Q1 - CHƯƠNG 007: NHÀ! (1)
Q1 - Chương 007: Nhà! (1)
Cổ buộc xích sắt, Vương Nhu Hoa bế nhi tử bị bộ khoái kéo ra khỏi góc tường, đám đông đằng xa biết mẹ con nàng sẽ gặp họa vốn mang tâm lý đợi xem trò hay, lúc này nhiều người không còn mấy ai hứng thú xem náo nhiệt nữa, ngậm ngùi lắc đầu bỏ đi không đành lòng thấy chuyện xảy ra tiếp theo. Nói cho cùng bọn họ gặp thiên tai, nhân tính trơ lỳ, nhìn người khác khổ như mình cũng an ủi phần nào, song không phải độc ác.
Nhi tử khóc, khóc đến thảm thương, Vương Nhu Hoa lòng quặn từng cơn, nghĩ tới con đã mất phụ thân, lại sắp không còn mẫu thân nữa, hai chân khụy xuống nhìn khuôn mặt bé bỏng, vừa hôn lên hai gò má phúng phính vừa khóc nấc lên.
Bộ khoái cầm xích xắt giật vài cái không được, cảnh tượng thương tâm đó cũng khiến hắn mủi lòng không nỡ giật quá mạnh, lúng túng nhìn quan trên đợi lệnh.
“ Chần chờ gì thế, mau mau đưa người đi, chẳng may kinh động tới ...” Bộ khoái nhiều tuổi hơn chạy tới khẽ rít giọng quát, chuẩn bị nhận lấy xích sắt, mắt nơm nớp nhìn sang phía đông.
Cách đó không xa có cái xe ngựa cực lớn, hai đại hán lực lưỡng đứng trên càng xe, kệ mưa to vẫn đứng nghiêm, quân tốt hai bên cũng im lìm như tượng.
Trời còn chưa tối hẳn, mười mấy chiếc đèn bão cực lớn thắp xung quanh chiếu sáng như ban ngày.
Có vẻ đã muộn, tiếng khóc kinh động tới người trong xe ngựa, một người mặc áo tơi cầm phất trần từ trong xe ngựa đi nhanh ra, tới bên Bao Chửng, thì thầm vài câu, sau đó ra hiệu bộ khoái dừng tay.
Không lâu sau thanh niên tuổi chừng hai mươi được cái ô cực lớn che chắn xuống xe ngựa, phục sức cao quý, nhưng thân hình có phần mong manh, khuôn mặt tuấn tú nhợt nhạt yếu ớt, hắn nhìn hai mẹ con đáng thương kia, lại nhìn bầu trời xám xịt:” Bao khanh, thiên tai không ngớt, đó là trời cao đang cảnh cáo trẫm, bánh tính chịu khổ cũng là trách nhiệm của trẫm.”
Bao Chửng nói hoàng đế vậy vội khom người thưa:” Bệ hạ đã vì thiên tai mà hạ chiếu thỉnh tội, trời đất sẽ niệm tình bệ hạ thành tâm, năm sau ắt mưa thuận gió hòa.”
Hoàng đế trẻ thương cảm: Mấy năm qua trẫm đã ba lần hạ chiếu thỉnh tội, trong mắt trời cao e rằng trẫm đã thành tội nhân, các ngươi đừng gây thêm nghiệt trướng cho trẫm là trẫm thỏa mãn rồi. Khanh cho rằng đôi mẹ con kia uy hiếp được tới an nguy của hoàng cung, hay là ám sát trẫm?”
Bao Chửng do dự một lúc, giọng cương quyết:” Bẩm bệ hạ, đều không phải, nhưng tôn nghiêm của pháp luật cần bảo vệ.”
Giọng hoàng đế trẻ bất giác cao lên:” Giết một nông phụ thì giữ được tôn nghiêm sao? Trẫm không nghĩ như thế, hoàng gia mất tới ba vị hoàng tử, trẫm không có nhi tử nối dõi, e rằng do luật pháp quá nghiêm khắc, trời cao trừng phạt.”
Bao Chửng kệ mưa sầm sập, bỏ nón ra, nước mưa chảy đầy mặt:” Nhân hiếu là cột trụ lập quốc của Đại Tống ta, quốc pháp là cơ sở của Đại Tống ta, làm sao có thể vì hoàng tử gặp chuyện ngoài ý muốn mà tùy ý phế bỏ? Xin bệ hạ cân nhắc!”
Hoàng đế trẻ chỉ ngoài thành:” Hôm nay trẫm đã thấy đủ thi thể bách tính, không muốn thấy thêm nữa. Truyền chỉ, nay cho mượn một góc mái hiên hoàng gia, để mẹ con họ an thân, Bao khanh chớ nhiều lời.”
Nói xong lại nhìn về phía đôi mẹ con kia, đứa bé đang tròn xoe mắt nhìn mình, lòng không khỏi nhớ tới ba nhi tử chết non, thương tâm phẩy tay với hoạn quan xoay người lên xe ngựa.
Bao Chửng đợi hoàng đế vào xe rồi đi tới đích thân cởi xích sắt trên cổ Vương Nhu Hoa, cười ôn tồn:” Bệ hạ nhân hậu, mẹ con ngươi thoát chết là may mắn, song dưới chân hoàng thành không tiện an gia, lão phu tìm cho ngươi chỗ ở khác, thế nào?”
Vừa rồi Vương Nhu Hoa nghe đoạn đối thoại vừa rồi giữa hoàng đế và Bao Chửng không xót chữ nào, biết mình không chết nữa, bản tính ương ngạnh bộc phát lại thêm chẳng hề có thiện cảm với Bao Chửng, nàng ôm chặt nhi tử nói lớn: “ Dân phụ là con dân của bệ hạ, tất nhiên là nghe bệ hạ an bài, thà dựng lều cỏ dưới chân hoàng thành chứ không ở trong đại trạch viện ngài cho.”
Viên hoạn quan nhìn Vương Nhu Hoa bế nhi tử đi tới chân tường thì cười: “ Câu này nói có lý lắm, nhà cỏ bệ hạ cấp cũng vinh diệu hơn đại trạch người ta, đây là năm quan tiền bệ hạ thưởng cho mẹ con ngươi.”
Kệ Bao Chửng xấu hổ, vừa nói vừa cởi áo tơi trên người đắp cho Vương Nhu Hoa:” Còn cái này của cha gia cho ngươi, vì câu nói vừa rồi.”
Vương Nhu Hoa hớn hở nhận lấy năm quan tiền đồng nặng trình trịch, sự thể chuyển biến quá nhanh làm phản ứng của nàng có chút chậm chạp, đến khi nhớ ra phải cám ơn thì đã không thấy bóng dáng viên hoạn quan tốt bụng kia đâu nữa.
Bao Chửng buôn một tiếng thở dài:” Ngươi nên tự biết điều.”
Ghét kẻ này vừa nãy một mực muốn giết mẹ con mình, Vương Nhu Hoa hứ một tiếng mang phần thưởng về chỗ cũ.
Bao Chửng nheo mắt nhìn quanh, đề phòng người khác mang tâm tâm lý cầu may học theo mẹ con nàng, lệnh với bộ khoái:” Trừ đôi mẹ con này ra, bất kỳ kẻ nào tới gần hoàng thành mười bước, chém!”
“ Vâng!” Đám bộ khoái đồng thanh đáp, đi tới chỗ cách hoàng thành mười bước, vung đao quát:” Đám ngoài kia giương tai lừa của các ngươi lên mà nghe đây, kẻ tới gần hoàng thành mười bước, chém!”
Đám đông líu ríu vâng dạ, người nhát gan thì bỏ đi xa cho an toàn, người bất chấp cứ ở chỗ cũ, phần đông nhìn mẹ con Vương Nhu Hoa với đủ loại ánh mắt đố kỵ, hâm mộ, có người không khỏi nghĩ, nếu lúc đó mình cũng dũng cảm một chút ...
Q1 - Chương 008: Nhà! (2)
Vương Nhu Hoa lúc này còn để ý gì tới người khác, cho nhi tử vào thùng gỗ, đắc ý lắc cái đầu toàn nước mưa:” Nhi tử, chúng ta trúng lớn rồi, bây giờ mẹ con ta có tám quan tiền, con nói xem chúng ta xây một căn nhà nhỏ ở đây được không? Số tiền còn lại mẹ để giành sau này cưới cho con một thê tử như hoa như ngọc.”
Thiết Tâm Nguyên há cái mồm không răng cười khanh khách, tiểu hồ ly nhát gan nãy giờ trốn biệt, thấy xung quanh không còn ai nữa mới từ trong tã chui ra cũng kêu loạn hưởng ứng.
Vương Nhu Hoa thoát đại nạn, tâm tình tất nhiên cực tốt, lấy tay đẩy đầu tiểu hồ ly một cái:” Ngươi cũng có phúc lắm.”
Thấy tã của nhi tử đã ướt hết, Vương Nhu Hoa không dám chậm chễ, vội vàng thay cái khác, tuy cũng ẩm, nhưng dù sao vẫn tốt hơn cái vừa rồi, trẻ nhà nông mà, khỏe lắm, chút nước thế này không sợ.
Có chỗ lập thân Vương Nhu Hoa tựa hồ có sức lực vô biên, trong thời gian ngắn nàng dùng vải dầu và mấy cành cây dựng lên một cái lều đơn giản, còn đem toàn bộ quần áo khô trải trong thùng gỗ, bế nhi tử nhảy vào thùng chuẩn bị đi ngủ.
Mưa tuy ngớt nhiều những vẫn không chịu dừng, thi thoảng bị gió thổi hắt vào góc tường, rơi lộp bộp lên nóc lều.
Vương Nhu Hoa ngồi trong thùng gỗ cầu khẩn: “ Thất ca, đều do chàng trên trời linh thiêng phù hộ, chàng nhất định phù hộ cho con chúng ta lớn lên khỏe mạnh như nghé non, để sinh con đẻ cái, truyền thừa hương hỏa, thiếp cũng nỗ lực làm việc, nuôi con khôn lớn ..”
Đó là suy nghĩ chân thật nhất của nàng, dù hoàng đế hay quan lớn, tướng quân đều cách nàng quá xa, nàng không hiểu tôn nghiêm pháp luật hay hoàng quyền, chỉ coi đây là trượng phu hiển linh phù hộ.
Nhịp thở Vương Nhu Hoa đều đặn, nàng đã ngủ rồi, không biết nhi tử vươn đầu ra khỏi tã, mồm há ra lưỡi uốn mấy lần như luyện tập, cuối cùng phát ra được âm thanh cổ quái làm con hồ ly nằm dưới chân dựng tên lên một lúc, không nghe thấy tiếng gì khác, lại cuốn đầu nhỏ vào đuôi của mình ngủ tiếp.
Muốn kiếm được một chỗ che mưa tránh gió ở thành Đông Kinh khó như lên trời.
Mọi thứ ở nơi này đều là vật có chủ.
Cho dù cành cây khô vô tình rơi ra ngoài tượng viện, chỉ cần Vương Nhu Hoa muốn nhặt cũng sẽ có người đi ra ngăn cản, hung dữ cướp lấy cành cây khô trong tay nàng, sau đó lườm một cái bỏ đi.
Cái gì cũng phải trả tiền.
Vương Nhu Hoa đi loanh quanh trên phố nửa ngày, cuối cùng uổng công trở về, nàng muốn tìm một công việc khâu vá giặt dũ cũng không được, tin tức về người Thiết gia trang cũng chẳng có, Thiết gia trang là thôn trang nhỏ, ít người từng đi khỏi thôn quá mười dặm, dù ở ngay gần Đông Kinh cũng không có mấy người từng vào kinh, bởi thế muốn nghe ngóng tin rất không dễ dàng.
Lại mua thêm hai cái bánh hấp lót dạ.
Hôm qua mua hai cái bánh hấp chỉ mất hai đồng, hôm nay phải ba đồng mới có thể lấy được hai cái bánh hấp từ tay tên hỏa kế.
Tiền không tiêu bừa được, sáng nay Vương Nhu Hoa thức dậy là đem tiền nhét vào cái lỗ hổng kia rồi, cuối cùng cắn răng nhét cả tiểu hồ ly vào trông coi rồi mới cõng nhi tử ra phố tìm đường sống.
Khi đi qua chợ người, Vương Nhu Hoa gần như phải chạy, nàng chưa bao giờ thấy cảnh con người xếp thành hàng như gia súc, bị người ta sờ trên nắn dưới, vạch cả mồm ra xem răng, sau đó xác định tuổi mua về.
Rất nhiều nữ tử trẻ chỉ mặc chiếc áo mỏng manh, đứng trong lều vải, mặc cho mụ bảo tử mặt bôi son trát phấn hoặc là nam tử bụng bự đi vào lựa chọn.
Từ rất lâu Vương Nhu Hoa đã biết, ở Đại Tống này mua bán nhân khẩu sẽ bị quan gia truy cứu, nhưng ở nơi này chẳng có quan sai nào quản.
Nhớ tới hôm qua mình mệt quá dựa vào góc tường ngủ một chút thôi mà thiếu chút nữa bị chặt đầu, Vương Nhu Hoa từ đáy lòng khinh thường những kẻ mặc áo quan.
Đi qua một cửa hiệu bán quan tài, Vương Nhu Hoa không kìm được nước mắt, thi thể của Thất ca không cách nào tìm được nữa rồi, nàng không thể để trượng phu thành cô hồn dã quỷ được.
Từ hiệu quan tài đi ra Vương Nhu Hoa ôm một xếp vài trắng, nàng cài đóa hoa lụa trăng lên tóc, coi như để tang cho Thất ca, còn về áo tang, trở về bên tường thành rồi thong thả may là được.
Trên đầu Thiết Tâm Nguyên cũng buộc một cái mũ tang nho nhỏ do Vương Nhu Hoa may qua loa trong cửa hiệu, nàng muốn để Thất ca biết, dù hắn chết rồi vẫn có người còn hoài niệm.
Vải trắng là thứ vải mềm thượng hạng, giá cả tất nhiên không rẻ, Vương Nhu Hoa dùng ba mươi đồng mua thứ này mà không nhíu một cái, ngay cả quá trình mặc cả cũng không có.
Mặt đất mấp mô, hôm qua hoàng đế xuất tuần dùng đất vàng lót đường thì chắc chắn phải làm rồi, vì thế trên mặt đất ít nhiều còn thấy dấu vết của đất vàng.
Chỉ là đất vàng còn rất ít, một lão hán còn đang quét lấy đất vàng, thành Đông Kinh đông người, mọi thứ đều quý giá, trong mắt người Đông Kinh không có thứ gì là vô dụng.
Những món ăn ngon xếp từ đầu đường tới cuối đường bốc hương thơm nghi ngút chẳng có chút sức hấp dẫn nào, sau khi mua một ít lương thực và nồi sắt, Vương Nhu Hoa lại mua một cái bánh hoa quế nhỏ, cẩn thận gói vào khăn tay chuẩn bị về sẽ nhai nát cho nhi tử ăn.
Vương Nhu Hoa đeo nhi tử trước ngựa, tay xách nồi sắt, lưng còn cõng bao lương thực, bốn cây gậy trúc kẹp ở nách, nơm nớp chạy về "nhà", nàng cứ lo cho sỗ tiền mình cất dấu.
Về tới chân hoàng thành nàng mới thở phào một hơi, con đường lớn bên ngoài người qua kẻ lại nhưng chân tường thì không có lấy một bóng người, đến cả chó hoang cũng không có.
Cũng phải thôi trên tường là thị vệ võ trang đầy đủ, ở góc tường thậm chí còn có một cái cung rất to được lắp trên giá, nhà mình ở ngay góc tường, đừng nói là người khác không dám đi tới, ngay chính bản thân Vương Nhu Hoa cũng tim đập chân run.
Mũi tên trên cung lớn phải to bằng quả trứng gà, đầu tên dưới ánh mặt trời lấp lóe, nhìn là biết hung khí giết người.
Nơm nớp lo sợ đi tới góc tường, những thị vệ kia tựa hồ nhận ra nàng chỉ đưa mắt nhìn chằm chằm chứ không dùng cung bắn, Vương Nhu Hoa về tới nơi mới dám xác định từ nay về sau cái góc tường này thực sự thuộc về mẹ con nàng rồi.
Q1 - Chương 009: Chim én tha rác xây nhà. (1)
Lúc này mặt trời đã lên cao, mặt trời tháng năm một khi thoát khỏi sự trói buộc của mây đen là ra sức phun hơi nóng xuống mặt đất, chẳng bao lâu hơi nước trong thành Đông Kinh bốc hơi, chẳng cần cử động toàn thân cũng nhớp nháp như trong lồng hấp.
Hoàng thành địa thế cao nên coi như còn khô ráo, gió từ phía Tướng Quốc Tự thổi tới mang theo chút dư âm chuông sáng, các vị hòa thượng đang cầu nguyện cho những vong hồn, hi vọng những tiếng chuông xa xăm có thể mang linh hồn của họ lên thiên quốc.
Vương Nhu Hoa nghe tiếng chuông liền thành kính chắp tay quỳ xuống đất cầu khẩn cho Thất ca, mong hắn kiếp sau không khổ như vậy nữa, phù hộ cho Nguyên Nhi bình an trưởng thành, không bệnh không tật.
Gậy trúc chống vải dầu liền thành cái lán đơn giản, đây chính là chốn an thân của mẹ con họ.
Vương Nhu Hoa rất hài lòng với tình cảnh trước mắt của mình, chính bởi vì nhìn thấy những người bị mua bán như gia súc, nàng cảm thấy cuộc sống không quá tệ, nếu như tìm được tộc nhân để ở cùng một chỗ thì không thể tốt hơn, học vấn của Lục công rất cao, nhất định có thể dạy Nguyên Nhi thành tài.
Cuộc sống giản đơn của hai mẹ con Vương Nhu Hoa cứ thế từng ngày trôi qua.
Thời gian qua Vương Nhu Hoa có thêm một sở thích, đó là nhặt nhạnh mọi thứ mà nàng cho là hữu dụng, cho dù đó chỉ là vài cành cây to một chút, một hai viên đá vuông vức hay viên gạch nguyên vẹn, thậm chí chỉ là bùn đất hay rơm khô.
Thị vệ trên tường thành tò mò thiếu phụ xinh đẹp ấy làm gì với những thứ vứt đi đó, rồi một ngày họ nhận ra nàng đang làm công việc của chim én tha rác xây tổ, cái lán đơn sơ dần dần có được cái mái bằng thực sự lợp bằng rơm, hai bức tường đất dần dần xuất hiện, do nàng dùng cỏ trộn với bùn đắp thành.
Nếu như không thể dựng lên được một cái nhà trước khi gió thu nổi lên mẹ con nàng sẽ không qua được mùa đông giá lạnh, thành Đông Kinh vào mùa hè nóng bức vô cùng, mùa đông lại thành chốn băng thiên tuyết địa.
Vì nàng sống ở bên hoàng thành, không có một người thợ nào dám tới giúp Vương Nhu Hoa xây nhà, nàng cũng biết điều này, có điều nàng càng coi trọng an toàn của bản thân và nhi tử, cô nhi quả phụ không có tộc nhân và trượng phu che chở muốn sống ở Đại Tống không phải là chuyện khó khăn bình thường.
Thế là mảnh đất trống trơ trọi trước hoàng thành dần dần xuất hiện một căn nhà đất xinh xắn mái rơm vàng, có cả hàng rào nhỏ bao quanh, hai tảng đá làm thềm vào nhà, trông ra dáng lắm. Dương Hoài Ngọc đi qua nhìn một lần chỉ hừ một tiếng, thi thoảng có vài chiếc xe ngựa sang trọng đỗ lại rồi đi, bách tính hiếu kỳ chỉ được một hay ngày, chỉ những thị vệ trên tường thành mới hiểu hết khó nhọc của nàng, không phục không được, nữ nhân như thế ai cưới được về là có phúc.
Nhà đã xây xong nhưng Vương Nhu Hoa chẳng thở phào được lâu, gần đây trong thành luôn có người chết, thuyền vận chuyển thi thể ở thủy đạo qua lại không ngớt, nghe đâu có bệnh dịch.
Người chết tất nhiên xong hết mọi chuyện, người sống thì khốn khổ, ai nấy đều khao khát thời khắc gió thu nổi lên, chỉ có mùa đông tới ông trời mới không tiếp tục lấy người nữa, người sống mới có thể bình an sống tới năm sau.
Nhà phú quý thấy nước lũ rút đi là cũng lũ lượt rời khỏi thành Đông Kinh, bọn họ càng hiểu đạo lý nhiều người thì càng nhiều dịch bệnh.
Vương Nhu Hoa chỉ còn cách cắn răng kiên trì, bỏ năm trăm đồng nhờ thư lại của Khai Phong huyện chuyển hộ tịch của mình và nhi tử từ Tường Phù huyện tới Khai Phong huyện, như thế mình thành người Đông Kinh thực sự rồi.
Mùa đông quan gia phát tiền củi lửa sẽ có một phần cho nhà mình, tuy nói mỗi năm chỉ được ba mươi đồng, nhưng mình và nhi tử sẽ sống ở Đông Kinh cả đời mà, tốn năm trăm đồng chẳng oan uổng.
Kỳ thực Vương Nhu Hoa còn có suy tính sâu hơn, con mình một khi đọc sách học chữ thì huyện học của Khai Phong huyện chắc chắn là tốt nhất Đại Tống.
Mọi chuyện đều tốt.
Rắc rối duy nhất là Nguyên Nhi không chịu ăn đồ ăn, trừ sữa mẹ ra thì nó không đụng tới thức ăn khác, cho dù là bánh hoa quế mềm ngọt hay là cháo gạo vàng ươm, Nguyên Nhi đều không ăn, điều này khiến nàng rất khó xử.
Nguyên Nhi nếu như không chịu ăn cơm thì làm sao mà lớn được?
Cũng may là Nguyên Nhi rất hiểu chuyện, chỉ cần ăn no là không khóc quấy, có lần ngã xuống đất trán sưng một cục cũng chỉ mếu mồm đưa tay đòi mẹ bế.
Đều là trời cao thương xót, tội nghiệp nó không có phụ thân che chở nên để nó khôn sớm, chuyện mừng không khỏi làm người ta buồn tủi.
“ Nguyên Nhi, không được cho hồ ly ăn bánh hoa quế.” Nhìn thấy nhi tử lại định đem miếng bánh hoa quế nhét vào miệng hồ ly, Vương Nhu Hoa đoạt ngay lấy, có hơi muộn, bánh hoa quế cướp được từ miệng con hồ ly làm nó kêu ầm ĩ, nàng thở dài trả lại cho nó:
Thiết Tâm Nguyên lại cho tay vào thùng nước rồi, Vương Nhu Hoa kéo ra, đứa bé này thích nhất là tự gây phiền toái cho bản thân, có lúc làm lật đổ thùng nước, cho dù bị ngã cũng chơi không biết chán.
Bây giờ nó đã có thể ngẩng đầu bò khắp nơi rồi, thậm chí có thể vịn đồ vật đứng lên.
Vương Nhu Hoa nhìn nước trong thùng đã bị bàn tay dính đất của nhi tử làm bẩn, nhớ ra nhi tử chưa bao chờ đụng vào nước nóng, đôi khi nàng muốn dạy cho đứa con nghịch ngợm này một bài học, cố ý đặt nước khá nóng một bên chờ nhi tử cho tay vào, để chừa đi cái thói xấu thích nghịch nước.
Nhưng đứa bé này chỉ cần nhìn thấy nước nóng là tuyệt đối không chạm vào, để ngay trước mặt nó cũng không chạm vào.
Nhiều lần quan sát, Vương Nhu Hoa cuối cùng hiểu ra nguyên nhân, nhi tử mỗi lần chơi bẩn xong là ra nghịch nước, đoán:” Nhi tử, con rửa tay phải không?”
Thiết Tâm Nguyên cười khanh khách, sờ bàn tay ướt sũng lên mặt mẫu thân, đầu dụi vào ngực nàng, hai mẹ con chơi đùa vui vẻ.
Té ra nhi tử thích sạch sẽ, đúng là nhi tử của Vương Nhu Hoa này.
Q1 - Chương 010: Chim én tha rác xây nhà
Hôm ấy Vương Nhu Hoa nhờ thị vệ đại ca trên tường thành trông nhi tử, thực ra chỉ phòng hờ vậy thôi, thị vệ đứng trên tường thành không thể tùy tiện rời vị trí, có điều nhi tử cho vào bồn tắm căn bản không thể bò ra ngoài, mà cũng không sợ có người khác vô cớ tới gần, sống ở đây một thời gian nàng sớm nghiệm chứng rồi.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi nàng vội vàng tới Mã hành nhai.
Nhiệm vụ hôm nay rất nặng nề, trong nhà phải sắm thêm chum nước và chum gạo.
Thời gian qua lương thực trong thành đột nhiên hạ giá, lại còn hạ rất nhiều, nàng quyết định mua thêm một chút, trong nhà có lương thực mới yên tâm.
Đó là lời Thất ca dạy nàng, năm xưa Thất ca nói thế này, con người có nhu cầu thiết yếu là mặc, ăn, ở, đi lại. Thực ra ăn phải đặt ở vị trí đầu tiên, còn về phần quần áo, chỉ cần no cái bụng cho dù là mặc lá cây cũng sống được.
Thất ca khi rèn sắt trên người trừ cái khố ra thì chẳng mặc gì hết.
Trong hiệu rèn ánh lửa hừng hực nhiều lúc chỉ có nàng và Thất Ca, Thất ca mỗi lần đập búa xuống là đốm lửa bắn tứ tung, miếng sắt nóng đỏ trên đe lúc sáng lúc tối, đốm lửa bắn lên lồng ngực bóng lưỡng của Thất ca nảy vài cái rồi tắt ngúm rơi xuống.
Đó là một nam nhân cường tráng tới mức tựa hồ có thể vác được cả ngọn núi ...
Vương Nhu Hoa lắc mạnh đầu, khịt mũi mấy cái, nhìn nhi tử đang bám vào bên bồn tắm ê a nói chuyện với mình, nàng lau khóe mắt ẩm ướt, không thể mềm yếu, nàng không cho phép mình được như thế, thơm má con một cái rồi hòa vào dòng người bên ngoài.
Cả người sống lẫn người chết đều qua lại trên con đường phồn hoa này, chẳng qua sống thì thì đi, chết thì bị người ta chất đống lên xe kéo ra ngoài.
Bệnh dịch vẫn phát sinh.
Đó là nguyên nhân vì sao mà giá lương thực lại giảm, đường rời thành đông nghìn nghịt, cửa hàng cửa hiệu thì vắng tanh.
Phàm là người trong nhà còn có cái ăn là dứt khoát không rảnh rỗi chạy ra đường, chỉ sợ bị dính bệnh.
Chỉ năm đồng thôi đã mua được một cái xe đẩy, đây là món hời lớn, khi Vương Nhu Hoa tới hiệu bán chum thì chẳng thấy ai cả, nàng gọi lớn mấy tiếng liền cũng chẳng ai ra chào hỏi, đi vào nhìn thấy một đôi chân đi giày hoa của thương cổ ngã trong phòng.
Vương Nhu Hoa thất kinh hoảng hốt lùi lại.
Đứng giữa con phố vắng lặng khôi phục lại tâm thần bất an, Vương Nhu Hoa lại lại đi vào trong hiệu, lăn từ bên trong ra một cái chum lớn, đánh vật rất lâu mới cho lên được xe đẩy, quay đầu nhìn bốn phía không thấy ai, đi vào vần ra hai cái chum lương thực lớn, khi ra bỏ lên quầy 10 đồng tiền.
Đẩy xa đi được trăm bước, Vương Nhu Hoa lại quay về, nhặt lại sáu đồng tiền trên quầy, thè lưỡi nói nhỏ với vị chưởng quầy ngã trong phòng: “ Vừa rồi quên mặc cả ...”
Thiết Tâm Nguyên bị nhốt trong bồn tắm không đi đâu được, hâm mộ nhìn con tiểu hồ ly hết nhảy ra lại nhảy vào, chơi không biết chán. Từ cái lần tiểu hồ ly đái một bãi khai mù trong bồn tắm, nó bị Thiết Tâm Nguyên hành hạ cho không dám đái ở gần nhà nữa.
Hôm nay mẹ không có nhà, Thiết Tâm Nguyên rất muốn đi loanh quanh xem sao, thế là y dồn hết chăn lót trong bồn tắm sang một bên, sau đó trèo ra ngoài.
Ngã một cú chổng bốn vó lên trời, Thiết Tâm Nguyên được tiểu hồ ly giúp đỡ lật người lại, vịn vào tường thành bắt đầu chuyến đi xa đầu tiên của mình ở thế giới này.
Chân tường hoàng thành toàn là rêu xanh, còn có rất nhiều lá rụng, Thiết Tâm Nguyên mới đi được mười mấy bước liền nhận ra hai cái chân của mình hiện giờ căn bản không thể chịu được chuyến đi xa như vậy.
"Bẹt" một cái ngồi xuống đất, dựa vào tường thành nhìn con đường xa xa.
Nếu chân đã không đảm nhận được nhiệm vụ thăm dò thì dùng tạm mắt vậy, ít nhất có thể xem xem cái thế giới mới này thế nào.
Bầu trời xanh thăm thẳm , áng mây trắng bồng bềnh, màu sắc thuần khiết, con đường hoàng thành trải đá phía trước tập nập người qua kẻ lại, những âm thanh rộn ràng của cuộc sống truyền vào tai.
Sáng nay trời đổ cơn mưa nhỏ, cây cối bên đường bừng bừng sức sống, phủ một màu xanh mướt khắp nơi, từng làn gió nhẹ thội qua, mang theo giọt ngọc long lanh sót lại trên những phiến lá sau cơn mưa, mang tới chút tươi mát cho ngày hè nóng bức. Thiết Tâm Nguyên đưa cánh tay nhỏ bé bụ bẫm ra như muốn nắm lấy cái gì đó trong không khí, trong tay không có gì, nhưng làn da cảm thụ rõ ràng nắng ấm.
Mọi thứ đều hết sức chân thật, nhưng cho tới tận bây giờ Thiết Tâm Nguyên vẫn cảm thấy thế giới này có chút gì đó không thật, vốn đang một mình nằm ở sa mạc ngắm sao, đột nhiên trời đất quay cuồng tối mù, ý thức cuối cùng khi đó còn nghĩ xong đời rồi, có khi xúi quẩy bị thiên thạch rơi đầu cũng nên, cho rằng mình sẽ tới nơi nào đó đại loại như âm phủ, không ngờ tới một thế giới hoàn toàn xa lạ.
Thiết Tâm Nguyên tất nhiên là kinh hoàng, thế nhưng miệng chỉ phát ra tiếng oe oe như trẻ con khóc, chân tay không nghe theo điều khiển, đến khi nhìn thấy bàn tay bé xíu mũm mĩm của mình, y chỉ biết bất lực xuôi theo số phận.
Cùng Vương Nhu Hoa trải qua một phen sinh tử Thiết Tâm Nguyên cuối cùng cũng mở lòng tiếp nhận, quyết định về sau dùng cái thân thể này sống tiếp cho thật tốt, người ta đã làm hết trách nhiệm của người cha, người ta đã nỗ lực tròn trách nhiệm của người mẹ, vậy mình phải làm tròn trách nhiệm của người con.
Hiện giờ trách nhiệm của nhi tử ngoan là cố gắng đừng gây thêm phiền toái cho mẹ mình, đó là sự báo đáp lớn nhất.
Tiểu hồ ly chẳng biết kiếm đâu ra một cây nấm ném ở bên Thiết Tâm Nguyên, Thiết Tâm Nguyên lóng ngóng điều khiển cánh tay vẫn còn chưa thuần thục lắm nhặt lên xem kỹ, cái con này kiếm được không tệ đâu, là cây nấm rơm hiếm có.
Q1 - Chương 011: Chim én tha rác xây nhà. (3)
Thấy Thiết Tâm Nguyên nhặt nấm lên, con hồ ly hưng phấn nhảy tưng tưng, chạy tới kéo quần Thiết Tâm Nguyên, đành chập chững vịn tường thành đi theo nó.
Lại đi thêm được hơn mười bước không ngờ thấy một mảng cỏ lớn bị dòng nước trong vắt chia cắt làm hai, hai bờ dòng nước mọc rất nhiều nấm, giữ dòng nước thi thoảng còn nhìn thấy cánh hoa sen nát vụn từ cửa thoát nước chảy ra, chắc hẳn đây là cửa thoát nước của ao sen trong cung rồi.
Thiết Tâm Nguyên bò trên mặt đất hái nấm.
Hái nấm là việc rất chuyên nghiệp, y không biết nấm thời Tống có khác gì nấm sau này không, bất quá có một điều khẳng định chắc chắn, nếu chưa có người thử qua thứ nấm này, y tuyệt đối không ăn dù chỉ một miếng.
Nấm dại cũng cần quá trình thuần hóa, chính là quá trình thoát độc, nấm đời sau chúng ta ăn cũng đều là nấm độc, nhưng trải qua thời gian dài con người bồi dưỡng, độc tố đã mất hết mà thôi.
Ví như cùng là nấm rơm, nhưng trời mới biết nấm rơm thời Tống có độc không.
Nấm rơm thì không biết nhìn cây nấm đỏ tươi thích mắt kia là Thiết Tâm Nguyên biết có độc rồi, cẩn thận quan sát kỹ hơn, khả năng cực cao đây là thứ nấm tán bay rất độc ở phương bắc, vì sao nó lại mọc ở cửa thoát nước hoàng cung Đại Tống.
Thế này đời sau người đông bắc hay dùng nó dã ra trộn với cơm thừa để giết rồi, nghe huynh đệ đông bắc kể, đại pháp sư người Tun-gus trước khi làm phép đều ăn một ít nấm này để tiến vào thần quốc, chẳng biết có thật không?
Nói chung là thứ tốt, gặp rồi là không bỏ qua.
Còn về phần hoàng cung có ai từng dùng thứ này hại người hay khiến người ta gặp ảo giác thì Thiết Tâm Nguyên chả quan tâm, hoàng cung thì phải xuất hiện chút việc cổ quái mới là bình thường.
Hái nấm độc là quá trình tinh tế, Thiết Tâm Nguyên nhanh chóng nhận ra đôi tay chưa mọc hết của mình không thể hoàn thành nhiệm vụ.
Ngó mặt trời trên đầu, mẹ chắc là sắp về, Thiết Tâm Nguyên chuẩn bị kết thúc chuyến lữ hành của mình.
Tuy trở về phải bò nhưng tâm tình Thiết Tâm Nguyên rất tốt, có câu trong vòng mười bước ắt có cỏ thơm, hôm nay ứng nghiệm vào mình.
Làm hàng xóm với hoàng gia cũng được đấy chứ, nhìn đi, ngay cả bên cửa thoát nước cũng có thuốc tốt ắt phải có khi xa nhà.
Thiết Tâm Nguyên tin, mình chỉ cần mở thật to mắt, cẩn thận chờ đợi thế nào cũng có được vô số lợi ích từ trong cái cung điện to đùng đoàng này ...
Thị vệ trên tường thành lo lắng nhìn đứa bé mặc áo xanh vừa bò vừa cười quái lạ, không dám nói lớn, tránh làm nó hoảng sợ.
Khi đứa bé kê đồ dưới chân, lao đầu vào bồn tắm những thị vệ trông coi mới thở phào.
Khi Vương Nhu Hoa đẩy cái xe nặng nề trở về, trước tiên là kiểm tra bảo bối của mình, thấy con và hồ ly nhỏ ôm nhau ngủ say tít, thần kinh căng thẳng suốt đường đi mới buông lỏng.
Đá bé này toàn thân bùn đất, khỏi nói cũng biết đều do con hồ ly kia gây ra, lửa giận bốc lên, Vương Nhu Hoa tóm con hồ ly ném thật xa về phía chân tường.
Con hồ ly xoay người trên không, duỗi tứ chi đáp vững vàng xuống đất, kêu oan ức không ai nghe, nằm trên đống đất nhìn Vương Nhu Hoa chuyển đồ vào nhà.
Vương Nhu Hoa trước tiên mang lương thực vào nhà, sau đó kiếm một ít đá, nhét cành cây xuống dưới chum chuẩn bị nhóm lửa nung.
Lửa mạnh có thể trừ hết ô uế, đó là lời Thất ca nói rất lâu rồi.
Ngõ lấy nước ngọt ở ngay trước mặt, Vương Nhu Hoa lấy đầy nước vào chum, sau đó đun nước, Thiết Tâm Nguyên dậy rồi, bám vào thành bồn tằm nhìn mẹ làm việc.
Tránh truyền bệnh cho nhi tử, trước khi tắm rửa sạch sẽ Vương Nhu Hoa không chạm vào con.
Trời chiều ngả bóng, tốn rất nhiều củi mới đun được nước ấm dần, Vương Nhu Hoa đổ nước vào bồn tắm, cận thận che chắn kín đào tắm rửa ...
Tắm thật kỹ một lượt, Vương Nhu Hoa đổ hết nước đi, thêm nước tắm cho Thiết Tâm Nguyên, đến khi hai mẹ con đều sạch lắm rồi mới nhíu mày nhìn con hồ ly vẫn giận dỗi không chịu về nhà ...
Thị vệ trên tường thành gọi một tiếng sau đó ném cho mẹ con Vương Nhu Hoa mấy quả lê, nàng cắt lê thành từng miếng nhỏ rồi đút cho nhi tử ăn.
Hạt lê thì nàng cẩn thận chôn ở chỗ đón nắng, phụ nhân xuất thân từ nông gia đều có thói quen này, lê rất ngon, chỉ cần có hạt lê, chôn hạt xuống đất, mấy năm sau sẽ có lê ăn mỏi miệng, với hoa màu và cây quả, nông phụ rất kiên nhẫn đợi nó trưởng thành.
“ Đào hoa hạnh bốn lê năm, năm năm nữa là Nguyên Nhi ăn lê thỏa thích rồi.”
“ Ái, ái, con là thằng bé tham ăn, con đó, không thể chỉ bú sữa được, răng đã mọc hai cái rồi, không xấu hổ à?”
Vương Nhu Hoa bế nhi tử ngồi trong căn nhà nhỏ mù mờ của mình, nhìn ánh đén leo lét, vui vẻ chơi đùa với con, hồ ly nhỏ thì rúc mình nằm dưới cái giường nhỏ, híp mắt nhìn trộm miếng thịt khô treo trên nóc nhà.
Có gian nhà này, Vương Nhu Hoa có lòng tin nuôi con trưởng thành, tuy nói tiền trong nhà đã vơi đi một nửa, nhưng năm thiên tai thế này, một quả phụ như nàng còn cầu gì hơn nữa.
Thời thiếu nữ không phải chưa từng hưởng vinh hoa phú quý, chỉ là một khi tan thành mây khói thì bất kể là ân phụ mẫu, tình phu thê hay nghĩa đồng bào đều không qua nổi một lời nói dối tàn phá, người như vậy không cần nghĩ tới cũng được.
Thất ca vớt mình khỏi nước, lại đưa mình đi trong nước, phải chăng mọi thứ đều có trời định?
Vương Nhu Hoa ưỡn ngực lên, đắc ý nhìn ni tử bụ bấm trong lòng, cảm giác rất có thành tựu, đêm thành thân, thất ca nhổ bãi nước bọt vào đất trống nói :" Mệnh tuyệt hậu rắm chó gì chứ? Lão tử không tin!"
Vương Nhu Hoa đổ đầy nước vào một cái chum, đây không phải là nước giếng đâu, mà là thị vệ đại ca trên tường thành lấy từ nước suối trên núi ở trong cung.
Để báo đáp Vương Nhu Hoa giúp những thị vệ không có gia quyến trong kinh giặt giũ vá quần áo, tuy luôn mồm nói không cần tiền, nhưng không bao giờ đám thị vệ lại để thiếu phụ xinh đẹp phải làm không công, luôn có dăm ba đồng tiền được đặt kèm trong giỏ quần áo thả xuống.
Vương Nhu Hoa còn khôn khéo nghe ngóng được từ họ rằng quý nhân trong cung đều tới Thúy Vi sơn tránh dịch rồi, ít nhất phải đợi tới khi thời tiết trở lạnh mới về hoàng cung.
Q1 - Chương 012: Tiếng mẹ đầu tiên. (1)
Bệnh dịch ở Đông Kinh càng lúc càng tồi tệ, cho dù giữa ban ngày cũng không thấy nổi mấy người đi đường, dù là có cũng đi như ma đuổi ...
Quý nhân đi hết, người còn lại đều có nguyên nhân không đi được, ai nấy trông ngóng ngày gió thu tới.
Vương Nhu Hoa cũng trở nên cực kỳ cẩn thận, không bao giờ đi quá mười bước cách hoàng thành, hoàng thành nuôi nhốt hoàng tộc Triệu thị, cũng thuận tiện cung cấp cho hai mẹ con nàng một tầng bảo hộ thiên nhiên, vì thế xung quanh ngôi nhà nhỏ của nàng chưa từng có người chết ngã xuống.
Chuyện này phải tính công Khai Phong phủ, một dải hoàng thành vốn là khu vực cảnh giới cao độ, hiện giờ đừng nói trong vòng mười bước mà trong vòng trăm bước cũng không cho ai tiến vào.
Bệnh dịch rốt cuộc cũng tìm ra được căn nguyên, không thể không nói Khai Phong phủ là cơ cấu chính phủ rất có hiệu suất, cuối cùng phát hiện ra chẳng qua là một hồi dịch ( kiết lỵ) do thiếu vệ sinh gây ra mà thôi, chứ không phải là ( dịch tả) đáng sợ, làm mọi người đều thở phào.
Nếu như là dịch tả, có trời mới biết thành Đông Kinh sẽ chết bao nhiêu người.
Sau khi biết nguyên nhân, mỗi ngày Thiết Tâm Nguyên bị Vương Nhu Hoa một ngày dùng nước ấm tắm ba lần, đương nhiên tiểu hồ ly cũng có đãi ngộ tương tự. Mỗi ngày khi mặt trời lặn Vương Nhu Hoa tắm cho Thiết Tâm Nguyên và tiểu hồ ly, đám thị vệ trên tường thành lại đứng xem cười hô hố trêu chọc, lòng thầm tiếc không cách nào nhìn giai nhân tắm rửa, không biết đó là cảnh tượng ướt át nhường nào, bọn họ đều biết rồi, Vương Nhu Hoa là quả phụ, điều đó khiến những thị vệ chưa thành gia thất khơi lên không ít mơ tưởng.
Trong nhà nhỏ chỗ nào cũng chua lè chua loét, đó là do Vương Nhu Hoa dùng dùng giấm hun tới ba lần, nên để lại di chứng.
Một cái màn mới tinh chiếm cứ tới nửa căn nhà, Vương Nhu Hoa không cho nhi tử bò ra ngoài màn, mỗi ngày đều kiểm tra triệt để màn, không phát hiện ruồi muỗi nào mới thôi.
Cho dù Thiết Tâm Nguyên rất muốn đi xem cái mảnh đất mọc toàn nấm độc kia, nhưng chẳng tìm được cơ hội, chỉ cần bò ra khỏi màn sẽ bị Vương Nhu Hoa đánh mấy cái vào đít, tóm cỏ ném trở lại.
Cuộc sống của hai mẹ con trong ngôi nhà nhỏ đơn sơ luôn đầy ắp tiếng cười và gió thu rồi cũng tới.
Hạt cây do Vương Nhu Hoa trồng trước nhà cũng đã trổ trồi non, cây nhỏ như thế này không thể nào chống chọi được mùa đông lạnh giá sắp tới, làm Vương Nhu Hoa một lòng muốn có vườn cây cho nhi tử ăn vô cùng thất vọng.
Có điều cũng có tin tốt, bệnh dịch dần biến mất rồi.
Vương Nhu Hoa thấy con đường trước mặt đã ba ngày liền không ai vận chuyển người chết ra ngoài nữa liền yên tâm.
Thế là nàng lập tức khóa trái nhi tử và tiểu hồ ly trong nhà, vội vàng đẩy xe ra Mã hành nhai, nàng rất hiểu mùa thu là lúc phải tích trữ lương thực, nhất là vào năm thiên tai, giá lương thực chẳng mấy chốc sẽ tăng lên.
Thiết Tâm Nguyên chín tháng tuổi đã có thể đứng vững vàng trên mặt đất, qua bốn tháng không ngừng rèn luyện, tuy chưa thể chạy, nhưng đã không cần Vương Nhu Hoa đỡ nữa rồi.
Ghé vào khe cửa nhìn thấy mẹ đã đi xa, Thiết Tâm Nguyên vẫy vẫy tay, tiểu hồ ly thuần thục chui ra ngoài từ cái lỗ nhỏ dưới cửa, lấy miệng đẩy then cài, sau đó dùng móng mở cửa.
Thiết Tâm Nguyên mới chỉ to hơn được một chút còn tiểu hồ ly đã thành con hồ ly nhỡ vô cùng đẹp đẽ, chỉ cần lông tơ màu vàng nhạt của nó rụng hết, mùa đông lông mới mọc ra, nó sẽ biến thành con ngân hồ thực sự.
Một người một thú như trộm lẻn ra ngoài, nhanh chóng tới chỗ nấm mọc, Thiết Tâm Nguyên thất vọng hết sức, nấm rơm thì mọc khắp nơi nhưng nấm độc thì đã khô héo rồi, bào tử màu đen rải rác, nhưng không thấy được một cây thực sự trưởng thành, tiếc thế chứ lại, đây là thứ thích hợp cho trẻ con phòng thân, sao không sống thêm một thời gian nữa.
Tiểu hồ ly đánh chén nấm rơm ngon lành, đôi khi còn mang tới bên cạnh Thiết Tâm Nguyên, chớp chớp đôi mắt to nhìn y như có vẻ không hiểu vì sao thứ ngon thế này lại không ăn.
Nấm độc đất bắc mà lại chẳng chịu nổi gió lạnh phương bắc.
Gió từ xa thổi tới kéo theo lá khô gắp nơi bay về phía tường thành, chẳng mấy chốc đã lấp kín chân Thiết Tâm Nguyên.
Tiểu hồ ly giật mình, nhảy vọt một cái đến bên người Thiết Tâm Nguyên, ngồi ở trên chân y hướng về đống lá khô kêu liên hồi.
Một cái cục màu nâu xám từ trong đống là khô lăn ra, tưởng gì chứ, chẳng qua chỉ là con nhím thôi mà, nhưng mắt Thiết Tâm Nguyên sáng lên, con nhím xô đống lá làm lộ ra mấy cây nấm màu đỏ.
Thiết Tâm Nguyên dùng chân đá con nhím đi, lấy ống trúc đồ chơi mẹ làm cho, cẩn thận hái mấy cây nấm, cho vào ống trúc đóng nắp lại, thấy ông trời đối xử với mình không tệ.
Mục đích đã đạt Thiết Tâm Nguyên men theo tường thành về nhà, đó là một quãng đường xa so với đôi chân bé nhỏ ngắn ngủi của y, nhưng cơ thể trẻ con tựa hồ mang sinh lực vô tận, chẳng hề thấy mệt.
Vào nhà rồi tiểu hồ ly lại thuần thục đẩy then cài, sau đó chui qua lỗ.
Trong nhà tối lắm, mẹ y vì giữ ấm mà hi sinh trang bị thiết yếu là cửa sổ, chỉ dùng củi tùy tiện ngăn cách một khoảng trống, mà căn nhà này lại cùng hướng với cung điện hoàng gia, là dựa bắc hướng nam.
Lúc này còn có chút ánh sáng chiếu vào, chiếu lên khuôn mặt nhỏ xíu đắc ý của Thiết Tâm Nguyên, tiểu hồ ly đã chui vào cái rổ dưới gầm giường, thò đầu nhìn y xé nấm đặt lên bếp sấy, thi thoảng lại cười khanh khách khiến nó cũng phải rùng mình.
Nấm sấy khô hơi cháy vàng lại cất vào trong ống trúc nút chặt, muốn nghiền nấm khô thành bột thì Thiết Tâm Nguyên còn chưa làm được, nên giao cho tiểu hồ ly dấu đi, y sợ mẹ vô tình tìm thấy lại đem thứ nấm khô thơm phưng phức này làm canh cho mình ăn thì tàn đời.
Tiểu hồ ly rất giỏi giấu đồ, chẳng ai biết là nó giấu ở đâu.
Làm xong tất cả, Thiết Tâm Nguyên leo lên cái giường thấp, chẳng kịp cởi giày đã ngủ tít thò lò, cơ thể trẻ con sướng vậy đấy, chẳng như người lớn, lắm lúc muốn ngủ cũng chẳng ngủ được.
Trong mơ y nhìn thấy Dương Hoài Ngọc tay cầm trường thương như hổ điên kịch chiến với thị vệ toàn thân thiết giáp, cuối cùng bị đám thị vệ đâm thương vào đùi mới chịu quỳ xuống, miệng vẫn quát tháo muốn chén giết.
Mà lúc đó Bảo Chửng ngồi trên đại đường, miệng phán xử, tay viết phán quyết, chẳng mấy chốc một đống quyển tông đã xử lý xong, sau đó vứt bút nghênh ngang cười lớn bỏ đi, để lại vô số bách tính kêu oan muốn lật tung nóc nhà.
Hai kẻ đó đều bị trúng nấm độc của y.
Q1 - Chương 013: Tiếng mẹ đầu tiên. (2)
“ Nguyên Nhi, Nguyên Nhi, dậy đi ...”
Giọng nói xa xăm từ xa truyền tới, Thiết Tâm Nguyên mơ mơ màng màng gọi một tiếng "mẹ" rồi ngồi dậy, mắt lèm nhìn nhìn thấy Vương Nhu Hoa sững sờ nhìn mình, mồm chóp chép một cái lại ngủ mất.
Thế nhưng không ngủ được rồi, thân hình nhỏ bé của y bị nhấc bổng lên không trung rồi xoay tròn, bị mẹ hôn như mưa lên má, lên bụng, lên cả mông ...
“ Nguyên Nhi của mẹ biết nói rồi.”
“ Nhi tử biết gọi mẹ rồi.”
“ Con ta đúng là thông minh nhất trên đời, Cẩu Đản nhà Thiết Lão Ngũ tới hai tuổi mà chưa nói sõi, cứ gọi cha thành gia gia.”
“ Thất ca, huynh nhìn thấy không, huynh có nghe thấy không, con chúng ta nói được rồi ...”
Vương Nhu Hoa như người điên lúc vui mừng lúc bi thương, Thiết Tâm Nguyên bấy giờ mới ý thức được một tiếng mẹ mình buột miệng gọi ra có ý nghĩa thế nào, lòng cũng lẫn lộn đủ cảm xúc, nước mắt mằn mặn chảy khắp mặt, vươn bàn tay nhỏ nhắn ra ôm lấy mẹ.
Đêm hôm đó Vương Nhu Hoa hưng phấn tới mức không ngủ được, liên tục dụ Thiết Tâm Nguyên nói, y chỉ kiên nhẫn gọi mấy lần mẹ rồi không kháng cự nổi ma ngủ, trong mơ vẫn loáng thoáng nghe thấy mẹ lẩm bẩm nói chuyện một mình.
Cả đêm không ngủ vậy mà trời vừa mới sáng Vương Nhu Hoa đã chạy ra khỏi nhà, hưng phấn gọi thị vệ đứng trên tường thành:” Trương gia đại ca, Nguyên Nhi nhà muội biết nói rồi!”
Trương thị vệ ôm thương ngủ gật bị giật mình, đầu đập cốp vào tường thành, mắt nhắm mắt mở nói:” Thiết gia nương tử, con cô biết nói thì có gì lạ, sáng sớm ngày ra cô đã hò hét lung tung mới lạ đấy.”
“ Nguyên Nhi biết nói rồi, đêm qua nó gọi mẹ mười mấy lần đấy.”
“ Nhi tử ta gọi cha mười mấy năm kìa, còn chẳng phải đáng đánh là đánh sao, bảo bối của cô nói được rồi tức là lớn rồi, ăn đòn được rồi, hôm qua nó bám tường thành chạy đi chơi, bọn ta không rời vị trí được chỉ biết nhìn theo ...”
Vương Nhu Hoa ngớ ra:” Chạy đi chơi? Làm gì có, muội ra ngoài luôn cài cửa mà.”
Trương thị vệ thò đầu xuống cười:” Con hồ ly thành tinh kia nó mở cửa đấy, ha ha ha, xem ra là nhi tử bảo bối của cô dạy, có đứa con như vậy, Thiết gia nương tử, tương lai tha hồ mà tức giận.”
Khuôn mặt đang tươi hơn hớn của Vương Nhu Hoa tức thì tối đen, chạy vọt vào nhà, tóm tiểu hồ ly dưới gầm giường:” Có phải mày mở cửa cho Nguyên Nhi không?”
Hồ ly không trả lời được, thế nên bao tội lỗi trúc lên đầu nó, Thiết Tâm Nguyên còn quá nhỏ, cho nên tội trốn nhà đi chơi không bị xử.
Chỉ là y cũng không vui vẻ mấy, có cái búa to đùng mà không có đinh để thử làm y bực bội lắm, thứ nấm tán bay đó vạn vạn lần không dám để mẹ thử, đương nhiên tiểu hồ ly trung thành cũng không thể lấy ra làm vật thí nghiệm.
Ngồi trước cửa tắm ánh nắng hơi lạnh, Thiết Tâm Nguyên quay đầu nhìn những thị vệ trên tường thành, thầm tính đây là vật thí nghiệm thích hợp nhất, nhưng mà nể tình bọn họ thường làm ra mặt cái bộ ngu ngốc chọc cười mình, tha cho họ vậy.
Thực ra Thiết Tâm Nguyên có mục tiêu rồi, chỉ là với điều kiện của y bây giờ quá khó để thực hiện.
Một quả táo đỏ từ trên trời rơi xuống, Thiết Tâm Nguyên nhặt cho vào giỏ bên cạnh, có chút cảm động, nhe răng cười một cái coi như tưởng thưởng cho đám mãng phu vô tri.
Lại có một quả hạch đào rơi xuống.
Lòng tốt của người ta không nên lãng phí, tiếp tục nhặt cho vào giỏ.
Lại có quả gì nữa ném xuống kia ... á à, đám khốn kiếp coi mình là khỉ rồi.
Nhìn mẹ bê cơm trưa tới, Thiết Tâm Nguyên chẳng muốn ăn, bữa nào cũng là thứ mỳ nhạt thếch, mẹ sợ con không thích lại còn cho rất nhiều dầu, cho dù là lấy nước lã nấu mỳ còn ngon hơn rất nhiều.
Từ cái ngày gọi ra tiếng mẹ đó, cuộc sống của Thiết Tâm Nguyên thay đổi hoàn toàn, y đã vô duyên với thứ sữa mẹ sạch sẽ vệ sinh dinh dưỡng phong phú.
Vì cai sữa cho y, Vương Nhu Hoa thậm chí bôi cả gừng lên vú hòng giảm bớt cơn thèm sữa của y.
Xem ra không còn hi vọng gì dùng sữa mẹ thay cơm, Thiết Tâm Nguyên thở dài trong lòng, cầm cái thìa to bằng nắm đấm của y bắt đầu ăn cơm.
Mỗi ngày tới giờ cơm là y thấy như bị tra tấn.
“ Nguyên Nhi ăn thật ngoan, cha con thích nhất là bánh canh do mẹ làm, lần nào cũng ăn một tô đầy, Nguyên Nhi phải ăn nhiều, tương lai cường tráng như cha con.” Vương Nhu Hoa híp mắt nhìn nhi tử ăn cơm, vui vẻ tới quên ăn, có đứa bé nhà nào chưa tròn một tuổi đã tự ăn cơm được không? Không có, chỉ con nàng thôi, cục cưng bảo bối của nàng là độc nhất vô nhị:
Thiết Tâm Nguyên rất muốn nói mình không muốn ăn chút nào, nhưng mà không ăn thì chết đói, vì giữ cái mạng đành hành hạ bản thân.
Từ lâu cái mồm của y đã nổi tiếng khó phục vụ, tuy chẳng phải thích ăn những món đắt tiền, nhưng mà chế biết nhất định phải đàng hoàng, nêm nếm phải vừa vặn, nếu không là y lên cơn.
Nay tay nghệ của mẹ làm Thiết Tâm Nguyên mất hết cả vị giác nhưng tay vẫn không ngừng xúc mỳ cho vào mồm, cho đến khi ăn sạch mỳ trong bát mới thôi, có lẽ lâu dần mình sẽ thích cơm nước do mẹ làm cũng nên.
Lấy quả trứng gà đã bóc vỏ cho vào bát mẹ, mỗi ngày một quả trứng gà là yêu cầu của mẹ với y.
Vương Nhu Hoa chau mày, thấy nhi tử cười toe toe nhìn mình liền ăn lòng trắng, bỏ lòng đỏ vào bát nhi tử. Thiết Tâm Nguyên lấy thìa xúc lòng đỏ cho hết vào mồm, nghẹn tới mắt trắng dã, Vương Nhu Hoa vội vàng đổ cho ít nước mỳ mới thoát nạn.
“ Lòng trắng ngon như thế sao con lại không thích ăn chứ?”
Bữa cơm trưa đơn giản của hai mẹ con kết thúc trong tiếng than vãn của Vương Nhu Hoa.
Q1 - Chương 014: Tiểu hồ ly của Thiết gia. (1)
Tiểu hồ ly thì hiên ngang nằm phơi nắng trong cái sọt cũ, từ khi nó trở nên đẹp đẽ thì cơ bản không ăn đồ trong nhà nữa, cái lỗ nhỏ trên tường thành cung cấp cho nó sự tiện lợi lớn, thứ nó ăn toàn là thức ăn hoàng gia.
Bữa trưa của Thiết gia luôn khá sớm, Vương Nhu Hoa vẫn giữ thói quen của nông gia, mỗi ngày chỉ ăn hai bát, tuy không tới mức bận thì ăn đặc, nhàn thì ăn loãng, những cơm nhạt trà thô là khó tránh. Mấy món ăn như thế làm sao lọt vào mắt tiểu hô ly cho được.
Tiểu hồ ly đứng lên, duỗi mình một cái, đầu ngẩng cao nhìn trái nhìn phải hết sức cảnh giác, không phát hiện ra bất kỳ nguy hiểm nào, sau đó nhảy ra khỏi cái hàng rào thấp thưa thớt, chui ngay vào lỗ trên tường thành.
Sau khi thò đầu ra nó còn chít chít gọi thị vệ, thấy thị vệ vẫy tay với mình mới chạy vượt qua bãi cỏ khô, hướng về phía ngự hoa viên, mỗi ngày vào giờ này đều có người đợi nó ăn cơm cùng.
Hoàng đế Đại Tống Triệu Trinh gần đây tâm tinh cực kỳ không tốt, từ khi đăng cơ tới nay hắn luôn muốn chính danh cho mẹ đẻ Lý Thần Phi của mình, nhưng ơn nuôi nấng của thái hậu Lưu Nga cũng không thể quên, làm hắn rơi vào dày vò giữa ân sinh thành và ân nuôi dưỡng, chẳng lúc nào được vui.
Cho dù hôm nay tảo triều các đại thần cũng chẳng phải tranh cãi chuyện xây dựng lại Đông Kinh sau thiên tai mà công kích hắn không cho đưa di cốt của mẹ đẻ vào Định lăng.
Đối diện với giai tầng sĩ đại phu khổng lồ, Triệu Trinh không chống lại được, chẳng còn cách nào khác đành kêu bệnh thoái triều.
Trong góc ngự hoa viên có một cái lán mà Triệu Trinh rất thích, vì nguyên do mạch đất cho dù là mùa đông thì nơi này vẫn ấm áp như xuân, ngoài lán rau xanh vẫn mọc mơn mởn, chỉ có ở nơi này Triệu Trinh mệt mỏi mới cảm thụ được chút sức sống.
Một con hồ ly trắng như tuyết chạy vèo vèo qua rừng cây đầy lá rụng, hướng tới phía này.
Khuôn mặt Triệu Trinh xuất hiện nụ cười, viên hoạn quan trẻ Vương Tiệm liền vén rèm, tiểu hồ ly đã tới, tâm tình của bệ hạ sẽ tốt lên ít nhiều.
Tiểu hồ ly tới trước lán nhưng không vào mà đứng lại đó gọi chít chít.
Triệu Trinh vui vẻ nói:” Tiểu Tiệm, Tiểu Tiệm, để nó vào đi, e rằng chỉ có nó là biết chút lễ số trước mặt trẫm thôi.”
“ Bệ hạ, Bao Hắc Tử chẳng qua là nhiều nước bọt một chút, ông ta chưa có gan dám vô lý với bệ hạ.” Vương Tiệm cân nhắc nói:
“ Nước bọt đã bắn cả lên mặt trẫm rồi còn nói ông ta giữ lễ? Thôi đi, trẫm biết tên nô tài ngươi có ý tốt, mau mời khách của trẫm vào, ngươi xem, nước dãi chảy ra rồi, đó không phải đạo đãi khách của hoàng gia.” Triệu Trinh lúc này không quan tâm tới đám người kia, hắn có khách phải tiếp:
Vương Tiệm nhường đường, tiểu hồ ly vèo một cái theo thói quen nhảy lên ghế, cổ vươn dài ra đợi người ta đem thức ăn cho chứ không tùy tiện nhảy lên bàn ăn.
Triệu Trinh thấy thế cười lớn:” Sao, hôm nay chủ ngươi vẫn chưa cho ngươi ăn gì à?”
Tiểu hồ ly kêu mấy tiếng có vẻ mất kiên nhẫn, chứng tỏ là chưa có cái gì bỏ bụng, mắt thì nhìn không chớp vào con gà, đó là thứ nó thích nhất.
“ Xem ra ngươi thèm con gà kia, Tiểu Tiệm, cho nó cái đầu gà.”
Triệu Trinh sai bảo xong thì tự động đũa, Vương Tiệm bẻ cái đầu gà xuống cho vèo bát, tiểu hồ ly cắm mặt vào đó ăn không biết trời trăng gì.
Bất tri bất giác Triệu Trinh đã ăn hết một bát cơm, thấy tiểu hồ ly vẫn ăn ngon lành, cảm giác mình hình như cũng chưa đủ no, lại bảo Vương Tiệm xới cho mình bát cơm nữa.
Vương Tiệm mừng lắm, nửa năm qua đây là lần đầu tiên hoàng đế chủ động ăn thêm, lặng lẽ cho một miếng thịt bò vào bát tiểu hồ ly, hắn rất hi vọng con thú này thường xuyên đến để hoàng đế ăn nhiều hơn.
Một tháng trước hoàng đế tình cờ gặp tiểu hồ ly trong rừng trúc khi đi tản bộ, bất ngờ là nó không hề sợ người, khi thấy thị vệ bao vây liền rụt rè tha con chuột vừa mới bắt tới lấy lòng hoàng đế.
Thế là long nhan hớn hở nghiêm lệnh thị vệ hoàng cung không được làm hại nó, đồng thời còn ban thưởng cho nửa con gà, ai ngờ từ đó tiểu hồ ly liền quấn lấy hoàng đế, mỗi lần tới gặp hoàng đế đều mang theo một món quà. Lúc thì là chuột đồng, khi thì là nhím ngủ đông, hoặc là vài cây nấm khô, nó tuyệt đối không tay không tới lừa cơm.
Triệu Trinh ăn hết bát thứ hai, dùng trà xúc miệng xong hỏi tiểu hồ ly:” Lần này ngươi mang tới cho trẫm lễ vật gì?”
Vương Tiệm mang tới một chùm thông, bẩm báo:” Bệ hạ, xem ra mùa đông tới, bách thú tránh rét, khách của người không bắt được vật sống, liền mang tạm thông tới.”
Triệu Trinh nhìn tiểu hồ ly vẫn đứng trên ghế ăn, buông một tiếng thở dài:” Xuân trồng, hạ lớn, thu hái, đông nghỉ là pháp lệnh của thiên địa, chúng ta tổn thất mất hạ và thu, tất nhiên không thể nói tới đông nghỉ, hồ ly ít nhiều còn kiếm được quả thông tách nhân ăn, bách tính của trẫm ngoài thành muốn kiếm được đủ no ấm thì khó rồi.”
Vương Tiệm khom người:” Bệ hạ đã mở kho Thường Bình, bách tính ắt có lương thực qua mùa đông, vả lại nước lũ đã lút, tuy tổn thất mất ít nhân khẩu, nhưng lại tạo ra mấy vạn ruộng màu. Nô tài vốn là nông gia tử, tất nhiên biết đây là ruộng tốt nhất, chỉ cần điều chỉnh một chút, năm sau sẽ có vụ mùa bội thu.”
Triệu Trinh cười không nổi:” Bội thu, trẫm không dám mong nữa, liên tiếp ba đạo chiếu thỉnh tội đã làm trẫm mất hết thể diện, mỗi đạo chiếu chỉ trẫm lại mất một hoàng nhi, ba đứa chết yểu rồi, chẳng lẽ thiên tai trong thiên hạ đều do trẫm thất đức mà ra sao?
Vương Tiệm thấy hoàng đế thống khổ thì không dám tùy tiện nói xen vào, buông tay đứng bên đau lòng cùng hoàng đế.