Virtus's Reader
Mỹ Thực Gia Ở Dị Giới

Chương 1220: CHƯƠNG 1193: SỦI CẢO PHONG THẦN, XUẤT HIỆN!

"Còn làm thế nào nữa? Đánh thẳng bọn chúng thôi..."

Bộ Phương sờ đầu Tiểu Hồ, nói.

Đám người Địch Thái Giới Chủ nhất thời tặc lưỡi nhìn Bộ Phương. Bộ lão bản dạo này sao thế, sao lại nóng nảy như vậy, hở ra là đòi đánh nhau.

Tiểu U cũng siết chặt nắm đấm, nghiêm túc nói: "Không sai, xử bọn chúng!"

Địch Thái Giới Chủ trầm mặc.

Hắn thực ra rất rõ ràng, lần Lân Trù Yến này chính là một cái bẫy mà Minh Ngục đã đào sẵn, khiến hắn không thể không nhảy vào. Chỉ cần hắn lên đường đến Lân Trù Yến, cường giả Minh Ngục chắc chắn sẽ ra tay.

Trước đó, Mộng Kỳ và Ngưu thành chủ cũng có sự kiêng kỵ này.

Thế nhưng, sự cám dỗ của Lân Trù Yến thật sự quá lớn, sức hấp dẫn từ di tích của Thần Trù càng khiến hắn khó lòng từ chối. Chắc hẳn cường giả Minh Ngục cũng đã nắm chắc tâm tư của Địch Thái Giới Chủ, nên mới đào sẵn cái bẫy để hắn nhảy vào.

Cảm giác này thật sự quá mức uất ức.

"Mẹ kiếp! Khô máu với chúng nó!"

Địch Thái Giới Chủ đập bàn đứng dậy, mày kiếm dựng thẳng. Cái cảm giác bị người khác dắt mũi này khiến hắn vô cùng phẫn nộ.

Gào!

Tiếng long ngâm thê thảm vang vọng đất trời.

Xoẹt!

Cánh của Thâm Uyên Dực Long bị xé toạc! Máu tươi tức thì bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả bầu trời!

Trên cánh thịt bị xé ra một lỗ hổng khổng lồ.

Thân hình Thâm Uyên Dực Long lập tức chao đảo dữ dội.

"Lũ rác rưởi của Tiên Trù Giới... ngoan ngoãn bó tay chịu trói đi, ở trong khu vực Hư Không Loạn Lưu này, các ngươi không thoát được đâu..."

Một giọng nói đầy nội lực vang lên.

Trên lưng một con Hổ Dực Long, một bóng người quấn trong hắc bào đang đứng sừng sững.

Bóng người đó khí tức ngút trời, vô cùng áp bức, khiến cả Thiên Khung cũng phải rung chuyển.

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một vị Tiểu Thánh!

Khí tức còn mạnh hơn cả con Cự Ma lúc trước vài phần!

Lít nha lít nhít Hổ Dực Long bay lượn, há miệng, tham lam nhìn Thâm Uyên Dực Long, hàm răng sắc nhọn trong miệng tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, khiến người ta cảm thấy rùng mình.

"Giết!!"

Các cường giả Minh Ngục trên lưng Hổ Dực Long cũng gầm lên.

Khí tức của những cường giả Minh Ngục này đều không yếu, hầu hết đều là Cửu Tinh Chân Thần Cảnh, trong đó còn có ba vị Bán Thánh Cường Giả.

Đội hình này, dùng để đối phó với bốn người Bộ Phương, quả là một sự đầu tư lớn.

Gần như là một tấm lưới trời lồng lộng, muốn tóm gọn toàn bộ nhóm người Bộ Phương.

"Bó tay chịu trói?! Lão tử giết chết các ngươi!"

Địch Thái Giới Chủ trừng mắt, gầm lên giận dữ.

Những cường giả Minh Ngục này thuộc phe Cửu Chuyển Minh Trù, loại khí tức này hắn vô cùng quen thuộc.

Đối với phe Cửu Chuyển Minh Trù, Địch Thái Giới Chủ vẫn luôn vô cùng phẫn nộ, bởi vì những kẻ này vốn là phản đồ của Tiên Trù Giới!

Không có Tiên Trù Giới thì không có phe Cửu Chuyển Minh Trù, thế nhưng bây giờ, phe Cửu Chuyển Minh Trù lại muốn hủy diệt Tiên Trù Giới...

Lũ sói mắt trắng vong ân bội nghĩa này!

"Vẫn còn ngoan cố chống cự!"

Vị Tiểu Thánh đang đứng trên lưng Hổ Dực Long kia cười lạnh.

Ngay sau đó, hắn cất một tiếng thét dài.

Những con Hổ Dực Long kia lập tức gầm rống, tiếng long ngâm vang vọng.

Những chiếc móc câu lại một lần nữa bắn ra.

Chúng găm vào lưng Thâm Uyên Dực Long, tiếng xé rách vang lên, máu tươi bắn tung tóe.

Con Dực Long khổng lồ đau đớn, giãy giụa kịch liệt.

Máu phun như suối, không ngừng vương vãi khắp hư không.

Nhóm người Bộ Phương đứng trên lưng Thâm Uyên Dực Long cảm thấy một trận chao đảo, đứng không vững.

Ánh mắt mọi người đều ngưng trọng.

Địch Thái Giới Chủ hít sâu một hơi, Tiên khí lượn lờ quanh thân rồi bùng phát.

Ngay sau đó, một bộ áo giáp màu vàng óng hiện ra, bao bọc lấy thân thể hắn.

Giáp Giới Vương!

Ầm!

Địch Thái Giới Chủ đang đứng trên lưng Thâm Uyên Dực Long bỗng nhiên dậm mạnh một cái.

Hắn lao vút ra khỏi lưng Dực Long, rồi đột ngột đáp xuống lưng một con Hổ Dực Long.

Trên đó, có một cường giả Minh Ngục cấp Cửu Tinh Chân Thần Cảnh đang đứng.

"Chết đi!!"

Vị cường giả Cửu Tinh Chân Thần Cảnh kia gầm lên, một kiếm chém thẳng về phía Địch Thái Giới Chủ.

Ánh mắt Địch Thái Giới Chủ lạnh như băng.

Hắn giơ tay lên, trực tiếp bóp nát thanh trường kiếm, một chưởng đánh lên đầu tên cường giả Minh Ngục kia, khiến đầu hắn nổ tung.

Địch Thái Giới Chủ sau khi ra tay tàn sát thì như phát điên, hắn đột nhiên nhảy lên, lại đáp xuống lưng một con Hổ Dực Long khác, điên cuồng giết chóc.

Một quyền tung ra, một vị Cửu Tinh Chân Thần Cảnh nữa lại bị đánh nổ.

Cường giả phe Cửu Chuyển Minh Trù tuyệt đối không ngờ rằng, Địch Thái Giới Chủ lại dám phản kháng!

Trong tình huống này mà vẫn dám phản kháng?!

Phản kháng trong tuyệt cảnh sao?!

"Muốn chết!!"

Vị cường giả Tiểu Thánh kia gầm lên.

Hắn đạp không mà đến, chân bước trên Hư Không Loạn Lưu, lao tới tấn công Địch Thái Giới Chủ.

Tốc độ cực nhanh.

Trong nháy mắt đã đến gần, quyền cước tung ra, sát ý bao trùm.

Địch Thái Giới Chủ cảm nhận được một luồng áp lực kinh khủng, ánh mắt lập tức ngưng lại.

Ngay sau đó hắn xoay người, bộ giáp vàng óng tỏa ra kim quang rực rỡ, một thanh thái đao sáng chói xuất hiện trong tay hắn, quét ngang ra, tựa như muốn cắt đôi cả hư không.

Đao quang ngập trời.

Một thanh trường thương đâm ngang ra, va chạm với thái đao.

Tiếng va chạm vang lên không dứt!

Ầm ầm!

Hai vị Tiểu Thánh đại chiến giữa hư không.

Từng đàn Hổ Dực Long bay lượn.

Các cường giả Minh Ngục còn lại thì nhắm mục tiêu vào nhóm người Bộ Phương.

Một vị Bán Thánh cầm một thanh đại khảm đao, bay vút lên trời, toàn thân Minh khí cuộn trào, hội tụ trên thái đao.

Oanh!!

Một đao chém xuống, đao quang lóe lên, dường như muốn xé nát cả hư không!

Thanh thái đao đen kịt, che khuất bầu trời, chém thẳng xuống nhóm người Bộ Phương trên lưng Thâm Uyên Dực Long.

Một đao đó quá nhanh.

Nhóm người Bộ Phương dù muốn cũng hoàn toàn không thể bảo vệ được Thâm Uyên Dực Long.

Xoẹt một tiếng.

Một đao chém thẳng vào đầu Thâm Uyên Dực Long.

Thâm Uyên Dực Long lập tức bị chém làm hai nửa, máu văng tung tóe lên trời cao.

Nhóm người Bộ Phương đều bay vút lên không.

Sắc mặt Tiểu U ngưng trọng, trong mắt nổi đầy tơ máu, lan đến tận mang tai.

Mộng Kỳ cũng tung bay Tiên Bào, chuẩn bị chống cự.

Con Thâm Uyên Dực Long dài mười trượng, bị một đao chém sống thành hai nửa, máu tươi văng khắp trời cao.

Cứ thế mà bị chém làm đôi.

Mộng Kỳ hít một hơi khí lạnh.

Máu tươi tuôn trào.

Từng con Hổ Dực Long lao tới, hàm răng sắc nhọn mở ra, cắn xé thi thể của Thâm Uyên Dực Long, bắt đầu không ngừng gặm nhấm.

Cảnh tượng vô cùng đẫm máu.

Sắc mặt Bộ Phương lạnh lùng.

"Thương nhân bán Thâm Uyên Dực Long... chắc phải lỗ nặng rồi."

Bộ Phương nói.

Mộng Kỳ nhất thời dở khóc dở cười, bây giờ trọng điểm là cái này sao?

Tiểu U cũng gật đầu một cách nghiêm túc.

"Lỗ nặng."

Bộ Phương nhếch miệng cười.

Ánh mắt hắn quét ngang.

"Nhưng mà tiếp theo, đám người Minh Ngục này... cũng phải lỗ nặng thôi."

Bộ Phương nói.

Sau đó tâm niệm vừa động.

Những đốm sáng trắng lan tỏa, rất nhanh, một trận pháp hiện ra giữa hư không.

Ông...

Giữa hư không.

Từ trong trận pháp màu trắng, những dao động kinh khủng lan ra, sau đó hồ quang điện bắn ra, một bóng người khổng lồ từ đó hiện lên.

Oanh!

Sấm sét vang dội.

Một con Hổ Dực Long há to miệng lao về phía Bộ Phương, trong miệng đầy máu tươi, ánh mắt cực kỳ hung tợn.

"Tiểu Bạch... lần này... vẫn chỉ giết chóc, không lột đồ."

Bộ Phương nói.

Ngay sau đó.

Toàn bộ hư không dường như sáng bừng lên.

Sau đó, một tia sét thô to quét ngang bầu trời.

Chiến Thần Côn như một cây trường mâu cuốn theo tia sét, nhanh chóng bắn tới, trực tiếp xuyên thủng đầu con Hổ Dực Long kia.

Oanh một tiếng, nó nổ tung.

Đôi cánh kim loại sau lưng Tiểu Bạch vang lên một tiếng rồi đột ngột mở ra.

Toàn thân nó vô cùng dữ tợn, đôi mắt máy móc hóa thành màu đỏ thẫm.

Xoẹt một tiếng, nó đã quét ngang bầu trời.

Hổ Dực Long nổ tung.

Chiến Thần Côn bay ngược về, được Bộ Phương nắm trong tay.

Tiểu Bạch cầm lấy Chiến Thần Côn, thân hình đột nhiên bắn ra.

Một tên Cửu Tinh Chân Thần Cảnh trên lưng Hổ Dực Long lập tức bị Tiểu Bạch một côn quét nổ thân thể.

Tiểu Bạch đã nuốt vô số lôi phạt, bây giờ sức chiến đấu đã đạt tới trình độ vô cùng kinh khủng, không thua kém gì Bán Thánh.

"Tiểu Bạch... lại mạnh lên rồi."

Đôi mắt Tiểu U sáng rực, nói.

Sau đó, thân thể mềm mại của nàng như lò xo bật ra.

Thân hình đầy đặn, nở rộ sức quyến rũ cực hạn.

Ánh mắt nàng khóa chặt một con Hổ Dực Long đang lao về phía mình.

Nàng giơ tay lên, Minh khí kinh khủng lan tỏa...

Sau đó...

Oanh một tiếng.

Một luồng dao động vô hình nổ tung.

Tức thì...

Con Hổ Dực Long kia nổ tung, bị một luồng sức mạnh vô hình xung kích làm nổ tung.

Vị Cửu Tinh Chân Thần Cảnh kia lập tức bắn ra.

Hắn gầm lên một tiếng, tiếp tục lao về phía Tiểu U.

Một đạo đao quang lóe lên.

Bất ngờ chém tên Cửu Tinh Chân Thần Cảnh kia làm hai nửa.

Mộng Kỳ cười duyên nhìn Tiểu U.

Bộ Phương sờ sờ đầu Tiểu Hồ.

Nhìn đám Hổ Dực Long lít nha lít nhít đang lao về phía mình, hắn hít sâu một hơi.

Trong lòng bỗng nhiên có chút mong đợi.

Tiếp theo sẽ là một cảnh tượng hoành tráng!

Sau đó.

Tiểu Hồ chui vào vòng tay Bộ Phương.

Sau khi được sờ đầu.

Tiểu Hồ lập tức há miệng.

Vô số năng lượng nhanh chóng hội tụ, ngay sau đó, từng luồng năng lượng bắn ra.

Hướng về phía đám Hổ Dực Long đầy trời mà lao tới.

Bùm bùm bùm!!!

Tiếng nổ vang vọng khắp hư không.

Đôi mắt Tiểu Hồ sáng rực.

Âm thanh lạch cạch vang lên không dứt.

Từng viên đạn pháo từ miệng nàng bắn ra.

Nhắm chính xác vào mỗi một con Hổ Dực Long.

Mỗi con Hổ Dực Long bị bắn trúng đều nổ tung, bị lửa nhấn chìm.

Lửa cháy ngập trời.

Từng đám mây hình nấm nổ tung, Hư Không Loạn Lưu trở nên càng thêm kinh khủng.

Bộ Phương lơ lửng giữa không trung, đầu Tiểu Hồ Ly không ngừng gật gù, năng lượng bắn ra liên tục.

Tiếng nổ vang vọng.

Vụ nổ kéo dài ba trăm dặm trong hư không.

Ánh lửa ngút trời.

Cường giả Tiểu Thánh đang giao thủ với Địch Thái Giới Chủ ở phía xa cũng phải giật mình.

Mẹ nó, tình huống gì thế này?!

Tên đầu bếp nhỏ chỉ mới Cửu Tinh Chân Thần Cảnh này, tại sao lại có thủ đoạn giết chóc như vậy?

Chẳng trách lúc trước Thần Trù đại nhân lại muốn hắn phái nhiều cường giả đến đây như vậy, người đến ít, thật sự sẽ bị toàn quân bị diệt!

Con hồ ly đó, thật sự là một đại sát khí!

Rầm rầm rầm!

Tiếng nổ vang vọng.

Hổ Dực Long nổ tung.

Từng vị cường giả Minh Trù bay vút lên trời.

Thế nhưng, bọn họ còn chưa kịp ổn định thân hình, đã phát hiện một đạo điện quang bắn tới.

Một cây trường côn như trường mâu đột nhiên đâm tới.

Xuyên thủng đầu từng vị cường giả, khiến thân thể họ nổ tung!

Thi thể không ngừng rơi xuống từ hư không, cảnh tượng cực kỳ đáng sợ.

Ở hư không xa xa.

Không ít thương đội hoặc đoàn vận chuyển đi ngang qua đều hít sâu một hơi, vội vàng đổi lộ trình, quan sát từ xa không dám đến gần.

Nơi này đã không còn thuộc khu vực quản lý của Thâm Uyên Chi Thành, mà thuộc về khu vực chém giết.

Loại cảnh tượng này rất phổ biến.

Thế nhưng, cuộc chém giết quy mô lớn như vậy lại rất hiếm thấy.

Nhìn những thi thể cường giả như mưa rơi xuống hư không.

Rất nhiều người đều cảm thấy toàn thân lạnh toát.

Đương nhiên, cũng có người dừng chân quan sát.

Những người này cũng cưỡi Hổ Dực Long, quan sát từ xa.

Ánh mắt Dê Chính có chút ngưng trọng, hắn hít sâu một hơi.

"Bây giờ biết tại sao Đại Thánh muốn chúng ta bắt sống bọn họ rồi chứ... Loại đại sát khí này, nếu bị phe Minh Trù nắm giữ, đơn giản là đủ để thay đổi cục diện thế lực của Minh Ngục, một tai họa!"

Dê Chính nói.

Thuộc hạ bên cạnh hắn lại cảm thấy toàn thân lạnh toát.

Cảnh tượng đó, quả thực kinh khủng.

Đặc biệt là thanh niên mặc bộ đầu bếp bào đỏ trắng giao nhau, ôm một con hồ ly nhỏ kia, quả thực là một đại sát khí.

Thứ mà con hồ ly nhỏ kia phun ra từ miệng... những viên thịt bò, quả thực là vũ khí hủy diệt như ác mộng!

"Chúng ta tạm thời không ra tay, ngồi thu ngư ông đắc lợi... Phía xa còn có cường giả của Ảnh Thành đang nhìn chằm chằm đấy."

Dê Chính nói.

Hắn ngước mắt lên, dường như xuyên thấu khoảng cách mấy ngàn dặm, nhìn thấy một chiếc chiến hạm khổng lồ đang lơ lửng ở nơi xa trong hư không.

Trong chiến hạm, có cường giả Minh Ngục đang quan sát trận chiến này... à không, là cuộc tàn sát!

Tiểu Thánh của phe Minh Trù tức điên lên.

"Các ngươi là đồ ngốc à?! Giết tên tiểu tử đó cho ta!" Vị Tiểu Thánh hét lớn.

Hắn giận dữ quát hai vị Bán Thánh ở phía xa.

Hai vị Bán Thánh kia hoàn hồn, vội vàng ra tay, thanh trường đao màu đen vạch ra một đường đao khí thật dài trong hư không.

Đao khí chém xuống, nhắm thẳng vào Bộ Phương.

Bộ Phương liếc nhìn vị Bán Thánh kia.

Hắn vỗ vỗ con tôm nhỏ trên vai.

Lập tức, con tôm nhỏ gầm thét lao ra.

Thân hình Tiểu Bạch như một người khổng lồ sấm sét đột nhiên đáp xuống, đập lên lưng con tôm nhỏ.

Nó giơ tay lên, tóm lấy luồng đao khí kia.

Đao khí đột nhiên bị bóp nát!

Chiến Thần Côn tóe ra tia sét, rơi vào tay Tiểu Bạch.

Chiến Thần Côn quét ngang, tức thì hóa thành vạn ngàn bóng côn, đánh về phía vị Bán Thánh kia.

Rầm rầm rầm!!

Vị Bán Thánh kia thét dài, giơ trường đao lên, đối đầu với bóng côn.

Ở phía bên kia, một tiếng xé gió vang lên.

Một vị Bán Thánh bắn ra.

Hắn nhanh chóng đạp lên hư không, lao về phía Bộ Phương.

Một thanh trường mâu đâm ra, hư không cũng bị xuyên thủng một lỗ lớn.

Đôi mắt của hắn đột nhiên trợn to, lộ ra nụ cười nham hiểm.

"Chết đi!!"

Một mâu, đâm thẳng vào đầu Bộ Phương.

Bỗng nhiên.

Ánh mắt của vị Bán Thánh này đột nhiên co lại.

Bởi vì hắn phát hiện đầu Bộ Phương hơi nghiêng đi, ánh mắt liếc xéo về phía hắn.

Ánh mắt đó, dường như đang nhìn một người chết.

Khiến hắn cảm thấy như rơi vào hầm băng.

Tên tiểu tử Cửu Tinh Chân Thần Cảnh này, thế mà lại mang đến cho hắn áp lực còn kinh khủng hơn cả Tiểu Thánh!

Ngay sau đó.

Con ngươi của vị Bán Thánh này càng co lại như hạt đậu.

Trước mắt hắn, một chiếc sủi cảo bảy màu hình bán nguyệt bay vút ra.

Và bất ngờ nổ tung ngay trước mắt hắn!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!