Âu Dương Tam Man như lâm đại địch, cả ba đều vận khởi chân khí trong cơ thể, nghiêm nghị nhìn Khôi Lỗi sắt Tiểu Bạch đang đứng sau lưng Bộ Phương.
"Đại ca, con rối này mạnh thật, ta và nhị ca còn chưa kịp phản ứng đã bị nó ném ra ngoài rồi!" Âu Dương Địch trừng to mắt, cảnh giác nhìn Tiểu Bạch, cảm thấy con rối này cực kỳ lợi hại.
"Một con rối mà cũng lợi hại như vậy sao? Chẳng lẽ là Khôi Lỗi do cao thủ tông môn chế tạo? Nhưng đám ranh con tông môn đó không thể nào có loại Khôi Lỗi này, nếu không sao có thể dễ dàng bị quân đội triều đình của ta tiêu diệt được?" Âu Dương Chân thầm nghĩ.
Bộ Phương mặt không đổi sắc nhìn ba gã to như Man Thú này, mặc kệ trong lòng họ đang nghĩ gì, thản nhiên nói: "Nể tình các ngươi là huynh trưởng của tiểu nha đầu, lần đầu ta tha cho. Nếu có lần sau, hậu quả tự gánh."
"Đại ca! Thằng tiểu bạch kiểm này dám dọa chúng ta?!" Âu Dương Địch không thể tin nổi.
Ở Đế Đô, nào có ai dám dọa Âu Dương Tam Man. Bọn họ tuy không phải hoàn khố, nhưng lại còn có sức uy hiếp hơn cả hoàn khố, đi đến đâu là người người im như thóc, chỉ sợ gây sự chú ý của họ.
Hôm nay, trong một quán ăn nhỏ nơi con hẻm nhỏ này, lại xuất hiện một tên tiểu bạch kiểm không biết sống chết, còn dám uy hiếp họ trước bàn dân thiên hạ. Âu Dương Tam Man bọn họ đâu phải loại người dễ bị dọa nạt?
"Uy nghiêm của Âu Dương Tam Man không thể xâm phạm!" Âu Dương Chân trợn mắt, hung hãn nói.
Âu Dương Địch nhếch miệng cười, đây mới là đại ca, đây mới là người dẫn dắt Âu Dương Tam Man tung hoành Đế Đô, chính là không được sợ!
Thế nhưng câu nói tiếp theo của Âu Dương Chân lại khiến Âu Dương Địch suýt hộc máu.
Chỉ thấy Âu Dương Chân thu lại vẻ mặt dữ tợn, liếc nhìn Tiểu Bạch sau lưng Bộ Phương một cái rồi nói: "Huynh đệ, thương lượng chút đi, giao tiểu muội của ta ra, chuyện này coi như xong."
Bộ Phương mặt không cảm xúc, thản nhiên đáp: "Chuyện này phải hỏi tiểu muội của ngươi. Nàng đến quán ta ăn quỵt, nên phải dùng thân trả nợ, làm nhân viên phục vụ ở đây đủ bảy ngày, hôm nay là ngày đầu tiên."
"Cái gì?! Tiểu muội ăn quỵt?" Âu Dương Tam Man ngây người, kinh ngạc há hốc mồm.
Âu Dương Vô nói: "Vậy chắc chắn là do đồ ăn của ngươi dở tệ, nếu không tiểu muội sao có thể không trả tiền? Tiểu muội tuy có hơi đanh đá, hơi hung dữ, nhưng vẫn rất có nguyên tắc."
Lời này lập tức khiến Bộ Phương nhíu mày. Là một đầu bếp, hắn kỵ nhất là bị người khác nói đồ ăn mình nấu dở tệ, bởi vì đây là sự sỉ nhục lớn nhất đối với một đầu bếp.
"Nhiệm vụ phụ tuyến đã kích hoạt: Chinh phục dạ dày của Âu Dương Tam Man. Lời nói ngông cuồng của Âu Dương Tam Man đã xâm phạm đến lòng tự tôn đầu bếp cao quý vô thượng của ký chủ, hãy dùng tài nấu nướng hoàn mỹ vô địch của ngài để vả vào miệng bọn họ đi, hệ thống mãi là hậu thuẫn vững chắc nhất của ngài. Phần thưởng nhiệm vụ: Kỹ thuật chưng cất rượu."
Giọng nói nghiêm túc mà có phần kiêu ngạo của hệ thống vang lên trong đầu khiến Bộ Phương sững sờ, không ngờ như vậy mà lại kích hoạt một nhiệm vụ phụ tuyến, hơn nữa còn là nhiệm vụ có phần thưởng.
"Này, ba người các ngươi còn chưa từng ăn đồ ăn trong quán của ta, dựa vào đâu mà nói nó dở tệ?" Vì nhiệm vụ, Bộ Phương hỏi một cách nghiêm túc.
Âu Dương Tam Man nhìn nhau, sau đó Âu Dương Chân nhếch mép nói: "Ta cứ nói ngươi nấu dở đấy, thì sao nào?"
Sắc mặt Bộ Phương trở nên rất lạnh lùng, hắn nổi giận rồi.
Con chó mực lớn đang nằm sấp ở cửa bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt chó liếc nhìn Bộ Phương một cái, sau đó lại chuyển sang người Âu Dương Tam Man, dường như đang cười nhạo. Cười nhạo xong, nó lại tiếp tục nằm xuống.
"Không phải các ngươi muốn tìm tiểu muội của mình sao? Được, ta cho các ngươi một cơ hội. Chúng ta cược đi, các ngươi vào quán ăn thử món của ta, nếu thật sự khó ăn, các ngươi có thể đưa tiểu nha đầu đi. Còn nếu ngon, các ngươi tự cởi truồng chạy về." Bộ Phương lạnh lùng nói.
Cá cược? Tên tiểu bạch kiểm này bị cửa kẹp đầu rồi à, hắn ngay cả tiểu muội còn không chinh phục được, thì làm sao chinh phục nổi dạ dày ăn gì cũng như một của ba huynh đệ ta chứ?
"Được! Ta đáp ứng ngươi, nhưng ngươi phải giữ lời đấy! Dù sao thì bọn tiểu bạch kiểm các ngươi thích nuốt lời nhất." Âu Dương Chân nói.
"Vào đi, chọn món trước." Bộ Phương lạnh nhạt nói.
Âu Dương Tam Man liếc nhau, cảnh giác nhìn chằm chằm Tiểu Bạch rồi mới bước vào quán. Vừa vào quán, cả ba bắt đầu quan sát xung quanh.
"Môi trường cũng không tệ, nhưng quán này nhỏ quá." Âu Dương Địch xoay người, bất mãn nói.
Thân hình cao lớn của họ chen chúc trong quán nhỏ này quả thực còn khó chịu hơn cả lúc Kim Bàn Tử dẫn đám huynh đệ mập mạp của hắn tới, nhưng vẫn có thể chịu được.
"Lão bản, có rượu không? Cho một vò trước đã." Âu Dương Vô vỗ bàn hô lớn, gã này đã hoàn toàn nhập vai thực khách.
"Xin lỗi, quán tạm thời không cung cấp rượu." Bộ Phương mặt không đổi sắc nói.
"Không có rượu mà mở nhà hàng cái gì? Đây không phải lừa người sao! Thôi bỏ đi, để ta xem có gì ăn." Âu Dương Vô khinh bỉ liếc Bộ Phương một cái, ánh mắt chuyển hướng lên thực đơn trên tường.
Sau đó... không khí trong quán dường như ngưng đọng, trở nên vô cùng yên tĩnh.
"Cái gì, Cá Hầm Rượu 20 Nguyên Tinh? Đầu Cá Nấu Đậu Hũ cũng 20 Nguyên Tinh? Một bát Cơm Chiên Trứng mà cũng bán 10 Nguyên Tinh?" Âu Dương Chân tuy thô lỗ nhưng không ngốc, cái giá này... có hơi đáng sợ.
"Một đĩa rau xanh 100 tiền vàng, một bát Can Phan Diện 100 tiền vàng..." Âu Dương Vô khô cả miệng lưỡi.
"Lần này thì ta biết tại sao tiểu muội không có tiền trả rồi, bởi vì đây chính là một Hắc Điếm mà!" Âu Dương Địch vỗ bàn gầm lên.
Bộ Phương nhíu mày, "Các ngươi còn gọi món không? Tiểu nha đầu đang ở trong quán của ta, nếu các ngươi thắng cược, tự nhiên có thể đưa nàng về."
"Hừ! Vì tiểu muội, dù bị lừa cũng cam lòng! Cho một phần Cá Hầm Rượu trước đi!" Âu Dương Chân vỗ bàn nói.
"Lão bản, quán của ngươi có hèm rượu sao lại không có rượu bán!" Âu Dương Vô trừng mắt, bất mãn hỏi.
Bộ Phương mặt không đổi sắc nói: "Hèm rượu là để làm món Cá Hầm Rượu, không phải để nấu rượu."
Âu Dương Vô có chút hoang mang, chuyện này... có gì khác nhau sao? Có hèm rượu thì có thể nấu rượu mà?
"Cho ta cũng một phần Cá Hầm Rượu!" Âu Dương Vô nói.
"Quán chỉ còn một phần Cá Hầm Rượu, mời gọi món khác." Bộ Phương thản nhiên nói.
"A! Cái Hắc Điếm nhà ngươi, nếu không phải vì tiểu muội, ta đã đập nát cái quán rách này của ngươi rồi." Âu Dương Vô có chút phát điên, cuối cùng đành gọi một phần Cơm Chiên Trứng phiên bản nâng cấp.
Âu Dương Địch không nói gì, gọi một phần Đầu Cá Nấu Đậu Hũ.
Đợi cả ba người đều gọi món xong, Bộ Phương gật đầu, nói: "Xin chờ một lát."
Sau đó, Bộ Phương liền đi vào nhà bếp, bắt đầu chuẩn bị món ăn.
...
Triệu Như Ca ngồi trên ghế gỗ lim xem thuộc hạ báo cáo, cười nhạt nói: "Ngươi nói Âu Dương Tam Man đã vào quán nhỏ đó rồi?"
"Xem ra quán nhỏ đó sắp bị san bằng rồi. Ba huynh đệ nhà Âu Dương tuy đều không có đầu óc cho lắm, nhưng tu vi quả thực cường hãn, phá một cái quán nhỏ vẫn rất dễ dàng. Gọi người đi, chúng ta ra ngoài xem kịch vui." Triệu Như Ca mở quạt giấy ra, nho nhã tuấn dật cười khẽ, dẫn theo mấy hạ nhân rời khỏi Tả Tướng Phủ.
Tôn Khải Tường cũng sớm nhận được báo cáo của người làm, đôi mắt ti hí híp lại, lộ ra một nụ cười lạnh lùng, "Dám dùng ớt chọc tức bản thiếu gia, còn khiến bản thiếu gia mất mặt trước công chúng. Ta ngược lại muốn xem xem, đắc tội Âu Dương Tam Man rồi, cái quán nhỏ của ngươi làm sao mà mở tiếp được."
Ngoài Triệu Như Ca, Tôn Khải Tường, những người nhận được tin như Tiếu Yên Vũ đều biến sắc, vội vã chạy về phía Quán Nhỏ Phương Phương, bọn họ đều biết sự đáng sợ của Âu Dương Tam Man.
Tiếu Yên Vũ càng thêm có chút áy náy, nàng thật không ngờ Âu Dương lão tướng quân lại trực tiếp phái Âu Dương Tam Man xuất động. Nếu quán của Phương Phương xảy ra chuyện gì, tất cả đều là lỗi của nàng.
Trong phút chốc, rất nhiều người đều đổ về phía Quán Nhỏ Phương Phương.
Đương nhiên, bọn họ dường như đều cho rằng quán nhỏ của Bộ Phương sắp phải chịu độc thủ của Âu Dương Tam Man...