Ngày mùng 2 tháng 7, thứ Hai, sáu giờ hai mươi sáng.
Khâu Tư Lương mở mắt ra, giơ tay nhìn đồng hồ báo thức, còn một tiếng nữa mới đến giờ chuông reo.
“Sao lại tỉnh sớm thế này? Lại ngủ ít đi một tiếng rồi.”
Khâu Tư Lương có chút ảo não, tối qua tăng ca đến mười hai giờ mới về, thổi quạt đến một giờ mới ngủ được, lúc này tỉnh lại, rõ ràng là chưa ngủ đủ.
Nhưng đồng hồ sinh học của cơ thể con người chính là như vậy, nếu bạn đặt đồng hồ báo thức, thì mười phần có tám chín phần sẽ ngủ quên, nhưng nếu bạn đã đặt đồng hồ báo thức, lại thường xuyên khiến bạn tỉnh lại trước giờ.
Khâu Tư Lương ngả đầu muốn ngủ thêm một lát, nhưng lại trằn trọc không ngủ được, rõ ràng rất buồn ngủ, nhưng cứ không ngủ được.
Bất đắc dĩ, cậu chỉ đành xoa xoa mặt, nhẹ tay nhẹ chân xuống giường, chỉ sợ đánh thức bạn cùng phòng ký túc xá.
Tháng bảy Kinh Thành đã vô cùng nóng bức, thời điểm sáng sớm là lúc mát mẻ hiếm hoi, cho nên trong thời đại không có điều hòa, mọi người đều sẽ nướng thêm vài phút để ngủ, cố gắng đảm bảo giấc ngủ đầy đủ, lúc này nếu bị người khác đánh thức, thì chắc chắn tâm trạng sẽ không vui.
Nhưng khi Khâu Tư Lương sắp ra khỏi cửa, bạn cùng phòng Tiểu Tô vẫn bị cậu làm ồn tỉnh giấc.
Tiểu Tô mơ mơ màng màng nói: “Lão Khâu, cậu đây là lại muốn ra ngoài chạy bộ? Nhà khoa học nói rồi, mệt mỏi quá độ sẽ đột tử đấy, cậu đừng để người phụ nữ kia xoay như chong chóng nữa...”
Khâu Tư Lương ngẩn ra, khẽ nói: “Tớ sẽ không bao giờ chạy bộ vì người khác nữa...”
“...”
Khâu Tư Lương nhẹ nhàng mở cửa, ra khỏi ký túc xá độc thân đi thẳng đến nhà ăn số 3.
Thời gian này tuy có hơi sớm, nhưng trong nhà ăn số 3 đã bốc hơi nghi ngút.
Bởi vì phải phục vụ mấy trăm kỹ thuật viên cú đêm thường xuyên tăng ca thức đêm của phòng kỹ thuật, cho nên nhà ăn số 3 cung cấp cơm nóng suốt hai mươi bốn giờ, lúc nào qua cũng có thể ăn đồ nóng hổi.
Vừa vào nhà ăn số 3, bác đầu bếp múc cơm ở cửa sổ đã cười trêu chọc Khâu Tư Lương: “Tiểu Khâu cậu đây là lại tăng ca cả đêm sao? Tuổi còn trẻ đừng có kiếm tiền không biết đủ, cậu mới đến một năm, tóc trắng đều đã thức ra rồi.”
Khâu Tư Lương cười lắc đầu nói: “Cháu hôm qua không tăng ca đâu bác Hạ, chỉ là hôm nay dậy sớm thôi, hôm nay bánh bao thịt bò ra lò chưa ạ?”
Trai thẳng phòng kỹ thuật của Nhất Phân Xưởng đều cứng miệng, tan làm trước mười hai giờ đều không tính là tăng ca, bởi vì tiền tăng ca gấp đôi... Lý Dã là thật sự dám đưa a!
Bác Hạ nói: “Cậu đến đúng lúc lắm, vừa mới ra lồng năm phút, cậu vẫn như cũ sao?”
Khâu Tư Lương nói: “Không, hôm nay cho cháu thêm hai cái.”
“Được rồi, người trẻ tuổi nên ăn nhiều, đừng để đến tuổi của bác, muốn ăn nhiều cũng không ăn nổi nữa, cậu ngồi xuống trước đi, bác bưng ra cho cậu ngay.”
Bác Hạ bảo Khâu Tư Lương ngồi xuống trước, sau đó múc một bát cháo kê, bưng cho Khâu Tư Lương.
Tuy nhiên sau khi bưng khay cho Khâu Tư Lương, bác Hạ không đi ngay, mà là cười hì hì hỏi: “Tiểu Khâu à! Bác nghe nói đối tượng cậu nói chuyện trước đó toang rồi phải không?”
“Hả?”
Khâu Tư Lương đang tận hưởng mùi thơm của thịt bò, đột nhiên nghe thấy bác Hạ hỏi như vậy, nhất thời còn có chút không phản ứng kịp.
Đối tượng đầu tiên cậu nói chuyện trong đời, xác thực vừa mới toang.
Năm ngoái lúc này cậu vừa vào đơn vị, liền quen bạn gái cũ trong buổi liên hoan đầu tiên.
Bởi vì là lần đầu tiên yêu đương, Khâu Tư Lương lúc đó tràn đầy khao khát đối với tình yêu.
Nhưng giày vò gần một năm trời, Khâu Tư Lương ngoại trừ một thân mệt mỏi, lại chẳng nhận được gì cả.
Bởi vì đối tượng kia "ham muốn kiểm soát" quá mạnh.
Cô ta cho rằng Khâu Tư Lương từ nông thôn đến, trên người có mùi "nhà quê", cho nên ra lệnh cho Khâu Tư Lương từ thói quen ăn mặc, quy luật sinh hoạt, sở thích cá nhân, thảy đều phải theo yêu cầu của cô ta.
Nhưng thói quen sinh hoạt của một người, đâu có dễ thay đổi như vậy? Đặc biệt là hoàn toàn thay đổi theo thói quen của một người khác.
Cho nên gần một năm nay, tiền lương của Khâu Tư Lương tiêu một đống lớn, lại hoàn toàn không cảm nhận được sự ngọt ngào của tình yêu, cứ như một con rối gỗ bị người ta điều khiển, mệt mỏi rã rời nhưng vẫn phải gượng cười.
Tuy nhiên đằng gái là người Kinh Thành, bố mẹ ở quê biết chuyện xong, viết thư bảo Khâu Tư Lương phải đối xử tốt với người ta, Khâu Tư Lương cũng cứ thế chịu đựng, hơn nữa còn đi gặp bố mẹ đối phương.
Nhưng ngay tuần trước, bố mẹ Khâu Tư Lương biết Khâu Tư Lương đã gặp bố mẹ đằng gái, cũng lặn lội đường xa từ quê lên "xem thông gia", kết quả lại bị đằng gái chê bai đủ điều.
Sau đó Khâu Tư Lương vốn luôn tốt tính liền lật bàn.
Bố mẹ vất vả nuôi cậu ăn học, là hy vọng cậu nổi bật hơn người, chứ không hy vọng cậu đoạn tuyệt quan hệ với gia đình.
Chẳng qua sau khi toang, Khâu Tư Lương cũng không đau buồn bao nhiêu, ngược lại có cảm giác một sớm được giải thoát.
Trước đây mỗi tuần đều phải cùng đằng gái đi ăn đồ Tây hai lần, đắt chết đi được không nói, còn không ngon bằng nồi thịt bò kiểu Trung, thậm chí Khâu Tư Lương cảm thấy còn không bằng bánh bao thịt bò của nhà ăn số 3.
Còn có mỗi tuần, đằng gái đều bắt Khâu Tư Lương cùng cô ta đi khiêu vũ, Khâu Tư Lương không biết bị giẫm bao nhiêu lần, đến bây giờ vẫn là chân tay vụng về.
Nhưng Khâu Tư Lương không thể biểu hiện ra bất kỳ ý tứ bất mãn nào, bởi vì sẽ bị đằng gái chê là "không có gu".
Ngoài ra mỗi tháng, Khâu Tư Lương đều phải cùng đằng gái đi mua quần áo một lần, tất nhiên rồi, đằng gái lấy danh nghĩa "khử mùi quê" cho Khâu Tư Lương, đồng thời lúc thay quần áo cho Khâu Tư Lương, "tiện thể" mua cho mình một bộ.
Cũng may là lương Khâu Tư Lương cao, nếu không còn thật sự không chịu nổi kiểu tiêu xài này.
Hơn nữa cái này còn chưa tính, đối tượng cũ còn yêu cầu cậu mỗi ngày kiên trì chạy bộ, giữ gìn vóc dáng đẹp và sức sống dồi dào.
Điều này nghe thì có vẻ là vì sức khỏe của Khâu Tư Lương mà suy nghĩ, nhưng chủ nghĩa giáo điều hại chết người a!
Nếu cậu giống như mấy ông chủ lớn kia, sáng sớm sáu giờ dậy, chạy xong ngủ một giấc hồi sức, mười giờ thong thả đến công ty, phê duyệt văn kiện đến mười hai giờ, buổi trưa lại cùng thư ký ngủ một giấc dưỡng nhan xinh đẹp, vậy chắc chắn là có lợi cho sức khỏe.
Nhưng mẹ kiếp cậu đều là 996 mỗi ngày giấc ngủ chỉ có sáu bảy tiếng rồi, còn kiên trì sáng sớm dậy chạy bộ, cậu là chê già chưa đủ nhanh sao?
Cho nên sau khi toang với đối tượng, Khâu Tư Lương cũng chỉ buồn bã một hai ngày, sau đó bỗng nhiên cảm thấy nhẹ nhõm cực kỳ.
Đủ loại thói quen sinh hoạt khiến mình không thoải mái thảy đều vứt bỏ không nói, lương tháng ba bốn trăm, mình ra sức tiêu cũng tiêu không hết một trăm.
Khâu Tư Lương hơi tính toán một chút, chỉ cần tiết kiệm nửa năm, cộng thêm mấy nghìn tệ tiền thưởng cuối năm, là có thể sửa sang lại căn nhà nát ở quê cho bố mẹ rồi.
Bố mẹ nuôi nấng cậu bao nhiêu năm nay, trong nhà có gì ngon đều để dành cho cậu, chị em gái chỉ có phần trừng mắt nhìn, cậu bây giờ lương năm đều mấy nghìn rồi, báo đáp một chút không nên sao?
Chỉ cần một năm tiền lương thưởng, là có thể để bố mẹ ở quê nở mày nở mặt, chẳng lẽ không đáng sao?
Chẳng qua lúc này đột nhiên bị bác Hạ nhắc tới, Khâu Tư Lương vẫn có chút xấu hổ.
Khâu Tư Lương nhe răng cười, ngượng ngùng nói: “Bác Hạ, bác nghe ai nói cháu toang rồi...”
“Haizz, cậu đừng quản bác nghe ai nói, cậu cứ nói có phải không đi?”
“...”
Khâu Tư Lương xấu hổ cúi đầu, coi như là ngầm thừa nhận.
Bác Hạ vừa thấy dáng vẻ của Khâu Tư Lương, trong lòng lập tức vui mừng.
“Tiểu Khâu cậu làm cái gì thế? Đừng thở dài a! Toang thì toang thôi! Chàng trai của Nhất Phân Xưởng chúng ta còn thiếu vợ sao?
Bác giới thiệu cho cậu một người thế nào? Cậu yên tâm, tuyệt đối không phải loại dưa vẹo táo nứt âm dương quái khí kia, tốt nghiệp trung cấp, có dáng có dấp, làm việc trong cơ quan...”
“...”
Khâu Tư Lương ngẩn ra một lúc lâu, đột nhiên chộp lấy hai cái bánh bao chưa ăn xong, đứng dậy bỏ chạy: “Không không không, bác Hạ bác đừng đùa cháu nữa, cháu... cháu đi làm trước đây.”
Bác Hạ cuống lên: “Ấy ấy, Tiểu Khâu cậu chạy cái gì a? Mới mấy giờ mà cậu đã đi làm.”
Nhưng Khâu Tư Lương mấy ngày nay đang là lúc một thân nhẹ nhõm, bác Hạ lại muốn cậu "nối liền không kẽ hở" triển khai trận tiếp theo, cậu không chạy mới lạ.
Bác Hạ không đuổi kịp, thở dài quay về bếp sau, kết quả lại bị đồng nghiệp cười nhạo: “Lão Hạ ông đây là giới thiệu cho Tiểu Khâu cô nương thế nào a? Mà lại dọa người ta thành như vậy?”
“Đó là tôi dọa sao?”
Bác Hạ bực bội nói: “Đó là đối tượng trước của Tiểu Khâu dọa đấy, tôi nghe ngóng rồi, chính là một hộ sa sút sĩ diện hão, ông nội cô ta là cán bộ chính khoa nghỉ hưu, cứ nhìn Tiểu Khâu không thuận mắt, cũng không nghĩ xem ông nội cô ta trước đây có phải chân đất mắt toét không?
Cô gái tôi giới thiệu đơn vị cũng chính là ở Bạch Chỉ Phường, cách chỗ ta hơi xa, không phải đơn vị liên hoan của Nhất Phân Xưởng chúng ta, nếu không đã sớm bị hái mất rồi...”
Đồng nghiệp bĩu môi: “Ui chao, Bạch Chỉ Phường thì đúng là hơi xa, phải hơn hai mươi dặm đấy, cho dù là thành, sau này sống qua ngày cũng không tiện.”
Lão Hạ bất mãn nói: “Hai mươi dặm thì tính là xa cái gì? Chẳng phải là chuyện đổi xe mấy lần thôi sao? Hơn nữa đằng gái người ta nói rồi, đến lúc đó của hồi môn một chiếc xe máy...”
“Ông còn đừng nói nữa, bây giờ đời sống chúng ta tốt lên rồi, mười dặm hai mươi dặm còn thật sự không giống trước đây, hay là Lão Hạ ông đề xuất ý kiến với Lý Xưởng trưởng, mở rộng phạm vi liên hoan của nhà máy chúng ta, sao cứ phải chăm chăm vào mảnh nhỏ Hải Điện này liên hoan a?”
“Được, lần họp tổ trưởng ban tới, tôi sẽ đề xuất ý kiến, sửa lại cái luồng gió tà khí này, từng chàng trai tốt, lại để phụ nữ nắm thóp.”
“Ha ha ha ha, cái này ông không hiểu rồi Lão Hạ, anh hùng khó qua ải mỹ nhân, giận dữ vì hồng nhan, từ xưa đến nay đều như vậy a.”
“Hừ, ông nếu thật sự tin lời này, thì cứ đợi mà chịu thiệt đi!”
Lão Hạ khinh bỉ nhìn đồng nghiệp một cái, xoay người bỏ đi.
Trong nhà đồng nghiệp có hai cô con gái chờ gả, thời gian gần đây ánh mắt cũng ngày càng cao rồi, thậm chí cảm thấy Khâu Tư Lương đều có chút đen, có chút quê.
Nhưng Lão Hạ là tận mắt nhìn thấy Khâu Tư Lương từ một đứa trẻ vừa đen vừa gầy hay xấu hổ, nhanh chóng chuyển biến thành cốt cán kỹ thuật của Nhất Phân Xưởng.
Khâu Tư Lương vốn dĩ dáng người không thấp, sau khi dinh dưỡng đầy đủ dường như cũng không đen như trước nữa, hơn nữa một năm thời gian thay đổi đã lớn như vậy, vậy thì ba năm sau? Năm năm sau thì sao?
Còn những mỹ nhân, hồng nhan kia, lại có thể xinh đẹp được mấy năm?...
Khâu Tư Lương cầm bánh bao đến phòng kỹ thuật, phát hiện Trưởng phòng Ngô Viêm cũng đã đến rồi.
Ngô Viêm nhìn thấy Khâu Tư Lương, lập tức vẫy tay bảo cậu qua: “Tiểu Khâu, hôm nay là ngày đồng nghiệp mới năm nay báo danh, cậu đi theo tôi đón đồng nghiệp mới.”
“Ồ ồ, vâng ạ, đi ngay đây.”
Khâu Tư Lương lập tức đi theo bước chân của Ngô Viêm, đi về phía phòng nhân sự.
Mà Ngô Viêm giao cho Khâu Tư Lương hai bản hồ sơ cá nhân, cẩn thận dặn dò: “Đây là hai người chuẩn bị phân về tổ các cậu, có một người còn là bạn cùng trường của cậu... Tục ngữ nói gần quan được ban lộc, anh đây chỉ có thể giúp cậu đến đây thôi.”
Khâu Tư Lương ngẩn ra, lặng lẽ mở hai bản hồ sơ ra, rõ ràng là hai cô nương mày thanh mục tú.
Khâu Tư Lương lập tức khổ sở mặt mày, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, tại sao cứ phải ép mình đi yêu đương chứ?
Ngô Viêm vỗ vỗ vai Khâu Tư Lương, thấm thía nói: “Tiểu Khâu, đừng vì một chút trải nghiệm tồi tệ, mà nảy sinh hiểu lầm đối với tình yêu, tin tôi đi, trên đời này vẫn còn nhiều cô gái tốt.”
Cảm cúm nặng thêm, buồn ngủ không chịu được, hôm nay ngủ sớm... xấu hổ, cúi đầu!