Virtus's Reader
Ngành Giải Trí Không Bình Thường Hệ Thống

Chương 155: CHƯƠNG 122: PHIỀN NÃO CỦA GIA NA ĐỀ, THU PHỤC TIỂU TỐNG TỔ NHI VÀ SỰ CỐ PHÒNG THAY ĐỒ

Đợi một lúc, Vạn Thiến mặc một bộ vest nữ công sở kinh điển, chân đổi sang một đôi giày thường đi xuống, trên mặt không có chút biểu cảm dư thừa nào, Ngưu Dịch Thần trêu chọc cô vài câu, cô cũng không trả lời.

Ngưu Dịch Thần thấy mất mặt, cũng không phải loại người biết rõ đối phương tâm trạng không tốt mà còn sán lại nịnh nọt, nên cũng không nói gì, bắt đầu xem kịch bản của mình.

Tuy kịch bản là do hắn thẩm duyệt, nhưng trình độ của Tống Điền Trần Bình quả thực vượt ngoài dự đoán, rất nhiều chỗ làm tốt hơn trong tưởng tượng, cho nên hắn cũng cần làm quen kỹ lưỡng, tránh để đến lúc đó bị người ta coi thường.

Ngưu phụ tài đại khí thô, mời toàn vai phụ là phái thực lực, Trương Phong Nghị, Lam Thiên Dã, không ai là dễ chọc, cho dù hắn thân là nam chính, cho dù có huy chương 《Vô Miện Chi Vương》, cũng không dám làm càn trước mặt họ.

Ngưu Dịch Thần trước giờ chưa từng cảm thấy thiên phú diễn xuất của mình tốt đến đâu, nếu không có ngoại quải trong người thì tuyệt đối không thể đạt đến trình độ hiện tại, cho nên đối mặt với những diễn viên thực lực đi lên từng bước một, nhất định phải giữ lòng kính sợ.

Thời gian trôi qua rất nhanh, đã đến giờ lên máy bay, Ngưu Dịch Thần thu kịch bản lại, theo Vạn Thiến đi thẳng về phía trước, đợi đến lúc lên máy bay, mới ngạc nhiên nói với Vạn Thiến: “Cô đặt khoang thương gia à?”

“Đúng vậy, ghế thường chắc không xứng với thân phận của anh đâu.”

“Tôi thì không có nhận thức về phương diện này, hơn nữa…” Ngưu Dịch Thần nói: “Tôi nhớ trong khoang thương gia phần lớn là những người thành đạt một lòng vì sự nghiệp, cô gái trẻ đẹp sẽ ít hơn nhiều, cô là muốn tôi cô đơn chết dọc đường sao?”

Hiện tại mới là năm 2004, ra ngoài có thể đi máy bay đã là tiểu tư sản rồi, cho nên người bình thường căn bản sẽ không ngồi khoang thương gia gì đó.

“A! Đàn ông!” Vạn Thiến liếc xéo Ngưu Dịch Thần một cái, vẻ mặt khinh thường.

Ngưu Dịch Thần vừa thấy biểu cảm này của cô, không nhịn được cười nói: “Cô không phải là cố ý đấy chứ?”

“??”

“Tôi không có cách nào tìm phụ nữ khác, cô sẽ có nhiều cơ hội ở bên tôi hơn, chuyện về sau còn cần tôi nói nhiều không?”

“Đồ tự luyến.” Vạn Thiến chém đinh chặt sắt nói: “Tôi tuyệt đối sẽ không thích một người đàn ông mỗi đêm đều phải ngủ với những người phụ nữ khác nhau đâu, cho dù anh ta có đẹp trai đến mấy cũng vô dụng.”

Ngưu Dịch Thần cười nói: “Không biết tại sao, câu này của cô vừa nói ra, tôi ngược lại càng yên tâm hơn đấy.”

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến cửa khoang thương gia, bên cạnh có một cô gái trẻ mặc đồng phục tiếp viên hàng không đang đứng đó.

Cô gái này cũng chỉ khoảng 20 tuổi, hốc mắt hơi sâu, mang theo chút nét đẹp của con gái dân tộc thiểu số. Chỉ xét về ngũ quan, được coi là một mỹ nữ không tệ, nhưng gò má lại hơi dài, phá hỏng mỹ cảm của ngũ quan, thang điểm một trăm mà nói, được coi là một tiểu mỹ nữ trên 75 điểm, dưới 80 điểm.

Nhưng cô gái này dù sao cũng còn trẻ, hơn nữa trên người còn mặc một bộ đồng phục tiếp viên màu tím, dưới sự gia thành của đồng phục dụ hoặc, thế mà lại có thể ngang sức ngang tài với Vạn Thiến vốn xinh đẹp hơn cô không ít.

Lúc Ngưu Dịch Thần đánh giá cô tiếp viên, cô cũng nhìn thấy Ngưu Dịch Thần và Vạn Thiến, cũng chấn động trước mị lực của hai người.

Khi Ngưu Dịch Thần đến gần, tố chất nghề nghiệp tốt khiến cô tiếp viên cười tươi cúi chào: “Chào mừng quý khách đi chuyến bay này, chúc quý khách có một chuyến đi vui vẻ.”

“Ừ!” Ngưu Dịch Thần đáp một tiếng, dưới sự dẫn đường của cô đi về phía trước.

Đi đến gần tủ giày phía trước, cô tiếp viên ngồi xổm xuống, nói với Ngưu Dịch Thần: “Thưa quý khách, mời ngài đặt chân lên bàn đạp, tôi giúp ngài thay giày.”

Phục vụ kiểu quỳ, Ngưu Dịch Thần vốn cứ tưởng là chiêu trò của mấy hãng hàng không, không ngờ, hiện tại lại thực sự nhìn thấy.

Không đến mức bất kham như lời đồn, vì cổ áo tiếp viên rất chặt, váy cũng rất dài, lúc cô cúi đầu Ngưu Dịch Thần cố ý liếc vào trong cổ áo một cái, chẳng thấy gì cả, bên váy cũng vậy.

Tuy chẳng thấy gì, nhưng động tác của Ngưu Dịch Thần vẫn hơi lộ liễu, bị cô tiếp viên này phát hiện hành vi, mặt đỏ lên, có chút xấu hổ, nhưng sâu trong nội tâm, thậm chí còn có chút đắc ý. Cũng là do Ngưu Dịch Thần đẹp trai, nếu không thì e rằng đã sớm chửi thầm trong lòng rồi.

Sau khi ngồi vào chỗ, nhân lúc cô tiếp viên trẻ rời đi, Ngưu Dịch Thần giơ ngón tay cái với Vạn Thiến ngồi đối diện, tán thán nói: “Tôi sai rồi, hóa ra tôi cứ tưởng cô không muốn cho tôi gặp quá nhiều mỹ nữ, nhưng sự thật chứng minh, cô đúng. Tại sao phải vất vả câu dẫn hành khách chứ? Chất lượng tiếp viên khoang thương gia này, tốt hơn đại bộ phận hành khách nhiều.”

“Hừ!” Vạn Thiến hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ không muốn nói chuyện với Ngưu Dịch Thần, cầm kịch bản mang theo lên xem.

Trêu chọc Vạn Thiến một câu xong, Ngưu Dịch Thần thu lại nụ cười, nhìn vào bảng nhiệm vụ của mình.

Nhiệm vụ hệ thống NTR: Chế phục dụ hoặc. Ngươi đã nhận ra rồi đúng không, ngươi có sở thích độc đáo với phụ nữ mặc đồng phục. Phân biệt công hãm cảnh sát, y tá, tiếp viên hàng không, OL (nhân viên văn phòng), hầu gái, vận động viên mỗi loại ba người.

Phần thưởng nhiệm vụ: Huy chương 《Chế Phục Dụ Hoặc》, độ hảo cảm của phụ nữ đang làm nghề tương ứng với ngươi +3. (Bao gồm cả diễn viên đóng vai nghề nghiệp này)

Ghi chú: Ngưu đầu nhân cường đại, sẽ không bỏ qua bất kỳ nghề nghiệp nào, bất kỳ ai.

Cuối cùng, sau khi hệ thống Thuần Ái liên tục quét ra mấy nhiệm vụ, hệ thống NTR cũng không cam chịu cô đơn nữa.

Điều này đối với Ngưu Dịch Thần mà nói, bản thân là chuyện tốt, nhưng cái ghi chú phía sau, lại hoàn toàn phá hỏng điểm này.

Dấu chấm than: Số lượng nhiệm vụ chưa hoàn thành đã tích lũy 9 cái, đạt đến giới hạn kích hoạt nhiệm vụ, trước khi hoàn thành 9 nhiệm vụ hiện có, sẽ không kích hoạt thêm nhiệm vụ khác.

Ghi chú: Thân là một LSP (Lão sắc phỉ - Dê già), Thạch Đầu đại thẩm rất thất vọng về ngươi, ngươi nên làm tốt hơn.

Nhiệm vụ là chuyện nhỏ, quan trọng nằm ở cái dấu chấm than kia.

Vốn dĩ Ngưu Dịch Thần không có cảm giác cấp bách gì với nhiệm vụ hệ thống, gặp thì làm, không làm được thì thôi, giống như Đặng Gia Giai lúc trước, hai lần nhiệm vụ đều không hoàn thành, cũng chỉ là nhiệm vụ biến mất mà thôi, không gây ra ảnh hưởng gì cho hắn, nhưng cái hiện tại, lại không giống vậy.

Trong cửa hàng hệ thống có rất nhiều đạo cụ, đều cần dùng điểm thuộc tính để mua, mà con đường kiếm điểm thuộc tính hiện tại, chỉ có nhiệm vụ hệ thống.

Hiện tại nhiệm vụ hệ thống đạt đến bão hòa, không thể kích hoạt nữa, đây là một vấn đề nghiêm trọng.

Ngưu Dịch Thần lập tức xem lại những nhiệm vụ tích lũy trước đó của mình.

Thời đại vĩ thanh (Vương Tổ Hiền), Cải thiện gen (Khâu Thục Trinh), Vô khổng bất nhập ngưu đầu nhân (Châu Huệ Mẫn), Tử Hà! Tử Hà! (Chu Nhân), Trảo nãi long trảo thủ (Dương Mịch), Vịt con xấu xí hóa thiên nga (Đồng Lệ Á), Đoàn trợ lý minh tinh, Dục vọng của kẻ nhìn trộm, Chế phục dụ hoặc, Người sưu tập tiểu hoa.

Tính ra, vừa đúng 10 nhiệm vụ chưa hoàn thành, cho nên, tổng độ kích hoạt nhiệm vụ hệ thống là 10 cái sao?

Ngưu Dịch Thần suy nghĩ một chút, phân loại độ khó của nhiệm vụ.

Trong đó Người sưu tập tiểu hoa là một nhiệm vụ dài hạn không giới hạn thời gian, có thể nói, trừ khi cày max độ hảo cảm, nếu không sẽ không có ngày hoàn thành. Mà muốn cày max, ít nhất phải công lược thêm 18 tiểu hoa có địa vị như Lưu Diệc Phi, Lưu Thi Thi nữa mới được, trong thời gian ngắn gần như không thể hoàn thành.

Đoàn trợ lý minh tinh, tính chất tương tự, cần nâng đỡ 5 trợ lý lên vị trí minh tinh hạng A, hơn nữa trợ lý còn phải ở bên cạnh mình đủ một năm mới được, trợ lý hiện tại của Ngưu Dịch Thần mới chỉ có một mình Vạn Thiến, độ khó hoàn thành cũng chỉ thấp hơn Người sưu tập tiểu hoa một chút.

Nghĩ đến đây, Ngưu Dịch Thần bỗng phát hiện ra một chuyện, nhiệm vụ nói là để năm trợ lý đều ở bên cạnh mình hơn một năm, vậy có phải có thể một lần tuyển đủ năm trợ lý, sau này từ từ điều giáo không?

Nghĩ đến đây, mắt Ngưu Dịch Thần sáng lên, nhìn về phía Vạn Thiến.

“Nhìn cái gì mà nhìn?” Vạn Thiến tưởng như hoàn toàn đắm chìm trong kịch bản bỗng chú ý đến mục tiêu của Ngưu Dịch Thần, ngẩng đầu hung hăng lườm hắn một cái.

‘Thôi bỏ đi…’ Ngưu Dịch Thần dứt khoát từ bỏ ý định này, phụ nữ tụ tập lại với nhau, sức chiến đấu tăng lên theo cấp số nhân, hắn ngay cả một Vạn Thiến còn chưa giải quyết xong, sao có thể tuyển thêm bốn người phụ nữ có tiềm năng như cô ấy nữa chứ? Chưa nói cái khác, bên phía Lưu Diệc Phi chắc chắn không thể thông qua.

Dục vọng của kẻ nhìn trộm và Chế phục dụ hoặc thuộc cùng một đẳng cấp, nhìn thì có chút độ khó, nhưng nếu cố ý đi cày, chắc có thể giải quyết trong thời gian ngắn. Dục vọng của kẻ nhìn trộm còn cần chút cơ duyên, còn Chế phục dụ hoặc thì đơn giản rồi, tìm mấy người phụ nữ là được, với mị lực của hắn, vừa lừa vừa gạt, chắc chắn có thể hoàn thành.

Nhưng so với bốn nhiệm vụ này, sáu nhiệm vụ còn lại mới là đơn giản — phân biệt ngủ với người phụ nữ tương ứng là được.

Nhiệm vụ đơn giản như vậy, lại chiếm mất bốn danh ngạch, được không bù mất.

Ngưu Dịch Thần lúc này đưa ra quyết định, đợi sau khi về, nhất định phải ‘ăn’ Dương Mịch trước, sau đó liên hệ với Trương Mẫn, ‘ăn’ luôn Chu Nhân mà cô đã nhắc tới, rồi giúp cô mở cái thẩm mỹ viện kia lên, chỉ cần giải quyết xong Chu Nhân, những người còn lại như Vương Tổ Hiền, Khâu Thục Trinh… dùng cùng một bài là được.

Chỉ là những nhiệm vụ này tương đối mà nói cũng hơi xa, hiện tại có thể hoàn thành một chút, ngược lại là cái Chế phục dụ hoặc kia. Đây là một nhiệm vụ dài hạn, nhưng vốn dĩ đối với cô tiếp viên nhỏ kia, Ngưu Dịch Thần không có ý định ra tay, vì mấy ngày nay hắn ngày nào cũng nằm trên người Lưu Diệc Phi cày cuốc điên cuồng, khẩu vị đã sớm được nuôi cho kén chọn rồi, cô tiếp viên này tuy xinh đẹp, nhưng còn cách mức khiến hắn không đi nổi đường một đoạn, lại không có tình hoài gì gia thành, cho nên căn bản không nằm trong danh sách của Ngưu Dịch Thần.

Tuy nhiên hiện tại đã xuất hiện vấn đề nhiệm vụ không thể tiếp tục làm mới, thì chắc chắn phải hoàn thành một phần trước, tuy Chế phục dụ hoặc là một nhiệm vụ dài hạn, nhưng không tích bước nhỏ sao thành ngàn dặm, đã gặp rồi, chi bằng cứ ‘miễn cưỡng’ lên một cái vậy.

‘Nhưng mà, phải làm thế nào mới lên được đây?’ Ngưu Dịch Thần lén nhìn cô tiếp viên đang chú ý đến họ ở cách đó không xa, có chút khó xử. Phụ nữ của hắn đã không ít, nhưng người hắn chủ động tán tỉnh ra tay, thật đúng là không có mấy người.

Tính kỹ ra, thậm chí chỉ có một mình Lưu Diệc Phi, hơn nữa bản thân Lưu Diệc Phi đã có rất nhiều hảo cảm với Ngưu Dịch Thần, lúc đó cũng bị Lưu Hiểu Lỵ bảo vệ quá tốt, rất dễ ra tay. Cùng một phương pháp, cho dù đổi thành cô gái bình thường, có thể cũng không dễ dùng như vậy.

Ngưu Dịch Thần ở điểm này, là có chút tự ti rồi. Chỉ với điều kiện của hắn, đơn thuần dựa vào một khuôn mặt là đã gần như có thể tán đổ cô tiếp viên kia rồi, nếu lại tiết lộ nhà mình rất có tiền, mười có tám chín tối hôm đó là có thể đưa vào khách sạn. Nếu tương lai các tác phẩm truyền hình của hắn thuận lợi lên sóng, có hào quang thần tượng, e rằng fan nữ muốn ngủ với hắn chắc chắn sẽ tăng theo cấp số nhân, tương lai chắc chắn càng dễ dàng hơn.

Hiện tại Ngưu Dịch Thần mới chân ướt chân ráo vào đời còn chưa biết mình mạnh thế nào, cho nên dọc đường tuy thỉnh thoảng đặt ánh mắt lên người cô tiếp viên nhỏ, nhìn cô tiếp viên đỏ mặt tía tai, bị mấy đồng nghiệp trêu chọc hồi lâu, nhưng rốt cuộc vẫn không buông bỏ sĩ diện nói ra một câu.

“Anh nhìn đủ chưa.” Sau khi máy bay ổn định, Vạn Thiến đặt kịch bản xuống nói với Ngưu Dịch Thần: “Anh ở trong công ty đã có nhiều phụ nữ như vậy rồi, sao ra ngoài nhìn thấy phụ nữ lại đi không nổi thế? Cô ta đẹp thế sao?”

“Cô thấy tôi đi không nổi lúc nào?” Ngưu Dịch Thần nói: “Tôi rõ ràng là đang nghĩ đến nhà Tổ Nhi xong thì nên thuyết phục bố mẹ cô bé thế nào.”

“Nghĩ thuyết phục thế nào?” Vạn Thiến cười lạnh, “Thế ánh mắt anh cứ liếc về phía mặt cô tiếp viên kia là thế nào?”

“Bởi vì lúc tôi suy nghĩ, có thói quen nhìn về những nơi tốt đẹp.” Ngưu Dịch Thần nghiêm túc nói: “Vốn dĩ tôi định nhìn cô, nhưng cảm thấy cô có thể sẽ tức giận, sẽ hiểu lầm, cho nên mới nhìn cô ấy - người đứng thứ hai sau cô, nếu cô không tức giận, tôi nhìn cô là được.”

“Hừ! Nói hươu nói vượn!” Vạn Thiến hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến hắn nữa, tiếp tục xem kịch bản.

Ngưu Dịch Thần cũng nhận ra hành vi vừa rồi của mình quá trần trụi, trong lòng sợ dọa chạy cô y tá nhỏ (tiếp viên), cho nên cũng không tiếp tục nhìn cô, ngược lại chĩa ánh mắt vào Vạn Thiến. Dù sao vừa nãy cũng đã nói rồi, nhìn cũng là quang minh chính đại.

Vạn Thiến bị cái dáng vẻ mặt dày mày dạn của Ngưu Dịch Thần nhìn đến khó chịu, dứt khoát xin tiếp viên một cái bịt mắt đeo vào, hạ ghế xuống, nằm đó ngủ.

Một đường không nói chuyện, mãi đến khi xuống máy bay, Ngưu Dịch Thần cũng không nói thêm câu nào với cô tiếp viên kia, ngược lại tán gẫu không ít thứ với Vạn Thiến - người bị hắn nhìn đến mức không ngủ được.

Sau khi xuống máy bay, một tiếp viên lớn tuổi hơn một chút, cười nói với cô tiếp viên nhỏ được Ngưu Dịch Thần đặc biệt quan tâm: “Gia Na Đề, có thấy tiếc không?”

Gia Na Đề hỏi lại: “Tiếc cái gì ạ?”

“Tiếc là bản thân không đủ chủ động đó.” Tiếp viên lớn tuổi cười nói: “Chị thấy cậu ta rõ ràng là có ý với em, nếu em chịu hạ mình, chủ động liên lạc với cậu ta, nói không chừng sẽ có một đoạn tình cảm không tệ đấy.”

“Mới không thèm đâu.” Gia Na Đề nói: “Vừa nãy em nghe thấy họ làm gì rồi, cái anh Dịch Thần đó là sao nhí xuất thân, em từng là fan của anh ấy đấy, nhưng anh ấy hiện tại chắc là quản lý của một công ty giải trí. Người đàn ông như anh ấy, trong giới giải trí sao có thể thiếu phụ nữ, đối với em tuyệt đối không phải là bến đỗ tốt.”

“Ái chà, chị còn không ngờ, em lại chú ý nhiều thế đấy.”

“Chị Vương.” Gia Na Đề hờn dỗi nói: “Chị đừng trêu em nữa.”

“Ha ha, em ấy à, vẫn còn quá trẻ.”

Gia Na Đề cũng cười một cái, nhìn sâu vào bóng lưng Ngưu Dịch Thần một cái, lại bắt đầu công việc của mình.

Thực ra, Gia Na Đề nghe được nhiều hơn, còn biết Ngưu Dịch Thần và Vạn Thiến ra ngoài tìm diễn viên, lúc đầu cô còn mang theo chút bất ngờ vui vẻ, tưởng Ngưu Dịch Thần để ý đến mình, muốn cô đi làm diễn viên cơ, thậm chí còn mơ mộng mình là một tiểu Lý Nhược Đồng, nhưng từ đầu đến cuối, Ngưu Dịch Thần đều không nói với cô một câu, cho nên giấc mộng diễn viên này của cô, ngay từ đầu đã tan vỡ.

Không nhắc đến tình hình bên Gia Na Đề thế nào, Ngưu Dịch Thần sau khi xuống máy bay, liền bảo Vạn Thiến đi thẳng về phía trường học của Tống Tổ Nhi, địa điểm đã hỏi từ trước, không sợ lạc đường.

Lúc qua đó, đúng lúc trường học tan học buổi chiều, trong đám củ cải nhỏ chạy ra từ trường, Tống Tổ Nhi mặc quần áo xinh đẹp đặc biệt nổi bật. Ngưu Dịch Thần đứng bên ngoài cũng nổi bật không kém.

“Dịch Thần ca ca!” Tống Tổ Nhi vừa nhìn thấy hắn, vui mừng hét lớn một tiếng, bước những bước nhỏ, như bay lao tới, nhảy phắt vào lòng Ngưu Dịch Thần.

“Quyên Quyên!” Ngưu Dịch Thần cúi người bế Tống Tổ Nhi vào lòng, đứng dậy xoay hai vòng, cười nói: “Thế nào, lâu như vậy không gặp, có nhớ anh không?”

“Nhớ ạ! Ngày nào cũng nhớ!” Tống Tổ Nhi hôn chụt hai cái vang dội lên hai má Ngưu Dịch Thần, nói: “Dịch Thần ca ca có nhớ em không?”

“Đương nhiên nhớ rồi.” Ngưu Dịch Thần nói: “Đây này, anh bỏ công việc trong tay xuống đến thăm em đây.”

“O(∩_∩)O Ha ha~” Tống Tổ Nhi cười tít mắt, nói: “Vậy lần này anh đừng đi nữa, ở đây chơi với em nhiều chút đi, em nhớ anh lắm.”

“Ở lại đây e là không được rồi.” Ngưu Dịch Thần véo má Tống Tổ Nhi, trước khi cô bé lộ vẻ thất vọng, nói: “Nhưng lần này anh có thể đưa em cùng đi ra ngoài, em có muốn không?”

“Là đi cùng Dịch Thần ca ca sao?”

“Đương nhiên rồi.”

“Em muốn!” Tống Tổ Nhi ôm chặt cổ Ngưu Dịch Thần, như muốn khảm mặt vào người hắn vậy.

Nói chuyện đơn giản vài câu ở cổng trường, Ngưu Dịch Thần liền đưa cô bé về nhà.

Nhà Tống Tổ Nhi rất gần trường, nên rất nhanh đã đến nơi, sau khi gõ cửa, mẹ Tống Tổ Nhi ra đón, nhìn Ngưu Dịch Thần ngạc nhiên nói: “Dịch Thần?”

“Vâng, là cháu.” Ngưu Dịch Thần cười nói: “Cháu biết đến hơi mạo muội, nhưng sự việc thực sự rất gấp.”

“Cậu đến đương nhiên không vấn đề gì, chỉ là sao cũng không báo trước một tiếng?” Mẹ Tống Tổ Nhi ngại ngùng nói: “Chúng tôi chưa chuẩn bị gì cả, thật là thất lễ quá.”

“Chuyện nhỏ thôi, không cần câu nệ quá.”

Bố mẹ Tống Tổ Nhi đều ở nhà, Ngưu Dịch Thần cùng Vạn Thiến ngồi xuống, hàn huyên với họ một lúc, mới nói: “Mục đích cháu đến đây, tin là cô chú đã biết qua điện thoại rồi, không biết cô chú cân nhắc thế nào rồi?”

“Cái này…” Bố mẹ Tống Tổ Nhi nhìn nhau, cuối cùng vẫn là mẹ Tống Tổ Nhi nói: “Lời thì đã nói đến rồi, chúng tôi cũng rất động lòng, nhưng chỉ lo vấn đề học tập của Quyên Quyên, thành tích của con bé vốn đã không tốt, nếu lại ra ngoài đóng phim, lại mất mấy tháng không đi học, trễ nải càng nghiêm trọng, tôi sợ con bé hoàn toàn không theo kịp.”

“Không sao đâu, con không lo.” Tống Tổ Nhi nghe thấy mấy chữ ‘mấy tháng không đi học’, mắt sáng rực lên, sốt ruột đứng dậy nói: “Tương lai con nhất định học tập chăm chỉ, khắc khổ đọc sách, thành tích chắc chắn sẽ bù lại được. Mẹ, mẹ cứ cho con đi với Dịch Thần ca ca đi.”

Mẹ Tống Tổ Nhi lườm cô bé một cái, coi như không nghe thấy câu này. Thành tích của nó kém thế nào, nó tự mình không biết chắc?

“Nếu cô chú đã rất động lòng, chứng tỏ đây cũng không phải chuyện xấu.” Ngưu Dịch Thần cân nhắc một chút, nói: “Thế giới hiện tại phát triển nhanh như vậy, thực ra cũng không nhất thiết cứ phải đi mãi trên con đường đi học này. Thực ra công ty sở dĩ để cháu đích thân đến tìm Quyên Quyên, chính là muốn thể hiện sự coi trọng với cô chú, em ấy thực sự rất có thiên phú, là trời sinh ăn cơm diễn viên, nếu phát triển tốt, tuyệt đối sẽ không kém Thích Tiểu Long, Tiểu Đinh Đương bọn họ.”

Bố mẹ Tống Tổ Nhi lại lần nữa cân nhắc.

Hai ví dụ Ngưu Dịch Thần đưa ra đều là những người nhìn thấy được, Thích Tiểu Long và Tiểu Đinh Đương đều là sao nhí xuất thân, hơn nữa hiện tại phát triển trong giới giải trí cũng rất tốt, nghe nói tiền kiếm được đã đủ tiêu cả đời. Quan trọng nhất là, hai người đó đến nay vẫn chưa có biểu hiện xuống dốc nào.

Nếu chỉ nhìn từ phương diện này, để con gái đi làm diễn viên cũng không phải chuyện xấu — nhất là trong tình huống bản thân cô bé học tập đã rất kém.

“Con muốn đi, con muốn đi mà…” Trong lúc bố mẹ cân nhắc, Tống Tổ Nhi mè nheo kêu mấy tiếng, sau đó trước mặt họ lao vào lòng Ngưu Dịch Thần, ôm eo hắn không buông.

Bố mẹ Tống Tổ Nhi bản thân đã có chút động lòng, lại bị Tống Tổ Nhi làm phiền không chịu nổi, cuối cùng đành bất đắc dĩ nói: “Nói trắng ra, thực ra tôi còn một chuyện khá lo lắng. Chính là sau khi chúng tôi ký hợp đồng xong, số tiền trên hợp đồng cuối cùng đến tay chúng tôi được bao nhiêu. Trước kia lúc Thư Sướng ký hợp đồng chúng tôi đã chịu thiệt, lúc ký rõ ràng không ít, nhưng sau khi quay xong, thực sự đến tay chúng tôi chưa đến một nửa, hơn nữa còn là trả nhỏ giọt, lần đầu chỉ đưa một phần mười, phần còn lại còn phải đi đòi, cuối cùng còn mấy vạn không giải quyết được gì.”

“Điểm này cô chú có thể yên tâm.” Ngưu Dịch Thần nói: “Vốn liếng công ty chúng cháu rất dồi dào, tuy trình tự cần thiết vẫn không thể thiếu, nhưng cháu có thể đảm bảo, số lượng đã thỏa thuận tuyệt đối sẽ không thay đổi. Nếu cô chú không yên tâm, cháu có thể ký tên đảm bảo trên hợp đồng, tương lai nếu xảy ra vấn đề gì, cô chú cứ tìm cháu.”

“Thế thì ngại quá…” Mẹ Tống Tổ Nhi đơn giản từ chối một chút, cuối cùng vẫn đồng ý, để Ngưu Dịch Thần làm người trung gian này.

Tình huống tốt nhất, đương nhiên là không xảy ra vấn đề gì, nhưng trong lòng mẹ Tống Tổ Nhi, vẫn có một tính toán mộc mạc. Ngưu Dịch Thần là một minh tinh, cho dù xảy ra vấn đề, cũng chắc chắn dễ đối phó hơn cả một công ty nhiều chứ?

Sau khi xác định vấn đề hợp đồng, Tống Tổ Nhi vốn đã ăn vạ trên người Ngưu Dịch Thần càng vui hơn, giống như gấu túi ôm trên người Ngưu Dịch Thần, nụ cười trên mặt làm thế nào cũng không giấu được.

Được ở bên Dịch Thần ca ca rồi, vui quá! Không phải đi học nữa, càng vui hơn! O(∩_∩)O

Để tránh đêm dài lắm mộng, Ngưu Dịch Thần hoàn toàn không có ý định trì hoãn, sau khi dùng bữa tối, ngay tại chỗ quyết định đưa Tống Tổ Nhi về ngay trong đêm. Tống Tổ Nhi đương nhiên cầu còn không được, mà người nhà cô bé sau khi thảo luận ngắn ngủi, cũng quyết định do mẹ Tống Tổ Nhi đi cùng toàn trình. Mẹ Tống Tổ Nhi còn là giáo viên, có thể phụ đạo bài vở cho Tống Tổ Nhi sau khi quay phim.

Ngưu Dịch Thần hoàn toàn không có ý định ngăn cản, Tống Tổ Nhi tuy xinh đẹp, lúc đóng phim cũng rất có linh khí, nhưng kiến thức cơ bản cũng không thể quên, con ngỗng tổ (Tổ Nga - biệt danh Tống Tổ Nhi) kiếp trước ngay cả bảng cửu chương cũng không thuộc, hắn không hy vọng lại xuất hiện lần nữa.

Là người đi theo, Vạn Thiến suốt dọc đường không nói một câu, chỉ nhìn mẹ Tống Tổ Nhi với ánh mắt kỳ lạ, rồi ngoan ngoãn đi làm các công việc như đặt vé xe.

Tuy mẹ Tống Tổ Nhi chưa từng làm chuyện gì quá giới hạn, nhưng Vạn Thiến nhạy bén nhận ra, người thiếu phụ mới ngoài ba mươi này rất thân thiết với Ngưu Dịch Thần, sự thân thiết này, thậm chí còn vượt qua cả với chồng mình. Vạn Thiến thầm thắp một nén nhang cho bố Tống Tổ Nhi, chỉ có thể hy vọng Ngưu Dịch Thần không phải loại người ăn tạp đến mức ngay cả thiếu phụ phẩm chất này cũng không tha.

Nghĩ đến những người phụ nữ Ngưu Dịch Thần đã ra tay hiện tại, Trương Mẫn là nữ thần đồng nhan, Lưu Diệc Phi là cực phẩm, Dương Mịch dáng người không tệ, Lưu Thi Thi nghe nói là lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Hơn nữa lúc đó Viên San San phẩm chất cũng không tệ, Ngưu Dịch Thần ngay cả tán tỉnh cũng không tán tỉnh. Cho nên, Ngưu Dịch Thần chắc vẫn là có chút gu thẩm mỹ.

Vạn Thiến vừa đưa ra quyết định này, bỗng nhiên lại nhớ đến Trương Hinh Dư - người bị cô va phải một cái, sau đó thuận thế bị Ngưu Dịch Thần thu vào phòng, lại cảm thấy gu thẩm mỹ của Ngưu Dịch Thần dường như cũng chỉ đến thế mà thôi.

“Chào mừng quý khách đi chuyến bay này.” Tại cửa khoang thương gia, tiếp viên trẻ Gia Na Đề mỉm cười nói câu này, vừa nhìn thấy người đi lên, lập tức ngẩn người.

“Trùng hợp vậy?” Ngưu Dịch Thần cười nói: “Tôi thật không ngờ, trên đường về lại còn có thể gặp cô.”

“Đúng là trùng hợp thật.” Gia Na Đề đỏ mặt, nói: “Quý khách có thể nhấc chân lên.”

“Cháu cũng muốn! Cháu cũng muốn!” Tống Tổ Nhi được Ngưu Dịch Thần dắt tay nhảy phắt tới, giơ cao cái chân nhỏ lên.

Gia Na Đề nhìn thấy cô bé đáng yêu như vậy, mỉm cười giúp cô bé cởi giày, dẫn họ đi vào trong khoang máy bay.

Không sai, lúc đi không tán tỉnh, lúc về lại gặp, chuyện đời, chính là kỳ diệu như vậy.

Mẹ Tống Tổ Nhi là người có suy nghĩ, sau khi lên máy bay, ngồi cùng Vạn Thiến. Đầu tiên là chào hỏi cô, tiếp đó liền bắt chuyện, một lúc sau đã làm quen với Vạn Thiến, còn cẩn thận nghe ngóng chuyện của Ngô Đồng Ảnh Nghiệp trong lời nói, muốn thăm dò từ góc độ của cô.

Ngưu Dịch Thần không để ý chuyện giữa họ, nhìn Gia Na Đề mặc đồng phục tiếp viên, trông hào phóng xinh đẹp, Ngưu Dịch Thần bỏ đi sự rụt rè lúc đi, bắt chuyện với cô.

Ngưu Dịch Thần không có kinh nghiệm về phương diện bắt chuyện này, lời nói rất khô khan. Nhưng Gia Na Đề lại nghe rất say sưa, còn bất chấp quy định nói chuyện với Ngưu Dịch Thần một lúc, mãi đến khi máy bay sắp cất cánh, mới quay về vị trí làm việc của mình.

Cô cũng cảm thấy chuyện này rất kỳ diệu, dường như chứng minh, cô và Ngưu Dịch Thần vẫn là có chút duyên phận. Vừa nghĩ đến điểm này, Gia Na Đề liền kích động ấn tay lên ngực, bình ổn trái tim đang đập nhanh, thầm nghĩ: ‘Xem ra không phải mị lực của mình không đủ, chỉ là vì anh ấy không cần diễn viên độ tuổi như mình mà thôi.’

Đúng vậy, trong chốc lát này, hai người đã trao đổi tên họ và phương thức liên lạc, hơn nữa Ngưu Dịch Thần cũng đã giới thiệu Tống Tổ Nhi cho Gia Na Đề, đồng thời tiết lộ mục đích chuyến đi này của mình. Tìm sao nhí.

Sao nhí khoảng mười tuổi.

Nghĩ đến tin tức này, mắt Gia Na Đề không khỏi sáng lên, cô bé độ tuổi này, bản thân cô tuy không được, nhưng trong nhà lại vừa khéo có một người xêm xêm.

Năm 2004 chưa phải thời đại smartphone phổ biến như tương lai, dường như ai cũng có cơ hội trở thành minh tinh. Làm minh tinh, đối với phần lớn các cô gái hiện tại mà nói, đều là một từ vựng khá xa vời, nhưng mỗi cô gái đều sẽ có một giấc mộng minh tinh, mơ thấy mình được mọi người sùng bái.

Ý niệm này không có giới hạn thời gian, bất kể lúc nào cũng sẽ có hiệu quả, cho nên cuộc thi Siêu Cấp Nữ Thanh do đài Hồ Nam tổ chức năm nay, mới hot như vậy.

Ý niệm này bản thân không quá mạnh, nhưng khi Gia Na Đề vô tình nhìn thấy con số trên hợp đồng trước mặt Vạn Thiến và mẹ Tống Tổ Nhi, ý niệm này giống như ngô được tưới nước, nhanh chóng vươn cao, điên cuồng lớn lên.

“Anh Dịch Thần đó đẹp trai như vậy, chắc là rất dễ nói chuyện nhỉ, nhưng mà… để bảo hiểm, vẫn nên chuẩn bị thêm một chút, dù sao mình cũng không thiệt.” Nghĩ đến khuôn mặt điển trai của Ngưu Dịch Thần, Gia Na Đề đưa ra một quyết định trong lòng.

Máy bay đã cất cánh ổn định trên bầu trời, sắc trời bên ngoài đã khá muộn, Tống Tổ Nhi bình thường ngủ rất sớm, cũng không còn vẻ tràn đầy sức sống như trước, cả người nằm bò trong lòng Ngưu Dịch Thần, hô hấp đều đều nhắm mắt lại.

Vạn Thiến và mẹ Tống Tổ Nhi cũng nói đủ rồi, đeo bịt mắt nằm đó nghỉ ngơi. Ghế khoang thương gia rất lớn, ngả xuống, cũng chẳng khác gì giường nhỏ.

Ba người phụ nữ đều ngủ rồi, nhưng Ngưu Dịch Thần lại vẫn tinh thần phấn chấn, ngồi buồn chán trong khoang máy bay một lúc, Ngưu Dịch Thần cẩn thận đặt Tống Tổ Nhi xuống, đi vài bước về phía chỗ yên tĩnh, chuẩn bị hoạt động chân tay một chút.

Gia Na Đề vẫn luôn quan sát hắn, lập tức nhận ra cơ hội, bưng một cốc cà phê đầy, đầu cũng không ngẩng rảo bước đi vào lối đi.

Không gian lối đi trên máy bay khá nhỏ, trừ khi hai người phối hợp với nhau, nếu không tuyệt đối không có khả năng ‘tránh nhau’ thành công.

Ngưu Dịch Thần nhìn thấy Gia Na Đề đang đi nhanh tới, nhưng đã không kịp nữa. “Choang!” một tiếng, một cốc cà phê ấm nóng đổ lên quần Ngưu Dịch Thần.

“A!” Gia Na Đề kinh hô một tiếng, ngẩng đầu nhìn Ngưu Dịch Thần, hoảng hốt nói: “Xin lỗi, tôi không cố ý, tôi chỉ thấy anh chưa nghỉ ngơi, nên muốn mang cho anh một cốc cà phê.”

Ngưu Dịch Thần cười nói: “Không sao, cà phê đã mang cho tôi rồi, không phải sao?”

Mặt Gia Na Đề cứng đờ, vội vàng lấy từ túi áo ra một chiếc khăn tay, ngồi xổm trước mặt Ngưu Dịch Thần nói: “Thực sự xin lỗi, tôi lau giúp anh trước.” Nói xong, liền lau trên quần Ngưu Dịch Thần.

Cứ như vậy, mỹ nữ Gia Na Đề mặc đồng phục tiếp viên, nhan sắc trên 75 điểm, cứ thế ngồi xổm trước mặt hắn, ở độ cao vừa khéo có thể khẩu giao, ma sát trên đùi hắn.

Có lẽ vì buổi tối ít người, để theo đuổi sự sung sướng, Gia Na Đề cởi hai cúc trên đồng phục tiếp viên của mình ra. Hoàn toàn khác với lúc ngồi xổm xuống cởi giày trước đó.

Sau cái liếc mắt không thể tránh khỏi của mọi đàn ông, ánh mắt Ngưu Dịch Thần liền bị phong cảnh trong cổ áo cô thu hút.

Áo lót của Gia Na Đề là loại nửa quả, size nội y rõ ràng hơi rộng một chút, nhìn qua khe hở, hai bầu ngực trắng nõn như đồi núi nhỏ bán già bán yểm hiện ra trước mắt, dường như động tác mạnh hơn chút nữa, là có thể nhìn thấy đầu vú của cô, nhưng thiên nhiên lại cứ không nhìn thấy, dục già dục yểm (nửa kín nửa hở), có một hương vị rất riêng.

Trên thế giới, tuyệt đối không tìm được hai người phụ nữ hoàn toàn tương đồng, cũng như vậy, cũng không có bộ ngực của hai người phụ nữ nào là tương đồng. Bản thân Ngưu Dịch Thần là kẻ dễ bị nửa thân dưới chi phối, nhìn thấy phong cảnh này, cộng thêm Gia Na Đề dùng khăn tay lau vết bẩn trên đùi hắn, chẳng mấy chốc, cả hai người đều ngẩn ra.

Gia Na Đề không ngờ, Ngưu Dịch Thần thế mà lại lớn như vậy, cho nên trong lúc vô tình, thế mà lại cách lớp quần áo lau qua lau lại trên cây gậy thịt dài ngoằng kia mấy cái, cảm giác đó, cứ như đang chuyên môn câu dẫn hắn vậy.

Mãi đến khi nhiệt độ trong tay hơi nóng, Gia Na Đề mới vội vàng đứng dậy, hoảng hốt nói: “Xin lỗi, tôi không cố ý.”

“Không sao.” Ngưu Dịch Thần nhìn Gia Na Đề với ánh mắt kỳ lạ, giọng hơi khàn khàn nói: “Tôi cũng không cố ý.”

“Vâng!” Mặt Gia Na Đề đỏ bừng, nói: “Quần áo của anh xem ra trong thời gian ngắn không làm sạch được rồi, chi bằng tôi đưa anh đến phòng thay đồ đổi cái khác đi, tôi nhớ bên đó có đồ dự phòng.”

Ngưu Dịch Thần gật đầu, “Được thôi.” Quần ướt một mảng lớn, cứ như đái dầm vậy, đương nhiên không thể tiếp tục mặc.

Cứ như vậy, Gia Na Đề đưa Ngưu Dịch Thần đến phòng thay đồ khẩn cấp dành cho tiếp viên.

Không gian trên máy bay vốn có hạn, cộng thêm là dùng cho khẩn cấp, nên không gian bên trong rất nhỏ, giống như phòng thử đồ ngăn ra trong trung tâm thương mại vậy, được cái rất kiên cố, xung quanh đều là hợp kim máy bay.

“Anh vào trong cởi quần ra trước đi.” Gia Na Đề lén nhìn ra ngoài, đỏ mặt nói: “Chỗ này không cho phép người ngoài vào, nhất là đàn ông, cho nên, tôi phải canh chừng cho anh, nếu không bị người ta phát hiện thì không hay.”

Ngưu Dịch Thần đáp một tiếng, đi vào phòng thay đồ, cởi quần mình ra, đồng thời giải phóng cây gậy thịt đang cương cứng, để nó không bị bí bách trong quần lót.

Sau khi Ngưu Dịch Thần cởi quần, Gia Na Đề cầm một chiếc quần nam đi vào, quay mặt đi đưa vào trong phòng thử đồ, nói: “Đây là quần áo dự phòng trên máy bay, tôi mặc cho anh trước. Nếu không ngại, có thể đưa bộ đồ bị cà phê làm bẩn kia cho tôi, tôi giặt sạch rồi trả anh.”

“Cảm ơn.” Ngưu Dịch Thần cũng không khách sáo, đưa quần của mình ra, đồng thời nhận lấy quần áo trong tay cô.

Đúng lúc này, một tiếng bước chân đi vào, “Gia Na Đề, em ở trong đó không?”

Mặt Gia Na Đề ‘kinh hãi’, vội vàng đi vào phòng thay đồ chưa kịp đóng cửa, gọi: “Chị Vương, em ở trong này.”

Người tiếp viên tên Vương đi vào, đứng ở cửa phòng thay đồ nói: “Chỉ nhắc em một chút, đến giờ nghỉ ngơi của em rồi, lát nữa nhớ đi đăng ký.”

“Vâng ạ.” Gia Na Đề đáp một tiếng, nói: “Quần áo em bị bẩn, đang thay đây, chị có cần dùng phòng thay đồ không?”

“Không cần đâu, em cứ dùng đi.” Chị Vương nói xong, làm chút việc khác ở bên ngoài.

Trong phòng thử đồ chật hẹp, Ngưu Dịch Thần và Gia Na Đề gần như mặt đối mặt dán vào nhau, chóp mũi ngửi thấy toàn bộ là mùi nước hoa trên người cô, cây gậy thịt vốn chưa mềm xuống càng thêm cứng ngắc, như một cây trường thương chọc vào bụng dưới Gia Na Đề, khiến mặt cô đỏ bừng.

Ngưu Dịch Thần ghé sát mặt Gia Na Đề, cảm thấy dáng vẻ cô có chút quen mắt, nhưng nghĩ mãi không ra là đã gặp ở đâu, ‘Chị Vương’ bận rộn bên ngoài một lúc, mới rời khỏi nơi này.

“Hô!” Nghe tiếng bước chân cô ấy đi xa, Gia Na Đề thở phào nhẹ nhõm, không nhịn được nói với Ngưu Dịch Thần: “May mà chị ấy không có việc gì, ngộ nhỡ bị chị ấy phát hiện anh ở đây, cái khác chưa nói, cho dù giải thích rõ ràng, em cũng chắc chắn bị cười chết mất.”

“Thật là quá trùng hợp.” Ngưu Dịch Thần nâng cằm Gia Na Đề lên, ghé sát mặt cô, khẽ nói: “Lần đầu tiên lên máy bay, tôi đã chú ý đến em rồi, chỉ là vì cân nhắc nào đó nên không làm quen với em, xuống máy bay tôi đã rất hối hận. Vốn tưởng sau này cho dù gặp lại cũng phải rất lâu sau, không ngờ, chuyến bay về lại gặp em, hơn nữa em vừa khéo làm bẩn quần tôi, rồi lại chen chúc trong cái phòng thay đồ chật hẹp này…”

Hơi dừng lại, Ngưu Dịch Thần hỏi: “Em nói xem, chúng ta có phải là duyên phận không.”

“Phải…” Gia Na Đề xấu hổ đỏ bừng mặt. Có thể phát triển đến mức này, cố nhiên là có thành phần trùng hợp, nhưng cũng tuyệt đối không chỉ là ‘trùng hợp’.

“Tôi nghe thấy cô ấy vừa nói rồi, tiếp theo em không có việc gì đúng không?”

“Vâng.” Gia Na Đề gật đầu, cô nhạy bén nhận ra, cây gậy thịt của Ngưu Dịch Thần đang tì vào bụng dưới mình, lúc hắn nói chuyện khẽ đẩy vào trong, như muốn chọc thủng bụng cô một lỗ vậy, trong tình huống này, cho dù cách hai lớp quần áo, cô cũng có thể cảm nhận rõ ràng nhiệt độ của nó.

“Tốt quá.” Ngưu Dịch Thần sờ khóe môi Gia Na Đề, nói: “Tôi thích bộ đồ này của em, rất đẹp.”

“~Ưm~” Sau một tiếng hừ nhẹ, Gia Na Đề bị Ngưu Dịch Thần ôm vào lòng, hôn lên môi.

Gia Na Đề hơi giãy giụa một chút, nhưng dưới nụ hôn nồng nhiệt đầy tính xâm lược của Ngưu Dịch Thần, rất nhanh đã mất đi sức phản kháng, mềm nhũn dựa vào lòng hắn, ngoan ngoãn ôm cổ hắn, mặc hắn làm gì thì làm.

Môi Gia Na Đề mang theo một mùi hương ngọt ngào kỳ lạ, khiến Ngưu Dịch Thần không khỏi dùng sức mút mát nước bọt của cô, đôi bàn tay to cũng không nhàn rỗi, cứ thế đặt lên bờ mông đầy đặn của cô tùy ý xoa nắn, tỉ mỉ cảm nhận độ đàn hồi trên đó.

Hồi lâu sau, Ngưu Dịch Thần buông Gia Na Đề ra, để cô há miệng nhỏ thở hổn hển, dừng một lúc, mới nói: “Tôi vốn cứ tưởng, quần áo tiếp viên sẽ rất cứng, không ngờ, vẫn mềm như vậy. Hơn nữa người bên trong quần áo, càng mềm hơn.”

Gia Na Đề thở hổn hển, cứ thế dựa vào cửa phòng thay đồ, ánh mắt có chút mê ly, không nói ra một câu phản đối nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!