Xoẹt!
Tiếng lụa là rách toạc đột nhiên vang lên.
Toàn trường chìm trong tĩnh lặng, những tên thủ vệ đang ôm người la hét xung quanh cũng đều ngây ra.
Bởi vì bọn họ phát hiện, dưới một ngón tay của gã đàn ông kia, áo lụa của thủ lĩnh bọn họ vậy mà cũng rách nát.
Để lộ thân thể chỉ mặc nội y...
Làn da trắng nõn ấy thu hết vào tầm mắt của mọi người.
Mái tóc búi cao của nữ tử đột nhiên bung ra, tóc đen nhánh bay tán loạn.
Minh Vương Nhĩ Cáp lơ lửng giữa không trung, một ngón tay điểm vào mi tâm của nữ tử kia, rồi nháy mắt một cái.
Sau đó, Minh Vương Nhĩ Cáp liếc mắt xuống, nhếch miệng.
"Dáng người... không tệ."
Đồng tử của nữ tử búi tóc cao co rụt lại, khuôn mặt tức thì đỏ bừng.
Bộ Phương cũng không khỏi che trán...
Vù...
Nữ tử búi tóc cao kia nghiến răng, trận pháp lơ lửng trên bàn tay, nhắm thẳng Minh Vương Nhĩ Cáp mà đánh tới.
Thân hình Minh Vương Nhĩ Cáp tức thì lượn lờ bay ra, thoáng chốc đã đáp xuống bên cạnh Bộ Phương.
Nữ tử búi tóc cao bị lột sạch quần áo gần như muốn khóc.
Sự sỉ nhục này, quả thực khiến nàng khó lòng chịu đựng.
"Tên khốn! Ta... ta liều mạng với ngươi!"
Cắn đôi môi đỏ mọng, nữ nhân kia tức đến toàn thân run rẩy.
Thế nhưng ngay lúc nàng chuẩn bị ra tay, một tiếng động đột nhiên vang lên giữa không trung.
Thân hình nàng tức thì cứng đờ, quay đầu nhìn về phía xa.
Ở nơi đó, một bóng người áo trắng chậm rãi đạp không mà tới.
"Bái kiến Đại Tế Ti!"
Nữ tử tóc dài xõa tung, quỳ rạp trên đất, dáng người xinh đẹp theo động tác này mà hiện ra đường cong kinh người.
Đại Tế Ti đạp không mà đi, phiêu nhiên tới như tiên nhân giáng thế.
Ánh mắt vô cùng bình thản.
Không gian dường như cũng ngưng đọng lại hoàn toàn vào khoảnh khắc này.
Minh Vương Nhĩ Cáp nhìn chằm chằm vào vị Đại Tế Ti đang đạp không tới, hít sâu một hơi.
"Không ngờ Chủ nhân Minh Khư lại đích thân đến Thành Thần Nữ, Đại Tế Ti của Thành Thần Nữ không ra đón từ xa, mong Minh Vương đại nhân thứ lỗi."
Đại Tế Ti đạp không, giọng nói vang vọng như tiếng oanh trong thung lũng.
Tóc đen rủ xuống, áo bào trắng bay phấp phới.
"Vệ Cẩn... mau nhận lỗi với Minh Vương đại nhân, mạo phạm Chủ nhân Minh Khư thì tự nhiên phải chịu phạt."
Ánh mắt Đại Tế Ti nhàn nhạt, rơi xuống người nữ tử búi tóc cao đang quỳ rạp trên đất.
Thân thể nữ nhân kia run lên.
Chủ nhân Minh Khư?
Tên lưu manh này lại là Chủ nhân Minh Khư?!
Nhưng trong lòng nàng cũng có chút kinh ngạc.
Chủ nhân Minh Khư...
Thân phận này đối với Thành Thần Nữ mà nói, không hề tầm thường!
Người đàn ông đầu tiên bước vào Thành Thần Nữ năm xưa, cũng được gọi là... Chủ nhân Minh Khư!
"Thôi thôi, không cần để ý, bản vương không câu nệ tiểu tiết..."
Minh Vương Nhĩ Cáp cũng có chút đỏ mặt, lột đồ đối phương, còn bắt người ta xin lỗi, dù là hắn cũng cảm thấy hơi xấu hổ.
Nhưng hắn cũng có chừng mực, ở trong Thành Thần Nữ, với thân phận Chủ nhân Minh Khư, hắn không thể tùy tiện giết chóc.
Nếu không với thực lực hiện tại của hắn, muốn giết những nữ nhân này, dễ như trở bàn tay.
Nhưng mà...
Vì ông bố phong lưu của mình, nên hắn không thể ra tay giết chóc trong Thành Thần Nữ.
"Nếu Minh Vương đại nhân đã rộng lượng, vậy tại hạ xin thay Vệ Cẩn cảm tạ Minh Vương đại nhân..."
Đại Tế Ti lạnh lùng nói.
Nàng khẽ điểm chân trần vào hư không.
Giây tiếp theo, tay áo rộng đột nhiên vung lên, phảng phất như che cả bầu trời.
Tay áo cuốn qua, Vệ Cẩn và đội quân thủ vệ của nàng ta đều biến mất.
Chiêu này khiến Bộ Phương cũng không khỏi hít sâu một hơi.
Ánh mắt Minh Vương Nhĩ Cáp cũng co rụt lại.
"Minh Vương đại nhân cứ ăn uống tự nhiên, tại hạ có việc, xin cáo lui trước..."
Đại Tế Ti liếc nhìn Minh Vương Nhĩ Cáp một cái, sau đó, ánh mắt lại rơi vào người Bộ Phương.
Ánh mắt đầy ẩn ý đó khiến Bộ Phương không khỏi giật thót trong lòng, dường như chỉ trong một cái liếc mắt của nữ nhân này, tất cả mọi thứ của hắn đều bị nhìn thấu.
Thực lực của nữ nhân này... tuyệt đối phi phàm!
Đại Tế Ti liếc Bộ Phương một cái, rồi quay người đạp không rời đi, rất nhanh đã biến mất khỏi tầm mắt của Bộ Phương và Minh Vương Nhĩ Cáp.
"Đàn bà ở Thành Thần Nữ... đều là lũ biến thái." Minh Vương Nhĩ Cáp chép miệng, nói.
"Nữ nhân kia rất mạnh." Bộ Phương nói.
"Mạnh là đương nhiên rồi, dù sao cũng là thế lực đại diện cho cấm địa núi Thần Tuyệt, ngay cả con rồng thối Ứng Long kia cũng không dám đắc tội Thành Thần Nữ... Nếu không phải Thành Thần Nữ không xuất thế, cục diện Địa Ngục đã sớm thay đổi."
Minh Vương Nhĩ Cáp nói như thể đó là điều hiển nhiên.
Địa Ngục có ba đại cấm địa, mỗi cấm địa đều có thế lực đại diện, mỗi thế lực đều vô cùng cường đại, hơn nữa bên trong cấm địa còn có những tồn tại vô thượng đang ngủ say.
Đó thuộc về khu vực cấm của Địa Ngục.
"Được rồi... ta muốn vào núi Thần Tuyệt, ngươi có cách nào không?" Bộ Phương nhìn Minh Vương Nhĩ Cáp, hỏi.
"Vào núi Thần Tuyệt? Ngươi đến cái nơi khỉ ho cò gáy đó làm gì?"
Minh Vương Nhĩ Cáp nhíu mày, nhìn Bộ Phương, có chút khó hiểu.
"Tiên Trù Giới sắp sụp đổ, hạt giống Tiên Thụ rơi vào trạng thái ngủ say, cần dùng Suối Nguồn Sinh Mệnh tưới lên để đánh thức... Suối Nguồn Sinh Mệnh ở trong núi Thần Tuyệt, nên ta muốn đi."
Bộ Phương nói ngắn gọn.
"Tiên Trù Giới sắp sập à? Chậc chậc chậc... Tên cuồng phô bày kia không nhịn được nữa sao? Ta biết ngay mà, Tiên Trù Giới chắc chắn sẽ bị Minh Ngục nhắm tới." Minh Vương Nhĩ Cáp sờ cằm.
"Suối Nguồn Sinh Mệnh đúng là ở trong núi Thần Tuyệt, nhưng dù ngươi có vào được cũng rất khó lấy được... Ngươi chắc chắn muốn vào chứ?" Minh Vương Nhĩ Cáp nói.
Bộ Phương nhìn hắn, bĩu môi, "Không còn cách nào khác."
"Thôi được, ta cũng không có cách nào vào núi Thần Tuyệt, muốn vào đó, ngươi phải nói với đám đàn bà điên của Thành Thần Nữ, nàng ta có cách cho ngươi vào."
Minh Vương Nhĩ Cáp nói.
Bộ Phương trợn mắt, không có cách thì nói sớm đi.
"Biết rồi, ta bây giờ phải đi tham gia cuộc thi nấu ăn, giành được tư cách nấu ăn cho vương yến, sau đó chinh phục Nữ Vương, giành lấy tư cách vào núi Thần Tuyệt." Bộ Phương nói.
Nói xong, hắn quay người đi về phía xa.
Bàn chân giẫm lên mặt đất, một tiếng nổ vang lên, thân hình hắn bắn ra ngoài.
"Thanh niên Bộ Phương muốn chinh phục đám đàn bà điên?"
Minh Vương Nhĩ Cáp sững sờ.
Nhưng đến khi hắn hoàn hồn, Bộ Phương đã ở tít đằng xa.
"Ấy... thanh niên Bộ Phương, đợi bản vương với, cái đó... cho bản vương một que cay ăn đỡ ghiền đã chứ."
...
Thành Thần Nữ, bên hồ Ảnh Long.
Lúc này, bên hồ Ảnh Long đã sớm chật ních người.
Người người chen chúc, rất nhiều người đều tò mò nhìn vào khoảng đất trống ở quảng trường bên hồ Ảnh Long.
Ở đó, có những binh lính mặc áo giáp, dọn ra một khoảng đất trống, trên khoảng đất trống có mấy bóng người đang ngồi.
Một chiếc bếp lò tỏa ra ánh sáng lung linh được đặt trên khoảng đất trống đó.
Đầu bếp Cảnh Diên hai tay khoanh trước ngực, mặc áo đầu bếp chỉnh tề, sắc mặt vô cùng nghiêm túc, đứng tại chỗ.
Nàng cúi đầu nhìn bếp lò, dường như đang trầm tư.
Nàng đang đợi Bộ Phương đến.
Tư cách nấu ăn cho vương yến, nàng tuyệt đối sẽ không dễ dàng từ bỏ.
Trình độ nấu nướng của Bộ Phương nàng không biết, nhưng nàng rất rõ ràng, trình độ nấu nướng của Bộ Phương tuyệt đối không yếu, chỉ cần nhìn Bò Viên Bùng Nổ và Phá Diệt Can Oa là có thể thấy được.
Mặc dù đó là hai món ăn mang năng lượng hủy diệt.
Nhưng chỉ riêng mùi hương tỏa ra, đã tuyệt đối phi phàm.
Không phải đầu bếp bình thường có thể nấu ra được.
Quần chúng xung quanh đã sớm biết nơi này chuẩn bị làm gì.
Mặc dù vòng tuyển chọn tư cách tham gia vương yến trước đó đã kết thúc.
Nhưng ngay ngày hôm qua, một chuyện lớn đã xảy ra làm chấn động toàn thành.
Xuân Phong Các bị người ta cho nổ tung, bị một người đàn ông cho nổ tung.
Đầu đuôi câu chuyện cũng bị người ta đào ra, Thành Thần Nữ là thành phố của phụ nữ, tốc độ lan truyền tin đồn hóng hớt tuyệt đối vô cùng nhanh, mà tốc độ lan truyền tin đồn nhanh, cũng đồng nghĩa với việc tốc độ lan truyền tin tức nhanh.
Vì vậy, chuyện người đàn ông đến từ thế giới bên ngoài muốn so tài nấu nướng với đầu bếp của Xuân Phong Các, tranh giành tư cách nấu ăn cho vương yến đã lan truyền khắp thành.
Tất cả mọi người đều vô cùng mong đợi.
Họ đã sớm chờ đợi bên hồ Ảnh Long.
Chỉ là hiện tại, đã qua một lúc lâu, mà người đàn ông kia vẫn chưa xuất hiện.
Điều này khiến những người đã chờ đợi từ lâu có chút xôn xao.
Bên hồ Ảnh Long, trong quảng trường.
Xích Ti mặc một bộ trường bào màu đỏ ngồi trên ghế, trước mặt nàng là một chiếc bàn nhỏ bằng gỗ lim.
Bên cạnh nàng, là Lâm Đại Mỹ đang ngồi một cách tùy tiện.
Ngoài Lâm Đại Mỹ còn có một người nữa, người đó là một nữ nhân có vẻ ngoài không mấy xinh đẹp, thân hình thô kệch, khí tức trên người vô cùng mạnh mẽ.
Người này là Tướng quân Hắc Long Quân, Đinh Quân, cũng là một cường giả có thực lực không thua kém Xích Ti và Lâm Đại Mỹ.
Ba người họ sẽ làm giám khảo cho cuộc thi nấu nướng lần này.
Dàn giám khảo này thực sự đã khiến đám đông khán giả xung quanh hít một hơi khí lạnh.
Tướng quân của ba quân đoàn lớn làm giám khảo, đây là chuyện hiếm có đến mức nào.
Thế nhưng chờ đợi hồi lâu, người đàn ông kia vẫn chưa xuất hiện.
"Gã đàn ông đó không phải là sợ rồi chứ?"
"Nghe nói đàn ông đều là loại thích khoác lác, gã này chắc chắn là không dám so tài nấu nướng với đầu bếp Cảnh Diên, nên đã bỏ trốn rồi!"
"Đầu bếp Cảnh Diên là đầu bếp của Xuân Phong Các, vẫn luôn là đầu bếp nấu ăn cho vương yến, một gã đàn ông không biết từ đâu chui ra, cũng dám thách đấu với đầu bếp Cảnh Diên!"
...
Đám đông khán giả xì xào bàn tán, mỗi người một ý.
Theo họ thấy, gã đàn ông tên Bộ Phương này chắc chắn là sợ thua mất mặt nên không dám xuất hiện.
Đầu bếp Cảnh Diên ngược lại không hề dao động.
Thời gian quy định vẫn chưa đến, từ thái độ của Bộ Phương có thể thấy, hắn thực sự muốn có được tư cách tham gia vương yến, nên Bộ Phương tuyệt đối sẽ không dễ dàng từ bỏ cơ hội lần này.
Bộ Phương chắc chắn sẽ đến.
Cảnh Diên không dám có chút lơ là.
Lâm Đại Mỹ ngồi trên ghế, vắt chân, một tay chống cằm, chán nản.
Gã đàn ông Bộ Phương kia, không phải là sợ thật rồi chứ?
Hôm qua còn nói năng hùng hồn, còn phá hủy cả Xuân Phong Các, hôm nay... lại biến thành rùa rụt cổ.
Đàn ông à... quả nhiên giống như trong sách ghi chép, đều là loài hay thay đổi.
Lâm Đại Mỹ ngáp một cái.
Bỗng nhiên.
Ngay lúc nàng đang ngáp đến cao trào.
Trong đám đông đột nhiên vang lên một trận xôn xao.
Lâm Đại Mỹ suýt chút nữa bị cái ngáp này làm cho sặc.
Nàng ngẩng đầu nhìn qua.
Ở đó, đám đông tách ra, có hai bóng người từ đó chậm rãi đi tới.
Hai người đó...
"Mẹ kiếp?!"
Lâm Đại Mỹ nhìn rõ bóng người, tức thì chửi một tiếng.
Không phải Thành Thần Nữ chỉ có một người đàn ông đến thôi sao?
Gã đàn ông phanh ngực bên cạnh Bộ Phương là chuyện gì vậy?
Chẳng lẽ gã này đã chuyển giới để trà trộn vào Thành Thần Nữ à?
Xích Ti cũng hơi sững sờ.
Vị Tướng quân Hắc Long Quân cẩn trọng kia thì híp mắt lại.
Minh Vương Nhĩ Cáp híp mắt, ngậm một que cay, toàn thân run rẩy.
Đây là phiên bản Que Cay tăng cường...
Phiên bản tăng cường của Que Cay Vực Sâu, hương vị vực sâu này càng thêm nồng đậm, cảm giác được nâng cấp toàn diện, hương vị càng khiến Minh Vương Nhĩ Cáp khó mà kiềm chế.
Thanh niên Bộ Phương rốt cuộc đã làm gì ở Tiên Trù Giới vậy?
Que Cay cũng được nâng cấp rồi!
Trong đám đông, một lối đi được rẽ ra.
Sau đó, Bộ Phương và Minh Vương Nhĩ Cáp cùng nhau đi tới, rất nhanh đã vào đến bên hồ Ảnh Long.
"Hai người đàn ông à?"
"Gã đàn ông kia vậy mà không trốn, thật đúng là có chút bất ngờ, hắn thật sự nghĩ mình có thể so được với đầu bếp Cảnh Diên sao?"
"Đầu bếp Cảnh Diên làm sao có thể thua cho gã đàn ông này được?"
...
Đám đông khán giả nhìn thấy Bộ Phương xuất hiện, tức thì nhao nhao bàn tán.
Tiếng xì xào chồng chất lên nhau, trong nháy mắt vang vọng khắp không gian.
Cảnh Diên ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào Bộ Phương, trong đôi mắt tràn ngập vẻ ngưng trọng.
"Ngươi cuối cùng cũng đến rồi." Cảnh Diên nói.
"Xin lỗi, trên đường có việc nên đến trễ một chút." Bộ Phương mặt không cảm xúc nói, trên mặt hắn không hề nhìn ra chút áy náy nào.
"Không sao... cũng không đợi bao lâu." Sắc mặt Cảnh Diên cũng căng thẳng nói.
Minh Vương Nhĩ Cáp thì như quen thói ngậm que cay, đi sang một bên, có chút hứng thú nhìn Bộ Phương nấu ăn.
Thanh niên Bộ Phương sắp nấu ăn rồi, nghệ thuật nấu nướng đó, đã lâu lắm rồi hắn chưa được thấy.
"Nếu ngươi đã đến, vậy thì cuộc thi nấu nướng của chúng ta bắt đầu đi... Ta sẽ không nương tay đâu, tư cách nấu ăn cho vương yến của Nữ Vương Bệ Hạ, ta tuyệt đối sẽ không từ bỏ!"
Cảnh Diên thở ra một hơi thật dài, giọng nói trong trẻo vang vọng khắp không gian.
Giây tiếp theo, tay nàng run lên, tức thì tiếng hộp gỗ va chạm vang lên.
Trong tay nàng, lại xuất hiện một giá dao... trên giá dao đó bày đầy các loại dao với hình thù khác nhau.
Trong khoảnh khắc này, khí thế trên người đầu bếp Cảnh Diên đột nhiên thay đổi, khí tức ngút trời.
Bộ Phương hơi sững sờ.
Ánh mắt ngưng tụ.
Hắn nhẹ nhàng thở ra một hơi.
"Tâm cảnh trù đạo thật kỳ lạ?"