Lý Dã mắt thấy Lão Tống kích động vạn phần, cho dù là đoán, cũng đoán ra lão già cao lớn kia chính là kẻ thù của lão.
Lão Tống từng nói mình có hai kẻ thù, một là Đại tá Nakamura, một là Bối Lặc Gia Kỳ Minh, Nakamura Kenshu là người Phù Tang, không có quan hệ lớn với Quan Từ Huệ, vậy lão già này tự nhiên chính là Bối Lặc Gia kia rồi!
Quan Từ Huệ đứng yên bên phía nội địa của phố Trung Anh, cách khoảng mười mấy mét, bình tĩnh đối mặt với Bối Lặc Gia đối diện.
Thân hình hai người đều rất thẳng, ánh mắt đều rất trong, khí thế đều rất đủ, giống như hai kiếm khách, đang dùng cách thức không lời này, áp đảo đối phương chột dạ, áp đảo đối phương lộ ra sơ hở.
Hồi lâu sau, Bối Lặc Gia đột nhiên cười híp mắt ra chiêu trước.
Lão ta đi lên trước hai bước, đứng ở vạch trung tâm của con phố nhỏ, cười ha hả nói: “Quan Đại, những năm nay sống tốt không?”
Ánh mắt Quan Từ Huệ ngưng trệ, thần tình cứng ngắc gật đầu nói: “Nhờ phúc của Gia, chưa chết đói.”
“Ồ, vậy thì tốt.” Bối Lặc Gia nhàn nhạt nói: “Cậu có thể từ Kinh Thành đến Việt tỉnh gặp tôi, coi như còn nói chữ ‘nghĩa’,
Cậu gặp mặt còn có thể gọi tôi một tiếng Gia, chúng ta chính là còn tình nghĩa, đã cậu có tình có nghĩa, tôi đương nhiên không thể bạc đãi cậu, cách làm người của tôi cậu biết rồi đấy, vậy tiếp theo... cậu biết nên làm thế nào rồi chứ?”
“...”
Quan Từ Huệ từ từ lắc đầu: “Thời đại thay đổi rồi, tôi thay đổi rồi, Gia... ngài cũng phải thay đổi một chút mới được.”
Bối Lặc Gia nhếch khóe miệng, cười rất đầy ẩn ý.
“Vậy cậu nói xem, tôi nên thay đổi thế nào đây? Là biến thành một con cóc cho cậu chê cười? Hay là biến thành một con hổ một miếng ăn thịt cậu?”
Đồng tử Quan Từ Huệ đột nhiên co rụt lại, lập tức nhớ lại rất nhiều chuyện cũ.
Lão già cười híp mắt trước mặt này, từng còn đáng sợ hơn cả hổ.
Hổ còn có lúc ăn no, nhưng cái dạ dày của lão già này cứ như cái động không đáy, ăn thịt người đến cả bã xương cũng không chừa.
Làm thế nào? Ném hết đồ trong túi ra, cho hổ ăn no sao?
Ngay lúc Quan Từ Huệ thấp thỏm không yên, một nhân viên quản lý nhìn thấy Bối Lặc Gia đứng ở vạch trung tâm.
Phố Trung Anh tuy rất hẹp, nhưng lại bị vạch trung tâm phân chia giới hạn, theo quy định không thể tùy ý qua lại, người bình thường nhân lúc nhân viên quản lý không chú ý chạy nhanh qua, người ta mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng ông đứng trên vạch trung tâm nói chuyện phiếm, coi người ta mù à?
Thế là nhân viên công tác lập tức nghiêm khắc quát: “Vị lão đồng chí kia, lùi lại một bước, không được đến gần vạch trung tâm.”
Bối Lặc Gia sững sờ, có chút tức giận, nhưng vẫn lùi lại vài bước, sau đó lão ta nói với Quan Từ Huệ: “Quan Đại, qua đây chúng ta nói chuyện kỹ càng.”
Một vạch trung tâm vô hình, đã phát huy tác dụng thần kỳ.
Quan Từ Huệ vừa rồi còn có chút sợ hãi, lúc này lại đột nhiên có gan dạ.
Ông ta từ từ lắc đầu nói: “Không cần đâu, tôi nói hai câu rồi đi, những năm nay anh em chúng tôi vì lô hàng đó, không biết đã chịu bao nhiêu khổ, nhất định phải có một lời giải thích.”
Bối Lặc Gia nheo mắt lại, nhìn chằm chằm Quan Từ Huệ mười giây, từ từ gật đầu nói: “Được, cho cậu một lời giải thích.”
Quan Từ Huệ lập tức nói: “Vậy được, đồ đạc chúng tôi một món không thiếu, ngài ở Cảng Đảo xuất hàng dễ dàng, chúng ta... chia năm năm.”
“Hừ...”
Bối Lặc Gia cười một tiếng, lạnh lùng nói: “Chia năm năm với chủ tử cậu cũng dám mở miệng, có tin tôi giết chết cậu không?”
Quan Từ Huệ nhìn chằm chằm ánh mắt Bối Lặc Gia, chậm rãi mà kiên định lắc đầu nói: “Ngài bây giờ còn không dám đến Kinh Thành, sau này... càng không dám.”
“Phụt...”
Quan Từ Huệ cười, cười mấy tiếng mới nói: “Gia, ngài đừng nói đùa nữa, kẻ sa cơ thất thế chính là kẻ sa cơ thất thế, việc gì còn bưng cái giá dọa người chứ?”
“...”
Bối Lặc Gia nhìn chằm chằm Quan Từ Huệ, giống như muốn nhìn thấu qua mắt ông ta, nhìn vào trong lòng ông ta.
Quan Từ Huệ quả thực vẫn còn chút sợ lão ta, nhưng... cũng chỉ là có một chút mà thôi.
[Haizz, cây đổ bầy khỉ tan, kẻ sa cơ thất thế hừ...]
Bối Lặc Gia lạnh lùng cười cười, đột nhiên xoay người bỏ đi, đánh cho Quan Từ Huệ trở tay không kịp, khiến trái tim vừa mới buông xuống của ông ta, đột nhiên lại treo lên.
Quan Từ Huệ theo bản năng định đuổi theo, nhưng nhìn lão già đi như bay kia, lại đột nhiên túng (sợ) rồi.
Một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, Bối Lặc Gia Kỳ Minh, lại đâu chỉ là một con rắn độc?...
Quan Từ Huệ túng, Lão Tống không túng.
Lão thấy Bối Lặc Gia đi về phía cửa khẩu hướng Cảng Đảo, lập tức sải chân đuổi theo về phía đó.
Đến lúc này, lão cũng không giấu được sự thật mình là người thọt nữa.
Trong dòng người cuồn cuộn, một người thọt rẽ trái tránh phải, gạt từng người đi đường cản trước mặt ra, cho người ta cảm giác giống như một con khỉ nhanh nhẹn, đang đuổi theo quả đào tiên thuộc về mình.
Chỉ là ánh mắt con khỉ này tràn đầy lệ khí, khuôn mặt tràn đầy dữ tợn.
Gần rồi, càng gần rồi, đôi mắt đỏ ngầu của Lão Tống, đã có thể nhìn rõ gáy của Bối Lặc Gia.
Đôi bi sắt trong tay lão đã sớm chia làm hai, mỗi tay một quả, dồn đủ sức sắp có thể rời tay bay ra.
Bởi vì vào phố Trung Anh cần qua trạm kiểm soát, cho nên Lão Tống chỉ có thể mang theo hai món đồ chơi này, nếu không lão nhất định sẽ kiếm một khẩu súng năm phát, “đùng đùng đùng đùng đùng” bắn lão già trước mắt thành cái sàng.
“Chịu chết đi...”
Lão Tống cuối cùng cũng bắt được cơ hội, giơ tay định ném bi sắt trong tay ra.
Nhưng hai bóng người đột nhiên xuất hiện trước mắt, lại chắn mất tầm nhìn của lão.
Hai nhân viên quản lý vẻ mặt cảnh giác, mỗi người một tay giữ chặt cánh tay Lão Tống, nghiêm khắc quát: “Ông muốn đi đâu? Đưa giấy giới thiệu của ông ra đây... thành thật chút, chấp nhận kiểm tra!”
“...”
Lão Tống ngơ ngác một chút, toàn thân phát lực định thoát khỏi trói buộc, nhưng ngay sau đó, lại phát hiện dùi cui điện nhỏ trong tay một nhân viên quản lý nào đó, đã dí vào thắt lưng lão.
Ừm, chỉ cần người ta ấn một cái nữa, Lão Tống sẽ toàn thân co giật nằm trên mặt đất, sủi bọt mép như bệnh nhân động kinh.
“Tôi...”
Lão Tống dở khóc dở cười, há miệng không nói nên lời.
Nhưng hai nhân viên quản lý kia thấy bộ dạng của Lão Tống, càng thêm nghi ngờ, giữ lấy lão định đưa đến phòng quản lý.
“Xin lỗi xin lỗi, xin lỗi hai vị đại ca, đây là đồng hương của tôi, ông ấy vừa rồi phát hiện một tên lừa đảo, lần trước chính tên lừa đảo đó lừa ông ấy một trăm sáu mươi tệ...”
Lý Dã không trốn được nữa, chỉ đành đứng ra giải vây cho Lão Tống.
“Lừa một trăm sáu mươi tệ? Chỗ chúng tôi sao có thể có lừa đảo? Cậu xem hắn chạy đi đâu rồi? Đi đi đi, qua bên kia khai báo rõ ràng cho chúng tôi.”
Người ta không chịu buông tha, Lão Tống cuối cùng cũng kịp thời hoàn hồn.
“Không không không, đây là cháu trai lớn của tôi, nó nghe tôi bịa chuyện... thế mà tin thật, hai vị đại ca mượn một bước nói chuyện.”
“...”
Lát sau, Lão Tống cúi đầu đi về bên cạnh Lý Dã.
Lý Dã hừ nhẹ một tiếng, túm lấy cánh tay Lão Tống lôi vào góc, trên tay dùng năm sáu phần lực, ước chừng phải bóp ra vết thương “tím bầm một tuần”.
Đến chỗ ít người, Lý Dã lạnh lùng hỏi: “Nói đi! Vừa rồi ông định làm gì? Bản lĩnh không nhỏ a, trên địa bàn của chúng ta mà dám giết người giữa phố? Một bộ xương già không sợ nghiêm đánh (chiến dịch trấn áp tội phạm) phải không?”
“...”
“Ông câm rồi à? Cơ hội nhiều lắm, cứ phải ra tay ở nơi quản lý nghiêm ngặt thế này sao?”
“...”
Lý Dã liên tục hỏi, Lão Tống lại cúi đầu, hoàn toàn không phải dáng vẻ cáo già trơn tuột trước đây, giống hệt cái hũ nút Vi Gia Hiền.
Lần này Lý Dã cũng không tiện hỏi nữa, dù sao cũng là thù hận mấy chục năm, hỏi nữa là xát muối vào tim.
Nhưng Lý Dã không hỏi, Lão Tống lại đột nhiên cười lớn.
“Ha ha ha ha ha ~ ha ha ha ha ~”
“...”
Lý Dã nhìn Lão Tống cười ha hả, cười đến cả nước mắt nước mũi chảy ra, cũng không biết lão là thật sự vui mừng, hay là thật sự bi thương.
Nhưng Lý Dã rất khẳng định, trong lòng Lão Tống có một ngọn lửa, đã bắt đầu cháy không thể kìm nén được.
Có lẽ vừa rồi nếu hai nhân viên quản lý kia không ngăn lão lại, hôm nay lão có thể kéo vị Bối Lặc Gia kia, cùng nhau thống khoái bị thiêu chết sống.
“Tôi nhìn thấy hắn rồi, tôi nhìn thấy hắn rồi, ông trời có mắt... súc sinh đó vẫn chưa chết, hắn vẫn chưa chết... ha ha ha ha ha ha”
“Ha ha ha ha ha ha, hắn vẫn chưa chết, ông trời ơi, ông ngàn vạn lần phù hộ hắn, phù hộ hắn không bệnh không tai, đừng để hắn chết sớm, nhất định phải đợi tôi a ha ha ha ha ha ha”