"Em về rồi đây!"
Mới ba giờ chiều, Dương Mịch đeo khẩu trang chạy thẳng vào đoàn phim, trước mắt bao người nhảy tót lên người Ngưu Dịch Thần.
Cô quả nhiên đã về Bắc Kinh với tốc độ nhanh nhất.
Sau đó, dưới ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người trong đoàn phim, Ngưu Dịch Thần thả Dương Mịch xuống, ngay tại chỗ dẫn theo Lưu Thi Thi và Vạn Thiến cùng rời đi.
Còn đoàn phim ư, chiều nay nghỉ xả hơi.
Đúng lúc sau khi Ngưu Dịch Thần gia nhập, tốc độ quay rất nhanh, hiện tại cũng sắp kết thúc, thời gian rất dư dả.
... Vẫn là Vương Âu lái xe.
Vạn Thiến ngồi ở ghế phụ.
Dương Mịch và Lưu Thi Thi hai người ngồi ghế sau kẹp Ngưu Dịch Thần ở giữa.
Nhìn Vạn Thiến phía trước, Dương Mịch bất mãn nói: "Vạn Thiến, sao cô cũng đi theo thế, chẳng phải còn cảnh chưa quay xong sao."
"Tôi chỉ còn lại cảnh kết hôn với Dịch Thần, và cảnh đấu đá với tiểu tam là Thi Thi thôi, hai người họ đều đi rồi, tôi còn quay cái gì, hơn nữa..." Qua gương chiếu hậu trong xe, Vạn Thiến và Dương Mịch nhìn nhau một cái, "Bộ phim 'Quyết Thắng 21 Điểm' kia tôi cũng có tham gia diễn xuất mà, đương nhiên phải xem hiệu quả thế nào rồi."
Dương Mịch nói: "Xì, trong phim cô chỉ có vài cảnh quay thôi, cần gì phải coi trọng thế chứ."
Vạn Thiến không chút yếu thế, "Tuy cảnh quay của tôi ít, nhưng cát-xê nhận được cũng nhiều như nhau mà, không quan tâm thì thật quá vô lý."
"Hừ."
Dương Mịch không chiếm được lợi thế mồm mép đành bỏ cuộc, quay sang nhìn Ngưu Dịch Thần một cái, rồi ngồi thẳng lên đùi hắn, "Dịch Thần, lại mấy ngày không gặp rồi, em nhớ anh chết mất."
Vừa nói, Dương Mịch liền ôm lấy cổ Ngưu Dịch Thần, để lại một dấu son môi rõ nét trên má hắn.
Dương Mịch ăn mặc khá đơn giản, nửa thân trên là áo phông trắng đơn giản, nửa thân dưới chỉ có một chiếc quần short bò, bắp chân trắng nõn lộ ra ngoài, vô cùng hút mắt.
"Nhớ anh thì tại sao không ở lại Bắc Kinh thêm vài ngày?"
Bàn tay to của Ngưu Dịch Thần tự nhiên đặt lên chân Dương Mịch, từ mắt cá chân sờ dọc lên trên, cẩn thận cảm nhận làn da mịn màng và hình dáng thon thả của cô.
"Hiếm khi em có thời gian dài ở Bắc Kinh như vậy."
"A... Dịch Thần... Tay anh nóng quá... " Dương Mịch lại hoàn toàn không có ý trả lời hắn, chỉ kẹp chặt đùi mình lại, kẹp lấy bàn tay to của Ngưu Dịch Thần đã di chuyển đến gốc đùi cô, "Sờ đi đâu thế hả anh..."
Ngưu Dịch Thần cười nói: "Lúc em nhớ anh, anh cũng đang nhớ em mà, lâu như vậy không gặp, còn không cho anh sờ chút sao?"
Vị trí quen thuộc này, khiến hắn không kìm được nhớ lại lúc sờ đùi Lưu Đào tối qua.
Đùi Dương Mịch rõ ràng thon hơn một chút, da thịt đàn hồi hơn, còn Lưu Đào thì hơi đẫy đà hơn một chút, hơn nữa nhiều thịt hơn, mềm hơn.
Đều là cực phẩm cả.
"Em đương nhiên cũng muốn cho anh sờ rồi, nhưng chúng ta chẳng phải sắp đến công ty rồi sao..."
Dương Mịch lại nhìn Vạn Thiến phía trước một cái, mới ghé vào tai Ngưu Dịch Thần, hạ thấp giọng nói: "Anh sờ cái này, chắc chắn sẽ muốn làm tình với em, với sức bền của anh, chúng ta còn xuống xe được chắc."
"Anh chỉ sờ một cái thôi, không làm." Ngưu Dịch Thần lại hôn lên cái cổ trắng ngần của Dương Mịch, nói ra lời mà ngay cả bản thân hắn cũng không tin.
"A... Chỉ sờ cũng không được, anh sờ em ướt rồi, bị người ta nhìn thấy thì làm sao..." Dương Mịch nắm lấy tay Ngưu Dịch Thần đang đặt ở gốc đùi mình, nhấc lên đặt trước ngực mình, "Nếu thực sự chỉ là sờ một cái, thì sờ bên trên thế nào, chắc là vui hơn đấy..."
Cảm nhận xúc cảm căng đầy nơi đầu ngón tay, Ngưu Dịch Thần không khách khí bóp nắn hai cái, quay đầu, trực tiếp chặn môi Dương Mịch lại, dùng sức hôn môi.
"~ Ưm ~" Dương Mịch khẽ rên một tiếng, vừa đá lưỡi với Ngưu Dịch Thần, vừa thẳng người dậy, chuyển thành tư thế ngồi đối diện trong lòng hắn, đồng thời đưa tay ra sau lưng, cởi bỏ dây áo lót.
Ngưu Dịch Thần ngay lập tức nhận ra động tác của Dương Mịch, liền lôi cái áo lót của cô ra, sau đó lại luồn vào trong áo phông của cô, vừa đùa bỡn hai vú đầy đặn, vừa cùng cô thỏa thích hôn sâu.
"Ưm... Ưm... Ưm... ~ Ưm ~..."
Dương Mịch khẽ ưỡn ngực, vừa thè chiếc lưỡi thơm tho mềm mại ra cho Ngưu Dịch Thần thưởng thức, vừa nhẹ nhàng lắc lư cái mông, cách mấy lớp vải ma sát cây gậy thịt của Ngưu Dịch Thần.
Dù không làm tình, Dương Mịch cũng đang dốc hết sức để Ngưu Dịch Thần trở nên sung sướng hơn.
Và sự hiểu chuyện này của Dương Mịch khiến Ngưu Dịch Thần càng thêm hưng phấn, lực tay xoa nắn hai vú cô cũng mạnh hơn nhiều.
"A..."
Dương Mịch bị bóp đến mức kinh hô, ngửa đầu lên thở hổn hển ngả ra sau, rất tự nhiên chống tay vào giữa hai lưng ghế trước, và động tác này cũng khiến hai vú cô càng ưỡn cao hơn.
Ngưu Dịch Thần hất vạt áo phông của cô lên trên, không thể chờ đợi được vùi cả mặt vào, không ngừng cọ xát trong khe ngực sâu hun hút của cô, hít hà mùi hương ngọt ngào quyến rũ giữa hai bầu vú.
Thịt vú mềm mại lại tràn đầy đàn hồi khiến Ngưu Dịch Thần vô cùng hưởng thụ, giữa những lần cọ xát, ngay cả chóp mũi mong manh cũng cảm nhận được tư vị vừa mềm vừa thơm.
"Chụt... Chụt... Zzz... Chụt..."
Ngưu Dịch Thần hưng phấn ngậm lấy đầu vú hồng hào của Dương Mịch, lúc thì mút bên trái, lúc thì cắn bên phải, lúc thì lại gom hai đầu vú lại cùng nhau mút... Chỉ cần là trò nào nghĩ ra được, hắn đều thử một lượt.
Dưới sự tưới tắm của nước bọt, chẳng mấy chốc hai viên ngọc hồng bảo thạch của Dương Mịch đã cứng ngắc vểnh lên.
"Ưm... Như vậy là đúng rồi... Ồ... Ưm..."
Dương Mịch ngửa đầu ra sau, mày hơi nhíu lại, dường như vô tình liếc nhìn Vạn Thiến một cái, mới phát ra từng tiếng rên nhẹ, tiếp tục ôm lấy đầu Ngưu Dịch Thần, lắc lư vòng eo thon thả mềm mại của mình.
... Sự tranh đấu ngầm của hai cô gái khiến Lưu Thi Thi phải né sang một bên.
Chút thời gian này, cô cũng không muốn tranh giành gì với Dương Mịch, nhất là khi hai ngày nay cô đã ăn rất no rồi.
Hơn nữa mấy ngày gần đây, cô và Vạn Thiến chung sống cũng tạm được, ngày mai còn phải tiếp tục quay phim, nên lúc này đứng về phe ai cũng là sai.
... Vạn Thiến nhạy bén nhận ra ánh mắt của Dương Mịch, lập tức nói với Vương Âu: "Phim 'Quyết Thắng 21 Điểm' tôi nhớ là có khá nhiều người tham gia, Liễu Nham, Tử Văn, Thiên Ái các cô ấy đều có diễn, hay là chúng ta gọi đến cùng đi, đông người cũng vui hơn chút."
Ở cái tên 'Liễu Nham', Vạn Thiến nhấn mạnh đặc biệt.
Vạn Thiến chọn người rất có nghề, Liễu Nham dáng người bốc lửa, Vương Tử Văn nhỏ nhắn đáng yêu, còn có Trương Thiên Ái quyến rũ đa tình, cộng thêm Vương Âu ngự tỷ sự nghiệp hiện tại, tuyệt đối sẽ không để Ngưu Dịch Thần cảm thấy nhàm chán.
"Không được, các cô ấy hình như đều về nhà rồi."
Vương Âu nhanh chóng nhìn biểu cảm của Vạn Thiến, vội vàng giải thích: "Hiện tại trường học vẫn đang nghỉ mà, công ty cũng không có việc gì lớn, cho nên... đều về nhà thư giãn một chút, thăm gia đình."
Nghe Vương Âu nói vậy, Vạn Thiến lườm cô một cái, không nói gì nữa.
Ngược lại là Dương Mịch, cười càng đắc ý hơn, vừa ấn đầu Ngưu Dịch Thần vào ngực mình, vừa tiếp tục nói với Lưu Thi Thi: "Tôi nhớ Baby cũng tham gia diễn xuất mà, cô ấy hiện tại cũng đang ở Bắc Kinh đấy, Thi Thi cô gọi điện thoại, bảo cô ấy cũng qua đây xem."
"Không muốn." Lưu Thi Thi quả quyết từ chối, nói: "Baby hiện tại ngày nào cũng đi dạo phố với bạn cô ấy, tôi còn chẳng biết có tìm được cô ấy không nữa."
"Đúng là đồ kém cỏi." Dương Mịch véo tay Lưu Thi Thi một cái.
Đã quen biết lâu như vậy rồi, nhưng Lưu Thi Thi có khi còn chẳng có phương thức liên lạc của Dương Dĩnh.
... Ngưu Dịch Thần vẫn chìm đắm giữa hai vú Dương Mịch không dứt ra được, bôi đầy nước bọt lên bầu ngực trắng nõn, để lại từng dấu hôn.
Ngay khi hắn sắp không nhịn được, muốn xử lý Dương Mịch ngay tại chỗ, Vương Âu lại đạp phanh xe cái két.
"Đến nơi rồi." Vương Âu nói nhanh: "Trước khi đến tôi đã gọi điện cho người phụ trách công ty rồi, các cô ấy đều đã chuẩn bị xong, hiện tại đang đợi ở văn phòng lớn. Có mấy người cùng đợi đấy, nói là xem xong sẽ họp luôn."
Nghe Vương Âu nói vậy, Vạn Thiến ném cho cô một ánh mắt tán thưởng.
Hơi nhắc nhở vài câu, Vương Âu rốt cuộc cũng không tiếp tục làm cao, buông xuôi nữa. Xem ra, chuyện trợ lý mới có thể hoãn lại một chút.
"Nhanh vậy sao?" Dương Mịch ngạc nhiên nhìn cảnh tượng bên ngoài.
Phát hiện đúng là đến công ty thật rồi.
"Được rồi, anh biết rồi."
Ngưu Dịch Thần luyến tiếc nhả đầu vú trong miệng ra, còn chưa đã thèm xoa nắn hai cái lên bộ ngực vừa to vừa mềm lại không mất đi sự đàn hồi của thiếu nữ.
Hắn cũng không phải người hoàn toàn bị hạ thể chi phối, trong tình huống đã xác định có người đang đợi, sẽ không vô cớ cho người ta leo cây.
Dương Mịch bĩu môi, lấy khăn giấy lau nước bọt trước ngực, rất khó chịu mặc lại quần áo.
Đây là lúc hiếm hoi cô hoàn toàn chiếm thế thượng phong, tiếc là thời gian quá ngắn.
... "Được rồi, đi thôi." Ngưu Dịch Thần xuống xe, cũng chỉnh lại quần áo, thấy mấy người có chút căng thẳng, lại an ủi: "Chỉ là xem phim thôi mà, không phải chuyện nghiêm túc gì đâu, thả lỏng đi."
Bốn cô gái đều không nói gì.
Nghe Vương Âu giới thiệu, lần này đến tham gia họp đều là cao tầng công ty, Ngưu Dịch Thần có thể không để ý, đó là vì hắn không có cạnh tranh.
Còn các cô... Giữa các cô với nhau chính là có cạnh tranh.
Dưới sự dẫn dắt của Ngưu Dịch Thần, mấy người rất nhanh đã đến văn phòng.
Giống như Vương Âu vừa nói, mấy người có quyền quyết định của Ngô Đồng Ảnh Thị đều có mặt, ngay cả Vương Kinh Hoa cũng ngồi ở đó.
Dương Mịch và Vương Kinh Hoa quan hệ tốt nhất, sán lại gần trò chuyện một lúc.
Những người còn lại cũng chào hỏi xã giao một phen.
Vài phút sau, Ngưu Dịch Thần vỗ tay, "Được rồi mọi người, không nói nhiều lời thừa, mục đích hôm nay đến đây đã rất rõ ràng rồi, mọi người xem phim trước, xem xong sẽ biết rốt cuộc phải tuyên truyền thế nào, cũng như dùng bao nhiêu lực để tuyên truyền."
Phía trước văn phòng cũng bố trí một màn hình lớn, giống như một rạp chiếu phim gia đình cấu hình đỉnh cao vậy.
Đợi mọi người ngồi xuống trước bàn làm việc, đèn trong văn phòng lập tức tối đi.
Bộ phim điện ảnh đầu tiên do Ngưu Dịch Thần đích thân chỉ đạo, bắt đầu chiếu.
... Đầu tiên xuất hiện, chính là sòng bạc Macau hoa lệ, âm thanh nền là tiếng gào thét của rất nhiều người khi đánh bạc, âm thanh có nam có nữ, dần dần rõ nét.
Sau đó, ống kính chuyển cảnh rất mượt mà vào bên trong sòng bạc.
Trên màn hình, xuất hiện khuôn mặt mang theo vẻ điên cuồng của Lưu Thi Thi.
Khuôn mặt thanh tú đó và biểu cảm của cô lúc này vô cùng không ăn nhập, nhưng lại hài hòa đến bất ngờ, giống như một người phụ nữ lỡ bước sa chân, cuối cùng chìm đắm vào cờ bạc vậy.
Khi hình ảnh này xuất hiện, Dương Mịch và Vạn Thiến đều không nhịn được nhìn sang Lưu Thi Thi một cái.
Hai người các cô hiểu rất rõ diễn xuất của Lưu Thi Thi thế nào, nhưng màn trình diễn trên màn hình lớn kia, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của các cô.
Và ở nơi mọi người không nhìn rõ, mặt Lưu Thi Thi lại nóng bừng.
Bởi vì cô thực sự từng chìm đắm vào cờ bạc, cảm giác điên cuồng đó, khiến cô vừa lạ lẫm vừa quen thuộc, bây giờ nhìn thấy, còn có cảm giác "déjà vu" rất mạnh.
Bản thân cô lúc đó, chắc chính là tình trạng này nhỉ... Không ngờ mình diễn giống đến thế.
Nhìn bản thân không ngừng thắng tiền trên màn hình, Lưu Thi Thi như quay lại lúc đó, còn có chút hoài niệm những ngày tháng ở Macau.
May mà, tình tiết như vậy không kéo dài bao lâu, liền biến thành cô thua thảm hại, cuối cùng vay nặng lãi của sòng bạc... Tình tiết này, lập tức khiến Lưu Thi Thi tỉnh táo lại.
Lúc đó cô cũng thực sự vay nặng lãi, nếu không có Ngưu Dịch Thần, có lẽ đã thực sự rơi xuống vực thẳm rồi.
Tim Lưu Thi Thi đập nhanh hơn nhiều, như quay lại thời khắc đáng sợ nhất lúc đó.
Tuy nhiên đúng lúc này, Dương Mịch và Ngưu Dịch Thần cùng xuất hiện trên màn hình.
Sự xuất hiện của hai người này khiến trái tim Lưu Thi Thi lập tức trở về lồng ngực.
Dương Mịch là người có quan hệ tốt nhất với cô, hơn nữa rất bao dung cô, dường như bất kể cô làm gì, Dương Mịch đều sẽ tha thứ cho cô.
Còn về Ngưu Dịch Thần, đó là chỗ dựa của cô, là chỗ dựa để cô có thể tùy hứng, dường như trên thế giới này không có chuyện gì hắn không giải quyết được.
Cảm giác an toàn, đây là ấn tượng lớn nhất mà Ngưu Dịch Thần mang lại cho người xem.
Hắn đứng ở đó, dù không có mấy câu thoại, chỉ đứng sau lưng nhóm Dương Mịch làm nền, cũng khiến người ta có ảo giác 'ít nhất các cô ấy có thể ra ngoài'.
Giống như Định Hải Thần Châm vậy.