Virtus's Reader
Mỹ Thực Gia Ở Dị Giới

Chương 1018: CHƯƠNG 991: RẮC RỐI TẠI ĐỘI TIÊN TRÙ!

Lời nói của Bộ Phương không nhận được nhiều sự hưởng ứng.

Từng đôi mắt to tròn vẫn tha thiết nhìn Bộ Phương.

Điều này khiến Bộ Phương hơi khó xử.

"Bộ đạo sư, xin hỏi Lạt Điều là gì ạ?"

Một cậu bé nhìn Bộ Phương, tò mò hỏi.

Cậu bé này lớn tuổi hơn một chút, trông cao to, vạm vỡ hơn những đứa trẻ khác.

"Lạt Điều à? Đó là một loại mỹ thực vô cùng thần kỳ... cái loại mà khiến người ta ăn rồi là không thể ngừng lại được." Bộ Phương xoa cằm mình, nghiêm túc nói.

Mục Lưu Nhi rất nhanh đã quay lại, đặt một chiếc bục giảng hoàn toàn mới trước mặt Bộ Phương.

Nhìn chiếc bục giảng này, Bộ Phương liếc Mục Lưu Nhi một cái, mặt không cảm xúc.

Hắn cũng lười hỏi tại sao bục giảng mới lại làm bằng đá.

Mục Lưu Nhi lui ra, dành lại không gian cho Bộ Phương.

"Nơi này là Thành Tiên Thục, là nơi dạy các ngươi tu tập trù nghệ, các ngươi đã đến được đây thì thiên phú trù nghệ chắc hẳn đều rất tốt."

Bộ Phương nói.

"Nếu các ngươi đã quyết định bắt đầu học trù nghệ, vậy đương nhiên phải đặt mục tiêu là tấn công danh hiệu Tiên Trù. Cho nên từ hôm nay trở đi, thứ các ngươi học không phải giấy bút sách vở, mà là dao thật nồi thật."

Bộ Phương nhìn đám nhóc tinh nghịch, nói.

Bộ Phương đi đến bên cạnh Sissy, giơ tay lên, dịch trứng trên người cô bé lập tức bị hắn hút ra.

Cảm giác nhớp nháp trên người Sissy cũng biến mất không còn tăm hơi.

Đôi mắt to đáng yêu chớp chớp nhìn Bộ Phương, tràn ngập sự tò mò.

"Bộ đạo sư, ý ngài là phải vung dao thái như Mục Thọ ạ?" Sissy quẹt mũi một cái, hỏi.

"Chắc là muốn chúng ta thái một nghìn củ cải trắng!" Có một nhóc con khác lớn tiếng nói.

Ngay sau đó, cả lớp đều không nhịn được mà phá lên cười.

Bộ Phương nhướng mày, mặt không cảm xúc liếc nhìn nhóc con vừa mở miệng.

Đây cũng là một cậu bé, tuy còn nhỏ nhưng cực kỳ xinh xắn, thậm chí còn ưa nhìn hơn cả con gái.

"Vừa rồi là ngươi nói phải không? Ngươi tên gì?" Bộ Phương thản nhiên hỏi.

Cậu bé kia lập tức sững sờ, sau đó e dè liếc nhìn Bộ Phương, trong lòng có chút sợ hãi.

Bây giờ bọn chúng đều hơi sợ bị Bộ Phương hỏi tên.

"Ta... Ta tên Mục Ưu..." Mục Ưu trông như con gái đáp.

"Nhìn bộ dạng của ngươi, có vẻ rất muốn thái củ cải trắng nhỉ?" Khóe miệng Bộ Phương giật giật.

Mục Ưu nhất thời đồng tử co rụt lại, hít một hơi thật sâu.

Một khắc sau, tại một góc lầu các...

Mục Ưu vẻ mặt đầy chán chường không còn gì luyến tiếc nhìn đống củ cải trắng chất cao như núi bên cạnh mình...

"Được rồi, tiếp theo bắt đầu giảng bài, trước tiên hãy lấy dụng cụ nhà bếp của các ngươi ra." Bộ Phương nói.

Nghe vậy, đám nhóc tinh nghịch đều ngơ ngác nhìn nhau...

Bọn chúng làm gì có dụng cụ nhà bếp, chúng còn quá nhỏ, gia tộc còn chưa cấp cho chúng dụng cụ nấu nướng.

Bộ Phương hơi sững người, sau đó cũng hiểu ra vấn đề, liền nhướng mày.

Cuối cùng, hắn thầm hỏi hệ thống xem có thể cung cấp dụng cụ nhà bếp hay không.

Hệ thống im lặng một lúc rồi mới đồng ý.

Vù...

Ánh sáng lóe lên, trước mặt Bộ Phương liền lơ lửng từng con dao thái nhỏ nhắn tinh xảo, những con dao này vừa vặn thích hợp cho đám nhóc cầm nắm, hệ thống đôi khi vẫn rất tâm lý.

Đám nhóc tinh nghịch nhìn những con dao thái nhỏ nhắn, tinh xảo, cán dao còn có tượng Linh Thú nhỏ nhắn màu hồng phấn đáng yêu, mắt đứa nào đứa nấy đều sáng rực lên.

Chúng nhao nhao chọn lấy con dao mình thích, thích thú mân mê không nỡ buông tay.

Ở phía xa, Mục Thọ và Mục Ưu cũng nhìn sang với ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ.

"Hai ngươi làm việc của mình trước đi, dao thái sẽ có, nồi sắt cũng sẽ có..."

Bộ Phương nói.

Mục Ưu và Mục Thọ lập tức tiếc nuối cúi đầu xuống.

Sau đó, Bộ Phương bắt đầu dạy cho đám nhóc tinh nghịch này cách nấu nướng và những điểm trọng yếu trong nấu nướng.

...

Màn đêm đen kịt dần buông xuống.

Đám nhóc tinh nghịch đều đã ra về.

Bộ Phương thở phào một hơi, chắp tay sau lưng đi ra khỏi lầu các.

Bên ngoài lầu các, Mục Lưu Nhi đang đợi hắn.

"Phiền Bộ lão bản rồi... Yến tiệc đã chuẩn bị xong, hay là ngài dùng bữa rồi hẵng về?" Mục Lưu Nhi hỏi.

Bộ Phương sững sờ, nhưng rồi lại lắc đầu, hắn đến dạy đám nhóc này chỉ là để hoàn thành nhiệm vụ tạm thời của hệ thống mà thôi.

Hắn không muốn có quá nhiều dây dưa với Mục gia.

"Nếu Bộ lão bản không muốn đi, vậy cũng không ép buộc, nhưng có vài lời vẫn phải nói."

Mục Lưu Nhi nhìn Bộ Phương.

"Phụ thân ta đã biết tin tức ngài dạy bọn trẻ, ông ấy không từ chối, cho nên suất vào di tích có thể phân cho ngài, và lần này di tích sẽ mở ra sau một tháng nữa... Hy vọng Bộ lão bản có thể chuẩn bị sẵn sàng."

Mục Lưu Nhi nghiêm túc nói.

"Đến lúc đó Bộ lão bản sẽ cùng các thành viên đội Tiên Trù của Mục gia chúng ta cùng nhau tiến vào, di tích không thể so với Tiên Thành, rất nguy hiểm... Bởi vì ai cũng vì cơ duyên và tài nguyên mà sẽ chuẩn bị đầy đủ..." Mục Lưu Nhi nói.

Trong di tích có cơ duyên và tài nguyên, tự nhiên cũng đi kèm với nguy cơ.

Kỳ ngộ và mạo hiểm trước nay luôn cùng tồn tại.

Bộ Phương nhướng mày, gật đầu.

Nguy hiểm là điều chắc chắn, nhưng dù có nguy hiểm, hắn cũng phải đi, dù sao hắn cũng cần Tiên Hỏa.

Hơn nữa hắn đã đắc tội với Đồng gia trong tòa tiên thành này, Đồng gia chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội trong di tích.

Cẩu gia không thể cùng hắn vào di tích, cho nên đến lúc đó, Đồng gia rất có thể sẽ thật sự phái người ra tay.

Nếu gặp phải tồn tại cấp bậc như Đồng Mộc Hà, chỉ dựa vào một mình hắn, thật sự chưa chắc có thể giải quyết được.

Cho nên, hắn quả thực cần phải chuẩn bị thật tốt.

Mục Lưu Nhi cũng không ép Bộ Phương ở lại, chỉ nhắc nhở hắn một phen, sau khi tiễn Bộ Phương rời khỏi phủ đệ Mục gia thì liền xoay người trở vào.

Bầu trời đêm của Tiên Thành không một ánh sao, Bộ Phương đi trên con đường lớn, hai bên là ánh đèn đuốc sáng trưng.

Thong thả bước đi, Bộ Phương cảm thấy có mấy phần thư thái.

Trong không khí tràn ngập hương thơm của các món ăn vặt, khiến Bộ Phương cảm thấy tinh thần sảng khoái.

Trở lại tiểu điếm Tiên Trù, Bộ Phương vào bếp, bắt đầu luyện tập trù nghệ hàng ngày.

Trảm Tiên Thức cũng gần như phải bắt đầu huấn luyện rồi.

Trảm Tiên Thức là một loại đao công hoàn toàn mới, không giống với Bá Vương Thập Tam Đao, đao công này chỉ có một đao một thức.

Mà một đao một thức đó cần ngưng tụ toàn bộ Tinh Khí Thần của Bộ Phương, cần tinh thần lực khổng lồ để thúc đẩy.

Với tinh thần lực có thể sánh ngang với Nhị Tinh Chân Thần Cảnh hiện tại của Bộ Phương cũng chỉ có thể thúc đẩy Trảm Tiên Thức này một lần...

Đối với uy lực của một đao kia, Bộ Phương cũng rất mong đợi.

Nắm lấy dao thái Long Cốt, khí thế toàn thân Bộ Phương đều thay đổi, ánh mắt trở nên vô cùng sắc bén, tinh thần lực trong tinh thần hải như sôi trào lên.

Hướng toàn bộ Tinh Khí Thần đều hội tụ vào một đao kia.

...

Thời gian trôi qua.

Bộ Phương dạy đám nhóc tinh nghịch tu tập trù nghệ trong phủ đệ Mục gia đã trôi qua gần một tháng.

Trong một tháng này, Bộ Phương đã hoàn toàn trở thành thần tượng trong lòng đám trẻ, đứa nào nhìn hắn cũng bằng ánh mắt tràn ngập sự kính nể và cuồng nhiệt.

Kính nể đương nhiên là vì trù nghệ của Bộ Phương.

Còn về cuồng nhiệt... thì là vì Lạt Điều trong tay hắn.

Nói đến Lạt Điều, đó thật sự là một loại mỹ thực có ma lực.

Người đầu tiên nhận được phần thưởng Lạt Điều là cô bé hay khóc nhè Sissy, thiên phú trù nghệ của Sissy rất cao, vậy mà chưa đến hai ngày đã nắm vững Lưu Tinh Đao Công mà Bộ Phương dạy.

Đây cũng là lần đầu tiên khiến Bộ Phương cảm nhận được thiên phú trù nghệ kinh người của những đệ tử thế gia này.

Khi Sissy nhận được Lạt Điều, tò mò ăn một miếng.

Cô bé hay khóc này lập tức bật khóc, không phải vì quá ngon mà khóc, mà là vì quá cay...

Nhưng vị cay này lại khiến Sissy vô cùng phấn khích, khen không ngớt lời.

Ăn một cây lại muốn ăn cây thứ hai, cho nên biểu hiện vô cùng tốt.

Những đứa nhóc còn lại dường như cũng bị Lạt Điều quyến rũ, nhao nhao nỗ lực thể hiện bản thân.

Trong nhất thời, đám trẻ của Thành Tiên Thục tiến bộ thần tốc như được tiêm máu gà.

Khi Mục Lưu Nhi bắt đầu kiểm tra bọn chúng, cũng bị sự tiến bộ của chúng dọa cho giật mình, hoàn toàn không dám tin.

Những đứa trẻ này chỉ trong một tháng ngắn ngủi, trình độ nấu nướng vậy mà đã đạt đến cấp bậc đầu bếp trung đẳng.

Phải biết, Sissy nhỏ nhất mới có sáu tuổi thôi!

Ánh mắt Mục Lưu Nhi nhìn về phía Bộ Phương cũng trở nên khác thường, cứ như đang nhìn một vị thần nhân.

Hóa ra Bộ lão bản còn có thiên phú làm đạo sư bậc này...

Thế nhưng, Mục Lưu Nhi không biết rằng, trong khi nàng chú ý đến sự tăng trưởng trù nghệ của đám nhóc, thì Bộ Phương lại đang quan tâm xem rốt cuộc nhóc con nào có thiên phú trù nghệ cao nhất, để sau này còn bắt cóc về tiểu điếm Tiên Trù làm đồ đệ.

Nếu Mục Lưu Nhi biết ý định của Bộ Phương, e rằng sẽ sa sầm mặt, cầm chổi đuổi đánh hắn.

Nàng thành tâm thành ý mời Bộ Phương làm đạo sư, vậy mà hắn lại muốn bắt cóc bảo bối của Mục gia họ!

"Bộ lão bản, hai ngày nữa là đến thời gian di tích mở ra, hai ngày này ngài không cần đến giảng bài nữa, hãy về chuẩn bị cẩn thận một chút, tiến vào di tích không phải chuyện đùa đâu." Mục Lưu Nhi trịnh trọng nói với Bộ Phương.

Bộ Phương có chút giật mình, hóa ra chẳng hay chẳng biết đã qua một tháng rồi sao?

Ban ngày mở tiệm buôn bán, ban đêm dạy dỗ đám nhóc tinh nghịch một chút, sau khi trở về thì luyện tập Trảm Tiên Thức...

Cuộc sống như vậy trôi qua cũng thật thư thái.

Bộ Phương thậm chí có chút lưu luyến.

Đương nhiên, nếu không phải vì muốn có được Tiên Hỏa, Bộ Phương thật sự định cứ thế này mà sống tiếp.

"Được... Hai ngày sau ta sẽ lại đến phủ đệ Mục gia."

Bộ Phương nghiêm túc gật đầu, nói.

...

Theo thời gian di tích sắp mở ra.

Không khí trong tòa tiên thành cũng trở nên có chút khác biệt.

Mỗi lần di tích sắp mở, những Tiên Trù ngày thường khó gặp trong tiên thành đều xuất đầu lộ diện.

Thậm chí ở khu vực ngoại vi cũng có thể thấy không ít Tiên Trù.

Lúc này chính là thời điểm người dân Tiên Thành phấn khích nhất, bởi vì họ có thể nhìn thấy không ít Tiên Trù trong truyền thuyết.

Di tích của giới Tiên Trù cũng phân chia đẳng cấp, các Tiên Trù tiến vào cũng khác nhau.

Giống như di tích lần này, chỉ là một di tích cấp một, đa số người tiến vào đều là Tiên Trù nhất phẩm, bởi vì những thứ trong di tích chỉ hấp dẫn được Tiên Trù nhất phẩm, chứ đừng nói đến Tiên Trù tam phẩm và Lân Trù cao cấp hơn.

Những Tiên Trù đẳng cấp cao này, mục tiêu của họ tự nhiên là di tích cấp hai và cấp ba cao hơn.

Bởi vì tài nguyên họ cần là khác nhau.

Chỉ có tài nguyên trong các di tích cấp cao mới có thể hấp dẫn họ.

...

Các đội của những thế gia lớn đều đang chuẩn bị tiến vào di tích, chờ đợi di tích mở ra.

Công Thâu gia, đội Tiên Trù đã sớm chờ xuất phát, hơn mười vị Tiên Trù đều ém sức chờ phát động, Hiên Viên Hạ Huệ cùng các Tiên Trù khác mỉm cười trò chuyện, trong mắt ánh lên vẻ hưng phấn.

Đồng gia, Trương gia và các đội Tiên Trù của những gia tộc khác cũng nhao nhao chờ đợi.

Mà giờ khắc này, tại đội Tiên Trù của Mục gia.

Một người đàn ông mặt có vết sẹo cau mày, nhìn Mục Lưu Nhi trước mặt.

"Thiếu Các Chủ, cô có ý gì? Người không phải thành viên đội Tiên Trù của Mục gia sao có thể vào di tích! Lão tử gia nhập Mục gia chính là vì tư cách vào di tích, kết quả một tên nhóc chưa gia nhập Mục gia lại có thể đi vào... Thiếu Các Chủ, cô đây là đang gây sự à!"

Gã mặt sẹo lạnh lùng nói.

Lời nói của hắn dường như đã khơi dậy sự đồng lòng của các thành viên đội Tiên Trù xung quanh.

Những người khác cũng nhìn Mục Lưu Nhi bằng ánh mắt lạnh lùng.

Sắc mặt Mục Lưu Nhi hơi tái đi, nàng làm sao cũng không ngờ tới, đội Tiên Trù nhà mình vậy mà lại không đồng ý cho Bộ Phương gia nhập.

Rõ ràng đã nói xong hết rồi!

"Tại sao? Trước đó các người ở trước mặt phụ thân ta không phải nói như vậy!" Mục Lưu Nhi cau mày, nói.

Gã mặt sẹo nhếch miệng cười, liếc nhìn Mục Lưu Nhi một cái.

"Đúng vậy, chúng ta đã đáp ứng Thành Chủ đại nhân... Nhưng mà, Thành Chủ đại nhân hiện đã lên tầng hai của giới Tiên Trù, bây giờ người làm chủ ở đây là tại hạ, đội trưởng đội Tiên Trù!"

"Ta nói không được... chính là không được! Tên đầu bếp phàm nhân này, không có tư cách cùng chúng ta tiến vào di tích!"

Gã mặt sẹo lạnh lùng nói.

Sắc mặt Mục Lưu Nhi trắng bệch, như vậy... nàng biết ăn nói thế nào với Bộ lão bản đây

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!