên Đình, ở trên Thiên Hà hắn gặp phải Lăng Thiên Tôn thi pháp. Ngụy Tùy Phong lập tức mượn sương mù dày đặc rời khỏi thời đại Long Hán, trở lại thời đại của mình. Vũ Lâm Quân cùng lâu thuyền ở trong thần thông của Lăng Thiên Tôn biến thành quỷ thuyền xuyên qua ba mươi sáu thời không.
Nhưng Đế Hậu vẫn chưa có chết, mà trở thành Tuyệt Vô Trần.
Thiên Đình cũng tuyên bố Đế Hậu không có chết, Tần Mục suy nghĩ Đế Hậu nương nương trong Thiên Đình kia chắc là muội muội của Đế hậu.
Dựa theo suy đoán này, tỷ muội Đế Hậu đều tham dự vào trong kế hoạch mưu sát Thiên Đế.
Nhưng trước mặt của hắn lại có quan tài muội muội của Đế hậu, thi thể muội muội của Đế hậu đang nằm ở trong quan tài!
Nếu lúc đó, muội muội của Đế hậu không có ở Thiên Đình kìm chế Thiên Đế, mà đi theo Đế Hậu tới Quy Khư, kích động Long Bá quốc làm phản, nhân cơ hội xuống tay với tỷ tỷ, ngược lại cũng bị tỷ tỷ giết sao?
Tỷ tỷ giấu thi thể muội muội ở trong Quy Khư, bản thân mình thì giả vờ bị tập kích bỏ mạng, để cho Ngụy Tùy Phong đưa thi thể của mình đi Thiên Đình, mượn quỷ thuyền thoát thân, hóa thành Tuyệt Vô Trần.
Ngụy Tùy Phong lại phát hiện ra mờ ám, người chết thật ra là muội muội của Đế hậu, vì vậy hắn lưu lại một chỗ, chỉ điểm cho Tần Mục đi khai quật chân tướng.
- Tuy nhiên suy đoán này có một chỗ sơ hở, đó chính là vì sao Thiên Đình tuyên bố Đế Hậu nương nương chưa chết?
Tần Mục lấy lại bình tĩnh, chìm vào trầm tư:
- Đế Hậu nương nương trong Thiên Đình khẳng định là một trong tỷ muội các nàng, như vậy một người khác là ai? Có thể cũng có một loại khả năng khác. Lúc đó tỷ muội Đế Hậu đang chơi hát bè, muội muội giả vờ tập kích tỷ tỷ, ở trước mắt bao nhiêu người đánh tỷ tỷ chết, tỷ tỷ ngất thoát thân hóa thành Tuyệt Vô Trần, muội muội lại trở lại Thiên Đình từ phó chuyển thành chính, trở thành Đế Hậu chính quy.
- Sau khi Cổ Thần Thiên Đế bị giết, Đế Hậu lại trừ đi muội muội, đưa thi thể của nàng đến nơi đây, che giấu chân tướng! Mãi đến khi Ngụy Tùy Phong đi tới nơi này, phát hiện ra thi thể của muội muội của Đế hậu...
- Vẫn có chỗ không thông! Thi thể của tỷ muội Đế Hậu, một giấu ở trên quỷ thuyền, một giấu ở Quy Khư, như vậy các nàng bây giờ là ai? Trong Thiên Đình có còn Đế Hậu hay không? Hay nói, Đế Hậu không có diệt trừ muội muội, mà tỷ muội cùng một thể, ở lại Thiên Đình khống chế thân thể Thiên Đế?
...
Tần Mục chỉ cảm thấy đầu mình sắp nổ tung, bỗng nhiên hắn quát lớn:
- Rồng béo, xuống, mở quan tài!
Toàn thân Long Kỳ Lân run rẩy, ghé vào trên quan tài thủy tinh không dám nhúc nhích, Tần Mục giơ tay lên nâng cả quan tài thủy tinh và nó, ném qua một bên, hắn lập tức phát động Phách Thể Tam Đan Công.
Phía sau của hắn có cánh cửa Thừa Thiên hiện lên, nhưng cổ quái chính là cánh cửa Thừa Thiên vô cùng ảm đạm, như có như không, căn bản không có cách nào thành hình!
Tần Mục nhíu mày, Quy Khư vô cùng cổ quái có thể khắc chế thần thông U Đô, hắn không có cách nào thông qua Khiên Hồn Dẫn tới thử thăm dò xem muội muội của Đế hậu rốt cuộc có sống hay chết.
- Ngụy Tùy Phong xem thi thể của muội muội Đế hậu trở thành bảo vật ở chỗ này, chẳng lẽ là muốn ta mang thi thể này đi sao?
Hắn càng nhíu chặt chân mày, đi tới đi lui quanh quan tài, hắn nhìn thân thể muội muội của Đế Hậu trong quan tài, trầm ngâm suy nghĩ.
Thật sự phải mang nó đi sao?
Đột nhiên, có tiếng nước từ bên ngoài truyền đến, Tần Mục giật mình, bước nhanh đi ra khỏi cung điện màu hồng. Hắn ngửa đầu nhìn ra ngoài, tiếng nước là từ trên trời truyền đến, tuy nhiên lại không thẩm thấu đến thế giới trong bông hoa.
- Thiên Hà khô cạn, không nên có tiếng nước mới phải?
Tần Mục giật mình kinh sợ:
- Lẽ nào...
Nhưng vào lúc này, trên bầu trời có sương mù dày đặc bay lên, sương mù từ trong khe hở chui vào thế giới trong bông hoa, dần dần tràn ngập thế giới trong bông hoa.
Yên Nhi cùng mỹ nhân rắn do nhụy hoa biến thành còn đang tranh đấu chém giết, như ẩn như hiện ở trong sương mù.
Sau một lúc lâu, sương mù dày đặc tản đi, tiếng nước cũng biến mất, chỉ nghe có âm thanh lớn truyền đến, thế giới trong bông hoa chấn động mãnh liệt, tiếp theo Tần Mục cảm giác được hai đóa hoa lớn đang bay lên!
- Hai đóa hoa sắp từ trong Quy Khư dâng lên!
Trong lòng Tần Mục thoáng động, hắn lập tức quay người đi tới trong cung điện màu đỏ, nhấc Long Kỳ Lân lên, kéo nó ra khỏi ván quan tài.
Tần Mục mở quan tài thủy tinh ra, nói:
- Rồng béo, đừng run rẩy nữa, ta sẽ cho ngươi thêm cơm. Nhanh đi gọi Yên Nhi tỷ đến đây, chúng ta nhân lúc hai đóa hoa này trồi lên trên Đại Uyên, sẽ rời khỏi nơi đây!
Tinh thần Long Kỳ Lân lập tức tăng lên gấp trăm lần, nó lao ra khỏi cung điện màu đỏ, liếc mắt nhìn bốn phía xung quanh, kêu lên:
- Giáo chủ, hoa nở rồi! Yên Nhi tỷ cùng này Cổ Thần đánh đến trong thế giới bóng tối! Nơi đó quá tối, ta không dám tiến vào trong!
- Thêm hai phần cơm!
Long Kỳ Lân nhảy vào trong thế giới bóng tối tìm kiếm Yên Nhi, Tần Mục nâng quan tài thủy tinh lên, cười nói:
- Tỷ muội Đế Hậu không biết ở giở trò gì, tuy nhiên ta cứ vác quan tài ra ngoài, lại biết ngươi sống hay chết...
Hắn mới vừa đi ra khỏi cung điện màu đỏ, lại thấy có một nam tử trung niên đi tới trước mặt mình. Nam tử kia mặc trang phục bằng vải thô, dáng vẻ phong trần mệt mỏi, chân tay to lớn, mày rậm mắt to, bên thắt lưng được thắt bằng đai lưng lớn, trước mặt có một tấm da dê dang di chuyển theo hắn.
Trước tấm da dê còn có một cây bút, đang tự động viết viết vẽ vẽ trên giấy, vẽ lại địa lý của thế giới trong bông hoa.
Hai người đối mặt, cả hai đều hơi ngẩn người ra.
- Khai Sơn tổ sư... Đại sư huynh!
Quan tài trên đầu vai của Tần Mục rơi xuống trên mặt đất, ngơ ngác nhìn nam tử trung niên kia, hắn cười ha ha nói:
- Ngụy, Ngụy Tùy Phong!
- Ngươi là ai?
Nam tử trung niên kia ngạc nhiên, ánh mắt chuyển tới quan tài thủy tinh trên mặt đất, chỉ thấy quan tài bị mở ra, thi thể một nữ tử từ trong quan tài lăn ra, mặt hướng xuống dưới, sau đầu bị thủng một lỗ, phía trên cắm một cây trâm gài tóc bằng gỗ đào.
Nam tử trung niên cảnh giác, lập tức thu tấm da dê và bút:
- Ngươi là sai? Vì sao nhận ra ta? Ngươi dự định làm gì với thi thể nữ tử này?
Trong đầu Tần Mục hoàn toàn hỗn loạn, trong sương mù dày đặc vừa rồi đột nhiên xuất hiện đại sư huynh Ngụy Tùy Phong, sau đầu muội muội của Đế hậu có trâm gài tóc bằng gỗ đào, chuyện liên tiếp xảy ra khiến cho hắn nhất thời không có cách nào tìm ra manh mối.
Nam tử trung niên này thật sự là Khai Sơn tổ sư của Thiên Thánh giáo Ngụy Tùy Phong. Thánh Lâm sơn trên tổng đàn Thiên Thánh giáo có bức tranh của hắn, mỗi một vị giáo chủ đều sẽ đi qua Thạch Thượng Truyền Kinh nghe Thánh Sư giáo huấn, đều sẽ để cho bọn họ nhìn thấy được hình ảnh Ngụy Tùy Phong nghe Tiều Phu thánh nhân truyền đạo.
Hắn tuyệt đối sẽ không nhận nhầm người.
- Tiếng nước vừa rồi là Thiên Hà lại xuất hiện, sau đó sương mù dày đặc bạo phát, khiến cho nơi đây trở lại hai vạn năm trước.
Trong đầu Tần Mục không còn hỗn loạn nữa, hắn lập tức có thể từ trong đó tìm ra manh mối.
Thần thông của Lăng Thiên Tôn khiến cho hắn trở lại hai vạn năm trước, lúc này Ngụy Tùy Phong vì để làm được lập giáo lập ngôn lập công ba lập thành thánh, bắt đầu đi qua những lơi bí ẩn thăm dò, hắn đi tới Quy Khư.
Mà sau đầu của muội muội của Đế hậu là trâm gài tóc bằng gỗ đào, không ngờ Lăng Thiên Tôn chính là người giết chết muội muội của Đế hậu mà không phải là Đế Hậu hạ thủ.
Là Lăng Thiên Tôn giấu thi thể của muội muội Đế hậu ở chỗ này!
- Vì sao ngươi không nói lời nào?
Các loại vũ khí phía sau lưng nam tử trung niên đột nhiên rung lên, tất cả vũ khí xôn xao rơi xuống đất, nhanh chóng tổ hợp, cẩn thận chỉ vào hắn, nói:
- Ngươi làm sao nhận ra được ta? Ngươi là người của Thiên Đình ngoại vực lưu lại ở chỗ này hay là người trộm mộ?
Vũ khí của hắn vô cùng đặc biệt và kỳ lạ, đó lại là các loại linh kiện khác nhau có thể tùy ý tổ hợp thành hình thái vũ khí khác nhau.
Tần Mục nghĩ thông suốt được điểm mấu chốt, cười nói:
- Đại sư huynh, ta là nhị sư đệ của huynh, chúng ta là sư huynh đệ đồng môn, đều bái Tiều Phu thánh nhân làm sư...
Nam tử trung niên thò tay chộp về phía sau, thần binh vừa tạo thành lập tức rơi vào trong tay hắn, hắn cười lạnh nói:
- Ngươi là sư đệ ta? Thánh Sư căn bản chưa từng thu đệ tử khác! Ngươi rốt cuộc là ai?
Vũ khí trong tay hắn giống như một cái nón lá rộng vành, tuy nhiên đây chỉ là một biến hóa trong số đó.
- Ta là sư đệ của huynh ở hai vạn năm sau.
Tần Mục vội vàng nói:
- Hai vạn năm sau, tiều phu lão sư thu ta làm đồ đệ, ta cũng là Thiên Thánh giáo chủ, cách huynh hai vạn năm. Vừa rồi, huynh có phải gặp được sương mù dày đặc hay không? Sương mù dày đặc chính là nguyên nhân khiến ta xuyên qua đến hai vạn năm trước. Ta chính là theo bản đồ địa lý do huynh lưu cho ta, tìm tới nơi này, chiếc quan tài này và nữ tử trong quan tài đều do huynh lưu lại, chờ cho ta tới phát hiện chân tướng lịch sử. Nữ tử này là muội muội của Đế Hậu nương nương trong Thiên Đình ngoại vực...
Hắn nói một hồi, lại nói không được nữa.
Những lời này, đổi lại là hắn, hắn cũng sẽ không tin tưởng!
Bởi vì quá hoang đường, quá ly kỳ!
Tần Mục thở dài, nói:
- Ta nói như vậy, huynh nhất định không tin đúng không?
- Ngươi cảm thấy ta sẽ tin ngươi sao?
Nụ cười lạnh trên mặt nam tử trung niên càng lúc càng rõ, hắn nói:
- Lưu lại quan tài và thi thể nữ tử, ta có thể thả cho ngươi rời đi.
Tần Mục lại thở dài, nói:
- Lão sư nói ngươi đặc biệt cố chấp, nhận định một việc gì rồi thì chín con bò đều không kéo đi được, bất kỳ người nào cũng không có cách nào khiến cho huynh hồi tâm chuyển ý. Xem ra, chỉ có đánh nhau một hồi, huynh bị ta đánh phục mới có thể thừa nhận ta là sư đệ của huynh. Trong ba huynh đệ đồng môn chúng ta từ trước tới nay thật ra chưa từng tranh đấu.
Dáng vẻ của nam tử trung niên rất mộc mạc, khi nghe vậy hắn cười nói:
- Ta còn có một tam sư đệ sao? Hôm nay ta tới Quy Khư nơi hiểm ác này, thoáng cái lại xuất hiện thêm hai sư đệ, thực sự là kỳ quặc quái gở.
Tần Mục hoàn toàn nghiêm túc nói:
- Tương lai, huynh sẽ nhìn thấy chúng ta. Chỉ có điều hôm nay...
Hắn còn chưa nói dứt lời, Ngụy Tùy Phong đột nhiên vứt nón lá rộng vành lên. Chiếc nón lá rộng vành xoay tròn di chuyển trên không trung, chỉ một thoáng đã biến mất, Tần Mục ngẩng đầu nhìn lên, khắp bầu trời có sao lập lòe!
Ánh sáng của hàng vạn hàng nghìn ngôi sao đan xen vào nhau, ép xuống phía dưới.
- Sao cát? Không đúng, là Vạn Thiên Thần Thông trong Đại Dục Thiên Ma Kinh!
Hắn vừa mới nghĩ tới đây lại bị vô số ngôi sao nhấn chìm!
Ngụy Tùy Phong thò tay chộp một cái, chiếc nón lá rộng vành lại trở xuống trong tay, hắn thản nhiên nói:
- Dấu với ta sao? Thu phục ngươi cũng chỉ là chuyện nhỏ...
Ầm...
Nón lá rộng vành trong tay hắn đột nhiên nổ tung, vô số thần binh bay lượn đầy trời, Tần Mục phá vỡ nón lá rộng vành, phi thân lên, cười nói:
- Đại sư huynh, huynh không có dùng hết bản lĩnh của lão sư đối phó với ta...
Sắc mặt của Ngụy Tùy Phong thoáng biến đổi, vô số thần binh lại tổ hợp. Khi Tần Mục còn chưa lao lên, nó lại hóa thành một cái đỉnh một lần nữa thu Tần Mục vào trong đỉnh trấn áp!
- Ngân Hà Táng Thiên!
Ngân hà xoay quanh người hắn, đột nhiên có sông dài mênh mông cuồn cuộn xuất hiện, vô số ngôi sao vọt vào trong đỉnh!
------oOo------
Chương 877: Ngụy tùy phong xuyên qua
Nguồn: EbookTruyen.Me
Một chiêu thần thông này qua đi, bên trong đỉnh khôi phục lại yên tĩnh, Ngụy Tùy Phong thở phào nhẹ nhõm, nói:
- Ta cũng không muốn giết chết ngươi, chỉ là phong ấn trấn áp ngươi. Chỉ cần ngươi không phản kháng lại sẽ không bị thương. Chờ ta điều tra hoàn tất Quy Khư Đại Uyên, lại thả ngươi ra...
Răng rắc.
Cái đỉnh lớn trước mặt của hắn đột nhiên tách ra một đường, trong lòng Ngụy Tùy Phong nhất thời kinh ngạc, chỉ thấy đỉnh lớn do các loại thần binh tạo thành tách ra, giống như là ngôi sao lơ lửng ở trên không trung.
Tần Mục đứng ở giữa các loại thần binh này, phá giải liên hệ giữa các loại thần binh của hắn, lại sắp thoát khỏi sự vây khốn lao ra.
Đột nhiên, những thần binh của Ngụy Tùy Phong lại một lần nữa sát nhập, hóa thành từng sợi dây xích, sợi dây xích lần lượt đan xen vào nhau, bay lượn ở quanh người hắn.
Trên dây xích này hiện ra các loại ấn ký phù văn lập lòe ánh sáng chói lòa, phù văn in ở phía ngoài da của Tần Mục càng lúc càng nhiều.
- Phù văn truyền tống!
Da đầu của Tần Mục tê dại, cánh tay, hai chân, đầu, trong ngực hắn đều có vô số phù văn truyền tống in ở phía trên, hình thành sáu bộ thần thông truyền tống!
Nói cách khác, nếu như thần thông truyền tống bạo phát, hắn sẽ bị tách ra làm sáu mảnh!
Đây vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy có người sử dụng thần thông truyền tống như vậy.
Hắn còn chưa kịp làm ra phản ứng, ấn ký phù văn hiện lên trên dây xích này đã hoàn thiện thần thông truyền tống.
- Ngụy Tùy Phong, đại gia ngươi...
Tần Mục vừa mới nói tới đây, thần thông truyền tống bạo phát, đầu hắn đột nhiên không cánh mà bay, hai chân, hai cánh tay lần lượt biến mất, tiếp theo ngay cả ngực cũng bị truyền tống rời đi!
Ngụy Tùy Phong không ngờ sử dụng thần thông truyền tống, tháo hắn ra làm sáu mảnh!
- Không quan tâm ngươi là ai, cản đường của ta lại chỉ có một con đường chết.
Ngụy Tùy Phong giơ tay lên, sợi dây xích phân ra, hóa thành từng thanh thần binh tự động tập trung ở sau lưng hắn, hắn lạnh lùng nói:
- Ta đã cho ngươi hai lần cơ hội.
Hắn đi về phía thi thể nữ tử trên mặt đất, hắn đang muốn cúi lưng xuổng cẩn thận kiểm tra, đột nhiên trong lòng có cảm giác, hắn vội vàng đứng dậy nhìn lại xung quanh, chỉ thấy hai tay, hai chân, đầu và trong ngực của Tần Mục đang từ sáu phương hướng khác nhau bay tới!
- Như vậy cũng không chết sao?
Ngụy Tùy Phong thầm giật mình, hai tay, hai chân của Tần Mục gặp nhau ở giữa không trung, va chạm vào nhau, hóa thành người không đầu, thân thể cúi xuống ngồi xổm, đột nhiên phát ra lực lượng điên cuồng chạy về phía trước, mỗi bước tiến về phía trước hơn mười dặm, thân thể không đầu không ngờ mạnh mẽ ép cho không khí với khoảng cách hơn mười dặm trực tiếp thành tường, sau đó khiến tường không khí nổ tung ra!
Hắn từng bước tiến về phía trước, phía sau có tiếng sấm nổ vang, lưu lại một đường chân không dài đến mười dặm!
Khóe mắt của Ngụy Tùy Phong khẽ giật, ống tay áo vung lên, phía sau lưng hắn có vô số thần binh coong coong coong va chạm, hóa thành một tấm gương sáng, nhưng tấm gương không có chiếu về phía thân thể không đầu của Tần Mục, trái lại chiếu về phía bên cạnh.
Đầu của Tần Mục đang bay về phía thân thể của mình, bị cái gương chiếu một cái, chỉ nghe có tiếng động cực kỳ lớn vang lên, đầu hắn bị đánh cho không biết bay về nơi đâu!
Ngụy Tùy Phong phất tay về phía cái gương, cái gương nghênh đón thân thể không đầu của Tần Mục đang vọt tới, cái gương chiếu sáng về phía trước, không ngờ soi sáng ra ảo ảnh của một ngôi lầu cao.
Thân thể không đầu của Tần Mục xông tới đó, cái gương đột nhiên phân giải, dung hợp cùng ảo ảnh tòa lầu nhà này, tòa lầu từ ảo hóa thành thật, một tiếng nổ lớn vang lên, nó rơi xuống trên mặt đất.
Lực trùng kích của thân thể của Tần Mục mang theo tòa lầu này di chuyển trên mặt đất, một đường điện quang tia lửa bắn ra khắp nơi.
Tòa nhà lầu này vừa vặn dừng lại ở trước người Ngụy Tùy Phong, trong lầu truyền đến từng tiếng nổ, hiển nhiên là thân thể không đầu của Tần Mục đang thử phá vỡ tòa lầu xông ra.
Ngụy Tùy Phong nhanh chóng chạy quanh tòa lầu, bàn tay thiên biến vạn hóa, lần lượt ấn về phía cái bệ cao của tòa lầu này.
- Bát Cực Định Sinh Tử!
Thân hình của hắn bay lên cao, đi tới tầng thứ hai, thân hình như rồng lượn, các loại thần thông được công kích về phía bên trong tòa lầu này.
- Thất Tinh Bình Thiên!
Thân hình của hắn đi tới tầng lầu thứ ba:
- Lục Hợp Băng Tháp!
- Ngũ Hành Nghịch Chuyển!
- Tứ Tương Tương Phạt!
...
Hắn một đường thi pháp lao thẳng đến tầng cao nhất, khởi động tất cả đại trận sát phạt của tòa lầu này.
Ngụy Tùy Phong rơi xuống đất, hai tay mở ra, lại ôm một cái, tám tầng lâu lay động, sát trận bên trong lầu xông lên trời, tiếng kim thạch va chạm vang lên không ngừng!
Sau một lúc lâu, trong lầu có máu tươi chảy ra, nhuộm đỏ cả mặt đất.
Ngụy Tùy Phong giơ tay lên, tòa lầu tám tầng này càng lúc càng nhỏ, rơi vào lòng bàn tay của hắn.
- Thực sự là một loại người khó giải quyết, đáng tiếc cảnh giới hơi thấp, còn chưa tu thành thần chỉ.
Hắn ném thần lâu tám tầng này lên, thần lâu tách ra, trong lâu có một ít xương vỡ rơi xuống. Thần lâu lại phân giải thành từng thanh thần binh bồng bềnh ở sau lưng hắn.
Đột nhiên, đồng tử của Ngụy Tùy Phong đột nhiên co lại, chỉ thấy Tần Mục sải bước đi về phía bên này.
Vừa rồi, hắn rõ ràng đã luyện chết thân thể không đầu của Tần Mục ở bên trong lầu, Tần Mục này từ đâu đi tới?
Hắn cúi đầu nhìn xương vỡ trên mặt đất, Tần Mục thật sự bị hắn luyện chết, nhưng Tần Mục đi tới này lại là sao?
- Chẳng lẽ là Tạo Hóa Thiên trong Đại Dục Thiên Ma Kinh?
Ngụy Tùy Phong kinh ngạc, lắc đầu nói:
- Tạo Hóa Công không có khả năng khiến cho đầu của ngươi sinh trưởng ra thân thể, ngay cả ta cũng không có lĩnh ngộ ra thuật tạo hóa cao thâm khó lường như vậy.
- Thời điểm tiều phu lão sư truyền thụ cho ngươi Tạo Hóa Công, chính hắn cũng không biết Tạo Hóa Công của thời đại Xích Minh, đương nhiên không có cách nào truyền cho ngươi.
Tần Mục giơ bàn tay lên, kiếm hoàn đã xuất hiện, không ngừng xoay tròn, vừa xoay tròn nó vừa phân giải, hóa thành từng thanh phi kiếm, hắn lắc đầu nói:
- Tiều phu lão sư bất công, hắn đã dạy tam sư đệ hai năm, thời gian dạy đại sư huynh ngươi còn dài hơn, nhưng từ trước tới nay chưa từng tự mình dạy ta. May là ta tìm được thứ tốt hơn.
Ống tay áo của Ngụy Tùy Phong cuốn lên, thần binh phía sau lại bắt đầu tổ hợp, nhưng vào lúc này, Tần Mục giơ bàn tay lên, ấn vào hư không phía trước một cái!
Ngụy Tùy Phong lập tức nhìn thấy được phía sau lưng Tần Mục không ngờ cũng hiện ra dị tượng Chu Thiên Tinh Đấu, hóa thành ngân hà mênh mông, vô số ngôi sao với tinh quang chớp hiện, ở giữa ngôi sao có thần quang nguyên từ bắn ra, hình thành một nguyên lực từ trường cực lớn!
Loại nguyên lực từ trường này còn mạnh hơn cả Đại Chu Thiên Lực Trường trong Đại Dục Thiên Ma Kinh!
Ầm
Áp lực vô cùng khủng khiếp đột nhiên kéo tới, ép cho Thần Binh của hắn đều rơi hết trên mặt đất, mặt đất điên cuồng lún xuống, trong nháy mắt áp lực trên người Ngụy Tùy Phong cũng tăng lên không biết gấp bao nhiêu lần, thân thể hắn run rẩy, gần như khó có thể đứng lên được.
- Đại sư huynh, thực lực của sư huynh quả thật rất mạnh. Sư huynh chính là đi theo con đường thần thông nhập đạo sao?
Cổ của Tần Mục thoáng lắc một cái lại có hai cái đầu khác mọc ra, dưới nách hắn có cánh tay chui ra, từng cánh tay giơ lên, hắn cười nói:
- Tuy nhiên, ta đến từ hai vạn năm sau, thần thông của sư huynh đã lỗi thời rồi.
Ầm ầm ầm.
Từng tầng Đại Chu Thiên Lực Trường đè xuống, Ngụy Tùy Phong đã khó có thể chống đỡ được nữa, toàn thân hắn bị ép tới mức nằm trên mặt đất, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên nổi!
Cũng may mặt đất trong thế giới bông hoa rất mềm mại, mặc dù Đại Chu Thiên Lực Trường của Tần Mục giống như một Tu Di Sơn ép sau lưng hắn, hắn lại không bị nhiều thương nặng.
Xung quanh hắn đột nhiên hiện ra trận văn truyền tống, vù một tiếng cuốn theo thần binh của mình biến mất.
Tần Mục tản đi Đại Chu Thiên Lực Trường, ba cái đầu của hắn xung nhìn xung quanh, Ngụy Tùy Phong trước sau không có hiện thân.
Nhưng vào lúc này, đột nhiên Tần Mục chỉ cảm thấy trong bụng phát ra trướng, trong lòng hắn thầm cả kinh:
- Lại là thần thông truyền tống!
Cái bụng của hắn lấy tốc độ khủng khiếp phồng lên, càng lúc càng lớn, trong cơ thể hắn thình lình xuất hiện thêm từng thanh thần binh, không ngờ Ngụy Tùy Phong trực tiếp truyền tống thần binh đến trong lồng ngực của hắn!
- Thảo nào Thiên Thánh giáo ta được gọi là Thiên Ma giáo!
Trong thần tàng của Tần Mục có ánh sáng chớp hiện, từng thanh thần binh điên cuồng xuất hiện, chống đỡ trong thần tàng đang không ngừng tăng lên của hắn!
Thân thể của hắn cũng đang điên cuồng tăng lên, Tần Mục đang cố gắng khiến cho thân thể lớn hơn, để tránh bị thần binh đột nhiên xuất hiện trong cơ thể khiến thân thể chướng quá phát nổ!
- Phách Thể Tam Đan Công, Tổ Long Bát Âm!
Tần Mục quát lớn, trong thân thể của hắn nguyên khí tuôn trào, từng tiếng rồng ngâm truyền đến, giống như Tổ Long khi thiên địa vừa thành lập quay quanh ở trong hỗn độn mở miệng kêu to, tiếng rồng ngâm trấn áp thần binh trong cơ thể và trong thần tàng của hắn, từng thanh thần binh lại bị Tổ Long Bát Âm công kích cho xuất hiện từng vết nứt.
Trong tiếng rồng ngâm, từng thanh thần binh nổ nát, bị chấn động thành hạt căn bản nhỏ nhất.
Tần Mục lại một lần nữa quát lớn, mặt trời lớn trong thần tàng của hắn đột nhiên bạo phát, nhiệt lực cuồn cuộn khiến thần tàng của hắn hóa thành lò lớn với nhiệt độ cao kinh khủng nhất thế gian, luyện hóa những mảnh nhỏ Thần Binh này trực tiếp thành nước thép.
Hai tay của Tần Mục chắp lại ở trước ngực, Lưu Ly Bát Bảo Thân của Đế Thích Thiên Vương Phật được thi triển ra, linh binh nóng chảy hóa thành hơi nước, từ trong lỗ chân lông trên da thịt của hắn phun ra, những hơi thần kim này lập tức bị ngưng kết thành Bát Bảo Lưu Ly, Bát Bảo vận chuyển, ở sau đầu hắn hóa thành một vòng tròn phật quang bằng kim loại.
Tần Mục bay lên trời, thò tay chộp về phía không trung, sâu bên trong không gian có chấn động kịch liệt, một ánh sáng truyền tống chợt lóe lên từ sâu bên trong không gian, nơi đó đột nhiên xuất hiện một chưởng ấn cực lớn, nghênh đón nắm đấm của hắn.
Tần Mục di chuyển thân hình, đuổi theo dòng chảy ánh sáng truyền tống kia, sáu cánh tay hắn vung quyền như mưa, điên cuồng đánh về phía sâu bên trong không gian, từ nơi này đánh vào tầng trời giữa sát phía ngoài thế giới trong bông hoa, trong khoảng cách đó có vô số quyền ấn xuất hiện trên bầu trời, gắn liền lại thành một đường thẳng!
Đột nhiên, tất cả quyền ấn đều lao về phía Tần Mục, hóa thành một quyền đường đường chính chính với khí thế cường đại!
Thiên Ngoại Kỳ Phong Thiên Chưởng Hồi!
Một quyền này đánh ra, lực lượng khủng khiếp lao thẳng tới, không gian bị xé rách, vô số quyền ấn không ngừng tan biến trong không gian, khiến phù văn truyền tống trên toàn thân Ngụy Tùy Phong ẩn thân ở bên trong không gian bị chấn động tới mức bị nghiền nát.
Tần Mục thi triển ra một chiêu thần thông lớn này, lập tức khiến nắm đấm hóa chưởng, hắn đánh ra một chưởng, vô số phù văn truyền tống lập tức bạo phát, kiếm hoàn biến thành vô số thanh phi kiếm lao qua thần thông truyền tống, vù vù vù vọt vào trong không gian.
Kiếm quang hoàn toàn biến mất.
Tần Mục rơi xuống đất, hắn ngước mắt nhìn lên không trung, sáu cánh tay bấm kiếm quyết, kiếm quyết không ngừng biến hóa khiến người ta hoa cả mắt.
Vù.
Không trung đột nhiên tách ra, một ánh sáng từ trong khe hở tách ra bắn ra ngoài, trực tiếp rơi xuống đất, dòng chảy ánh sáng chợt thu lại hóa thành bóng dáng của Ngụy Tùy Phong, toàn thân hắn đều là máu, hắn giơ tay lên nói:
- Sư đệ dừng tay!
Những âm thanh coong coong coong không ngừng vang lên, vô số thanh phi kiếm hạ xuống, cắm đầy xung quanh hắn, hóa thành một mảnh rừng kiếm với phạm vi hơn mười mẫu!
Tất cả thân kiếm đều hướng về phí hắn, trên mỗi thân kiếm sáng ngời hiện ra từng phù văn truyền tống, chiếu sáng ở trên người của hắn.
Ngụy Tùy Phong cẩn thận nhìn chằm chằm vào xung quanh, nguyên khí đột nhiên hóa thành từng mặt cái gương, chiết vào phù văn trê phi kiếm, hắn cười nói:
- Sư đệ, ngươi học thật nhanh.
Tần Mục vãy tay, rừng kiếm đã phóng lên cao, âm thanh va chạm vang vọng hóa thành một cây kiếm hoàn rơi vào trong tay hắn, nói:
- Đại sư huynh, bây giờ sư huynh thừa nhận ta là sư đệ của ngươi rồi sao?
Cho dù hắn từ chỗ của Ngụy Tùy Phong học được một chút bản lĩnh, nhưng chỉ dựa vào phù văn truyền tống trên thân kiếm, hắn không có cách nào đối phó được với Ngụy Tùy Phong.
Nguyên khí của Ngụy Tùy Phong biến thành gương sáng chiết tới phù văn truyền tống trên phi kiếm, nếu Tần Mục phát động thần thông truyền tống, tháo Ngụy Tùy Phong ra thành tám khối, như vậy Ngụy Tùy Phong lại có thể lợi dụng những mặt gương này tới phá hủy thần thông truyền tống.
Thần thông truyền tống bạo phát, hắn bình yên vô sự, phi kiếm của Tần Mục lại sẽ bị thần thông truyền tống phá tan thành từng mảnh.
Tần Mục vẫn là lần đầu nhìn thấy người luyện Đại Dục Thiên Ma Kinh đến mức độ này, ở trên thần thông biến hóa, Ngụy Tùy Phong là nhân vật duy nhất trong những thần thông giả và Thần Ma hắn từng gặp, có thể sánh ngang cùng Hư Sinh Hoa.
Thời điểm tầm mắt của Hư Sinh Hoa không cao, thậm chí còn không bằng hắn.
- Đại sư huynh, ta cuối cùng cũng gặp được sư huynh!
Tần Mục cười ha ha, đi nhanh đi ra phía trước, ôm chặt hắn, tâm thần kích động nói:
- Ta vẫn luôn đuổi theo bước chân của sư huynh đi về phía trước, tìm kiếm chân tướng lịch sử!
Ngụy Tùy Phong rõ ràng không quen, mấy năm nay hắn đều một mình đi thăm dò chân tướng lịch sử, Tần Mục quá nhiệt tình ngược lại làm cho hắn cảm thấy chân tay luống cuống.
Hắn thử tránh ra, nhưng không thể thoát thân, không thể làm gì khác hơn là ôm Tần Mục một cái, bất đắc dĩ nói:
- Sư đệ, có thể buông tay ra không... Sư đệ, thật sự có thể buông tay ra không! Ngươi thả ta ra... thi thể nữ tử này là sao?
Tần Mục cuối cùng cũng thả hắn ra, cười nói:
- Thi thể nữ tử là thi thể của muội muội Đế hậu, sư huynh để lại cho ta.
Ngụy Tùy Phong lắc đầu, nói:
- Ngươi từ hai vạn năm sau đi tới thời đại này của ta, lại đến nơi bộ thi thể nữ tử này, ta làm sao có thể để lại cho ngươi? Để lại cho ngươi, là do người khác.
Tần Mục giật mình, nói:
- Chính là sư huynh trong tương lai lưu lại cho ta bản đồ địa lý của Quy Khư Đại Uyên, đánh dấu chỗ này.
Ngụy Tùy Phong nghe hắn nói như vậy, bản thân có một loại cảm giác hoang đường, nhưng hiện thực chính là như vậy, khiến cho hắn cũng không thể không tiếp nhận.
- Sư đệ, ta có thể là đánh dấu một chỗ, nói rõ nơi này có đồ, nhưng đồ chưa chắc sẽ là do ta lưu lại.
Hắn cúi người xuống, quan sát trâm gài tóc bằng gỗ đào sau đầu của muội muội Đế hậu, nói:
- Nữ tử này chết ở dưới cây trâm cài tóc này, chẳng lẽ chủ nhân của là trâm gài tóc để lại cho ngươi? Ta gặp phải rất nhiều chuyện lạ...
Bàn tay hắn dùng sức, dự định nhổ trâm gài tóc, trong lòng Tần Mục thoáng động, vội vàng nói:
- Không nên rút!
Nhưngđã quá muộn.
Ngụy Tùy Phong đã rút trâm gài tóc của Lăng Thiên Tôn ra, đúng lúc này, một sương mù dày đặc thình lình xuất hiện, cuốn hắn vào trong sương mù.
Tần Mục vội vàng thò tay về phía trong sương mù dày đặc chộp lấy Ngụy Tùy Phong, nhưng Ngụy Tùy Phong theo sương mù dày đặc đã biến mất!
Đợi đến khi Ngụy Tùy Phong phục hồi lại tinh thần, hắn nhìn thấy được Thiên Hà lưu chuyển trong sương mù dày đặc, trên mặt sông có một nữ tử mặc váy da báo đi giầy rơm cầm theo đèn lồng đứng ở nơi đó.
- Tại sao lại là ngươi?
Nữ tử kia lộ ra vẻ thất vọng, nhét đèn lồng vào trong tay hắn, từ trong tay hắn rút ra chiếc trâm gài tóc, thân hình biến mất ở trong sương mù dày đặc:
- Chắc là hắn trở về trợ giúp ta. Ngụy Tùy Phong, lúc lại một lần nữa gặp phải ta, chính là lúc ngươi nên rời đi. Nhớ kỹ, ngày đèn tắt, ngươi lại có thể rời đi!
Sương mù dày đặc tản đi, Ngụy Tùy Phong kinh ngạc nhìn xung quanh, Thiên Hà mênh mông cuồn cuộn tràn đến, từng chiếc thuyền lâu với lá cờ lay động, lướt qua bên cạnh hắn.
- Ngươi là người nào? Dám cả gan ngăn cản Thiên Đế đi dạo?
Đột nhiên trên một chiếc thuyền có thần nhân đầu chim thân người quát hỏi.
Ngụy Tùy Phong giật mình:
- Thiên Đế? Nơi này là...
- Ngu xuẩn! Nơi này là Long Hán Thiên Đình!
Vị thần nhân này cười nói:
- Người đâu, bắt tên ngu xuẩn này lại!
Ngụy Tùy Phong vội vàng thi triển thần thông, đánh ngã mấy thần nhân đến đây bắt hắn, ánh mắt của thần nhân đầu chim này nhất thời sáng lên, khen:
- Bản lĩnh không tệ! Hán tử kia, ngươi có bằng lòng gia nhập Vũ Lâm Quân của ta hay không?
------oOo------
Chương 878: Theo bức vẽ cứu ta
Nguồn: EbookTruyen.Me
Trâm gài tóc của Lăng Thiên Tôn thật ra là để lại cho ta, kết quả lại bị đại sư huynh rút đi.
Tần Mục bước nhanh đi tới chỗ Ngụy Tùy Phong biến mất, trâm gài tóc cũng cùng theo hắn biến mất. Tần Mục không nhịn được nhíu mày.
Khi hắn hiểu ra trâm gài tóc là do Lăng Thiên Tôn lưu lại cho hắn thì đã chậm một bước, Ngụy Tùy Phong đã thay thế hắn đi tới viễn cổ.
- Đại sư huynh sẽ ở thời đại Long Hán viễn cổ, ở lại không biết bao lâu, cũng lại trở thành Hữu Lang Tướng của Vũ Lâm Quân tại Long Hán Thiên Đình. Mãi đến khi vụ án Đế Hậu nương nương bị tập kích và vụ án quỷ thuyền bạo phát, hắn mới có thể trở về.
Tần Mục đặt thi thể muội muội của Đế hậu lại trong quan tài thủy tinh, lặng lẽ chờ đợi, thầm nghĩ:
- Hắn từ Long Hán Thiên Đình trở về, chắc hẳn vẫn sẽ xuất hiện ở chỗ này, ta có thể chờ hắn trở về. Có khả năng, trước khi trở về hắn Lăng Thiên Tôn sẽ nói cho hắn biết vài chuyện.
Bên kia, thế giới trong bông hoa màu đen không có bất cứ động tĩnh gì, Long Kỳ Lân đi tìm Yên Nhi trước sau chưa có trở về, không biết tình hình chiến đấu thế nào.
Tần Mục canh giữ ở bên cạnh quan tài thủy tinh, hắn lấy ra cái gương, tiếp tục sắp xếp lại phù văn Cổ Thần, chờ đợi Ngụy Tùy Phong trở về.
Hắn đợi mấy ngày, trước sau vẫn không hề nhìn thấy Long Kỳ Lân và Yên Nhi về đây, lúc này hắn mới thấy lo lắng, đứng dậy dự định đi tìm hai người.
Hắn đi tới sát biên giới thế giới bông hoa tối tăm, khi hắn đang muốn bước vào trong bóng tối, đột nhiên hắn dừng bước, trán xuất hiện mồ hôi lạnh.
- Thế giới trong bông hoa Đại Uyên không có ngày đêm luân hồi thay thế, nhưng thế giới hoa hồng và thế giới bông hoa tối tăm lại có ban ngày cùng đêm tối!
Hắn nhìn về phía thế giới bông hoa tối tăm không có bất kỳ ánh sáng, hắn lấy ra một khối ngọc thạch, đầu ngón tay có ánh sáng lưu chuyển, ở trên ngọc thạch có khắc chữ "chờ ta", hắn ném vào thế giới bông hoa tối tăm.
Nhưng thấy khối ngọc thạch này rơi vào thế giới bông hoa tối tăm, trong lúc bất chợt lại biến mất, thậm chí ngay cả âm thanh rơi xuống đất cũng không có truyền đến.
Loại biến mất này là hoàn toàn biến mất khỏi thời đại này!
- Thế giới hoa hồng thuộc về ban ngày, thế giới bông hoa tối tăm thuộc về đêm tối, từ ban ngày đi tới đêm tối, xuyên qua lại sẽ dừng lại, trở lại niên đại ban đầu. Rồng béo và Yên Nhi tỷ đều trở lại thời đại lúc chúng ta tới, chỉ có ta không đi vào bóng tối, cho nên còn có thể ở lại thời đại của đại sư huynh này.
Tần Mục thu hồi bước chân, hắn vẫn ngồi ở bên cạnh quan tài thủy tinh, chỉ cần không chủ động bước vào thế giới bông hoa tối tăm, hắn lại không trở lại niên đại lúc mình tới.
Nhưng vì lý do an toàn, hắn vẫn chỉnh lý ra đại đạo phù văn của Đại Nhật Tinh Quân, lấy nguyên khí hóa thành một vòng mặt trời, treo ở trên bầu trời của thế giới trong bông hoa.
Từng ngày trôi qua, Tần Mục đã một lần nữa lấy Thái Vi Toán Kinh tính toán ra phù văn chính thần Chu Thiên Tinh Đấu trong phù văn đại đạo Cổ Thần, chòm râu trên mặt hắn cũng dài hơn.
Thời gian hắn ở lại thời đại này còn dài hơn so với thời gian hắn ở lại thời đại Long Hán.
Mà trong thời gian này lại có mấy ngôi sao băng vỡ rơi vào trong Đại Uyên, khiến cho mạch nước ngầm phun trào, hoa Đại Uyên nở ra, nhưng ở đây hình như đã hoàn toàn hoang phế, không ai tiến đến.
Một ngày này, hắn đang yên lặng nghiên cứu suy tính, đối với những chuyện khác đều chẳng quan tâm, nhưng thi thể nữ tử trong quan tài thủy tinh đã từ từ mở mắt.
Thi thể nữ tử lặng lẽ nghiêng đầu, quan sát Tần Mục.
Trong mấy tháng này, vết thương sau đầu của thi thể nữ tử không ngờ bất tri bất giác khép lại.
Tần Mục đột nhiên có cảm giác, hắn quay đầu nhìn lại, lại thấy nữ tử kia thi vẫn lẳng lặng nằm ở nơi đó, cũng không khác gì lúc trước.
- Kỳ quái, ta rõ ràng cảm giác được có ánh mắt đang nhìn ta.
Tần Mục lắc đầu, tiếp tục nghiên cứu, nhưng hắn lại dựng cái gương thẳng lên, chiếu về chiếc quan tài thủy tinh phía sau.
Hắn điều khiển linh binh tính toán không ngừng tính toán theo công thức, quên đi chính mình, chìm đắm trong việc nghiên cứu những phù văn kia, qua hồi lâu, thi thể nữ tử trong quan tài lại mở mắt.
Thi thể nữ tử là nằm ở trong quan tài, mà trong giờ phút này đầu của nàng lại lặng lẽ không một tiếng động xoay qua với một độ cong kinh người, ánh mắt quỷ dị rơi vào trên lưng Tần Mục.
Nắp quan tài thủy tinh lặng lẽ bay lên, thi thể nữ tử trong quan tài cũng lặng lẽ bay lên.
Tần Mục đang tính toán theo công thức, khóe mắt lại đột nhiên run lên.
Sau lưng của hắn, thi thể nữ tử nhẹ nhàng hạ xuống, thân thể lơ lửng trên không trung, trán cúi xuống, mái tóc giống như thác nước chảy xuống cái cổ trắng như tuyết.
Đầu của nàng dần dần tiếp cận cái cổ của Tần Mục.
Tần Mục vẫn không có chút động tác nào, nhưng trên trán hắn lại có mồ hôi hột chảy ra, kiếm hoàn trong túi Thao Thiết bên thắt lưng giống như biến thành thủy ngân đang chậm rãi chảy ra, lặng lẽ đi tới gáy của thi thể nữ tử, từ từ hóa thành mũi kiếm, chỉ về phía vết thương sau đầu mới vừa khép lại không lâu của thi thể nữ tử kia.
Nhưng vào lúc này, phía trước có ánh sáng lưu chuyển, một nam tử trung niên chỉ mặc trang phục nội y màu trắng từ trong ánh sáng đi ra.
Người nam tử trung niên này có tướng mạo uy nghiêm, hắn vừa xuất hiện, lập tức nhìn thấy được thi thể nữ tử bồng bềnh ở phía sau lưng Tần Mục, hắn không khỏi trợn tròn đôi mắt, phía sau lưng hắn có từng ngọn thần tàng nhảy ra, một tòa Thiên Cung nổ lớn, xuất hiện ở trên thần tàng!
Trong Thiên Cung, phía trên các cung điện lớn nhỏ đều có ảo ảnh Thần Ma mọc lên như rừng, giống như thiên cung xuất hiện ở trên ngân hà!
Nguyên thần của hắn dường như nắm giữ lực lượng Cổ Thần ngân hà vô biên vô hạn, xuất hiện ở trước Đế Tọa bên trong Lăng Tiêu điện, bàn tay đưa ra, đánh xuyên qua Phá Thiên Cung, đánh về phía thi thể nữ tử phía sau lưng Tần Mục!
- Nguyên Mỗ phu nhân, nếu đã chết, cần gì phải quấy phá nữa?
Thi thể nữ tử phía sau lưng Tần Mục nghe được hắn gọi ra tên thật của mình, nàng phát ra tiếng huýt gió thê lương, mái tóc rũ xuống lại bay lên, lập tức trong cơ thể nàng có các loại đại đạo Quy Khư giống như sống lại, bóng tối trong thế giới bông hoa tối tăm i điên cuồng phun ra về phía bên này!
Tần Mục lập tức cảm giác được uy áp cực lớn.
Đó là lực lượng Cổ Thần ở trong thi thể nữ tử thức tỉnh, lực lượng khủng khiếp dường như cắn nuốt vạn vật thế gian đang bạo phát sau lưng hắn, nhưng nguyên thần của nam tử trung niên ấn một chưởng ở trên trán của nàng, lực lượng bạo phát, ép bóng tối đang vọt tới phía sau nàng đến thế giới bông hoa tối tăm!
Thi thể nữ tử không thể làm theo ý mình ngã về phía sau, bịch một tiếng rơi vào bên trong quan tài kiếng, quan tài thủy tinh đóng lại, trấn áp thi thể nữ tử ở trong quan tài.
Nữ tử kia thi ở trong quan tài giãy dụa, kêu gào, gương mặt thanh tú trở nên dữ tợn, nhưng trước sau không có cách nào tránh thoát được sự trấn áp của nam tử trung niên kia.
Nam tử trung niên đi về phía Tần Mục, cúi người chào:
- Nhị sư đệ, từ biệt tám nghìn năm, tám nghìn năm không gặp, ngươi mọc râu mép. Nguyên Mỗ phu nhân, ngươi là thi biến rồi sao?
Thi thể nữ tử ở trong quan tài giống như là cá lên bờ nhảy nhót không dừng.
Tần Mục trả lễ, cười nói:
- Nhớ người quen cũ, quên không cạo râu. Sư huynh, sư huynh vừa đi tám nghìn năm, ta ở nơi đây vẫn chưa tới nửa năm. Bản chép tay sư huynh viết ở trong sương mù dày đặc, ta ở trên quỷ thuyền đã nhìn thấy được. Đại sư huynh, sư huynh tìm được đạo thánh nhân của sư huynh rồi sao?
Nam tử trung niên này chính là Ngụy Tùy Phong, nghe vậy hắn cười ha ha, thần thái phấn chấn, nói:
- Đại thể đã tìm được. Nhưng ta ở thời đại Long Hán làm không được, cần phải trở lại thời đại của ta mới có thể làm được. Thánh Sư có nói, ba lập thành thánh, ta chỉ thiếu có lập công.
Tần Mục không nhịn được nói:
- Sư huynh, ba lập thành thánh chỉ là một câu nói đùa của lão sư, không thể xem là thật. Ta tuy rằng không biết sư huynh muốn làm gì, nhưng lão sư nói với ta sư huynh đã đi nhầm đường. Sư huynh tiếp tục thăm dò, thật sự rất nguy hiểm. Ở thời đại kia của ta, ta thậm chí chưa từng thấy qua sư huynh!
Ngụy Tùy Phong giật mình, cười nói:
- Thánh Sư nói như vậy, không có sai. Đời này của ta cũng là vì ba lập thành thánh, ta muốn làm Thánh Nhân, là điều lão sư suốt đời cũng không có làm được. Hắn giúp đỡ Khai Hoàng, vẫn chưa thành lập được công lao sự nghiệp hắn muốn, đạo tâm của hắn trước sau không hoàn mỹ. Sư đệ, ta muốn làm một Thánh Nhân vượt qua lão sư, hoàn toàn giải quyết vận mệnh bi thảm của người đời! Sư đệ không cần khuyên ta, tâm ý ta đã quyết.
Tần Mục không nói thêm gì nữa.
Ngụy Tùy Phong cười nói:
- Sư đệ đã từng nói ngươi theo bản đồ địa lý ta lưu cho của ngươi tìm đến đây, nếu ta không để lại cho ngươi bản đồ địa lý, ngươi chẳng phải sẽ không tìm tới nơi này sao? Ta để lại cho ngươi bản đồ địa lý là chuyện sau này của ta, đối với ngươi lại là chuyện quá khứ, như vậy, nếu ta ở trong tương lai của ta không để cho ngươi bản đồ địa lý, có thể thay đổi sau này hay không?
Tần Mục im lặng một lát, nói:
- Đại sư huynh, thời đại của ta, ta chưa từng thấy qua sư huynh, bản đồ địa lý cũng là do sư huynh lợi dụng thần binh của mình biểu diễn cho ta xem, ta thậm chí không biết thời điểm đó sư huynh còn sống hay đã chết.
Ngụy Tùy Phong cười ha ha nói:
- Ta khẳng định còn sống, ngươi có thể yên tâm! Sư huynh đệ chúng ta cách xa nhau hai vạn năm còn có thể gặp gỡ, thực sự kỳ diệu, ta có biện pháp có thể cho ngươi ở lại thời đại này, không bằng như vậy đi, chúng ta cùng đi bên ngoài, thăm dò chân tướng lịch sử, thành lập công lao sự nghiệp lớn mà lão sư cũng chưa từng thành lập! Ta hiện tại có đủ thực lực, sẽ không lại phải cẩn thận từng li từng tí một như trước kia nữa.
Tần Mục lắc đầu, nói:
- Ta cần phải đi về, sẽ không ở chỗ này.
Ngụy Tùy Phong lại khẽ nhíu mày, nói:
- Ngươi tại sao quật cường như vậy?
Hắn đột nhiên cười nói:
- Thật giống như ta cũng quật cường như vậy. Đúng rồi, lúc ta ở trở lại, ở trong sương mù dày đặc ta gặp được Lăng Thiên Tôn, nàng bảo ta giao cái này cho ngươi.
Tay hắn lấy ra một cây trâm gài tóc bằng gỗ đào, ánh mắt chớp động, cười nói:
- Trâm gài tóc này là bảo vật của Lăng Thiên Tôn, nàng hình như bị nhốt ở trong Thiên Hà. Nàng giao trâm gài tóc cho ta, nhờ ta giao cho ngươi. Có thể cho ta mượn dùng một chút hay không?
Tần Mục chờ chính là cái này, hắn giơ tay lên chụp lấy trâm gài tóc, bàn tay của Ngụy Tùy Phong thoáng động, nắm chặt trâm gài tóc ở trong lòng bàn tay, nói:
- Sư đệ, trâm gài tóc này để cho ta mượn sử dụng một khoảng thời gian.
Tần Mục giận dữ, xòe bàn tay ra:
- Đưa cho ta! Lần trước Lăng Thiên Tôn cắm trâm gài tóc ở trên gáy Nguyên Mỗ phu nhân chính là để lại cho ta, lại bị sư huynh đoạt đi!
Ngụy Tùy Phong vội vàng nói:
- Ta thực sự cần cái trâm gài tóc này. Sư đệ, tương lai ta sẽ trả lại ngươi, ta sẽ để lại ở trong Quy Khư này, sư đệ yên tâm, cho ta mượn dùng một chút!
Tần Mục dự định cướp giật, nhưng vào lúc này, mạch nước ngầm của Quy Khư bạo phát.
Ngụy Tùy Phong phóng lên cao, ở thời điểm hoa nở hắn bay ra ngoài, cười nói:
- Ngươi yên tâm, tương lai ta sẽ để trâm gài tóc để ở chỗ này!
- Ngụy Tùy Phong, đại gia ngươi!
Ngụy Tùy Phong biến mất, cười nói:
- Đợi đến khi ngươi trở lại thời đại của mình, đi vào trong điện tìm kiếm trâm gài tóc, ta sẽ lưu một hình vẽ cho ngươi!
Tần Mục tất nhiên giật mình kinh sợ.
Sau một lúc lâu, mạch nước ngầm phun trào chợt dừng lại.
Tần Mục phục hồi lại tinh thần, lập tức nâng quan tài thủy tinh đi về phía thế giới bông hoa tối tăm đi đến.
Trong quan tài thủy tinh, thi thể nữ tử Nguyên Mỗ phu nhân vui vẻ cười, mong đợi nhìn thế giới bông hoa tối tăm cách mình càng lúc càng gần.
Nàng mặc dù là kết quả của thi biến, nhưng thế giới bông hoa tối tăm dù sao cũng là nơi nàng ra đời, đối với nàng có lực hấp dẫn cực lớn, hơn nữa chỉ cần đi vào thế giới bông hoa tối tăm, nàng lại có thể điều động đại đạo của thế giới bông hoa tối tăm tới phá vỡ trấn áp của Ngụy Tùy Phong và quan tài thủy tinh này.
Tần Mục đứng ở trước thế giới bông hoa tối tăm, hắn buông quan tài thủy tinh ra, tháo lá liễu ở mi tâm, cao giọng nói:
- Thiên Công, giúp ta coi trọng bộ thi thể nữ tử này, đừng để cho ca ca ăn hết!
Dứt lời, hắn nhét quan tài thủy tinh vào trong đại lục chữ Tần.
Thi thể nữ tử nổi trận lôi đình.
Tần Mục không hề động đậy, phóng người nhảy vào thế giới bông hoa tối tăm, biến mất trong bóng đêm.
Đợi đến khi thân hình hắn rơi xuống đất, hắn mở mắt, lập tức nhìn thấy được bản thân mình ở vào thế giới bông hoa tối tăm, giọng nói của Long Kỳ Lân từ trong thế giới hoa hồng truyền đến, hắn đang răn dạy Yên Nhi:
-... Đã bảo tỷ không nên ăn như thế, không nên ăn như thế! Tỷ hết lần này tới lần khác vẫn ăn! Xem ngươi trở về làm sao ăn nói được với giáo chủ!
Tần Mục vội vàng xông về phía hai tòa cung điện giáp ranh giữa hai thế giới, Long Kỳ Lân thoáng nhìn thấy hắn, không nhịn được vừa mừng vừa sợ, cao giọng nói:
- Giáo chủ, chúng ta nhận được ngọc bài của giáo chủ, vẫn luôn ở chỗ này! Yên Nhi tỷ ăn mỹ nhân rắn, có vẻ trở nên...
- Im lặng!
Giọng nói của Yên Nhi truyền đến.
Tần Mục mơ hồ nhìn thấy được một con Thanh Tước béo tròn đứng ở trên đầu Long Kỳ Lân, hắn không chú ý, lập tức nhảy vào Hắc Cung, ở trong Hắc Cung nhanh chóng tìm kiếm.
Đột nhiên, ánh mắt hắn rơi vào trên một cái bàn trong Hắc Cung.
Bàn xung quanh có sao sa đang bay hóa thành một dải ngân hà.
Tần Mục cả giận nói:
- Lại tới!
Hắn nhanh chóng tính toán theo công thức, hiểu ra chỗ sơ hở trong trận thế ngân hà, hắn lập tức xông vào trong trận, thò tay nhấc mảnh vải đỏ trên bàn lên, dưới tấm vải đỏ là một cây trâm gài tóc bằng gỗ đào.
Dưới trâm gài tóc còn có một tấm da dê, trên đó viết một hàng chữ.
Tần Mục thở phào nhẹ nhõm, hắn không chú ý tới chữ viết trên tấm da dê, vội vàng cầm trâm gài tóc bằng gỗ đào lên, thầm nghĩ:
- Lời nói của đại sư huynh còn có thể tin được, tuy nhiên Thanh Tước béo tròn vừa rồi là sao vậy?
Lúc này, ánh mắt hắn rơi vào trên tấm da dê, chữ viết trên đó là chữ viết của Ngụy Tùy Phong, chỉ có bốn chữ:
- Theo bản đồ cứu ta!
------oOo------
Chương 879: Người quen cũ ở thiên hà
Nguồn: EbookTruyen.Me
Không cứu!
Tần Mục ném tấm da dê trên mặt đất, hung hăng đạp vài cái, đầu ngón chân xoay chuyển, cười lạnh nói:
- Cứu cái rắm! Ngươi có năng lực lớn như vậy, ai nói cũng không nghe, tự mình cứu mình đi!
Hắn xoay người muốn rời đi, nhưng suy nghĩ một lát, hắn lại nhặt tấm da dê lên, phủi đi bụi bặp trên đó, hắn nhét nó vào trong túi Thao Thiết, phẫn nộ nói:
- Ngươi bảo ta cứu ngươi, ngược lại phải nói rõ ràng mình bị nhốt ở chỗ nào chứ? Ngươi không nói rõ ràng, ta cứu ngươi thế nào?
Hắn đi ra khỏi Hắc Cung, đi tới thế giới hoa hồng, Long Kỳ Lân cuống quít chào đón, thăm dò nhìn xung quanh, nói:
- Giáo chủ, thi thể nữ tử kia đâu?
- Nàng vừa thi biến, bị ta ném vào cho ca ca ta chiếu cố nàng rồi.
Tần Mục quan sát Thanh Tước trên đầu của Long Kỳ Lân, lại thấy cổ của Thanh Tước giống như là thổi phồng vậy, nàng vốn là một chim nhỏ rất đáng yêu, hiện tại có chút tròn vo, nhưng vẫn rất đáng yêu.
- Công tử, ta là Yên Nhi.
Tròn trịa Thanh Tước nói.
Tần Mục cười nói:
- Yên Nhi tỷ, ta tất nhiên nhận ra được tỷ, tỷ đã ăn hết mỹ nhân rắn rồi sao?
Hắn nhìn về phía thế giới hoa hồng, chỉ thấy những nhụy hoa lớn trực tiếp không cánh mà bay, bị rút không còn một mảnh, hắn cười nói:
- Cổ Thần có phải rất khó tiêu hóa hay không?
- Con sâu lớn mùi vị vô cùng tốt.
Giọng nói của Thanh Tước tròn trịa thanh thúy, có chút không vui, nói:
- Ăn mãi mới ăn xong. Ta quên để lại cho ngươi một ít để nếm thử, rồng béo cũng không muốn ăn, vì vậy ta lại ăn hết.
Tần Mục trợn tròn hai mắt, ăn hét?
Mỹ nhân rắn là nhụy hoa của thế giới trong bông hoa biến thành, từng cây nhụy hoa giống như là cây cột đội trời, đạp đất lại bị nàng ăn hết sạch sao?
Long Kỳ Lân khẽ nói:
- Ta hoàn toàn không béo, ngược lại ngươi...
Thanh Tước mổ đầu hắn phát ra tiếng vang dội, Long Kỳ Lân bị đau, vội vàng câm miệng.
Tần Mục nhìn về phía bên ngoài bầu trời, lúc này bầu trời thế giới hoa hồng vẫn ở trạng thái đóng kín, chắc còn đang ở trong Đại Uyên, cần phải đợi đến khi mạch nước ngầm phun trào, bọn họ mới có cơ hội rời khỏi đây.
Tay hắn lấy từ bản đồ địa lý của mình ra, rải rộng ra. Những bản đồ địa lý là do Ngụy Tùy Phong lưu lại cho hắn ở trong thung lũng bên ngoài thuyền bỉ ngạn, trong đó có mấy bản địa đồ hắn đã đi qua.
Ví dụ như bản đồ Long thôn, hắn từ chỗ của Thanh Hoang lão nhân nhận được lệnh bài của Vũ Lâm Quân. Với bản đồ dị tinh, trên Trảm Thần đài hắn gặp được Xích Khê thần nhân, nhận được Trảm Thần Huyền đao.
Còn có bản đồ Thái Minh Thiên thành hoang phế, trong lòng đất hắn gặp phải thần não cường đại nhất Doanh Chếu, cùng với bản vẽ thuyền bỉ ngạn trong đó.
Bản đồ Quy Khư Đại Uyên, hắn nhận được trâm gài tóc bằng gỗ đào của Lăng Thiên Tôn.
Thật ra, bản đồ địa lý của đại sư huynh Ngụy Tùy Phong từng bước một dẫn hắn tới nơi này.
Tần Mục để các bản đồ mình đã đi qua sang một bên, quan sát bản đồ địa lý khác, cố gắng tìm được chỗ Ngụy Tùy Phong có thể bị nhốt.
Yên Nhi cùng Long Kỳ Lân lại ở một bên nói nhỏ, nói:
- Công tử mới vừa nói thi thể nữ tử bị hắn giao cho ca ca chiếu cố, công tử còn có ca ca sao? Tại sao ta không có nhìn thấy?
Long Kỳ Lân liếc nhìn về phía Tần Mục, giơ móng vuốt lên chỉ vào đầu mình, hạ thấp giọng nói:
- Giáo chủ ca ca thật ra chính là bản thân giáo chủ. Giáo chủ bao giờ cũng ảo tưởng mình có ca ca một rất lợi hại rất hung tàn, ngươi không nên vạch trần hắn.
Yên Nhi giơ cánh lên, cánh nhọn vẽ vẽ ở trên đầu nhỏ của mình, khó có thể tin nổi nói:
- Ý của ngươi là nói, công tử ở đây...
Long Kỳ Lân gật đầu.
Yên Nhi nhìn về phía Tần Mục đang nghiên cứu bản đồ địa lý, trong ánh mắt tràn ngập đồng tình:
- Công tử rất cô đơn, cho nên xuất hiện ảo giác.
Tần Mục nghiên cứu một lát, đối với hắn những bản đồ địa lý đều rất xa lạ, căn bản không nhìn ra Ngụy Tùy Phong rốt cuộc có thể bị nhốt ở nơi nào, càng không biết cách tìm kiếm.
- Trước đây lấy ra bản đồ địa lý cho tiều phu lão sư xem, hắn hình như nhận ra rất nhiều bản đồ địa lý, nói không chừng có thể đi tìm hắn. Để tìm về đại đồ đệ của mình, hắn nhất định càng thêm để bụng.
Tần Mục thu hồi bản đồ địa lý, hắn lấy ra trâm gài tóc bằng gỗ đào của Lăng Thiên Tôn, quan sát một hồi.
Trâm gài tóc của Lăng Thiên Tôn là đơn trâm gài tóc bằng gỗ đào giản nhất bình thường nhất, không có chỗ nào độc đáo, cũng không có dấu vết phù văn, Tần Mục tra xét một hồi, cũng không có phát hiện bên trong có giấu đại đạo thần thông gì.
Hắn thoáng dùng sức, trâm gài tóc bằng gỗ đào lại có hơi cong đi, hình như lập tức có khả năng bị bẻ gẫy.
- Bên trong trâm gài tóc này cũng không có thần thông của Lăng Thiên Tôn, đường đường là vật của Thiên Tôn, làm sao có thể bình thường như vậy?
Tần Mục thử phát động pháp lực, nguyên khí tràn vào trong trâm gài tóc bằng gỗ đào, nhưng vẫn không có bất kỳ biến hóa nào, hắn lại cảm giác được trong trâm gài tóc giấu diếm một lực lượng vô cùng cường đại, vô cùng đặc biệt, kỳ lạ.
Tâm niệm hắn thoáng động, thi triển ra thuật tạo hóa, chỉ thấy trâm gài tóc màu đỏ sống lại, rất nhanh nẩy mầm sinh nhánh, ở trong tay hắn sinh trưởng ra, không bao lâu lại hóa thành một gốc cây đào.
Cây đào hoa nở, kết quả, đào chín.
Tần Mục hái xuống một quả đào xuống, bỏ đi lớp lông đào, nếm thử, rất ngọt.
- Tuy nhiên vẫn chưa kích phát ra lực lượng này, có thể cần dùng Tạo Hóa Công càng cao thâm hơn...
Đột nhiên, cây đào có ánh sáng chớp động, cây đào biến mất, lại biến thành một cây trâm cài tóc rơi vào bên chân của hắn.
- Vật chất không đổi!
Trong lòng Tần Mục thoáng động, hắn nhặt trâm gài tóc lên, hắn lấy thần thông tạo hóa thay đổi kết cấu vật chất của trâm gài tóc, khiến cho nó sinh trưởng, trong trâm gài tóc có một lực lượng kỳ lạ khiến cho trâm gài tóc khôi phục lại trạng thái nguyên thủy.
Đây chính là đặc trưng của vật chất không đổi!
Không chỉ có cây đào biến trở về trâm gài tóc, Tần Mục vẫn nhìn thấy được hạt đào và quả đào mình vừa ăn, lúc này cũng biến mất, trở về bản thân vật chất.
- Cây trâm cài tóc này đã biến thành vật chất không đổi, vĩnh hằng không thay đổi, bất kể như thế nào cũng không có cách nào hư hỏng!
Tần Mục lại một lần nữa thi triển thần thông tạo hóa, đột nhiên, trong trâm gài tóc có một lũ lụt ngập trời tuôn ra, trùng trùng điệp điệp, hình thành một Thiên Hà, chỗ Thiên Hà trùng kích, ngay cả thế giới trong bông hoa cũng bị đánh đến cho lắc lư không ngừng!
Cách đó không xa, Long Kỳ Lân và Yên Nhi không đứng vững được, bị Thiên Hà trùng kích, trong phút chốc lại bị bay đến phía xa của thế giới trong bông hoa, ầm ầm đập vào trên vách hoa.
Thiên Hà có áp lực quá mạnh mẽ, Long Kỳ Lân không nhịn được, suýt nữa bị đập vụn, Yên Nhi cuống quít mở cánh, bảo vệ hắn ở dưới cánh chim.
Đột nhiên, Thiên Hà chợt thu lại, biến mất, tất cả nước sông không cánh mà bay, dường như từ trước tới nay chưa từng xuất hiện qua, chỉ còn lại có Tần Mục đang hiếu kỳ quan sát trâm gài tóc bằng gỗ đào, trong miệng hắn thì thào tự nói.
Long Kỳ Lân và Yên Nhi từ trên vách hoa phía xa rơi xuống, bọn họ đang kinh ngạc không hiểu, đột nhiên Thiên Hà lại hiện ra, lại một lần nữa đập bọn họ tới trên vách hoa!
Yên Nhi lại một lần nữa bảo vệ Long Kỳ Lân, chỉ cảm thấy áp lực càng lúc càng mạnh. Đột nhiên, Thiên Hà lại một lần nữa biến mất, hai người lại một lần nữa rơi trên mặt đất.
Yên Nhi khẽ kêu lên, lắc mình hóa thành Long Tước với hình thể khổng lồ béo mập, dựng thẳng hai cánh chim cực lớn ngăn cản ở trước người, cẩn thận đề phòng xung quanh.
Đột nhiên, Thiên Hà lại một lần nữa kéo tới, gần như đập vào trên người nàng dập tắt Chu Tước Thánh Hỏa lại một lần nữa khiến bọn họ đập vào trên vách hoa ở phíachân trời.
- Kỳ quái, nước Thiên Hà này từ đâu đến?
Tần Mục lại một lần nữa thử nghiệm, Yên Nhi và Long Kỳ Lân bị chơi tới chết đi sống lại.
Trong đống đổ nát của Đọa Thần cốc tại Thượng Hoàng Thiên Đình, lão già mù Dịch Thạch Sinh đang Thiên Hà lại vớt thi thể của Lăng Thiên Tôn, hắn đã ở nơi đây hơn bốn vạn năm.
Bỗng nhiên, lão nhân mù này lộ vẻ kinh ngạc, lẩm bẩm nói:
- nước Thiên Hà đang cạn đi... Nước Thiên Hà vẫn chưa từng giảm bớt, làm sao có thể đột nhiên ít đi được?
Hắn kích động:
- Lẽ nào lão sư sắp thoát khỏi sự vây khốn? Sắp giải thoát khỏi sự sống chết không ngừng này sao?
Sau một lúc lâu, nước Thiên Hà lại khôi phục lại mực nước ban đầu.
Dịch Thạch Sinh giật mình.
Lại qua một lát, nước Thiên Hà lại một lần nữa giảm bớt, sau đó lại khôi phục như lúc ban đầu, tiếp theo lại một lần nữa giảm bớt.
Dịch Thạch Sinh đứng ở bên Thiên Hà, lão nhân mù này cũng cảm thấy mờ mịt, không biết phát sinh chuyện gì.
Mà tại thế giới trong bông hoa của Quy Khư Đại Uyên, Tần Mục cuối cùng dừng thử nghiệm, hắn gãi đầu một cái, lẩm bẩm:
- Trâm gài tóc này tu là có uy lực đủ cường đại, nhưng đây cũng không phải là nguyên nhân Lăng Thiên Tôn giao trâm gài tóc cho ta, nàng sẽ không vô duyên vô cớ giao món bảo vật này cho ta. Nhưng ta nên làm thế nào mới có thể phát động được uy năng thật sự của trâm gài tóc? Vật chất không đổi, vật chất không đổi...
Hắn đi tới đi lui, đau khổ suy nghĩ, đột nhiên ánh mắt hắn nhất thời sáng lên, hấp tấp nói:
- Nếu như ta lấy thần thông của Lăng Thiên Tôn tới phát động trâm gài tóc thì sẽ phát sinh chuyện gì? Vật chất không đổi gặp phải thần thông không đổi, nhất định sẽ có biến hóa khác!
Hắn ở trên quỷ thuyền thôi diễn thần thông của Lăng Thiên Tôn, có có được thành tựu nhất định, nhưng còn xuất hiện lại của thần thông Lăng Thiên Tôn rất xa xôi.
Mà thần thông của Lăng Thiên Tôn lúc này chỉ mới vừa hoàn thành hình thức ban đầu, có thể tưởng tượng được thần thông vật chất không đổi của Lăng Thiên Tôn là phức tạp tới mức nào.
Tần Mục cầm trâm gài tóc bằng gỗ đào, thử thi triển ra hình thức thần thông ban đầu bản thiếu của Lăng Thiên Tôn.
Yên Nhi và Long Kỳ Lân nhìn thấy hắn lại một lần nữa cầm trâm gài tóc, hai bên không khỏi da đầu tê dại, vội vàng tránh né.
Lần này lại thấy Thiên Hà xuất hiện, nhưng lại không có khủng khiếp giống như lúc trước, trên bầu trời xuất hiện một đoạn sông Thiên Hà, hình như cách bọn họ vô cùng xa xôi.
Trên Thiên Hà sương mù dày đặc, trên mặt sông mơ hồ có một nữ tử mặc váy da báo đi giầy rơm đứng ở trong sương mù.
- Lăng Thiên Tôn!
Tần Mục kêu lớn.
Nữ tử mặc váy da báo đi giầy rơm này hình như nghe được lời của hắn, nàng xoay người nhìn lại, trên mặt đang kinh ngạc hóa thành vẻ tươi cười.
Nàng muốn mở miệng nói, nhưng vào lúc này, trong sương mù dày đặc sau lưng nàng đột nhiên xuất hiện một bóng ma vô cùng khổng lồ.
Sắc mặt của Tần Mục đại biến:
- Cẩn thận phía sau!
Một đường ánh sáng hiện ra, lươt qua ngực của Lăng Thiên Tôn, hất nàng nặng nề ngã ở trên Thiên Hà.
Tần Mục đứng ngây người ở nơi đó, thân thể hoàn toàn lạnh lẽo.
Trên Thiên Hà, gương mặt Lăng Thiên Tôn vẫn nhìn về hắn, xuyên qua thân thể nàng chính là một cây trường thương bị bóng ma khổng lồ kia nắm trong tay.
Nụ cười trên mặt nàng vẫn chưa từng rút đi, âm thanh như có như không truyền đến:
- Cứu ta.
Bóng ma trong sương mù dày đặc kia tiến lại gần, hình như muốn đột phá ràng buộc trong thần thông của Lăng Thiên Tôn, lao vọt về phía Tần Mục bên này, hắn muốn giải thoát khỏi sự luân hồi vĩnh viễn.
- Ngươi rốt cuộc là ai?
Tần Mục cao giọng quát hỏi:
- Để cho ta nhìn thấy gương mặt ngươi một chút!
Bóng dáng kia vọt tới mặt trước của Thiên Hà, phóng người nhảy lên một cái, lao ra ngoài, nhưng vào lúc này Thiên Hà rung chuyển, kéo cả hắn và Lăng Thiên Tôn, biến mất.
Tần Mục tất nhiên giật mình kinh sợ, hắn lại một lần nữa vung trâm gài tóc bằng gỗ đào lên, phát động thần thông, mặt cắt của Thiên Hà lại hiện ra, nhưng tình hình vẫn lập lại giống như lúc trước.
Lăng Thiên Tôn lại một lần nữa bị giết, bóng ma trong sương mù dày đặc kia lại một lần nữa xông về phía mặt cắt, lại bị thần thông không đổi của Lăng Thiên Tôn cuốn vào luân hồi, nhưng lần này hắn cách mắt cắt gần hơn một ít, Tần Mục mơ hồ có thể nhìn thấy được khuôn mặt của hắn, chỉ là không nhìn thấy rõ ràng.
Bóng dáng này bị thần thông của Lăng Thiên Tôn vây khốn, trước sau không có cách nào nhảy ra khỏi Thiên Hà, nhảy ra khỏi luân hồi.
- Công tử, mạch nước ngầm của Đại Uyên phun trào rồi!
Tiếng kêu của Yên Nhi truyền đến, đánh thức Tần Mục tỉnh lại:
- Thế giới trong bông hoa đang dâng lên, chúng ta nên rời khỏi nơi này thôi!
Tần Mục nhắm mắt bịt tai, lại một lần nữa phát động thần thông, thế giới trong bông hoa dâng lên, bầu trời tách ra, hai đóa sen Tịnh Đế sắp nở ra.
Mà ở trước mặt hắn, Thiên Hà cuộn trào mãnh liệt dâng lên, tình hình bóng ma khổng lồ ở trong sương mù dày đặc chém giết Lăng Thiên Tôn lại hiện ra, bóng ma bao phủ thiên địa, lại một lần nữa xông về phía mặt cắt, lao vọt về phía Tần Mục.
Thế giới trong bông hoa hoàn toàn nở ra, bên ngoài chính là Quy Khư, Thiên Hà treo trên bóng tối dừng lại, bất động trên không trung, cung điện giữa hai đóa sen nhất thời lúc đỏ lúc tối, có vẻ vô cùng âm u tĩnh mịch.
Yên Nhi và Long Kỳ Lân lo lắng nhìn về phía Tần Mục, Long Kỳ Lân nói:
- Giáo chủ, lần này không đi ra, lần sau không biết phải đợi bao lâu thì mạch nước ngầm mới phun trào!
Cuối cùng, bóng tối cực lớn trong Thiên Hà kia vọt tới trước mặt Tần Mục, khuôn mặt của hắn đụng thật mạnh ở trên tường vô hình bao quanh, vẫn không có cách nào lao ra khỏi thần thông không đổi Lăng Thiên Tôn.
Hắn phát ra tiếng gầm thét giận dữ, lại một lần nữa bị Thiên Hà cuốn đi, rơi vào luân hồi tiếp theo.
Tần Mục kinh ngạc nhìn gương mặt kia, lần này, hắn cuối cùng đã thấy rõ được chủ nhân của gương mặt.
Yên Nhi vọt tới, hóa thành con chim mập mạp, nắm lên hắn và Long Kỳ Lân bay về phía không trung gần khép kín.
Cuối cùng, nàng kịp lao ra khỏi thế giới trong bông hoa trước khi hai đóa sen Tịnh Đế khép kín lại.
Bên ngoài, bóng tối Thiên Hà bắt đầu chảy ngược trở về, tốc độ chảy càng lúc càng nhanh, lực kéo của Đại Uyên cũng càng lúc càng mạnh, Yên Nhi cố gắng hết khả năng, phát động nguyên thần hóa thành Long Tước Hàm Thiên, đối đầu với lực dẫn và áp lực, vỗ cánh bay ra ngoài.
Ầm
Nàng đập vào trong biệt cung của Đế Hậu, một đường đập ngã không biết bao nhiêu hành lang cung điện, cuối cùng cũng ngừng lại.
------oOo------