Mưa vẫn chưa tạnh.
Tí tách, tí tách, mưa rơi từ trên trời cao, không ngừng bay lượn xuống, lất phất như không.
Thân thể Văn Nhân Sửu cứng đờ tại chỗ, sắc mặt tái nhợt vì hoảng sợ. Môi hắn run rẩy, trong mắt phản chiếu ánh sáng chói lòa.
Trước mặt hắn, một Truyền Tống Trận nóng rực lóe lên, ánh sáng vô cùng chói mắt.
Một luồng dao động vô cùng huyền ảo khuếch tán ra từ trong Truyền Tống Trận, bao trùm khắp bốn phía, một bóng người mơ hồ chậm rãi bước ra.
Cộc, cộc, cộc.
Tiếng bước chân vô cùng rõ ràng, không chỉ khiến Văn Nhân Sửu chấn kinh mà còn làm cho các thực khách đang xếp hàng phải kinh ngạc.
Không một ai trong số họ ngờ rằng nơi này lại đột nhiên xuất hiện một Truyền Tống Trận.
Bước ra từ Truyền Tống Trận, quả là phong cách hết chỗ chê!
Bây giờ người ta xa xỉ đến vậy sao? Đến quán của lão bản Bộ ăn cơm... mà lại dùng cả Truyền Tống Trận để đi lại!
Đương nhiên, đó chỉ là suy nghĩ của họ, trên thực tế, không một ai nhận ra người vừa bước ra từ trận pháp, trừ Văn Nhân Sửu đang cứng đờ tại chỗ.
Đó là một người trẻ tuổi mặc áo bào đầu bếp không nhuốm bụi trần. Mái tóc màu xanh lam nhạt tựa như ảo mộng, làn da trắng nõn cùng thân hình thon dài khiến không ít người phải sáng mắt lên.
Có điều, mọi người đều rất kỳ quái, tại sao người này lại mặc áo bào đầu bếp.
"Văn Nhân sư đệ, xem ra trạng thái của ngươi không được tốt lắm." Ánh sáng trận pháp quanh người thanh niên biến mất, hắn thản nhiên nhìn Văn Nhân Sửu, khóe miệng nhếch lên, cất giọng như thể xem thường.
"Ngươi... tại sao lại là ngươi! Ngươi tới đây làm gì?!" Đôi mắt Văn Nhân Sửu ánh lên vẻ hoảng sợ, toàn thân run rẩy dữ dội, gầm nhẹ.
Vẻ kiêu ngạo trên mặt người thanh niên càng thêm đậm, ánh mắt hắn nhìn Văn Nhân Sửu càng thêm khinh thường.
"Ngươi còn mặt mũi hỏi ta tới làm gì sao? Ngươi đã làm gì chẳng lẽ tự ngươi không rõ à?" Người thanh niên thản nhiên nói.
"Ngươi dám tự tiện mở trù đấu bên ngoài cốc, quan trọng là ngươi còn thua... bị tước đoạt Băng Phách Thái Đao, bị tước đoạt quyền lợi nấu nướng, ngươi đã mất đi tư cách làm một đầu bếp của Thao Thiết Cốc."
Các thực khách xung quanh nhìn Văn Nhân Sửu và người thanh niên kia, ánh mắt đều hơi co lại.
Tình hình gì thế này?
Người thanh niên kia quen biết Văn Nhân Sửu ư? Hơn nữa còn mặc áo bào đầu bếp, chẳng lẽ người trẻ tuổi vừa xuất hiện này cũng là một đầu bếp?
Nhìn bộ dạng kiêu ngạo của người thanh niên kia, chẳng lẽ trình độ nấu nướng còn mạnh hơn cả Văn Nhân Sửu?
"Ta... ta chỉ là nhất thời sơ suất!" Sắc máu trên mặt Văn Nhân Sửu hoàn toàn biến mất, đáy mắt thậm chí còn hiện lên một tia tuyệt vọng.
Hắn biết, gã này đến đây là để quyết định vận mệnh tương lai của hắn.
Đến để áp giải hắn về Thao Thiết Cốc, chịu sự trừng phạt...
"Sư huynh... tha cho ta đi! Ta không muốn về Thao Thiết Cốc..." Ánh mắt Văn Nhân Sửu dần dần yếu ớt đi, hắn nghĩ đến thảm cảnh sau khi trở về Thao Thiết Cốc, hắn không chịu nổi nữa.
Vẻ khinh thường trong mắt người thanh niên càng thêm đậm. "Văn Nhân Sửu, ngươi thật sự càng ngày càng khiến người ta thất vọng."
Dứt lời, người thanh niên xòe bàn tay ra, trong lòng bàn tay hắn, một ngọn lửa màu xanh đang bùng cháy.
"Là đầu bếp của Thao Thiết Cốc, sống là người của Thao Thiết Cốc, chết là quỷ của Thao Thiết Cốc... Ngươi không thoát được đâu."
Người thanh niên lạnh lùng nói.
Lời nói này khiến không ít người xung quanh cảm thấy toàn thân lạnh buốt.
Trong ngọn lửa màu xanh, một chiếc bánh bao trắng nõn hiện ra, hắn tiện tay hất lên, chiếc bánh bao bay về phía Văn Nhân Sửu.
Văn Nhân Sửu hoảng sợ nhìn chiếc bánh bao, gương mặt tràn đầy vẻ cự tuyệt.
"Ta không muốn! Chu Thông! Ngươi dám đối xử với ta như vậy!" Văn Nhân Sửu liên tục lùi về phía sau, gầm lên một tiếng giận dữ, quay người định bỏ chạy về phía xa.
Hắn muốn chạy trốn, một khi ăn chiếc bánh bao kia, hắn sẽ hoàn toàn không còn hy vọng.
Chỉ là khóe miệng của người được gọi là Chu Thông kia lại nhếch lên.
"Chẳng trách lão sư lại thất vọng về ngươi như vậy... Văn Nhân Sửu à Văn Nhân Sửu, ngươi thật sự đã mang lại quá nhiều sỉ nhục cho Thao Thiết Cốc."
Chu Thông thản nhiên nói.
Dứt lời, thân hình hắn liền xuất hiện ngay trước mặt Văn Nhân Sửu trong nháy mắt.
Hắn giơ tay lên, một miếng ngọc phù hiện ra.
Bóp nát ngọc phù, một luồng dao động kỳ lạ khuếch tán ra, ánh sáng tuôn trào, trói chặt lấy Văn Nhân Sửu, quấn lấy hắn khiến hắn không thể động đậy.
"Ăn bánh bao đi, ngoan ngoãn về cốc với ta, đến chỗ đám hạ nhân mà ở cho tốt, từ hôm nay trở đi... ngươi không còn là đầu bếp nhị đẳng của Thao Thiết Cốc nữa." Chu Thông cười khẽ.
Hắn bóp cằm Văn Nhân Sửu, chân khí rót vào ngón tay, kích thích dây thần kinh khiến hắn phải há to miệng.
Nhét chiếc bánh bao vào miệng hắn, đôi mắt Văn Nhân Sửu tức thì trở nên tro tàn.
Trên đỉnh đầu hắn, hai hư ảnh Linh Thú mờ ảo hiện ra. Khi chiếc bánh bao vào bụng, hư ảnh cũng tan đi như một làn khói xanh.
Vỗ nhẹ lên vai Văn Nhân Sửu, một sợi xiềng xích quấn chặt lấy thân thể hắn, thu vào trong lồng giam rồi cất đi.
Làm xong tất cả, Chu Thông mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của các thực khách xung quanh, hắn hơi sững sờ, quay đầu nhìn qua, ôn hòa cười một tiếng.
"Ồ, đây lại là một quán ăn sao? Chẳng lẽ đầu bếp của quán ăn này chính là người đã đánh bại sư đệ của ta trong trận trù đấu?"
Chu Thông khẽ cười nói, giọng hắn ôn hòa, mang lại cho người ta cảm giác như gió xuân ấm áp.
Nhưng không một ai dám thật sự xem hắn là một người ôn hòa.
Cảnh tượng lúc trước, không ít người đều đã nhìn thấy, cảnh tượng ép Văn Nhân Sửu ăn chiếc bánh bao độc ác đó cứ lởn vởn trong đầu rất nhiều người.
Đây là một kẻ hung ác khác thường!
"Quán ăn này nhỏ thật đấy." Chu Thông đứng bên ngoài quán, liếc nhìn một vòng, khóe miệng nhếch lên, thản nhiên nói.
Mưa nhỏ trên trời tí tách rơi xuống, bay đến người hắn liền bị một ngọn lửa màu xanh trên bề mặt cơ thể đốt cháy, hóa thành hơi nóng bốc lên, khiến cả người Chu Thông trở nên vô cùng phiêu dật.
Mọi người xung quanh nhìn hắn đều im lặng không nói.
Chu Thông sải bước, chậm rãi đi qua đám đông, tiến về phía quán ăn Vân Lam.
"Muốn ăn món của lão bản Bộ là phải xếp hàng!"
Có người nhìn bóng lưng Chu Thông, cau mày nói.
Chu Thông sững sờ, đứng ngoài cửa quán, chậm rãi quay đầu lại nhìn người vừa nói, ánh mắt sắc lẻm vô cùng, toàn thân tỏa ra một áp lực bàng bạc khiến người ta run sợ.
"Quán ăn đáng để ta xếp hàng thì có, nhưng không phải là quán này." Chu Thông thản nhiên nói.
Khóe miệng hắn nhếch lên, cả người toát ra một vẻ kiêu ngạo. "Có thể đánh bại Văn Nhân Sửu trong trận trù đấu, chứng tỏ đầu bếp này hẳn là có chút bản lĩnh, rất khá, có tiền đồ, ta ngược lại có thể cho hắn một cơ hội, chỉ điểm hắn một phen."
Ngông cuồng!
Sao người này có thể ngông cuồng đến thế?!
Lại dám nói thẳng là sẽ chỉ bảo lão bản Bộ nấu nướng!
Gã này là cái thá gì? Cũng có tư cách dạy bảo lão bản Bộ nấu nướng ư? Hắn tưởng mình là ai!
Trong lòng mọi người đều nén một cục tức, nhưng áp lực từ trên người Chu Thông khiến họ nhất thời không nói nên lời, dù trong lòng vô cùng phẫn nộ.
Chu Thông nhìn đám người giận mà không dám nói, cười khẩy một tiếng.
Người bên ngoài Tiềm Long Vương Đình quả nhiên đều là một đám ngu muội.
Thao Thiết Cốc là một sự tồn tại đặc biệt trong Tiềm Long Vương Đình, những người thường lui tới đều là những thiên tài trong vương đình, là những anh kiệt thực sự của đại lục.
Tiềm Long Vương Đình được mệnh danh là trung tâm của Tiềm Long Đại Lục, thế lực mạnh nhất. Hắn, Chu Thông, là đầu bếp chuẩn nhất đẳng của Thao Thiết Cốc, bình thường đều đối mặt với Thánh Tử, Thánh Nữ của các Thánh Địa trong vương đình, cho nên trên người hắn tự nhiên hình thành một luồng uy áp.
Hắn kiêu ngạo, vì hắn có tư cách để kiêu ngạo. Hắn xem thường những người này, vì hắn đã được diện kiến những bậc nhân kiệt thực thụ.
Chắp tay sau lưng, Chu Thông nhẹ nhàng cười khẩy một tiếng, quay người bước vào trong nhà hàng.
Các thực khách đang xếp hàng đều có chút im lặng và ngưng trệ, chỉ còn lại tiếng mưa rơi lất phất trên mặt đất.
Chu Thông vừa vào quán, lông mày liền nhướng lên.
"Hửm? Có chút thú vị? Linh khí trong nhà hàng này đậm đặc ngoài dự kiến. Bố cục cũng rất có phong cách và ấm cúng." Chu Thông vừa vào quán liền dò xét bốn phía.
"Tiếc là quá nhỏ, đúng là một quán ăn nhỏ đúng như tên gọi, nhưng lại rất có phong cách của các quán ăn trong Thao Thiết Cốc."
Ánh mắt Chu Thông lướt qua toàn trường, dừng lại trên cây Ngộ Đạo ở phía xa, một cây Ngộ Đạo... rất bình thường.
Dưới gốc cây có một con chó đen đang nằm sấp, hử? Con chó này lại béo đến mức hơi quá đáng... trông có vẻ nhiều thịt.
Chu Thông liếc nhìn Tiểu Hắc một cái, hơi kinh ngạc.
Trong không khí tràn ngập mùi thơm, Chu Thông híp mắt, ngửi một hơi, gật gật đầu, không hổ là đầu bếp có thể thắng được Văn Nhân Sửu, mùi thơm của món ăn này rất khá!
Chẹp chẹp!
Một tràng tiếng chép miệng vang lên, Chu Thông sững sờ, nhìn sang, liền phát hiện một nam tử vô cùng tuấn dật đang cầm một thứ đồ chơi màu đỏ không ngừng mút, từ thứ đồ chơi màu đỏ đó tỏa ra một mùi cay nồng.
"Thứ đó là đồ ăn à?" Lần này Chu Thông thật sự kinh ngạc.
Minh Vương híp mắt, vẻ mặt đầy hưởng thụ mút que cay, bỗng nhiên cảm nhận được một ánh mắt như nhìn kẻ ngốc, trong lòng hắn nhất thời khó chịu, quay đầu nhìn sang, liền thấy một gã mặc áo bào đầu bếp đang nhìn chằm chằm hắn với vẻ mặt xem thường.
Cắn một miếng que cay, Minh Vương liếc mắt nhìn Chu Thông.
"Này thanh niên, nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy trai đẹp ăn que cay bao giờ à? Nghịch ngợm."
Chu Thông sững sờ, một giây sau khóe miệng giật giật.
Nghịch ngợm cái con khỉ! Dáng vẻ ăn uống bất lịch sự như vậy, còn không cho người ta nhìn à? Thực khách kiểu gì thế này...
"Tiểu Cáp à, gã này chắc chắn đang khinh bỉ ngươi đấy, thật ra ta cũng rất muốn nói, dáng vẻ ngươi ăn que cay trông thật sự rất gợi đòn." Nam Cung Vô Khuyết cười ha hả, nhét một khối Khối Cơ Bắp đầy tinh khí vào miệng rồi nói với Minh Vương.
Minh Vương nhất thời nhướng mày, quay đầu nhìn về phía Nam Cung Vô Khuyết, hai người líu ríu bắt đầu đấu võ mồm với nhau.
Chu Thông lắc đầu, loại thực khách này... nếu ở trong nhà hàng của hắn, chắc chắn sẽ bị hắn đuổi ra ngoài.
Không để ý đến hai tên dở hơi này, hắn quay đầu nhìn về phía thực đơn sau lưng, trên đó đều ghi chú các món ăn được bán trong nhà hàng.
"Hửm? Một vạn Nguyên Tinh một phần Phật Khiêu Tường? Giá này cũng không thấp, nhưng có thể đánh bại Văn Nhân Sửu, định giá như vậy cũng coi như có thực lực tương xứng." Chu Thông híp mắt.
"Lạt Điều Điên Cuồng? Phật Khiêu Tường? Bánh bao? Rất nhiều món ăn chưa từng thấy... có chút thú vị."
Chu Thông nhìn thực đơn, trên mặt lộ ra nụ cười đầy ẩn ý.
Bỗng nhiên, hắn cảm thấy một luồng khí tức băng giá đến gần.
Quay đầu nhìn lại, một gương mặt tuyệt mỹ lạnh lùng liền đập vào mắt.
Đây là một mỹ nữ! Đẹp đến mức Chu Thông, người đã gặp không ít Thánh Nữ của Vương Đình, cũng phải nín thở.
Đẹp quá!
Chu Thông hoàn hồn, mắt tức thì sáng lên.
Là một đầu bếp phong lưu của Thao Thiết Cốc, hắn thích nhất là giao du với mỹ nữ.
Có điều mỹ nữ trước mắt này có chút lạnh lùng.
"Quy tắc của quán, xếp hàng gọi món, chen ngang bị coi là kẻ gây rối..." Đồng tử đen nhánh của Tiểu U nhìn chằm chằm Chu Thông, chậm rãi nói.
Chu Thông khẽ nhíu mày, nhìn gương mặt tuyệt mỹ của Tiểu U, bất giác liếm môi.
"Mỹ nữ, nếu ta nhất quyết không xếp hàng thì sao?"
Cái quái gì?!
Ở phía xa, Minh Vương và Nam Cung Vô Khuyết đang cãi nhau cũng phải giật mình.
Tên ngốc nào ở đâu ra lại dám trêu ghẹo chị U?! Ai cho hắn dũng khí đó?
Đối mặt với ánh mắt không chút kiêng dè này, Tiểu U vẫn không chút biểu cảm, môi đỏ khẽ mở, thản nhiên nói.
"Kẻ gây rối... lột sạch, ném ra ngoài."
Trong phòng bếp, Tiểu Bạch ló ra nửa khuôn mặt, đôi mắt màu tím lóe lên! Tinh quang bắn ra tứ phía