"Tìm nàng đòi tiền, nàng là phú bà đó."
Nam Cung Vô Khuyết quả thật mặt dày, thản nhiên nói một câu.
Nói xong, hắn còn quen thói nhướng một bên mày, ném cho Bộ Phương một ánh mắt kiểu "cứ tin ta đi".
Bộ Phương có chút cạn lời. Nam Cung Uyển và tên dở hơi này thật sự là huynh muội sao? Tính cách hai người khác biệt quá lớn rồi.
Nam Cung Uyển dù sao cũng còn bình thường hơn một chút. Tuy có hơi cao ngạo lạnh lùng, nhưng dưới sự chinh phục của mỹ thực, nàng vẫn bộc lộ dáng vẻ của một thiếu nữ.
Nhưng Nam Cung Vô Khuyết này lại hoàn toàn là một tên dở hơi chuyên đi lừa gạt em gái.
Nam Cung Uyển nhả một mẩu xương cánh gà từ đôi môi đỏ mọng, nàng trừng to đôi mắt xinh đẹp, tức giận nhìn Nam Cung Vô Khuyết. Cái gì mà phú bà chứ?
Đó đều là tiền nàng tân tân khổ khổ bán đan dược tự mình luyện chế mà kiếm được!
"Nam Cung Vô Khuyết, ngươi có phải muốn chết không!"
Nam Cung Uyển nghiến răng nghiến lợi nói, mỗi lần nàng chạm mặt người huynh trưởng này đều không nhịn được mà nổi giận.
Lần trước, huynh trưởng của nàng còn định gán ghép nàng cho đại thiếu gia Lâm gia, Lâm Vô Ảnh.
Người ta Lâm Vô Ảnh vẫn luôn xem hắn, Nam Cung Vô Khuyết, là kẻ địch định mệnh, kết quả tên này lại muốn đi làm anh vợ!
Thật hết nói nổi!
Lần này còn kỳ quái hơn... Cái gì mà nàng, Nam Cung Uyển, vì Bộ lão bản mà ngay cả hình tượng cũng không cần?
Đồ ăn của người ta làm ngon thật mà! Đó là sức hấp dẫn của mỹ thực!
Tên thiểu năng này!
"Ta không có tiền!" Nam Cung Uyển mặc kệ hắn, lại múc một bát canh màu nâu từ trong vò Phật Khiêu Tường, thổi nhẹ hơi nóng rồi ừng ực uống cạn.
"Đừng mà... Huynh đây không phải vừa mới xuất quan sao? Nguyên tinh trên người đều tiêu hao hết rồi! Muội muội tốt của ta, chiếc áo bông nhỏ của ta, thay huynh trả một lần này đi." Nam Cung Vô Khuyết ngửi thấy mùi thơm của Phật Khiêu Tường, cơn thèm lập tức không nhịn được mà trỗi dậy.
Mùi thơm này còn quyến rũ hơn Ích Cốc Đan nhiều.
Thấy Nam Cung Uyển ăn đến mức không màng hình tượng, trong lòng gã lại càng ngứa ngáy.
Không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến chuyện này, Nam Cung Uyển liền muốn nổi điên.
"Cái gì mà một lần?! Ngươi đã nợ ta mười mấy vạn nguyên tinh rồi đó, huynh trưởng tốt của ta ơi!" Nam Cung Uyển thật hận không thể nhét hết đống xương trên bàn này vào đầy miệng gã!
Chưa bao giờ thấy qua người huynh trưởng nào không đáng tin cậy và vô liêm sỉ đến thế.
"À ha... Vậy sao? Xem ra ngươi đúng là phú bà thật rồi, cũng không thiếu lần này đâu. Lần sau chờ ta luyện chế được linh đan hai vân kiếm tiền, chắc chắn sẽ trả lại cho ngươi!" Nam Cung Vô Khuyết cười gượng một tiếng, sau đó hùng hồn vỗ ngực bảo đảm.
"Ta không có tiền... Ta không tin ngươi."
"Đừng mà muội muội, không thấy huynh vì chuyện chung thân đại sự của muội mà phải hao tâm tổn trí sao?" Nam Cung Vô Khuyết nhướng một bên mày nói.
"Ha ha... Ngươi nói thêm câu nữa xem, cẩn thận ta đánh ngươi!" Nam Cung Uyển cười lạnh.
"Chẳng phải chỉ một vạn nguyên tinh thôi sao... Nói đi, ngươi có điều kiện gì."
"Đưa cho ta một tấm đan phương linh đan một vân mà ngươi lấy được từ trong Đan Tháp, nếu không thì miễn bàn!" Nam Cung Uyển nói.
"Được, thành giao!" Nam Cung Vô Khuyết sững sờ.
Không nói hai lời, hắn lập tức đồng ý, từ trong linh khí không gian lấy ra một tấm da thú cũ kỹ, "bốp" một tiếng vỗ lên bàn đầy hào khí.
Nam Cung Uyển ngẩn người, đan phương đối với Đan Tháp không phải rất quan trọng sao?
Tại sao gã này lại đồng ý sảng khoái như vậy, hắn không sợ bị Đan Tháp truy cứu trách nhiệm à?
Nam Cung Uyển trong lòng vô cùng nghi hoặc.
"Ta nhận thật đó?" Nam Cung Uyển cầm tấm da thú trong tay, nhìn Nam Cung Vô Khuyết hỏi.
"Cứ nhận đi, muội muội à, huynh của muội sao có thể lừa muội được... Nhưng vẫn phải nhắc nhở muội một câu, chưa đạt đến trình độ luyện đan sư một vân mà luyện chế linh đan một vân thì nguy hiểm lắm đấy, nổ lò có khi hủy luôn khuôn mặt xinh đẹp trắng nõn của muội đó nha."
Nam Cung Vô Khuyết nhướng một bên mày nói.
Sau đó hắn cũng không để ý đến Nam Cung Uyển đang sắp tức điên ở bên cạnh, quay đầu nhìn về phía Bộ Phương.
"Cho ta một phần Phật Khiêu Tường này đi... Ngươi cũng nghe rồi đó, phú bà đồng ý trả tiền rồi."
Bộ Phương nghe hai huynh muội họ không ngừng cò kè mặc cả, cũng có chút cạn lời.
"Chờ một lát."
Bộ Phương nhàn nhạt nói một câu, xoay người đi vào nhà bếp.
Nam Cung Vô Khuyết nhìn bóng lưng Bộ Phương, mắt chợt sáng lên, cũng đứng dậy, đi theo sau lưng Bộ Phương, định tiến vào nhà bếp.
Bộ Phương không dừng bước, thân hình nhanh chóng biến mất sau cửa phòng bếp.
Thật ra trong lòng Nam Cung Vô Khuyết rất tò mò, ngay khoảnh khắc ngửi được mùi Phật Khiêu Tường, hắn đã vô cùng kinh ngạc, bởi vì hắn phát hiện, món Phật Khiêu Tường này dường như được nấu bằng thủ pháp luyện đan, linh khí trong nguyên liệu được bảo tồn một cách hoàn hảo.
Có thể làm được đến trình độ này, chứng tỏ thủ pháp luyện đan này vô cùng cao siêu.
Thủ pháp tinh luyện linh khí trong nguyên liệu đối với một luyện đan sư mà nói là cực kỳ quan trọng.
Chính vì mang theo lòng hiếu kỳ này, Nam Cung Vô Khuyết định đi theo Bộ Phương vào nhà bếp.
Chỉ là, khi thấy thân hình Bộ Phương biến mất, Nam Cung Vô Khuyết đột nhiên cảm thấy một luồng khí tức băng giá khóa chặt lấy mình.
Khí tức này khiến toàn thân hắn run lên, da gà nổi khắp người.
Cảm giác này...
Nam Cung Vô Khuyết quay đầu nhìn lại, liền thấy con khôi lỗi mặc áo giáp cồng kềnh lúc trước đang giơ bàn tay to như cái quạt hương bồ chộp về phía hắn.
Trong khoảnh khắc, con khôi lỗi này gây cho hắn một áp lực cực lớn, khiến tâm thần hắn cũng phải chấn động.
Cảm giác này, phảng phất như đang đối mặt với một đối thủ cùng cấp bậc.
Nhưng chính vì vậy, Nam Cung Vô Khuyết mới cảm thấy kinh hãi.
Bởi vì hắn, Nam Cung Vô Khuyết, là một cường giả Thần Thể Cảnh đã chặt đứt gông xiềng Chí Tôn, con khôi lỗi này cùng cấp bậc với hắn, chẳng phải có nghĩa là chiến lực của nó đã đạt tới Thần Thể Cảnh sao?
Khôi lỗi cấp Thần Thể Cảnh... Mẹ kiếp, đây không phải chỉ có đám người âm hiểm của Khôi Tông mới chế tạo ra được sao?
Chẳng lẽ vị lão bản này là người của Khôi Tông? Nhưng không đúng... đám ngốc của Khôi Tông làm gì biết nấu ăn!
Đôi mắt tím của Tiểu Bạch lóe lên.
Bàn tay to như quạt hương bồ vung lên ngày càng nhanh.
Không khí dường như cũng đang gào thét.
Khí tức trên người Nam Cung Vô Khuyết cũng thay đổi, chân khí từ đan điền tuôn ra, bao phủ lấy bàn tay hắn.
Bành!
Nam Cung Vô Khuyết và Tiểu Bạch va chạm một quyền.
Sóng khí tức thời bắn ra, một cơn gió mạnh gào thét trong tiểu điếm, nhưng cơn gió này lại không gây ra bất kỳ thiệt hại nào.
Thân hình Nam Cung Vô Khuyết lùi nhanh về sau mấy bước, có chút sững sờ nhìn Tiểu Bạch không hề nhúc nhích.
"Con khôi lỗi này... trâu bò thật!"
"Nhà bếp là trọng địa, người không phận sự miễn vào. Tiểu Bạch, trở về."
Ngay lúc Nam Cung Vô Khuyết đang nhìn chằm chằm Tiểu Bạch với đôi mắt sáng rực, giọng nói nhắc nhở lãnh đạm của Bộ Phương đột nhiên truyền ra từ trong bếp.
Tiểu Bạch liếc nhìn Nam Cung Vô Khuyết một cái rồi chậm rãi quay về trong bếp.
Xông vào nhà bếp không thành, Nam Cung Vô Khuyết cũng không quá thất vọng, hắn quay lại chỗ ngồi, nhìn Nam Cung Uyển đã cất tấm da thú đi và lại bắt đầu ăn Phật Khiêu Tường như hổ đói, nuốt nước bọt hỏi: "Muội muội à, món này vị thế nào?"
Nam Cung Uyển cảnh giác nhìn hắn, không trả lời.
Nam Cung Vô Khuyết nhất thời cảm thấy có chút chán nản, làm muội muội sao có thể không để ý đến huynh trưởng chứ, ai.
Buồn chán không có gì làm, Nam Cung Vô Khuyết liền đứng dậy, đi dạo lung tung trong tiểu điếm.
"Ngũ Văn Ngộ Đạo Thụ, đúng là thứ tốt." Nam Cung Vô Khuyết đứng trước cây Ngộ Đạo Thụ, tấm tắc khen ngợi.
Sau đó hắn vươn tay, "xoạch" một tiếng, ngắt một chiếc lá xanh biếc của cây Ngũ Văn Ngộ Đạo Thụ.
Vù...
Trong nhà bếp, Tiểu Bạch ló ra nửa cái đầu, ánh sáng tím từ trong mắt bắn ra, khóa chặt lấy Nam Cung Vô Khuyết.
Nam Cung Vô Khuyết lập tức đặt chiếc lá lại vào chậu hoa, nghiêm túc vẫy vẫy tay với Tiểu Bạch.
Ngượng quá đi mất.
Một lát sau, Bộ Phương lại nấu xong một phần Phật Khiêu Tường, bưng chiếc vò đựng món ăn đi ra khỏi bếp.
Ánh sáng mờ ảo tỏa ra từ hình đức Phật trên vò sứ.
Nam Cung Vô Khuyết kinh ngạc thốt lên.
Cuối cùng hắn cũng có thể nếm thử mỹ vị rồi.
Khi Bộ Phương đặt vò Phật Khiêu Tường trước mặt hắn, hắn liền không thể chờ đợi mà mở nắp, vẻ mặt đầy hưởng thụ hít một hơi thật sâu mùi hương nồng nàn quyện lẫn linh khí.
Mà những người khác vừa bước vào tiểu điếm cũng nóng lòng muốn gọi món Phật Khiêu Tường.
"Phật Khiêu Tường của quán, mỗi ngày chỉ bán hai vò. Phật Khiêu Tường của hôm nay đã nấu xong, muốn ăn thì ngày mai đến sớm một chút." Bộ Phương thản nhiên nói.
Lời này khiến những người kia cảm thấy có chút bực bội và tiếc nuối.
"Trời ạ! Mùi vị này gần sánh được với con Bát Trân Kê mà lão già họ Tiền kia nuôi rồi!"
Nam Cung Vô Khuyết nếm thử Phật Khiêu Tường, nhất thời hưng phấn kinh hô.
Tất cả mọi người đều ngẩn ra.
Cái gì? Bát Trân Kê?
Con Bát Trân Kê của Tiền Trung Đại Sư, luyện đan sư ba vân trong Đan Tháp?
Lời của Vô Khuyết thiếu chủ có ý gì? Chẳng lẽ...
Nam Cung Uyển dường như cũng nghĩ đến điều gì đó, nàng trừng mắt nhìn Nam Cung Vô Khuyết, giọng nói cũng có chút a thé lên.
"Nam Cung Vô Khuyết... Ngươi nói thật đi, ngươi rời Đan Tháp sớm, có phải là bị Tiền Đại Sư đuổi ra không? Cũng vì ngươi đã làm thịt con Bát Trân Kê của Tiền Đại Sư?"
Cơ thể Nam Cung Vô Khuyết nhất thời cứng đờ, sau đó hắn ôm một cái móng heo gặm lấy gặm để.
Đầu thì lắc như trống bỏi, sống chết không thừa nhận.
Nhìn bộ dạng này của hắn, Nam Cung Uyển liền biết chân tướng sự việc, không khỏi ôm trán.
Trời ạ, sao Tiền Đại Sư lại không đánh chết tên này chứ!
Bát Trân Kê là linh thú Thần Cảnh quý giá đến nhường nào, người ta Tiền Đại Sư nuôi bao nhiêu năm như vậy, cuối cùng lại bị tên nhóc này ăn mất... Thù gì oán gì đây trời.
"Ta thật sự không có ăn mà, chỉ chặt một cái cánh gà thôi... Không có làm thịt cả con, nuôi mấy tháng là cánh Bát Trân Kê lại mọc ra thôi. Hơn nữa, Tiền Đại Sư bây giờ vẫn đang bế quan, còn chưa biết chuyện này đâu, cho nên ông ấy không có đuổi ta, là tự ta chạy ra ngoài." Nam Cung Vô Khuyết miệng nhét đầy thức ăn, nói năng không rõ ràng.
Nam Cung Uyển liếc hắn một cái rồi cười lạnh.
Bộ Phương thì đôi mắt hơi sáng lên, Bát Trân Kê? Đó là thứ tốt nha...
Linh thú Thần Cảnh thập phẩm, hơn nữa còn không có bất kỳ năng lực chiến đấu hay công kích nào, toàn thân trên dưới đều là tinh hoa, nếu dùng thủ pháp đặc thù để nấu nướng, hương vị tuyệt đối là mỹ vị nhân gian!
Thậm chí... cánh của con Bát Trân Kê này còn có thể làm nguyên liệu cho Thiên Phẩm Phật Khiêu Tường!
Phật Khiêu Tường mà Bộ Phương đang nấu đều là Nhân Phẩm Phật Khiêu Tường, cách Thiên Phẩm Phật Khiêu Tường có độ khó cao hơn một trời một vực, dù sao nguyên liệu cần thiết cũng khác nhau.
Hóa ra trong Đan Tháp còn có thứ tốt như Bát Trân Kê, xem ra lúc nào rảnh cũng có thể qua đó "mượn" một cái cánh gà.
Bộ Phương trầm tư nghĩ.
Mấy người kia sau khi hoàn hồn, cũng nhao nhao gọi món, tuy không có Phật Khiêu Tường, nhưng vẫn còn sườn xào chua ngọt và cơm chiên trứng.
Bọn họ đã thấy Nam Cung Uyển ăn cơm chiên trứng, nên cũng khá tin tưởng.
Tất cả đều gọi cơm chiên trứng.
Bộ Phương lại quay vào bếp, tiếp tục nấu nướng.
Ngược lại, món sườn xào chua ngọt mà Tiểu Hắc thích nhất, đến bây giờ vẫn chưa bán được một đĩa nào.
Từng bát cơm chiên trứng thơm nức được bưng ra từ trong bếp.
Mùi thơm lan tỏa khắp nhà hàng Vân Lam, mờ ảo, lượn lờ.
Và ngay lúc mọi người đang ăn uống khí thế ngất trời.
Phía xa xa quán ăn, hai nhóm người đông đúc đang hùng hổ tiến về phía tiểu điếm...