Virtus's Reader
Mỹ Thực Gia Ở Dị Giới

Chương 761: CHƯƠNG 734: KHÔNG CÓ QUE CAY ĐỂ ĂN

Ánh mắt u buồn mà sâu thẳm, con ngươi đen láy tựa như bầu trời sao, bên trong ẩn chứa nỗi tương tư, lưu chuyển niềm khát vọng.

Ánh mắt ấy khiến Tử Vân Thánh Nữ ngay khoảnh khắc đối diện đã cảm thấy toàn thân như bị điện giật, phảng phất có một luồng điện đang chạy tán loạn khắp người, làm cho thân thể nàng run lên rã rời.

Mái tóc dài đen óng phất qua mặt hắn, anh tuấn mà tràn ngập mị lực, ngay cả hơi thở uể oải, rệu rã cùng quầng thâm trên mắt cũng trở nên đáng yêu... và mê người đến thế.

"Ngươi..." Tử Vân Thánh Nữ khẽ mở đôi môi đỏ mọng, một vệt hồng ửng lặng lẽ bò lên gò má, hiện lên chút mê ly trên gương mặt đang ngượng ngùng.

Minh Vương mắt nhắm mắt mở, trông như chưa tỉnh ngủ, quầng thâm lan rộng quanh mắt, cả người rệu rã vô cùng.

Nếu Bộ Phương lúc này nhìn thấy bộ dạng của Minh Vương, chắc chắn sẽ kinh ngạc như gặp phải thiên nhân, tưởng rằng anh chàng sành điệu nào đó trên Địa Cầu cũng xuyên không tới rồi.

"Ngươi không sao chứ? Xuyên qua hư không không thể làm bừa, không cẩn thận sẽ bị không gian cuồng bạo này cắt thành từng mảnh thịt vụn, linh hồn cũng sẽ bất lực mà cô độc phiêu dạt trong không gian mênh mông này..."

Minh Vương uể oải nói.

Không có một que cay nào để ăn, hắn chẳng nhấc nổi chút sức lực nào.

Tử Vân Thánh Nữ khẽ cắn môi, ánh mắt mê ly, thật quyến rũ... Hắn đang quan tâm mình sao?

Hắn vậy mà biết mình xuyên qua hư không mà đến... Lợi hại quá!

"Ngươi..." Tử Vân Thánh Nữ tiếp tục mở miệng, định nói.

"Ai... Đáng tiếc ngươi không phải que cay, nếu ngươi là que cay thì tốt biết bao, que cay từ trên trời rơi xuống, nghĩ thôi đã thấy kích động rồi." Minh Vương giơ tay lên che mặt, những sợi tóc đen rủ xuống, luồn qua kẽ tay rồi tỏa ra.

Động tác này...

Tử Vân Thánh Nữ ngây người, đơn thuần mà không màu mè, trông có phong thái hơn Thiên Tuyền Thánh Tử nhiều!

"Thanh niên bây giờ a... Đừng lãng phí bản thân mình, sinh mệnh đáng quý, que cay giá còn cao hơn, đi theo vương đi, đợi đến khi nếm được que cay rồi, ngươi mới hiểu được chân lý của sinh mệnh."

Minh Vương khẽ thở ra một hơi nói.

"Được! Ta đi với ngươi!"

Nghe xong lời của Minh Vương, mắt Tử Vân Thánh Nữ nhất thời sáng lên, nàng leo ra khỏi hố sâu, đứng thẳng tắp trước mặt Minh Vương, khuôn mặt tươi cười đỏ bừng.

Minh Vương sững sờ, thanh niên này... đồng ý hơi nhanh thì phải.

Bỗng nhiên, trên bầu trời truyền đến một trận oanh minh nặng nề.

Khí thế khủng bố khuếch tán trên không trung, dao động năng lượng không ngừng cuồn cuộn lan ra.

Minh Vương ngẩn ra, cố gắng mở to đôi mắt bị quầng thâm vây quanh, nhìn lên bầu trời.

Ở nơi đó, có một bóng sáng màu trắng đang đạp không mà đến, khí tức đáng sợ lan tràn.

Vẻ mặt hưng phấn của Tử Vân Thánh Nữ lập tức biến mất, thay vào đó là một nét lo lắng.

"Ngươi mau đi đi... Hắn sẽ giết ngươi!"

Tử Vân Thánh Nữ bất đắc dĩ nói, nàng tưởng mình đã thoát khỏi phụ thân, nhưng không ngờ... phụ thân cuối cùng vẫn đuổi tới.

Lần thứ một trăm trốn đi của nàng, lại thất bại.

Thật đáng tiếc cho người trước mắt.

Không thể để phụ thân giết hắn được...

Vì vậy, nàng vội vàng gọi Minh Vương, bảo hắn rời đi, nếu không một khi bị bóng sáng kia khóa chặt, thì anh chàng đẹp trai này có thể sẽ bị đập chết.

Khó khăn lắm mới gặp được một anh chàng vừa ý, không thể cứ thế bị giết được.

Trong lòng dù có chút không nỡ.

Nhưng mà...

"Đây là đến tìm ngươi à?" Minh Vương ngáp một cái, gãi gãi mái tóc hơi rối, thản nhiên hỏi.

"A? Cái đó... Ngươi vẫn nên đi mau đi, hắn sẽ giết ngươi!" Sắc mặt Tử Vân Thánh Nữ thay đổi, cuối cùng vẫn thở dài một hơi.

"Ồ, xem ra ngươi cũng không muốn đi với hắn? Vậy thì theo vương đi thôi..."

Minh Vương vuốt lại tóc, nhếch miệng lên, nở một nụ cười đầy mê hoặc.

Tử Vân Thánh Nữ ngẩn ra, có ý gì?

Giây sau, nàng nhìn thấy hành động của Minh Vương, miệng há hốc, tràn đầy vẻ khó tin.

Minh Vương uể oải giơ tay lên, chỉ vào bóng sáng trên bầu trời, nói: "Anh bạn trên kia, nghe đây, thanh niên này, Bổn vương bảo kê."

Bóng sáng chậm rãi đến gần, khí tức đáng sợ đang ngưng tụ, cả bầu trời dường như cũng trở nên nóng rực.

Bóng sáng đó chiếu rọi cả bầu trời.

Bóng sáng nghiêng đầu, dường như có một đôi mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào Minh Vương.

Người này... là một tên ngốc à?

Bóng sáng thầm nghĩ trong lòng...

Ngay sau đó, bóng sáng bước ra một bước, vạn ngàn năng lượng ngưng tụ, hóa thành một bàn chân che khuất bầu trời, hư ảnh bàn chân đó vô cùng to lớn, năng lượng khủng bố gầm thét, ầm ầm giáng xuống.

Muốn một cước đạp chết Minh Vương!

Tựa như nghiền chết một con kiến.

Sắc mặt Tử Vân lập tức trở nên trắng bệch...

Gió lốc thổi tung mái tóc của Minh Vương, khiến tóc hắn bay tán loạn.

"Không có que cay để ăn, tâm trạng của vương thật không tốt..." Minh Vương thở dài một hơi, trong đôi mắt bị quầng thâm bao phủ lộ ra một tia nhìn sâu thẳm vô cùng.

Giây sau, một bàn tay bình thường vỗ ra ngoài.

Trong dãy núi ngũ sắc, bên trong Đại Tế Đàn.

Tử Tôn đang nhắm chặt mắt đột nhiên mở ra, trong mắt dường như hiện lên hư ảnh của một loài chim linh thú kỳ dị.

"Phân thân ta phái đi đưa Vân nhi trở về đã bị người ta chém vỡ... Rốt cuộc là kẻ nào ra tay?! Chẳng lẽ là mấy lão già ở các Thánh Địa khác?!"

"Chết tiệt... Xem ra bọn họ sắp có động thái lớn rồi? Việc thu hoạch truyền thừa của Thao Thiết Cốc phải tăng tốc lên!"

...

"Ta thua."

Nhục Ma suy sụp tinh thần ngồi phịch xuống đất, thở dài một hơi, bất đắc dĩ nhận thua.

Không phải Sở Trường Sinh tuyên bố, các trọng tài cũng chưa đưa ra quyết định, nhưng tất cả mọi người đều im lặng, bởi vì đúng như Nhục Ma tự mình phân tích, Nhục Ma Cáp Lý đúng là đã thua.

Ai cũng nghĩ rằng, Nhục Ma sử dụng loại nguyên liệu linh thú cảnh giới Thần Hồn tam bộ thê này, tuyệt đối là chắc thắng.

Trời mới biết, tiểu tử này lại lôi ra một miếng thịt Thao Thiết...

Mẹ nó chứ, đó là thịt Thao Thiết đấy, thịt của linh thú cảnh giới đại năng đỉnh phong Thần Hồn cảnh!

Tất cả mọi người trong lòng đều không khỏi có chút đậu đen rau muống...

Bây giờ, các đầu bếp trong top mười của Trù Bảng nhìn Bộ Phương với ánh mắt không dám có chút khinh thường nào nữa, ngay cả Nhục Ma cũng đã bại trong lĩnh vực mà hắn am hiểu nhất, bọn họ tự nhiên cũng nên có cảm giác nguy cơ.

Mặc dù cách tiểu tử kia giành chiến thắng là nhờ nghiền ép về nguyên liệu...

Xem ra lần trù đấu tiếp theo, nhất định phải quy định rõ cả nguyên liệu, nếu không tiểu tử này lại lôi ra một phần nguyên liệu nghịch thiên như thế nữa, thì còn thi thố cái nỗi gì nữa.

Ong...

Bộ Phương thản nhiên nhìn Nhục Ma.

Dưới chân hắn, ánh sáng chợt lóe lên, một trận gió quét tới, thổi bay mái tóc hắn, một tủ dao thủy tinh từ trong trận pháp dưới đất lơ lửng bay lên.

Con dao thái trong tủ dao lóe lên ánh sáng chói mắt.

"Trận trù đấu này kết thúc, người chiến thắng, Bộ Phương." Sở Trường Sinh rất khó khăn mới tuyên bố ra quyết định này.

Cơ mặt ông ta đều đang co giật.

Trong lòng ông ta bỗng nhiên có một cảm giác nguy cơ, bởi vì ông ta cảm thấy, Bộ Phương không chừng... thật sự sẽ khiêu chiến hết top mười của Trù Bảng, đến lúc đó...

Không được!

Ánh mắt Sở Trường Sinh nhất thời trở nên sắc bén.

Ông ta không thể để Bộ Phương tiếp tục thắng được nữa, Tiểu Nha nhất định phải ở lại Thao Thiết Cốc, truyền thừa của Thao Thiết Cốc cần con bé!

Sở Trường Sinh trong lòng vẫn luôn run sợ, bởi vì ông ta cảm nhận được một luồng nguy cơ mãnh liệt đang không ngừng đến gần... Nguy cơ này, khiến ông ta rùng mình!

Nhất định phải nghĩ cách, để bọn họ xử lý Bộ Phương trong trận trù đấu.

Nhục Ma thất hồn lạc phách, đây là lần đầu tiên hắn nếm trải mùi vị thất bại trong trù đấu...

Toàn thân mỡ màng của hắn đều run rẩy, trong mắt thậm chí còn có nước mắt lưng tròng, hắn rất đau lòng, lần đầu tiên thua, thật sự rất khó chịu.

Càng khó chịu hơn là... con dao thái của hắn cũng bị người ta tước đoạt.

Trước đây đều là hắn tước đoạt dao thái của người khác, bây giờ lại là dao thái của hắn bị tước đoạt... Điều này quả thực, quá tàn nhẫn!

"Ta không chịu nổi sự tủi nhục này..." Nhục Ma mắt rưng rưng, mỡ trên mặt đều đang run rẩy.

Tuy nhiên, Bộ Phương không thèm để ý đến hắn, tay khẽ vung lên.

Nhất thời, con dao thái bản lớn của Nhục Ma liền bay vào tay hắn.

Con dao này rất lớn, rất nặng, nhưng Bộ Phương cầm lên lại rất nhẹ nhàng.

Đây không phải là một danh đao, nhưng linh tính của dao cũng không yếu, rõ ràng là được Nhục Ma bảo dưỡng rất tốt.

Thưởng thức con dao một lúc, Bộ Phương liền đặt nó vào trong tủ dao.

Khi Nhục Ma nhìn thấy tủ dao thu lại, hắn phảng phất nghe được tiếng lòng mình tan nát, thật sự có chút khó chịu.

Mà tất cả mọi người cũng vào lúc này trở nên vô cùng tĩnh lặng, hơi thở của họ trở nên nặng nề, mắt trợn trừng, cảm thấy có mấy phần khó tin.

Cái này... sao lại thua được?

Mặc dù món ăn của tên đầu bếp trẻ này hoa lệ đến mức khiến người ta kinh ngạc, mặc dù món ăn của tên đầu bếp trẻ này biết phát sáng... Nhưng, Nhục Ma dù sao cũng là hạng năm Trù Bảng, sao lại thua một cách ngớ ngẩn như vậy chứ?

Bọn họ cũng không biết lúc này nên vui mừng hay là đau buồn...

Thao Thiết Cốc của họ lần này thật sự bị người ta vả mặt.

Liên tiếp bị hạ gục trong các trận trù đấu.

Nhục Ma cũng không đau buồn quá lâu, hắn từ dưới đất đứng dậy, lau nước mắt, sụt sịt mũi, rồi nhìn sâu vào Bộ Phương một cái.

Lần trù đấu này còn xem như nhân từ, chỉ lấy đi dao thái của hắn, chứ không tước đoạt quyền nấu nướng, điều này khiến hắn vẫn còn cơ hội thắng lại con dao.

"Ta sẽ không từ bỏ như vậy đâu!" Nhục Ma nói, hắn lấy ra một miếng thịt tươi, hung hăng cắn xé một phen, rồi quay người rời đi, trước khi đi, hắn còn nhấc con linh thú khổng lồ kia lên, vác đi...

Nhìn bóng lưng rời đi của Nhục Ma, những người còn lại trong top mười Trù Bảng đều có ánh mắt phức tạp.

Hôm qua Văn Nhân Sửu bại, nhưng bọn họ tuy có khẩn trương, lại không hề lo lắng, dù sao Văn Nhân Sửu không nằm trong top mười Trù Bảng.

Bây giờ Nhục Ma cũng thảm bại... Điều này khiến họ nhận ra, tên đầu bếp trẻ này, thật sự là khí thế hung hăng!

Bộ Phương vỗ tay lên tủ dao, tủ dao nhất thời chậm rãi chìm vào trong trận pháp.

Bộ Phương xoa xoa bàn tay đang quấn băng, ngẩng đầu, thản nhiên liếc nhìn chín đối thủ còn lại.

Tất cả mọi người đều không nói lời nào, ánh mắt va chạm trên không trung, có tia lửa bắn ra.

Bỗng nhiên, Bộ Phương khẽ thở ra một hơi, mặt không biểu cảm giơ tay lên.

Hắn vạch một đường, chỉ ngang về phía mọi người.

"Cứ thi đấu thế này thật sự quá chậm, hay là chúng ta chơi một ván kích thích hơn đi."

Bộ Phương nghiêm túc nói.

Mọi người đều sững sờ, có chút không hiểu nhìn hắn.

Sở Trường Sinh nhíu mày, nhìn về phía Bộ Phương, không biết tên đầu bếp trẻ này lại định giở trò gì.

Bộ Phương hơi nghiêng đầu, vươn tay, chỉ từng ngón vào Âu Dương Trầm Phong, thản nhiên nói: "Ngươi."

Sau đó ngón tay chuyển hướng, rơi vào người trung niên đang đeo ba lô, nói: "Ngươi."

Sắc mặt Bộ Phương lạnh nhạt, đầu ngón tay cuối cùng lại chuyển, rơi vào vị đầu bếp mặc áo bào sạch sẽ, nói: "Còn có ngươi."

"Ba người các ngươi cùng lên đi, ta sẽ trù đấu với cả ba người các ngươi cùng lúc."

Lời này vừa nói ra, ba người bị Bộ Phương chỉ điểm đều hơi sững sờ...

Bọn họ lần lượt là hạng mười, hạng chín, và hạng tám của Trù Bảng... Bộ Phương đây là định một mình đấu với cả ba người bọn họ cùng lúc sao? Tên này cuồng vọng đến điên rồi sao?!

Ánh mắt Sở Trường Sinh co rụt lại, ngay sau đó, đột nhiên bắn ra ánh sáng rực rỡ, tinh quang tỏa ra bốn phía!

"Âu Dương Trầm Phong, Vương Thông, Lục Đào... ba người các ngươi, cùng lên đi!" Cơ bắp trên người Sở Trường Sinh cuộn lên, ông ta nhìn sâu vào Bộ Phương, mở miệng nói.

Tiểu Nha nhất định phải ở lại Thao Thiết Cốc... Cho nên, Sở Trường Sinh cũng chỉ có thể không từ thủ đoạn, dù sao đây cũng là do Bộ Phương tự mình lựa chọn.

Lời của Sở Trường Sinh, lại khiến tất cả mọi người đều ngây người.

Âu Dương Trầm Phong và hai người kia cũng ngây ra tại chỗ, không thể tin được nhìn về phía Sở Trường Sinh.

Đại trưởng lão vậy mà thật sự muốn ba người họ cùng ra tay?

Như vậy liệu có... quá bắt nạt người khác không?

❁ Thiên Lôi Trúc ❁ Dịch cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!