Quả nhiên là giám định không đạt, Bộ Phương biết ngay mà, muốn vượt qua bài kiểm tra của hệ thống đâu có đơn giản như vậy.
"Bài kiểm tra giám định này là để đánh giá hàm lượng linh khí và hệ số ngộ đạo ẩn chứa trong món ăn à?" Bộ Phương sờ cằm lẩm bẩm, hắn dùng Long Cốt thái đao để cắt Ngộ Đạo Quả, linh khí hẳn là được bảo toàn rất tốt, còn về phần ba thành linh khí bị thất thoát, có lẽ là do trong quá trình nấu nướng, chân khí của hắn đã không khống chế tốt dòng chảy linh khí.
"Vậy món ăn này chẳng phải là lãng phí rồi sao?" Bộ Phương nhìn đóa hoa ngộ đạo vân mây lượn lờ, đột nhiên cảm thấy có chút đau lòng.
"Ký chủ muốn trở thành Trù Thần đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn của thế giới huyền huyễn, món ăn giám định thất bại không được phép bán ra," giọng nói nghiêm túc và trang trọng của hệ thống truyền đến.
Món ăn thất bại mà đem bán ra, đó là không tôn trọng thực khách, cũng là không tôn trọng tay nghề của chính mình. Món ăn mà đầu bếp dâng lên phải là một món ăn thành công, một món ăn có thể chinh phục được chính bản thân đầu bếp.
Bộ Phương khẽ thở dài, Tiểu Bạch không biết từ lúc nào đã đi tới bên cạnh hắn, vỗ vỗ cái bụng tròn vo. Đôi mắt máy móc của Tiểu Bạch lóe lên, sau đó cái bụng tròn vo liền mở ra, để lộ một cái hố đen ngòm khổng lồ.
Đây là khoang thu hồi rác của Tiểu Bạch. Bộ Phương bưng món ăn lên, nhíu mày, cắn răng nhịn đau, đổ nó vào bụng Tiểu Bạch.
Điều này cũng có nghĩa là quả Ngộ Đạo đầu tiên đã bị lãng phí như vậy.
Xử lý xong món ăn thất bại đầu tiên, Bộ Phương không nghỉ ngơi mà trầm tư một lúc, trong đầu tiếp tục suy nghĩ nên chế biến món ăn như thế nào mới có thể đảm bảo sự toàn vẹn của hàm lượng linh khí và hệ số ngộ đạo.
Hệ thống không cung cấp thực đơn, Bộ Phương đã sớm quen với tình huống này. Rất nhiều món ăn của hắn đều là do hắn tự nghiên cứu phát triển, điều này vô cùng quan trọng đối với một đầu bếp, đây cũng chính là cái gọi là ý thức sáng tạo.
Bộ Phương tâm niệm vừa động, từ trong túi không gian hệ thống lấy ra mấy loại nguyên liệu.
Thịt Du Long Ngưu, cá béo Huyễn Hư Linh Trạch, một ít linh quả và linh dược.
Đây là những nguyên liệu hắn vốn có, còn nguyên liệu hệ thống cung cấp cũng không nhiều lắm.
Chỉ còn lại hai quả Ngộ Đạo, nếu Bộ Phương muốn hoàn thành nhiệm vụ tạm thời thì không thể có bất kỳ sai sót nào nữa.
Bộ Phương nhìn chằm chằm những nguyên liệu sẵn có này, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên thịt Du Long Ngưu và con cá béo, rốt cuộc nên chọn thịt bò hay cá béo đây?
Búng tay một cái, Bộ Phương đã có ý tưởng. Hắn không chọn thịt Du Long Ngưu thất giai thường dùng, mà lại chọn cá béo Huyễn Hư Linh Trạch nhất giai.
Con cá béo này là do Bộ Phương lấy được từ bộ lạc xà nhân, thịt béo khỏe, nướng lên có vị cực ngon.
Nhưng lần này Bộ Phương lại không định làm cá nướng, bởi vì hắn biết rõ, cá nướng hoàn toàn không hợp để kết hợp với Ngộ Đạo Quả ngũ văn.
Hắn trước tiên xử lý sạch sẽ con cá, moi ruột cá ra, nắm chặt Long Cốt thái đao, dùng sống đao bắt đầu dần nhẹ lên thịt cá. Chân khí không ngừng từ Long Cốt thái đao thẩm thấu vào trong thịt cá, khiến thớ thịt trở nên óng ánh, sau đó khía vài đường hoa văn trên mình cá.
Tiếp theo, Bộ Phương bắt đầu xử lý Ngộ Đạo Quả ngũ văn.
Hắn cắt đôi quả Ngộ Đạo, rót nước cốt vào chén sứ, sau đó mới thái lát.
Linh khí nồng đậm lại một lần nữa lan tỏa, phiêu đãng trong nhà bếp, khiến đầu óc người ta bất giác trở nên vô cùng tỉnh táo.
Lấy nước cốt ra, Bộ Phương cẩn thận tỉ mỉ thoa đều lên mình cá, mọi ngóc ngách trên thân cá đều được xoa nước cốt Ngộ Đạo Quả. Nước cốt này rất nhanh đã thẩm thấu vào trong thịt cá.
Lấy ra một chiếc đĩa sứ thanh hoa, Bộ Phương lấy hai miếng thịt quả Ngộ Đạo đã cắt nhét vào miệng cá, chặn lại đường thông khí ở miệng nó.
Sau đó, hắn đem phần thịt quả còn lại đắp lên mình cá, bao bọc lấy nó.
Bắc nồi lên, nhóm lửa, lấy một cái xửng hấp đặt vào trong nồi.
Bộ Phương đặt con cá béo đã xử lý tốt vào trong xửng, không sai, lần này hắn quyết định làm món cá hấp.
Nhưng phương pháp hấp này cũng không hề nhẹ nhàng hơn nấu nướng, hắn phải luôn duy trì dòng chảy chân khí, khống chế sự biến đổi của thịt cá trong xửng hấp và sự biến đổi của linh khí trong thịt cá.
Nguyên liệu càng cao cấp, yêu cầu đối với trình độ chân khí của đầu bếp càng cao. Ngộ Đạo Quả ngũ văn có đẳng cấp rất cao, ẩn chứa linh khí nồng đậm và hệ số ngộ đạo. Để không phá hủy linh khí và hệ số ngộ đạo bên trong, Bộ Phương phải luôn dùng chân khí để khống chế.
Đây cũng là một loại chân khí nấu nướng, và chân khí nấu nướng rất thử thách trình độ tu vi của đầu bếp.
Bộ Phương ngưng thần, chân khí trong đan điền được điều động, không ngừng tỏa ra từ lòng bàn tay hắn, bao phủ lên xửng hấp, len lỏi vào bên trong như những sợi tơ.
Khóe miệng Quỷ Trù nhếch lên một nụ cười tà mị, hắn bước vào trong tiểu điếm. Trong suy nghĩ của hắn, mọi người trong quán chắc chắn đang chia nhau Ngộ Đạo Quả, và hắn phải đoạt lấy một quả vào lúc này.
Sau khi dùng món canh thịt bí chế kia, tu vi của Quỷ Trù đã một bước lên tới bát phẩm chi cảnh, thậm chí còn cải lão hoàn đồng, trở nên trẻ trung cường tráng. Đây chính là chỗ dựa cho sự tự tin của hắn.
Thế nhưng khi bước vào trong tiểu điếm, sắc mặt hắn lại biến đổi.
Tất cả mọi người trong quán đều dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn, không biết gã khí thế hùng hổ bước vào quán này định làm gì.
Quỷ Trù nheo mắt, ánh mắt nhìn về phía cây Ngộ Đạo ở góc phòng, nhất thời co rụt lại.
Cây Ngộ Đạo cành lá xum xuê, xanh um tươi tốt, tỏa ra ánh sáng lung linh, linh khí lan tỏa, trông rất khỏe mạnh.
Nhưng Ngộ Đạo Quả lại biến mất không thấy đâu nữa, hiển nhiên đã được chia xong.
"Chết tiệt, quả nhiên đến chậm rồi!" Quỷ Trù thầm mắng một tiếng, sau đó ánh mắt rơi trên người mọi người.
"Các ngươi đã chia Ngộ Đạo Quả rồi sao? Ai có được Ngộ Đạo Quả thì giao ra đây, lão phu tha cho không chết!" Quỷ Trù có chút tức giận, hắn vô cùng cần Ngộ Đạo Quả, vì nó mà hắn thậm chí đã dùng cả món canh thịt bí chế có tác dụng phụ cực lớn kia.
Vì Ngộ Đạo Quả, hắn chẳng còn đoái hoài đến thứ gì nữa.
Một đám người ngồi trong tiểu điếm đều đang chờ đợi món ăn Ngộ Đạo Quả của lão bản Bộ, ai ngờ lúc này lại có một tên chạy vào, huênh hoang kêu gào bắt họ giao ra Ngộ Đạo Quả.
Giao cái con khỉ! Bọn ta mà có Ngộ Đạo Quả thì tốt quá!
Trảm Không và Biện Trường Không nhìn Quỷ Trù với ánh mắt vô cùng không thân thiện. Bọn họ định bỏ ra cả gia tài cũng không mua được Ngộ Đạo Quả trong tay lão bản Bộ, vậy mà tên tép riu xó xỉnh nào nhảy ra đây, lại dám trực tiếp uy hiếp bọn họ giao ra linh quả. Ngươi là cái thá gì chứ?
Vì vậy, Trảm Không đứng dậy, sắc mặt hắn âm trầm vô cùng. Cơn bực tức phải chịu từ lão bản Bộ dường như vào lúc này đã có đối tượng để trút giận.
Biện Trường Không cũng đứng lên, sau khi kịp thời dùng đan dược, thương thế của hắn lúc này đã đỡ hơn nhiều.
Hai người mặt mày âm trầm tiến về phía Quỷ Trù đang đứng ở cửa gào thét giận dữ.
Lão Tửu Quỷ cười ha hả một tiếng, sau khi nốc một ngụm rượu, vui vẻ chuẩn bị xem kịch vui.
"Hai ngươi muốn chết à?!" Quỷ Trù con ngươi co rụt lại, âm u uy hiếp.
Bây giờ hắn là Bát phẩm Chiến Thần, đó là một cảnh giới vô địch trong ấn tượng của hắn. Hai con sâu bọ trước mắt này đến tìm chết sao?
Lúc này lòng tự tin của hắn đang dâng trào tột độ.
"Ngươi đang uy hiếp ai?!"
Biện Trường Không lạnh lùng lên tiếng, một bàn tay vung về phía Quỷ Trù, mang theo tiếng gió rít.
Quỷ Trù sững sờ, giận dữ quát: "Muốn chết!"
Bốp!
Quỷ Trù ngây người, hắn đỡ được một tát của Biện Trường Không, nhưng lại không đỡ được một tát của Trảm Không, khuôn mặt nhất thời sưng đỏ lên.
Mẹ kiếp, tình huống quái gì thế này? Tu vi bát phẩm của mình mà lại bị tát sưng mặt?
Quỷ Trù nổi giận, khí tức trên người dâng lên, chân khí cuồn cuộn tuôn ra.
Bốp!!
Lại một cái tát nữa, Trảm Không không chút lưu tình, sắc mặt âm trầm, đôi mắt sau chiếc mặt nạ bạc càng tràn ngập vẻ giễu cợt.
"Ngươi là cái thá gì mà cũng dám uy hiếp Bản Thống Lĩnh?" Trảm Không lạnh lùng nói. Hắn đánh không lại con chó kia, chẳng lẽ còn không đánh lại được cái thứ xó xỉnh từ đâu chui ra này sao?
"Chết tiệt! Đi chết đi!"
Hắc khí vô biên từ trên người Quỷ Trù tuôn ra, trong giọng nói tức giận mang theo tiếng gầm gừ.
Bành!!
Thế nhưng, còn chưa đợi hắn thi triển chiêu này, đã bị Biện Trường Không một cước đá bay. Cả người hắn bay ngược ra khỏi tiểu điếm, đâm vào đống phế tích trong hẻm nhỏ.
"Đúng là một tên ngốc."
Biện Trường Không và Trảm Không liếc nhau, cười nhạt một tiếng, lần lượt xông ra khỏi tiểu điếm.
Lúc này trong lòng họ đang dâng lên một cỗ uất ức, cần phải phát tiết gấp. Tên ngu ngốc không biết từ đâu chạy tới này vừa hay để họ trút giận một trận.
Tiểu Hắc uể oải nằm trước cửa tiểu điếm, đôi mắt lười biếng nhìn cảnh tượng hành hạ đơn phương trong hẻm nhỏ, miệng chó hơi mở, ngáp một cái.
Tiếng kêu thảm thiết của Quỷ Trù vang lên không dứt.
Quỷ Trù vốn tưởng rằng mình sẽ đại triển thân thủ, nhưng hắn hoàn toàn không ngờ tới, màn ra vẻ mới được nửa chừng đã bị hai gã đáng sợ đánh cho thừa sống thiếu chết.
Không hề có sức phản kháng. Trong lòng hắn nhất thời hiểu ra, mẹ nó, đây là hai vị Bát phẩm Chiến Thần thực thụ!
Tiếu Mông dựa vào cửa tiểu điếm, nhìn Quỷ Trù đang kêu la không ngớt, bộ dạng thê thảm vô cùng, trong lòng dâng lên một tia khoái trá.
Bảo ngươi cứ lắm mồm tung tin ra ngoài, khiến cho cả Đế Đô chướng khí mù mịt, lần này thì bị ăn đòn rồi nhé. Loại người như ngươi đáng bị đánh cho một trận nên thân.
Tiếu Mông cười trên nỗi đau của người khác.
Bỗng nhiên, một luồng hương thơm đậm đà từ trong bếp bay ra, mang theo một ý vị kỳ lạ. Tinh thần mọi người đều chấn động, nhất thời ngẩn ra, sau đó đều tràn đầy mong đợi nhìn về phía nhà bếp. Xem ra món ăn của lão bản Bộ sắp xong rồi.